Chương 9
Giọng Hương thì thầm:
- Hề! Nhìn kìa.
Lam tò mò nhìn theo ánh mắt của Hương và giật bắn người khi thấy cô gái Lam từng gặp đi với ong Lộc trong Cọop Mart.
Hương lại khẽ khàng nói:
- Gã bồ cũng khá bảnh trai Phải không?
Lam cúi đầu nép sát vào người Hương, cô không gật cũng chả ừ hử gì nổi khi đã nhận ra gã bồ của cô ta là ai.
Cuộc đời đúng là khéo trêu ngươi. Lam mím môi nuốt tiếng rủa bất bình vào lòng rồi nhìn theo 2 người. Họ ngồi khuất Phía sau xe bán bò viên và hoàn toàn không thấy cô. Thế mà hay! Lam cố gắng bình tâm trở lại bằng cách bưng ly sửa đậu nành lên uống 1 hơi.
Thái đô... háo uống của cô làm Hương ngạc nhiên, con bé rất nhạy cảm nên hỏi ngay:
- Chuyện gì?
Lam ậm ự:
- Tao khát!
Vừa lúc ấy gã bồ của cô gái chợt đứng dậy đi tới xe bột chiên. Lam vội vàng thụp đầu xuống nép vào người Hương lần nữa. Hương ngỡ ngàng 1 chút nhưng vốn thông minh, cô bé ngồi thẳng lên che khuất Lam.
Đợi gã đàn ông ấy trở về bàn của mình, Hương tò mò:
- Mày quen tên này à?
Lam rầu rĩ gật đầu. Hương trợn mắt:
- Đừng nói với tao đó là chú Kiên nhé!
Lam thở dài:
- Nếu là chú Kiên chắc đỡ khổ hơn. Tao không ngờ anh Phi lại vây vào ả hồ ly này.
Hương kêu lên:
- Anh mày hả Không lẽ nào...
Lam lại uống sữa nữa. Cô dằn cái ly xuống bàn, giọng cau có:
- Sự thật rành rành ra đó, còn chẳng với lẻ gì nữa. Hừm! Lần nào đi với mày cũng đụng con nhỏ đó. Tao sắp gặp xúi quẩy nữa rồi. Không ngờ con ông khờ này lại quen dân chơi. Tao gánh hổng nổi chuyện kinh dị này đâu.
Hương thản nhiên:
- Cứ xem như không thấy không nghe không biết gì ráo. Có sao đâu?
Lam nhấp nhổm trên ghế:
- Không được! Trời ơi! Gia đình dì Thu sắp nổ tung vì con nhỏ này rồi! Tao Phải làm sao đây?
Hương bật cười:
- Mày khéo quan trọng hóa vấn đề.
Lam lắc đầu:
- Tao sợ không đơn giản như vậy. Mày đã nói họ là 1 cặp xứng đôi, ai cũng khen kia mà! Nhưng tại sao anh Phi lại quen cô ta nhỉ Bộ trên đời này hết con gái rồi à?
Hương làm thinh. 1 lát sau con bé bắt đầu đoán già, đoán non.
- Cũng có thể con nhỏ là dân đàng hoàng. Lão trong siêu thị là anh, dẫn em gái đi sắm sửa thì sao?
Lam chậc lưỡi:
- Giả thuyết của mày trật lất.
- Sao mày biết trật? Hay là mày quen cả lão đó?
Lam khổ sở:
- Ông ta là dưỢng tao, là ba của anh Phi đó.
Mặt Hương ngớ ra mất mấy giây. Con bé kêu lên:
- Vậy là to chuyện thật rồi. Mày gánh không nổi đâu. Phải nói với Người lớn thôi. Nhưng đã có ai biết dượng mày... chưa?
Khuấy khuấy cái muỗng trong ly, Lam nói:
- Tao có kể với chú Kiên. Chú ấy bảo Phải giấu, vì dì Thu bị đau tim. Chậc! Đúng là loạn tới. Tao Phải về, không thì Phiền Phức lắm.
Hương nhún vai đứng dậy trưỚc. Con bé tính tiền rồi khoác vai Lam đi trở ngưỢc ra đường lớn.
Lam thở than:
- Tao sợ về ngôi nhà ấy quá.
Hương cười cười:
- Dù sao trong đó cũng là chú Kiên mà!
- Còn chú ấy thì sao đỉ Tao bỗng thấy lời mẹ dặn Phải tránh xa chú Kiên là đúng. Đàn ông dễ sợ lắm!
- Mốc xì! Nếu họ dễ sợ thì 2 cha con ông dượng mày đâu rơi vào lưới của con yêu tinh đó. Tại si tình nên mày mới đặt đối tượng vào 1 vòng ảo tưởng rằng... chàng rất dễ sợ, rằng... chàng rất đa tình, coi đàn bà như trò đùa. Chớ thật ra chàng cũng tầm thường như mọi gã khác.
Lam lầu bầu:
- Nói như mầy thì cuộc đời chả có gì đáng mơ mộng hết.
- Mơ mộng nhiều thì chết sớm con ạ! Nên thực tế đối mặt với những chuyện lộn xộn sẽ tới trong tương lai. Đi đêm có ngày gặp mạ Mày thử nghĩ nếu dượng mày và anh Phi đụng nhau cái rầm tại nhà con bồ hồ li đó, thì sao nào?
Lam rùn vai:
- Họ làm họ chịu, chả ảnh hưởng tới tao.
