Trích đoạn: Nguyễn Hoàng
VÀ TA VẪN YÊU EM
Thơ tình còn đó, Người xa tít
Làm sao cho bớt lạnh đầu mùa.
Ừ thôi đành mong cơn nắng mới
Cho ấm áp về cuối nắng trưa.
Phố đông mà thấy lòng hoang vắng
Lửa yêu sắp lụi đợi ai cời?
Đông đã cận kề sương buông trắng
Một khúc ru xa vọng chơi vơi.
Ta còn ngần ngại nên không tới
Em buông lời trách, tặng nỗi sầu.
Nếu lỡ ngày mai không đến nữa
Em có đọng thêm một niềm đau?
Cho ta giữ lại lời hẹn đầu.
Để tim rộn ràng khi chợt nhớ.
Một ngày cuối nào trút hơi thở
Ta vẫn yêu em và yêu thơ.
NẾU THẬT NGÀY MAI ANH KHÔNG ĐẾN
Nếu thật ngày mai anh không đến
Mùa đã sang rồi riêng mình em
Hương xưa gợi nhớ bâng khuâng, nhớ
Mắt ai sao trời nhưng nhức đêm.
Cà phê một mình nơi quán quen
Lá theo gió khẽ chạm bên thềm
Giật mình tưởng bước người đang tới
Chạm môi giọt đắng giấc mơ êm.
Nào dám trách người đã vội quên
Đường xưa vắng bóng, nắng theo phiền
Hơi đông lạnh lẽo trong tim ấy
Giữ chi kỉ niệm xót xa thêm.
Lời thơ đau đớn thốt từ tim
Nào biết còn ai cạn nỗi niềm
Nếu thật ngày mai anh không đến
Chốn ấy em còn không bình yên
hoamocmienthang3
để gió cuốn đi