📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Hoa Nắng Tình Hoa

572 trả lời, 94.428 lượt xem — Trang 15 / 20
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-28 12:59:31Nguyên Đỗ>
Câu Nói Xúc Động
 
Dù ngắn ngủi vẫn làm anh xúc động
Mãi yêu em, vâng, mãi mãi chỉ vì em
Em cho anh cảm nghĩ rất êm đềm
Thương nhau mãi không gì chia ngăn cách
 
Mỗi lời nói cũng như là viên gạch
Xây lâu đài tình ái mỗi ngày cao
Trái tim anh từ ấy vẫn dạt dào
Từ khi thấy em rong chơi dưới nắng
 
Mỗi câu nói tựa đề thơ lãng mạn
Anh yêu em thầm lặng hoặc nói ra
Dù thế nào vẫn vĩnh viễn mặn mà
Bởi rung cảm tự trái tim mà đến
 
Yêu mãi mãi trái tim không hổ thẹn
Cả đời anh chan chứa khúc tình thơ
Em nàng tiên anh say đắm tôn thờ
Em hạnh phúc anh mơ hòai chẳng dứt
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi Vĩnh Viễn Trọn Đời Ta Sẽ Nhớ
 
Rồi vĩnh viễn trọn đời ta sẽ nhớ
Những ngày vui trăng mật sống bên nhau
Nhìn hoa rơi nhìn nước chảy qua cầu
Giòng nước xanh in bóng hình công chúa
 
Một thóang đó cửa tình yêu muôn thuở
Đồng cỏ xanh vườn cây trái hương hoa
Đêm trăng sao, ngày nắng đẹp chan hòa
Bàn tay nắm dắt dìu nhau kết mộng
 
Rồi mãi mãi trọn đời trong cuộc sống
Bóng hình ai còn quấn quyện yêu thương
Buồng hoa cau trắng đẹp ở bên đường
Thôn Vỹ Dạ bên Hương Giang còn mãi
 
Em - khát vọng, nàng thơ, người con gái
Đất Thần Kinh, nguồn mạch trái tim anh
Huế thương yêu, cơn gió lốc hiền lành
Từ Đông Ba bước hướng về Đồng Khánh
 
Trai Quốc Học hồn dạt dào bên cạnh
Giòng Hương Giang lằng lặng uốn quanh co
Áo phương thanh, màu áo lụa học trò
Mưa tháng Tám mùa Vu Lan lễ hội
 
Nguyên Đỗ
 
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-26 13:12:55Huyền Băng>
 
 
Không Thể Nào Quên
 
Làm sao có thể nào ta quên được
Cô lái đò trên bến nước Hương Giang
Hò Mái Nhì nghe êm ái dịu dàng
Đưa hồn ta lâng lâng như sương khói
 
Nhớ những chiều trên con đường thành nội
Vạt áo màu trinh trắng trói hồn ai
Chiếc nón Huế che nghiêng, mái tóc dài
Đã khiến cho bao chàng trai ngơ ngẩn
 
Đời con gái mấy người không lận đận?
Ước cho nhiều, mộng lắm để rồi xa
Theo tháng năm qua đi tuổi ngọc ngà
Ngồi nhớ lại chút xót xa vương mắt
 
Thôn Vỹ Dạ chói chang màu cuả nắng
Những hàng cau bông trắng rực đầy cây
Cho ai kia ước vọng mãi dâng đầy
Mơ được lần kề vai chung lối mộng
 
Không thể quên mãi còn trong cuộc sống
Áo em xưa bay lộng giưã gió trời
Khiến cho hồn ai cứ mãi chơi vơi
Thương nhớ mãi... tuổi học trò áo trắng...
 
Sương Anh
 
r
Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0


 
 
Không Thể Nào Quên
 
Làm sao có thể nào ta quên được
Cô lái đò trên bến nước Hương Giang
Hò Mái Nhì nghe êm ái dịu dàng
Đưa hồn ta lâng lâng như sương khói
 
Nhớ những chiều trên con đường thành nội
Vạt áo màu trinh trắng trói hồn ai
Chiếc nón Huế che nghiêng, mái tóc dài
Đã khiến cho bao chàng trai ngơ ngẩn
 
Đời con gái mấy người không lận đận?
Ước cho nhiều, mộng lắm để rồi xa
Theo tháng năm qua đi tuổi ngọc ngà
Ngồi nhớ lại chút xót xa vương mắt
 
Thôn Vỹ Dạ chói chang màu cuả nắng
Những hàng cau bông trắng rực đầy cây
Cho ai kia ước vọng mãi dâng đầy
Mơ được lần kề vai chung lối mộng
 
Không thể quên mãi còn trong cuộc sống
Áo em xưa bay lộng giưã gió trời
Khiến cho hồn ai cứ mãi chơi vơi
Thương nhớ mãi... tuổi học trò áo trắng...
 
