Diễn Đàn » Nhật Ký online

Có những khoảnh khắc...

36 trả lời, 5.614 lượt xem — Trang 1 / 2
Nhà ở vùng ngoại ô... Khuya tuyết rơi...
Sáng sớm đi bộ tới sở...... Tuyết vẫn còn rơi nhè nhẹ..
Trên đường vắng hoe... Chỉ có dấu chân của chính mình...
Yên ắng, êm ả.... Đứng nhìn tuyết rơi, giơ tay ra hứng tuyết... Chợt cảm thấy thanh bình...
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Ước gì !

Ước gì tôi được đi bên em để cùng tận hưởng cái khoảnh khắc thanh bình đó!

Cứ nhìn khung cảnh tuyết rơi, là tôi như chìm đắm vào một thế giới xa xôi nào đó. Một thế giới tuy có hơi lạnh lẽo nhưng đầy thơ mộng. Mọi tấp nập của thế gian phải dừng lại lùi vào trong một góc xó nhường cho những hoa tuyết thảnh thơi bay.

Trời ở đây của tôi không có tuyết, chỉ có những giọt mưa thu rắc rắc ngoài hiên. Ngọn gió thu đông lay lắt mấy cành hồng, cành xứ...

Ước gì : em cũng được thấy khoảng trời êm ả nơi tôi để nhân đôi cảm giác thanh bình trong em.

HB

NH cho chị online chung với nhé !

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-14 12:49:24Huyền Băng>
Tuyết rơi hoài, rơi mãi. Một mình đi trên con đường đầy đấu chân của chính mình lòng chợt buồn mênh mang. Giá như ngay lúc này có ai đó chia xẻ nỗi trống vắng cô đơn cùng mình! Giá như có ai đó cùng chơi trò ném tuyết cùng mình thì hạnh phúc biết bao! Ôi cái hạnh phúc tưởng chừng như giản dị mà mình tìm kiếm hoaì không ra...
Ngày tháng ra đi mãi mãi không bao giờ quay trở lại
Đăng nhập để trả lời
0
wow 2 bà chị cho em viết chung với...!

Đúng là có những khoảnh khắc mà...thiên nhiên tạo cho mình một phút thanh bình kỳ lạ.....

Từ nhà đến chổ anh làm dv phải đi trên con đường rất nhỏ và xuyên qua khu rừng...Nghe nói ngày xưa nơi này chỉ là cây cỏ và những cánh đồng bông gòn.

Có những buổi sáng, sương mù vây phủ khiến cảnh trở nên huyền ảo lạ lùng...

Trên cao ánh nắng xuyên qua từng cây lá.....

Thu lại về, từng cơn gió nhẹ, từng chiếc lá vàng bay bay.....

Cứ bao nhiêu đó cũng đủ khiến lòng say ngất...Say đời, say cảnh.....

Mặc dù con đường bé tẹo và có những khúc quanh co rắt rối, dv lại lái xe rất tệ...nhưng....cứ thèm ngắm cảnh....nên cứ đi....

Mỗi khi đi xuyên qua con đường đó, dv có cảm tưởng đi lạc vào một vùng trời lạ.....vì buổi sáng ngòai tiếng chim hót, nắng, và sương mù ra....không có tiếng xe cộ ầm ỉ của thành phố...không khí trong lành chẳng vương chút xăng dầu, khói bụi.......Đêm đến.....xung quanh râm ran tiếng côn trùng và mùi đất rất dễ thương....

Cuộc sống đời thường quá nhiều bận rộn....nhưng may mắn được thiên nhiên mang đến cho mình những phút thanh bình....cảm được khung cảnh như tranh....khiến lòng vui vẻ biết dường nào! Phải không? :)

Đăng nhập để trả lời
0


Hy vọng lẵng hoa nhỏ Hạ gởi tặng sis NH
cũng sẽ mang tới cảm giác êm đềm và một chút vui cho sis nha - hihihi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-31 00:48:50Tố Tâm>
Wow.....những khoảnh khắc mà mình at peace with the world hơi hiếm hoi trong xã hội này.
Em mang căn nhà này vào để mấy chị ngắm tuyết và thấy sự bé nhỏ của con người [:)]

