<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc < Sửa đổi bởi: <b>Mọt Sách</b> -- <b>4.7.2004 0:07:27 </b> >>
Hôi thứ ba mươi mốt
Mượn cớ tặng kiếm
Mặc Thanh không dám dùng nội lực trực
diện tỷ đấu với Kim Bất Hoán, chi giở khinh
công thân pháp hầu kéo dài thời gian giao đấu
đề từ từ nghĩ kế thoát thân .
Chi thấy thân hình yêu điệu của nàng thoắt
tiến thoắt lui, lúc tả lúc hữu như hồ điệp xuyên
hoa. miệng thì không ngừng nói :
- Lão câu, đừng tưởng bản lĩnh của ngươi
kinh thế hãi nhân, gặp phải bản cô nương thì
đừng hòng. . .
Kim Bất Hoán công liên hoàn gần chục chiêu
vẫn không chạm được vạt áo của Mặc Thanh,
tức muốn nỗ đom đóm mắt, phần Mặc Thanh
thì thân pháp càng lúc càng nhanh nhẹn nhẹ
nhàng, chưởng đông chi tây. Tuy nàng thủ
nhiều công ít nhưng xem ra vẫn đấu ngang sức
với Kim Bất Hoán.
Trong nháy mắt, Kim Bất Hoán đã công ba.
bốn chục chiêu không những không kích lại
Mặc Thanh mà đến cả thế thượng phong cũng
không chiếm được nửa phần.
Cuối cùng Kim Bất Hoán cũng nhận ra lão đã
phạm vào đại ky của hảo thủ giang hồ khi lâm
địch, lẽ ra lão không nên nỗi giận đề cho khí lực
bất túc, tâm thần hướng ngoại, như vậy chưa
đấu coi như đã thất bại rồi.
Một khi nhận ra sơ xuất, lão lập tức nén lửa
giận đang thiêu đốt trong lòng, tụ khí ngưng
thần, lấy tĩnh chế động.
Lão vừa thay đỗi chiến thuật, Mặc Thanh lập
tức cảm thấy tiềm lực tứ bề từ từ áp tới, thân thủ
nàng trở nên chậm chạp, nguy cơ liên tiếp xuất
hiện.
Nhưng, Kim Bất Hoán vừa định tâm lại lập
tức nhận ra chỗ Long Bình ngồi lúc nãy giờ
thấy trống trơn, trong nháy mắt như chàng chạy
đi đâu được? Nếu nói chàng nhân cơ hội tâu
thoát quyết không thề được. Lúc nãy lão mắt
thấy rõ ràng Long Bình trúng độc mê man,
không lẽ mặt đất nút ra nuốt chửng chàng?
Mục đích của Kim Bất Hoán là Long Bình,
giờ phát hiện chàng bỗng dưng mất tung, nào
còn tâm trí đấu với Mặc Thanh cho dù có giết
chết nàng mà đề Long Bình tẩu thoát coi như
phí hết tâm cơ.
Thế nên Kim Bất Hoán công mạnh mấy thế
bức Mặc Thanh thối lui, tung người nhanh như
chớp phi thân chạy thăng lên núi.
Mặc Thanh thấy lão đang đấu đột ngột chăng
nói chăng rằng bỏ đi như vậy không khỏi ngạc
nhiên, nhưng đến khi nàng phát giác Long Bình
vô cớ mất tung trong lòng càng kinh hãi thất
thần
Nhưng Mặc Thanh nhanh chóng định thần lại
bởi nàng biết, nếu không phải có người đến cứu
thì cũng là Long Bình đã tinh lại âm thầm từn
nơi ân thân.
Nhưng bây giờ nàng biết phải làm sao đây?
Đang lúc nàng ngân người, lục thần vô chủ,
bên tai đã nghe giọng nói vo ve như tiếng muỗi
- CÔ nương mau theo hướng bắc trực chi
Hoàng Sơn, việc Long Bình trúng độc không có
gì đáng kề, cứ yên tâm lên đường! Nha đầu
Bình Nhi đang nóng lòng chờ cô nương ở phía
trước!
Mặc Thanh vừa nghe đã nhận ra tiếng của
Thao Thiết Đại Bang Chủ, vậy ra Long Bình tất
đã được lão cứu đi rồi.
Lại nghe nói Mật Bình Nhi đang chờ ở phía
trước chắc cũng đã thoát nạn, phương tâm bất
giác như vườn xuân đang định cất tiếng đa tạ.
bên tai lại vang lên tiếng nói vẫn nhỏ như muỗi
- CÔ nương đừng lên tiếng, lão hóa tử còn
chưa muốn gặp mặt tên phản đồ Kim Bất Hoán !
Thôi cô nương mau lên đường cho sớm.
Mấy ngày sau đó, vào một buổi hoàng hôn
một thiếu nữ dáng điệu phong trần xuất hiện
trên đường cái lớn ở Hưu Ninh huyện thành
thuộc tinh Na Huy.
Thiếu nữ mặt đầy bụi đường, quần áo cũng
kém vè chinh tề mới nhìn qua cũng biết nàng đã
trải qua một đoạn đường dài vất vả. Tuy mặt
mày dính đầy bụi đất nhưng vẫn không giấu
được nét diễm tuyệt của một tiêu thư đài các.
Nét mặt nàng đăm chiêu, đôi mày liễu hơi
nhíu lại nhưng mang trong lòng nỗi ưu tư vô
phương hóa giải. Vừa vào thành nàng đã đi
thăng đến một khách điếm, bước vào khách
sảnh, mỹ mục lướt qua một vòng khắp phòng,
thì ra nàng muốn tìm người.
Lúc này đen đuốc vừa được thắp lên, chính
lúc mọi người ra phố hay vào tửu quán đề
hưởng một buồi tối nhàn hạ. Trong đại sảnh đã
ngồi chật tửu khách, đang lúc nhìn quanh từn
kiếm, phố ky đã chạy đến mời mọc:
- CÔ nương, xin mời vào trong này, còn một
chỗ yên tĩnh!
Thiếu nữ nhìn quanh một vòng tựa như
không tên được người cần từn, nàng không đề ý
đến lời mời của phố ky quay người định bỏ đi.
Trong lúc quay người, hình như động tác quá
nhanh nhẹn hay vì gấp gáp, vô ý đụng phải một
thực khách vừa bước vào khách điếm. Thiếu nữ
như có một căn bản võ công phi phàm, cái đụng
tuy mạnh nhưng vẫn không thấy hề hấn gì
nàng.
Ngược lại thực khách kia bị nàng đụng phải
văng ra ngoài cửa điếm hơn nửa trượng té chổng
vó lên trời, rõ ràng là một người không biết võ
công.
Thiếu nữ lướt mắt nhìn ra. người bị nàng
đụng phải là một lão tăng tuổi quá lục tuần,
thấy lão tăng mặt mày nhăn nhó khổ sở đang
lồm cồm bò dậy, không những không nỗi giận
mà đến nhìn thiếu nữ lão cũng không liếc qua
một cái.
Thiếu nữ trong lòng có tâm sự buồn, nguyên
định mặc kệ lão, nhưng thấy lão tăng như vậy
trong lòng cũng cảm thấy bất nhẫn, vội bước
đến đỡ lão tăng dậy, quan tâm hỏi:
- Đại sư có bị thương không? Tiêu . . . tiêu nữ
vô ý, xin đại sư lượng thứ. . .
Lão tăng miệng niệm Phật hiệu nói :
- Không việc gì! Không việc gì! Lão tăng tuy
như đèn sắp cạn dầu, nhưng bộ xương già này
hãy còn chịu được! Nữ thí chủ có việc gấp xin
cứtựnhiên!
Thiếu nữ thấy lão nói như vậy trong lòng
càng áy náy, nhưng quả thật nàng có việc gấp
không tiện lưu lại lâu hơn, nàng định tạ lỗi rồi
rút lui, bỗng nhìn thấy tay lão tăng cầm một cái
túi vải vàng ốm ốm dài dài, rõ ràng là một thanh
kiếm.
Thiếu nữ bỗng thấy ngạc nhiên, rõ ràng lão
tăng không biết chút võ công, nhưng tay lại cầm
kiếm. Đây há không phải là quái sự sao? Thế
nên thiếu nữ ứng tiếng nói :
- Cũng không có việc gì cần kíp lắm, nếu đại
sư không kiêng rượu, tiêu nữ xin tiếp đại sư
mấy chung gọi là tạ tội!
Lần đầu tiên lão tăng chú mục nhìn kỹ thiếu
nữ, quan sát một lúc bỗng gương mặt nhăn nheo
của lão mun một nụ cười nói:
- Chắc nữ thí chủ nhìn ra thanh kiếm trong
tay bần tăng? Vật này nguyên cũng định tặng
cho người, nếu thí chủ có ý thích, bần tăng tặng
cho nữ thí chủ cũng không thành vấn đề!
Thiếu nữ nghe nói bất giác thất kinh.
Thiếu nữ ấy không ai khác hơn là Mặc
Thanh.
Từ lúc chia tay với Thao Thiết Đại Bang
Chủ, cứ trực chi hướng bắc mà đi, đã mấy ngày
rồi vẫn không thấy bóng dáng Mật Bình Nhi
đâu Lúc chia tay rõ ràng Thao Thiết Đại Bang
Chủ có nói Mật Bình Nhi đang chờ phía trước
hà cớ gì đã mấy ngày rồi còn chưa thấy?