Sương Anh
 
 
Tuổi Học Trò Áo Trắng
 
Tuổi hồn nhiên thuở học trò dưới nắng
Chơi nhảy dây, cút bắt, chạy trên sân
Đám con trai đám con gái thiên thần
Ngây thơ quá cuộc đời tràn hy vọng
 
Đôi lúc nghịch ngồi thẩn thơ mơ mộng
Nằm thản nhiên hoặc lưng tựa gốc cây
Lim dim nhìn hoa lá với trời mây
Chưa biết sợ chưa quý giờ nhàn rỗi
 
Rồi khôn lớn vội vàng như gió thổi
Vươn mình lên như Phù Đổng Thiên Vương
Nhổ gốc tre, cỡi ngựa sắt can trường
Đuổi giặc cướp bảo vệ trời quê Mẹ
 
Ôi mơ ước của một bầy em bé
Đọc sử xưa Trần Quốc Tỏan hiên ngang
Mong lớn mau mộng hồ thỉ huy hòang
Bảo vệ cả giang sơn nòi giống Việt
 
Nguyên Đỗ
 
 

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-03 22:56:53C Pham>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Câu Nói Xúc Động
 
Dù ngắn ngủi vẫn làm anh xúc động
Mãi yêu em, vâng, mãi mãi chỉ vì em
Em cho anh cảm nghĩ rất êm đềm
Thương nhau mãi không gì chia ngăn cách
 
Mỗi lời nói cũng như là viên gạch
Xây lâu đài tình ái mỗi ngày cao
Trái tim anh từ ấy vẫn dạt dào
Từ khi thấy em rong chơi dưới nắng
 
Mỗi câu nói tựa đề thơ lãng mạn
Anh yêu em thầm lặng hoặc nói ra
Dù thế nào vẫn vĩnh viễn mặn mà
Bởi rung cảm tự trái tim mà đến
 
Yêu mãi mãi trái tim không hổ thẹn
Cả đời anh chan chứa khúc tình thơ
Em nàng tiên anh say đắm tôn thờ
Em hạnh phúc anh mơ hòai chẳng dứt
 
Nguyên Đỗ





Lời Yêu Nhớ Mãi
 
Anh suối mát giữa trưa hè nóng bức
Tắm hồn em bằng câu hát tình yêu
Giờ dẫu xa vẫn ôm ấp một điều
Thương yêu đó chưa cùng anh trao trọn
 
Nhớ những buổi chiều mơ anh đến đón
Trong tay anh thời gian như ngừng trôi
Và để rồi…cũng chỉ có thế thôi
Môi hôn ấy giờ vẫn còn ngọt ấm
 
Anh đã biết em yêu anh nhiều lắm
Qua những lời em không ngại thốt ra
Có nghĩa gì khi đã biết…sẽ xa
Tim em đó, không ngõ nào khép kín
 
Yêu đi anh để mai thôi bịn rịn
Lỡ hồn thơ chợt chấp cánh xa bay
Còn đậm ghi lại giây phút đêm này
Giây ân ái đôi tim say hòa nhịp
 
C Pham
 
Đăng nhập để trả lời
0

 Le Lói Huy Hòang?
 
Cô quạnh đêm nay tuyết tỏa mờ
Yêu thương gói trọn ở trang thơ
Còn đây hương ngát ngàn yêu dấu
Trong đáy hồn anh một dáng mơ
 
Ngày tháng sẻ san mộng vạn đời
Khi nhìn trắng sáng ánh sao rơi
Trên đồi cao ngửa nhìn, mơ ước
Lạc giữa ngàn sao, lạc giữa trời
 
Hạnh phúc tình yêu được mấy lần
Tháng ngày xưa cũ đẹp tình xuân
Bông gòn hoa tuyết ngòai hiên xuống
Nằm nhẹ trên sân vẻ trắng ngần
 
Thà sáng bừng lên ánh lửa yêu
Còn hơn le lói mãi trăm chiều
Một giờ ý nghĩa hơn năm tháng
Lây lất ven đời với quạnh hiu
 
Nguyên Đỗ 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ Mãi Lời Yêu
 
Nhớ mãi người ta một buổi chiều
Một lần gần gũi một lần yêu
Một lần giận dỗi rồi xa cách
Nhớ mãi người ta dáng diễm kiều
 
Em áo xanh xanh tóc bềnh bồng
Trưa hè tháng Tám, lại mùa Đông
Những lần gặp gỡ qua nhanh thật
Trong đáy hồn anh một bóng hồng
 
Nhớ những lần ta vui đón đưa
Em cười chọc phá có người... chưa?
Thưa em, vẫn thế, mình anh ạ
Thương chỉ mình em, tựa phải bùa
 
Em cứ giả lơ, cười ngọt ngào
Càng thương càng nhớ nhớ nhiều sao!
Trời ơi, giá phải lùi xoay lại
Giữ mãi buổi trưa tháng Hạ nào
 
Nguyên Đỗ
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Lửa Tình Xưa!
 
Đông đến bên em lạnh buốt tim
Trở về dĩ vãng để kiếm tìm
Hơi ấm ngày xưa còn sót lại
Một vùng ký ức...dấu còn ghim
 
Ngày ấy vùi chôn  tưởng đã qua
Kỷ niệm một đêm ngỡ nhạt nhòa
Nay bỗng trở về tình nguyên vẹn
Một giấc mơ nồng mộng thiết tha
 
Từ đó lặng trôi cuộc đời thường
Mắt lệ cạn khô chẳng còn vương
Tình cũ xếp vào tim sâu kín
Hành trang dấu ái suốt nẻo đường
 
Lửa tình le lói mãi trong lòng
Mình em thương nhớ ngóng bên song
Mơ hồ xa vắng anh tìm đến
Đông giá bên anh ngỡ Hạ hồng
 
C Pham
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: C Pham

Lửa Tình Xưa!
 
