Phần giới thiệu (có thể post sau)
Thơ Mai Thanh Ngọc
5 trả lời, 1.679 lượt xem —
Trang 1 / 1
Ý XUÂN
Mười xuân hoa nở đời tôi
Gợi thương như muốn xé đời làm đôi
Một phần dâng tặng quê tôi
Phần kia xin lấy xứ người làm quê
Mai Thanh Ngọc
04.2005
(Tặng chính mình và
những người bôn ba đất lạ quê người)
CHIỀU XUÂN WASHINGTON DC
Hoa nở mùa xuân hoa nở rộ
Lòng vui như muốn viết thành thơ
Vàng xanh đỏ trắng tưng bừng phố
Nhộn nhịp bao người viếng thủ đô
Mai Thanh Ngọc
DẦN QUÊN
Trót đã sinh ra một kiếp người
Thế cuộc xoay vần phận nổi trôi
Bà con thuở ấy giờ xa lắm
Phai dần ký ức ở trong tôi
Mai Thanh Ngọc
Mười xuân hoa nở đời tôi
Gợi thương như muốn xé đời làm đôi
Một phần dâng tặng quê tôi
Phần kia xin lấy xứ người làm quê
Mai Thanh Ngọc
04.2005
(Tặng chính mình và
những người bôn ba đất lạ quê người)
CHIỀU XUÂN WASHINGTON DC
Hoa nở mùa xuân hoa nở rộ
Lòng vui như muốn viết thành thơ
Vàng xanh đỏ trắng tưng bừng phố
Nhộn nhịp bao người viếng thủ đô
Mai Thanh Ngọc
DẦN QUÊN
Trót đã sinh ra một kiếp người
Thế cuộc xoay vần phận nổi trôi
Bà con thuở ấy giờ xa lắm
Phai dần ký ức ở trong tôi
Mai Thanh Ngọc
CHÍ TRAI
Mười năm bạn nhớ làng thương
Tôi đi ngoảnh lại quãng đường khá xa
Đời trai thỏa chí bôn ba
Gian nan thấy bóng quê nhà chở che
Mai Thanh Ngọc
04.2005
HOA BÊN THỀM
Nhớ nàng hoa nở bên hiên
Tím hồng gợi chút tư riêng thuở nào
Ngày thơ đời sớm lao đao
Tím hồng có biết xa rồi tình ta
Mai Thanh Ngọc
6.
NHỚ XÓM CHÀI
(Rút trong tập Tình Hoa Cát-NXB Đà Nẵng)
Ai về bên ấy cho tôi gởi
Một chút tình tôi đến xóm chài
Phố lá đã vui ngày hội mới
Khan lòng tôi gọi những mùa phai
Mai Thanh Ngọc
Mười năm bạn nhớ làng thương
Tôi đi ngoảnh lại quãng đường khá xa
Đời trai thỏa chí bôn ba
Gian nan thấy bóng quê nhà chở che
Mai Thanh Ngọc
04.2005
HOA BÊN THỀM
Nhớ nàng hoa nở bên hiên
Tím hồng gợi chút tư riêng thuở nào
Ngày thơ đời sớm lao đao
Tím hồng có biết xa rồi tình ta
Mai Thanh Ngọc
6.
NHỚ XÓM CHÀI
(Rút trong tập Tình Hoa Cát-NXB Đà Nẵng)
Ai về bên ấy cho tôi gởi
Một chút tình tôi đến xóm chài
Phố lá đã vui ngày hội mới
Khan lòng tôi gọi những mùa phai
Mai Thanh Ngọc
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 12:10:51Huyền Băng>
LÃNG TỬ
Chuyện Hàn Mặc Tử sao buồn quá
Hai tám xuân xanh đã bỏ đời
Để lại cho người bao thương nhớ
Mộng Cầm, Hoàng Cúc mãi khôn nguôi
Cũng sầu một kiếp thi nhân cả
Phố Đà sớm vắng bóng Thanh Châu
Hai mươi sáu tuổi chàng lãng tử
“Gởi Em” trả lại chút duyên đầu
Hai chàng lãng tử hai thế hệ
Vần thơ ru nhẹ tiếng u buồn
Tình người con gái nơi thôn Vỹ
Phố Đà ai với những chiều không
Thơ ai còn đó tình còn đó
Lãng tử xưa nay khuất cả rồi
Gió đưa sóng nhẹ xô bờ bãi
Cuộc đời lãng tử động lòng tôi
Mai Thanh Ngọc
r
Chuyện Hàn Mặc Tử sao buồn quá
Hai tám xuân xanh đã bỏ đời
Để lại cho người bao thương nhớ
Mộng Cầm, Hoàng Cúc mãi khôn nguôi
Cũng sầu một kiếp thi nhân cả
Phố Đà sớm vắng bóng Thanh Châu
Hai mươi sáu tuổi chàng lãng tử
“Gởi Em” trả lại chút duyên đầu
Hai chàng lãng tử hai thế hệ
Vần thơ ru nhẹ tiếng u buồn
Tình người con gái nơi thôn Vỹ
Phố Đà ai với những chiều không
Thơ ai còn đó tình còn đó
Lãng tử xưa nay khuất cả rồi
Gió đưa sóng nhẹ xô bờ bãi
Cuộc đời lãng tử động lòng tôi
Mai Thanh Ngọc
r
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-08 12:18:35Huyền Băng>
KỶ NIỆM
-Tặng anh Hai
Thuở còn cắp sách thường lui tới
Một cái chùa hoang để gạo bài.