Ngày hôm nay đến Hưu Ninh, cứ theo đường
cái hỏi thăm mấy nơi vẫn không thấy bóng
dáng Mật Bình Nhi đâu, không ngờ trong khách
điếm lại gặp được lão tăng này, thấy lão từ bi độ
lượng, bất ngờ nghe lão nói mấy câu cuối cùng
thâm ý khôn lường, khiến nàng không khỏi giật
mình.
Nàng vốn không hề có ý ngắm nghía thanh
trường kiếm trong tay lão, nhưng nghe lão nói
vậy bất giác cũng động lòng.
Kỳ thực trước nay nàng cũng có ý định từn
một thanh bảo kiếm vừa ý đề phòng thân, nếu
quả thật lão tăng không nói đùa thì cũng cố làm
mặt dày nhận đại, từ đây đến Hoàng Sơn khó
tránh khỏi những trận ác đấu, có thêm thanh
kiếm trong tay há không phải tốt hơn . . .
Mặc Thanh tâm niệm chưa dứt bỗng nghe lão
tăng nói:
- Nữ thí chủ một thân võ công đã phi phàm,
nếu được thanh kiếm của lão tăng trợ lực nhất
định sẽ vang danh thiên hạ. xin nữ thí chủ
thưởng cho lão tăng vài chung rượu !
Mặc Thanh nghe nói càng động lòng, theo
khâu khí của lão tăng mà suy đoán, chắc chắn
đó là một thanh bảo kiếm, biết đâu đây lại là cơ
duyên ngàn năm một thuở, đã vậy thì không
nên đề lỡ.
Mặc Thanh vội đỡ lời:
- Đại sư nói như vậy tiêu nữ càng thêm áy
náy, uống mấy chung rượu thì có đáng gì. Đại
sư, x in mời !
Phố ky lập tức xếp cho hai người một bàn,
không bao lâu rượu thịt đã dọn lên, ngay lúc đó
lão tăng bỗng đau bụng, cáo lỗi xin ra ngoài
một lát.
Ai có ngờ được lão đi rồi biến mất luôn, Mặc
Thanh cứ ngồi chờ nết, thức ăn nguội lạnh, thực
khách cũng ra về gần hết vẫn không thấy bóng
lão tăng quay lại.
Mặc Thanh cứ ngỡ lão tăng không đành lòng
tặng kiếm nên không dám quay lại, bất giác
mỉn cười nói một mình:
- Miệng nói tặng mà lòng không muốn tặng,
ta cũng đâu ép được lão . . .
Mới nói đến đó bỗng thấy trên ghế lão tăng
ngồi lúc nãy một vật dài quấn trong túi vải
vàng, không phải là thanh kiếm hay sao? Nàng
cầm thanh bảo kiếm lên, thấy thanh kiếm khá
nặng, rõ ràng là bảo kiếm hãn hữu trên thế gian.
- CÔ nương không dùng cơm đi, tiêu điếm
sắp sửa đóng cửa rồi !
Một tên phố ky đến giục Mặc Thanh ăn
uống.
Mặc Thanh ngẩng đầu lên hỏi:
- Ngươi có thấy lúc nãy có một vị đại sư đi ra
phía sau không? Sao giờ này còn chưa thấy
quay lại?
Tên phố ky đáp lời:
- Vị đại sư ấy đi từ lâu rồi, cả tiền của bàn
này cũng đã tính rồi! Mời cô nương dùng đi,
thức ăn nguội hết rồi.
Mặc Thanh lại thêm một trận ngạc nhiên nữa.
bỗng nghe có tiếng lớn hỏi:
- Điếm gia! Có còn phòng trọ không?
Phố ky lập tức ứng tiếng chạy ra:
- Có! Có! Mời các vị vào trong.
Mặc Thanh nghe tiếng nói giật mình, liếc mắt
nhìn ra cửa điếm, bọn người mới đến quả nhiên
là Hắc Bạch nhị phu nhân, bên cạnh Hắc Thước
Dược còn có Mật Bình Nhi.
Hắc Thước Dược với Mật Bình Nhi nắm tay
nhau mới nhìn tưởng đâu hai người thân thiết
lắm, kỳ thực Mật Bình Nhi hai mắt đờ đẫn vè
mặt thất thần, nếu Hắc Thước Dược không kéo
tay tự nàng cũng không thề đi được.
Đến bây giờ chợt nhớ lại lời nói của Thao
Thiết Đại Bang Chủ, nàng mới chợt ngộ ra. quả
là Mật Bình Nhi đang nóng lòng chờ nàng.
Thì ra là chờ nàng đến giải cứu, Mặc Thanh
đang ngạc nhiên không biết Đại ĐỖ Tiên đã
biến đi đâu rồi, nếu lão đến cứu thì dễ như trở
bàn tay.
Mặc Thanh thấy ba người tiến vào bên trong
vội quay lưng lại, chi sợ Hắc Bạch nhị phu nhân
phát hiện ra nàng thì muốn cứu người không
phải dễ.
Chờ ba người đi khuất, Mặc Thanh gọi phổ
ky đến, nói:
- Ngươi cũng dọn cho ta một phòng, thức ăn
hâm nóng lại rồi mang lên phòng.
Không biết trùng hợp thế nào căn phòng của
Mặc Thanh lại cách vách với phòng của Hắc
Bạch nhị phu nhân. Mặc Thanh vội vàng ăn
mấy miếng lót dạ. xong lên giường ngồi xếp
bằng vận công điều nguyên phục hồi nguyên
khí tốn hao lúc đi đường, đồng thời chờ đêm
khuya ra tay cứu Mật Bình Nhi.
Lúc canh ba. cảnh vật chìm trong giấc ngủ
sâu, Mặc Thanh nhẹ nhàng nhỏm dậy, đầu tiên
nàng mở cuộn vải vàng thử xem thanh kiếm của
lão tăng đề lại là bảo kiếm gì.
Nắm đốc kiếm nhẹ nhàng rút ra khỏi vỏ, chi
thấy ánh sáng chớp trời, hào quang tỏa ra bốn
phía. quả nhiên là thanh bảo kiếm hãn hữu võ
lâm.
Mặc Thanh vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc
không biết lão tăng này là ai, hà cớ gì lại tặng
cho nàng thanh kiếm báu như vậy? Bỗng nàng
phát hiện đốc kiếm có khắc chữ, nhìn kỹ lại
thấy ba chữ "Kinh Điện Kiếm."
Mặc Thanh chợt tinh ngộ, lão tăng nguyên là
nhân vật đứng đầu trong Trung Nguyên tứ
tuyệt, Kinh Điện Kiếm Cam Bạch Thủy, nếu
vậy thanh bảo kiếm này nào phải tặng cho
nàng, chăng qua lão nhờ nàng chuyên giao cho
Long Bình mà thôi.
Thảo nào lão nói vật này nguyên định tặng
cho người, giờ tặng cho nàng nào có khác chi.
Tuy vậy, Mặc Thanh cũng mừng rỡ vô cùng,
ít nhất đêm nay nó cũng giúp nàng có binh khí
đối phó với Hắc Bạch nhị phu nhân.
Nhẹ mở cửa sỗ, thân hình đã như con én lướt
nhẹ ra ngoài. Trăng treo lơ lửng giữa tầng
không, ánh bạc tỏa khắp mặt đất, Mặc Thanh bế
hô hấp lắng nghe phòng bên cạnh, Hắc Bạch
nhị phu nhân và cả Mật Bình Nhi đều đang ngủ
say hơi thở đều đặn.
Mặc Thanh nghĩ thầm: "Mật Bình Nhi bị đối
phương khắc chế, nếu dùng sức cứu người sợ có
điều bất tiện, chi bằng dùng diệu kế gì dẫn dụ
chúngrangoài, mớilàthượng sách!"
Tâm niệm chưa dứt bỗng thấy trong vườn có
trồng nhiều hoa hồng, Mặc Thanh bỗng động
tâm cơ, sao lại không dùng cách của đối phương
đề đối phó với chúng?
Hoa hồng này tuy không có nhúng máu tươi,
nhưng dưới bóng trăng mờ ảo ai lại có thề phân
biệt được giả chân?
Thế là Mặc Thanh vội ngắt lấy hai đóa. cầm
nơi tay, nhẹ như chiếc lá rơi đáp xuống bên
ngoài cửa sỗ, đưa tay đây nhẹ cánh cửa.
cửa cài chặt bên trong, Mặc Thanh ngầm vận
lực ấn mạnh một chưởng.
"Kẹt" một tiếng, cửa sỗ theo tiếng động mở
ra.
Trong phòng lập tức vang lên tiếng quát của
Bạch Mẫu Đơn:
- Kè nào?
Nhưng tiếng quát vừa phát ra. cả hai đồng
thời nhìn thấy trên bậu cửa sỗ giắt hai nhánh
hoa hồng, hãy còn đang đung đưa qua lại, hiên
nhiên được cắm vội vã vô cùng, nhưng bên
ngoài không thấy bóng người.
Mặc Thanh không phải một lần nhìn thấy
dấu hiệu thị uy của Bách Hoa bà bà. lại nữa
nàng là người đề tâm cân thận, đã sớm nhận ra.
mỗi lần Huyết Hoa Hồng xuất hiện, tuy lớn nhỏ
có thề khác nhau, nhưng cành dài ngắn phải
hoàn toàn đồng nhất, thế nên lúc ngắt hoa cũng
đã có ý ngắt bằng nhau nên rốt cuộc cũng qua
mắt được Hắc Bạch nhị phu nhân.
Hắc Bạch nhị phu nhân đưa mắt nhìn nhau
một cái, Bạch Mẫu Đơn lên tiếng nói:
- Ngươi ra ngoài xem thử không chừng giáo
chủ có dụ lệnh gì cần sai khiến! Đi mau rồi sớm
quay lại !
