📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Bình Luận Văn Học

A.Dumas-Kiếm hiệp của phương tây

5 trả lời, 65 lượt xem — Trang 1 / 1
Tớ đọc cũng kha khá, thích nhất là loại truyện phiêu lưu mạo hiểm, kiểu như : những đứa con của thuyền trưởng Grant, đảo châu báu,vv..vv,tớ đọc cả loại dã sử như Angielic,tam quốc, thuỷ hử, nhưng thú thật tớ thích nhất là truyện của A.dumas cha như bộ ba phần Ba người lính ngự lâm,joshep balsamo,Chuỗi hạt của hoàng hậu...

Truyện của A.dumas vừa đậm chất lãng mạng vừa hào hùng.Lãng mạng như đàn ông pháp, hào hùng như sử thi Trung.A.dumas đặt cái tình bạn của 4 người lên trên tất cả, trên cả vương quyền, trên cả tình yêu.Trên nền tình bạn ấy, tính cách của từng người từng người được khắc hoạ một cách sâu sắc rõ ràng: Quý phái như Atox,bộc tuệch như Portox,quả cảm như D'artanhang,tình cảm như Aramix.Câu nói một người vì 4 người,4 người vì một người nghe có vẻ hơi cực đoan, nhưng với câu nói ấy, họ đã vượt qua sức mạnh của không chỉ một triều đình, ko chỉ 1 cuôc chiến tranh và những âm mưu thâm đôc nhất.Đến phần 2 và 3 tưởng như họ đã bị chia rẽ về lý tưởng về chủ nhân đang phục vụ, nhưng cuối cùng họ vẫn đứng lại bên nhau, cùng rút kiếm với nhau và lại ôm nhau thân tình như thời trai trẻ

Thú vị hơn cả là giọng văn của Dumas tiên sinh, giọng văn đơn giản ko khoa trương nhưng khắc hoạ đuọc tính chất của thời đại.Vào lúc đó, rút kiếm đánh nhau mà vẫn còn lễ độ, lịch sự, coi một ánh nhìn là cả tính mạng, một lời nói lỡ lời là một sự xúc phạm nặng nề.Huênh hoang tới đô tuyệt vo8i2 mà vẫn giữ được bản sắc, tâm hồn

Phần phản diện lại còn tuyệt vời hơn, nếu như những người anh hùng mang đậm tính cách anh hùng, hào hiệp và thông minh thì phe đối lập, tức là kẻ xấu như ranh tuyến trắng đen cũng không kém gì.Từ hồng y giáo chủ Risolio-các hạ đỏ là một kẻ lạnh lùng nhìn xa trông rộng, thâm đôc sâu hiểm tới tận cùng nhưng lại biết cách tập hơp bên mình những cận thần đáng sợ nhất, và chỉ chịu thua một tình bạn mạnh mẽ cho đến Madaranh-người ý kẻ biển lận gian tham, cày xới nước pháp như một mảnh vườn để moi được vàng bạc, người tình của hoàng hậu và Luy 14-một kẻ đáng sợ, bôc lộ những phẩm chất đáng kinh ngạc so với một ông vua trong nhung lụa,xuất hiện dáng dấp của ngài giáo chủ đáng kính hơn một lần đã chặn đứng 4 người lại bằng bàn tay rắn chắc của mình

Ở đây ko chỉ có chiến tranh và âm mưu , còn có cả tình yêu và hận thù.Vì sao hoàng hậu Anno chấp nhận khuất phục một tên biển lận sau khi đã kháng cự một tình yêu vĩ đại của dờ Buckinham và Risolio?. tình yêu biến chuyển thành thù hận một cách đáng kinh ngạc của Milady và sức quyến rũ mê hồn của người đàn bà, tình yêu trong sáng của D'artanhang, tình yêu say đắm và đau khổ của Atox, tình yêu hào nhoáng của Portox và Aramix, tất cả trôn lẫn lại thành một áng văn chương tuyệt vời

Có thể nói,theo ý kiến chủ quan của tớ, chủ nghĩa anh hùng lãng mạng của Dumas ko thua gì anh hùng lãng mạng của Kim dung tiên sinh, mỗi bên mang đậm tính chất của thời đại, văn hoá tổ quốc mình, mỗi bên một dáng dấp riêng, một giọng văn khác biệt nhưng đều làm say đắm người đọc

Làm văn không hay, viết cảm nghĩ cũng tệ, nhưng thích quá, [8|]
Đăng nhập để trả lời
0
A.Dumas là một nhà văn nổi tiếng, nhiều tác phẩm thật sự có giá trị.