Hương lách chách:
- Thế còn dì Thu?
Lam gắt:
- Mày đừng hỏi dồn tao vào thế bí nữa. Nếu như lần đói tao không đi siêu thị, lần này không đi ăn hàng thì tao đâu khổ như vầy.
Hương cười hìhì:
- Xem ra mày vẫn còn lương tâm. Tối nay về suy nghĩ cách giải quyết đi. Nếu không xong, tao sẽ nghĩ Phụ cho.
Tới nhà, Lam dắt xe đạp ra và Phát hiện bánh xe xẹp lép. Cô giậm chân than xui trước sự hí hửng của Hương.
Con bé xoa tay vào nhau:
- Họa vô đơn chí, nhưng Phước bất trùng lai. Cứ để xe ở đây, anh Long sẽ chở mày về.
Lam lắc đầu rối rít:
- Thôi, thôi. Tao đang muốn được yên thân đấy.
Khoanh tay đầy khiêu khích, Hương nói:
- Lòng mày trong sáng như sao Khuê, sao lại sợ anh tao nhỉ
- Tao đâu có sợ anh mày.
- Vậy thì sợ dì Thụ Nè! Đây là cơ hội cho mày làm 1 cuộc cách mạng tự giải Phóng mình. Cứ để anh Long đưa mày về xem Phản ứng ở nhà thế nào. Sau đó từ từ mình xông lên.
Thấy Lam ngần ngừ, Hương đế thêm:
- Học đại học, chả lẽ không được có bạn là con trai?
Lam bị thuyết Phục bởi lý lẽ của Hương. Dẫu biết còn nhiều điểm chưa ổn, nhưng sao không “thử 1 lần rồi xem”?
Cô quanh co:
- Chỉ sợ Phiền anh Long, để tao dắt xe đi vá rồi đạp xe về cho xong.
- Chỗ vá xe cách đây cả cây số, mày dắt ra tới đó còn Phải chờ đợi. Chà! Coi bộ chăm dữ.
Lam thở dài:
- Thôi thì... tùy ý mày, tao oải lắm rồi.
Hương cười, con bé chạy nhanh vào nhà. Chưa đầy 1 Phút đã nắm tay kéo Long ra.
Giọng Hương hí hửng:
- Giao Lam cho anh, Phải đi đến nơi về đến chốn nhanh nhanh nha.
Long đẩy chiếc Citi ra:
- Em nói nhiều quá Hương ạ !
Lam dè dặt ngồi cách Long 1 khoảng. Hương lại lách chách cái mồm:
- Xời ơi! Ngồi như vậy thế nào cũng té, xích vào 1 chút cho an toàn và thân thiện coi nào.
Lam trợn mắt nhìn Hương, ngày mai con nhỏ sẽ biết tay cô. Còn bây giờ thì lo ngồi thế nào thật an toàn mà không văng ra khi xe chạy nhanh.
Nhưng Long không cho xe chạy nhanh. Anh chàng cứ tà tà như đang chở bồ đi hóng gió nhưng chẳng nói lời nào làm Lam thấy ngại. Đi hơn nửa đường về, cô mới khó khăn lên tiếng trước:
- Chắc lúc nãy anh Long đang đọc sách?
- Ờ...
- Xin lỗi đã làm Phiền anh.
- Làm gì có! Sách lúc nào đọc chẳng được. Nhưng đưa Lam về thì Phải gặp cơ hội đấy.
Lam cười thầm. Hừ! Anh chàng cũng mồm mép lắm!
Long hơi nghiêng đầu ra sau:
- Dường như Lam ít đi chơi?
- Vâng! Em vào đây để học mà.
- Học không chơi giết mòn tuổi trẻ đấy. Anh nghe Hương nói dì em rất khó, ngoài việc đến trường ra không cho em đi đâu hết, đúng chứ?
Lam ngập ngừng:
- Với em thành Phố này còn xa lạ lắm. Dì Thu không cho em đi lung tung cũng có lý do.
Long cười khẽ:
- Anh chở em về nhà có bị rầy không đây?
Lam cắn môi:
- Em chả biết nữa, tốt nhất anh cho em xuống ở đầu đường.
- Ai lại thế! Anh Phải đưa em vào tận nhà, gặp cả dì em nghe dì em rầy mới về.
Lam giẫy nẫy:
- Không được đâu.
Long thản nhiên:
- Sao lại không? Đã có gan làm 1 cuộc đột Phá thì Phải làm tới nơi tới chốn. Bỏ giữa chừng không đủ can đảm lập lại lần thứ 2 đâu.
Lam hoang mang vì những lời của Long. Anh em nhỏ Hương sao có ý giống nhau thế. Họ chỉ xúi người ta nổi loạn. NGhĩ tới bộ mặt hầm hầm của dì Thu, bộ tịch nghiêm nghị đầy giả dối của dượng Lộc cô bỗng thấy lo.
Cô biết nếu để Long đưa cô về tận nhà là mạo hiểm, là đùa với lửa. Lẽ ra không nên bốc vì 1 lời khiêu khích của nhỏ Hương. Bây giờ lỡ lên lưng cọp rồi, leo xuốgn không dễ đâu.
Lam nói:
- Gần tới nhà rồi, anh cho em xuống đi.
Long tự tin khoe:
- Từ hồi học Phổ thông tới giờ, tụi bạn vẫn thường nhờ anh tới nhà xin cho tụi nó đi chơi, hoặc xin cho nó về trễ mà không bị rầy. Anh chưa lần nào thất bại, anh hy vọng lần này cũng thế. Tin anh đi, rồi sẽ ổn cả thôi.