Hắc Thước Dược ứng tiếng rồi xách kiếm
tung người xuyên qua cửa sỗ phong đi, chân
vừa chạm đất, điềm chân mượn đà tung ngược
lên mái nhà. quay nhìn bốn phía. quả nhiên
thấy bên ngoài mấy trượng có một bóng người
giơ tay ngoắc.
Tuy ánh trăng sáng vằng vặc, nhưng vì cự ly
quá xa nên không thấy rõ tướng mạo của đối
phương, chi thấy là một nữ nhân lưng giắt
trường kiếm mà thôi.
Đó chính là dáng mạo của tứ đại danh hoa
dưới trướng của Bách Hoa Giáo Chủ, Hắc
Thước Dược nhìn thấy không thề không tin liền
vội vàng phi thân lướt tới.
Có điều Hắc Thước Dược chưa kịp đến gần,
bóng người đã quay lưng chạy như bay về
hướng đông. Hắc Thước Dược đã nhận ra là
đồng môn tỷ muội không chút nghi tâm lập tức
gia tăng tốc lực đuổi theo.
Nào ngờ đuổi đến trường thành phía đông
bỗng không thấy bóng người, nàng cứ ngỡ
người kia đã vượt thành ra ngoài rồi, nên cũng
nhún mình lên đầu tường rồi chạy tiếp.
Diễn tả lâu nhưng sự việc diễn ra trong nháy
mắt, trong khách điếm bỗng nghe giọng nói oai
nghiêm của nữ nhân từ trên mái nhà truyền
xuống:
- Bạch phu nhân, giáo chủ dụ lệnh triệu
người, phu nhân dám kháng lệnh không đến,
ngươi không sợ giáo chủ trừng trị sao? Mau đến
tây thành hội kiến! Hỏa tốc! Hỏa tốc!
Bạch Mẫu Đơn đang nóng lòng chờ Hắc
Thước Dược trở về, bỗng nghe nói thất kinh,
nàng làm sao ngờ được lúc nãy Mặc Thanh
nghe lén lời nói của hai người rồi tương kế tựu
kế dẫn dụ nàng ra khỏi phòng.
Bạch phu nhân lập tức tung người lên mái
nhà. tuy không thấy bóng người, nàng cũng
không nghi ngờ gì, vội vàng thi triện khinh
công nhắm hướng tây chạy như bay.
Nháy mắt sau, một bóng người như u linh
đáp vào giữa phòng, chính là Mặc Thanh.
Nàng vào phòng quét mắt nhìn tứ phía. lập
tức nhìn thấy Mật Bình Nhi nằm co ro trong
góc tường, dung diện tiều tụy, còn tệ hại hơn
lúc nàng hóa trang làm tiêu hóa tử nữa.
Mặc Thanh thấy lòng như kim châm muối
xát, đôi dòng lệ nóng hổi chảy dài trên má. vội
vàng xốc nàng dậy đem trở về phòng của nàng
cứu chữa.
Chi cần cứu cho Mật Bình Nhi thoát hiểm,
cho dù Hắc Bạch nhị phu nhân có phát giác từn
đến Mặc Thanh cũng không sợ.
Quả nhiên một lúc sau Hắc Bạch nhị phu
nhân phát giác bị trúng kế điệu hỗ ly sơn của
địch, vội vàng trở lại phòng, nhưng nào còn
thấy bóng dáng của Mật Bình Nhi.
Hai người thân làm tứ đại danh hoa dưới
trướng của Bách Hoa bà bà Giáo Chủ, trong
giáo ngoài Bách Hoa bà bà Đồng Sầu, thì bốn
người có võ công tối thượng.
Giờ này, một tên trọng phạm đang nằm trong
tay lại được cứu đi, thử hỏi hận này biết đề đâu
cho hết?
Bạch Mẫu Đơn nộ khí xông thiên, lồng lộn
không yên, nhưng Hắc Thước Dược người thâm
trầm cân thận, lập tức phát giác ra hai đóa hoa
hồng được ngắt từ hoa viên ở hậu viện, đồng
thời nghĩ đến kè cứu thoát Mật Bình Nhi có thề
là người cùng ngụ trong khách điếm.
Thế là vội thông tri cho Bạch Mẫu Đơn điều
nàng suy đoán, âm thầm gọi phổ ky đến hỏi,
không bao lâu sau hai người một trước một sau
đã đến bên ngoài phòng của Mặc Thanh.
- Có giỏi thì ra đây! Đề bản phu nhân xem
mặt mũi ngươi thế nào mà dám cả gan đến vuốt
râu hùm!
Bên ngoài phòng của Mặc Thanh, trước tiên
vang lên tiếng quát mắng của Hắc Thước Dược.
Nhưng Mặc Thanh cứ lặng thinh, làm như
trong phòng không có người vậy.
Bởi vì sau khi nàng cứu Mật Bình Nhi tinh
dậy, do Mật Bình Nhi bị chế huyệt đạo quá lâu,
nguyên khí tổn thất nặng nề, nàng đang dùng
thần công bổ trợ Mật Bình Nhi vận công điều
nguyên khôi phục chân khí tổn thất, đang lúc
khân cấp sinh tử đáo đầu còn tâm trí đâu mà
phân tâm trả lời.
Hắc Thước Dược không thấy hồi âm, cứ ngỡ
trong phòng không có người, giơ chưởng đây
nhẹ một cái, cửa phòng cài then bên trong rõ
ràng có người. Hắc Thước Dược nộ khí xông
thiên vận lực ấn mạnh một chưởng, chốt cửa
gãy lìa. mở toang ra.
Hắc Thước Dược lập tức nhìn thấy Mặc
Thanh với Mật Bình Nhi đang song song ngồi
đối diện nhau trên sập, bốn chưởng chạm nhau.
Hắc phu nhân cũng là người luyện nội công,
làm sao không biết hai người đang làm gì, đang
định xuất kỳ bất ý xông đến xuất chưởng tấn
công.
Bỗng "ầm' một tiếng, cánh cửa sỗ bay qua
vừa khéo chắn mất thế tiến của Hắc Thước
Dược.
Tiếp đó một bóng người theo cửa sỗ nhảy
vào, chính là Bạch Mẫu Đơn !
Bạch Mẫu Đơn vào phòng nhìn sơ qua đã
biết, hai người nhìn nhau ra hiệu, song song
nhảy bổ đến bên giường.
Nào ngờ hai người xông đến, nhưng chi vừa
xuất động, mắt thấy Mặc Thanh với Mật Bình
Nhi sắp táng mạng dưới chưởng hai người, bỗng
"rộp" một tiếng cực lớn vạt giường bề nát, Mặc
Thanh với Mật Bình Nhi đều rơi hết xuống đất.
(Thuở trước giường làm rất cao, phía trước có
đặt tam cấp đề bước lên giường.)
Mặc Thanh với Mật Bình Nhi song song rơi
xuống đất bỗng không thấy bóng người đâu
nữa. Hắc Bạch nhị phu nhân nhảy bổ tới đánh
vào khoảng không, nếu không phải thân thủ hai
người nhanh nhẹn chưa biết chừng đã đụng đầu
nhau ngã dồn cục trên giường rồi.
Khi hai người lấy lại thế đứng vững, đã thấy
Mặc Thanh với Mật Bình Nhi ngược lại kè
trước người sau án ngữ hết cửa phòng và cửa sỗ,
vây Hắc Bạch nhị phu nhân trong phòng tuyệt
đườngrútlui.
Bỗng nghe Mật Bình Nhi nghiến răng nói :
- ĐỒ tiện nhân vô si các ngươi, trên đường
ngược đãi hành hạ ta đủ điều, món nợ này các
ngươi tự vấn lòng xem nên trả thế nào đây? Nói
nghe hay thì tha hai ngươi khỏi chết, nói không
hay thì liệu hồn, bản cô nương hôm nay lần đầu
khai sát giới, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ
đầu của hai ngươi !
Trên đường đi bởi Mật Bình Nhi không chịu
ngoan ngoãn phục tùng nên bị Hắc Bạch nhị
phu nhân ngược đãi đủ điều, nên mới hành hạ
nàng thân thề tiều tụy, nguyên khí tổn thất trầm
trọng.
Giờ thấy nàng thân thủ nhanh nhẹn, sắc diện
nhuận hồng, rõ ràng nguyên khí đã phục hồi, có
điều Hắc, Bạch hai người quyết không thề tin
được Mật Bình Nhi có thề là đối thủ của hai
người.
Chi có Mặc Thanh mới mấy tháng cách biệt,
công lực tinh tiến khôn lường là khiến hai
người hơi úy ky, còn Mật Bình Nhi hai người
không coi vào đâu.
Bạch Mẫu Đơn mấy ngày trước đã được nếm
mùi lợi hại dưới tay Mặc Thanh nên giờ nhìn
thấy nàng không khỏi ớn lạnh, nên vội đánh
tiếng rào đón trước:
- Không sai, có oán báo oán, có hận rửa hận,
món nợ này cũng nên trả cho xong, có điều
mượn tay người khác rửa thù thì nào phải tay
hảo thủ, bản phu nhân thấy ngươi công lực chưa
hoàn toàn hồi phục, nên tạm thời gác lại, chờ
khi tái ngộ ở Hoàng Sơn sẽ thanh toán cũng
chưa muộn !
Dứt lời đưa mắt nhìn Hắc phu nhân ra hiệu,
xem dáng điệu định cướp đường đào tâu.
Mật Bình Nhi cười lạnh nói:
- Mượn tay người khác, bản cô nương không
vô si như hai người, có điều . . .
