<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-11-17 13:04:35congly084>
Hôm nay mình mệt ghê, muốn chạy ra khỏi văn phòng, lấy xe và zọt nhanh về nhà, vùi đầu vào giất ngủ. Hic, nhưng đó chỉ là điều mình muốn. công việc nhiều quá, không ở lại làm thì không xong với Sếp, làm sao đây..............![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
Nghỉ ngơi một lúc đã, không thì bị stress giờ. Thế là lại lướt mạng, lại ướt Thư Quán, lại vào Lung linh quán, Rượu tứ tìm bạn nhậu. Nhưng hình như bạn nhậu ngày càng ít, đi đâu mất cả rồi, uống một mình thì buồn quá, hic.... Hi, hình như dạo này mình mắc cái bệnh hic thì phải, nói vài câu lại hic, nghỉ một lúc lại hic,..........
. Đang lang thang lại lọt vào phòng của nhỏ Ran, cái phòng trước kia cũng có nhiều tâm sự nhưng giờ hình như đã bị xâm lăng. Nhưng cũng có đôi điều để đọc, đọc rồi lại cảm thấy buồn................, buồn vì nhớ, nhớ quá, nhớ lắm Miền Trung Ơi.
Ai bảo con trai xa quê không hề nhớ, nhớ lắm nhưng không thể hiện ra thôi. Bản chất của con trai là vậy, không thể thể hiện ra bên ngoài những cái gì mà người ta gọi là yếu đuối, gọi là con gái để rồi cứ ôm nó trong lòng, Mà ngặc nỗi, cái gì cứ ôm trong lòng thì nó lại càng nặng. Cầm một hòn đá lúc đầu thì thấy nhẹ nhưng một phút, hai phút..... một tiếng, hai tiếng...... bạn có thể giữ vững mãi hòn đá đó trên tay không? Mình biết cái lạnh của Miền Trung không thể đem so bì với cái lạnh của Hà Nội của Ran, của Yến My... nhưng đối với mình thì nó lạnh. Cái lạnh đó, chán lắm, cứ vào mùa đông, khi những cơn mưa cứ nối tiếp nhau mà rơi xuống, chẳng chừa một chỗ trống nào trong không gian để mình khỏi ướt. Thế, vậy mà mình lại vẫn phải cứ đi học, đi làm............. Sáng thức dậy, lạnh tê cả người, chỉ muốn vùi cả thân mình trong hơi ấm của chiến mền thân thiết, co người lại và thấm thía nỗi sung sướng. Nhưng nỗi sung sướng ấy chẳc được bao lâu, "Tới giờ đi học rồi đó con. MaU dậy ăn sáng rồi còn kiệp giờ tới trường nữa.". Thế là phải lóc ngóc bò dậy, thụt chân ra khỏi mề, ôi quả là một cực hình, nhưng rồi cũng phải ló mặt ra.
Ngoài trời mưa tầm tã, có khi lại lất phất mưa bay nhìn cũng đẹp nhưng lạnh. Thế mà lại phải lót tót dắt xe ra, và đạp. Mình ghét mặt áo mưa kinh khủng, sao mặt cái ấy mình cảm thấy nó vướng víu không thích chút nào, nhưng không mặt thì ướt à......
Trời, 7h rồi sao, thôi lo làm việc thôi, không thì tối nay chắc.............hic, đó lại hic nưa rùi.......... Nói về quê Miền Trung thì còn nhiều lắm, nhiều vô kể,............ Kể thì là vậy, nhưng sao khi đi xa, khi lâu lâu mới có thể về một lần, khi không còn thường xuyên chịu đựng nó thì lại thấy nhớ, thấy thiếu một điều gì đó thật là thân thiết..........
Hai câu này hay thiệt, không biết mình viết có đúng không nữa, mấy cái thơ thẩn này mình chịu, không thể nào nhớ nổi một bài...........![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:o]](/images/smiley/s10.gif)
