#13 —
22.10.2006 23:27
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-23 00:03:48vũkimThanh>
DẤU ẤN CỦA LANG BĂM
Thấy các bạn kể ra cái nguồn tâm sự yêu thơ và những bài thơ đầu đời gây ấn tượng cho quãng đời niên thiếu làm cho Lang Băm cũng thấy nhớ lại cái kỷ niệm ban đầu mò mẫm vào Thơ , bài thơ đầu đời mà Lang Băm yêu thích …nó lại là bài thơ đầu tay của mình , mình vẫn gìn giữ nó như xưa, không hề sửa chữa và thay đổi gì cả ….Các bạn biết nó ra đời vào hoàn cảnh nào không ? Lang Băm xin chia sẻ với các bạn nhé …chuyện thật của cuộc đời mình trăm phần trăm đó …
Ngày ấy …Gia đình Lang Băm nghèo lắm , nhà lại đông anh em , thời kỳ chiến tranh ác liệt lại càng khó khăn hơn …Căn nhà thành phố mà cũng chẳng có khang trang gì cả , nhà bán mái lợp tôn xi măng , mùa hè thì nóng như thiêu như đốt , muà đông thì lạnh lẽo vô cùng …Những ngày mưa gió trong nhà ướt như ngoài sân …lớp nhớp tù túng …ấy vậy mà Lang Băm cũng chẳng buồn phiền lắm vì cảnh nghèo khó , nhìn xung quanh , hàng xóm láng giềng ai cũng nghèo như ai cho nên mình cũng tự an ủi mình mà sống …Ấy vậy mà Lang Băm thì rất thích phóng khoáng và rộng rãi , sống trong phạm vi chật hẹp , Lang Băm thường nghĩ sao chỗ này mình không có một khoảng không gian có chiều sâu để phóng tầm mắt ? sao chổ này tôi tối ,không có cái gì cho sang sáng lên một chút để đỡ u hoài ? Ồ phải rồi , phải có cái tranh hay ảnh nào đó trang trí cho cái khung cảnh nghèo nàn này không hạn hẹp và để cho hồn mình được vi vu đôi chút chứ ….Thế là Lang Băm quyết định phải tìm tranh ảnh mà treo lên …Nhưng khốn nỗi ngày đó rất khan hiếm , không có tranh ảnh đẹp bán đầy đường như bây giờ …tìm mãi mà không kiếm được bức nào có nội dung và kích thước vừa ý cả . Vậy chỉ có cách là tìm thuê họa sĩ nào đó vẽ dùm cho một bức mà thôi ….
Sau khi tìm hiểu và quen biết một anh họa sĩ ở thành phố , Lang băm mừng lắm . gom góp số tiền còn lại trong nhà và tìm anh thợ vẽ ngỏ ý muốn nhờ anh giúp đỡ vẽ dùm cho một bức tranh theo ý thích của mình ..
Người hoạ sĩ đó tên là Ninh , dáng người thấp lùn , mập mạp , nhưng rất máu mê …anh ta thấy mình có vẻ yêu thích tranh ảnh hội họa nên anh ta cũng vui vẻ nhận lời .Thế là hai người thoả thuận với nhau bắt đầu tiến hành vẽ tranh trong tuần tới . vì Mình muốn trang trí bức tranh trên bờ tường ở giữa nhà , nên họa sĩ phải tới nhà vẽ ngay lên tường …ngày đó kiếm được một khung toan cũng khó ,sẳn có cái khung bằng xi măng mà thợ nề đã kỳ công đắp sẵn từ trước , thôi thì cứ vẽ đại lên đó , chứ không nghĩ xa xôi sau này nhà cửa có thể thay đổi ,xây cất lại mà còn lưu giữ … Thế là cứ tiến hành công việc …vẽ … Bức tranh mà Lang Băm thích và yêu cầu vẽ là một bức tranh biển cả với những cơn sóng dữ dội …ngày ấy Lang Băm vào đời cũng gặp nhiều sóng gió nên trong hồn chỉ mơ màng tranh bão biển , sóng to gió lớn cho thoả chí trai …Như cảm thông với nỗi niềm của lớp người trẻ tuổi , anh họa sĩ kia cũng hết sức trổ tài ….vậy là như kế hoạch đã bàn , anh họa sĩ không có xe đạp nên Lang Băm chịu trách nhiệm chuyện đón đưa hàng ngày ….ngày nào sáng sớm Lang Băm cũng đã có mặt trong khi họa sĩ còn chưa ra khỏi giường , vì sợ tới trễ anh ta đi việc khác mất . thế là màn chờ đợi không biết nóng ruột diễn ra hàng ngày , khi họa sĩ dậy , lang Băm đèo anh đi ăn quà sáng , rồi đi uống cà phê thoải mái xong rồi mới đèo về nhà vẽ .trong khi vẽ thì nước Chanh , nước cam , thuốc lá phục vụ thả phanh …
Hoạ sĩ thấy chủ nhân nhiệt tình và mến mộ vậy thì cũng thấy mát lòng mát dạ , vẽ tới trưa , Lang băm lại lấy xe đạp đèo nhau lên phố ăn cơm tiệm , khi cơm rượu no say lại chở họa sĩ về nhà cho hoạ sĩ ngủ trưa , hai tiếng sau lại tới đón đi uống nước mát rồi mới về nhà vẽ cho tới chiều tối thì chở họa sĩ đi ăn cơm tiệm , bia rượu ngất ngư ….rồi mới đưa hoạ sĩ về nhà nghỉ …sáng hôm sau lại tiếp tục đón rước như thường lệ….Cứ như vậy đúng mười ngày thì hoàn thành bức tranh đó với hết sức cố gắng của họa sĩ . và sự tận tâm của chủ nhà ….Trong những lúc họa sĩ vẽ thì Lang Băm cũng chẳng thiết làm ăn gì cả , cứ ngồi xem chăm chú và rất ngạc nhiên thích thú khi những màu sắc được hòa tan , biến dạng theo bút vẽ , thỉnh thoảng hứng khởi lại đề nghị : anh có thể vẽ con sóng nổi mạnh hơn , to hơn nữa được không ?em thích bầu trời thêm giông tố nữa cho đã …Làm cho họa sĩ đôi khi cũng thấy bối rối ….
