#16 —
16.11.2006 12:00
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-23 13:34:10NuHiepDeThuong>
Một buổi sáng đi chợ. Người đông, nhộn nhịp... kẻ trước người sau bước theo nhau...
Chợt nghe phía trước bãi đậu xe của chợ, có tiếng chào "chào ông, chào bà".
Nhìn về phía có tiếng nói, thấy một người trung niên ngồi ở đó... như kẻ không nhà... ai đi ngang cũng tránh ổng sợ ổng xin tiền... Ông ta chào mà không ai chào lại. Tôi đi ngang, ông ta chào ... tôi chào lại ông theo phép lịch sự.
Định quay đi thì ông đột nhiên nói, "Cô ơi! tôi có thể nói chuyện với cô một lúc hay không?"
Lúc đó định nói, "Xin lỗi ông, tôi bận.." Nhưng không hiểu sao.. tôi lại nói.. "Được mà, chuyện gì vậy ông?"
Theo lời ông kể, thì ba ông không hạp với ông, gặp nhau là cãi vã... cho nên ông đã bỏ nhà sang Anh quốc sinh sống bấy lâu nay... Bây giờ ông quay về vì mẹ ông đang bệnh, trở về Pháp tìm không được việc làm, ông chán nản...
Ở nhà thì ba ông rầy rà... nên ông ra ngoài đường ở cả ngày... Ông kể trong nỗi nghẹn ngào...
Rồi ông nói, "Tôi chán đời quá.." Tôi bèn hỏi, "Bên Anh quốc, cuộc sống của ông thế nào?"
Ông nói, "Khá hơn ở đây. Tôi có việc làm, có một người bạn gái người Anh nữa".
Tôi tò mò, "Khi nào ông trở về Anh quốc?" Ông bảo, "Có lẽ tôi chờ mẹ tôi hết bệnh, mà tôi nghĩ tôi chờ ngày mẹ tôi ra đi thì đúng hơn, vì bệnh nặng lắm. (Kể tới đây ông rươm rướm nước mắt, làm tôi cũng mủi lòng... ) Tôi sẽ trở lại Anh quốc, vì tôi có gọi điện thoại cho cô bạn gái, và cô ta đang chờ tôi quay về." Tôi bèn nói, "Theo lời ông kể, tôi nghĩ ông nên nhẫn nhịn ba ông trong lúc nầy, để chăm sóc cho mẹ ông. Ông bỏ xứ Pháp đã trên 10 năm, giờ quay về cũng khó kiếm sống, chi bằng trở lại Anh quốc thì hơn." Rồi tôi hỏi ông, "Sao ông không gặp các vị cố vấn xã hội, tâm lý để họ giúp ông?" Ông trả lời, "Tôi không thích đến đó." Ông đột nhiên mỉm cười, nói "Cảm ơn cô, bạn tôi thì khuyên tôi ở lại Pháp, bạn gái thì kêu tôi quay về... Tôi muốn có ai đó góp ý với tôi...Và tôi gặp cô..."
Tôi cũng cười trả lời ông, "Tôi chúc ông may mắn và tìm được hạnh phúc. Chúc sức khỏe đến ba mẹ ông." Ông chào tôi, "Cảm ơn cô đã ngồi lại nói chuyện với tôi."
Trước khi quay lưng đi, tôi chào ông lần nữa, chúc ông may mắn.
Mấy lúc sau nầy, đi chợ, không còn thấy ông ngồi ở đó nữa... có lẽ ông đã trở về Anh quốc...
Đôi lúc tôi tự hỏi, nếu ngay cái khoảnh khắc ông gọi mà tôi không quay lại thì... sẽ thế nào?
Cuộc sống có những khoảnh khắc mà ngay trong tích tắc đó, quyết định của chúng ta sẽ... cho chúng ta một cơ hội xích lại gần nhau hơn... chỉ để thể hiện một chút tình người...
Thân,
NHDT
Peace is the way of love
★
★
★
★
★
0