Mật Bình Nhi chưa dứt lời Bạch Mẫu Đơn đã
cười, ngắt lời:
- Nói như vậy ngươi định một mình tiếp
chiêu?
Vừa dứt lời đã tung người tới trước xuất thủ
tấn công, còn Hắc Thước Dược cũng không hẹn
mà nên, song song nhảy bổ tới tấn công Mật
Bình Nhi. Thì ra hai người vẫn chưa bỏ ý định,
quyết ra tay bắt sống Mật Bình Nhi lần thứ hai !
Mật Bình Nhi quát một tiếng song chưởng
xuất động. Bùng! Bùng! Hai tiếng nỗ như sấm
động, Hắc Bạch nhị phu nhân đã bị kình lực
chặn đứng.
Nhưng dù sao hai người cũng không phải là
kè tầm thường, Mật Bình Nhi lại chưa phục hồi
công lực đầy đủ, nên bị chấn động, thối lui ba
bước, khí huyết đảo ngược!
Hắc Bạch nhị phu nhân không ngờ Mật Bình
Nhi tuổi hãy còn nhỏ, công lực vừa mới phục
hồi lại ghê gớm như vậy, bất giác ngân người,
chưa kịp tấn công tiếp, bỗng nghe Mặc Thanh
qu át :
- Thật là vô si, với thân phận của Hắc Bạch
nhị phu nhân mà cũng lấy đông hiếp ít thật
khiến ta thấy thẹn giùm, chi bằng lấy một địch
một vậy, nếu không ta đây cũng đang ngứa tay,
nhị vị chọn một người cho bản cô nương thinh
giáo!
Hắc Bạch nhị phu nhân nghe nói đưa mắt
nhìn nhau ngầm trao đỗi, một lúc sau Bạch Mẫu
Đơn quay người lại nói:
- Được! Bản phu nhân tiếp ngươi ở hậu viên,
mời!
Xoảng! Bạch Mẫu Đơn đã rút kiếm cầm tay!
Quả thật căn phòng quá chật hẹp, nếu dùng
kiếm đối địch thì quả thật vướng víu không thi
triện được, Mặc Thanh phần vì mới được bảo
kiếm muốn thử xem uy lực thế nào, lại nữa Mật
Bình Nhi tuy không phải là đối thủ của Hắc
Bạch nhị phu nhân, nhưng một địch một cho dù
công lực chưa hoàn toàn khôi phục, Hắc Thước
Dược cũng khó lòng thủ thắng!
Nghĩ như vậy, nàng yên lòng cười nói :
- Nói như vậy mới đáng mặt giang hồ hảo
thủ!
Dứt lời lạng người một cái đã lạng người
xuyên qua cửa sỗ, phi thân ra hậu viên.
Nào ngờ nàng chưa kịp đứng vững đã nghe
tiếng quát tháo rộn lên trong phòng!
Mặc Thanh quay đầu nhìn lại không thấy
Bạch Mẫu Đơn theo ra bên ngoài bất giác nộ
khí xông thiên, điềm chân tung người trở vào,
mới vào cửa sỗ được một nửa thân người, bỗng
thấy một đạo ngân quang hình cầu vồng xẹt
ngang xuống đầu!
Thì ra Bạch Mẫu Đơn dùng kế dụ Mặc Thanh
ra ngoài lập tức quay lại cùng Hắc Thước Dược
song song công kích Mật Bình Nhi.
Nhưng Bạch Mẫu Đơn biết chắc thế nào Mặc
Thanh cũng quay trở vào nên đã sớm liệu định
ân thân một bên đứng yên chờ Mặc Thanh, định
bụng xuất kì bất ý hạ sát thủ!
Kế của Bạch Mẫu Đơn quả nhiên tuyệt diệu,
khiến Mặc Thanh thất kinh mồ hôi lạnh tuôn
ướt áo Lúc này thân hình nàng còn đang lơ
lửng trên không cho dù võ công có cao hơn sợ
cũng khó lòng tránh được chiêu công lén vừa
nhanh vừa mạnh của đối phương.
Cũng may lúc Mặc Thanh tung người nhảy
trở vào phòng, tay đã đề sẵn trên đốc kiếm,
ngay trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, vội vàng
rút kiếm thuận đà quét ngược lên một thế, kiếm
của nàng chi là thuận đà quét đại không ra chiêu
thức gì nhưng cũng cứu nàng thoát cơn nguy
biến!
Lúc này Mật Bình Nhi với Hắc Thước Dược
cũng đã xuất thủ triển khai một trường ác đấu
kịch liệt vô cùng!
Mặc Thanh thấy Mật Bình Nhi vô sự, tinh
thần đại định, quay người trợn mắt nhìn Bạch
Mẫu Đơn quát mắng:
- Bản cô nương cứ ngỡ ngươi là người có thân
phận biết trọng chữ tín, nào ngờ chi là đồ hạ
tiện vô si, ngày hôm nay cho dù ngươi có quỳ
gối xin tha bản cô nương cũng quyết lấy mạng
ngươi!
Chưa nói hết lời đã lướt tới huơ kiếm, một
thế "Thần long xuất động" nhắm ngực Bạch
Mẫu Đơn đâm tới.
Bạch Mẫu Đơn cười lạnh nói:
- Bản phu nhân gặp người thì nói tiếng người,
gặp qui thì nói tiếng qui, đối với đồ tiện tì . . .
Tiếng "tì" vừa mới thoát ra đã nghe "choảng"
một tiếng, lập tức cảm thấy cánh tay nhẹ bỗng,
thất kinh lướt mắt nhìn kỹ, thanh trường kiếm
trong tay chi còn lại một nửa. Bất giác hồn phi
thiên lý.
Bạch Mẫu Đơn trong cơn nguy cấp lấy nửa
thanh kiếm còn lại làm ám khí, vung tay ném
mạnh về phía Mặc Thanh, bất kề là trúng hay
trật kiếm xuất khỏi tay đã quay người lướt ra
cửa sỗ đào tâu
Nhưng thân hình nàng vừa mới cất lên đã
cảm thấy hai bàn chân đau buốt, bất giác kinh
tâm lạc phách bởi thế tung người chưa hết đà
nên rơi xuống hậu viên đánh "bịch"một tiếng
đau thấu tâm can, lăn tròn trên đất mấy vòng.
Thì ra đôi bàn chân của nàng đã bị Mặc
Thanh một kiếm chém đút đoạn! Đau đớn khôn
cùng. Bạch Mẫu Đơn ngẩng đầu nhìn lên thấy
Mặc Thanh mặt đằng đằng sát khí đang đứng
sừng sững như hung thần trước mặt! Bạch Mẫu
Đơn lúc này hai chân tàn phế, chết còn hơn
sống, rú lên một tiếng thê lương, song chưởng
ấn xuống đất tung người xông vào mũi kiếm
của Mặc Thanh tự tận !
Mặc Thanh căm hận Hắc Bạch nhị phu nhân
tâm địa ác độc, nhất tâm lấy mạng Bạch phu
nhân, tuy thấy đối phương trở thành phế nhân
nhưng cũng không có ý định tha mạng, đang
định huơ kiếm kết liễu tính mạng Bạch Mẫu
Đơn!
Bỗng nghe Mật Bình Nhi kêu lớn sau lưng:
- Mặc ti ti, hãy hoan !
Mặc Thanh triệt chiêu thu kiếm nhưng Bạch
Mẫu Đơn tung đến quá nhanh, kiếm chiêu thu
về vớt mất một cánh tay của Bạch phu nhân.
Mật Bình Nhi thở dài nói:
- Như vậy càng hay, đề hắn sống không ra
sống, muốn chết cũng không xong, ở đó mà
chịu báo ứng!
Mặc Thanh quay người thấy Mật Bình Nhi
mặt đỏ gay, mồ hôi nhỏ giọt, vội hỏi:
- Bình muội, muội . . . muội không sao ch~
Mật Bình Nhi cười khổ:
- May mắn không việc gì, xem như ti muội ta
toàn thắng!
Mặc Thanh lại hỏi:
- Còn Hắc phu nhân đâu?
Mật Bình Nhi nói:
- Hắn không thề đào tâu, cũng chưa chết
được!
Mặc Thanh bỗng thấy Hắc Thước Dược tung
người qua cửa sỗ, nhảy bổ về phía hai người
đang đứng, Mật Bình Nhi vội kéo tay Mặc
Thanh song song nhảy tránh sang bên hơn
trượng
Hắc Thước Dược tấn công một thế vào
khoảng không, thân hình đứng không vững, ngã
lăn xuống đất, cất tiếng mắng vang.
Đến giờ Mặc Thanh mới nhìn rõ, hai mắt của
Hắc Thước Dược máu tươi tuôn trào, tóc ở hai
bên cũng nhuốm máu tươi nhỏ thành giọt
xuống đất!
Thì ra song mục của Hắc Thước Dược đã bị
hủy, cả hai tai cũng bị Mật Bình Nhi ngắt đút
tuy tay chân còn đủ cả nhưng sống như vậy
cũng không bằng chết!
Bỗng nghe Mật Bình Nhi cười thê thiết nói :
- Một mù một cụt, hai người ghép lại thành
một thì cũng chưa đến nỗi chết đói, hai người
sống hết cuộc sống tàn đề nhận báo ứng. Mặc ti
ti ta đi thôi !
Hai người vừa quay mặt đi đã nghe Bạch
Mẫu Đơn nghiến răng trèo trẹo nói:
- Ngày hôm nay hai con tiện tì các ngươi
không giết hai ta. nhất định có ngày rửa mối
hận thù này, chi cần còn chút hơi thở ta thề sẽ
phân thây hai ngươi thành muôn đoạn!
