Nụ Cười Hoa Hàm Tiếu
Em đứng đó cười tươi hoa hàm tiếu
Sóng lăn tăn, ốc đảo chốn xa xa
Nụ cười tươi làm xao xuyến hồn ta
Biển không sóng mà trong lòng dậy sóng
Ở bên này tuyết rơi trời lạnh cóng
Một màu tang trắng xóa khắp nơi nơi
Ta muốn bay về bên ấy đổi đời
Nhìn nắng ấm biển xanh tràn hy vọng
Em đứng đó nụ cười tươi đỏ mọng
Tóc đen dài vừa chấm đến ngang vai
Em xinh quá cười với nắng ban mai
Vài lữ khách dừng chân nhìn chiêm ngưỡng
Ta chợt ước ta thành người đúc tượng
Tạc chân dung ghi dấu đến trăm năm
Trong hoa viên những đêm sáng trăng rằm
Em tô điểm hoa vườn khi hoa nở
Chưa dám hỏi tương lai mình duyên nợ
Hồn ta vui khi tiếng nói em vang
Ta tưởng ra từng tia nắng chiếu vàng
Làm tan biến mặt đường đầy tuyết trắng
Nguyên Đỗ
Hoa Nắng Tình Hoa
572 trả lời, 94.429 lượt xem —
Trang 18 / 20
Khát Vọng Thứ Sáu
Mỗi thứ Sáu hồn tương tư khát vọng
Như dọn đường mở lối nút khuy cài
Chốn thần tiên Từ Thức, động thiên thai
Nàng thơ đến hay nàng thơ quên hẹn
Sang thứ Bảy, cả năm rồi, nàng vén
Tóc mây huyền, váy ngắn, suối nước trong
Cúi gội đầu gáy nhỏ, ngực căng tròn
Nguồn thác đổ cuộn cuồn giòng dâng sóng
Đêm thứ Sáu đêm đam mê khát vọng
Tay đan tay nối nhịp bạn tri âm
Từ bên đây từ bên đấy ngấm ngầm
Đi xuống suối trèo lên đồi mở lối
Đêm thứ Sáu rủ rê vào bóng tối
Cặp tình nhân đứng dưới cội cây già
Như Hằng Nga chú cuội dưới gốc đa
Buổi vụng trộm đêm trăng nào mười sáu
Nguyên Đỗ
Mỗi thứ Sáu hồn tương tư khát vọng
Như dọn đường mở lối nút khuy cài
Chốn thần tiên Từ Thức, động thiên thai
Nàng thơ đến hay nàng thơ quên hẹn
Sang thứ Bảy, cả năm rồi, nàng vén
Tóc mây huyền, váy ngắn, suối nước trong
Cúi gội đầu gáy nhỏ, ngực căng tròn
Nguồn thác đổ cuộn cuồn giòng dâng sóng
Đêm thứ Sáu đêm đam mê khát vọng
Tay đan tay nối nhịp bạn tri âm
Từ bên đây từ bên đấy ngấm ngầm
Đi xuống suối trèo lên đồi mở lối
Đêm thứ Sáu rủ rê vào bóng tối
Cặp tình nhân đứng dưới cội cây già
Như Hằng Nga chú cuội dưới gốc đa
Buổi vụng trộm đêm trăng nào mười sáu
Nguyên Đỗ
Áo Tým Như Xưa
Áo tým như thơ dáng ngọc ngà
Ngày xưa thao thức mộng xuân hoa
Thôn Xanh, Texas, xa muôn dặm
Hình bóng tri âm mãi mặn mà
Cám ơn tri kỷ cám ơn em
Hình ảnh người thương đến mỗi đêm
Ân ái nói cười chia mộng ước
Trăng thơ soi bóng ở bên thềm
Áo tým như xưa của một thời
Đồi xanh lộng gió tým chơi vơi
Từng trang thơ hoạ em trang điếm
Dấu tích tình yêu trọn một đời
Áo tým thương yêu mãi mặn nồng
Những đêm thức trắng nhớ chờ mong
Vòng quanh con phố mùa đông lạnh
Em thắp lửa yêu cháy ấm nồng
Nguyên Đỗ
Áo tým như thơ dáng ngọc ngà
Ngày xưa thao thức mộng xuân hoa
Thôn Xanh, Texas, xa muôn dặm
Hình bóng tri âm mãi mặn mà
Cám ơn tri kỷ cám ơn em
Hình ảnh người thương đến mỗi đêm
Ân ái nói cười chia mộng ước
Trăng thơ soi bóng ở bên thềm
Áo tým như xưa của một thời
Đồi xanh lộng gió tým chơi vơi
Từng trang thơ hoạ em trang điếm
Dấu tích tình yêu trọn một đời
Áo tým thương yêu mãi mặn nồng
Những đêm thức trắng nhớ chờ mong
Vòng quanh con phố mùa đông lạnh
Em thắp lửa yêu cháy ấm nồng
Nguyên Đỗ
Anh Quỷ Quái
Anh quỷ quái làm thơ từ sáng sớm
Kích động tim, làm nhịp đập tăng thêm
Để người ta đang chải tóc nhung mềm
Buông lược ngà vội vàng tìm phím gõ
Anh quỷ quái như con chim cổ đỏ
Hót ngoài sân sáng sớm chọc người ta
Anh gần bên, em nói thật hổng tha
Bắt đền đấy khởi đầu phải kết thúc
Vâng anh nghe, vâng phục trong mọi lúc
Đã khởi đầu phải hoàn tất tự nhiên
Tuân lệnh em, ngay lập thức làm liền
Đâu có ngại quan san nhiều hiểm trở
Anh quỷ quái, ma trơi nào khiếp sợ
Doạ tru di, hay tùng xẻo vạc sôi
Đã xả thân chịu chém dưới dao đời
Vì tình ái, ngại gì những thách đố
Đù phải vượt bốn mươi ngàn cây số
Hay băng ngàn hay lội suối, ra khơi ...
Mỗi bài thơ, mỗi viên gạch đường đời
Là cầu nối bờ biển này sang đấy
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Nguyên Đỗ
Anh quỷ quái làm thơ từ sáng sớm
Kích động tim, làm nhịp đập tăng thêm
Để người ta đang chải tóc nhung mềm
Buông lược ngà vội vàng tìm phím gõ
Anh quỷ quái như con chim cổ đỏ
Hót ngoài sân sáng sớm chọc người ta
Anh gần bên, em nói thật hổng tha
Bắt đền đấy khởi đầu phải kết thúc
Vâng anh nghe, vâng phục trong mọi lúc
Đã khởi đầu phải hoàn tất tự nhiên
Tuân lệnh em, ngay lập thức làm liền
Đâu có ngại quan san nhiều hiểm trở
Anh quỷ quái, ma trơi nào khiếp sợ
Doạ tru di, hay tùng xẻo vạc sôi
Đã xả thân chịu chém dưới dao đời
Vì tình ái, ngại gì những thách đố
Đù phải vượt bốn mươi ngàn cây số
Hay băng ngàn hay lội suối, ra khơi ...