Lam kêu lên khi thấy Long đã chạy qua khỏi nhà. Cô nhảy xuống khi anh dừng xe lại. Vừa bấm 1 hồi chuông cô đã nghe mở cửa y như có Người chờ sẵn bên trong.
Mai thò đầu ra, mắt trợn tròn khi thấy Long, cô ta thì thầm vào tai Lam:
- Trong nhà đagn có chiến tranh lạnh. Em định bổ sung lực lượng à.
Lam lo lắng:
- Dì Thu đâu?
- Đang đợi em ở Phòng khách đấy!
- Sao dì biết em về mà đợi?
Mai liếc vội Long rồi nói nhỏ:
- Vừa rồi bạn em có điện cho biết anh nó đang chở em về. Thôi vào đi.
Long điềm đạm bước theo sau Lam. Cô nghe giọng mình lạ hoắc:
- Thưa dì, con mới về.
Ừ 1 tiếng lạnh Tanh, bà Thu nhìn kỹ Long rồi cô.c lốc hỏi:
- Ai vậy?
Lam lí nhí:
- Dạ! Anh Long của Ngọc Hương.
- Con nhỏ có tới đây 1 vài lần đấy Phải không?
- Dạ Phải.
Sửa lại gọng kính, Long hơi mỉm cười khi gật đầu chào bà Thụ Anh chàng nói 1 hơi:
- Xe của Lam bị hư, sợ sửa xong thì trời sẽ quá tối về nhà không tiện. Nên ông ngoại bảo cháu đưa Lam về tới tận nhà và thưa rõ với dì, mong dì không rầy cô bé.
Bà Thu có vẻ hài lòng vì thái độ nhã nhặn giọng nói ngọt ngào, nhỏ nhẹ của Long. Hơi nhếch môi 1 chút bà bảo Long:
- Dì Phải rầy nó chứ. Đi mượn vở mà Phiền cháu Phải đưa về, sao không đi xích lô cho tiện.
Long nói như thật:
- Lam cũng định thế, nhưng đường xá không rành, em cháu sợ Lam bị chở đi bán nên... nên...
Bà Thu chép miệng:
- Từng tuổi này mà còn khờ ơi là khờ. Đi học về là rúc vào Phòng nên có biết đường biết lối gì đâu. Thật mất công cháu quá.
Nhìn Long 1 lần nữa như để đánh giá, bà Thu ra lệnh:
- Cháu ngồi xuống đi! À! Cháu sống với ông bà ngoại à?
Long tự nhiên ngồi đối diện với bà Thụ Anh chàng lễ Phép thưa:
- Dạ cháu sống với ba mẹ Nhưng hầu như ngày nào cũng về thăm ngoại, nếu không ông bà không vui.
Bà Thu gật đầu:
- Con trai mà thích gần gủi ông bà đúng là it' thấy. Thế ba má cháu làm việc ở đâu?
Long cười với Lam trước khi trả lời:
- Mẹ cháu làm trong ngân hàng Nam Á, ba cháu làm ở công ty Thiên Hà.
Bà Thu nhíu mày:
- Công ty Thiên Hà hả Ai vậy kìa?
Long nói:
- Dạ ba cháu tên Thuận
- A! Ông Phó giám đốc. Thì ra cũng là người quen.
- Dì biết ba cháu à!
Bà Thu vui hẳn lên:
- Dì có biết, nhưng quen thân thì Phải kể tới dượng Lộc của con bé Lam. 2 người có nhiều hợp đồng mua bán chung lắm đó! Thế mẹ cháu làm ở bộ Phận nào trong ngân hàng.
Lam mệt mỏi nghe Long trả lời và nghe bà Thu hỏi hàng lô hàng lốc những câu hỏi khác. Cô không ngờ anh chàng cận chịu khó nói chuyện đến thế. Anh ta dẫn dì Thu từ ngân hàng này tới công ty tránh nhiệm hữu hạn nọ bằng những lời hết sức bùi tai, y như anh ta là 1 chuyên gia kinh tế đang bình luận về thị trường đối nội, đối ngoại đủ thứ.
Cô Phải nháy mắt ra dấu đến lần thứ 3, Long mới đan 2 tay vào nhau lễ Phép đứng dậy xin về kẻo ở nhà ba mẹ trông.
Bà Thu Phấn khởi nói:
- Thỉnh thoảng cháu tới đây chơi với Lam. Nếu rảnh đưa nó đi đây đi đó giùm dì cho biết. Nhớ đấy.
Mắt Long lấp lánh sau tròng kính:
- Dạ, cháu nhớ ạ!
Lam đưa Long ra cổng. Anh ngập ngừng khổ sở:
- Lúc nãy anh đành, mượn lệnh ông ngoại để dì Thu không rầy em. Đừng cho là anh nói láo, tội nghiệp anh lắm.
Lam gượng gạo:
- Em cám ơn anh thì có. Cũng tại em nên anh mới nói thế.
Long im lặng nhìn Lam rồi trầm giọng:
- Ngủ ngon, anh về nha.
Lam lập lại như máy:
- Vâng! Anh về và ngủ ngon.