Bạn đang nhắc đến bộ ba tiểu thuyết "Ba chàng lính ngự lâm", cho tớ ké vài câu bình luận.

Trước hết về phong cách viết, Dumas viết rất hay, hóm hỉnh (một phần nhờ người dịch nữa), nhưng đọc ông là thấy hết được con người ông cần tả. Từng đường nét tính cách, ngoại hình... đều rất rõ nét.

Còn về nhân vật, tớ thấy hay nhất vẫn là những dòng mà Dumas miêu tả Milady. Sống động, ghê gớm, xinh đẹp. Tớ ấn tượng nhất là đoạn mà Milady ở trong tù do ông anh chồng cầm tù, rồi nghĩ mưu mô chước quỷ để lừa cậu trẻ trai gác cổng. Những thủ đoạn, toan tính, hành động. Cực kỳ xuất sắc.

Đọc Dumas, thấy hiện lên hình ảnh những hiệp sĩ Pháp thời trung cổ. Họ sẵn sàng hi sinh tất cả, chỉ vì danh dự của mình. Tinh thần nghĩa hiệp đó tiếc thay, ko còn nhiều. Nhưng vẫn có thể bắt gặp trong hình ảnh nhưng người Pháp.

Bộ ba truyện đó gồm những gì nhỉ: ba chàng lính ngự lâm, 20 năm sau, cái chết của d'artanhang (híc, ko biết viết từ này = tiếng Pháp) hay còn gọi là tử tước.... gì đó, cont rai của Atox. Hay đến dòng cuối cùng, khi Atox trở thành một ông già và cái chết đến từ từ.
========================================================