Thấy Phật lặng ngồi nghiêm cẩn quá
Tâm thành tôi ước nguyện tương lai...
Mai Thanh Ngọc
(2005)
BỨC TRANH QUÊ
Tôi về thăm quê hương Nội Ngoại
Mỗi bức tranh quê, mỗi nét riêng mình
Ruộng mạ dài như thảm cỏ nhung xanh
Gió hát vu vơ đẩy lúa nghiêng mình.
Con nghé nhỏ chờ mẹ bừa trên ruộng
Dưới bóng tre nghiêng mát rợp oi hè
Con chìa vôi làm xao động bờ tre
Giọng lảnh lói nhạc đồng quê thơ mộng
Tiếng hát ban trưa cô gái thăm chồng
Tay xách cơm, tay kia cầm bình nước
Nàng gọi chàng nghĩ bước dùng trưa
Chàng dừng bước đưa tay chùi trán.
Giọt mồ hôi chảy từ khuôn mặt gầy
Chàng tháo bừa đưa trâu đến bóng cây
Cho ăn cỏ chú nghé đùa bên mẹ
Bữa cơm trưa trên đám ruộng bừa.
Cơm với cà dưa no dạ dân cày
Chàng nói nhỏ bên tai người vợ trẻ
-Hy vọng mùa này trúng vụ hè thu
Cho con ra phố sắm thêm vài bộ mới.
Em cũng vậy, còn anh chờ mùa tới
Aïo sờn vai, cơm mắm đượm nghĩa tình
Chàng nông dân với cô vợ hiền xinh
Vun hạnh phúc từ bờ rơm gốc rạ
Quê hương ơi, vừa quen vừa lạ
Sông Thu ơi, nước chảy đến từ nguồn
Cho lúa đồng xanh biếc trĩu bông
Cho trẻ thơ trưa hè tắm mát
Cho nghé ọ ngâm mình khi oi bức
Nước thầm thì mát rượi bức tranh quê...
Mai Thanh Ngọc
(2005)
r
EM ĐI RỒI
Em đi rồi, con ve sầu ngưng hát
Phượng trên cành như nhỏ lệ tiễn đưa.
Em đi rồi, nắng không còn vui nữa
Con đường làng giờ vắng bóng em qua.
Em đi rồi, chàng thư sinh đau khổ
Nắng thôi vàng và ngày cũng thôi vui.
Em đi rồi, còn đâu mà mơ mộng
Để ngày qua trộm hái nụ em cười.
Em đi rồi, cảnh buồn như muốn khóc
Đêm võ vàng chẳng giữ được hình em.
Em đi rồi, còn đâu mà vui nữa
Bài thơ tình anh viết để ai xem ?
Em đi rồi, biển không còn vỗ nữa
Sóng lặng thinh chờ bóng dáng em về.
Em đi rồi, đất trời như sụp đổ
Anh âm thầm tan nát giữa trời quê.
Em đi rồi, quỹ ma còn mong nhớ
Huống chi anh chỉ là kẻ phàm trần.
Em đi rồi, yêu thương đành dang dở
Láng giềng ơi, em còn có bâng khuâng ?
Mai Thanh Ngọc
(11.2004)
r
-Tặng anh Hai
Thuở còn cắp sách thường lui tới
Một cái chùa hoang để gạo bài.