📎 Cabins at ..Columbia
Thân mến


[image]http://vnthuquan.net/user/totam/Avatars/sig 01.JPG[/image]
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng Nữ Hiệp clip vidéo của ADAMO......tuyết rơi...[sm=----------------.gif]



[embedMV]http://www.youtube.com/v/K09R2jIJwBs[/embedMV]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-01 21:02:40NuHiepDeThuong>
@Chị MV:

[sm=wow.gif]! Em cảm ơn chị MV đã tặng em bản nhạc Tuyết Rơi của Adamo.
Thật tuyệt vời ! [sm=----------------.gif][sm=----.gif]


@Em HP:

Cảm ơn HP đã tặng giỏ hoa. Đẹp quá. Chừng nào HP chia sẻ khoảnh khắc hạnh phúc của HP cho chị đọc nè...
[sm=----------------.gif][sm=----.gif]


@Em TT:

Cảm ơn em TT mang tặng bức ảnh thật đẹp. Đôi lúc chúng ta chợt có những giây phút thật yên bình, thanh thản.. đúng là "at peace with oneself & the world." Những giây phút đó thật hiếm hoi, nhưng nếu cảm nhận được những giây phút hiếm hoi đó, có lẽ chúng ta sẽ ít bị "stressed" hơn, phải khg em? [sm=----------------.gif][sm=----.gif]


@ Em DV:

Cảm ơn em đã chia sẻ cùng chị. Thật vậy, có lúc tức cảnh sanh tình em há. Hoàn cảnh tác động tâm lý và ngược lại. Như khi em lái xe ở con đường đầy thơ mộng ấy, tâm tình của em chắc là vui vẻ, hạnh phúc lắm ha. Em nhớ ghé chia sẻ với chị, về những khoảnh khắc hạnh phúc của em nhé. [sm=----------------.gif][sm=----.gif]


Chị HBang :

Cảm ơn chị đã ghé qua chia sẻ với em. Em cũng mong sẽ có một ngày chị em mình có thể cùng nhau ngắm tuyết rơi...
Khi ấy cái khoảnh khắc hạnh phúc, an lạc đó chắc chắn sẽ được nhân đôi như nguyện ước...
[sm=----------------.gif][sm=----.gif]




@langtoi:

Chào bạn lt, cảm ơn bạn đã ghé qua và chia sẻ. [sm=----.gif]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0





Que c'est beau l'hiver
Regardez, admirez cette branche !
Ne respirez pas trop près de
l'écran, la neige pourrait tomber !
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày của tháng gần cuối năm.
Tin yêu trở về tràn đầy, khi có khoảnh khắc bắt gặp....

Đăng nhập để trả lời
0
Khoảnh khắc,

Đứng trước không gian im vắng, đứng trước cảnh trời nước bao la, tôi cảm nhận được cái khoảnh khắc đó đáng yêu vô cùng. Một khoảnh khắc giúp ta về lại với ta, để trò chuyện với chính mình về những điều có thể và không....

Trong cuộc sống có bao điều có thể và không thể... nhưng khi ta bị lôi cuốn theo nhịp sống, ta không kịp nhận ra những điều này, ta tức tửi, ta giận hờn vì những điều mà mình không đạt được!

Trong yên lặng trong trống vắng, ta cảm nghiệm được cái điều không thể đó và ta cảm thấy nguôi ngoai...

Gió nói rằng gió không thể dừng chân, mây bảo rằng mây phải lang thang theo kiếp đời vô định, ừ thôi thì mây đi phận mây, gió đi phận gió.. ta ngồi đây ngắm những hòn sỏi lì lợm trơ gan cùng tuế nguyệt nhưng cũng đáng yêu.

HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng khắc với ta?
Gió thổi mây bay tạo những khoảng nắng giữa những chuỗi ngày u ám.
Những bông tuyết đầu mùa, xốp trắng tinh, rắc lất phất trên những cành cây khẳng khiu, lóng lánh phản chiếu ánh sáng lúc chiều tà
Ánh thái dương rực đỏ trên biển mây chuyển màu xám sậm.
Dòng nước ngọt ứa ra khi nếm trái cây đầu mùa mới hái.
Một giọt sương mai đọng trên cánh hoa hồng.
Tiếng chim ríu rít trên cành lúc tảng sáng

Những người bạn cũng tạo những khoảnh khắc đáng nhớ:
một thanh sô cô la trong ngày thánh Nicolas, một bức thiệp nhân ngày lễ Giáng Sinh, một câu nói "Đừng buồn!" đúng lúc, một ly trà hoa cúc mật ong sóng sánh khi trời trở lạnh...

Khoảnh khắc là một giây, một phút nhưng cũng có thể kéo dài vô tận??? Đi suốt cuộc đời "khoảnh khắc nỗi nhớ" vẫn đeo theo.
Đăng nhập để trả lời
0
Buổi chiều thông thả với nắng, thông thả với mây....

Con đường từ nhà đến chổ làm khoảng đâu chừng 25 phút....

Dòng xe vẫn xuôi ngược, ngược xuôi...

Khi lên trên dốc cầu, mới phát hiện ra một vòm trời bao la với những mây trắng, xanh, hồng , vàng.....tất cả như một nét cọ của các hoạ sĩ..., vắt ngang bầu trời...Mây không thành cụm, mà trải đều ra..., màu nọ pha lẫn màu kia....

Nhìn xuống phố, những dòng xe vẫn ngược xuôi không dứt..., xa xa...cây lá của thu từng màu vàng đỏ pha lẫn xanh....

Chợt nhiên lòng thấy thanh bình là lạ ...! Mọi ưu tư của đời như tan thành sương khói ...! Hoá ra thiên nhiên giúp cho mình tìm thấy quá nhiều bình an ...!




Đăng nhập để trả lời
0
Khoảnh khắc đáng yêu còn là những đêm không ngủ
chỉ mình tôi cùng bóng tối ngồi ôn tất cả buồn vui
lúc nhớ lúc quên, nhòe nhoẹt những dòng ký ức
chắp nối nhau như khúc phim chiếu lại...
Một nụ cười, một giọt nước mắt thả rơi nửa khuya...
Lòng thanh thản lạ....

CNN
Đăng nhập để trả lời
0
Cũng là khoảnh khắc...

Ngồi trên chiếc xe buýt, tôi cứ tủm tỉm cười hoài... hôm nay là một ngày vui của tôi hay sao đó. Bận đi tôi được một cô bé nhường ghế cho ngồi, vào một cửa hàng vi tính tôi được người bán hàng niềm nở lịch sự tiễn ra... dù sau khi hỏi tôi không mua được món hàng. Việc đứng hay ngồi trên xe buýt đối với tôi không thành vấn đề, nhưng cách thể hiện tính nhân bản của cô bé làm tôi hy vọng, hy vọng cuộc sống đã đổi sắc.

Những cử chỉ, những hình ảnh đẹp này hơi hiếm trong những khoảng thời gian gần đây...Những cử chỉ, những lời lẽ tương đối đơn giãn nhưng không hiểu sao mọi người lại khó thực hiện đến thế...

Tôi vẫn không thể nào quên cái khung cảnh trên xe buýt chật chội, phía trước nơi băng ghế giành cho người già và người tàn tật cũng nhóc người. Trên đó là hai thanh niên..., xe đổ xịt lại, một người từ dưới bước lên với chân khập khiểng, anh ta xin ngồi ké vào hai cậu thanh niên kia, xe chạy một đoạn, có vẻ chật chội, hai cậu thanh niên kia yêu cầu người đàn ông tàn tật đứng lên cho rộng, người đàn ông khập khiểng đứng lên (với một chân giả) vì nghĩ rằng mình là kẻ lên sau. Anh tài xế quay qua hai cậu nhỏ, anh có biết ghế này giành cho người tàn tật không?...

Ôi cũng là khoảnh khắc, nhưng khoảnh khắc này làm cho tim óc mình như nhói lên vì thái độ sống thiếu tình người của hai chàng thanh niên này...

