<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-01 09:00:44hoahong>
Lẳng lặng khuôn vàng ngọc điểm hoa
Mồ côi một thuở giá hoa trà
Tim đồng, hoa rã, em lạnh ngắt
Mặt cười, mặt khóc, nghẹn xót xa.
Trích đoạn: langtoi
Lạc giữa nhân gian chốn chợ đời
Hỏi nàng tiên nữ có yêu không
Có lòng thương nhớ người trần tục
Hay lén chôn sâu mất chữ tình
Em về, bỏ lại cơn say
Má hồng, duyên tận, cuối ngày chiêm bao
Em ơi để lại ngọt ngào
Cho tình anh lại xuyến xao cho tình
Ước gì em chỉ một mình
Để anh khỏi phải lặng thinh lời thề
Mắt hồng, môi đỏ - đê mê
Thôi đành lỗi hẹn lời thề cùng say
Bây giờ em của lãng quên
Đâu còn e lệ bên thềm hoang sơ
Mắt buồn vương đọng bến mơ
Hồn lay lắt nhớ ngóng bờ thiên thu
Thương yêu dành chút tạ từ
Vui vầy ta cạn xin đừng chia xa
Nụ tình chẳng nở thành hoa
Lửng lơ mưa khói nhập nhoà uyên ương.
SƯƠNG HOA
Nắng mai vàng trải mật
Loá hoa về qua đêm
Gió lạnh lùng ghé xem
Cánh hoa hồng đang khóc
Đêm:tối, lạnh ô chốc
Cất bước dài lê thê
Hoa giấu cánh ủ ê
Nước oà đầy trên bóng.
Kẹo kéo thủơ thiếu thời dài mãi tận ngày sau
Đóng vị ngọt vào thời gian khắc khổ
Dẻo dai muôn phần trên quãng đời hoạn lộ
Sắc áo nâu ngọt lại bước chân chì
Khập khễnh bước về qua khắp nẻo còn chi?
Vẫn nồng nàn trong ngọt ngào tê tái
Thoảng chút bồng bềnh treo qua miền thơ dại
Kẹo kéo thuở thiếu thời, ai nhắc lại làm chi?
Trích đoạn: hoahong
SƯƠNG HOA
Nắng mai vàng trải mật
Loá hoa về qua đêm
Gió lạnh lùng ghé xem
Cánh hoa hồng đang khóc
Đêm:tối, lạnh ô chốc
Cất bước dài lê thê
Hoa giấu cánh ủ ê
Nước oà đầy trên bóng.
Trích đoạn: hoahong
Biết rằng con của người ta
Mà sao ứa lệ đọng nhoà nét mi
Không đành quay bước ra đi
Người ơi nán lại thầm thì nhỏ to
Cũng là chung bước âu lo
Người ơi tình nhớ nhận - cho sao đành
Con ơi cười khóc ngọt lành
Nửa đời tê tái thâu canh vỗ về
Có nghe...
Ai người chớm nụ đam mê
Đừng gây thêm nhé … não nề mầm non
Cũng may trái đất vẫn còn
Những con người dám héo mòn tuổi xuân
Tiếng khóc … níu kéo ngại ngần
Nụ cười rớt rụng ngoài sân ai rồi
Nửa đời giữ hạt mưa rơi
Có nghe giá buốt giữa trời nắng chang !
Nguyên Thoại
HẮC NGUYỆT
Phiêu diêu dằng dặc cuối trời
Dải trăng đêm lạnh chơi vơi hát thầm
Ngày xưa đâu có lỡ lầm
Cớ sao cô quạnh âm thầm một thân
Hoa hồng đẹp và hoa hồng lắm gai
Chông chênh như làn sương mờ trên núi thẳm
Đẹp nhưng buốt lòng người
Hoa hồng đẹp bởi nhựa hoa hồng đắng
Quyện từ đất những tạo hợp phù sa
Đẩy nhựa nuôi cây
Đẹp, nhưng cũng đầy vị đắng