Trang này là lời giới thiệu (sẽ post sau)
Thơ Phan Minh Mẫn
10 trả lời, 1.351 lượt xem —
Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 04:05:50Ngo Huu Doan>
CHIM HÓT NƠI VƯỜN CŨ
Về nghe chim hót nơi vườn cũ
Phải cánh chim xưa thuở thiếu thời
Xin hát cùng chim lời bé nhỏ
Lời thương lời nhớ với chim ơi
Ra đi từ thuở chân bùn đất
Tay với chưa qua phải cánh chuồn
Mùi rạ mùi rơm còn dính áo
Ngõ đời nào biết dại cùng khôn
Về nghe chim hót nơi vườn cũ
Thèm thả lưng nằm đám cỏ không
Thèm hớp từ sông và ngụm nước
Thèm nghe dế gọi giữa trưa đồng
Quê hương chừ vắng những cánh diều
Bao cánh chim chuyền cũng vắng reo
Thân nữ không còn ra gánh nước
Sông buồn giòng nước cũng buồn theo
Vắng khói lam chiều quanh mái lá
Ngọn đèn mờ tỏ liếp phên thưa
Cây đa bến nước con đò nhỏ
Tiếng hát ru hời mẹ thuở xưa
Vắng những con đường quanh lối nhỏ
Có bầy đom đóm sáng sau hè
Cành sen cổ tích người quên áo
Quê cũ tìm đâu những bóng tre
Ta cũng cũ rồi chim nhỏ ơi
Quê xưa cũng đã cũ xưa rồi
Ngày mai chim bỏ xa vòm lá
Ta hát cùng ai nữa hỡi người.
Phan Minh Mẫn
Điện thọ, 14.09.2006
Về nghe chim hót nơi vườn cũ
Phải cánh chim xưa thuở thiếu thời
Xin hát cùng chim lời bé nhỏ
Lời thương lời nhớ với chim ơi
Ra đi từ thuở chân bùn đất
Tay với chưa qua phải cánh chuồn
Mùi rạ mùi rơm còn dính áo
Ngõ đời nào biết dại cùng khôn
Về nghe chim hót nơi vườn cũ
Thèm thả lưng nằm đám cỏ không
Thèm hớp từ sông và ngụm nước
Thèm nghe dế gọi giữa trưa đồng
Quê hương chừ vắng những cánh diều
Bao cánh chim chuyền cũng vắng reo
Thân nữ không còn ra gánh nước
Sông buồn giòng nước cũng buồn theo
Vắng khói lam chiều quanh mái lá
Ngọn đèn mờ tỏ liếp phên thưa
Cây đa bến nước con đò nhỏ
Tiếng hát ru hời mẹ thuở xưa
Vắng những con đường quanh lối nhỏ
Có bầy đom đóm sáng sau hè
Cành sen cổ tích người quên áo
Quê cũ tìm đâu những bóng tre
Ta cũng cũ rồi chim nhỏ ơi
Quê xưa cũng đã cũ xưa rồi
Ngày mai chim bỏ xa vòm lá
Ta hát cùng ai nữa hỡi người.
Phan Minh Mẫn
Điện thọ, 14.09.2006
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 10:43:29Huyền Băng>
MÙA VE
Ngài tôi vào tuổi hai mươi
Em còn tóc bím áo cài lệch khuy
Ngày nào chẳng một lối đi
Trái me miếng ổi so bì thiệt thua
Hết dỗ dành lại phân bua
Đã không chịu nín còn thưa với trình
Thời gian rồi vụt qua nhanh
Em thôi đuổi bướm vườn chanh vườn chè
Thôi vòi tôi bắt cánh ve
Hết đông rồi lại sang hè mấy xuân
Tạ từ trường lớp bâng khuâng
Em ra ga nhỏ giọt thầm tiễn tôi
Ngày về tìm lại xa xôi
Tóc thề xưa đã xa đồi cỏ hoa
Tiếng ve ngân giữa chiều tà
Ai vòi tôi bắt... để mà … mà thôi!
Tuổi nào tóc gió chia phôi
Tôi về gom hết bồi hồi tặng em.
Phan Minh Mẫn
r
Ngài tôi vào tuổi hai mươi
Em còn tóc bím áo cài lệch khuy
Ngày nào chẳng một lối đi
Trái me miếng ổi so bì thiệt thua
Hết dỗ dành lại phân bua
Đã không chịu nín còn thưa với trình
Thời gian rồi vụt qua nhanh
Em thôi đuổi bướm vườn chanh vườn chè
Thôi vòi tôi bắt cánh ve
Hết đông rồi lại sang hè mấy xuân
Tạ từ trường lớp bâng khuâng
Em ra ga nhỏ giọt thầm tiễn tôi
Ngày về tìm lại xa xôi
Tóc thề xưa đã xa đồi cỏ hoa
Tiếng ve ngân giữa chiều tà
Ai vòi tôi bắt... để mà … mà thôi!
