Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

ĐỪNG SỢ TỰ DO DÂN CHỦ - Nguyễn Liệu

0 trả lời, 1.535 lượt xem — Trang 1 / 1
Nguồn : www.nghiathuc.com
Thể loại: Tôn giáo - Chính tri.


ĐỪNG SỢ TỰ DO DÂN CHỦ

Bài của Nguyễn Liệu gửi các nhà lãnh đạo nước Việt Nam hiện nay.

Với tư cách một người tranh đấu cho tự do, cho dân chủ, cho nên lúc nào cũng đối kháng với chính quyền, và đã phải trả một cái giá khá đắc : Thời đại nào cũng bị nhục nhã, cũng bị tù đày. Với tư cách đó, tôi gửi đến quí vị những lời tâm huyết sau đây, và theo tôi, là ý kiến thiết thực nhất, khôn ngoan nhất, đứng đắn nhất, để đẩy nước Việt Nam lên hàng đầu, ít nhất cũng ở Á châu, về Dân chủ về Tự do, và do đó, không bao lâu nền kinh tế Viêt Nam không thua các nước trong vùng. Phải chăng vì tôi là kẻ đứng ngoài bàn cờ dễ thấy nước sáng hơn những người đang chăm chú đang điều khiển con cờ ?Phải chăng vì tôi không ở cái vị thế ngày đêm ngay ngáy lo âu sự mất còn của sự nghiệp cá nhân, sự vinh nhục, sự an toàn của bản thân và gia đình, mà tôi thấy sự việc giản dị quá, một bài toán đơn giản, có đáp số rõ ràng, thế mà người có trọng trách hình như lúng túng không tìm ra các giải đáp.? Tôi không tin những bậc tài trí như quí vị mà không thấy giải đáp, nhưng tôi tin chắc quí vị, với thói quen gần như quán tính, dè dặt, lo âu và sợ hãi làm cho quí vị bối rối không dám hành động.

Những ý kiến tôi trình bày đây có mục đích củng cố uy quyền một cách chính đáng, đẹp đẽ của quí vị. Dân tộc Việt Nam trong nước cũng như ngoài nước sẽ tôn kính quí vị, các nước trong vùng sẽ khâm phục và có thể học hỏi ở quí vị. Tôi đi vào vấn đề.

Trước hết, và đây là điều kiện tiên quyết, quí vị hãy cho Tự Do Báo Chí. Trong giai đoạn hiện tại tôi phải dùng chữ “ cho” vì quí vị đang có uy quyền, độc quyền, nếu quí vị không cho thì tất cả những điều đang làm có ích cho nước nhà đều đi vào bế tắc. Rồi tới một giai đoạn nào đó quí vị không chận đứng được, miễn cưỡng phải cho tự do báo chí, thì quí vị hết lãnh đạo được quần chúng. Tôi bảo đó là điều kiện tiên quyết vì không làm được điều này, thì quần chúng không bao giờ có tự do .Mà không có Tự Do thì cái gọi là Dân Chủ là một sự dối trá, không thật. Những nước dù không trong hệ thống xã hội chủ nghĩa như Phi luật Tân như Thái Lan như Indonesia, Mã Lai….và tất cả những nước trong khối Hồi giáo đều không có Tự Do, chỉ có dân chủ giả hiệu. Ngay như chánh quyền Miền Nam, gọi là chánh quyền quốc gia, vì không có Tự do thật sự nên không có Dân Chủ thật sự, nhưng những chánh quyền đó có lý do để biện minh sự độc tài của mình bằng lý do “ vì chiến tranh”. Nếu quí vị sáng suốt, mạnh dạng cho Tự Do Báo Chí thì khai thông được những bế tắc mà lâu nay gỡ không được, rồi càng ngày càng lụn bại, dậm chân tại chỗ như trong suốt ba mươi năm nay. Sẽ có nhiều người nhao nhao la lớn : “ Không được, làm như thế hoá loạn, như thế muốn viết gì thì viết muốn chưởi ai muốn tố ai thì tố rồi bọn “địch” lợi dụng đánh phá chúng ta…” Đã có người làm ra vẻ chín chắn, có kinh nghiệm đấu tranh chánh trị, có óc suy tư sâu sắc v..v..phát biểu :
“ Không được !, đừng có thấy nước Pháp nước Anh nước Mỹ mà bắt chước áp
dụng cho nước ta trật lất, ngay như Xã hội chủ nghĩa ở Liên bang sô viết, đến Trung quốc đến Việt Nam đã có phần khác vì hoàng cảnh mỗi đất nước, trình độ dân trí khác….” Ngày xưa thực dân Pháp cũng thường rêu rao một cách ngu xuẩn và ác độc như vậy : “ Người An nam trình độ dân trí quá kém chưa đủ sức tự trị, nên mẫu quốc phải kéo dài cuộc bảo hộ để khai trí giống dân này”. Những người cản trở Tự do báo chí có thể có hai loại, một là tối tăm không có một chút hiểu biết nào hết, thứ người này vô hại dù họ đang ở vị thế quan trọng. Bởi vì loại không có hiểu biết này chỉ tồn tại khi còn chiến tranh khi trí tuệ phải nhườn bước cho họng súng, nhưng họ sẽ bị đào thải trong phút chốc khi phong trào Dân chủ ồ ạt tiến vào nước. Loại thứ hai biết tác dụng của Tự do Báo chí, nhưng quá sợ vì thiếu tự tín, thiếu niềm tin vào sức mạnh của quần chúng, cho nên cố duy trì phuơng pháp độc tài, phương pháp đàn áp để cai trị, mục đích củng cố địa vị của cá nhân của bè nhóm được chừng nào hay chừng ấy.
Có người đồng ý cho tự do báo chí nhưng cho nhỏ giọt, nói chung vì quá sợ. Nếu không có Tự Do Báo Chí thì không thể diệt tham nhũng, trái lại, tham nhũng càng ngày càng bành trướng. Nếu không có tự do báo chí thì không thể nào tuyển chọn được người tài vào bộ máy công quyền. Tự do báo chí là cái cầu hữu hiệu nối quần chúng với chánh quyền, cũng chính nó làm cho con người dần dần dám nói sự thật, dám sống một cuộc sống thật, và chánh quyền không cần phải nói dối với dân chúng. Tắt một lời, Tụ Do Báo Chí đưa đến những thứ Tự Do khác cần thiết cho cuộc sống văn minh tiến bộ của con người.