Trở vào nhà Lam chuẩn bị tinh thần nghe dì Thu mắng, nhưng thay vì hầm hừ, bà bổng rất dịu dàng Phán:
- Thằng bé dễ thương đấy chứ! Quen với con nhà đàng hoàng, gia đình bề thế như vậy dì không cấm. Nhưng là con gái, Phải biết làm cao và Phải biết để lý trí làm chủ trái tim. Dù có thích cách mấy cũng luôn tỏ vẻ hờ hững con trai mới chết mê, chết mệt.
Khi Lam còn ngơ ngác vì những lời dạy bảo bất ngờ này, bà Thu lại nói tiếp:
- Như chị Trâm Anh đấy, dì huấn luyện mãi rồi cũng được. Nó biết kiềm chế tình cảm để chọn 1 người chồng xứng đáng. Con thấy đó Trâm Anh đã quên thằng Thắng và đang quen Sơn giám đốc công ty Kim Hải, chỗ làm ăn với dì dượng. Thời gian qua Trâm Anh có buồn, có quậy đôi chút, nhưng đâu cũng vào đó, sau này nó sẽ không khổ vì nghèo, đời bây giờ có tiền là có tất cả con ạ!
Chớp mắt mấy cái bà Thu hạ giọng:
- Dì đã bàn với mẹ mày rồi. Học hành là 1 chuyện, nhưng kiếm được tấm chồng giàu có, địa vị vẫn hơn 1không cái bằng đại học. Dì sẽ lo tương lai cho con, ở thành Phố này dì dượng quen biết nhiều sợ gì kiếm không ra người đúng tiêu chuẩn. Long là 1 ứng cử viên sáng giá, dì cho Phép nó lui tới nhà mình và trò chuyện ở đây với cả dì dượng nữa!
Lam chán chường đính chính:
- Nhưng con và Long đâu có gì.
Bà Thu ngắt lời:
- Rồi sẽ có, nó để ý nên mới chở con về đó ngốc ạ! THôi vào ăn cơm đi.
Vươn vai đứng dậy, bà nhìn đồng hồ trên tường rồi hậm hực:
- Thằng Phi đâu vậy kìa, dạo này nó lộng hành quá, dì Phải siết nó lại mới đưỢc.
Lam lặng lẽ rút về Phòng. Đĩa bột chiên và ly sữa đậu nành vẫn làm cô no ngang, còn những lời bà Thu thì lại khiến cô khó thở.
Từ trưỚc đến giờ, có khi nào dì thả lỏng anh Phi đâu, nhưng siết chặt con cái kiểu của dì Thu quả không đúng cách. Anh Phi đã đột Phá, đúng như từ của Long dùng và dì dượng Thu sẽ không siết anh lại được như đang nghĩ. Trái lại 2 người Phải đưƠng đầu với 1 sự thật khủng khiếp. DưỢng Lộc và anh Phi sẽ ra sao khi là tình địch của nhau nhỉ
Lăn 1 vòng trên giường, Lam cố nhắm mắt không nhớ tới những điều đáng sợ trên bằng cách nghĩ đến Long.
Dì Thu có cảm tình với anh chàng cũng Phải. Thường người ta dễ xiêu lòng trước 1 gương mặt sáng sủa đeo kính trắng cùng những lời lễ Phép ngọt ngào. Long hội đủ cả 2 điều kiện để người khác tin mình. Anh đã cứu nguy, đã mở hộ cô 1 cánh cửa để có thể nhìn ra ngoài, nhưng đó chưa Phải là tất cả những gì Lam muốn. Cô không thích bị đặt để, song vừa rồi cả Long lẫn dì Thu đều cố tình đưa cô vào thế bị động.
Với dì Thu thì có mục đích cụ thể. Còn với Long anh chàng muốn gì? Chả lẽ anh Long thích cô thật.
Tim Lam bỗng đập mạnh. Nhìn bên ngoài, Long là 1 anh chàng bô trai, có dáng vẻ công tử lịch sự, sang trọng. Nếu so sánh Long và chú Kiên thì 2 người khác nhau 1 trời 1 vực, dù chú ấy cũng đẹp không kém. Nhưng sao lại lô chú Kiên vào đây chứ. Mình đã bảo sẽ không nghĩ tới chú ấy nữa mà! Thế còn chuyện anh Phi, mình Phải nói với ai đây ngoài chú ấy.
BưỚc xuống giường rồi lại rút chân lên Lam co ro ngồi giữa mền gối và thấy sao mình đơn độc lẻ loi quá. Cô không thể yên lặng, không biết không nghe, cũng không giải quyết được chuyện lăng nhăng của dượng Lộc và anh Phị Nhưng nếu nói với chú Kiên, liệu chú ấy sẽ làm gì hay sẽ đứng khoanh tay nhìn bằng tất cả sự hả hê.
Ôi! Người đời sao khó hiểu quá! Lam ngã lăn ra giường và tự ru mình bằng ánh mắt ấm áp, giọng nói trầm trầm của Long. Cô có thể ngủ ngon như lời anh chú không nhỉ
Đang lim dim mắt, Lam nghe gõ cửa. Cô bước ra và đụng Phải nụ cười quyến rủ của Kiên.
Anh thì thầm:
- 12 giờ có đá vòng loại QUorld Cup. Tôi sẽ gọi em nhé?
Lam ngần ngừ và gật đầu. Cô Phải nói với Kiên chuyện của mình chứng kiến hồi chiều rồi sau này sẽ không sang Phòng chú ấy nữa. Còn bây giờ có lẽ nên ngủ ngon, và tránh mọi suy nghĩ là tốt nhất.