Mỗi bài thơ, mỗi viên gạch đường đời
Là cầu nối bờ biển này sang đấy
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Nguyên Đỗ
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Anh Quỷ Quái
Anh quỷ quái làm thơ từ sáng sớm
Kích động tim, làm nhịp đập tăng thêm
Để người ta đang chải tóc nhung mềm
Buông lược ngà vội vàng tìm phím gõ
Anh quỷ quái như con chim cổ đỏ
Hót ngoài sân sáng sớm chọc người ta
Anh gần bên, em nói thật hổng tha
Bắt đền đấy khởi đầu phải kết thúc
Vâng anh nghe, vâng phục trong mọi lúc
Đã khởi đầu phải hoàn tất tự nhiên
Tuân lệnh em, ngay lập thức làm liền
Đâu có ngại quan san nhiều hiểm trở
Anh quỷ quái, ma trơi nào khiếp sợ
Doạ tru di, hay tùng xẻo vạc sôi
Đã xả thân chịu chém dưới dao đời
Vì tình ái, ngại gì những thách đố
Đù phải vượt bốn mươi ngàn cây số
Hay băng ngàn hay lội suối, ra khơi ...
Mỗi bài thơ, mỗi viên gạch đường đời
Là cầu nối bờ biển này sang đấy
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Nguyên Đỗ

Ai Biết Ai Là Ai
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Có Ai biết Ai nói chuyện của Ai
Ai là em hay là ẻm tóc dài
Ai nhắn gởi ý tình êm ả quá
Ai có biết có người khùng quá xá
Sáng tinh mơ đã chọc phá người ta
Đing một tiếng đang ngủ phải bật ra
Ai ác nhé làm người ta bị lạnh
Ai nơi đó chắc hồi hộp canh cánh
Đêm khuya ngồi tới sáng đợi chờ Ai
Ai biết Ai gởi từng tiếng thở dài
Từ xa lắc lòng Ai mong Ai đợi
Ai có nhớ đường về nghe Ai gọi
Thuở hẹn hò phố bụi gió tung bay
Đi dưới mưa sương phố núi hây hây
Ai ơi nhớ Ai ơi thương nhiều lắm
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Nguyệt Hạ
Ai nhắn gởi ý tình êm ả quá
Ai có biết có người khùng quá xá
Sáng tinh mơ đã chọc phá người ta
Đing một tiếng đang ngủ phải bật ra
Ai ác nhé làm người ta bị lạnh
Ai nơi đó chắc hồi hộp canh cánh
Đêm khuya ngồi tới sáng đợi chờ Ai
Ai biết Ai gởi từng tiếng thở dài
Từ xa lắc lòng Ai mong Ai đợi
Ai có nhớ đường về nghe Ai gọi
Thuở hẹn hò phố bụi gió tung bay
Đi dưới mưa sương phố núi hây hây
Ai ơi nhớ Ai ơi thương nhiều lắm
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Nguyệt Hạ
Trích đoạn: Nguyệt Hạ
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Anh Quỷ Quái
Anh quỷ quái làm thơ từ sáng sớm
Kích động tim, làm nhịp đập tăng thêm
Để người ta đang chải tóc nhung mềm
Buông lược ngà vội vàng tìm phím gõ
Anh quỷ quái như con chim cổ đỏ
Hót ngoài sân sáng sớm chọc người ta
Anh gần bên, em nói thật hổng tha
Bắt đền đấy khởi đầu phải kết thúc
Vâng anh nghe, vâng phục trong mọi lúc
Đã khởi đầu phải hoàn tất tự nhiên
Tuân lệnh em, ngay lập thức làm liền
Đâu có ngại quan san nhiều hiểm trở
Anh quỷ quái, ma trơi nào khiếp sợ
Doạ tru di, hay tùng xẻo vạc sôi
Đã xả thân chịu chém dưới dao đời
Vì tình ái, ngại gì những thách đố
Đù phải vượt bốn mươi ngàn cây số
Hay băng ngàn hay lội suối, ra khơi ...
Mỗi bài thơ, mỗi viên gạch đường đời
Là cầu nối bờ biển này sang đấy
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Nguyên Đỗ
Ai Biết Ai Là Ai
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Có Ai biết Ai nói chuyện của Ai
Ai là em hay là ẻm tóc dài
Ai nhắn gởi ý tình êm ả quá
Ai có biết có người khùng quá xá
Sáng tinh mơ đã chọc phá người ta
Đing một tiếng đang ngủ phải bật ra
Ai ác nhé làm người ta bị lạnh
Ai nơi đó chắc hồi hộp canh cánh
Đêm khuya ngồi tới sáng đợi chờ Ai
Ai biết Ai gởi từng tiếng thở dài
Từ xa lắc lòng Ai mong Ai đợi
Ai có nhớ đường về nghe Ai gọi
Thuở hẹn hò phố bụi gió tung bay
Đi dưới mưa sương phố núi hây hây
Ai ơi nhớ Ai ơi thương nhiều lắm
Ai là ai sao mà tình tứ vậy???
Nguyệt Hạ
Ai Nhớ Ai?
Ai nhớ ai, cố nhân xa vạn lý
Ai thương ai, xích lại tí, gần thêm
Atlanta hay xóm nhỏ Bethlem?
Ở Phố Biển hay lưng đèo Phố Núi
Người xa lắm nhưng thật là gần gũi
Người gần bên gió bụi mịt mờ xa
Người Cali hay người ở Georgia
Người Florida, Missouri, Kansas
Hay Iowa, Colorado, Texas
Có gì đâu ở đâu cũng thắm thơ
Cũng ước mong, cũng ngóng đời trông chờ
Dù nhỏ nhít hay lưng còng tóc bạc
Ai nhớ ai, ghét nhất là nói khoác
Một thành mười, có thực lại nói không
Có khi ông, lại giả bộ lông nhông
Như gái trẻ hai mươi hay băm mấy
Ừ tính quậy thì suốt đời cũng quậy
Tuổi mười hai hay tám chục, tám lăm
Úi cha ui, suýt là bị cái lầm
Ai nhớ ai, tri âm nhó tri kỷ
Nguyên Đỗ
Đồ Quỷ Nè!
Thứ Sáu nhớ sao, "Đồ quỷ nà...."
Nói cười quậy phá rộn vui nhà...
Các bà các mợ cười toe toét...
Thứ sáu mình ên tự quyét nhà
Nguyên Đỗ
Thứ Sáu nhớ sao, "Đồ quỷ nà...."