Đông đến bên em lạnh buốt tim
Trở về dĩ vãng để kiếm tìm
Hơi ấm ngày xưa còn sót lại
Một vùng ký ức...dấu còn ghim
 
Ngày ấy vùi chôn  tưởng đã qua
Kỷ niệm một đêm ngỡ nhạt nhòa
Nay bỗng trở về tình nguyên vẹn
Một giấc mơ nồng mộng thiết tha
 
Từ đó lặng trôi cuộc đời thường
Mắt lệ cạn khô chẳng còn vương
Tình cũ xếp vào tim sâu kín
Hành trang dấu ái suốt nẻo đường
 
Lửa tình le lói mãi trong lòng
Mình em thương nhớ ngóng bên song
Mơ hồ xa vắng anh tìm đến
Đông giá bên anh ngỡ Hạ hồng
 
C Pham


Bên Lửa Hồn Thơ

Bên lửa, hồn thơ bỗng ấm nồng
Thả hồn phiêu lãng nhớ thầm mong
Gọi tên Yêu Dấu mau về nhé
Sưởi ấm hương thơ tỏa thắm hồng

Đông cũ thưở nào anh với em
Dạo chơi mua sắm giữa hội Lim
Thời gian chớp nhoáng lùi xa mãi
Bếp lửa lùi khoai đã tắt nghìm

Tí tách lửa reo ánh nhạt nhòa
Thả hồn  mơ ước mộng tình hoa
Trầm hương khói tỏa khung trời nhớ
Tình thắm chan hòa mãi thiết tha

Dấu Ái muôn đời ngan ngát hương
Tìm đâu góc nhỏ mộng thiên đường?
Hôm nào em đến mùa mơ ước
Ánh lửa hồng xuân cảnh địa đường

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-26 13:16:29Huyền Băng>
Gọi Em Trong Giấc Ngủ
 
Gọi em trong giấc ngủ
Cô đơn đêm từng đêm
Chuyện trò hòai chẳng đủ
Em còn đó không em?
 
Mối tình câm âm thầm
Trái tim hòai ray rứt
Mãi còn vang dư âm
Chẳng bao giờ ngưng dứt
 
Nỗi buồn như con rết
Mọc nhánh cả trăm chân
Chặt hòai không thấy hết
Này em yêu, thiên thần
 
Vắng em anh tưởng tượng
Bao nhiêu điều xảy ra
Tình yêu thương cao thượng
Mãi mãi còn mặn mà
 
Anh còn đây đấy nhá
Em còn đó không em
Tình yêu là phép lạ
Anh vẹn lòng yêu em
 
Nguyên Đỗ
 
r
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Tim Yêu Hay Tim Yếu


Từ Phố Gió, anh gởi về Phố Biển
Lời yêu thương tri kỷ một thời qua
Những tháng ngày mộng mị sắp nở hoa
Galveston chắc chiều nay dậy sóng

Từ Phố Gió, gởi tin yêu hy vọng
Thăm Yên Sơn thi hữu với người ta
Chúc người ta năm tháng mãi mặn mà
Thăm Ái Khanh Nam Cali lộng lẫy

A gió biển làm người ta run rẩy
Hay vì đâu? Tim yếu hoặc tim yêu
Trong vòng tay, anh khép chặt cưng chìu
Truyền hơi ấm nhịp tim đang rối loạn

Từ Phố Gió, gởi người xưa tỵ nạn
Ở Laemsing, những trại Thái, Songkla
Cùng sân chơi, cùng chùa cũ, chung nhà
Cùng đi xuống đi lên ra bãi biển

Từ Phố Gió anh gởi về phố biển
Khúc tình ca không dứt, một tình thơ
Cho đêm nay Phố Biển đẹp trăng thơ
Và tinh tú không mờ trên cao ấy

Trái tim em rộn ràng yêu biết mấy
Đừng yếu tim đừng xỉu nhá, người ta!
Nếu có chi, chờ anh đến, CPR
Em tỉnh lại, trời ơi, hy lai cổ!

Cứ đùa mãi làm người ta xấu hổ
Chẳng phải hoài hai mươi mốt mãi sao
Trái tim yêu vĩnh viễn cứ dạt dào
Như thuở ấy cùng chung trời tỵ nạn ?

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Đất Bằng Dậy Sóng
 
Đùa nghịch mãi đất bằng cũng dậy sóng
Khi hòai nghi lại lòng động lòng lo
Như ngày xưa ngày xửa tuổi học trò
Nhất quỷ sứ, nhì ma, ba... chúng nó
 
Người ta bảo đã chơi liều chết bỏ
Lẽ nào ta lại sợ mợ nọ kia
Đã lỡ khuya di cho đã rồi dzìa
Đời ngắn ngủi phù du như bọt biển
 
Khi chán ghé thì nhẹ nhàng hô biến
Lúc thuận lòng bệ kiến với mẹ cha
Vầng trăng non nhọn hoắc, lưỡi  trăng già
Đùng một cái ngày ba mươi lặn mất
 
Bị đày ải trong chốn giam ngục thất
Vòng chu du trăng lạnh giữa không gian
Cứ lửng lơ di chuyển giữa mây ngàn
Vòng vũ trụ biết bao giờ quay lại
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-12-27 19:38:22Nguyên Đỗ>
Chẳng Mới Cũng Không Cũ

Anh rất sợ khi nghe điều mới, cũ
Trong tim anh chỉ đủ chỗ hôm nay
Quá khứ qua, đâu còn nữa mà hay
Mai chưa đến, làm sao lo nghĩ mãi

Ở tim anh tât cả là hiện tại
Không tương lai không quá khứ khổ tâm
Nghĩ tới lui, chuyện hy vọng lỗi lầm
Quên cuộc sống bình tâm ngay trước mắt

Trong trái tim duy chỉ lòng chân thật
Không mật đường lượn lẹo vị kỷ đâu
Chung quanh ta đầy dẫy kẻ yeu nhau
Những câu nói thân thương tình tứ lắm