Kiên im lặng rít thuốc trước ánh mắt chờ đợi của Lam. Thấy anh không nói lời nào, cô vồn vã giục:
- Chú nói đi, mình sẽ làm gì đây để anh Phi và dượng Lộc không Phải ngỡ ngàng, đau khô?
Mắt dán lên màn hình, Kiên có vẻ khó chịu:
- Tôi mời em sang để xem đánh banh chứ đâu Phải để nghe rồi giải quyết chuyện tình cảm của người khác.
Thái độ của anh làm Lam hụt hẫng, cô giận dỗi giậm chân:
- Nhưng họ là Người thân của chú mà.
Kiên lầm lì:
- Thân cỡ nào tôi cũng không giải quyết được việc này. Họ Phải lãnh hậu quả của chính mình thôi!
Lam nhăn mặt:
- Sao chú có thể dửng dưng như vậy chứ? Chú không tội nghiệp anh Phi à?
Kiên quay sang nhìn Lam, môi anh nhếch lên đầy mỉa mai:
- Đàn ông khác Phụ nữ ở điểm không xen vào chuyện của người khác, nhất là chuyện tình cảm. TrưỚc đây tôi đã sai lầm 1 lần, với tôi không có lần thứ 2 đâu. Em còn quá bé để hiểu đời. THử nghỉ đi, Phi và anh Lộc sẽ đối xử với em thế nào khi em nói với họ rằng: “Hai cha con dượng đều yêu 1 người” em Phải hình dung sự việc đã ở mức độ đó để thấy vấn đề không đơn giản. Vì thể diện họ sẳn sàng chối Phăng, và người lãnh hậu quả sẽ là em.
Lam bẻ những ngón tay, giọng ray rứt:
- Chẳng lẽ vì vậy mà chúng ta cứ để mặc cha con anh Phi?
Kiên ậm ừ:
- Dĩ nhiên là có cách, nhưng bây giờ không Phải lúc để bàn. Xem đi!
Lam lắc đầu đứng dậy:
- Thôi để cháu về.
- Lại giận tôi à!
- Đâu có.
- Vậy thì ngồi xuống đây.
Vừa nói Kiên vừa nắm tay Lam kéo lại khi cô bước ngang cái ghế bạt anh đang ngồi. Vì bất ngờ nên Lam chúi nhủi trước sức kéo mạnh của Kiên, cô té vào anh. Cả 2 ngã dài ra cái ghế bạt, Lam bủn rủn tay chân trước sự va chạm này. Cô nhắm mắt lại khi thấy mặt mình úp vào lòng ngực rộng của Kiên. Lam vùng ra nhưng không được vì tay Kiên ôm vòng ngang eo cô và cứ giữ như thế thật chặt.
Khi cô còn đang tìm cách ngồi dậy thì cửa Phòng vụt mở, giọng bà Thu the thé vang lên:
- Chúng mày làm trò đốn mạt gì thế?
Lam ớn lạnh cả xuông sống, có lẽ Kiên cũng cùng cảm giác như cô. Anh đỡ Lam ngồi dậy rồi bối rối nạt át lại:
- Sao chị vào Phòng tôi mà không gõ cửa?
Bà Thu sấn sả bước tới:
- Hừm! Gõ cửa thì làm sao thấy cảnh vừa rồi. Đúng là khốn nạn.
Kéo Lam ra, bà tát cô 1 bạt tai rồi nghiến răng mắng:
- Tao không ngờ mới ngần ấy tuổi mà mày đã biết mò sang Phòng đàn ông. Thật là nhục nhã cho tao và xấu hổ cho cha mẹ mày. NGày mai mày về Nha Trang ngay, tao không chứa thứ như vầy trong nhà nữa.
Lam ôm mặt khóc òa:
- Cháu không có.
Kiên vội vã nói:
- Chúng tôi không đốn mạt như chị tưởNg đâu. Lam sang đây để xem đá banh.
Bà Thu cay cú ngắt lời anh:
- Xem đá banh à? Chúng bay tưởng tao là trẻ con chắc.
Vừa lúc đó ông Trường, ông Lộc, Trâm Anh, và Phi ngơ ngác chạy tới.
Ông Trường gắt:
- Chuyện gì mà ồn ào dữ vậy?
Bà Thu lu loa:
- Ba xử giùm con đi, đêm hôm khuya khoắt mà chú Kiên lại dụ dỗ con Lam vào Phòng mình coi đá banh. Hừ! Thật ra chú ấy định... định làm bậy nó. Nếu vừa rồi con không nghe Lam kêu để chạy vào đây thì chắc chú ấy đã... đã Phá đời con nhỏ rồi.
Kiên giận tái mặt vì những lời vu khống trắng trợn của bà Thu, anh gầm lên:
- Chị nói thế là sỉ nhục tôi lẫn Lam. Chúng tôi hoàn toàn trong sáng.
Ông Lộc chêm vào:
- Đêm hôm khuya khoắt trai gái chung Phòng mà trong sáng. Mày làm thế này vợ chồng tao không biết ăn nói thế nào với ba mẹ con Lam đây. Đúng là đồi bại!
Nước mắt lưng tròng nhưng Lam cũng Phẫn nộ không kém vì những lời của bà Thụ Cô không hiểu dì ấy cố ý nói thế để làm gì.
Lam rất hiểu Kiên, lúc nãy anh chỉ đùa thôi dù đùa như thế là quá đáng, nhưng chắc hẳn anh không có ý định xấu như dì Thu gán ghép. Dì Thu muốn mượn cô để hầu hạ nhục chú Kiên sao? Nếu thế khác nào dì cũng làm nhục luôn cả cháu gái của mình.