Mượn cớ tặng kiếm
Mặc Thanh không dám dùng nội lực trực
diện tỷ đấu với Kim Bất Hoán, chi giở khinh
công thân pháp hầu kéo dài thời gian giao đấu
đề từ từ nghĩ kế thoát thân .
Chi thấy thân hình yêu điệu của nàng thoắt
tiến thoắt lui, lúc tả lúc hữu như hồ điệp xuyên
hoa. miệng thì không ngừng nói :
- Lão câu, đừng tưởng bản lĩnh của ngươi
kinh thế hãi nhân, gặp phải bản cô nương thì
đừng hòng. . .
Kim Bất Hoán công liên hoàn gần chục chiêu
vẫn không chạm được vạt áo của Mặc Thanh,
tức muốn nỗ đom đóm mắt, phần Mặc Thanh
thì thân pháp càng lúc càng nhanh nhẹn nhẹ
nhàng, chưởng đông chi tây. Tuy nàng thủ
nhiều công ít nhưng xem ra vẫn đấu ngang sức
với Kim Bất Hoán.
Trong nháy mắt, Kim Bất Hoán đã công ba.
bốn chục chiêu không những không kích lại
Mặc Thanh mà đến cả thế thượng phong cũng
không chiếm được nửa phần.
Cuối cùng Kim Bất Hoán cũng nhận ra lão đã
phạm vào đại ky của hảo thủ giang hồ khi lâm
địch, lẽ ra lão không nên nỗi giận đề cho khí lực
bất túc, tâm thần hướng ngoại, như vậy chưa
đấu coi như đã thất bại rồi.
Một khi nhận ra sơ xuất, lão lập tức nén lửa
giận đang thiêu đốt trong lòng, tụ khí ngưng
thần, lấy tĩnh chế động.
Lão vừa thay đỗi chiến thuật, Mặc Thanh lập
tức cảm thấy tiềm lực tứ bề từ từ áp tới, thân thủ
nàng trở nên chậm chạp, nguy cơ liên tiếp xuất
hiện.
Nhưng, Kim Bất Hoán vừa định tâm lại lập
tức nhận ra chỗ Long Bình ngồi lúc nãy giờ
thấy trống trơn, trong nháy mắt như chàng chạy
đi đâu được? Nếu nói chàng nhân cơ hội tâu
thoát quyết không thề được. Lúc nãy lão mắt
thấy rõ ràng Long Bình trúng độc mê man,
không lẽ mặt đất nút ra nuốt chửng chàng?
Mục đích của Kim Bất Hoán là Long Bình,
giờ phát hiện chàng bỗng dưng mất tung, nào
còn tâm trí đấu với Mặc Thanh cho dù có giết
chết nàng mà đề Long Bình tẩu thoát coi như
phí hết tâm cơ.
Thế nên Kim Bất Hoán công mạnh mấy thế
bức Mặc Thanh thối lui, tung người nhanh như
chớp phi thân chạy thăng lên núi.
Mặc Thanh thấy lão đang đấu đột ngột chăng
nói chăng rằng bỏ đi như vậy không khỏi ngạc
nhiên, nhưng đến khi nàng phát giác Long Bình
vô cớ mất tung trong lòng càng kinh hãi thất
thần
Nhưng Mặc Thanh nhanh chóng định thần lại
bởi nàng biết, nếu không phải có người đến cứu
thì cũng là Long Bình đã tinh lại âm thầm từn
nơi ân thân.
Nhưng bây giờ nàng biết phải làm sao đây?
Đang lúc nàng ngân người, lục thần vô chủ,
bên tai đã nghe giọng nói vo ve như tiếng muỗi
- CÔ nương mau theo hướng bắc trực chi
Hoàng Sơn, việc Long Bình trúng độc không có
gì đáng kề, cứ yên tâm lên đường! Nha đầu
Bình Nhi đang nóng lòng chờ cô nương ở phía
trước!
Mặc Thanh vừa nghe đã nhận ra tiếng của
Thao Thiết Đại Bang Chủ, vậy ra Long Bình tất
đã được lão cứu đi rồi.
Lại nghe nói Mật Bình Nhi đang chờ ở phía
trước chắc cũng đã thoát nạn, phương tâm bất
giác như vườn xuân đang định cất tiếng đa tạ.
bên tai lại vang lên tiếng nói vẫn nhỏ như muỗi
- CÔ nương đừng lên tiếng, lão hóa tử còn
chưa muốn gặp mặt tên phản đồ Kim Bất Hoán !
Thôi cô nương mau lên đường cho sớm.
Mấy ngày sau đó, vào một buổi hoàng hôn
một thiếu nữ dáng điệu phong trần xuất hiện
trên đường cái lớn ở Hưu Ninh huyện thành
thuộc tinh Na Huy.
Thiếu nữ mặt đầy bụi đường, quần áo cũng
kém vè chinh tề mới nhìn qua cũng biết nàng đã
trải qua một đoạn đường dài vất vả. Tuy mặt
mày dính đầy bụi đất nhưng vẫn không giấu
được nét diễm tuyệt của một tiêu thư đài các.
Nét mặt nàng đăm chiêu, đôi mày liễu hơi
nhíu lại nhưng mang trong lòng nỗi ưu tư vô
phương hóa giải. Vừa vào thành nàng đã đi
thăng đến một khách điếm, bước vào khách
sảnh, mỹ mục lướt qua một vòng khắp phòng,
thì ra nàng muốn tìm người.
Lúc này đen đuốc vừa được thắp lên, chính
lúc mọi người ra phố hay vào tửu quán đề
hưởng một buồi tối nhàn hạ. Trong đại sảnh đã
ngồi chật tửu khách, đang lúc nhìn quanh từn
kiếm, phố ky đã chạy đến mời mọc:
- CÔ nương, xin mời vào trong này, còn một
chỗ yên tĩnh!
Thiếu nữ nhìn quanh một vòng tựa như
không tên được người cần từn, nàng không đề ý
đến lời mời của phố ky quay người định bỏ đi.
Trong lúc quay người, hình như động tác quá
nhanh nhẹn hay vì gấp gáp, vô ý đụng phải một
thực khách vừa bước vào khách điếm. Thiếu nữ
như có một căn bản võ công phi phàm, cái đụng
tuy mạnh nhưng vẫn không thấy hề hấn gì
nàng.
Ngược lại thực khách kia bị nàng đụng phải
văng ra ngoài cửa điếm hơn nửa trượng té chổng
vó lên trời, rõ ràng là một người không biết võ
công.
Thiếu nữ lướt mắt nhìn ra. người bị nàng
đụng phải là một lão tăng tuổi quá lục tuần,
thấy lão tăng mặt mày nhăn nhó khổ sở đang
lồm cồm bò dậy, không những không nỗi giận
mà đến nhìn thiếu nữ lão cũng không liếc qua
một cái.
Thiếu nữ trong lòng có tâm sự buồn, nguyên
định mặc kệ lão, nhưng thấy lão tăng như vậy
trong lòng cũng cảm thấy bất nhẫn, vội bước
đến đỡ lão tăng dậy, quan tâm hỏi:
- Đại sư có bị thương không? Tiêu . . . tiêu nữ
vô ý, xin đại sư lượng thứ. . .
Lão tăng miệng niệm Phật hiệu nói :
- Không việc gì! Không việc gì! Lão tăng tuy
như đèn sắp cạn dầu, nhưng bộ xương già này
hãy còn chịu được! Nữ thí chủ có việc gấp xin
cứtựnhiên!
Thiếu nữ thấy lão nói như vậy trong lòng
càng áy náy, nhưng quả thật nàng có việc gấp
không tiện lưu lại lâu hơn, nàng định tạ lỗi rồi
rút lui, bỗng nhìn thấy tay lão tăng cầm một cái
túi vải vàng ốm ốm dài dài, rõ ràng là một thanh
kiếm.
Thiếu nữ bỗng thấy ngạc nhiên, rõ ràng lão
tăng không biết chút võ công, nhưng tay lại cầm
kiếm. Đây há không phải là quái sự sao? Thế
nên thiếu nữ ứng tiếng nói :
- Cũng không có việc gì cần kíp lắm, nếu đại
sư không kiêng rượu, tiêu nữ xin tiếp đại sư
mấy chung gọi là tạ tội!
Lần đầu tiên lão tăng chú mục nhìn kỹ thiếu
nữ, quan sát một lúc bỗng gương mặt nhăn nheo
của lão mun một nụ cười nói:
- Chắc nữ thí chủ nhìn ra thanh kiếm trong
tay bần tăng? Vật này nguyên cũng định tặng
cho người, nếu thí chủ có ý thích, bần tăng tặng
cho nữ thí chủ cũng không thành vấn đề!
Thiếu nữ nghe nói bất giác thất kinh.
Thiếu nữ ấy không ai khác hơn là Mặc
Thanh.
Từ lúc chia tay với Thao Thiết Đại Bang
Chủ, cứ trực chi hướng bắc mà đi, đã mấy ngày
rồi vẫn không thấy bóng dáng Mật Bình Nhi
đâu Lúc chia tay rõ ràng Thao Thiết Đại Bang
Chủ có nói Mật Bình Nhi đang chờ phía trước
hà cớ gì đã mấy ngày rồi còn chưa thấy?
Ngày hôm nay đến Hưu Ninh, cứ theo đường
cái hỏi thăm mấy nơi vẫn không thấy bóng
dáng Mật Bình Nhi đâu, không ngờ trong khách
điếm lại gặp được lão tăng này, thấy lão từ bi độ
lượng, bất ngờ nghe lão nói mấy câu cuối cùng
thâm ý khôn lường, khiến nàng không khỏi giật
mình.