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-23 13:34:10NuHiepDeThuong>
Một buổi sáng đi chợ. Người đông, nhộn nhịp... kẻ trước người sau bước theo nhau...
Chợt nghe phía trước bãi đậu xe của chợ, có tiếng chào "chào ông, chào bà".
Nhìn về phía có tiếng nói, thấy một người trung niên ngồi ở đó... như kẻ không nhà... ai đi ngang cũng tránh ổng sợ ổng xin tiền... Ông ta chào mà không ai chào lại. Tôi đi ngang, ông ta chào ... tôi chào lại ông theo phép lịch sự.
Định quay đi thì ông đột nhiên nói, "Cô ơi! tôi có thể nói chuyện với cô một lúc hay không?"
Lúc đó định nói, "Xin lỗi ông, tôi bận.." Nhưng không hiểu sao.. tôi lại nói.. "Được mà, chuyện gì vậy ông?"
Theo lời ông kể, thì ba ông không hạp với ông, gặp nhau là cãi vã... cho nên ông đã bỏ nhà sang Anh quốc sinh sống bấy lâu nay... Bây giờ ông quay về vì mẹ ông đang bệnh, trở về Pháp tìm không được việc làm, ông chán nản...
Ở nhà thì ba ông rầy rà... nên ông ra ngoài đường ở cả ngày... Ông kể trong nỗi nghẹn ngào...
Rồi ông nói, "Tôi chán đời quá.." Tôi bèn hỏi, "Bên Anh quốc, cuộc sống của ông thế nào?"
Ông nói, "Khá hơn ở đây. Tôi có việc làm, có một người bạn gái người Anh nữa".
Tôi tò mò, "Khi nào ông trở về Anh quốc?" Ông bảo, "Có lẽ tôi chờ mẹ tôi hết bệnh, mà tôi nghĩ tôi chờ ngày mẹ tôi ra đi thì đúng hơn, vì bệnh nặng lắm. (Kể tới đây ông rươm rướm nước mắt, làm tôi cũng mủi lòng... ) Tôi sẽ trở lại Anh quốc, vì tôi có gọi điện thoại cho cô bạn gái, và cô ta đang chờ tôi quay về." Tôi bèn nói, "Theo lời ông kể, tôi nghĩ ông nên nhẫn nhịn ba ông trong lúc nầy, để chăm sóc cho mẹ ông. Ông bỏ xứ Pháp đã trên 10 năm, giờ quay về cũng khó kiếm sống, chi bằng trở lại Anh quốc thì hơn." Rồi tôi hỏi ông, "Sao ông không gặp các vị cố vấn xã hội, tâm lý để họ giúp ông?" Ông trả lời, "Tôi không thích đến đó." Ông đột nhiên mỉm cười, nói "Cảm ơn cô, bạn tôi thì khuyên tôi ở lại Pháp, bạn gái thì kêu tôi quay về... Tôi muốn có ai đó góp ý với tôi...Và tôi gặp cô..."
Tôi cũng cười trả lời ông, "Tôi chúc ông may mắn và tìm được hạnh phúc. Chúc sức khỏe đến ba mẹ ông." Ông chào tôi, "Cảm ơn cô đã ngồi lại nói chuyện với tôi."
Trước khi quay lưng đi, tôi chào ông lần nữa, chúc ông may mắn.
Mấy lúc sau nầy, đi chợ, không còn thấy ông ngồi ở đó nữa... có lẽ ông đã trở về Anh quốc...
Đôi lúc tôi tự hỏi, nếu ngay cái khoảnh khắc ông gọi mà tôi không quay lại thì... sẽ thế nào?
Cuộc sống có những khoảnh khắc mà ngay trong tích tắc đó, quyết định của chúng ta sẽ... cho chúng ta một cơ hội xích lại gần nhau hơn... chỉ để thể hiện một chút tình người...
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0

 
Có khoảnh khắc chỉ nhìn thôi không nói
mà sao như nhỏ Hạ nói ngàn lời... [8D]
 
*****
Nhỏ Hạ tặng trang sis NH nè, Không chọi nhen - hihihi
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-30 15:56:17Huyền Băng>
Trong quán cà phê ở sân bay, một ông cụ tuổi tác đã cao, ngồi quay lưng về phía tôi. Tóc ông bạc trắng, tôi không nhìn thấy mặt ông, chỉ thấy bàn tay già tuy mập mạp nhưng đã trổ đồi mồi và khô cằn nhăn nheo theo tuổi đời của mình. Ông ngồi yên thế rất lâu... Tuổi đời của ông đã làm cho ông đủ trầm tỉnh để chờ đợi một cái gì đó...
 