Tuổi nào tóc gió chia phôi
Tôi về gom hết bồi hồi tặng em.
Phan Minh Mẫn
r
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 10:40:06Huyền Băng>
VỀ NGỦ VỚI QUÊ
Bấy lâu cơm áo bộn bề
Nay về nằm ngủ với quê một lần
Ngựa đời vó mỏi bước chân
Đường đi không đến mù tăm cõi người
Tóc xanh ngày cũ rối bời
Gác tay lên trán ngẫm lời người xưa
Chim kia còn biết nhớ mùa
Tìm về tổ cũ nhớ trưa gọi chiều
Biết không nâng nỗi cánh diều
Nằm nghe chiếc lá rơi vèo tuổi xuân
Ngày đi bùn đất lấm chân
Mấy khi ngoảnh lại, mấy lần về đâu!
Quê hương bòng ngã qua đầu
Xin Người độ lượng mai sau con về.
Phan Minh Mẫn
r
Bấy lâu cơm áo bộn bề
Nay về nằm ngủ với quê một lần
Ngựa đời vó mỏi bước chân
Đường đi không đến mù tăm cõi người
Tóc xanh ngày cũ rối bời
Gác tay lên trán ngẫm lời người xưa
Chim kia còn biết nhớ mùa
Tìm về tổ cũ nhớ trưa gọi chiều
Biết không nâng nỗi cánh diều
Nằm nghe chiếc lá rơi vèo tuổi xuân
Ngày đi bùn đất lấm chân
Mấy khi ngoảnh lại, mấy lần về đâu!
Quê hương bòng ngã qua đầu
Xin Người độ lượng mai sau con về.
Phan Minh Mẫn
r
UỐNG RƯỢU GIAO THỪA
Xuân về vẫn dáng hồng tươi
Xuân khoe sắc thắm xuân mời mọc ta
Đất trời thêm một mùa hoa
Em thêm một tuổi thế là … hiểu chưa?
Và ta rồi cũng sang mùa
Thêm lần nâng chén giao thừ với xuân
Ly tràn rớt giọt buồn câm
Rượu không biết uống một lần thử say
Xuân xưa rớt với tết này
Tay bưng chén chạn tình đầy rượu vơi
Những toan trả tuổi cho trời
Trả tình cho đất, tả đời đa mang
Say rồi!
Trả nhớ cho quên
tỉnh ra mới biết rằng đêm đã tàn
bên thềm ngập ánh xuân sang
kìa đồi chim nhỏ trong làn nắng xuân.
Phan Minh Mẫn
Xuân về vẫn dáng hồng tươi
Xuân khoe sắc thắm xuân mời mọc ta
Đất trời thêm một mùa hoa
Em thêm một tuổi thế là … hiểu chưa?
Và ta rồi cũng sang mùa
Thêm lần nâng chén giao thừ với xuân
Ly tràn rớt giọt buồn câm
Rượu không biết uống một lần thử say
Xuân xưa rớt với tết này
Tay bưng chén chạn tình đầy rượu vơi
Những toan trả tuổi cho trời
Trả tình cho đất, tả đời đa mang
Say rồi!
Trả nhớ cho quên
tỉnh ra mới biết rằng đêm đã tàn
bên thềm ngập ánh xuân sang
kìa đồi chim nhỏ trong làn nắng xuân.
Phan Minh Mẫn
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 10:48:02Huyền Băng>
MỸ KHÊ
Nay về thăm lại Mỹ Khê
Bao năm rồi kẻ xa quê lạc dòng
Ta về thăm lại đồi thông
Thăm bờ cát trắng lặng trông phố phường
Về nghe…
thương nhớ Phước Trường
Cội me trăm tuổi con đường ngày xa
Thương dốc Miếu, thương ngõ Chùa
Thương đôi vai mẹ gánh mùa hoa xuân
Thương mình ngày ấy tha phương
Thương ai một thuở nắng vương tóc thề
Về nghe …
thương lắm Mỹ Khê
Vế chân trên cát ngày hè- dấu xưa
Ngày nào con sóng cợt đùa
Cuốn trôi hò hẹn ra ngoài biển đông
Để tôi còn với không không
Bóng chim tăm cá mênh mông biển trời
Bây giờ…
biển hóa thành nôi
Ru bờ-ru cát, ru tôi một thời.