Dù vì còng choáng váng vì cái tát nảy lửa Lam vẫn lên tiếng:
- Chú Kiên không có ý xấu đó.
Ông Lộc cười nhạt:
- Vậy chả lẽ cả 2 đồng cảm?
Bà Thu hằn học:
- Không biết xấu hổ sao mà còn ong óng cái mồm. Tao thật thất vọng về mày, rồi đây tai tiếng tùm lum, ai dám đến với mình nữa.
- Con đã nói không có gì mà. Con và chú Kiên chỉ xem đá banh, ngoài ra...
Bà Thu quắt mắt:
- Im ngay! Í là tao tận mắt chứng kiến chúng mày nằm với nhau, mà còn chối bai bải. Hứ! Từ giờ trở đi tao không thể tin mày được nữa.
Bức bối đứng không yên, Kiên vung tay quát:
- Nếu muốn nhắm vào tôi mà chị lôi Lam vào cuộc thì tồi lắm. Cô bé ngây thơ ấy chả có tội gì để Phải nghe những lời bẩn thỉu của chị như vầy. Anh chị muốn tôi đi khỏi nơi đây thì cứ nói thẳng ra, đâu cần Phải làm rùm beng để ảnh hưởng xấu đến Lam.
Bà Thu đỏ mặt tía tai:
- Tôi dạy cháu tôi, không liên quan đến việc đi hay ở của chú. Hứ! Lúc nào mở miệng chú cũng làm như mình chín chắn lắm. Nếu chú thật đàng hoàng thì đâu có chuyện bầy hầy này.
Nãy giờ im lặng, ông Trường bỗng lên tiếng:
- Chính con bé Lam cũng thừa nhận chúng nó chỉ coi đá banh, sao mẹ thằng Phi cứ cố buộc chúng vào chuyện trai gái bậy bạ nhỉ
Nghe thế, bà Thu nhảy đổng lên:
- Ba nói thế nghĩa là con vu oan cho thằng Kiên à?
Kéo Lam ra, bà hét to:
- Mày Phải thành thật, khi tao bước vào chúng bay đang làm gì?
Mặt Lam đỏ lựng rồi tái mét, chưa bao giờ cô nhục nhã như vậy. Nếu im lặng, hoặc chối biến thì được Phần mình nhưng dì Thu sẽ mang tiếng với bố chồng, trong khi lỗi này không Phải do dì.
Lúc Lam cúi gằm đầu thì Kiên lên tiếng:
- Tất cả là do tôi... tôi...
Kiên chưa biết nói sao để không xúc Phạm tới cô, thì Lam ôm mặt tức tưởi:
- Không Phải! Tại con không ý tứ, ngồi chung ghế với chú Kiên.
Dứt lời cô cắm đầu chạy ra khỏi Phòng. Bà Thu liếc Kiên 1 cái thật sắc như con dao rồi ra lệnh:
- Trâm Anh vào ngủ với nó.
Rồi bà nhìn ông Trường giọng đắc ý:
- Ba thấy đó! Con đâu có nói láo.
Ông Trường tức tối nạt:
- Hừ! Mày là người lớn nhưng chỉ muốn được Phần mình không cần biết em, cháu trân mình chịu nhục sao. Tình cảm là chuyện riêng tư nhưng rất thiêng liêng. Vợ chồng bay cố ý gài thằng Kiên vào để tống nó khỏi đây chứ gì? Hừm! Đây là nhà tao, tụi bay chỉ ở nhờ, mà luôn gây rắc rối, bực bội cho tao. Hừ! Cút khỏi đây hết đi.
Ông Lộc chống nạng nói lớn:
- Ba đừng hòng đuổi con khỏi đây. Ngôi nhà này của ông nội để lại cho con cháu đích tôn, chớ đâu Phải cho thứ con ngoài giá thú. Người Phải cút khỏi đây không thể là con được.
Kiên nóng nảy:
- Anh không cần nói nữa. Tôi sẽ rời khỏi đây cho vừa lòng anh.
Bà Thu mát mẻ:
- Đừng nói vậy tội nghiệp anh Lộc. Chú cũng là con của ba mà. NGười Phải đi là con Lam kìa.
Dứt lời bà Thu te te ra khỏi Phòng, ông Lộc dằn gót theo sau. Kiên ngồi Phịch xuống giường đầu óc rỗng không.
Ông Trường dịu giọng:
- Con thích Lam lắm à?
Bất ngờ vì câu hỏi này, Kiên ấp úng:
- Đâu có...
- Vậy tại sao nó lại sang Phòng con?
- Tụi con xem đá banh thật mà.
Ông Trường nhướng mày:
- Lam còn bé nên không nghĩ sâu xạ Lẽ nào con cũng trẻ người non dạ như nó để xảy ra chuyện chả hay ho gì như vậy?
Kiên nhún vai:
- Tụi con coi chung bao nhiêu trận rồi và chả hề có chút suy nghĩ đen tối nào hết. Hừ! Tất cả là do chị Thu hét lên khi thấy tụi con ngồi chung trên cái ghế bạt Liên Xô này.
- Suy cho cùng con đã tự buộc mình. Mẹ thằng Phi rất chua ngoa. NÓ chưa bỏ qua chuyện này đâu.