Nàng vốn không hề có ý ngắm nghía thanh
trường kiếm trong tay lão, nhưng nghe lão nói
vậy bất giác cũng động lòng.
Kỳ thực trước nay nàng cũng có ý định từn
một thanh bảo kiếm vừa ý đề phòng thân, nếu
quả thật lão tăng không nói đùa thì cũng cố làm
mặt dày nhận đại, từ đây đến Hoàng Sơn khó
tránh khỏi những trận ác đấu, có thêm thanh
kiếm trong tay há không phải tốt hơn . . .
Mặc Thanh tâm niệm chưa dứt bỗng nghe lão
tăng nói:
- Nữ thí chủ một thân võ công đã phi phàm,
nếu được thanh kiếm của lão tăng trợ lực nhất
định sẽ vang danh thiên hạ. xin nữ thí chủ
thưởng cho lão tăng vài chung rượu !
Mặc Thanh nghe nói càng động lòng, theo
khâu khí của lão tăng mà suy đoán, chắc chắn
đó là một thanh bảo kiếm, biết đâu đây lại là cơ
duyên ngàn năm một thuở, đã vậy thì không
nên đề lỡ.
Mặc Thanh vội đỡ lời:
- Đại sư nói như vậy tiêu nữ càng thêm áy
náy, uống mấy chung rượu thì có đáng gì. Đại
sư, x in mời !
Phố ky lập tức xếp cho hai người một bàn,
không bao lâu rượu thịt đã dọn lên, ngay lúc đó
lão tăng bỗng đau bụng, cáo lỗi xin ra ngoài
một lát.
Ai có ngờ được lão đi rồi biến mất luôn, Mặc
Thanh cứ ngồi chờ nết, thức ăn nguội lạnh, thực
khách cũng ra về gần hết vẫn không thấy bóng
lão tăng quay lại.
Mặc Thanh cứ ngỡ lão tăng không đành lòng
tặng kiếm nên không dám quay lại, bất giác
mỉn cười nói một mình:
- Miệng nói tặng mà lòng không muốn tặng,
ta cũng đâu ép được lão . . .
Mới nói đến đó bỗng thấy trên ghế lão tăng
ngồi lúc nãy một vật dài quấn trong túi vải
vàng, không phải là thanh kiếm hay sao? Nàng
cầm thanh bảo kiếm lên, thấy thanh kiếm khá
nặng, rõ ràng là bảo kiếm hãn hữu trên thế gian.
- CÔ nương không dùng cơm đi, tiêu điếm
sắp sửa đóng cửa rồi !
Một tên phố ky đến giục Mặc Thanh ăn
uống.
Mặc Thanh ngẩng đầu lên hỏi:
- Ngươi có thấy lúc nãy có một vị đại sư đi ra
phía sau không? Sao giờ này còn chưa thấy
quay lại?
Tên phố ky đáp lời:
- Vị đại sư ấy đi từ lâu rồi, cả tiền của bàn
này cũng đã tính rồi! Mời cô nương dùng đi,
thức ăn nguội hết rồi.
Mặc Thanh lại thêm một trận ngạc nhiên nữa.
bỗng nghe có tiếng lớn hỏi:
- Điếm gia! Có còn phòng trọ không?
Phố ky lập tức ứng tiếng chạy ra:
- Có! Có! Mời các vị vào trong.
Mặc Thanh nghe tiếng nói giật mình, liếc mắt
nhìn ra cửa điếm, bọn người mới đến quả nhiên
là Hắc Bạch nhị phu nhân, bên cạnh Hắc Thước
Dược còn có Mật Bình Nhi.
Hắc Thước Dược với Mật Bình Nhi nắm tay
nhau mới nhìn tưởng đâu hai người thân thiết
lắm, kỳ thực Mật Bình Nhi hai mắt đờ đẫn vè
mặt thất thần, nếu Hắc Thước Dược không kéo
tay tự nàng cũng không thề đi được.
Đến bây giờ chợt nhớ lại lời nói của Thao
Thiết Đại Bang Chủ, nàng mới chợt ngộ ra. quả
là Mật Bình Nhi đang nóng lòng chờ nàng.
Thì ra là chờ nàng đến giải cứu, Mặc Thanh
đang ngạc nhiên không biết Đại ĐỖ Tiên đã
biến đi đâu rồi, nếu lão đến cứu thì dễ như trở
bàn tay.
Mặc Thanh thấy ba người tiến vào bên trong
vội quay lưng lại, chi sợ Hắc Bạch nhị phu nhân
phát hiện ra nàng thì muốn cứu người không
phải dễ.
Chờ ba người đi khuất, Mặc Thanh gọi phổ
ky đến, nói:
- Ngươi cũng dọn cho ta một phòng, thức ăn
hâm nóng lại rồi mang lên phòng.
Không biết trùng hợp thế nào căn phòng của
Mặc Thanh lại cách vách với phòng của Hắc
Bạch nhị phu nhân. Mặc Thanh vội vàng ăn
mấy miếng lót dạ. xong lên giường ngồi xếp
bằng vận công điều nguyên phục hồi nguyên
khí tốn hao lúc đi đường, đồng thời chờ đêm
khuya ra tay cứu Mật Bình Nhi.
Lúc canh ba. cảnh vật chìm trong giấc ngủ
sâu, Mặc Thanh nhẹ nhàng nhỏm dậy, đầu tiên
nàng mở cuộn vải vàng thử xem thanh kiếm của
lão tăng đề lại là bảo kiếm gì.
Nắm đốc kiếm nhẹ nhàng rút ra khỏi vỏ, chi
thấy ánh sáng chớp trời, hào quang tỏa ra bốn
phía. quả nhiên là thanh bảo kiếm hãn hữu võ
lâm.
Mặc Thanh vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc
không biết lão tăng này là ai, hà cớ gì lại tặng
cho nàng thanh kiếm báu như vậy? Bỗng nàng
phát hiện đốc kiếm có khắc chữ, nhìn kỹ lại
thấy ba chữ "Kinh Điện Kiếm."
Mặc Thanh chợt tinh ngộ, lão tăng nguyên là
nhân vật đứng đầu trong Trung Nguyên tứ
tuyệt, Kinh Điện Kiếm Cam Bạch Thủy, nếu
vậy thanh bảo kiếm này nào phải tặng cho
nàng, chăng qua lão nhờ nàng chuyên giao cho
Long Bình mà thôi.
Thảo nào lão nói vật này nguyên định tặng
cho người, giờ tặng cho nàng nào có khác chi.
Tuy vậy, Mặc Thanh cũng mừng rỡ vô cùng,
ít nhất đêm nay nó cũng giúp nàng có binh khí
đối phó với Hắc Bạch nhị phu nhân.
Nhẹ mở cửa sỗ, thân hình đã như con én lướt
nhẹ ra ngoài. Trăng treo lơ lửng giữa tầng
không, ánh bạc tỏa khắp mặt đất, Mặc Thanh bế
hô hấp lắng nghe phòng bên cạnh, Hắc Bạch
nhị phu nhân và cả Mật Bình Nhi đều đang ngủ
say hơi thở đều đặn.
Mặc Thanh nghĩ thầm: "Mật Bình Nhi bị đối
phương khắc chế, nếu dùng sức cứu người sợ có
điều bất tiện, chi bằng dùng diệu kế gì dẫn dụ
chúngrangoài, mớilàthượng sách!"
Tâm niệm chưa dứt bỗng thấy trong vườn có
trồng nhiều hoa hồng, Mặc Thanh bỗng động
tâm cơ, sao lại không dùng cách của đối phương
đề đối phó với chúng?
Hoa hồng này tuy không có nhúng máu tươi,
nhưng dưới bóng trăng mờ ảo ai lại có thề phân
biệt được giả chân?
Thế là Mặc Thanh vội ngắt lấy hai đóa. cầm
nơi tay, nhẹ như chiếc lá rơi đáp xuống bên
ngoài cửa sỗ, đưa tay đây nhẹ cánh cửa.
cửa cài chặt bên trong, Mặc Thanh ngầm vận
lực ấn mạnh một chưởng.
"Kẹt" một tiếng, cửa sỗ theo tiếng động mở
ra.
Trong phòng lập tức vang lên tiếng quát của
Bạch Mẫu Đơn:
- Kè nào?
Nhưng tiếng quát vừa phát ra. cả hai đồng
thời nhìn thấy trên bậu cửa sỗ giắt hai nhánh
hoa hồng, hãy còn đang đung đưa qua lại, hiên
nhiên được cắm vội vã vô cùng, nhưng bên
ngoài không thấy bóng người.
Mặc Thanh không phải một lần nhìn thấy
dấu hiệu thị uy của Bách Hoa bà bà. lại nữa
nàng là người đề tâm cân thận, đã sớm nhận ra.
mỗi lần Huyết Hoa Hồng xuất hiện, tuy lớn nhỏ
có thề khác nhau, nhưng cành dài ngắn phải
hoàn toàn đồng nhất, thế nên lúc ngắt hoa cũng
đã có ý ngắt bằng nhau nên rốt cuộc cũng qua
mắt được Hắc Bạch nhị phu nhân.
Hắc Bạch nhị phu nhân đưa mắt nhìn nhau
một cái, Bạch Mẫu Đơn lên tiếng nói:
- Ngươi ra ngoài xem thử không chừng giáo
chủ có dụ lệnh gì cần sai khiến! Đi mau rồi sớm
quay lại !