Nói cười quậy phá rộn vui nhà...
Các bà các mợ cười toe toét...
Thứ sáu mình ên tự quyét nhà
Nguyên Đỗ
Bạo Hành Trong Gia Đình
Tránh cảnh vũ phu với bạo hành
Việc gì thong thả ngọt cơm canh
Chớ đem áp lực tay chân đánh
Chén dĩa ly chai ném vỡ tành
Chín một một kêu cáo tội nhanh
Vợ chồng êm ấm tội mình anh
Công an luật pháp hay tòa án
Phải trái công minh vốn rõ rành
Nguyên Đỗ
Tránh cảnh vũ phu với bạo hành
Việc gì thong thả ngọt cơm canh
Chớ đem áp lực tay chân đánh
Chén dĩa ly chai ném vỡ tành
Chín một một kêu cáo tội nhanh
Vợ chồng êm ấm tội mình anh
Công an luật pháp hay tòa án
Phải trái công minh vốn rõ rành
Nguyên Đỗ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-28 01:26:20Nguyên Đỗ>
Mâu Thuẫn
Thơ nóng hổi thịt da kìa mát lạnh
Mười ngón tay gò gõ khúc đam mê
Cho trăng sao gió bão rủ nhau về
Em thỏ thẻ ngây thơ em hiền lắm
Những diệu ngữ làm bao người say đắm
Tưởng ranh ma mà hiền thục đơn sơ
Ôi cuộc đời thật chẳng đúng như thơ
Ai tưởng bở tiêu tan hạt thóc giống
Đâu có phải thơ đúng là cuộc sống
Thơ là mơ là mộng với trăng sao
Thơ là mây, là nắng, gió, mưa rào
Nguồn thi cảm dạt dào không giới hạn
Anh đâu có nỡ lòng nào rao bán
Trái tim em, nguồn cảm hứng mênh mông
Suối thơ anh như con sóng bềnh bồng
Theo thi ngữ bập bùng như ngọn lửa
Anh vẫn nhớ vẫn tôn thờ công chúa
Của hồn thơ hương trầm ngát thương yêu
Sương long lanh buổi sáng mộng mơ nhiều
Trong am tự mái nhà tranh vách núi
Anh đi mãi đường trần nhiều gió bụi
Một niềm tin, một khao khát không nguôi
Một ngày kia hội ngộ sống chung đời
Người thi sỹ bên nàng thơ mãi mãi
Nguyên Đỗ
Thơ nóng hổi thịt da kìa mát lạnh
Mười ngón tay gò gõ khúc đam mê
Cho trăng sao gió bão rủ nhau về
Em thỏ thẻ ngây thơ em hiền lắm
Những diệu ngữ làm bao người say đắm
Tưởng ranh ma mà hiền thục đơn sơ
Ôi cuộc đời thật chẳng đúng như thơ
Ai tưởng bở tiêu tan hạt thóc giống
Đâu có phải thơ đúng là cuộc sống
Thơ là mơ là mộng với trăng sao
Thơ là mây, là nắng, gió, mưa rào
Nguồn thi cảm dạt dào không giới hạn
Anh đâu có nỡ lòng nào rao bán
Trái tim em, nguồn cảm hứng mênh mông
Suối thơ anh như con sóng bềnh bồng
Theo thi ngữ bập bùng như ngọn lửa
Anh vẫn nhớ vẫn tôn thờ công chúa
Của hồn thơ hương trầm ngát thương yêu
Sương long lanh buổi sáng mộng mơ nhiều
Trong am tự mái nhà tranh vách núi
Anh đi mãi đường trần nhiều gió bụi
Một niềm tin, một khao khát không nguôi
Một ngày kia hội ngộ sống chung đời
Người thi sỹ bên nàng thơ mãi mãi
Nguyên Đỗ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-04-29 22:21:10Nguyên Đỗ>
Anh Ơi Em Đi Ngủ
Ôi câu nói dịu dàng nghe quyến rũ
Giọng miền Nam, cây trái ngọt lành sao!
Rất thân thương, gieo xúc cảm dạt dào
Ngủ ngon nhé, gió trăng vào trong mộng
Như có nhau mãi trong đời cuộc sống
Mỗi ngày anh sẽ viết mấy bài thơ
Đốt trầm hương khói nghi ngút điện thờ
Ôi công chúa, nàng thơ, niềm đại nguyện
Như có nhau mãi muôn đời quyến luyến
Nàng thơ xinh là ước nguyện hóa thân
Em -- đóa hoa sen xinh xắn đẹp vô ngần
Em -- độ lượng -- tựa quan âm tái thế
Ngủ ngon nhé, ngủ ngon luôn em nhé
Đoá hoa môi tươi đẹp mãi trên đời
Anh ngồi đây hồn lạc mãi xa vời
Nghe buốt lạnh sợ một ngày vắng bóng
Nguyên Đỗ
Ôi câu nói dịu dàng nghe quyến rũ
Giọng miền Nam, cây trái ngọt lành sao!
Rất thân thương, gieo xúc cảm dạt dào
Ngủ ngon nhé, gió trăng vào trong mộng
Như có nhau mãi trong đời cuộc sống
Mỗi ngày anh sẽ viết mấy bài thơ
Đốt trầm hương khói nghi ngút điện thờ
Ôi công chúa, nàng thơ, niềm đại nguyện
Như có nhau mãi muôn đời quyến luyến
Nàng thơ xinh là ước nguyện hóa thân
Em -- đóa hoa sen xinh xắn đẹp vô ngần
Em -- độ lượng -- tựa quan âm tái thế
Ngủ ngon nhé, ngủ ngon luôn em nhé
Đoá hoa môi tươi đẹp mãi trên đời
Anh ngồi đây hồn lạc mãi xa vời
Nghe buốt lạnh sợ một ngày vắng bóng
Nguyên Đỗ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-12 12:58:08Nguyên Đỗ>
Cho Anh Mượn Nhé
Cho anh mượn nhé một vòng tay
Ôm trọn tình yêu những tháng ngày
Lúc cách xa nhau ngàn vạn dặm
Khi gần gang tấc tựa hôm nay
Cho anh mượn nhé tiếng miền Nam
Đặc sắc như em, sông nước Vàm
Ríu rít như chim khi em nói
Dịu dàng thánh thót miệt rừng Tràm
Cho anh mượn nhé đôi môi son
Đỏ mọng trái tim lịm tým hồn
Dán chặt vào nhau không muốn gỡ
Cho em mượn nhé, bé ưng hôn?