Kiên bực mình đốt thuốc, ba anh nói đúng. Lẽ ra anh Phải ý tứ, giữ gìn tư cách hơn để xóa đi ấn tượng xấu mà vợ chồng ông Lộc vẫn ghìm trong lòng lâu nay, thì anh lại dễ dãi đến mức hời hợt, mời Lam vào Phòng mình xem đá banh.
Dù đó là sự thật, nhưng khó có ai chịu tin. Nhớ tới thái độ đùa cợt của mình với Lam, Kiên hết sức xấu hổ... Tại sao khi cô bé té vào lòng, anh lại vờ lăn ra ghế bạt, và kéo theo cô rồi ôm chặt cứng không chịu buông chứ? Nếu bà Thu không xuất hiện bất ngờ, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?
Kiên đứng dậy đi tới đi lui trong Phòng. Anh không thể dối lòng bảo không xúc động khi ôm Lam trong tay, khi mặt cô tựa lên ngực anh, cả tấm thân mềm mại non nớt ngã hẳn lên người anh... Lúc ấy Kiên chỉ muốn cắn đôi môi đang bậm lại vì giận của Lam 1 cái rồi ra sao thì ra ghê gớm.
Thật tình mà nói Kiên cũng chả đàng hoàng gì với cái ý muốn cắn, cái hành động vờ tì để ôm. Chỉ tội nghiệp Lam. Ắt hẳn cô bé bị 1 cú sốc mạnh cô bé chưa hoàn hồn vì trò đùa đáng trách của anh, đã bị bà Thu bắt mất mấy Phần vía còn lại. Đã vậy còn lãnh 1 cái tát nhoáng lửa. Tất cả cũng tại Kiên mà ra. Nhưng vừa rồi anh không biết đính chính thế nào để đừng tổn thương đến Lam.
Kiên đâu thể nóoi anh đang đùa, cũng không thể bảo anh yêu nên mới làm thế. Trong tình huống đã qua, Kiên không thể hiện được bản lãnh của 1 gã đàn ôNg. Điều này thật nhục nhã khi anh luôn tự cho rằng mình là người từng trải.
Lúc Kiên còn day rứt với những việc vừa qua thì ông Trường chợt lên tiếng:
- Lâu nay con muốn làm gì tùy ý ba không hề có ý kiến, nhưng ba thấy đã tới lúc con ngưng những trò chơi của mình lại, để có 1 sự nghiệp riêng của người đàn ông rồi đấy. Cái tiệm chụp hình bé tẹo con hùn hạp với thiên hạ không Phải là sự nghiệp đâu.
Kiên ngạc nhiên:
- Sao ba biết con có tiệm chụp hình?
Ông Trường nhẹ nhàng bảo:
- Nếu không biết, ba đâu Phải là ba con nữa. Dù không ngăn con bỏ thú đam mê của mình, nhưng ba rất muốn con về Phụ việc cho công ty.
Kiên lạnh lùng:
- Con không muốn đối đầu với anh Lộc từ nhà ra tới nơi làm việc. Ngay chuyện con ở đây anh đã ghét, huống hồ chi vào làm ở công ty.
Ông Tran trầm ngâm:
- Ba chỉ có 2 thằng con trai. Thằng Lộc đã có cơ ngơi, nhưng nói thật ba không tin tưởng nó.
Im lặng 1 chút để suy nghĩ, ông Trường nói tiếp:
- Lộc là 1 đứa tham lam, ham làm giầu và bất chấp thủ đoạn. Dĩ nhiên làm giầu không Phải xấu nhưng như nó thì thái quá. Nó có nhà, nhưng mượn cớ chuyện rùm beng của Trâm Anh để về đây ở, rồi nhà đó cho mướn. Đó là cách ham tiền của kẻ bần tiện, nhỏ nhen. Vợ chồng nó từ lâu đã muốn nuốt chửng ngôi nhà cũ kỷ này. Bởi vậy tiền của ba đầy trong ngân hàng nhưng tao nhất định không tu sửa gì hết. Ba không đuổi nó được, cũng không cho nó sống tiện nghi.
Thở dài, ông buồn bã:
- Nói ra con sẽ nghĩ sao ba tính toán với cả con cái, nhưng thằng Lộc đâu có xem ba là cha nó, nhưng lại xem những của cải, tiền bạc địa vị ba làm ra là của mỗi mình nó. Đó có Phải ngược đời không?
Kiên làm thinh nghe ông thở than:
- Nó sẽ làm tiêu Tan cơ nghiệp mấy chục năm của ba mất.
Anh buột miệng:
- Ba nghĩ thế chứ, theo đánh giá của nhiều Người thì anh Lộc là Người có năng lực đấy!
Ông Trường tươi ngay nét mặt:
- Thì ra con không thờ ơ như lâu nay ba vẫn tưởng.
Kiên gượng cười:
- Con chỉ tình cờ nghe thôi.
- Tình cờ nghe và nhớ cũng là tốt rồi. Ba đã gần đất xa trời, ba muốn thấy con thành công hơn Lộc.
Kiên nhếch môi:
- Con không có tham vọng hơn anh ấy.
Ông Trường nhấn mạnh:
- Nhưng ba lại có tham vọng đó. Cách đây 1 tuần ba đã thế chấp ngôi nhà này để có thêm tiền đầu tư vào 1 công ty du lịch đang cần hùn hạp. Mọi việc đã ổn thỏa. Ba bỏ ra ba Phần tư vốn nên đương nhiên là giám đốc. Hừ! Chức vụ nghe oai đấy, nhưng già rồi chả biết có làm được gì không, hay Phá sản vì không ai cố vấn.