Hắc Thước Dược ứng tiếng rồi xách kiếm
tung người xuyên qua cửa sỗ phong đi, chân
vừa chạm đất, điềm chân mượn đà tung ngược
lên mái nhà. quay nhìn bốn phía. quả nhiên
thấy bên ngoài mấy trượng có một bóng người
giơ tay ngoắc.
Tuy ánh trăng sáng vằng vặc, nhưng vì cự ly
quá xa nên không thấy rõ tướng mạo của đối
phương, chi thấy là một nữ nhân lưng giắt
trường kiếm mà thôi.
Đó chính là dáng mạo của tứ đại danh hoa
dưới trướng của Bách Hoa Giáo Chủ, Hắc
Thước Dược nhìn thấy không thề không tin liền
vội vàng phi thân lướt tới.
Có điều Hắc Thước Dược chưa kịp đến gần,
bóng người đã quay lưng chạy như bay về
hướng đông. Hắc Thước Dược đã nhận ra là
đồng môn tỷ muội không chút nghi tâm lập tức
gia tăng tốc lực đuổi theo.
Nào ngờ đuổi đến trường thành phía đông
bỗng không thấy bóng người, nàng cứ ngỡ
người kia đã vượt thành ra ngoài rồi, nên cũng
nhún mình lên đầu tường rồi chạy tiếp.
Diễn tả lâu nhưng sự việc diễn ra trong nháy
mắt, trong khách điếm bỗng nghe giọng nói oai
nghiêm của nữ nhân từ trên mái nhà truyền
xuống:
- Bạch phu nhân, giáo chủ dụ lệnh triệu
người, phu nhân dám kháng lệnh không đến,
ngươi không sợ giáo chủ trừng trị sao? Mau đến
tây thành hội kiến! Hỏa tốc! Hỏa tốc!
Bạch Mẫu Đơn đang nóng lòng chờ Hắc
Thước Dược trở về, bỗng nghe nói thất kinh,
nàng làm sao ngờ được lúc nãy Mặc Thanh
nghe lén lời nói của hai người rồi tương kế tựu
kế dẫn dụ nàng ra khỏi phòng.
Bạch phu nhân lập tức tung người lên mái
nhà. tuy không thấy bóng người, nàng cũng
không nghi ngờ gì, vội vàng thi triện khinh
công nhắm hướng tây chạy như bay.
Nháy mắt sau, một bóng người như u linh
đáp vào giữa phòng, chính là Mặc Thanh.
Nàng vào phòng quét mắt nhìn tứ phía. lập
tức nhìn thấy Mật Bình Nhi nằm co ro trong
góc tường, dung diện tiều tụy, còn tệ hại hơn
lúc nàng hóa trang làm tiêu hóa tử nữa.
Mặc Thanh thấy lòng như kim châm muối
xát, đôi dòng lệ nóng hổi chảy dài trên má. vội
vàng xốc nàng dậy đem trở về phòng của nàng
cứu chữa.
Chi cần cứu cho Mật Bình Nhi thoát hiểm,
cho dù Hắc Bạch nhị phu nhân có phát giác từn
đến Mặc Thanh cũng không sợ.
Quả nhiên một lúc sau Hắc Bạch nhị phu
nhân phát giác bị trúng kế điệu hỗ ly sơn của
địch, vội vàng trở lại phòng, nhưng nào còn
thấy bóng dáng của Mật Bình Nhi.
Hai người thân làm tứ đại danh hoa dưới
trướng của Bách Hoa bà bà Giáo Chủ, trong
giáo ngoài Bách Hoa bà bà Đồng Sầu, thì bốn
người có võ công tối thượng.
Giờ này, một tên trọng phạm đang nằm trong
tay lại được cứu đi, thử hỏi hận này biết đề đâu
cho hết?
Bạch Mẫu Đơn nộ khí xông thiên, lồng lộn
không yên, nhưng Hắc Thước Dược người thâm
trầm cân thận, lập tức phát giác ra hai đóa hoa
hồng được ngắt từ hoa viên ở hậu viện, đồng
thời nghĩ đến kè cứu thoát Mật Bình Nhi có thề
là người cùng ngụ trong khách điếm.
Thế là vội thông tri cho Bạch Mẫu Đơn điều
nàng suy đoán, âm thầm gọi phổ ky đến hỏi,
không bao lâu sau hai người một trước một sau
đã đến bên ngoài phòng của Mặc Thanh.
- Có giỏi thì ra đây! Đề bản phu nhân xem
mặt mũi ngươi thế nào mà dám cả gan đến vuốt
râu hùm!
Bên ngoài phòng của Mặc Thanh, trước tiên
vang lên tiếng quát mắng của Hắc Thước Dược.
Nhưng Mặc Thanh cứ lặng thinh, làm như
trong phòng không có người vậy.
Bởi vì sau khi nàng cứu Mật Bình Nhi tinh
dậy, do Mật Bình Nhi bị chế huyệt đạo quá lâu,
nguyên khí tổn thất nặng nề, nàng đang dùng
thần công bổ trợ Mật Bình Nhi vận công điều
nguyên khôi phục chân khí tổn thất, đang lúc
khân cấp sinh tử đáo đầu còn tâm trí đâu mà
phân tâm trả lời.
Hắc Thước Dược không thấy hồi âm, cứ ngỡ
trong phòng không có người, giơ chưởng đây
nhẹ một cái, cửa phòng cài then bên trong rõ
ràng có người. Hắc Thước Dược nộ khí xông
thiên vận lực ấn mạnh một chưởng, chốt cửa
gãy lìa. mở toang ra.
Hắc Thước Dược lập tức nhìn thấy Mặc
Thanh với Mật Bình Nhi đang song song ngồi
đối diện nhau trên sập, bốn chưởng chạm nhau.
Hắc phu nhân cũng là người luyện nội công,
làm sao không biết hai người đang làm gì, đang
định xuất kỳ bất ý xông đến xuất chưởng tấn
công.
Bỗng "ầm' một tiếng, cánh cửa sỗ bay qua
vừa khéo chắn mất thế tiến của Hắc Thước
Dược.
Tiếp đó một bóng người theo cửa sỗ nhảy
vào, chính là Bạch Mẫu Đơn !
Bạch Mẫu Đơn vào phòng nhìn sơ qua đã
biết, hai người nhìn nhau ra hiệu, song song
nhảy bổ đến bên giường.
Nào ngờ hai người xông đến, nhưng chi vừa
xuất động, mắt thấy Mặc Thanh với Mật Bình
Nhi sắp táng mạng dưới chưởng hai người, bỗng
"rộp" một tiếng cực lớn vạt giường bề nát, Mặc
Thanh với Mật Bình Nhi đều rơi hết xuống đất.
(Thuở trước giường làm rất cao, phía trước có
đặt tam cấp đề bước lên giường.)
Mặc Thanh với Mật Bình Nhi song song rơi
xuống đất bỗng không thấy bóng người đâu
nữa. Hắc Bạch nhị phu nhân nhảy bổ tới đánh
vào khoảng không, nếu không phải thân thủ hai
người nhanh nhẹn chưa biết chừng đã đụng đầu
nhau ngã dồn cục trên giường rồi.
Khi hai người lấy lại thế đứng vững, đã thấy
Mặc Thanh với Mật Bình Nhi ngược lại kè
trước người sau án ngữ hết cửa phòng và cửa sỗ,
vây Hắc Bạch nhị phu nhân trong phòng tuyệt
đườngrútlui.
Bỗng nghe Mật Bình Nhi nghiến răng nói :
- ĐỒ tiện nhân vô si các ngươi, trên đường
ngược đãi hành hạ ta đủ điều, món nợ này các
ngươi tự vấn lòng xem nên trả thế nào đây? Nói
nghe hay thì tha hai ngươi khỏi chết, nói không
hay thì liệu hồn, bản cô nương hôm nay lần đầu
khai sát giới, ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ
đầu của hai ngươi !
Trên đường đi bởi Mật Bình Nhi không chịu
ngoan ngoãn phục tùng nên bị Hắc Bạch nhị
phu nhân ngược đãi đủ điều, nên mới hành hạ
nàng thân thề tiều tụy, nguyên khí tổn thất trầm
trọng.
Giờ thấy nàng thân thủ nhanh nhẹn, sắc diện
nhuận hồng, rõ ràng nguyên khí đã phục hồi, có
điều Hắc, Bạch hai người quyết không thề tin
được Mật Bình Nhi có thề là đối thủ của hai
người.
Chi có Mặc Thanh mới mấy tháng cách biệt,
công lực tinh tiến khôn lường là khiến hai
người hơi úy ky, còn Mật Bình Nhi hai người
không coi vào đâu.
Bạch Mẫu Đơn mấy ngày trước đã được nếm
mùi lợi hại dưới tay Mặc Thanh nên giờ nhìn
thấy nàng không khỏi ớn lạnh, nên vội đánh
tiếng rào đón trước:
- Không sai, có oán báo oán, có hận rửa hận,
món nợ này cũng nên trả cho xong, có điều
mượn tay người khác rửa thù thì nào phải tay
hảo thủ, bản phu nhân thấy ngươi công lực chưa
hoàn toàn hồi phục, nên tạm thời gác lại, chờ
khi tái ngộ ở Hoàng Sơn sẽ thanh toán cũng
chưa muộn !
Dứt lời đưa mắt nhìn Hắc phu nhân ra hiệu,
xem dáng điệu định cướp đường đào tâu.
Mật Bình Nhi cười lạnh nói:
- Mượn tay người khác, bản cô nương không
vô si như hai người, có điều . . .
Mật Bình Nhi chưa dứt lời Bạch Mẫu Đơn đã
cười, ngắt lời:
- Nói như vậy ngươi định một mình tiếp
chiêu?
