<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-13 16:33:41Nguyễn Hoàng>
Những vần thơ Anh
Mến tặng Đoàn Văn Nghiêu
Lang thang và liêu xiêu
Tôi bị lôi tuột vào thơ anh – những vần thơ đáng yêu.
Những vần thơ đằm thắm với biết bao điều,
Về cuộc sống, con người, tình yêu và quê hương yêu dấu.
Giá mà tôi được gặp anh để hiểu thấu
Những vần thơ chân tình, mộc mạc sâu lắng của anh.
Những vần thơ mang tôi đến góc đời, miền quê an lành,
Nơi nước vối đậm đà hơn rượu bia xa xỉ.
Những vần thơ khiến tôi nhìn lại mình và suy nghĩ
Về những tháng năm mình đã lặng lẽ đi qua.
Những vần thơ như lửa cuốn, mượt mà
Ngập tràn tình yêu thương nơi người lính đã qua chinh chiến.
Những vần thơ dẫn dắt tôi đứng trước biển
Để thấy biển bao la mà ta quá nhỏ nhoi
Những vần thơ mang nắng xuân, hoa thắm đến muôn người
Và lắng đọng bao nồng nàn của những ngày xưa cũ.
Thơ tình yêu viết đến cuối đời cũng không đủ
Những vần thơ anh đã âm thầm quyến rũ
Bao trái tim phụ nữ và bao bạn yêu thơ.
Những vần thơ anh khiến Thế giới này đẹp như mơ.
Hà nội, ngày 07/05/2007
Mến tặng Đoàn Văn Nghiêu
Lang thang và liêu xiêu
Tôi bị lôi tuột vào thơ anh – những vần thơ đáng yêu.
Những vần thơ đằm thắm với biết bao điều,
Về cuộc sống, con người, tình yêu và quê hương yêu dấu.
Giá mà tôi được gặp anh để hiểu thấu
Những vần thơ chân tình, mộc mạc sâu lắng của anh.
Những vần thơ mang tôi đến góc đời, miền quê an lành,
Nơi nước vối đậm đà hơn rượu bia xa xỉ.
Những vần thơ khiến tôi nhìn lại mình và suy nghĩ
Về những tháng năm mình đã lặng lẽ đi qua.
Những vần thơ như lửa cuốn, mượt mà
Ngập tràn tình yêu thương nơi người lính đã qua chinh chiến.
Những vần thơ dẫn dắt tôi đứng trước biển
Để thấy biển bao la mà ta quá nhỏ nhoi
Những vần thơ mang nắng xuân, hoa thắm đến muôn người
Và lắng đọng bao nồng nàn của những ngày xưa cũ.
Thơ tình yêu viết đến cuối đời cũng không đủ
Những vần thơ anh đã âm thầm quyến rũ
Bao trái tim phụ nữ và bao bạn yêu thơ.
Những vần thơ anh khiến Thế giới này đẹp như mơ.
Hà nội, ngày 07/05/2007