Thứ hai, tôi muốn đề cập đến việc Diệt Tham Nhũng. Nếu so sánh với diệt sự nghèo đói, diệt sự dốt, sự thất học, thì diệt Tham nhũng là việc làm dễ dàng nhất, nhanh nhất. Cái mấu chốt của vấn đề là người chủ trương diệt tham nhũng có thật sự diệt không, hay là chỉ một cách nói để lừa dân chúng. Quí vị khỏi cần mất thì giờ học hỏi cách diệt tham nhũng của ông Lý quang Diệu, nhà lãnh đạo lỗi lạc cuả Singapore. Cái bí quyết diệt tham nhũng của Lý quang Diệu không phải ở chỗ nâng mức lương của công chức quân nhân, không phải ở chỗ lập ban điều tra, ban kiểm soát và bộ luật trừng trị người tham nhũng. Những điều đương nhiên phải có đó, hiện quí vị cũng đã có và đang có, và nước nào diệt tham nhũng vẫn có. Cái thành công của Lý quang Diệu, và cũng là điều may mắn lớn cho người dân Singapore, là Lý quang Diệu bản thân ông không tham nhũng, tánh chất quyết liệt của ông khi làm một việc gì phải làm cho kỳ được. Lý quang Diệu thật sự đặt quyền lợi của dân của nước trên lợi ích cá nhân, cái điều mà rất ít người lãnh đạo quốc gia dám làm. Sau 1945, sử sách và thật tế chưa cho thấy một vị lãnh đạo nào dù ở phe cộng sản hay phe không cộng sản của Việt Nam dám đặt qưyền lợi dân tộc trên quyền lợi cá nhân ! ( Xin lỗi quí vị tôi phải nói một điều đau xót và đụng chạm như thế )
Trỡ lại vấn đề, theo tôi hiện nay ở Việt Nam nếu trong 13 vị trong bộ chánh trị, có được 7 vị không tham nhũng thì việc diệt tham nhũng dễ như trở bàn tay. Diệt tham nhũng cũng như chửa cháy phải chớp nhoáng, quyết liệt, dứt khoát. Đừng mắc mưu bọn tham nhũng kéo dài thời gian bằng cách gọi là để nghiên cứu, để tìm biện pháp, để xây dựng bộ luật cho công bằng cho ..v..v.. mục đích để bọn trộm cướp tẩu táng tài sản, để hợp thức hoá sự ăn cướp, để lo lót chạy tội. Đừng thí vài con tốt trong bàn cờ diệt tham nhũng để lừa gạt dân chúng như thủ tướng Nguyễn cao Kỳ ngày xưa xử tử một thiếu uý phát lương để che đậy sự tham nhũng của thượng cấp. Nếu cấp chĩ huy không thực sự diệt tham nhũng thì quần chúng phải đứng ra làm công tác này, và đó là điều nguy hiểm, điều vạn bất đắc dĩ phải làm, và thường thường phong trào của quần chúng kéo theo sự sụp đổ của một chính quyền. Trường hợp tất cả hay đại đa số người chỉ huy cốt cán của chánh quyền đều có ít nhiều dính đến tham nhũng thì nên tìm cách “rửa mặt” cho các vị ấy bằng cách tự kiểm, tự thú tội trước dân chúng, để ít nhất những vị ấy cũng còn chút tự hào đáng giá là “ người can đảm, người dám nói một sự thật”và tạo lại niềm tin trong dân chúng. Không bi quan đến độ như phó tổng thống Trần văn Hương : “ Diệt tham nhũng lấy ai mà làm việc !” Phải thật sự mở một lối thoát cho những người tham nhũng để họ hối cải và trở lại phục vụ đất nước, vì oái oăm thay, một số có tài có mưu trí, có thành tích công tác, lại tham nhũng khá nhiều.
Một chính quyền thật sự diệt được tham nhũng là một chánh quyền hoàn toàn được dân kính trọng, một chánh quyền mà người dân luôn nhắc đến với niềm hãnh diện. Đó là một chánh quyền thành công. Tôi xin quí vị luôn luôn nhớ cho, nếu không có Tự do báo chí thì không bao giờ có thể diệt được tham nhũng một cách hữu hiệu, cũng như không có Tự do báo chí thì khó rèn luyện được tài đức cho người cán bộ và khó tuyển chọn người có tài có đức cho bộ máy công quyền.