Cho anh mượn nhé, dáng ưu tư
Đổi lấy vô tư, nét hiền từ
Quẳng hết muộn phiền lo lắng cũ
Tươi cười nhận lãnh dáng chân tu
Nguyên Đỗ
Cho anh mượn nhé một vòng tay
Ôm trọn tình yêu những tháng ngày
Lúc cách xa nhau ngàn vạn dặm
Khi gần gang tấc tựa hôm nay
Cho anh mượn nhé tiếng miền Nam
Đặc sắc như em, sông nước Vàm
Ríu rít như chim khi em nói
Dịu dàng thánh thót miệt rừng Tràm
Cho anh mượn nhé đôi môi son
Đỏ mọng trái tim lịm tým hồn
Dán chặt vào nhau không muốn gỡ
Cho em mượn nhé, bé ưng hôn?
Cho anh mượn nhé, dáng ưu tư
Đổi lấy vô tư, nét hiền từ
Quẳng hết muộn phiền lo lắng cũ
Tươi cười nhận lãnh dáng chân tu
Nguyên Đỗ
Ai Biết Người Thương
Ai biết Người Thương ở chốn nào
Hỏi nàng duyên thắm mộng bay cao
Bao năm xa cách tôi còn nhớ
Vóc dáng mảnh mai nụ cười nào
Nàng có đôi mắt buồn xa xăm
Cùng tôi tâm sự những đêm rằm
Vùng trời đất lạ nàng sẽ quyết
Xoay cờ chuyển gió tạo tiếng tăm
Điạ chỉ nàng cho thất lạc rồi
Mà đường hai đứa quá xa xôi
Nàng ở miền Nam tôi miệt Bắc
Nên đời hai đứa mãi xa thôi
Tôi muốn nhìn xem lại một lần
Bóng dáng Người Thương bóng người thân
Như em như chị như bằng hữu
Một thuở ngày xưa nét thiên thần
Thoáng xẹt qua đời một ánh sao
Nàng đã cho tôi những ngọt ngào
Cho đời buồn tẻ thêm ánh sáng
Đưa dẫn hồn tôi tới muôn sao
Ai biết Người Thương lạc bến nào
Nhắn gởi giùm tôi những xốn xao
Đêm qua trong mộng nàng chợt đến
Hỏi nhỏ xưa nay anh thế nào ?
Nguyên Đỗ
Ai biết Người Thương ở chốn nào
Hỏi nàng duyên thắm mộng bay cao
Bao năm xa cách tôi còn nhớ
Vóc dáng mảnh mai nụ cười nào
Nàng có đôi mắt buồn xa xăm
Cùng tôi tâm sự những đêm rằm
Vùng trời đất lạ nàng sẽ quyết
Xoay cờ chuyển gió tạo tiếng tăm
Điạ chỉ nàng cho thất lạc rồi
Mà đường hai đứa quá xa xôi
Nàng ở miền Nam tôi miệt Bắc
Nên đời hai đứa mãi xa thôi
Tôi muốn nhìn xem lại một lần
Bóng dáng Người Thương bóng người thân
Như em như chị như bằng hữu
Một thuở ngày xưa nét thiên thần
Thoáng xẹt qua đời một ánh sao
Nàng đã cho tôi những ngọt ngào
Cho đời buồn tẻ thêm ánh sáng
Đưa dẫn hồn tôi tới muôn sao
Ai biết Người Thương lạc bến nào
Nhắn gởi giùm tôi những xốn xao
Đêm qua trong mộng nàng chợt đến
Hỏi nhỏ xưa nay anh thế nào ?
Nguyên Đỗ
Cánh Lan Hồ Điệp
The art of living lies not in eliminating but in growing with troubles.
Bernard Baruch.
Mature people are not made out of goood times but out of bad times.
Màu tym tým đôi cánh lan hồ điệp
Trên bàn anh thiêm thiếp giấc cô miên
Anh nhớ em nhắm mắt tựa như thiền
Tìm câu chữ, vần thơ trao tín điệp
Từ thu ấy lá vàng khoe hoàng diệp
Bướm tình thơ lác đác lượn về đâu
Chẳng như ai hai kẻ ở giang đầu
Còn nhắn gởi tìm nhau rồi hội ngộ
Lần đâù gặp do tuỳ duyên tùy số
Đã yêu nhau là tự ở nơi nhau
Chẳng lửng lơ, phó thác chuyện đâu đâu
Do mình muốn, mình lo, mình sắp đặt
Lan hồ điệp trên bàn anh tým ngắt
Màu nhớ thương gắn chặt mối tình ta
Trong biển dâu trong thế giới ta bà
Anh thiền định vững tâm yêu em mãi
Từ diễm mộng mình biến thành thực tại
Cánh lan xinh hồ điệp của hồn anh
Khúc trầm hương lời hát nhẹ trung thành
Như tinh tú, sương long lanh vĩnh viễn
Nguyên Đỗ
The art of living lies not in eliminating but in growing with troubles.
Bernard Baruch.
Mature people are not made out of goood times but out of bad times.
Màu tym tým đôi cánh lan hồ điệp
Trên bàn anh thiêm thiếp giấc cô miên
Anh nhớ em nhắm mắt tựa như thiền
Tìm câu chữ, vần thơ trao tín điệp
Từ thu ấy lá vàng khoe hoàng diệp
Bướm tình thơ lác đác lượn về đâu
Chẳng như ai hai kẻ ở giang đầu
Còn nhắn gởi tìm nhau rồi hội ngộ
Lần đâù gặp do tuỳ duyên tùy số
Đã yêu nhau là tự ở nơi nhau
Chẳng lửng lơ, phó thác chuyện đâu đâu
Do mình muốn, mình lo, mình sắp đặt
Lan hồ điệp trên bàn anh tým ngắt
Màu nhớ thương gắn chặt mối tình ta
Trong biển dâu trong thế giới ta bà
Anh thiền định vững tâm yêu em mãi
Từ diễm mộng mình biến thành thực tại
Cánh lan xinh hồ điệp của hồn anh
Khúc trầm hương lời hát nhẹ trung thành
Như tinh tú, sương long lanh vĩnh viễn
Nguyên Đỗ
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2015 01:18:09 bởi Nguyên Đỗ>
Still Rose
For tattoo artist Jason Parker and model Denah
The gardener grew a rose bush on the hill
One day the artist went by and stood still
The blooming roses inspired him
to draw a beautiful rose on a hill
In a canvass which, in turn, inspired a tattooing artist still
To make his mark on the hill of different models
Who still dream of him
each time they look upon the rose on the hills
Nguyen Do
For tattoo artist Jason Parker and model Denah
The gardener grew a rose bush on the hill
One day the artist went by and stood still
The blooming roses inspired him
to draw a beautiful rose on a hill
In a canvass which, in turn, inspired a tattooing artist still
To make his mark on the hill of different models
Who still dream of him
each time they look upon the rose on the hills
Nguyen Do
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-08-18 11:44:17mưa phố núi>
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Still Rose
For tattoo artist Jason Parker and model Denah
The gardener grew a rose bush on the hill
One day the artist went by and stood still
The blooming roses inspired him
to draw a beautiful on a hill
In a canvass which, in turn, inspired a tattooing artist still
To make his mark on the hill of different models
Who still dream of him
each time they look upon the rose on the hills
Nguyen Do
Còn mãi hoa hồng
tặng nghệ nhân xâm mình JASON PARER và người mẫu DENAH
Đồi hoang chợt nở một bụi hồng
Để một ngày người họa sỹ dừng chân
Bị đóa hồng làm ngẩn ngơ hồn phách
vẽ lên đồi hoang xao xuyến một nỗi niềm
Giá vẽ ngẫn ngơ -hồn họa sỹ thẫn thờ
In sâu vào ký ức ngọn đồi trong nổi nhớ
Người họa sỹ vẽ lại trên da người con gái yêu anh
để mỗi ngày họ được thỏa ngắm,nụ hồng trên đồi xưa dấu yêu
KÍNH THƯA CHÚ NGUYÊN ĐỖ !