Vừa dứt lời đã tung người tới trước xuất thủ
tấn công, còn Hắc Thước Dược cũng không hẹn
mà nên, song song nhảy bổ tới tấn công Mật
Bình Nhi. Thì ra hai người vẫn chưa bỏ ý định,
quyết ra tay bắt sống Mật Bình Nhi lần thứ hai !
Mật Bình Nhi quát một tiếng song chưởng
xuất động. Bùng! Bùng! Hai tiếng nỗ như sấm
động, Hắc Bạch nhị phu nhân đã bị kình lực
chặn đứng.
Nhưng dù sao hai người cũng không phải là
kè tầm thường, Mật Bình Nhi lại chưa phục hồi
công lực đầy đủ, nên bị chấn động, thối lui ba
bước, khí huyết đảo ngược!
Hắc Bạch nhị phu nhân không ngờ Mật Bình
Nhi tuổi hãy còn nhỏ, công lực vừa mới phục
hồi lại ghê gớm như vậy, bất giác ngân người,
chưa kịp tấn công tiếp, bỗng nghe Mặc Thanh
qu át :
- Thật là vô si, với thân phận của Hắc Bạch
nhị phu nhân mà cũng lấy đông hiếp ít thật
khiến ta thấy thẹn giùm, chi bằng lấy một địch
một vậy, nếu không ta đây cũng đang ngứa tay,
nhị vị chọn một người cho bản cô nương thinh
giáo!
Hắc Bạch nhị phu nhân nghe nói đưa mắt
nhìn nhau ngầm trao đỗi, một lúc sau Bạch Mẫu
Đơn quay người lại nói:
- Được! Bản phu nhân tiếp ngươi ở hậu viên,
mời!
Xoảng! Bạch Mẫu Đơn đã rút kiếm cầm tay!
Quả thật căn phòng quá chật hẹp, nếu dùng
kiếm đối địch thì quả thật vướng víu không thi
triện được, Mặc Thanh phần vì mới được bảo
kiếm muốn thử xem uy lực thế nào, lại nữa Mật
Bình Nhi tuy không phải là đối thủ của Hắc
Bạch nhị phu nhân, nhưng một địch một cho dù
công lực chưa hoàn toàn khôi phục, Hắc Thước
Dược cũng khó lòng thủ thắng!
Nghĩ như vậy, nàng yên lòng cười nói :
- Nói như vậy mới đáng mặt giang hồ hảo
thủ!
Dứt lời lạng người một cái đã lạng người
xuyên qua cửa sỗ, phi thân ra hậu viên.
Nào ngờ nàng chưa kịp đứng vững đã nghe
tiếng quát tháo rộn lên trong phòng!
Mặc Thanh quay đầu nhìn lại không thấy
Bạch Mẫu Đơn theo ra bên ngoài bất giác nộ
khí xông thiên, điềm chân tung người trở vào,
mới vào cửa sỗ được một nửa thân người, bỗng
thấy một đạo ngân quang hình cầu vồng xẹt
ngang xuống đầu!
Thì ra Bạch Mẫu Đơn dùng kế dụ Mặc Thanh
ra ngoài lập tức quay lại cùng Hắc Thước Dược
song song công kích Mật Bình Nhi.
Nhưng Bạch Mẫu Đơn biết chắc thế nào Mặc
Thanh cũng quay trở vào nên đã sớm liệu định
ân thân một bên đứng yên chờ Mặc Thanh, định
bụng xuất kì bất ý hạ sát thủ!
Kế của Bạch Mẫu Đơn quả nhiên tuyệt diệu,
khiến Mặc Thanh thất kinh mồ hôi lạnh tuôn
ướt áo Lúc này thân hình nàng còn đang lơ
lửng trên không cho dù võ công có cao hơn sợ
cũng khó lòng tránh được chiêu công lén vừa
nhanh vừa mạnh của đối phương.
Cũng may lúc Mặc Thanh tung người nhảy
trở vào phòng, tay đã đề sẵn trên đốc kiếm,
ngay trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, vội vàng
rút kiếm thuận đà quét ngược lên một thế, kiếm
của nàng chi là thuận đà quét đại không ra chiêu
thức gì nhưng cũng cứu nàng thoát cơn nguy
biến!
Lúc này Mật Bình Nhi với Hắc Thước Dược
cũng đã xuất thủ triển khai một trường ác đấu
kịch liệt vô cùng!
Mặc Thanh thấy Mật Bình Nhi vô sự, tinh
thần đại định, quay người trợn mắt nhìn Bạch
Mẫu Đơn quát mắng:
- Bản cô nương cứ ngỡ ngươi là người có thân
phận biết trọng chữ tín, nào ngờ chi là đồ hạ
tiện vô si, ngày hôm nay cho dù ngươi có quỳ
gối xin tha bản cô nương cũng quyết lấy mạng
ngươi!
Chưa nói hết lời đã lướt tới huơ kiếm, một
thế "Thần long xuất động" nhắm ngực Bạch
Mẫu Đơn đâm tới.
Bạch Mẫu Đơn cười lạnh nói:
- Bản phu nhân gặp người thì nói tiếng người,
gặp qui thì nói tiếng qui, đối với đồ tiện tì . . .
Tiếng "tì" vừa mới thoát ra đã nghe "choảng"
một tiếng, lập tức cảm thấy cánh tay nhẹ bỗng,
thất kinh lướt mắt nhìn kỹ, thanh trường kiếm
trong tay chi còn lại một nửa. Bất giác hồn phi
thiên lý.
Bạch Mẫu Đơn trong cơn nguy cấp lấy nửa
thanh kiếm còn lại làm ám khí, vung tay ném
mạnh về phía Mặc Thanh, bất kề là trúng hay
trật kiếm xuất khỏi tay đã quay người lướt ra
cửa sỗ đào tâu
Nhưng thân hình nàng vừa mới cất lên đã
cảm thấy hai bàn chân đau buốt, bất giác kinh
tâm lạc phách bởi thế tung người chưa hết đà
nên rơi xuống hậu viên đánh "bịch"một tiếng
đau thấu tâm can, lăn tròn trên đất mấy vòng.
Thì ra đôi bàn chân của nàng đã bị Mặc
Thanh một kiếm chém đút đoạn! Đau đớn khôn
cùng. Bạch Mẫu Đơn ngẩng đầu nhìn lên thấy
Mặc Thanh mặt đằng đằng sát khí đang đứng
sừng sững như hung thần trước mặt! Bạch Mẫu
Đơn lúc này hai chân tàn phế, chết còn hơn
sống, rú lên một tiếng thê lương, song chưởng
ấn xuống đất tung người xông vào mũi kiếm
của Mặc Thanh tự tận !
Mặc Thanh căm hận Hắc Bạch nhị phu nhân
tâm địa ác độc, nhất tâm lấy mạng Bạch phu
nhân, tuy thấy đối phương trở thành phế nhân
nhưng cũng không có ý định tha mạng, đang
định huơ kiếm kết liễu tính mạng Bạch Mẫu
Đơn!
Bỗng nghe Mật Bình Nhi kêu lớn sau lưng:
- Mặc ti ti, hãy hoan !
Mặc Thanh triệt chiêu thu kiếm nhưng Bạch
Mẫu Đơn tung đến quá nhanh, kiếm chiêu thu
về vớt mất một cánh tay của Bạch phu nhân.
Mật Bình Nhi thở dài nói:
- Như vậy càng hay, đề hắn sống không ra
sống, muốn chết cũng không xong, ở đó mà
chịu báo ứng!
Mặc Thanh quay người thấy Mật Bình Nhi
mặt đỏ gay, mồ hôi nhỏ giọt, vội hỏi:
- Bình muội, muội . . . muội không sao ch~
Mật Bình Nhi cười khổ:
- May mắn không việc gì, xem như ti muội ta
toàn thắng!
Mặc Thanh lại hỏi:
- Còn Hắc phu nhân đâu?
Mật Bình Nhi nói:
- Hắn không thề đào tâu, cũng chưa chết
được!
Mặc Thanh bỗng thấy Hắc Thước Dược tung
người qua cửa sỗ, nhảy bổ về phía hai người
đang đứng, Mật Bình Nhi vội kéo tay Mặc
Thanh song song nhảy tránh sang bên hơn
trượng
Hắc Thước Dược tấn công một thế vào
khoảng không, thân hình đứng không vững, ngã
lăn xuống đất, cất tiếng mắng vang.
Đến giờ Mặc Thanh mới nhìn rõ, hai mắt của
Hắc Thước Dược máu tươi tuôn trào, tóc ở hai
bên cũng nhuốm máu tươi nhỏ thành giọt
xuống đất!
Thì ra song mục của Hắc Thước Dược đã bị
hủy, cả hai tai cũng bị Mật Bình Nhi ngắt đút
tuy tay chân còn đủ cả nhưng sống như vậy
cũng không bằng chết!
Bỗng nghe Mật Bình Nhi cười thê thiết nói :
- Một mù một cụt, hai người ghép lại thành
một thì cũng chưa đến nỗi chết đói, hai người
sống hết cuộc sống tàn đề nhận báo ứng. Mặc ti
ti ta đi thôi !
Hai người vừa quay mặt đi đã nghe Bạch
Mẫu Đơn nghiến răng trèo trẹo nói:
- Ngày hôm nay hai con tiện tì các ngươi
không giết hai ta. nhất định có ngày rửa mối
hận thù này, chi cần còn chút hơi thở ta thề sẽ
phân thây hai ngươi thành muôn đoạn!
Vui sống cuộc đời giản dị !