Một chính quyền cho người dân có quyền nói, tức là tự do báo chí và diệt được tham nhũng, đó là chánh quyền của người dân rồi, đó là một chánh quyền bách chiến bách thắng. Và từ cơ sở đó quí vị rất dễ thành công trong công việc diệt giặc đói giặc dốt. Đó là điều thứ ba tôi muốn trình bày. Hiện nay trong xã hội Việt Nam khoảng cách mực sống giữa người thành thị và thôn quê, giữa người giàu và nghèo cách xa quá, xa như chưa bao giờ có. Đó là điều quá sức ngạc nhiên ở những nước mà những người lãnh đạo là những người được tôi luyện trong cái lò Maxít. Nên có những kế hoạch cụ thể để đưa mức sống người dân nhất là người nông thôn, miền núi hẻo lánh….có cuộc sống vật chất và tinh thần khá hơn. Làm thế nào con họ cháu họ có điều kiện học hành sinh sống tốt hơn. Quí vị chắc không quên rằng họ là một trong thành phần vô sản mà ngày xưa Karl Marx kêu gọi cả thế giới đứng lên tranh đấu, và Marx đã phát biểu một câu vừa hài hước vừa tự hào “…và nếu có mất thì mất cái nghèo mà thôi !”, nhưng ở xã hội Việt Nam hiện nay họ vẫn còn ôm giữ cái nghèo.

