Những lời nói của Lê Vân trong buổi giao lưu chiều nay, 28-10 không đơn thuần là một sự chia sẻ những trải nghiệm, mà xúc cảm trước gần 400 khán giả với quãng thời gian 10 năm “vắng bóng giang hồ” khiến câu chuyện của Lê Vân như thêm một lần tự sám hối…
Khán phòng chật, thời tiết nóng, những câu hỏi nườm nượp đưa lên khiến Lê Vân gần như bị ngộp trong vòng vây của những người quan tâm. Xuất hiện cùng với nhà thơ Bùi Mai Hạnh, Lê Vân điềm tĩnh đón nhận những tâm sự của công chúng đang từ từ công khai đến với mình, để rồi mình cũng phải công khai bộc bạch với mọi người, trong chiều ngược lại.
Khách buổi giao lưu vốn nhiều thành phần, luật sư Nguyễn Ngọc Bích tự nhận mình hơn tuổi Lê Vân để rồi chia sẻ một chuỗi các ý nghĩ về việc yêu, sống và sám hối, và cuối cùng ông hỏi từ khi xuất bản tập tự truyện này đến nay Lê Vân đã cảm thấy được sám hối chưa?
Câu trả lời đến từ Lê Vân lại là một chút trần tình khi phải nhắc lại những gì tự bản thân tác giả thấy mình có lỗi với những người đã gặp trong đời. Nhưng cứng rắn hơn, Lê Vân cảm nhận: “Sự hiện diện đông đảo của mọi người tại đây hôm nay cũng là một sự rộng lòng dành cho Lê Vân. Mọi người có thể tha thứ, nhưng với bản thân Lê Vân, trong những sự thật chính mình mình biết, nhiều khi mình không thể tha thứ cho mình”.
Có một bạn trẻ đặt vấn đề: nếu cho phép quay lại quãng thời gian trước đây mười năm, quay lại thời Lê Vân bắt đầu “yêu và sống”, thì Lê Vân có chọn con đường mình đã đi chăng? Điều thú vị là Lê Vân vẫn khẳng định: “tôi vẫn luôn là tôi thôi, tôi vẫn có những chọn lựa cho mình, như với nghệ thuật, tôi vẫn không nhận lời làm điều gì đó nếu như việc ấy là không tốt cho khán giả…”
Buổi giao lưu kết hợp giới thiệu sách, và với hơn 10.000 bản sách đã bán ra tính đến hôm nay, Lê vân đang trở thành một tác giả có sách best seller hiện nay. Thế nên một bạn đọc băn khoăn “chị Vân thấy mình được nhất là điều gì sau khi mở lòng ra với mọi người bằng việc xuất bản tập tự truyện?”.
Câu này làm cho Lê Vân dừng lại một chút, rồi nhận ra rằng “đây là lần đầu tiên quay lại sân khấu sau mười năm quyết tâm “tu tại gia” để chăm lo cho mái gia đình bé nhỏ. Ngày trước tôi luôn chiếm phần quan trọng trên sân khấu, nhưng giờ đây, tôi thấy mình là một người bình thường, tôi xúc động lắm”.
Lê Vân và nhà văn Bùi Mai Hạnh (trái) trong buổi giao lưu - Ảnh: L.Điền
Khán phòng bỗng ngập tràn tiếng vỗ tay khi một bạn đọc giấu tên bày tỏ nhưng day dứt của mình về chuyện yêu và sống của Lê Vân: “Em thương chị lắm, nhưng em cũng thương tất cả những người đàn bà vì chị mà tan nát gia đình. Chị có thể nói thêm về họ, và chị nghĩ thế nào về chung thuỷ?”.
Câu hỏi khó, bởi nó nhấn vào chỗ day dứt bấy nay của Lê Vân. Trong phần trả lời chị nhận mình là thân phận đàn bà, với tất cả những nông nổi nhiệt thành, tha thiết và cuồng nhiệt khi yêu, yêu không kể gì, yêu với sự hy sinh tự nguyện, “thế nên là đàn bà với nhau, mình dằn vặt lắm, thương những người đàn bà ấy lắm”. Còn về cung thủy, Lê Vân cho rằng điều quan trọng là “khi yêu thì yêu hết lòng, để mang lại cho nhau những gì đẹp nhất, và vì đời người đâu phải yêu một lần là lấy được. Tôi là đàn bà, tôi cũng đau lắm khi mất mát”.
