<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-07-19 12:00:30Nguyễn Hoàng>
Từ mắt em
Tôi nhận ra mùa đông từ đôi bàn tay Em
Cái lạnh có phải không từ những ngón tay mềm ?
Khiến trái tim tôi nóng mãi lên để chuyền cho Em hơi ấm.
Hơi ấm tình yêu tôi không xua hết, từ mắt Em ảm đạm
Không xua tan hết cho Em nỗi buồn chán ngán
Để những giọt lệ lại long lanh chứa chan.
Sao Em cứ hoài nghi miên man
Niềm hạnh phúc từ lâu xây đắp ?
Ôi ánh trăng sao đêm nay không tràn ngập
Trong hồn tôi và trong cả hồn Em.
Tôi nhận ra mùa đông từ đôi bàn tay Em
Cái lạnh có phải không từ những ngón tay mềm ?
Khiến trái tim tôi nóng mãi lên để chuyền cho Em hơi ấm.
Hơi ấm tình yêu tôi không xua hết, từ mắt Em ảm đạm
Không xua tan hết cho Em nỗi buồn chán ngán
Để những giọt lệ lại long lanh chứa chan.
Sao Em cứ hoài nghi miên man
Niềm hạnh phúc từ lâu xây đắp ?
Ôi ánh trăng sao đêm nay không tràn ngập
Trong hồn tôi và trong cả hồn Em.
Hồn tôi cùng với hồn Em
Không thể êm đềm vì quá lo âu.
Sợ khi phải cách xa nhau
Cuộc đời sóng gió biết đâu mà lường.
Thương nhau thương quá là thương
Song nào biết trước con đường chung đôi.
Con đường gần gũi đó thôi
Mà sao xa quá với đôi chúng mình.
Tôi đi từ lúc bình minh
Đến khi đêm phủ vẫn mình bơ vơ.
Chỉ còn biết viết nên thơ
Những điều ao ước, mong chờ nơi Em./.
Không thể êm đềm vì quá lo âu.
Sợ khi phải cách xa nhau
Cuộc đời sóng gió biết đâu mà lường.
Thương nhau thương quá là thương
Song nào biết trước con đường chung đôi.
Con đường gần gũi đó thôi
Mà sao xa quá với đôi chúng mình.
Tôi đi từ lúc bình minh
Đến khi đêm phủ vẫn mình bơ vơ.
Chỉ còn biết viết nên thơ
Những điều ao ước, mong chờ nơi Em./.