Gebildet is, wer weisst, wo er findet, was er nicht weisst.
Đăng nhập để trả lời
0
ba bo đó là
-Ba chàng ngự lâm pháo thủ
-Hai mươi năm sau
-Mười năm sau nữa hay Cái chết của ba người lính ngự lâm( tên này do nhà xuất bản tự đặt , ko đúng lắm vì thật ra chỉ còn có 2 người làm lính ngự lâm thôi) hay Tử tước Dờ Barogion,
cảnh cuối hình như là D'artanhang bị pháo bắn chết khi vừa mới được phong làm thống chế pháp quốc, trong bốn người chỉ còn Aramix sống thôi,
cảnh Atox chết xúc đông thật, nhất là lúc Grimo cũng chết theo
cảnh Portox chết thì quá hào hùng, Đoạn này Dumas tiên sinh có 1 đoạn khóc Portox rất hay, đọc chảy nước mắt, để khi nào rảnh tớ post lên
chỉ có D'artanhang là chết nhảm nhất-bị pháo bắn [&o]
I could be a wolf in disguise
I could be an angel in your eyes
Never judge a book by its cover
Đăng nhập để trả lời
0
SH cũng đã đọc kha khá Alexandre Dumas bố, nhưng tóm lại chỉ có "Bá tước Monte Cristo" và "Ba người lính ngự lâm" là hay hơn cả. Đọc xong "Ba người lính ngự lâm", đến "Hai mươi năm sau" thực sự SH có cảm giác thất vọng vì giọng văn "câu dòng" dài lê thê của Dumas (ông viết đếm dòng tính tiền kiểu feuilleton trên báo, phải thông cảm vậy thôi), gần như có thể vứt bỏ toàn bộ 1/3 đầu tiên mà không ảnh hưởng gì đến câu chuyện. Còn "Le vicomte de Bragelone" cũng phạm phải nhược điểm dài dòng này, trong phần này bố cục câu chuyện có thể chia thành 2 - 3 phần riêng biệt nên thiếu liền mạch. Hơn nữa trong phần này tính cách èo uột của anh chàng Raoul de Bragelone làm SH phát ngán, chẳng có một chút bản lĩnh nào cả. Lại vốn là một tay theo chủ nghiã dân tộc cực đoan nên nhiều lúc SH tự hỏi không biết 4 anh chàng quậy phá vô dụng này có lòng ái quốc hay ít nhất là lòng trung thành với Louis XIII, chủ nhân của họ hay không. Thay vì trung thành với nhà vua và Hồng y de Richelieu, một trong những nhà chính trị và trí thức lỗi lạc nhất trong lịch sử Pháp (ông này là người đã sáng lập ra bảo tàng Louvre), bốn anh chàng này lại trợ giúp cho tay phiêu lưu George Villier (được phong làm công tước Buckingham chỉ vì có mẽ ngoài đẹp trai, một loại người rất được vua Anh James I ưa chuộng) "cắm sừng" lên đầu vua nước Pháp, bảo vệ cho chuyện phiêu lưu nhăng nhít của bà hoàng nổi tiếng lãng mạn Anne d'Autriche (thậm chí đến cha đẻ vua Louis XIV sau này có ko ít người ở Pháp nghi ngờ chính là Richelieu, một trong vô số nhân tình của bà). Hơn nữa, George Villier lại là kẻ thù nguy hiểm của nước Pháp đang xúi giục cuộc nổi loạn của dân Tin lành ở La Rochelle, một trong những lý do khiến Richelieu phải tìm cách loại trừ y vì an ninh của nước Pháp (thẳng thừng ra mà nói, SH thấy bốn tay này đúng là ăn hại, thậm chí có thể coi là phản quốc, trong khi Milady ám sát Buckingham vì lợi ích của nước Pháp thì lại thành kẻ tội đồ). Có lẽ mấy anh chàng này cũng quen đi cắm sừng lên đầu người khác rồi nên "đồng bệnh tương lân" chăng. Muốn yêu thích một nhân vật, cho dù là tưởng tượng, thì hành động của nhân vật đó phải làm cho mình phục đã. Cái kiểu "tắt đèn nhà ngói như nhà tranh" nhân lúc tắt lửa tối đèn lừa lọc coi phụ nữ như rẻ rách của anh chàng d'Artanant có bị trừng phạt cũng xứng đáng. Nói cho cùng bốn anh chàng này không làm SH thấy ấn tượng bằng anh chàng Bussy ngông nghênh trong "Phu nhân de Monsoreau" hay một nhân vật khác có tính cách cao thượng hơn nhiều trong một tiểu thuyết không phải của Dumas, "chàng trai Paris bé nhỏ" Henry de Lagardere trong "Anh gù" (Le Bossu) của Paul Féval.
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0
hai mươi năm sau-thực chất ko hay lắm, chỉ đề cập tới một biến cố quan trọng của nước pháp-phong trào la frongdo-mà như AD nhận xét, do 1 vài vị công hầu gây ra để bòn rút một vài mảnh quyền thế từ madaranh, tóm lại người chịu thiệt cũng chỉ có quần chúng nhân dân
Luy 13 hay luy công minh, cũng không công minh gì lắm, suốt ngày chỉ tìm cách xét nét vợ mình và gây chuyện với hồng y giáo chủ. Nhưng con người giáo chủ Richelieu (may mắn quá-nhờ SH mới có tên nguyên của ông này) thì thực sự là lỗi lạc, đến mức tên của ông vẫn còn được nhác tới mãi tận lúc cuối để so sánh với Luy 14
ở tập cuối, có 1 chi tiết thú vi về cuôc hoán chúa có thật trong lịch sử, anh em song sinh của Luy 14 đã tiếm vị ông này với sự giúp đỡ của Aramix và Portox, nhưng sau cùng thì bị lưu đày, cái này đã có 1 bô phim cũng khá kể về biến cố này, không biết Seahawk có tài liệu về chuyện này không?