Trong rất nhiều ý kiến chuyển về Lê Vân, có một người con gái tự nhận mình đang bị đọa đày giữa cuộc đời này “giống như chị từng bị đọa đày, nên em xin chị một lời khuyên…”. Nhưng Lê Vân tỉnh táo ngay: “Không, tôi không bị đọa đày bao giờ, từ ấy có vẻ hơi quá. Tôi chỉ tự dằn vặt mình, và vì tự làm khổ mình khi đường thẳng không đi mà đâm vào chỗ khó, vậy thôi. Còn mỗi thân phận con người là một pho tiểu thuyết rồi, tôi không thể khuyên người khác được. Bởi Lê Vân còn chưa khuyên được cho Lê Vân, huống hồ Lê Vân khuyên người khác ư?”.
Nhiều bạn trẻ băn khoăn vì đang đứng trước ngưỡng cửa “yêu và sống”, Lê Vân tâm sự chân thành rằng nên “chọn đường thẳng mà đi, vì nếu như chị thì khổ lắm”. Cũng có bạn trẻ kỳ vọng rằng Lê Vân sẽ gửi những thông điệp gì nữa cho giới trẻ để họ “yêu và sống”, Lê Vân khéo léo cho rằng “nơi làm tốt việc ấy nhất chính là Thành đoàn TP.HCM đây…”.
Nhưng chung quy lại thì thông điệp quan trọng của buổi giao lưu là tinh thần quý trọng hạnh phúc gia đình mà Lê Vân bộc bạch gần cuối buổi: “Hạnh phúc gia đình cần được tưới bón chăm sóc như một cây xanh. Hãy gia công giữ gìn, chăm sóc cho cây tình yêu mãi tươi tốt khi còn chưa muộn”.
Và buổi giao lưu như muốn kéo dài không dứt. Lê Vân còn muốn nói nhiều hơn nữa, nhưng vòng vây người hâm một tràn lên xin chữ ký cho quyển tự truyện khiến Lê Vân toát cả mồ hôi. Không biết rằng sau những ồn ào giao lưu và mua sách, có ai tự rút ra cho mình những tâm đắc gì trong chuyện “yêu và sống” với quan niệm như của Lê Vân?
LAM ĐIỀN
Khán phòng chật, thời tiết nóng, những câu hỏi nườm nượp đưa lên khiến Lê Vân gần như bị ngộp trong vòng vây của những người quan tâm. Xuất hiện cùng với nhà thơ Bùi Mai Hạnh, Lê Vân điềm tĩnh đón nhận những tâm sự của công chúng đang từ từ công khai đến với mình, để rồi mình cũng phải công khai bộc bạch với mọi người, trong chiều ngược lại.
Khách buổi giao lưu vốn nhiều thành phần, luật sư Nguyễn Ngọc Bích tự nhận mình hơn tuổi Lê Vân để rồi chia sẻ một chuỗi các ý nghĩ về việc yêu, sống và sám hối, và cuối cùng ông hỏi từ khi xuất bản tập tự truyện này đến nay Lê Vân đã cảm thấy được sám hối chưa?
Câu trả lời đến từ Lê Vân lại là một chút trần tình khi phải nhắc lại những gì tự bản thân tác giả thấy mình có lỗi với những người đã gặp trong đời. Nhưng cứng rắn hơn, Lê Vân cảm nhận: “Sự hiện diện đông đảo của mọi người tại đây hôm nay cũng là một sự rộng lòng dành cho Lê Vân. Mọi người có thể tha thứ, nhưng với bản thân Lê Vân, trong những sự thật chính mình mình biết, nhiều khi mình không thể tha thứ cho mình”.
Có một bạn trẻ đặt vấn đề: nếu cho phép quay lại quãng thời gian trước đây mười năm, quay lại thời Lê Vân bắt đầu “yêu và sống”, thì Lê Vân có chọn con đường mình đã đi chăng? Điều thú vị là Lê Vân vẫn khẳng định: “tôi vẫn luôn là tôi thôi, tôi vẫn có những chọn lựa cho mình, như với nghệ thuật, tôi vẫn không nhận lời làm điều gì đó nếu như việc ấy là không tốt cho khán giả…”
Buổi giao lưu kết hợp giới thiệu sách, và với hơn 10.000 bản sách đã bán ra tính đến hôm nay, Lê vân đang trở thành một tác giả có sách best seller hiện nay. Thế nên một bạn đọc băn khoăn “chị Vân thấy mình được nhất là điều gì sau khi mở lòng ra với mọi người bằng việc xuất bản tập tự truyện?”.