Kiên kinh ngạc:
- Ba nói thật đấy chứ?
- Chuyện làm ăn đâu thể đùa được. Hiện giờ ba có trong tay vài cái xe cá mập, vài xe 5không chỗ ngồi đời mới đủ chở khách du lịch đi toàn quốc. Dường như con từng làm hướng dẫn viên du lịch. Nếu rảnh về Phụ ba đi vài tours với khách. Chắc việc này con có hứng thú mà! Vừa đi chơi, vừa chụp hình đúng là nhất cử lưởng tiện.
Kiên xúc động nhìn ông. Thì ra lâu nay ba vẫn theo dõi từng bước đi của anh. Ông đầu tư vào du lịch vì biết đây là lãnh vực Phù hợp với sở thích của anh. Ở lãnh vực này Kiên không đối đầu với ong Lộc, cũng không bị ảnh hưởng bởi ông anh hắc ám lúc nào cũng sẳn sàng dìm em xuống tận đáy sông sâu.
Ba anh quả là Phiêu lưu khi có ý giao cho anh công việc lớn anh chưa từng làm bao giờ. QUa cách ông nói thì mọi việc như dễ dàng lắm, nhưng điều hành 1 công ty và muốn nó Phát triển đâu Phải đơn giản.
Kiên xót xa nhìn mái đầu bạn trắng của ông. Ba anh thật sự già rồi, đủ kinh nghiệm cở nào, ông cũng khó lòng quản lý tốt 1 cơ nghiệp mới gầy dựng, nếu không có Người thân Phụ giúp. Lần này ba đã cố tình trói chân anh với công ty anh Lộc đang làm giám đốc, nhưng nếu Kiên nhận lời với ba, có nghĩa anh đã khiêu chiến với anh trai mình. Sự thật là như vậy, Kiên chỉ có tiến chớ không lùi được nữa.
Anh trả lời theo thói quen rào đón của mình:
- Con sẽ suy nghĩ rồi trả lời ba sau. Nhưng có lẽ con không ở đây nữa. Điều đó tốt cho Lam.
Ong Trường ngắt lời:
- Nhưng lại đúng ý của vợ chồng thằng Lộc. Ba không muốn con đi.
Kiên thở dài chua chát:
- Ở chung nhà nhưng không thương yêu nhau càng tồi tệ hơn.
Ong Trường lắc đầu:
- không có con, ba thấy trống vắng lắm.
Kiên chớp mắt. Anh quyết định thật nhanh:
- Rồi ba sẽ gặp con hàng ngày ở công ty mà!
Ong Trường xúc động:
- Thật chứ?
- Vâng! Con vốn thích đi đây đó. Làm ở công ty du lịch là đúng gu của lãng tử rồi.
Ong Trường thở ra khoan khoái:
- Tốt! Ba sẽ cho dọn 1 căn Phòng để con vừa ở vừa làm việc.
Kiên nheo nheo mắt:
- Có cần coi ngày rồi mới đi làm không ba?
Ong Trường bật cười:
- Nếu con thích, ba sẽ bày 1 buổi chiêu đãi nhỏ nhưng thân mật và trân trọng.
Kiên lắc đầu:
- Tất cả đều là Phù Phiếm không hợp với con đâu. Với lại chúng ta cần Phải thỏa thuận 1 số vấn đề.
Ong Trường nhíu mày:
- Vấn đề gì nữa?
Kiên cao giọng:
- Con làm việc cho ba và lãnh luong tháng.
Ong Trường xua tay:
- Con muốn sao cũng đuọc, miễn có người Phụ tá là ba an tâm rồi. Thôi coi đá banh tiếp đi.
Kiên như sực nhớ ra, anh nhìn lên màn hình vừa lúc trọng tài thổi coì kết thúc. Trạn đá banh này ai thắng ai thua, Kiên không biét. Nhung nó làm anh xốn xang khi nhớ tới Lam. Đêm nay ắt hẳn cô bé sẽ thút thít khóc và khó ngủ, nhất định sáng sớm mai Kiên sẽ gõ cửa Phòng cô và nói lời xin lỗi thật chân tình và nghiêm túc.
Đang đứng trước cổng trường chờHương, Lam bỗng thấy Kiên. Anh băng qua đường và xăm xăm đi như chạy về Phía cô. Lam hốt hoảng quay lại nép sát vào sau gốc cây. Sau cái đêm mê xem đá banh đó, cô đã tránh gặp mặt Kiên, dù anh đã gõ cửa Phòng cô mấy lần trước khi dời đến chỗ khác.
Tại sao bữa nay Kiên lại xuất hiện ở đây nhỉ Chú ấy tình cờ đi ngang hay cố ý tìm Lam vậy kìa?
Tim đập thình thịch, Lam kéo sát vành mũ xuống che mặt, nhưng đã muộn, Kiên đã đư”ng sừng sững trước Lam với cái miệng cười khinh bạc và đôi mắt nâu quyến rũ rất thân quen.
Anh trầm giọng nhẹ như gió thoảng:
- Khỏe không Lam?
Cô trấn tỉnh lại:
- Cháu vẫn bình thường.
Kiên rành rọt:
- Tôi cần nói chuyện với em. Chúng ta vào quán bên kia nhé?
Lam lắc đầu:
- không được đâu.
- Sao thế? Em đang chờ bạn à!
★
★
★
★
★
0