Trong tình  yêu thì việc gì chẳng dám
Niềm tin nhau giúp can đảm bền gan
Cho yêu thương vĩnh viễn mãi chứa chan
Cho hạnh phúc luôn luôn là hiện tại

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Điện Cấm
 
Không có khó nhưng sao em chẳng thể
Gọi cho anh hay không đến cùng anh
Vạn dặm xa vẫn vạn lý duyên thành
Vài dặm ngắn nhưng sao dài quá thế
 
Không có khó nhưng sao anh chẳng thể
Đến tìm em, một buổi sáng hồng xinh
Nụ cười em thấm đượm đóa men tình
Trong tim nở vạn đời hương thơm ngát
 
Không có gió nhưng sao hồn rào rạt
Thiên lý hương ngào ngạt tỏa muôn phương
Ánh bình minh, Dấu Ái, góc thiên đường
Đêm huyền thọai, ánh đèn mầu lấp lánh
 
Không có rượu nhưng lòng say rất mạnh
Những xuyến xao, tiên cảnh, mộng trăng sao
Chốn thần tiên, nước nhược mấy ai vào
Lâu đài cấm, hòang thành,em Yêu Dấu!
 
Nguyên Đỗ
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Mơ mộng
 
Em thơ thẩn quá phải không anh
Mơ mộng say hoa với lá cành
Lãng mạn trăng sao cùng mây gió
Đùa cợt ghẹo trêu cả trời xanh
 
Ước gì em cứ giống người ta
Thương giữ trong lòng chớ nói ra
Để anh khỏi ngại lời trăng gió
Những lúc bên nhau nói gần xa
 
Tình yêu biết định nghĩa thế nào
Dịu dàng như gió thoảng trên cao
Nồng nàn ngây ngất như men rượu
Hay thủy triều  dâng ngọn sóng trào?
 
Thơ thẩn vì anh, anh biết không
Lời thương ngọt dịu vướng trong lòng
Cho em hoài tưởng thêu vần ý
Dệt mộng đan mơ rồi ngóng trông
 
C Pham
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: C Pham

Mơ mộng
 
Em thơ thẩn quá phải không anh
Mơ mộng say hoa với lá cành
Lãng mạn trăng sao cùng mây gió
Đùa cợt ghẹo trêu cả trời xanh
 
Ước gì em cứ giống người ta
Thương giữ trong lòng chớ nói ra
Để anh khỏi ngại lời trăng gió
Những lúc bên nhau nói gần xa
 
Tình yêu biết định nghĩa thế nào
Dịu dàng như gió thoảng trên cao
Nồng nàn ngây ngất như men rượu
Hay thủy triều  dâng ngọn sóng trào?
 
Thơ thẩn vì anh, anh biết không
Lời thương ngọt dịu vướng trong lòng
Cho em hoài tưởng thêu vần ý
Dệt mộng đan mơ rồi ngóng trông
 
C Pham

 
 
 
 
Mộng Mơ
 
Vâng, em thơ thẩn thật em à!
Xưa giữ trong hồn chẳng nói ra
Khi muộn lỡ làng trăng với gió
Chết người thân thuộc chết người ta
 
Tình yêu đố biết nói làm sao?
Xuân Diệu ngày xưa bảo thế nào?
Chết lặng trong hồn hơn một tý
Biển nhồi trong dạ sóng sông trào
 
Thơ thẩn vì thơ được mấy người
Bạn cùng Đỗ & Lý xác mồng tơi
Gió trăng thơ rượu hồn ngây ngất
Lý Bạch vớt trăng giã từ đời
 
Mơ mộng thẩn thơ thỏa tấm lòng
Quên đời khổ lụy kiếp long đong
Ai giam được trí trong tù nhỉ
Bay bổng mây cao ánh sáng hồng
 
Em cứ mộng mơ vẽ lá cành
Những con chữ nhỏ lội sông xanh
Thành rồng phượng múa khi ra biển
Thỏa chí hồng loan mộng ước thành
 
Nguyên Đỗ
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Chúc anh và gia đình đón một Năm mới-Ngày Valentine ngập tràn niềm vui ,Hạnh phúc !


Nỗi Lòng Người Viễn Xứ
Hoài Niệm Hội Lim
ThươngGiang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-20 13:50:04Nguyên Đỗ>
Ghi Chú Tình Yêu
 
Thơ em ngắn nhưng tình dài dễ sợ
Anh phải ngưng, ghi chú viết cho em
Bảo làm sao anh mãi mãi yêu em
Mặc tất cả không chút gì ân hận
 
Lời em ghi tạo niềm tin, phấn chấn
Vâng anh yêu, yêu vĩnh viễn, chẳng thay
Dù vai anh, vai tri kỷ, vai thầy
Như ai nói tình yêu không biên giới
 
Dù sao nữa, trái tim anh chẳng đổi
Yêu một người thương tới chết còn thương
Tình Yêu Thương, bí ẩn, thật diệu thường
Là xúc cảm hai tâm hồn hợp tính
 
Anh ghi chú... gởi riêng em, nhất định
Mời em vào ngự trị mãi luôn luôn
Vắng em yêu, thơ thiếu sắc héo buồn
Anh sẽ ngất...hay bất thường ngã gục
 
Nguyên Đỗ
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-20 14:41:57Nguyên Đỗ>
Lại Chuyện Ngủ
 
