Nàng Đêm (tùy bút)
Author: Nguyễn Minh
Source: Giaodiem
Trời khuya
Mây tạnh
Trăng lên
Chẳng biết giờ này em đang làm gì nhỉ? Tiệc chăng? Tùng chăng? Vui chăng? Chơi chăng? Hay là cũng đang lặng lẽ ngắm trăng trong 1 khu vườn hiu quạnh? Ví thử em đang ngắm trăng như thế, thì…tạ ơn Trời, ít ra chúng ta cũng còn chia sẻ cùng nhau 1 vầng nguyệt!
Em có thấy trăng hôm nay thật điệu đàng tròn trĩnh? Em có nghe từng tiếng gió vi vu qua kẽ lá tàn cây? Em nhận ra ai đang tới đó không? Nàng Đêm đấy, nàng đang nhẹ lướt và cuốn trọn nhân gian trong chiếc áo choàng rộng lớn đến vô cùng. Từng bước, từng bước một, ôi, nàng lên cao, lên cao mãi!
Em vẫn biết nàng Đêm, đương nhiên, có ai mà lại chẳng biết nàng; có điều là những cái biết ấy không bao giờ toàn bích. Vì sao ư? Vì nàng lạnh lẽo, u buồn, và khó hiểu. Người đời người ta còn bận sống, bận ăn, bận yêu, bận kiếm tiền, ít ai có được thời gian mà tìm hiểu đến nàng, mà dù có tìm hiểu đi nữa thì nàng cũng có bao giờ mở rộng lòng mình cho thiên hạ thấy đâu!
Cửa không mở mà muốn thấy thì phải làm gì em nhỉ? Đơn giản lắm, chỉ cần quan sát thay vì nhìn 1 cách đơn thuần. Anh tự hỏi không biết em đã có bao giờ quan sát hay chưa? Chẳng có gì khó đâu em, tập trung 1 chút, tĩnh tâm 1 chút, lắng đọng 1 chút, thế rồi đưa mắt nhìn vạn vật chung quanh, em sẽ thấy rất nhiều điều người ta chẳng hề hay do mải lo say mê, hối hả. Chỉ thế thôi, chỉ mình em sẽ thấy được ánh triêu dương báo hiệu ngày vàng, trong khi mọi người bên em đang tính toán sáng nay phải báo cáo gì với sếp, trưa về đi chợ phải mua bao nhiêu đồng thịt, mấy đồng rau.
Chỉ thế thôi, em quan sát đi, rồi em sẽ thấy thân thể nàng Đêm thật lạ lùng. Bên trong chiếc áo choàng kia, 1 nửa thân nàng là lệ rơi buồn tủi, còn nửa bên kia lại mang bao giấc mộng lành. Nàng đã thế mà con nàng là cô bé Mặt Trăng kia cũng thế. Cô bé ấy xinh biết bao, đẹp biết bao, xinh đến nỗi khiến bao văn nhân điên đảo thần hồn, đẹp đến độ khiến bậc thi tiên phải trầm mình giữa dòng Thái Thạch. Ấy vậy mà cũng trên khuôn mặt rạng ngời của cô lại mang những vết đen dị dạng, làm người đời phải băn khoăn mà đặt truyện chú Cuội cành đa.
Em biết không em? Nàng Đêm là người bạn của anh, và nàng cũng biết cả em nữa đấy!
Em ngạc nhiên sao?
Em chẳng tin à?
Vậy em hãy nhìn đi
Nàng kia…
Mà không, không chỉ nhìn, hãy quan sát kỹ! Chú tâm vào, chú tâm đi! Có phải nàng đó không? Đừng mong nàng chào em, nàng không nói gì đâu, nàng luôn nín lặng mà. Nàng chỉ nín lặng và lắng nghe mà thôi….