Cánh cửa quán xịt mở, một cố gái tuổi khoảng 30 bước vào, người mãnh dẽ, gương mặt trắng trẻo dễ nhìn, cô nhìn thấy ông cụ và sụp xuống dưới chân ông hai tay ôm choàng lấy ông, vuốt ve cái lưng già nua đó và khóc nức nở. Chẳng quen biết gì họ, nhưng khoảnh khắc não lòng đó khiến tôi không cầm được nước mắt. Cô gái thì cứ mãi nấc nghẹn quỳ dưới chân ông, ông thì vẫn ngồi yên đầu chỉ hơi nghiêng xuống về phía cô gái một chút rồi lại ngẩn nhìn về phía trước. Dáng vẻ điềm tỉnh của ông làm tôi chạnh nhớ đến ba mình, hình như đa số các người cha đều mang cái dáng vẻ điềm tỉnh ấy, ông từ từ cho tay vào túi áo Pyjama lấy một chiếc khăn trắng chấm những giọt nước mắt của cô gái, và trao chiếc khăn cho cô, tay kia ông vổ nhè nhẹ lên đầu cô gái. Cái cử chỉ đó bao hàm bao nhiêu là tình cảm... Tôi nghĩ, ông cũng rất xúc động, nhưng ông đã cố nén sự xúc động trong lòng để giữ cái uy nghiêm của người cha. Sự có mặt của ông trong chiếc áo Pyjama ở sân bay đã nói lên tất cả nỗi niềm mong chờ thương nhớ...
 
Tôi lại chợt nhớ đến một người cha của bạn, sau cơn bạo bệnh từ nhà thương về, ông đã đi cùng chúng tôi dạo chợ hoa xuân, bạn tôi nắm tay ông, dắt ông đi..; Ông bảo: "Không, ba luôn luôn phải là người dắt con đi..." Nghe như một tư tưởng cổ hủ, nhưng đấy chính là ý chí của những người cha, lúc nào cũng tỏ ra mình cứng rắn, vững vàng là cột trụ để con cái nương tựa dù tuổi già, sức yếu... !
 
HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-12 13:00:36Huyền Băng>
Tôi được người nhà báo có điện thoại, tôi dẹp công chuyện đang làm để bắt máy.
- Alô,.... đây,
- Alô, chị... hở ! Chị có biết ai đây không?
Giọng nói tôi chưa nghe bao giờ, tôi hơi ngỡ ngàng.
- À xin lỗi, ai vậy?
- Em đây! ... đây!
Tôi bật cười khi nhận ra người mình đang nói chuyện.
- Chị em mình mới đối đáp thư từ đây mà! Gọi chị có chuyện gì không?
- Uh thì vấn an chị thôi, muốn nghe giọng nói của chị, xem chị có khoẻ không?
..............
- Sao em biết số điện thoại của chị?
- Uh thì Vân cho!
Tôi đúng là đồ lẩn thẩn. Và tôi lại phải cười về cái lẩn thẩn của mình...
Chuyện thăm hỏi vớ vẫn thế mà vui, tôi lại nhớ đến cách đấy một tuần; Một bà cô già tuổi  96 gọi điện cho tôi, cũng hỏi thăm sức khoẻ.
 
Trời ơi, tôi thấy ngại ngùng làm sao! Tôi đã quên không gọi hỏi thăm bà...Nhưng tôi hiểu, tôi cũng có một chỗ đứng trong tim của bà. Điều này làm tôi cũng thấy vui vui...
 