bài thơ này quá sức thu hút ,cháu không dằn được nỗi đam mê nên mạn phép chú cho mưa phố núi được đặc ân chuyển dịch việt ngữ.nếu chú không vừa ý thì cứ xóa ,đừng rầy cháu nha ! tội nghiệp mưa bé bỏng

Đã Lâu
Đâu đây nghe gió buồn than thở
Ngỡ tiếng người thương khẽ nói gì
Mây chở mưa về sầu nặng hạt
Lệ tình rơi rớt lạnh bờ mi
Đã mấy tuần trăng mình cách biệt
Và từ dạo ấy bặt tin nhau
Sao anh không đến tìm em nữa
Quên mất rồi chăng kỷ niệm đầu
Chiều chiều dưới ánh hoàng hôn tím
Lối nhỏ mòn chân rảo bước gầy
Tóc rối chờ ai từng sợi nhớ
Buồn thiu trăng lặn dưới hiên mây
HTT
Đâu đây nghe gió buồn than thở
Ngỡ tiếng người thương khẽ nói gì
Mây chở mưa về sầu nặng hạt
Lệ tình rơi rớt lạnh bờ mi
Đã mấy tuần trăng mình cách biệt
Và từ dạo ấy bặt tin nhau
Sao anh không đến tìm em nữa
Quên mất rồi chăng kỷ niệm đầu
Chiều chiều dưới ánh hoàng hôn tím
Lối nhỏ mòn chân rảo bước gầy
Tóc rối chờ ai từng sợi nhớ
Buồn thiu trăng lặn dưới hiên mây
HTT
Trích đoạn: hoatymtym
Đã Lâu
Đâu đây nghe gió buồn than thở
Ngỡ tiếng người thương khẽ nói gì
Mây chở mưa về sầu nặng hạt
Lệ tình rơi rớt lạnh bờ mi
Đã mấy tuần trăng mình cách biệt
Và từ dạo ấy bặt tin nhau
Sao anh không đến tìm em nữa
Quên mất rồi chăng kỷ niệm đầu
Chiều chiều dưới ánh hoàng hôn tím
Lối nhỏ mòn chân rảo bước gầy
Tóc rối chờ ai từng sợi nhớ
Buồn thiu trăng lặn dưới hiên mây
HTT
Từng Sợi Nhớ
Anh nhớ lắm, không lẽ ngồi than thở
Ra làm vườn, nhổ cỏ, tưới rau xanh
Ở nơi nào.... cô bé áo thiên thanh
Có cười nói, có tìm thơ đọc nhớ....
Anh nhớ lắm, cần em hơn hơi thở
Cứ hỏi lòng em có nhớ anh không
Anh tin em chẳng đổi dạ thay lòng
Nhưng hoàn cảnh biết làm sao tránh được
Dù sao nữa anh vẫn luôn chúc phước
Hồng ân trên che chở giữ gìn em
Cho đời em vĩnh viễn được êm đềm
Mọi sóng gió anh thay em gánh chịu
Anh nhớ lắm, chim chiều kêu líu ríu
Gọi tìm bầy, như anh mãi tìm em
Từ yêu em, dấu ấn đậm trong tim
Từng sợi nhớ tháng ngày qua bạc trắng
Nguyên Đỗ
Lửa Sắp Tắt
Lửa sắp tắt vần thơ khoan hãy rụng
Dun củi vào đàn lại khúc yêu đương
Những nắm tay thề thốt tóc tỏa hương
Đâu như khói tan vào trong quên lãng
Giọt lệ khóc cho đời nhau dĩ vãng
Ta quen nhau nồng ấm đã từ lâu
Đâu giận dỗi mà bỏ xuống mộ sâu
Khoan hãy mở nhạc tình đau tạm biệt
Tình ta đó ngày nào ôi tha thiết
Như tình ai trên Thánh Giá mông mênh
Và rầm rộ như thác sóng đầu ghềnh
Giữ tình chặt, Alleluiah, hạnh phúc!
Nguyên Đỗ
Lửa sắp tắt vần thơ khoan hãy rụng
Dun củi vào đàn lại khúc yêu đương
Những nắm tay thề thốt tóc tỏa hương
Đâu như khói tan vào trong quên lãng
Giọt lệ khóc cho đời nhau dĩ vãng
Ta quen nhau nồng ấm đã từ lâu
Đâu giận dỗi mà bỏ xuống mộ sâu
Khoan hãy mở nhạc tình đau tạm biệt
Tình ta đó ngày nào ôi tha thiết
Như tình ai trên Thánh Giá mông mênh
Và rầm rộ như thác sóng đầu ghềnh
Giữ tình chặt, Alleluiah, hạnh phúc!
Nguyên Đỗ
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Lửa Sắp Tắt
Lửa sắp tắt vần thơ khoan hãy rụng
Dun củi vào đàn lại khúc yêu đương
Những nắm tay thề thốt tóc tỏa hương
Đâu như khói tan vào trong quên lãng
Giọt lệ khóc cho đời nhau dĩ vãng
Ta quen nhau nồng ấm đã từ lâu
Đâu giận dỗi mà bỏ xuống mộ sâu
Khoan hãy mở nhạc tình đau tạm biệt
Tình ta đó ngày nào ôi tha thiết
Như tình ai trên Thánh Giá mông mênh
Và rầm rộ như thác sóng đầu ghềnh
Giữ tình chặt, Alleluiah, hạnh phúc!
Nguyên Đỗ
LỜI ANH NÓI
Đừng như gió thoảng mây bay
Lời anh nói em vẫn mong từng ngày
Vẫn mong chân ngôn không là hư ảo,
để từng ngày qua ngày nuôi giấc mộng hôm nay.
