Tớ đọc cũng kha khá, thích nhất là loại truyện phiêu lưu mạo hiểm, kiểu như : những đứa con của thuyền trưởng Grant, đảo châu báu,vv..vv,tớ đọc cả loại dã sử như Angielic,tam quốc, thuỷ hử, nhưng thú thật tớ thích nhất là truyện của A.dumas cha như bộ ba phần Ba người lính ngự lâm,joshep balsamo,Chuỗi hạt của hoàng hậu...
Truyện của A.dumas vừa đậm chất lãng mạng vừa hào hùng.Lãng mạng như đàn ông pháp, hào hùng như sử thi Trung.A.dumas đặt cái tình bạn của 4 người lên trên tất cả, trên cả vương quyền, trên cả tình yêu.Trên nền tình bạn ấy, tính cách của từng người từng người được khắc hoạ một cách sâu sắc rõ ràng: Quý phái như Atox,bộc tuệch như Portox,quả cảm như D'artanhang,tình cảm như Aramix.Câu nói một người vì 4 người,4 người vì một người nghe có vẻ hơi cực đoan, nhưng với câu nói ấy, họ đã vượt qua sức mạnh của không chỉ một triều đình, ko chỉ 1 cuôc chiến tranh và những âm mưu thâm đôc nhất.Đến phần 2 và 3 tưởng như họ đã bị chia rẽ về lý tưởng về chủ nhân đang phục vụ, nhưng cuối cùng họ vẫn đứng lại bên nhau, cùng rút kiếm với nhau và lại ôm nhau thân tình như thời trai trẻ
Thú vị hơn cả là giọng văn của Dumas tiên sinh, giọng văn đơn giản ko khoa trương nhưng khắc hoạ đuọc tính chất của thời đại.Vào lúc đó, rút kiếm đánh nhau mà vẫn còn lễ độ, lịch sự, coi một ánh nhìn là cả tính mạng, một lời nói lỡ lời là một sự xúc phạm nặng nề.Huênh hoang tới đô tuyệt vo8i2 mà vẫn giữ được bản sắc, tâm hồn
Phần phản diện lại còn tuyệt vời hơn, nếu như những người anh hùng mang đậm tính cách anh hùng, hào hiệp và thông minh thì phe đối lập, tức là kẻ xấu như ranh tuyến trắng đen cũng không kém gì.Từ hồng y giáo chủ Risolio-các hạ đỏ là một kẻ lạnh lùng nhìn xa trông rộng, thâm đôc sâu hiểm tới tận cùng nhưng lại biết cách tập hơp bên mình những cận thần đáng sợ nhất, và chỉ chịu thua một tình bạn mạnh mẽ cho đến Madaranh-người ý kẻ biển lận gian tham, cày xới nước pháp như một mảnh vườn để moi được vàng bạc, người tình của hoàng hậu và Luy 14-một kẻ đáng sợ, bôc lộ những phẩm chất đáng kinh ngạc so với một ông vua trong nhung lụa,xuất hiện dáng dấp của ngài giáo chủ đáng kính hơn một lần đã chặn đứng 4 người lại bằng bàn tay rắn chắc của mình
Ở đây ko chỉ có chiến tranh và âm mưu , còn có cả tình yêu và hận thù.Vì sao hoàng hậu Anno chấp nhận khuất phục một tên biển lận sau khi đã kháng cự một tình yêu vĩ đại của dờ Buckinham và Risolio?. tình yêu biến chuyển thành thù hận một cách đáng kinh ngạc của Milady và sức quyến rũ mê hồn của người đàn bà, tình yêu trong sáng của D'artanhang, tình yêu say đắm và đau khổ của Atox, tình yêu hào nhoáng của Portox và Aramix, tất cả trôn lẫn lại thành một áng văn chương tuyệt vời
Có thể nói,theo ý kiến chủ quan của tớ, chủ nghĩa anh hùng lãng mạng của Dumas ko thua gì anh hùng lãng mạng của Kim dung tiên sinh, mỗi bên mang đậm tính chất của thời đại, văn hoá tổ quốc mình, mỗi bên một dáng dấp riêng, một giọng văn khác biệt nhưng đều làm say đắm người đọc