Nói chuyện ngủ sao tự nhiên quyến rũ
Như là mình mất ngủ đã quanh năm
Ngả lưng trên ghế bố hiu hiu nằm
Cơn ngủ đến tựa như là làn gió
 
Ừ thật đấy ngửa lưng nằm kéo gỗ
Có ai cười ví sư tử gầm không
A thì ra có sư tử Hà Đông
Nghe tiếng gáy ra ngòai cười sằng sặc
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Ghét Của Nào…
 
Người ta bảo nhớ tránh xa thi sĩ
Giới văn chương dẻo miệng lắm ai à
Lời ngọt ngào đường mật họ thốt ra
Nếu vướng phải chẳng bao giờ thoát được
 
Ấy mà thế cứ năm lần bảy lượt
Tự kiếp nào như mắc nợ người ơi
Đã biết anh lãng mạn nhất trên đời
Vẫn xuống nước, “Ừ thôi em tin đấy!”
 
Anh là thế, những gì anh nhìn thấy
Ghép thêm vào hoa bướm viết thành thơ
Mỗi ngày bên anh là một giấc mơ
Cứ như nghìn lẻ một đêm tiếp diễn
 
Anh đã dẫn em vào vùng mộng viễn
Cho em tin dù ngút tận trên cao
Trăng dẫu xa vẫn có thể ôm vào
Mây trắng mịn cuộn về êm gối ngủ
 
Qua bút anh không mực nào tả đủ
Miệng cười duyên cô thiếu nữ ven sông
Tà áo bay vuơng trắng ngợp cánh đồng
Làn da mịn, mái tóc huyền óng ả
 
Làm sao trách được rằng anh lơi lả
Bởi con tim anh trao cả cho thơ
Thế nên em cũng sẽ tập mộng mơ
Cứ thơ thẩn vu vơ cho bõ ghét…
 
C Pham
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-24 03:58:45Nguyên Đỗ>


Vô Số Tội Nhưng Dễ Thương Vô Kể
 
Vô số tội nhưng dễ thương vô kể
Kẻ làm thơ ngàn lẽ: chuyện văn chương
Trăm lòai hoa ngan ngát đủ mùi hương
Hoa quỳ đắng màu vàng trông thanh quý
 
Hoa hồng đỏ tặng người tình tri kỷ
Hoa mẫu đơn các bà mẹ yêu con
Hoa la-dơn tình bạn hữu mãi còn
Thơ: những cánh hoa tâm hồn vạn sắc
 
Anh đã vẽ những cánh thơ trầm mặc
Những cánh thơ vàng, đỏ, tím, trắng, xanh
Những cánh thơ yêu dấu với lòng thành
Gởi đi đến tám phương trời góc bể
 
Người như thế tội tình nhiều vô kể
Chuyện cuộc đời dâu bể vẽ đầy vơi
Chuyện riêng tư, chuyện thầm kín, xa vời
Viết lên cả sẻ chia cùng thiên hạ
 
Bởi thi sĩ vốn cây cành hoa lá
Chuyện viển vông, xa lạ cũng thân quen
Chốn xa hoa, tráng lệ lẫn nghèo hèn
Đều thân thuộc  như cụm từ mới cũ
 
Mời em nhé vào tiệc trà ngôn ngữ
Buổi tọa đàm khiêu vũ múa văn chương
Chốn trần gian, nơi lưu lạc, thiên đường
Mỗi chữ nghĩa đường mơ cung dẫn lối
 
Mời em đến, thả xiêm y bên suối
Xuống Nguồn Thơ tắm gội rửa hồn xưa
Uống nước trong ngọt mát tựa chùm dừa
Cất tiếng hát ca ngâm vô số tội
 
Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-04-24 08:46:34SuongAnh>
 


Vô Số Tội Nhưng Dễ Thương Vô Kể
 
Vô số tội nhưng dễ thương vô kể
Kẻ làm thơ ngàn lẽ: chuyện văn chương
Trăm lòai hoa ngan ngát đủ mùi hương
Hoa quỳ đắng màu vàng trông thanh quý
 
Hoa hồng đỏ tặng người tình tri kỷ
Hoa mẫu đơn các bà mẹ yêu con
Hoa la-dơn tình bạn hữu mãi còn
Thơ: những cánh hoa tâm hồn vạn sắc
 
Anh đã vẽ những cánh thơ trầm mặc
Những cánh thơ vàng, đỏ, tím, trắng, xanh
Những cánh thơ yêu dấu với lòng thành
Gởi đi đến tám phương trời góc bể
 
Người như thế tội tình nhiều vô kể
Chuyện cuộc đời dâu bể vẽ đầy vơi
Chuyện riêng tư, chuyện thầm kín, xa vời
Viết lên cả sẻ chia cùng thiên hạ
 
Bởi thi sĩ vốn cây cành hoa lá
Chuyện viển vông, xa lạ cũng thân quen
Chốn xa hoa, tráng lệ lẫn nghèo hèn
Đều thân thuộc  như cụm từ mới cũ
 
Mời em nhé vào tiệc trà ngôn ngữ
Buổi tọa đàm khiêu vũ múa văn chương
Chốn trần gian, nơi lưu lạc, thiên đường
Mỗi chữ nghĩa đường mơ cung dẫn lối
 
Mời em đến, thả xiêm y bên suối
Xuống Nguồn Thơ tắm gội rửa hồn xưa
Uống nước trong ngọt mát tựa chùm dừa
Cất tiếng hát ca ngâm vô số tội
 