Lời anh nói cho em làm tín ngưỡng
Tin vào anh như tin ở hoa hồng
Dù gai nhọn có làm tim rướm máu
Vẫn một lòng chung thủy đến sắt son.
Lời anh nói em thà ôm vào mộng
Nghi ngờ chi để sắc đá chùn chân.
Lời anh nói có khi nao phải hối ?
Quân tử dẫu sờn lòng-máu lệ thành tâm

Mưa Phố Núi
Mưa Phố Núi năm xưa trên Đà Lạt
Sương mù trời mây ôm núi quanh co
Ta hồi xưa mười sáu tuổi học trò
Bước tưởng tượng lên Đào Nguyên Lưu Nguyễn
Trường nội trú có giờ ăn giờ nguyện
Có giờ chơi giờ học rất hẳn hoi
Các trò hư, đi về trễ... hãy ngồi
Ở cuối lớp viết luận văn kiểm thảo
Đang đi dạo, gặp trời mưa, phải náu
Chờ mưa tan, tạnh ráo mới đi về
Mưa mù trời, mây sà xuống bao che
Con đường núi lòng vòng trông phát sợ
Đành nhắm mắt xin thần tiên che chở
Bỗng Lưu Thần Nguyễn Triệu đón đi chơi
Con đường tiên, mấy thuở được lên trời
Liều chịu phạt, một đời người mấy thuở
Thầy giám thị, đọc văn ... cười sặc sụa
Đúng học trò không nhất cũng nhì ba
Giả mặt nghiệm thôi nhớ đó thầy tha
Lần sau nhớ về đúng giờ chớ trễ
Nguyên Đỗ
Mưa Phố Núi năm xưa trên Đà Lạt
Sương mù trời mây ôm núi quanh co
Ta hồi xưa mười sáu tuổi học trò
Bước tưởng tượng lên Đào Nguyên Lưu Nguyễn
Trường nội trú có giờ ăn giờ nguyện
Có giờ chơi giờ học rất hẳn hoi
Các trò hư, đi về trễ... hãy ngồi
Ở cuối lớp viết luận văn kiểm thảo
Đang đi dạo, gặp trời mưa, phải náu
Chờ mưa tan, tạnh ráo mới đi về
Mưa mù trời, mây sà xuống bao che
Con đường núi lòng vòng trông phát sợ
Đành nhắm mắt xin thần tiên che chở
Bỗng Lưu Thần Nguyễn Triệu đón đi chơi
Con đường tiên, mấy thuở được lên trời
Liều chịu phạt, một đời người mấy thuở
Thầy giám thị, đọc văn ... cười sặc sụa
Đúng học trò không nhất cũng nhì ba
Giả mặt nghiệm thôi nhớ đó thầy tha
Lần sau nhớ về đúng giờ chớ trễ
Nguyên Đỗ
Trích đoạn: mưa phố núi
Trích đoạn: Nguyên Đỗ
Still Rose
For tattoo artist Jason Parker and model Denah
The gardener grew a rose bush on the hill
One day the artist went by and stood still
The blooming roses inspired him
to draw a beautiful on a hill
In a canvass which, in turn, inspired a tattooing artist still
To make his mark on the hill of different models
Who still dream of him
each time they look upon the rose on the hills
Nguyen Do
Còn mãi hoa hồng
tặng nghệ nhân xâm mình JASON PARER và người mẫu DENAH
Đồi hoang chợt nở một bụi hồng
Để một ngày người họa sỹ dừng chân
Bị đóa hồng làm ngẩn ngơ hồn phách
vẽ lên đồi hoang xao xuyến một nỗi niềm
Giá vẽ ngẫn ngơ -hồn họa sỹ thẫn thờ
In sâu vào ký ức ngọn đồi trong nổi nhớ
Người họa sỹ vẽ lại trên da người con gái yêu anh
để mỗi ngày họ được thỏa ngắm,nụ hồng trên đồi xưa dấu yêu
KÍNH THƯA CHÚ NGUYÊN ĐỖ !
bài thơ này quá sức thu hút ,cháu không dằn được nỗi đam mê nên mạn phép chú cho mưa phố núi được đặc ân chuyển dịch việt ngữ.nếu chú không vừa ý thì cứ xóa ,đừng rầy cháu nha ! tội nghiệp mưa bé bỏng
Nhặt Ánh Sao Rơi
Ra đường nhặt ánh sao rơi
Bỏ trong túi áo để đời tươi hơn
Muộn phiền hãy bỏ một bên
Bật lửa hy vọng lấy hên sao trời
Ra đường nhặt ánh sao rơi,
Bỏ trong túi áo phòng thời mưa tuôn.
Giữ gìn sao xẹt luôn luôn,
Đừng cho sao lạ đau buồn phai đi!
Tủi hờn trách phận làm chi,
Bật tia sao xẹt mỗi khi thấy cần.
Cuộc đời thay đổi bao lần,
Kiếp ba sinh nguyện chuyên cần tu tâm
Ai ai cũng lúc lỡ lầm,
Quay đầu hối cải, tiếng cầm lại vang.
Ngẩng đầu dũng cảm hiên ngang,
Bước chân ngạo nghễ hát vang đất trời
Ra đường nhặt ánh sao rơi
Bỏ trong túi áo để đời vui hơn
Nguyên Đỗ
Hình Xấu
Em cứ bảo hình xấu
Không định gởi cho xem
Anh bảo hình của em
Bao giờ xấu cho được
Anh là người diễm phước
Nhìn em bằng trái tim
Gặp em từ kiếp trước...
Suốt đời này kiếm tìm...
Gặp nhau đùa vui vẻ
Cười vang suốt ngày đêm
Giá như anh còn trẻ...
Nhất định sống bên em...
Thế này sao bảo xấu
Em đẹp như nàng tiên
Còn hơn trăm người mẫu
Ai dám bảo anh điên?
Nguyên Đỗ
Em cứ bảo hình xấu
Không định gởi cho xem
Anh bảo hình của em
Bao giờ xấu cho được
Anh là người diễm phước
Nhìn em bằng trái tim
Gặp em từ kiếp trước...
Suốt đời này kiếm tìm...
Gặp nhau đùa vui vẻ
Cười vang suốt ngày đêm
Giá như anh còn trẻ...
Nhất định sống bên em...
Thế này sao bảo xấu
Em đẹp như nàng tiên
Còn hơn trăm người mẫu
Ai dám bảo anh điên?