Lang băm đề nghị …anh không có lo ngại thời gian hay là tiền nong công xá , em chỉ cần anh vẽ thật đẹp cho em là em thích lắm anh ạ …Hai anh em cũng có vẻ tương đắc , vui vẻ …đến ngày thứ 10 thì anh đó nói tranh thế này thì xong rồi em ạ , anh đã hết sức mình rồi . Lang băm cũng rất trân trọng , mặc dù trong lòng có một vài chỗ trong tranh không được vừa ý , nhưng thấy họa sỹ nói vậy nên cũng không dám nói gì cả , vì Lang Băm hiểu được nghệ thuật còn do khả năng của con người ta nữa , có cái mình thích cũng không thể chiều lòng nhau được . Sau một chầu thịnh soạn ăn mừng bức tranh hoàn tất thì lang băm có nói : em có một món quà tinh thần tặng anh , vì trong những ngày anh vẽ em tự nhiên lại có cảm xúc viết mấy câu như sau không biết có thể gọi là thơ hay không , nhưng em thấy thốt lên từ đáy lòng mình , vừa nói Lang Băm vừa mở tờ giấy đã viết sẵn ra đọc :
Nét bút anh mềm mại
Xoay chuyển khắp hoàn cầu
Ta đi quanh thế giới
Bằng những bức tranh mầu
Ðời ta chẳng được giầu
Nhưng tâm hồn triệu phú
Thóang nhìn tranh đã đủ
Cho chúng ta gần nhau
Cuộc đời có quặn đau
Nhưng tình người không thiếu .
Sau khi đọc bài này cho anh nghe và trao tặng anh , anh hoạ sĩ rất vui và xúc động , khi Lang Băm ngỏ ý gửi anh tiền công vẽ , bao nhiêu thì Lang Băm cũng sẽ trả đầy đủ , vì khi vẽ bức tranh này, hình chữ nhật , kich thước khỏang 70cm x 90cm . không to lắm nên Lang Băm không cần phải thoả thuận giá tiền trước , mặc dù nghèo nhưng Lang Băm rất sòng phẳng , miễn là vẽ đẹp .bao nhiêu tiền cũng xong .
Anh họa sĩ bắt tay Lang băm thân mật nói : Nói thật với Thanh , anh đã đi vẽ nhiều nơi , nhưng chưa gặp ai đối xử với anh nhiệt tình và trân trọng anh đến thế , những khỏan tiền nong em chi tiêu từ hôm nọ tới nay anh nghĩ nó đã quá rất nhiều lần tiền công mà anh dự tính . thôi thì anh không lấy tiền của em nữa đâu mà anh muốn vẽ tặng em bức tranh này làm kỷ niệm em ạ .
Lang băm ngạc nhiên quá , một niềm vui bất ngờ , một tình cảm qúi báu hơn cả bạc vàng nữa .Lang băm nghèo , nhưng anh họa sĩ kia cũng chẳng giầu có gì hơn , nhà cửa cũng nghèo nàn xập xệ ,nên Lang Băm cũng áy náy không chịu như vậy , cố ép anh phải nhận tiền công , hai người cứ đẩy qua đẩy lại nắm tiền …đến nhăn nhúm . anh họa sĩ cũng không chịu nhận . sau cùng Lang Băm đành phải nhượng bộ cầm lại số tiền và hẹn anh ngày mai số tiền này anh em mình sẽ đập phá một chầu thật đã …
Hiện Lang Băm vẫn còn quan hệ với anh họa sĩ đó ..tình cảm anh em vẫn dạt dào không hề thay đổi , khi có dịp về chơi Lang Băm thường tìm tới nhà thăm hỏi và đàm đạo chuyện hội họa , anh ta cũng vẫn nhớ bài thơ Lang Băm viết tặng ngày nào …
Duy chỉ có một điều khác là sau ngày vẽ bức tranh đó , Lang Băm phải tự cầm bút mầy mò học hỏi , mình phải vẽ tranh cho mình để trang trí nhà cửa và thỏa mãn với hồn mình …Lang Băm bước vào con đường thơ ca và hội họa từ đó ….
Lang Băm vũ kim Thanh
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=70418
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143254
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=143868
http://www.haiphong.net.vn/forumdisplay.php?fid=147
http://vuontaodan.net/
★
★
★
★
★
0