Nguyên Đỗ
 
 
Tội Anh Nhiều Lắm Nhưng Không Thèm Kể
 
Tội anh nhiều lắm nhưng không thèm kể
Tội  yêu trăng, ghẹo gió, hôn hoa
Mỗi bước chân là thảm cỏ thi ca
Đón hoa nắng vào nhà riêng tình tự
 
Tình cuả anh gởi theo muôn con chữ
Khắp đó đây lời tình tự ngọt ngào
Đọc lá thư làm gió phải xuyến xao
Hoa run cánh, trăng thẹn thùng...mây giấu
 
Anh: Thi sĩ kiêm luôn người vẽ mẫu
Mỗi cánh hoa một nét đẹp riêng tư
Qúy phái, kiêu sa, trầm lắng, hiền từ
Theo ngòi bút toả hương thơm ngan ngát
 
Tình anh thế nỡ lòng nào mà phạt
Chữ sẽ buồn, câu khao khát tiếng thơ
Cây lá thôi xanh, hoa sẽ đợi chờ
Sông, suối cũng buồn lững lơ dòng chảy
 
Tha một lần có nghiã là mãi đấy
Bởi muốn anh cứ hãy là thi nhân
Để cho em dù xa vẫn thấy gần
Hồn thi tứ chúng mình luôn thân thiết
 
Cám ơn anh buổi trà đàm đặc biệt
Tình thơ văn tha thiết mãi không rời
Bút lượn bay theo con chữ khắp nơi
Vần câu quấn quít gọi mời ý nhạc
 
Đang nóng bức gặp suối thơ trong mát
Nước màu xanh ngan ngát đẹp vô cùng
Hoà mình vào quên vũ trụ không trung
Xiêm hồng thả xuống dòng thơ tắm gội
 
Sương Anh

Paris TY & ĐM
Audio 
Đường Paris
Nhạc phổ Thơ
Youtube của SA


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: SuongAnh

 


Vô Số Tội Nhưng Dễ Thương Vô Kể
 
Vô số tội nhưng dễ thương vô kể
Kẻ làm thơ ngàn lẽ: chuyện văn chương
Trăm lòai hoa ngan ngát đủ mùi hương
Hoa quỳ đắng màu vàng trông thanh quý
 
Hoa hồng đỏ tặng người tình tri kỷ
Hoa mẫu đơn các bà mẹ yêu con
Hoa la-dơn tình bạn hữu mãi còn
Thơ: những cánh hoa tâm hồn vạn sắc
 
Anh đã vẽ những cánh thơ trầm mặc
Những cánh thơ vàng, đỏ, tím, trắng, xanh
Những cánh thơ yêu dấu với lòng thành
Gởi đi đến tám phương trời góc bể
 
Người như thế tội tình nhiều vô kể
Chuyện cuộc đời dâu bể vẽ đầy vơi
Chuyện riêng tư, chuyện thầm kín, xa vời
Viết lên cả sẻ chia cùng thiên hạ
 
Bởi thi sĩ vốn cây cành hoa lá
Chuyện viển vông, xa lạ cũng thân quen
Chốn xa hoa, tráng lệ lẫn nghèo hèn
Đều thân thuộc  như cụm từ mới cũ
 
Mời em nhé vào tiệc trà ngôn ngữ
Buổi tọa đàm khiêu vũ múa văn chương
Chốn trần gian, nơi lưu lạc, thiên đường
Mỗi chữ nghĩa đường mơ cung dẫn lối
 
Mời em đến, thả xiêm y bên suối
Xuống Nguồn Thơ tắm gội rửa hồn xưa
Uống nước trong ngọt mát tựa chùm dừa
Cất tiếng hát ca ngâm vô số tội
 
Nguyên Đỗ
 
 
Tội Anh Nhiều Lắm Nhưng Không Thèm Kể
 
Tội anh nhiều lắm nhưng không thèm kể
Tội  yêu trăng, ghẹo gió, hôn hoa
Mỗi bước chân là thảm cỏ thi ca
Đón hoa nắng vào nhà tiêng tình tự
 
Tình cuả anh gởi theo muôn con chữ
Khắp đó đây lời tình tự ngọt ngào
Đọc lá thư làm gió phải xuyến xao
Hoa run cánh, trăng thẹn thùng...mây giấu
 
Anh: Thi sĩ kiêm luôn người vẽ mẫu
Mỗi cánh hoa một nét đẹp riêng tư
Qúy phái, kiêu sa, trầm lắng, hiền từ
Theo ngòi bút toả hương thơm ngan ngát
 
Tình anh thế nỡ lòng nào mà phạt
Chữ sẽ buồn, câu khao khát tiếng thơ
Cây lá thôi xanh, hoa sẽ đợi chờ
Sông, suối cũng buồn lững lơ dòng chảy
 
Tha một lần có nghiã là mãi đấy
Bởi muốn anh cứ hãy là thi nhân
Để cho em dù xa vẫn thấy gần
Hồn thi tứ chúng mình luôn thân thiết
 
Cám ơn anh buổi trà đàm đặc biệt
Tình thơ văn tha thiết mãi không rời
Bút lượn bay theo con chữ khắp nơi
Vần câu quấn quít gọi mời ý nhạc
 
Đang nóng bức gặp suối thơ trong mát
Nước màu xanh ngan ngát đẹp vô cùng
Hoà mình vào quên vũ trụ không trung
Xiêm hồng thả xuống dòng thơ tắm gội
 
Sương Anh



 
A, Ai Thế Sao Mà Ghê Đáo Để?
 