Phan Minh Mẫn
r
Nay về thăm lại Mỹ Khê
Bao năm rồi kẻ xa quê lạc dòng
Ta về thăm lại đồi thông
Thăm bờ cát trắng lặng trông phố phường
Về nghe…
thương nhớ Phước Trường
Cội me trăm tuổi con đường ngày xa
Thương dốc Miếu, thương ngõ Chùa
Thương đôi vai mẹ gánh mùa hoa xuân
Thương mình ngày ấy tha phương
Thương ai một thuở nắng vương tóc thề
Về nghe …
thương lắm Mỹ Khê
Vế chân trên cát ngày hè- dấu xưa
Ngày nào con sóng cợt đùa
Cuốn trôi hò hẹn ra ngoài biển đông
Để tôi còn với không không
Bóng chim tăm cá mênh mông biển trời
Bây giờ…
biển hóa thành nôi
Ru bờ-ru cát, ru tôi một thời.
Phan Minh Mẫn
r
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 11:03:46Huyền Băng>
KHÔNG HẸN TRƯỚC MÙA THU
Tôi trở về không hẹn trước mùa thu
Dù vẫn biết em chẳng còn ở đó
Cây sầu đông vẫn sầu nghiêng lối nhỏ
Gió gọi chiều chim mỏi cánh qua sông
Tôi trở về mùa chừng đã thu phân
Con đường nhỏ đã bao lần thay lá
Quen quen lắm mà ngỡ ngàng xa lạ
Chim lẻ bóng chiều … tôi lẻ bòng tình xưa
Ngày em lấy chồng vừa hết chiến tranh
Em có biết tôi nẻo đời trăm ngả
Thuở mình yêu bao điều còn bỏ ngỏ
Giờ không nhau lời khép mãi đâu tròn
Cánh thư hồng và nét chữ thân quen
Sao bổng dưng tên mình em viết tắt?
Lần giở trang thư mực nhòe trang giấy
Anh chợt hiểu ra lời cuối gởi cho mình
Cũng là khi anh thấm nỗi cô đơn
Và anh biết chẳng buồn nào hơn thế
Tình một thuở qua đời thành giọt lệ
Bởi yêu người tim rụng cánh tương tư
Tôi trở về không hẹn trước mùa thu…
Phan Minh Mẫn
r
Tôi trở về không hẹn trước mùa thu
Dù vẫn biết em chẳng còn ở đó
Cây sầu đông vẫn sầu nghiêng lối nhỏ
Gió gọi chiều chim mỏi cánh qua sông
Tôi trở về mùa chừng đã thu phân
Con đường nhỏ đã bao lần thay lá
Quen quen lắm mà ngỡ ngàng xa lạ
Chim lẻ bóng chiều … tôi lẻ bòng tình xưa
Ngày em lấy chồng vừa hết chiến tranh
Em có biết tôi nẻo đời trăm ngả
Thuở mình yêu bao điều còn bỏ ngỏ
Giờ không nhau lời khép mãi đâu tròn
Cánh thư hồng và nét chữ thân quen
Sao bổng dưng tên mình em viết tắt?
Lần giở trang thư mực nhòe trang giấy
Anh chợt hiểu ra lời cuối gởi cho mình
Cũng là khi anh thấm nỗi cô đơn
Và anh biết chẳng buồn nào hơn thế
Tình một thuở qua đời thành giọt lệ
Bởi yêu người tim rụng cánh tương tư
Tôi trở về không hẹn trước mùa thu…
Phan Minh Mẫn
r
Chùm LỤC BÁT KHÔNG TÊN
CHO HOA HỒNG PHẤN
1
Mừng em ngày tám tháng ba
Bông hoa vừa hái vườn nhà đẫn sương
Rồi mai xa cách ngàn phương
Biết em còn nhớ hoa vườn lòng tôi
2.
môi em đã mặn trầu người
ai đem vôi trắng xóa lời thề xưa
cau vườn tôi chịu nắng mưa
vẫn ươm trái ngọt cho mùa tình sau
bình yên em bước qua cầu
xem như anh lỡ chuyến tàu đầu thôi
3.
tôi còn gì nữa đâu em
một hồn thơ cạn buồn tim mỏi rồi
đôi vai oằn bởi cuộc đời
may còn giữ được nụ cười làm vui
em về bến cũ tìm tôi
là em thức một vuông trời gởi em.
Phan Minh Mẫn
CHO HOA HỒNG PHẤN
1
Mừng em ngày tám tháng ba
Bông hoa vừa hái vườn nhà đẫn sương
Rồi mai xa cách ngàn phương
Biết em còn nhớ hoa vườn lòng tôi
2.
môi em đã mặn trầu người
ai đem vôi trắng xóa lời thề xưa
cau vườn tôi chịu nắng mưa
vẫn ươm trái ngọt cho mùa tình sau
bình yên em bước qua cầu
xem như anh lỡ chuyến tàu đầu thôi
3.
tôi còn gì nữa đâu em
một hồn thơ cạn buồn tim mỏi rồi
đôi vai oằn bởi cuộc đời
may còn giữ được nụ cười làm vui
em về bến cũ tìm tôi
là em thức một vuông trời gởi em.