Nàng lắng nghe, rồi nàng nhẹ nhàng ôm lên nỗi khổ của đôi ta, nỗi khổ của thế nhân. Nàng đón lấy những thở dài sầu muộn, chiếc áo choàng của nàng hứng từng giọt nước mắt rơi. Bây giờ em đã biết vì sao chiếc áo ấy màu đen rồi chứ? Chính là để không ai thấy rằng bên trong nó có nước mắt, và chính trên nó cũng đẫm nước mẳt. Ôi! Có những hôm bên trong chiếc áo, lệ chảy tràn như nước giữa đại dương, đến nỗi lấn át đi cả những giấc mộng an lành. Những hôm đó, cô bé con nàng cũng lây buồn, cho nên trăng đang tròn mà hóa khuyết.
Khuya nay em đang có tâm sự gì không? Có thì hãy gửi cả cho nàng Đêm đi! Gửi đi, còn ngại ngùng gì? Ban ngày ban mặt, trước mặt bàn dân thì còn phải mang mặt nạ, chứ đến giờ khắc này tội gì mà chẳng thổ lộ nỗi lòng riêng? Bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu nỗi buồn cứ gửi cho nàng, nàng sẽ tặng lại em dũng khí. Với dũng khí đó, ngày mai em lại có thể tiếp tục đeo lên mặt nạ mà đối đầu với ánh sáng bình minh. Mà đâu phải chỉ riêng em, anh cũng thế, ai mà không có mặt nạ, ai mà không cần 1 Nàng Đêm?
Gió thổi
Lá rơi
Sương xuống nặng
Đã bao đêm anh thức cùng trăng, và anh biết rằng em cũng thế. Nàng Đêm ơi, cô bé con nàng tuy không toàn bích nhưng vẫn thật dễ thương. Dù cho mai sau ở cuối rừng không còn le lói mảnh trăng nào(*), thì ánh trăng trong lòng người vẫn mãi mãi sáng soi như ngày cũ. Dù cho nhuốm bao nhiêu nước mắt buồn chăng nữa, ánh trăng ấy vẫn không già đi, không xấu đi, mà mãi mãi ở tuổi đôi mươi mơ mộng.
(*) Mảnh Trăng Cuối Rừng: 1 truyện ngắn của Nguyễn Minh Châu
Author: Nguyễn Minh
Source: Giaodiem
Trời khuya
Mây tạnh
Trăng lên
Chẳng biết giờ này em đang làm gì nhỉ? Tiệc chăng? Tùng chăng? Vui chăng? Chơi chăng? Hay là cũng đang lặng lẽ ngắm trăng trong 1 khu vườn hiu quạnh? Ví thử em đang ngắm trăng như thế, thì…tạ ơn Trời, ít ra chúng ta cũng còn chia sẻ cùng nhau 1 vầng nguyệt!
Em có thấy trăng hôm nay thật điệu đàng tròn trĩnh? Em có nghe từng tiếng gió vi vu qua kẽ lá tàn cây? Em nhận ra ai đang tới đó không? Nàng Đêm đấy, nàng đang nhẹ lướt và cuốn trọn nhân gian trong chiếc áo choàng rộng lớn đến vô cùng. Từng bước, từng bước một, ôi, nàng lên cao, lên cao mãi!
Em vẫn biết nàng Đêm, đương nhiên, có ai mà lại chẳng biết nàng; có điều là những cái biết ấy không bao giờ toàn bích. Vì sao ư? Vì nàng lạnh lẽo, u buồn, và khó hiểu. Người đời người ta còn bận sống, bận ăn, bận yêu, bận kiếm tiền, ít ai có được thời gian mà tìm hiểu đến nàng, mà dù có tìm hiểu đi nữa thì nàng cũng có bao giờ mở rộng lòng mình cho thiên hạ thấy đâu!
Cửa không mở mà muốn thấy thì phải làm gì em nhỉ? Đơn giản lắm, chỉ cần quan sát thay vì nhìn 1 cách đơn thuần. Anh tự hỏi không biết em đã có bao giờ quan sát hay chưa? Chẳng có gì khó đâu em, tập trung 1 chút, tĩnh tâm 1 chút, lắng đọng 1 chút, thế rồi đưa mắt nhìn vạn vật chung quanh, em sẽ thấy rất nhiều điều người ta chẳng hề hay do mải lo say mê, hối hả. Chỉ thế thôi, chỉ mình em sẽ thấy được ánh triêu dương báo hiệu ngày vàng, trong khi mọi người bên em đang tính toán sáng nay phải báo cáo gì với sếp, trưa về đi chợ phải mua bao nhiêu đồng thịt, mấy đồng rau.