Còn một điều nữa và cũng là điều sau cùng tôi muốn trình bày đến quí vị, điều này tuy không tác dụng nhiều đến dân chúng nhưng rất tác dụng đến tất cả quí vị nắm chánh quyền từ cơ sở lên trung ương. Nhiều khi chúng tôi tự hỏi tại sao quí vị không để cho danh tiếng của đảng cộng sản Việt Nam được trọn vẹn trong cái thời đại của nó, bằng cách chấm dứt một vai trò lịch sử “ giải phóng dân tộc”bằng cách dùng một tên mới cho phù hợp với việc xây dựng xã hội hiện nay. Nếu quí vị làm được điều đó chứng tỏ quí vị đã tôn trọng một cách kính cẩn đảng Cộng sản Việt Nam, để cho nó trọn vẹn với ý nghĩa của nó. Thực là khôi hài đảng cộng sản mà chủ trương tư hửu, tích cực phát triển kinh tế thị trường, đề cao giá trị thặng dư, hoan nghênh sự bóc lột sức lao động của giới tư bản. Những điều mà ngày xưa Karl Max, Engel, Lenine hận thù cố tiêu diệt, thì ngày nay là mục tiêu là thành tích tốt chúng ta cố tiến tới đạt cho kỳ được. Thế mà quí vị còn duy trì danh xưng “đảng Cộng sản Việt Nam, Xã hội Chủ nghỉa Việt Nam…” thì tội nghiệp cho đảng Cộng sản Việt Nam chính thống quá. Quí vị nên bao phong đảng cộng sản Việt Nam lại để kính cẩn đưa vào viện bảo tàng, đưa vào thư viện, để cáo chung cái nhiệm vụ của nó. Việc làm như tôi đề nghị là phần thưởng tinh thần cho những đồng chí già nua của quí vị trong những ngày cuối cùng của cuộc đời đầy gian khổ, đầy đấu tranh bằng xương máu. Và là một niềm hứng khởi, một ngôi nhà mới đẹp có tiện nghi đầy đủ hợp thời trang cho lớp trẻ lớp nối tiếp vai trò của quí vị trong tương lai. Tôi bảo ngôi nhà mới vì đảng chính trị của thế kỷ này không còn là cái lò “ tôi thép”, không còn là cái “nhà tu khổ hạnh ép xác” mà là nơi tôn trọng tự do tối đa của con người, “ muốn ra ai cấm, muốn vào ai ngăn .” Mà lãnh tụ của đảng mới nhất định không cần phải là người được căn cứ vào tuổi đảng, căn cứ vào thời gian tù đày, căn cứ vào sự hẹp hòi thiển cận, sự hằn học hận thù gọi là trung kiên là giai cấp tính. Tôi chắc chắn con cháu quí vị thích thú sinh hoạt trong ngôi nhà mới này.

Khi quí vị thực hiện được các điều trên, Tự Do báo chí, Diệt tham nhũng, nâng cao mực sống dân chúng, và thêm vào đó,tổ chức một đảng mới hợp thời hấp dẫn, như thế quí vị là những kẻ chiến thắng vĩ đại rồi. Như thế chính quí vị sẽ đưa nước Việt Nam đến vị thế một nước hùng mạnh về mọi mặt.
Như từ trên tôi đã nói quí vị Đừng Sợ Dân chủ Tự do, mạnh dạng tiến lên đường dân chủ tự do thật sự thì quí vị chẳng những củng cố được địa vị của mình song song với sự phát triển quốc gia, mà còn là những bậc ân nhân thật sự của dân tộc, chắc chắn những trang sử son sẽ dành cho quí vị. Thế hệ con cái của chúng ta sẽ không còn khác biệt, vì những điểm khác biệt quí vị đã xoá bỏ rồi.

Tôi chắc chắn lâu nay quí vị còn một mối sợ hải nữa là khi xã hội nới rộng dân chủ tự do thì những Việt kiều ở nước ngoài sẽ về tranh dành quyền lãnh đạo của quí vị. Cho nên quí vị nghĩ rằng thà cứ giữ nguyên như cũ dù dân chúng có khổ sở thật nhưng cũng chỉ trong bè nhóm chia nhau nắm chính quyền, chia nhau quyền lợi. Đó là đường lối mà Trung quốc đang đi mặc cho dân chúng sống lầm than khổ sở. Nếu quí vị muốn để cho dân tộc Việt Nam tiến nhanh vì đã dậm chân tại chỗ quá lâu rồi, thì đừng cải cách nửa vời như Đặng tiểu Bình đã làm cho Trung quốc. Đặng tiểu Bình và đồ đệ quá sợ Tự do báo chí, đã để cho đảng Cộng sản Trung hoa biến thành cái thắng giảm hẳn tốc độ tiến triển của dân tộc.
Khi thực hiện được các điều trên như tôi đã trình bày thì còn màn cuối cùng để cho thế giới xác nhận rằng chính quí vị chứ không phải ai xa lạ, là người xứng đáng lãnh đạo nước Việt Nam hiện tại bằng cách tổ chức một cuộc bàu cử tự do, mời Liên hiệp quốc quan sát. Theo tôi quí vị là kẻ chiến thắng một trăm phần trăm vì quí vị thực tế đã được dân chúng Việt Nam tín nhiệm qua các cải cách lớn của quí vị đã làm cho người dân có cuộc sống tự do dân chủ thật sự và có cuộc sống tương đối ấm no. Tôi cam đoan với quí vị gần ba triệu người bỏ nước ra đi hiện ở khắp nơi trên thế giới, những người lớn tuổi trước kia có trách nhiệm bảo vệ miền Nam nhưng thua cuộc phải bỏ ra đi thì còn uy tín đâu mà trở về, làm sao nói cho dân nghe được nữa. Trong khi đó quí vị đã mạnh dạng đổi mới, mạnh dạng trả cho dân những quyền thiết thực của con người là quyền sống về tinh thần lẫn vật chất.