Câu này làm cho Lê Vân dừng lại một chút, rồi nhận ra rằng “đây là lần đầu tiên quay lại sân khấu sau mười năm quyết tâm “tu tại gia” để chăm lo cho mái gia đình bé nhỏ. Ngày trước tôi luôn chiếm phần quan trọng trên sân khấu, nhưng giờ đây, tôi thấy mình là một người bình thường, tôi xúc động lắm”.
Lê Vân và nhà văn Bùi Mai Hạnh (trái) trong buổi giao lưu - Ảnh: L.Điền
Khán phòng bỗng ngập tràn tiếng vỗ tay khi một bạn đọc giấu tên bày tỏ nhưng day dứt của mình về chuyện yêu và sống của Lê Vân: “Em thương chị lắm, nhưng em cũng thương tất cả những người đàn bà vì chị mà tan nát gia đình. Chị có thể nói thêm về họ, và chị nghĩ thế nào về chung thuỷ?”.
Câu hỏi khó, bởi nó nhấn vào chỗ day dứt bấy nay của Lê Vân. Trong phần trả lời chị nhận mình là thân phận đàn bà, với tất cả những nông nổi nhiệt thành, tha thiết và cuồng nhiệt khi yêu, yêu không kể gì, yêu với sự hy sinh tự nguyện, “thế nên là đàn bà với nhau, mình dằn vặt lắm, thương những người đàn bà ấy lắm”. Còn về cung thủy, Lê Vân cho rằng điều quan trọng là “khi yêu thì yêu hết lòng, để mang lại cho nhau những gì đẹp nhất, và vì đời người đâu phải yêu một lần là lấy được. Tôi là đàn bà, tôi cũng đau lắm khi mất mát”.
Trong rất nhiều ý kiến chuyển về Lê Vân, có một người con gái tự nhận mình đang bị đọa đày giữa cuộc đời này “giống như chị từng bị đọa đày, nên em xin chị một lời khuyên…”. Nhưng Lê Vân tỉnh táo ngay: “Không, tôi không bị đọa đày bao giờ, từ ấy có vẻ hơi quá. Tôi chỉ tự dằn vặt mình, và vì tự làm khổ mình khi đường thẳng không đi mà đâm vào chỗ khó, vậy thôi. Còn mỗi thân phận con người là một pho tiểu thuyết rồi, tôi không thể khuyên người khác được. Bởi Lê Vân còn chưa khuyên được cho Lê Vân, huống hồ Lê Vân khuyên người khác ư?”.
Nhiều bạn trẻ băn khoăn vì đang đứng trước ngưỡng cửa “yêu và sống”, Lê Vân tâm sự chân thành rằng nên “chọn đường thẳng mà đi, vì nếu như chị thì khổ lắm”. Cũng có bạn trẻ kỳ vọng rằng Lê Vân sẽ gửi những thông điệp gì nữa cho giới trẻ để họ “yêu và sống”, Lê Vân khéo léo cho rằng “nơi làm tốt việc ấy nhất chính là Thành đoàn TP.HCM đây…”.
Nhưng chung quy lại thì thông điệp quan trọng của buổi giao lưu là tinh thần quý trọng hạnh phúc gia đình mà Lê Vân bộc bạch gần cuối buổi: “Hạnh phúc gia đình cần được tưới bón chăm sóc như một cây xanh. Hãy gia công giữ gìn, chăm sóc cho cây tình yêu mãi tươi tốt khi còn chưa muộn”.
Và buổi giao lưu như muốn kéo dài không dứt. Lê Vân còn muốn nói nhiều hơn nữa, nhưng vòng vây người hâm một tràn lên xin chữ ký cho quyển tự truyện khiến Lê Vân toát cả mồ hôi. Không biết rằng sau những ồn ào giao lưu và mua sách, có ai tự rút ra cho mình những tâm đắc gì trong chuyện “yêu và sống” với quan niệm như của Lê Vân?
LAM ĐIỀN