Có lẽ AD đã đề cao một cách quá mức lý tưởng tình bạn và tình yêu, đến nỗi gạt chính sử qua một bên,d'artanhang hành đông vì tình yêu với thiếu phụ Bonaxio,đến mức kéo cả 4 người bạn của mình vào.Nhưng Ad cũng đã gỡ gạc cho bốn người hùng khi thòng thêm 1 câu nói của D'artanhang tuyên bố về chính kiến của mình với dờ buckinham: nếu gặp trên chiến trường tôi với ông vẫn là kẻ thù.Âu đó cũng là cái hay của loại tiểu thuyết dã sử, làm say lòng nguồi xem với những giá trị nhỏ nhặt hơn trong cuôc sống thay vì đề cao tinh thần trung quân ái quốc to tát
I could be a wolf in disguise
I could be an angel in your eyes
Never judge a book by its cover
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện về người mang mặt nạ sắt (L'homme au masque de fer) là một trong những câu chuyện bí ẩn nhất trong lịch sử Pháp cho đến nay vẫn không có lời giải đáp. Giả thiết được nhiều người tin tưởng nhất cho rằng đây là anh em sinh đôi của Louis XIV (Dumas cũng đã dùng giả thiết này để xây dựng nên một phần cốt truyện của "Tử tước de Bragelone"). Bên cạnh đó, hai giả thiết thú vị khác đã cố mọi cách chứng minh rằng người mang mặt nạ sắt rất có thể là một trong hai nhân vật tiếng tăm đã biến mất một cách khá bí ẩn trong thời gian trị vì của Louis XIV: người đầu tiên là tể tướng Fouquet, người đã bị bắt giam theo lệnh của nhà vua mà sau đó không ai rõ tung tích số phận cuối cùng của ông ta ra sao, nhân vật thứ hai cũng được nhắc đến nhiều là ông quận công hào hoa de Beaufort (chính là người chỉ huy cuộc viễn chinh sang Bắc Phi mà Raoul de Bragelone tham gia). THeo sử liệu chính thức thì de Beaufort sau đó đã mất tích đột ngột trong cuộc viễn chinh này (một buổi sáng, theo lời kể của những người cùng thời còn lưu lại được, ông ta rời khỏi doanh trại một mình không hộ tống và không bao giờ quay trở lại, cũng chẳng bao giờ có ai biết được gì thêm về số phận của ông ta). Vốn là một người có ảnh hưởng trong giới quý tộc, lại mang trong mình dòng máu hoàng gia, de Beaufort được biết đến như một cái gai trong mắt Louis XIV mà nhà vua rất khó chịu (cha đẻ của de Beaufort là con trai được thừa nhận giữa Henry IV, ông nội của Louis XIV, và Gabrielle d'Esther, tình nhân lâu năm của nhà vua. Rất có thể de Beaufort đã là vua Pháp nếu Gabrielle không qua đời một cách cực kỳ đột ngột năm 1599, chỉ vài ngày trước khi đám cưới của bà và Henry IV được chính thức cử hành, một cái chết cũng đầy nghi vấn vì chỉ 1 năm sau, Marie de Medicis, thành viên của một gia đình kinh doanh ngân hàng người Florence nổi tiếng vì liên quan đến nhiều vụ đầu độc tai tiếng, trở thành hoàng hậu Pháp - cũng là bà nội của Louis XIV. Lịch sử có thể thay đổi bất ngờ nhờ một chuyện tình cờ như vậy đấy). Ngoài những giả thiết ít nhiều có lý này, còn nhiều chuyện hoang đường hơn cũng đã được đưa ra. Một trong số đó coi người mang mặt nạ sắt là con riêng của Louis XIV với Louise de la Valiere (chính cô tiểu thư đã khiến anh chàng Raoul thất tình tự sát). Giàu trí tưởng tượng hơn còn có người quả quyết anh chàng tù nhân bí ẩn nọ chẳng ai khác mà là con trai của ... Oliver Cromwell, rồi thì đó là con riêng của Louis XIII với một người tình bí mật (nếu gộp thêm vào câu chuyện này cả tin đồn rằng Louis XIV thực ra là con riêng của de Richelieu, câu chuyện này nghe ra sẽ thật thuyết phục)....KHông thể kể hết những gì trí tưởng tượng của người đời thêu dệt nên.
Cho dù đó là ai, chỉ có một điều được thống nhất chắc chắn: người tù bí hiểm nọ cuối cùng đã qua đời lặng lẽ ở ngục Bastie năm 1703. Trước khi an táng, khuôn mặt của người này đã bị cai ngục dùng cường toan huỷ hoại hoàn toàn để không còn ai nhận ra, đồng thời tất cả quần áo, đồ đạc của người quá cố đều bị đốt bỏ, toàn bộ tường phòng giam của ông ta bị cạo sạch vôi vữa, trát và quét vôi lại để không lưu lại bất cứ dấu vết nào. Và có lẽ cũng như nhiều bí ẩn khác, chẳng hạn như số phận thật của de Beaufort hay Fouquet đã kể ở trên, lai lịch thật của người mang mặt nạ sắt sẽ chẳng bao giờ được làm sáng tỏ, và sẽ vẫn là đề tài bất tận cho trí tưởng tượng của các nhà văn tha hồ bay bổng.
Trop de schtroumpfs schtroumpfent le schtroumpf
(Schtroumpf-lunette)
Đăng nhập để trả lời
0