Và cũng là điện..., một đứa bé chậm phát triển, khám phá được tên tôi trong địa chỉ người thân của nó, nó đã gọi cho tôi, nói chuyện cùng tôi. Giọng nói ngờ nghệch, ý được, ý mất...nhưng tôi cảm được niềm vui trong nó. Một niềm vui bắt được nhịp cầu thông cảm từ một người mà nó quen biết cách những 20 năm. Niềm vui của nó cũng là niềm vui của tôi, niềm vui của một người được nghĩ, nhớ đến.
 
Cuộc sống tất bật làm cho người ta bỏ qua đi những cái thật nhỏ nhoi, nhưng chính những cái nhỏ nhoi đó lại đem đến niềm vui, hạnh phúc cho người khác.
 
Dầu già, dầu trẻ, dù trung niên, ai cũng cần có một sự quan tâm thăm hỏi. Sự thăm hỏi làm cho người ta có cảm giác mình vẫn còn chỗ đứng ở đâu đó trong cuộc sống. Nhất là những người già cả...
 
Con cái trưởng thành, có thể ở chung với cha mẹ, có thể ở riêng, nhưng thông thường chỉ làm bổn phận phụng dưỡng, chu cấp tiền bạc mà quên đi những lời thăm hỏi đáng giá.  Hãy liên lạc với họ, khi ở xa... Hãy trò chuyện cùng họ khi có thể... và hãy thắp cho họ một ánh nến để họ nhìn thấy mình, nhìn thấy những người thân quen và không có cảm giác hụt hẩng như người lạc trong đêm tối...
 
HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
chào. thật là lạc lỏng khi bước vào thế giới đầy ắp tâm sự như thế này,  muôn 1 viết thật nhiều nhưng lại không đủ  can đảm để nói hết lòng mình nữa, thật thất vọng cho bản thân mình quá.
                        Trời chiều nhẹ dần lên cao
                        Tôi buồn _ tôi  hiểu vì sao tôi buồn!
Đăng nhập để trả lời
0
Đã qua mấy trận gió giông
Trong "khoảnh khắc" nắng rực hồng bốn phương.
 
Chúc NH & tất cả một mùa hè thật vui vẻ.
 
Thất_nươngnương [:)]
 
 

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Pham_van và chị 7 đã ghé thăm. [sm=40.gif] [sm=40.gif]

Cảm ơn chị 7 tặng 2 câu thơ. Em cũng chúc chị 7 một mùa hè mát mẻ, vui vẻ, mạnh khỏe, tươi trẻ. [:)]
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Bữa qua là sinh nhật mình, tới 11 giờ trưa điện thoại đổ chuông.
"Birthday child! Con có thời gian không vậy?"
Ly rượu vang mới năm nay trong quán trên núi.
Nếm vị chát lặng ngắm cảnh trời thu nắng vàng.
Vui, hạnh phúc, ... Sao có thể nói thành lời những cảm xúc này.
Khoảnh khắc đáng nhớ, biết cảm ơn thế nào với những người mạng lại khoảnh khắc đó???
Đăng nhập để trả lời
0
Có khoảnh khắc không bao giờ trở lại
Nhưng trong lòng vẫn nhớ mãi không thôi
Kỷ niệm xưa nữ hiệp có bồi hồi?
Trang nhật ký sẽ làm người chung bước...


Chào Nữ Hiệp! Đã vào diễn đàn đựơc mấy bửa nhưng chưa có  dịp xông đất nhà Nữ Hiệp, nay Kiếp..tôi xin được có đôi lời làm quen nha, mong Nữ Hiệp đừng cười mấy vần thơ..quê mùa nhé!  Có dịp Kiếp..tôi sẽ nói chuyện nhiều hơn..
Kính chúc Nữ Hiệp và gia đình vui vẻ và hạnh phúc


📎 khoanglang
Kiếp sau xin chớ làm người
Làm cây thông đứng (giửa) đất trời mà reo
Đăng nhập để trả lời
0
Chào bạn Kiếp Nhân Gian,

Cảm ơn Kiếp Nhân Gian đã ghé xông đất nhà NHDT và tặng một bài thơ thật hay.
NHDT tiếc quá không biết làm thơ (dù thơ con cóc) đề tặng lại cho Kiếp Nhân Gian …
đừng phiền NHDT nhen. Mời Kiếp Nhân Gian thưởng thức ly trà cúc [sm=44.gif] .