Thấy Phật lặng ngồi nghiêm cẩn quá
Tâm thành tôi ước nguyện tương lai...
Mai Thanh Ngọc
(2005)
BỨC TRANH QUÊ
Tôi về thăm quê hương Nội Ngoại
Mỗi bức tranh quê, mỗi nét riêng mình
Ruộng mạ dài như thảm cỏ nhung xanh
Gió hát vu vơ đẩy lúa nghiêng mình.
Con nghé nhỏ chờ mẹ bừa trên ruộng
Dưới bóng tre nghiêng mát rợp oi hè
Con chìa vôi làm xao động bờ tre
Giọng lảnh lói nhạc đồng quê thơ mộng
Tiếng hát ban trưa cô gái thăm chồng
Tay xách cơm, tay kia cầm bình nước
Nàng gọi chàng nghĩ bước dùng trưa
Chàng dừng bước đưa tay chùi trán.
Giọt mồ hôi chảy từ khuôn mặt gầy
Chàng tháo bừa đưa trâu đến bóng cây
Cho ăn cỏ chú nghé đùa bên mẹ
Bữa cơm trưa trên đám ruộng bừa.
Cơm với cà dưa no dạ dân cày
Chàng nói nhỏ bên tai người vợ trẻ
-Hy vọng mùa này trúng vụ hè thu
Cho con ra phố sắm thêm vài bộ mới.
Em cũng vậy, còn anh chờ mùa tới
Aïo sờn vai, cơm mắm đượm nghĩa tình
Chàng nông dân với cô vợ hiền xinh
Vun hạnh phúc từ bờ rơm gốc rạ
Quê hương ơi, vừa quen vừa lạ
Sông Thu ơi, nước chảy đến từ nguồn
Cho lúa đồng xanh biếc trĩu bông
Cho trẻ thơ trưa hè tắm mát
Cho nghé ọ ngâm mình khi oi bức
Nước thầm thì mát rượi bức tranh quê...
Mai Thanh Ngọc
(2005)
r
EM ĐI RỒI
Em đi rồi, con ve sầu ngưng hát
Phượng trên cành như nhỏ lệ tiễn đưa.
Em đi rồi, nắng không còn vui nữa
Con đường làng giờ vắng bóng em qua.
Em đi rồi, chàng thư sinh đau khổ
Nắng thôi vàng và ngày cũng thôi vui.
Em đi rồi, còn đâu mà mơ mộng
Để ngày qua trộm hái nụ em cười.
Em đi rồi, cảnh buồn như muốn khóc
Đêm võ vàng chẳng giữ được hình em.
Em đi rồi, còn đâu mà vui nữa
Bài thơ tình anh viết để ai xem ?
Em đi rồi, biển không còn vỗ nữa
Sóng lặng thinh chờ bóng dáng em về.
Em đi rồi, đất trời như sụp đổ
Anh âm thầm tan nát giữa trời quê.
Em đi rồi, quỹ ma còn mong nhớ
Huống chi anh chỉ là kẻ phàm trần.
Em đi rồi, yêu thương đành dang dở
Láng giềng ơi, em còn có bâng khuâng ?
Mai Thanh Ngọc
(11.2004)
r
BẠN VÀ TÔI
-Tặng Đào Ngọc Hùng
Bạn
Bạn mong gặp nhiều năm tôi đi vắng
Hạnh phúc riêng mừng bạn có lâu rồi.
Buồn vui cũ tôi nhớ hoài đêm trắng
Thuở học trò bên bạn chính là tôi !
Tôi
Tôi nhớ bạn những năm tôi đi xa
Đêm trăn trở gối chăn nơi xứ lạ,
Nghĩ lại chúng mình ngày xưa thân quá
Mà thoáng mười năm chưa gặp mặt một lần.
Mai Thanh Ngọc
(03.2005)
-Tặng Đào Ngọc Hùng
Bạn
Bạn mong gặp nhiều năm tôi đi vắng
Hạnh phúc riêng mừng bạn có lâu rồi.
Buồn vui cũ tôi nhớ hoài đêm trắng
Thuở học trò bên bạn chính là tôi !
Tôi
Tôi nhớ bạn những năm tôi đi xa
Đêm trăn trở gối chăn nơi xứ lạ,
Nghĩ lại chúng mình ngày xưa thân quá
Mà thoáng mười năm chưa gặp mặt một lần.
Mai Thanh Ngọc
(03.2005)