Nguyên Đỗ
Trăng Thơ Huyền Ảo
Trăng sáng trên không tỏa xuống đường
Trăng vàng huyền ảo khắp muôn phương
Trăng lung linh chiếu trên đầu sóng
Trăng rớt ngọn cây ngả đầu giường
Trăng chứng tình ta buổi mặn nồng
Trăng cười hạnh phúc tận tầng không
Trăng âu yếm chiếu làn thương mến
Trăng nhận đôi ta những mộng hồng
Em đến bên anh đẹp quá thôi
Ngực anh trống vỗ đập từng hồi
Thì thào em nói như hơi thở
Từng nụ hôn nồng kín đôi môi
Em là tiên nữ ở trên trăng
Thuở ấy em yêu bước điện Hằng
Anh ước vầng trăng trong sáng mãi
Nguyên hình em đến với làn trăng
Trăng của tình ta huyền ảo mờ
Mối tình hai đứa thật nên thơ
Tình yêu tích tụ từ muôn thuở
Yêu lắm Nàng Thơ chẳng bến bờ
Nguyên Đỗ
Thi Ngộ
Vâng mọi chuyện khởi đầu từ tâm thức
Từ tư duy thành thi lực sức thơ
Nói chuyện thơ chuyện vãn cả hằng giờ
Hơi thở thơ truyền sức sống mãnh liệt
Từ quen thơ, mỗi ngày thêm thân thiết
Xướng họa thơ quen giọng nói, ngôn từ
Rồi một ngày, không khéo sẽ tương tư
Suy nghĩ đó cũng là duyên thi ngộ
Phàm việc chi cũng là duyên là số
Khoảng trời xa trong trời đất bao la
Cũng gần nhau, gang tấc, tựa trong nhà
Nhờ điện thoại cầm tay theo từng bước
Kẻ đầu sông kẻ cuối sông hạnh phúc
Cảm thông nhau qua điện thoại câu thơ
Người miền Nam, kẻ miền Bắc trông chờ
Em Phố Núi, anh vẫn trời Phố Gió
Như đính chính như giải bày cho rõ
Mọi ngọn nguồn khi điện hết buông tay
Ừ thì ra khi đang nói đêm nay
Gần nửa đêm, nửa chừng... ơ hết điện
Nguyên Đỗ
Vâng mọi chuyện khởi đầu từ tâm thức
Từ tư duy thành thi lực sức thơ
Nói chuyện thơ chuyện vãn cả hằng giờ
Hơi thở thơ truyền sức sống mãnh liệt
Từ quen thơ, mỗi ngày thêm thân thiết
Xướng họa thơ quen giọng nói, ngôn từ
Rồi một ngày, không khéo sẽ tương tư
Suy nghĩ đó cũng là duyên thi ngộ
Phàm việc chi cũng là duyên là số
Khoảng trời xa trong trời đất bao la
Cũng gần nhau, gang tấc, tựa trong nhà
Nhờ điện thoại cầm tay theo từng bước
Kẻ đầu sông kẻ cuối sông hạnh phúc
Cảm thông nhau qua điện thoại câu thơ
Người miền Nam, kẻ miền Bắc trông chờ
Em Phố Núi, anh vẫn trời Phố Gió
Như đính chính như giải bày cho rõ
Mọi ngọn nguồn khi điện hết buông tay
Ừ thì ra khi đang nói đêm nay
Gần nửa đêm, nửa chừng... ơ hết điện
Nguyên Đỗ
Tình Ca Vĩnh Cửu
Những bài thơ nảy sinh từ nỗi nhớ
Mọc thành giây, thành bách thảo tương tư
Khối tình yêu, tình yêu đẹp như thơ
Mãi ẩn hiện suốt quãng đường ta sống
Yêu thương ạ, em về từ ước mộng
Trời bao lạ, biển rộng, cánh đồng xanh
Giữa muôn người, sao em lại chọn anh
Đời tự đó thành tình ca rạng rỡ
Anh hạnh phúc đi vào đời chẳng sợ
Những phong ba, những cách biệt, chông gai
Tình yêu em, hải đăng sáng đêm dài
Sao Bắc đẩu dẫn thuyền mơ vượt sóng
Cảm tạ em gieo yêu thương nảy mộng
Ướp men tình bằng sức sống trái tim
Trọn đời này anh nguyện chỉ yêu em
Những khúc hát thành tình ca vĩnh cửu
Nguyên Đỗ
Những bài thơ nảy sinh từ nỗi nhớ
Mọc thành giây, thành bách thảo tương tư
Khối tình yêu, tình yêu đẹp như thơ
Mãi ẩn hiện suốt quãng đường ta sống
Yêu thương ạ, em về từ ước mộng
Trời bao lạ, biển rộng, cánh đồng xanh
Giữa muôn người, sao em lại chọn anh
Đời tự đó thành tình ca rạng rỡ
Anh hạnh phúc đi vào đời chẳng sợ
Những phong ba, những cách biệt, chông gai
Tình yêu em, hải đăng sáng đêm dài
Sao Bắc đẩu dẫn thuyền mơ vượt sóng
Cảm tạ em gieo yêu thương nảy mộng
Ướp men tình bằng sức sống trái tim
Trọn đời này anh nguyện chỉ yêu em
Những khúc hát thành tình ca vĩnh cửu
Nguyên Đỗ
Vui Đùa
Khúc khích tươi cười thích chí ha
Người thơ quậy phá quá đi mà
Xếp vần se chữ quay thơ mãi
Không khéo cuống cuồng như phải ma...
Em cứ loay hoay tựa phải bùa
Chữ này chữa nọ thấy vừa chưa
Như so đũa mãi không ưng ý
Lậm thế thì thôi chẳng chịu thua
Viết dưới tên này dưới tên kia
Trời ơi viết thế, giấu chi kìa
Lòi đuôi chuột nhắt ôi ngao ngán
Tí mão thìn --- ma , rượu với bia
Viết vớ vẩn vui, viết tía lia
Cá hồng, cá sặc, cá lia thia
Những con cá lạ bơi ra biển
Chết mặn mà sao chẳng thấy dzìa....
Nguyên Đỗ
Làng Xưa
Trời đã khuya rồi đi đến đâu,
Sao anh ngồi đó cạnh bên cầu?...
Muốn về quê Việt bên kia đó
Làng xóm quê nhà nương sắn dâu
Anh có say, cuồng, tâm trí không?
Sao anh nói lạ cứ lòng vòng...
Người ta hỏi tuổi, anh " Không có!"
Hỏi vợ con đâu , anh nói "Không..."
Có lẽ anh sang chỉ một mình?
Quê người đất lạ cứ lênh đênh
Ngủ bờ ngủ bụi không nhà cửa
Ngỡ ở quê cha xứ sở mình?
Thử máu, anh gào kêu Oái đâu
Tôi nào phạm tội phá gì đâu...
Tôi ngồi nghỉ chút chờ sang đấy
Làng mạc quê cha ở cuối cầu...