Có một số người vì thiển cận nghĩ rằng làm cho chánh quyền Mỹ vừa lòng là được không nên nới cho dân chúng tự do rất nguy hại, hơn nữa làm cho chánh quyền Mỹ vừa lòng dễ hơn làm cho dân chúng vừa lòng. Nếu có ai nghĩ như thế là chưa có kinh nghiệm “ làm tay sai” cho các cường quốc. Quí vị nên nhớ rằng nếu chánh quyền có uy tín thật sự ( tôi nhấn mạnh chữ thật sự ) với dân chúng, thì chính quyền đó không còn là tay sai mà biến thành bạn, hoặc đồng minh các cường quốc cùng khuynh hướng. Mỹ chỉ phế bỏ những chánh quyền bạc nhược làm tay sai hết thời mà thôi, cho nên khi được lòng dân rồi thì chính người Mỹ đi tìm, gần gủi và tình nguyện giúp đở quí vị, không đợi quí vị phải tùy lụy phải van xin.

Nếu quí vị cố chấp không dám cải tiến đúng hướng, đúng sự đòi hỏi của dân chúng thì dù dùng tất cả những biện pháp hạ sách nhất để cai trị dân chúng, kể cả việc đàn áp bằng bạo lực…thì quí vị phải lo ngay ngáy đêm ngày; nhưng một thời gian rồi không dập tắt được ngọn lửa Tự Do Dân Chủ cháy bùng từ dân chúng nội điạ được sự hổ trợ từ bên ngoài, thì liệu qúi vị có đẩy lùi được bánh xe tiến hóa của xã hội không ? Và như thế là diễn cảnh tàn sát lẫn nhau, làm thiệt hại một số nhân mạng người Việt Nam, và như vậy liệu có yên thân ngồi hưởng phú quí giàu sang không ? Hay là phải trả bằng một giá quá đắc kể cả tính mệnh, kể cả bản thân mình. Biết thời thế, đi theo thời thế, để lãnh đạo thời thế, đó là bậc đại trí, tôi hi vọng quí vị có những người làm được điều ấy.

Thật lòng nhiều lúc tôi nghĩ nếu ngày nay cụ Hồ chí Minh và những người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa năm 1945 còn sống, chắc chắn cụ và các đồng chí của cụ rất hối tiếc đã bỏ mất cơ hội duy trì chánh quyền liên hiệp quốc gia không liên kết, hoặc liên kết tất cả, để phát triển xứ sở thì khỏi phải hàng mấy triệu người hi sinh tánh mạng, và phá hủy biết bao tài nguyên quốc gia ! Nhưng có thể hiểu được vì sáu mưới năm trước phương tiện truyền thông quá thô sơ, phương tiện đi lại càng khó khăn, cho nên những nhà lãnh đạo lúc ấy khó mà không quyết định nhầm lẫn. Trái lại, ngày nay có những kỷ thuật cao cấp về thông tin, phương tiện đi lại quá dễ dàng, có những bộ óc cực kỳ thông minh nhận định, bình luận đánh giá v..v..quí vị được may mắn hơn cụ Hồ ngày xưa vào năm 1945-46 cho nên tôi tin chắc quí vị không để mất cơ hội cực kỳ quí báu này. Quí vị sẽ không để diễn cái cảnh người Việt Nam đâm chém người Việt Nam rồi người ngoại quốc nhảy vào làm trọng tài phân xử. Tôi nhắc lại câu nói của người xưa: “ Không đàn áp được phong trào thì phải lãnh đạo phong trào !” Bây giờ còn kịp, nếu quí vị muốn lãnh đạo quốc gia trong bầu không khí thanh bình thạnh vượng, không ân oán không hận thù, thì quí vị ít nhất phải thực hiện những điều tôi đề nghị trên.

NGUYỄN LIỆU

Đăng nhập để trả lời
0