Trích đoạn: NGUYÊN HẢI
lÃNG ĐÃNG TÌNH PHỐ NÚI
Dã Quỳ thi khách nợ lều thơ
Nào phải trần gian quá hững hờ
Đồi rũ hồ khuya sương nguyệt lạnh
Đủ rồi lữ khách thoáng bơ vơ
Mổi bận về thăm phố núi buồn
Như làn tóc liễu lặng hờ buông
Như em cuối mặt lờ xa vậy
Như ánh tơ chiều thả bóng suông
Tiếng Quốc gọi gì đêm thở than
Tuyền Lâm chuông vọng mãi lên ngàn
Ngân gởi dùm ai đau tuyệt vong
Đang nấc nghẹn lời, tình đã sang ngang
Rừng lá kim xanh có biết gì
Sáng chiều reo mãi nặng lòng chi?
Mà gieo thương nhớ tình thi khách
Quặn tím hồn thơ mỗi bước đi
Rằm mới trăng về ánh mới trăng
Như lòng trinh tiết của cô Hằng
Mời bao khách lạ muôn phương đến
Đà lạt ta về có được chăng?
Ai người thương nhớ chuyện Đinh Lăng
Đồi thông có dõi cánh chim bằng
Hay còn dư lệ màu hư ảo
Một trời thanh khiết thả thơ giăng
E ngại làm sao cánh liễu hờn
Mặt hồ gió lạnh thổi từng cơn
Bao lòng ai oán bao thiên sử...
Đổi mới tình yêu trong trắng hơn.
Nguyên Hải
18h20-10-01-2008
Kính Gởi bạn NGUYÊN ĐỔ, Trang thơ bạn như biển tình đầy mộng-mị, yêu thương, sầu nhớ, ăm ắp những kỷ niện ngọt-đắng buồn vui. Cho phép Nguyên Hải tham gia vào đây một bài LÃNG ĐÃNG TÌNH PHỐ NÚI, mong được san sẽ tâm tư, xin bạn vui lòng nhé.
Năm mới về sắp tới rồi, Nguyên Hải chúc NGUYÊN ĐỔ luôn Vui-Trẻ-Khỏe-Hạnh phúc-Phát tài-gặp nhiều may mắn và vạn sự như ý.
NH
Kính chào anh Nguyên Hải,
ND rất hân hạnh được anh ghé nha chơi. Xin anh cứ tự nhiên như ở nhà nhé.
Mơ về Phố Núi
Nơi viễn xứ tha phương buồn lủi thủi
Chạnh nhớ về nơi cố quận, quê hương
Nhớ hàng thông bóng ngả xuống bên đường
Nhớ Phố Núi dã quỳ vàng Đà Lạt
Nhớ những đêm trên Đồi Cù ca hát
Đạp thuyền du trong hồ nước mùa trăng
Ngồi bên ai xinh xắn tựa nàng Hằng
Đang chúm chím mỉm cười trông quyến rũ
Đêm dẫu khuya cũng không gì buồn ngủ
Tựa người nhau truyền hơi ấm trong đêm
Sóng lăn tăn như gió thổi cỏ mềm
Mơ mai mốt ghi danh vào võ bị
Em chớp mắt giọng nhỏ dần lí nhí
Thời chiến tranh, đâu ai cũng như anh
Bao người đi, phá vỡ giấc mơ lành
Uyên đi mất ương thành chim gãy cánh
Vì thế cuộc hai hồn chia trăm mảnh
Dã quỳ vàng... vàng vọt nhớ thương nhau
Ở hai đầu xa cách với thương đau
Nghìn sợi nhớ dệt tơ sầu dang dở
Nguyên Đỗ