Sông Tiền, sông Hậu có đâu đây
Làng xóm vườn xưa nước lụt đầy
Giỏ ổi, chôm chôm, cam, vú sữa
Bên kia cầu ấy có ai cầy?
Có nhữnng người điên lúc tuổi già
Buồn đi ra ngõ kiếm quê Cha
Tìm đâu làng cũ quê hương cũ
Làng mạc, đường xưa, những luống hoa!....
Nguyên Đỗ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-09 05:46:29Nguyên Đỗ>
Ngũ Quan Thi
Đôi con mắt tìm thơ qua nét đẹp
Đem vần câu lộng lẫy nét kiêu sa
Vẽ nắng hoa cỏ mượt, tóc lụa là
Của con gái, của núi non, sông suối
Con lưỡi nhỏ nếm đường chanh mật muối
Cho lời thơ chua chát ngọt bùi cay
Ôi trần gian đầy vị giác đời này
Cho men ái tình nồng say cảm tác
Ai đang sống giữa đồng hoang sa mạc
Thém nghe người thèm sờ mó tay chân
Vuốt làn da man mát nửa lưng trân
Những va chạm chuyển qua đường xúc giác
Lắng tai nghe tiếng chim như khúc nhạc
Giòng suối reo róc rách gió rì rào
Như khi em thỏ thẻ giọng thanh tao
Hát trầm bổng ru anh vào giấc mộng
Bao hương hoa, bao vị thơm sống động
Giữa vườn ươm, cánh đồng rộng, rừng xanh
Ta ngất ngây ngửi hết sắc hương lành
Trong đời sống, tạ ơn trời biển đẹp
Nguyên Đỗ
Đôi con mắt tìm thơ qua nét đẹp
Đem vần câu lộng lẫy nét kiêu sa
Vẽ nắng hoa cỏ mượt, tóc lụa là
Của con gái, của núi non, sông suối
Con lưỡi nhỏ nếm đường chanh mật muối
Cho lời thơ chua chát ngọt bùi cay
Ôi trần gian đầy vị giác đời này
Cho men ái tình nồng say cảm tác
Ai đang sống giữa đồng hoang sa mạc
Thém nghe người thèm sờ mó tay chân
Vuốt làn da man mát nửa lưng trân
Những va chạm chuyển qua đường xúc giác
Lắng tai nghe tiếng chim như khúc nhạc
Giòng suối reo róc rách gió rì rào
Như khi em thỏ thẻ giọng thanh tao
Hát trầm bổng ru anh vào giấc mộng
Bao hương hoa, bao vị thơm sống động
Giữa vườn ươm, cánh đồng rộng, rừng xanh
Ta ngất ngây ngửi hết sắc hương lành
Trong đời sống, tạ ơn trời biển đẹp
Nguyên Đỗ
Nài Hoa Ép Liễu
Sao nỡ nài hoa ép liễu vậy anh?
Khổ thân tai tiếng mộng tan tành....
Làm trai độ lượng không nên ép...
Phong nhã tài hoa thật xứng danh
Ân ái yêu thương tự nguyện mà
Ép gì mang tội khổ thân ra
Ở đây luật pháp công minh lắm
Không lấp lửng đâu, chớ ẩu nha
Đã nói không thì thật đúng không
Chẳng là e lệ nói là không
Trong lòng ứng ý, không là có
Chớ vớ vẩn nha, bị khóa gông
Rất tiếc chuyện anh phải hầu tòa
Phen này tội nặng khó mà tha
Nài hoa ép liễu ngay người vợ
Tòa án công minh rõ chẳng tha
Nguyên Đỗ
Sao nỡ nài hoa ép liễu vậy anh?
Khổ thân tai tiếng mộng tan tành....
Làm trai độ lượng không nên ép...
Phong nhã tài hoa thật xứng danh
Ân ái yêu thương tự nguyện mà
Ép gì mang tội khổ thân ra
Ở đây luật pháp công minh lắm
Không lấp lửng đâu, chớ ẩu nha
Đã nói không thì thật đúng không
Chẳng là e lệ nói là không
Trong lòng ứng ý, không là có
Chớ vớ vẩn nha, bị khóa gông
Rất tiếc chuyện anh phải hầu tòa
Phen này tội nặng khó mà tha
Nài hoa ép liễu ngay người vợ
Tòa án công minh rõ chẳng tha
Nguyên Đỗ
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-07-12 13:01:58Nguyên Đỗ>
Như Phép Lạ, Sao Trăng Mơ Hiển Hiện
Như phép lạ, sao trăng mơ hiển hiện
Bên giòng sông lấp lánh điện lung linh
Em trăng thơ lóng lánh sắc hương tình
Như ngư nữ bơi giữa giòng huyền sử
Trên ghế đá, cạnh hương trầm, tâm sự
Tháng ngày qua biền biệt chốn xa xăm
Anh quốc xa, nữ hoàng nhỏ, sóng ngầm
Tình anh đó, như Bạch Sơn hùng vĩ
Anh vẫn tin vào tình yêu tri kỷ
Dù xa xôi, vẫn âm ỉ, đỏ hồng
Than tình yêu nung nấu nỗi niềm mong
Dưới bụi tro, vẫn nóng nồng nung đỏ
Như phép lạ, em về từ niềm nhớ
Một tình yêu cháy đỏ mãi không phai
Sen thương yêu thơm ngát dưới Phật đài
Kinh giác ngộ cứu đời qua bể khổ
Qua năm tháng, trong tình yêu thách đố
Mực thước đo trường độ sóng yêu thương
Giữa phong ba, bão tố, cõi vô thường
Như sương khói, trầm hương bay nghi ngút
Nguyên Đỗ
Như phép lạ, sao trăng mơ hiển hiện
Bên giòng sông lấp lánh điện lung linh
Em trăng thơ lóng lánh sắc hương tình
Như ngư nữ bơi giữa giòng huyền sử
Trên ghế đá, cạnh hương trầm, tâm sự
Tháng ngày qua biền biệt chốn xa xăm
Anh quốc xa, nữ hoàng nhỏ, sóng ngầm
Tình anh đó, như Bạch Sơn hùng vĩ
Anh vẫn tin vào tình yêu tri kỷ
Dù xa xôi, vẫn âm ỉ, đỏ hồng
Than tình yêu nung nấu nỗi niềm mong
Dưới bụi tro, vẫn nóng nồng nung đỏ
Như phép lạ, em về từ niềm nhớ
Một tình yêu cháy đỏ mãi không phai
Sen thương yêu thơm ngát dưới Phật đài
Kinh giác ngộ cứu đời qua bể khổ
Qua năm tháng, trong tình yêu thách đố
Mực thước đo trường độ sóng yêu thương
Giữa phong ba, bão tố, cõi vô thường
Như sương khói, trầm hương bay nghi ngút
Nguyên Đỗ