Phan Minh Mẫn
THƠ TÌNH NGÀY CŨ
(Tăng Thanh Ngân và các con)
Bài thơ tôi viết cho em
Cái thời hai đứa chưa nên vợ chồng
Mực nhèo chữ có chữ không
Em còn giữ chút bềnh bồng ngày yêu
Đời anh gió giạt mưa xiêu
Chưa nên nắng sớm trăng chiều đã chênh
Thơ tình viết thuở ngày xanh
Đem yêu thương cũ dỗ dành đời nhau
Tóc em phai nhạt mấy màu
Đôi vai nặng gánh hai đầu chồng con
Là anh biết, lẽ nào không
Đôi khi giấu biệt vào trong nỗi sầu
Nếu như ta lại bắt đầu
Cùng anh em có qua cầu nữa thôi ?
Phan Minh Mẫn
(Tăng Thanh Ngân và các con)
Bài thơ tôi viết cho em
Cái thời hai đứa chưa nên vợ chồng
Mực nhèo chữ có chữ không
Em còn giữ chút bềnh bồng ngày yêu
Đời anh gió giạt mưa xiêu
Chưa nên nắng sớm trăng chiều đã chênh
Thơ tình viết thuở ngày xanh
Đem yêu thương cũ dỗ dành đời nhau
Tóc em phai nhạt mấy màu
Đôi vai nặng gánh hai đầu chồng con
Là anh biết, lẽ nào không
Đôi khi giấu biệt vào trong nỗi sầu
Nếu như ta lại bắt đầu
Cùng anh em có qua cầu nữa thôi ?
Phan Minh Mẫn
GỞI CHO MÂY TRẮNG
Nếu không có tình yêu
Trái tim rồi băng giá
Không có sóng biển lấy chi ai hờn dỗi
Cát sẽ khô bờ nhói vắng chiều lên
Suối rồi đau khi thiếu thác ghềnh
Đông mãi xám nếu mùa xuân không tới
Chẳng ái ân thuở đất trời xa ngái
Thì bốn mùa hoa cỏ có hồi sinh
Và không em thơ tôi rồi sỏi đá
Vườn hoang vu khát một tiếng chim
Chút muộn mằng thương gởi những đồi sim
Em nhặt hộ và cài lên tóc gió
Câu thơ cũ tiễn em qua lối ngõ
Thuở đi về sỏi đá mãi xôn xao
Trả lại em tôi cả tháng năm dài
Trả những sắc màu mùa thương mùa nhớ
Trả lại em ngày chưa anh đó nhỏ
Để thơ tôi loang tím một phương trời.
Phan Minh Mẫn
Nếu không có tình yêu
Trái tim rồi băng giá
Không có sóng biển lấy chi ai hờn dỗi
Cát sẽ khô bờ nhói vắng chiều lên
Suối rồi đau khi thiếu thác ghềnh
Đông mãi xám nếu mùa xuân không tới
Chẳng ái ân thuở đất trời xa ngái
Thì bốn mùa hoa cỏ có hồi sinh
Và không em thơ tôi rồi sỏi đá
Vườn hoang vu khát một tiếng chim
Chút muộn mằng thương gởi những đồi sim
Em nhặt hộ và cài lên tóc gió
Câu thơ cũ tiễn em qua lối ngõ
Thuở đi về sỏi đá mãi xôn xao
Trả lại em tôi cả tháng năm dài
Trả những sắc màu mùa thương mùa nhớ
Trả lại em ngày chưa anh đó nhỏ
Để thơ tôi loang tím một phương trời.
Phan Minh Mẫn
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 11:09:02Huyền Băng>
SỢI CHIỀU
Không dưng giữa phố đông người
Tình cờ gặp lại một thời tóc xanh
Một thời trái mộng đầy cành
Vin tay chạm phải đôi vành môi cong
Một ngày cánh sáo sang sông
Tôi về lại với vườn không tay trần!
Trái xuân một thuở để dành
Bao năm nâng lá chăm cành vì đâu?
Cánh thư vụng dại ban đầu
Ngày ai vội bước qua cầu lãng quên
Tôi về nhặt sợi chiều lên
Dệt vần thơ gởi mênh mông đất trời.
Phan Minh Mẫn
r
Không dưng giữa phố đông người
Tình cờ gặp lại một thời tóc xanh
Một thời trái mộng đầy cành
Vin tay chạm phải đôi vành môi cong
Một ngày cánh sáo sang sông
Tôi về lại với vườn không tay trần!
Trái xuân một thuở để dành
Bao năm nâng lá chăm cành vì đâu?
Cánh thư vụng dại ban đầu
Ngày ai vội bước qua cầu lãng quên
Tôi về nhặt sợi chiều lên
Dệt vần thơ gởi mênh mông đất trời.
Phan Minh Mẫn
r