A, Ai thế sao mà ghê đáo để
Từng đọan thơ, từng vần ý thi ca
Vẽ vời ra, ngoáy hụych tọac toang nhà
Ghê quá nhỉ, Sương Anh, chà đáo để
 
Giơ tay cao, dọa dù nhưng đánh sẽ
Vuốt tóc dài, cười mỉm, đúng đồng cân
Bạn quậy xưa, nghịch phá, biết bao lần
Trái ớt hiểm bé mà cay ghê gớm
 
Biết mặt em khi tóc còn mới chớm
Chạy long nhong trên bãi biển Nha Trang
Con Nhái con chạy đuổi đám dã tràng
Lè nhè khóc khi dã tràng bám chặt
 
Tình bạn thiết đã bao năm bền thắt
Ý từ thơ săn sắt tận đâu đâu
Khi oanh vàng khi hiền dịu bồ câu
Khi chim cắt khi diều hâu, hải yến
 
Tiệc ngôn ngữ anh tài về hiện diện
Xướng họa ngâm như tài tử giai nhân
Đôi bạn thơ vốn tri kỷ bao lần
Đùa qua lại khác chi thần tiên nhỉ?
 
A con bé, giống xưa mình lỉ khỉ
Chuối lá xanh gói chặt mắm tôm tươi
Khỉ thò tay nắm lấy bé tươi cười
Mở lá chuối khỉ khắp chuồng hò hét
 
Nguyên Đỗ
 
 
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
 
Thiện Tai


Nghe chúng sanh cứ bàn ra tán lại
Lòng ăn năn niệm hai chữ thiện tai
Tật cà lăm lấp bấp cứ thiên tai
Chắc tại nhớ tên của ai đấy nhỉ

Tại bản ngã nhân gian là như dzị
Có là không, không là có, vô vi
Được trần gian mà mất ấy, lợi gì?
Cười hỉ hả, mọi chuyện qua xí xoá

Phàm mọi chuyện đều có nhân có quả
Niệm thiền kinh mong giải toả tâm linh
Chuyện hôm nay từ tiền kiếp lai sinh
Cứ chấp nhận, thiện tai, không bối rối

Cõi thế tục, chốn trần gian mê muội
Có là không, không là có hiểu đâu
Em đã thông, đã núp ánh đạo mầu
Tất thấu hiểu phát huy nhân phật tính

Nguyên Đỗ

Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-06 05:25:33Nguyên Đỗ>
Bè bạn cũ, nhớ từng người đầy đủ

Bè bạn cũ lớp Mười Hai B ấy
Năm đầu tiên, còn bỡ ngỡ chưa quen
Có Thầy Đàm, cô Lựu với cô Tuyền
Cô Hồng Quế thầy Thịnh, Nho chủ nhiệm

Bao năm rồ vẫn nhớ hoài kỷ niệm
Nhớ từng người, nhớ từng bạn, không quên
Nhớ Thuỷ, Hoa, nhớ Mỹ Ánh... đừng ghen
Minh, Quảng nhé... nhớ thường trong tình bạn

Nhớ Thừa, Oanh, nhớ Tin, Nhung lãng mạn
Nhớ chàng tên Đinh Minh Hải si mê
Lên Đức An trông cây lạ trước hè
Nhớ chú Xảo áo nâu sồng, lam mãi

Nhớ Ái Nữ, Phạm Duy Anh, Kế Toại
Tuấn, Mân Quang, Hiền, Sỹ Tiến, Ngọc Châu
Phụng, Như Sơn, Nguyễn Đức Bảo trong đầu
Những người bạn một thời chung chí hướng

Nhớ Dung, Thơ thâm trầm thường luống cuống
Liếc nhìn Thu, trộm nhìn Thuỷ, Oanh, Hoa
Chỉ chị Thừa, Tin nhỏ vẫn ôn hòa
Nói ý nhị những ngày đi lao động

Kỷ niệm cũ bao năm rồi vẫn sống
Nuôi niềm tin, ngày dựng lại quê hương
Vững chí gieo một lý tưởng lên đường
Cho đất Việt rạng ngời trên thế giới

Nguyên Đỗ




[color="#660099"]

[color=#000066][size=3]
Nàng Thu

Trời ạ! Mùa Thu có phải nàng
Mắt buồn chi lạ đến mênh mang!
Có chi nối kết từ muôn kiếp
Ta thấy, hồn thơ ngỡ muộn màng

Áo trắng vành trăng điểm khắp người
Trăng tròn tinh tú ở trên trời
Vòng hoa xoắn xuýt quanh Băng Nguyệt
Lữ khách bâng khuâng theo lá rơi

Tài tử giai nhân thư quán thơ
Chiều thu Nguyệt nữ dáng mơ mơ
Có gì trong mắt sao buồn lạ
Sống mũi vành môi chẳng hững hờ

Áo trắng dài xinh nét lụa là
Chiều thu hồ nước gợn thu ba
Nắng thu đừng vội chìm ngay nhé
Cho tối mờ đi mưa xót xa

Nguyên Đỗ

p.s : Băng Nguyệt cho ND mượn hình nói với Nàng Thu nha!
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-18 03:03:11lethutrang>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ

Lại Chuyện Ngủ
 
Nói chuyện ngủ sao tự nhiên quyến rũ
Như là mình mất ngủ đã quanh năm
Ngả lưng trên ghế bố hiu hiu nằm
Cơn ngủ đến tựa như là làn gió
 
Ừ thật đấy ngửa lưng nằm kéo gỗ
Có ai cười ví sư tử gầm không
A thì ra có sư tử Hà Đông
Nghe tiếng gáy ra ngòai cười sằng sặc
 
