Thiệt ra Công Tử Lỳ trước khi được làm công tử thì làm nghề sửa giầy dạo...
Lần đó, trong làng có ông phú hộ nọ muốn kén rể cho con gái mới lớn của mình. Vì là nho giáo nên ông ta viết 1 câu thơ 7 chữ thật khó, treo trước cửa nhà, hể ai hiểu được thì ông chọn làm rể.
Nhưng sau mấy tháng trời mà vẫn không có người nào xứng đáng để cầu hôn với con gái ông hết, ông phải thấy nãng chí.
Tình cờ hôm đó ct.ly vác đồ nghề làm giầy đi ngang nhà ông phú hộ, thấy trò thử thách kia thì đứng lại đọc câu thơ thử, rồi thốt lên "7 chữ không hiểu 1 chữ", nghĩa là ct.ly không hiểu được chữ nào hết, nhưng ông phú hộ đứng đó chờ thí sinh lại hiểu ra là "7 chữ chỉ 1 chữ không hiểu", ông mừng thầm trong bụng "ít ra người này cũng là vượt bực so với bao nhiêu học sĩ mình đã gặp qua, để mình thử hắn coi sao..."
Thế là ông ta không nói tiếng nào, nhìn ct.ly, đưa tay chỉ lên đầu của ông với ý ra câu đối "đầu đội trời"
ct.ly dậm chân xuống đất để đáp lại.
Ông phú hộ nghĩ : "chân đạp đất", hay lắm !
Rồi ông áp tay vào bụng với ý "bụng soi kinh sử", & ct.ly đáp lại bằng cách để tay lên vai
Phú ông lại nghĩ : "Vai mang cung kiếm", hay, hay lắm !
Thế là ông phú hộ nhận ct.ly làm rể luôn...
KDG chứng kiến cảnh đó, chẳng hiểu gì hết, nên lén khều ct.ly hỏi nhỏ lý do ông phú hộ chịu gã con gái cho ct.ly, thì được trả lời như sau :
Tui cũng chả hiểu tại sao, tự dưng ổng hỏi tui làm nón huh (tay trên đầu), tui nói hông, tui là thợ giầy... Ổng lại hỏi tui dùng da bụng huh? (tay trước bụng), tui nói hông, tui dùng da vai... Vậy là ổng nhận tui làm rể luôn á !
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)