Nghỉ ngơi một lúc đã, không thì bị stress giờ. Thế là lại lướt mạng, lại ướt Thư Quán, lại vào Lung linh quán, Rượu tứ tìm bạn nhậu. Nhưng hình như bạn nhậu ngày càng ít, đi đâu mất cả rồi, uống một mình thì buồn quá, hic.... Hi, hình như dạo này mình mắc cái bệnh hic thì phải, nói vài câu lại hic, nghỉ một lúc lại hic,..........
. Đang lang thang lại lọt vào phòng của nhỏ Ran, cái phòng trước kia cũng có nhiều tâm sự nhưng giờ hình như đã bị xâm lăng. Nhưng cũng có đôi điều để đọc, đọc rồi lại cảm thấy buồn................, buồn vì nhớ, nhớ quá, nhớ lắm Miền Trung Ơi.Ai bảo con trai xa quê không hề nhớ, nhớ lắm nhưng không thể hiện ra thôi. Bản chất của con trai là vậy, không thể thể hiện ra bên ngoài những cái gì mà người ta gọi là yếu đuối, gọi là con gái để rồi cứ ôm nó trong lòng, Mà ngặc nỗi, cái gì cứ ôm trong lòng thì nó lại càng nặng. Cầm một hòn đá lúc đầu thì thấy nhẹ nhưng một phút, hai phút..... một tiếng, hai tiếng...... bạn có thể giữ vững mãi hòn đá đó trên tay không? Mình biết cái lạnh của Miền Trung không thể đem so bì với cái lạnh của Hà Nội của Ran, của Yến My... nhưng đối với mình thì nó lạnh. Cái lạnh đó, chán lắm, cứ vào mùa đông, khi những cơn mưa cứ nối tiếp nhau mà rơi xuống, chẳng chừa một chỗ trống nào trong không gian để mình khỏi ướt. Thế, vậy mà mình lại vẫn phải cứ đi học, đi làm............. Sáng thức dậy, lạnh tê cả người, chỉ muốn vùi cả thân mình trong hơi ấm của chiến mền thân thiết, co người lại và thấm thía nỗi sung sướng. Nhưng nỗi sung sướng ấy chẳc được bao lâu, "Tới giờ đi học rồi đó con. MaU dậy ăn sáng rồi còn kiệp giờ tới trường nữa.". Thế là phải lóc ngóc bò dậy, thụt chân ra khỏi mề, ôi quả là một cực hình, nhưng rồi cũng phải ló mặt ra.
Ngoài trời mưa tầm tã, có khi lại lất phất mưa bay nhìn cũng đẹp nhưng lạnh. Thế mà lại phải lót tót dắt xe ra, và đạp. Mình ghét mặt áo mưa kinh khủng, sao mặt cái ấy mình cảm thấy nó vướng víu không thích chút nào, nhưng không mặt thì ướt à......
Trời, 7h rồi sao, thôi lo làm việc thôi, không thì tối nay chắc.............hic, đó lại hic nưa rùi.......... Nói về quê Miền Trung thì còn nhiều lắm, nhiều vô kể,............ Kể thì là vậy, nhưng sao khi đi xa, khi lâu lâu mới có thể về một lần, khi không còn thường xuyên chịu đựng nó thì lại thấy nhớ, thấy thiếu một điều gì đó thật là thân thiết..........
"Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa linh hồn"
Khi ta đi đất bỗng hóa linh hồn"
Hai câu này hay thiệt, không biết mình viết có đúng không nữa, mấy cái thơ thẩn này mình chịu, không thể nào nhớ nổi một bài...........
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Bình đẳng giữa những người Bất bình đẳng là sự Bất bình đẳng

My Blog: http://360.yahoo.com/congly084

My Blog: http://360.yahoo.com/congly084


![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
![[:)]](/images/smiley/s1.gif)
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)
![[:-]](/images/smiley/s12.gif)