<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>huyautovn</b> -- <b>4.7.2004 2:58:30 </b> >>
Thành phố hôm nay sao đẹp và buồn đến thế, con đường nhợt nhạt như những kỉ niệm đã qua. Điệp khúc mùa xuân bỗng trở về xao xuyến trong Anh-Mùa xuân của kỉ niệm xa xăm-Đánh rơi bên bãi cỏ năm xưa lời thì thầm yêu thương như bất tận. Và... du dương trong gió những bản tình ca hôm nào của chúng ta... Của Anh và Em!
Màn đêm đã bao phủ tự bao giờ? Trên căn gác này giờ đây chỉ có mình Anh. Khói thuốc pha sương như còn động lại trong tim Anh một tình yêu đã chết.
Trời đã về khuya, Em đâu hay Anh ngồi đây một mình giờ chỉ còn một thân xác vật vã trong nỗi đau xót. Tại sao lại như thể hỡi Em? Anh sợ rằng trong lúc này nỗi cô đơn buồn bã và những kỉ niệm xa vời vây kín trong trái tim anh.
Thời gian thật dài - Tình yêu thật mênh mông và rộng lớn vì thế mà trong cái khoảng không rộng lớn đó của tình yêu Anh đã để lạc mất Em - Lạc mất tình yêu của chúng ta! Chắc Em sẽ trách Anh nhưng Em ơi Anh thật nhỏ bé trong cái thế giới đó. Tình yêu của chúng ta không đẹp bằng câu chuyện của chàng Romeo và nàng công chúa Juliette nhưng tình yêu của chúng ta cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc và đau khổ đó em ạ! Dù có thế nào, có chuyện gì xảy ra thì chúng ta vẫn ở bên nhau! Anh đã nói vậy nhưng Anh đã không thể làm gì được khi tình yêu đang dần chết và không còn hiện hữu trong chúng ta. Sao thế? Do Anh phải không Em?
Trong tình yêu có rất nhiều đau khổ và chong gai. Tham phú phụ bần ư? Lừa gạt tình yêu để có một địa vị ư? Hay chấp nhận vì gia đình...... những thứ đại loại như thế chúng ta đều không nghĩ tới và sẽ không bao giờ nghĩ. Anh mất Em không phải những nguyên nhân trên nhưng bao lâu nay anh cũng không hiểu tại sao Anh phải mất em nữa, anh là một tội đồ trong Em đó, hãy trách Anh để Anh được cứu rỗi. Tình yêu đã chấp cánh biết bao ước mơ của đôi ta nhưng bây giờ anh mới hiểu rằng đó cũng chỉ là mơ thôi em, chúng ta khó có thể thoát khỏi sự đau khổ, chong gai trong tình yêu của Anh và Em... Thôi thì hãy để lại bên bãi cỏ đó, căn gác này những kỉ niệm còn đọng lại mãi trong quá khứ và hiện tại nhé Em.......
Màn đêm đã bao phủ tự bao giờ? Trên căn gác này giờ đây chỉ có mình Anh. Khói thuốc pha sương như còn động lại trong tim Anh một tình yêu đã chết.
Trời đã về khuya, Em đâu hay Anh ngồi đây một mình giờ chỉ còn một thân xác vật vã trong nỗi đau xót. Tại sao lại như thể hỡi Em? Anh sợ rằng trong lúc này nỗi cô đơn buồn bã và những kỉ niệm xa vời vây kín trong trái tim anh.
Thời gian thật dài - Tình yêu thật mênh mông và rộng lớn vì thế mà trong cái khoảng không rộng lớn đó của tình yêu Anh đã để lạc mất Em - Lạc mất tình yêu của chúng ta! Chắc Em sẽ trách Anh nhưng Em ơi Anh thật nhỏ bé trong cái thế giới đó. Tình yêu của chúng ta không đẹp bằng câu chuyện của chàng Romeo và nàng công chúa Juliette nhưng tình yêu của chúng ta cũng có những giọt nước mắt hạnh phúc và đau khổ đó em ạ! Dù có thế nào, có chuyện gì xảy ra thì chúng ta vẫn ở bên nhau! Anh đã nói vậy nhưng Anh đã không thể làm gì được khi tình yêu đang dần chết và không còn hiện hữu trong chúng ta. Sao thế? Do Anh phải không Em?
Trong tình yêu có rất nhiều đau khổ và chong gai. Tham phú phụ bần ư? Lừa gạt tình yêu để có một địa vị ư? Hay chấp nhận vì gia đình...... những thứ đại loại như thế chúng ta đều không nghĩ tới và sẽ không bao giờ nghĩ. Anh mất Em không phải những nguyên nhân trên nhưng bao lâu nay anh cũng không hiểu tại sao Anh phải mất em nữa, anh là một tội đồ trong Em đó, hãy trách Anh để Anh được cứu rỗi. Tình yêu đã chấp cánh biết bao ước mơ của đôi ta nhưng bây giờ anh mới hiểu rằng đó cũng chỉ là mơ thôi em, chúng ta khó có thể thoát khỏi sự đau khổ, chong gai trong tình yêu của Anh và Em... Thôi thì hãy để lại bên bãi cỏ đó, căn gác này những kỉ niệm còn đọng lại mãi trong quá khứ và hiện tại nhé Em.......
Ngày sau này biết ai khóc cho ai.....