Làm văn không hay, viết cảm nghĩ cũng tệ, nhưng thích quá,![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
Truyện của A.dumas vừa đậm chất lãng mạng vừa hào hùng.Lãng mạng như đàn ông pháp, hào hùng như sử thi Trung.A.dumas đặt cái tình bạn của 4 người lên trên tất cả, trên cả vương quyền, trên cả tình yêu.Trên nền tình bạn ấy, tính cách của từng người từng người được khắc hoạ một cách sâu sắc rõ ràng: Quý phái như Atox,bộc tuệch như Portox,quả cảm như D'artanhang,tình cảm như Aramix.Câu nói một người vì 4 người,4 người vì một người nghe có vẻ hơi cực đoan, nhưng với câu nói ấy, họ đã vượt qua sức mạnh của không chỉ một triều đình, ko chỉ 1 cuôc chiến tranh và những âm mưu thâm đôc nhất.Đến phần 2 và 3 tưởng như họ đã bị chia rẽ về lý tưởng về chủ nhân đang phục vụ, nhưng cuối cùng họ vẫn đứng lại bên nhau, cùng rút kiếm với nhau và lại ôm nhau thân tình như thời trai trẻ
Thú vị hơn cả là giọng văn của Dumas tiên sinh, giọng văn đơn giản ko khoa trương nhưng khắc hoạ đuọc tính chất của thời đại.Vào lúc đó, rút kiếm đánh nhau mà vẫn còn lễ độ, lịch sự, coi một ánh nhìn là cả tính mạng, một lời nói lỡ lời là một sự xúc phạm nặng nề.Huênh hoang tới đô tuyệt vo8i2 mà vẫn giữ được bản sắc, tâm hồn
Phần phản diện lại còn tuyệt vời hơn, nếu như những người anh hùng mang đậm tính cách anh hùng, hào hiệp và thông minh thì phe đối lập, tức là kẻ xấu như ranh tuyến trắng đen cũng không kém gì.Từ hồng y giáo chủ Risolio-các hạ đỏ là một kẻ lạnh lùng nhìn xa trông rộng, thâm đôc sâu hiểm tới tận cùng nhưng lại biết cách tập hơp bên mình những cận thần đáng sợ nhất, và chỉ chịu thua một tình bạn mạnh mẽ cho đến Madaranh-người ý kẻ biển lận gian tham, cày xới nước pháp như một mảnh vườn để moi được vàng bạc, người tình của hoàng hậu và Luy 14-một kẻ đáng sợ, bôc lộ những phẩm chất đáng kinh ngạc so với một ông vua trong nhung lụa,xuất hiện dáng dấp của ngài giáo chủ đáng kính hơn một lần đã chặn đứng 4 người lại bằng bàn tay rắn chắc của mình
Ở đây ko chỉ có chiến tranh và âm mưu , còn có cả tình yêu và hận thù.Vì sao hoàng hậu Anno chấp nhận khuất phục một tên biển lận sau khi đã kháng cự một tình yêu vĩ đại của dờ Buckinham và Risolio?. tình yêu biến chuyển thành thù hận một cách đáng kinh ngạc của Milady và sức quyến rũ mê hồn của người đàn bà, tình yêu trong sáng của D'artanhang, tình yêu say đắm và đau khổ của Atox, tình yêu hào nhoáng của Portox và Aramix, tất cả trôn lẫn lại thành một áng văn chương tuyệt vời
Có thể nói,theo ý kiến chủ quan của tớ, chủ nghĩa anh hùng lãng mạng của Dumas ko thua gì anh hùng lãng mạng của Kim dung tiên sinh, mỗi bên mang đậm tính chất của thời đại, văn hoá tổ quốc mình, mỗi bên một dáng dấp riêng, một giọng văn khác biệt nhưng đều làm say đắm người đọc
Làm văn không hay, viết cảm nghĩ cũng tệ, nhưng thích quá,
![[8|]](/images/smiley/s13.gif)
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)