NHDT cũng xin chúc cho Kiếp Nhân Gian cùng gia quyến năm mới vui vẻ, hạnh phúc, vạn sự an lành.
Mong đọc thêm những bài viết kế tiếp của Kiếp Nhân Gian.
 
______________________________

NH vừa đọc xong bài viết nầy của KNG , xin trích lại từ chuyên mục Văn – Tùy bút.

Cánh đồng của những niềm vui

      Thỉnh thoảng trên đường đời sẽ có những người bạn đến với ta. 
Người ấy sẽ hiểu tất cả về bạn, kể cả những điều rất nhỏ...
      Họ sẽ hiểu tất cả những gì thẳm sâu trong tâm hồn và những gì "làm " nên bạn. 
Họ sẽ mãi yêu quý bạn mà không cần biết những gì bạn đã làm.
      Họ sẽ dám "khám phá" tâm hồn bạn- điều mà những người khác không dám để rồi chẳng bao lâu họ là một phần của bạn và bạn sẽ rất yêu quý họ.  Họ cho bạn nụ cười và chia sẽ với bạn niềm vui, họ giúp bạn đi qua cuộc sống này mà không  để tâm tới những gì  bạn đã làm hay đã nói  và cũng chẳng bao giờ chống lại những điều ấy.
      Thỉnh thoảng khi những chuyện không vui đến với bạn, bạn khóc.  Họ sẽ đến và vui chơi với bạn như những người trẻ tuổi.  Chỉ đơn giản là bạn  có một "đồng đội" sẽ cùng băng qua những cánh đồng của những niềm vui... Họ thật thân thiện, trung thành, sẽ không bao giờ phản bội...


Bài viết nầy thật là tuyệt vời. Cảm ơn KNG nhiều nhiều.


Thật vậy, trong cuộc sống chúng ta có cơ duyên gặp rất nhiều người, với nhiều cơ hội, trong những hoàn cảnh khác nhau. Tuy nhiên, những người bạn thật sự có thể hiểu ta và thông cảm cho ta thì có lẽ hơi khan hiếm.  Ngược lại, bạn bè sơ giao thì vô số…

Và khi bạn thật sự tốt với ta, ta quả thật may mắn rất nhiều ; nhưng có đôi khi gặp phải những người bạn mà ta không thể nào ngờ tới là bạn xấu …  thì….  ta trở tay không kịp…

Cái khoảnh khắc hụt hẫng, chới với, thất vọng tràn trề, buồn bã não nề đó, có khi làm ta chẳng thể thốt nên lời… chỉ biết im lặng, cúi đầu thở dài…. ngao ngán cho tình đời…. tình người….
Và cuối cùng là khóc một trận cho vơi đi bao nỗi ấm ức trong lòng….  
Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
Cái khoảnh khắc hụt hẫng, chới với, thất vọng tràn trề, buồn bã não nề đó, có khi làm ta chẳng thể thốt nên lời… chỉ biết im lặng, cúi đầu thở dài…. ngao ngán cho tình đời…. tình người….
Và cuối cùng là khóc một trận cho vơi đi bao nỗi ấm ức trong lòng….

Trong khoảng khắc này... Ta uống liền một ly nước thật lạnh cho mát lòng - Mà nếu, nếu uống được ly nước dừa Xiêm thì càng mát lòng hơn nữa đó NH ![:)]
Chúc vạn sự an lành.
Thương mến [sm=kissing.gif]
7_nn

Blog_vdn
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-26 09:52:53hoaidiephaphuong>
Có những khoảnh khắc đối diện với sự vu khống
chỉ biết mĩm cười dù lòng chẳng dễ chịu chút nào
nhưng HP tin rằng với thời gian
giá trị của mỗi con người, mỗi sự việc sẽ được khẳng định.
Xấu là xấu, sai là sai. Đúng là đúng.
Sự thật không bao giờ thay đổi.
HP tự nhắc nhở mình:
Học tha thứ là để tâm được bình an.
Vì mình chứ không vì ai khác!
Lưới trời tuy thưa nhưng không dễ thoát!