Chỉ thế thôi, em quan sát đi, rồi em sẽ thấy thân thể nàng Đêm thật lạ lùng. Bên trong chiếc áo choàng kia, 1 nửa thân nàng là lệ rơi buồn tủi, còn nửa bên kia lại mang bao giấc mộng lành. Nàng đã thế mà con nàng là cô bé Mặt Trăng kia cũng thế. Cô bé ấy xinh biết bao, đẹp biết bao, xinh đến nỗi khiến bao văn nhân điên đảo thần hồn, đẹp đến độ khiến bậc thi tiên phải trầm mình giữa dòng Thái Thạch. Ấy vậy mà cũng trên khuôn mặt rạng ngời của cô lại mang những vết đen dị dạng, làm người đời phải băn khoăn mà đặt truyện chú Cuội cành đa.
Em biết không em? Nàng Đêm là người bạn của anh, và nàng cũng biết cả em nữa đấy!
Em ngạc nhiên sao?
Em chẳng tin à?
Vậy em hãy nhìn đi
Nàng kia…
Mà không, không chỉ nhìn, hãy quan sát kỹ! Chú tâm vào, chú tâm đi! Có phải nàng đó không? Đừng mong nàng chào em, nàng không nói gì đâu, nàng luôn nín lặng mà. Nàng chỉ nín lặng và lắng nghe mà thôi….
Nàng lắng nghe, rồi nàng nhẹ nhàng ôm lên nỗi khổ của đôi ta, nỗi khổ của thế nhân. Nàng đón lấy những thở dài sầu muộn, chiếc áo choàng của nàng hứng từng giọt nước mắt rơi. Bây giờ em đã biết vì sao chiếc áo ấy màu đen rồi chứ? Chính là để không ai thấy rằng bên trong nó có nước mắt, và chính trên nó cũng đẫm nước mẳt. Ôi! Có những hôm bên trong chiếc áo, lệ chảy tràn như nước giữa đại dương, đến nỗi lấn át đi cả những giấc mộng an lành. Những hôm đó, cô bé con nàng cũng lây buồn, cho nên trăng đang tròn mà hóa khuyết.
Khuya nay em đang có tâm sự gì không? Có thì hãy gửi cả cho nàng Đêm đi! Gửi đi, còn ngại ngùng gì? Ban ngày ban mặt, trước mặt bàn dân thì còn phải mang mặt nạ, chứ đến giờ khắc này tội gì mà chẳng thổ lộ nỗi lòng riêng? Bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu nỗi buồn cứ gửi cho nàng, nàng sẽ tặng lại em dũng khí. Với dũng khí đó, ngày mai em lại có thể tiếp tục đeo lên mặt nạ mà đối đầu với ánh sáng bình minh. Mà đâu phải chỉ riêng em, anh cũng thế, ai mà không có mặt nạ, ai mà không cần 1 Nàng Đêm?
Gió thổi
Lá rơi
Sương xuống nặng
Đã bao đêm anh thức cùng trăng, và anh biết rằng em cũng thế. Nàng Đêm ơi, cô bé con nàng tuy không toàn bích nhưng vẫn thật dễ thương. Dù cho mai sau ở cuối rừng không còn le lói mảnh trăng nào(*), thì ánh trăng trong lòng người vẫn mãi mãi sáng soi như ngày cũ. Dù cho nhuốm bao nhiêu nước mắt buồn chăng nữa, ánh trăng ấy vẫn không già đi, không xấu đi, mà mãi mãi ở tuổi đôi mươi mơ mộng.
(*) Mảnh Trăng Cuối Rừng: 1 truyện ngắn của Nguyễn Minh Châu