Nguyên Đỗ




TRỘM THƠ

Vô tình lạc vào trang hai tám
Thấy Thần thơ nằm thảm ngủ rất ngon
Nằm cuộn tròn, mồm kéo gỗ ì on
Thềm Hoa Nắng muốn mòn vì cơn ngáy

Ngó trước sau, tay chân mình táy máy
Lẻn vào trong lấy trộm mấy bài thơ
Đọc nhanh nhanh sợ Thần dậy bây giờ
Thành kẻ trộm, chẳng có cơ giải thích

Thơ Thần để quá nhiều rồi đóng bịch
Muốn xem nhanh, ôi thật khó vô cùng
Người gì đâu mà thơ quá muôn trùng
Một lần trộm, xem chung đâu có dễ

Lạy Trời Phật cho Thần thơ ngủ trễ
Cho con vào đọc hết những vần thơ
Vì với con chỉ thơ sáng, tâm mờ
Nên con trộm đọc hết giờ mệt nghỉ

lethutrang
Triều dẫu sóng cũng đừng nghi lòng biển
Vẫn xô bờ sóng có phụ bờ đâu
http://diendan.vnthuquan.net/fb.aspx?m=634709
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=666233&mpage=10򨇡
http://diendan.vnthuquan.net/tm.aspx?m=671851&mpage=6򨆥
Đăng nhập để trả lời
0
Tìm trong nỗi nhớ êm đềm
Vì đâu nắng tắt bóng đêm tràn về
Mấy mùa ong bướm ê chề
Giờ sao héo hắt ủ ê nét ngài?

Vì đâu tình sớm phôi phai
Hỏi tình nhân hỡi còn ai nặng lòng
Cau thời đã bỏ trầu không
Dây tình khô héo sầu trong tươi ngoài

Chờ trông một buổi sớm mai
Nắng hồng rực rỡ thái lai tim nồng
Buồn thay duyên phận má hồng
Giếng trong giếng đục ai đong được nào?

Hỏi vì đâu, hỏi tại sao?
Ai người đáp tỏ thế nào đúng sai?
Duyên tình một sớm chia hai
Lỗi ai, ai lỗi còn hoài câu ru...
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
Đăng nhập để trả lời
0
Em không muốn, đếm từng phút từng giây trong đêm
Khi khoảnh khắc cô đơn.. đặc quánh cả căn phòng
Đè nặng trong em.. nghẹt thở.. trong nỗi lòng
Anh là ai?? ở đâu?? mà cả bốn mùa.. thiếu vắng??

Em không muốn biển đêm.. phải yên ắng
Nhớ bãi bờ.. nắng vàng.. rát bỏng chân
Như tim em, không ngủ yên, chịu an phận
Nỗi nhớ anh.. dày vò..khắc khoải.. một mình.. em
Hạnh phúc mong manh thật dễ vỡ, em chi ly góp nhặt những ngọt ngào!!
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: Hàn Nhân

Tìm trong nỗi nhớ êm đềm
Vì đâu nắng tắt bóng đêm tràn về
Mấy mùa ong bướm ê chề
Giờ sao héo hắt ủ ê nét ngài?

Vì đâu tình sớm phôi phai
Hỏi tình nhân hỡi còn ai nặng lòng
Cau thời đã bỏ trầu không
Dây tình khô héo sầu trong tươi ngoài

Chờ trông một buổi sớm mai
Nắng hồng rực rỡ thái lai tim nồng
Buồn thay duyên phận má hồng
Giếng trong giếng đục ai đong được nào?

Hỏi vì đâu, hỏi tại sao?
Ai người đáp tỏ thế nào đúng sai?
Duyên tình một sớm chia hai
Lỗi ai, ai lỗi còn hoài câu ru...




Hỏi Lòng

Hỏi lòng ai lỗi đúng sai?
Chuyện đời duyên nợ chia hai lẽ thường
Hỏi lòng sao mãi vấn vương
Trăm năm ngậm ngải yêu thương một người

Nhớ Người năm tháng chẳng nguôi
Cách xa mà vẫn bóng người quanh đây
Trần gian cõi tạm đọa đày
Trái tim ai nhốt bủa vây cầm tù

Hỏi lòng sao mãi tương tư
Nhớ nhung nhung nhớ rục nhừ trái tim
Nhớ ngày, trưa, sáng, tối, đêm
Nhớ nhung lòng dạ ruột mềm nhớ nhung

Hỏi lòng sao nhớ vô cùng
Nhớ ray nhớ rứt mông lung mịt mù
Nhớ nhiều hơn lá rừng thu
Nhớ ghê nhớ gớm mịt mù tháng năm

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa Trên Thành Phố


Trời mưa lớn ướt phòng em bất chợt
Trên Lầu Tư đại hồng thủy phải không?
Ai bảo ai sao vội vã lấy chồng?
Để nước mắt bao người đang nhỏ lệ

Đùa thôi đấy, tính anh thường nghịch thế
Cống nghẽn rồi, nước nghẹt chảy vào trong
Em ra ngoài, thụt ống cống ban công
Khai thông nước chảy tràn đi xuống dưới

Đang muốn khóc ngã ra cười rã rượi
Nước vào nhà, đàn bà cũng ra tay
Cầm chổi chà quét vội nước ra ngay
Chớ chậm trễ ghế giường cũng nước ngập

Nhanh chóng nhá, nhưng đừng quá hấp tấp
Rớt ban công anh chẳng đỡ được đâu
Chẳng bé con, như thuở một tuổi đầu
Mà anh xách tung tăng cùng xó chợ

Nguyên Đỗ
Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0