HP chúc cô Bảy VDN, sis HB và NH cùng tất cả ACE
một cuối tuần an vui
Đăng nhập để trả lời
0
"Sống quá tình cảm, với anh ấy dường như chỉ có tình yêu và tình yêu" một người bạn nói lại với tôi em đã nói như vậy sau ngày em lấy chồng. Người bạn thân 10 năm từ những ngày đạp xe xuống Cần Giờ làm CTXH nay chỉ nói chuyện về chứng khoán và những con số triệu, tỉ.
Hụt hẫng, 27 tuổi không bằng cấp thu nhập vừa đủ trang trải nhu cầu thiết yếu, khong 1 đồng dư vào những ngày cuối tháng, vẫn quen với ly cafe 2.000 đồng ở quán cóc trước cơ quan và những dĩa cơm bụi cho bữa trưa.
Hình như tôi lạc lõng giữa cuộc sống ở thành phố trung tâm kinh tế năng động của cả nước này, mình lo được gì cho em nếu em theo mình đây, chỉ tình yêu thôi ư, một túp lều tranh hai trái tim vàng ư....
Vẫn cố gượng đứng dậy, vác tập đi học để 4 năm nữa có được tấm bằng, học thêm Anh Văn, vài đứa bạn xưa nay bỗng tốt với mình lạ, bỗng một hôm ngồi tán gẫu với bên quán cóc ven đường, nhỏ bạn - tiểu thư con nhà giàu từ trong trứng - :"Quên đi mày ơi! Tao có tất cả mọi thứ tiền, xe, nhà ... nhưng cái làm tao vui nhất là những giây phút ngồi với mày ở những chỗ như vầy, nó thật và tao cảm nhận được nhiều thứ quí giá hơn những gì tao đang có" ánh mắt nó lạ hẳn khi nói ra điều đó.
..... Nhẹ nhàng, dường như mọi chuyện đã qua, hạnh phúc đôi khi ở ngay bên cạnh mà mình tìm kiếm ở những nơi xa xôi. Cám ơn mày, T ơi!
Đăng nhập để trả lời
0
 
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nọ đi công việc, gặp một bà lớn tuổi đang đứng ở ngã tư đường lóng ngóng...
Vừa thấy tôi đi đến, bà chạy ngay đến hỏi thăm đường đến trạm xe lửa. 
Tôi cũng đi về hướng trạm xe lửa, cho nên nói bà đi chung với tôi...

Bà liến thoắng kể chuyện đến nhà người bà con chơi, tưởng đường ra trạm xe lửa không khó tìm nên đã không hỏi thăm trước. Cho nên đến ngã tư đường, bà sợ đi thêm sẽ lạc xa hơn nữa, cho nên đành đứng đó chờ xem ai đi ngang để hỏi thăm. Và thời may tôi đến vừa đúng lúc để bà nhờ dẫn đường.....

Đưa bà đến con đường đi thẳng tới trạm xe lửa, tôi chia tay bà; tôi dặn bà đi tiếp con đường đó cho tới khi thấy một bãi đậu xe rộng lớn bên tay trái thì quẹo vô, băng qua bãi đậu xe đó, bà sẽ đến ngay cửa sau của trạm xe lửa.   Bà cảm ơn rối rít và chúng tôi chia tay nhau, chúc nhau một ngày tốt đẹp.

Sau đó, tôi nghĩ lại, nếu như tôi đi công việc sớm hoặc trễ hơn một tiếng, thì có lẽ chúng tôi đã chẳng gặp nhau...
Tại sao cả hai lại ngẫu nhiên đi vào giờ đó, để gặp nhau và cùng đi chung một đoạn đường ....
Đôi lúc chỉ cần một khoảnh khắc nhỏ của thời gian, mọi việc sẽ khác hẳn đi....

Ngẫm lại cuộc sống của con người thật lạ lùng, các thời khắc trong mỗi ngày luôn mang đến những sự ngẫu nhiên có khi lý thú, bất ngờ, vui vẻ ...  và đôi khi cũng có những việc ngẫu nhiên xảy đến làm cho ta đau đầu, nhức óc, bực bội ....




Thân,
NHDT


Peace is the way of love
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 » »»