Tình thư nhất bức
Erskine Caldwell
Dịch : Đắc Lê
Nguồn : VNCA
Mắt Rê chớp chớp không tin, chằm chằm đưa mắt qua cái nắp kính, nhìn bức thư một lúc lâu. Sau đó, tay run run, anh mở hộp thư, lấy ra chiếc phong bì màu hồng. Khi bắt đầu dọc thư, vẻ buồn bã trên bộ mặt thuôn gầy của anh dần tan biến, anh bắt đầu mỉm cười. Rồi đột nhiên, anh nhét bức thư vào túi, lao ngay ra khỏi phòng bưu điện... Theo thói thường ai mà chả thích nhận thư, song chắc chẳng có người nào trong thị trấn Nước Lặng lại thích nhận được thư gửi hơn là Rê Bơphin. Tuy vậy, Rê là người nhận được thư tại hộp thư của anh ở phòng bưu điện ít hơn bất kỳ ai.
“Khỉ gió thật!” – Rê thường thốt lên như vậy, vẻ buồn bã hiện trên gương mặt thuôn gầy khi anh nhìn lại lần cuối hộp thư của mình, rồi rời phòng bưu điện. Những lúc như thế, cả cái thân hình cao, xương xẩu của anh rũ xuống, thất vọng: “Lần này, vẫn không có thư, nhưng trong lòng, mình tin tưởng một ngày nào đó sẽ nhận được một bức thư”.
Tất nhiên, vì chẳng có họ hàng thân thích để trao đổi thư từ và không quen biết người nào ở ngoài thị trấn Nước Lặng, cho nên bản thân anh cũng chẳng có lý do gì để viết một bức thư. Trường hợp ngoại lệ duy nhất đã xảy ra một lần từ nhiều năm trước. Hồi đó, Rê khoảng 13 tuổi – anh đã viết một lá thư gửi cho một cô nàng, nàng kiều diễm biết bao. Anh kết thúc bức thư bằng cách xin cưới nàng, nhưng anh không nhận được thư trả lời.
Giống như một số lớn các thị trấn nhỏ khác, thị trấn Nước Lặng với số dân khoảng năm trăm rưởi, không nằm cạnh đường sắt hoặc quốc lộ lớn, do đó mỗi ngày chỉ có một chuyến thư tới.
Chiều chiều, trừ chủ nhật, chiếc xe ôtô từ Oliơn tới, dừng lại trước cửa phòng bưu điện ở quảng trường thị trấn. Anh lái xe mở cửa, quăng ra hai ba túi bưu kiện chứa đủ các loại thư từ, báo chí, gói nhỏ. Xe thường đến lúc bốn giờ, và chỉ ít phút sau, bác trưởng phòng bưu điện Xít Xtoni đã bắt đầu phân loại thư từ, xếp vào các hộp thư có nắp kính.
Buổi chiều, đúng vào giờ đó, Rê Bơphin bao giờ cũng khóa cửa hiệu của anh lại (anh kiếm sống bằng cách chữa các loại máy thu thanh, đồng hồ báo thức, súng hơi trẻ em), vội vã đi qua quảng trường, tới phòng bưu điện. Cố len thật sát tới hộp thư số 42 của mình, Rê Bơphin đứng ở chỗ đó lo lắng quan sát cái nắp kính nhỏ bé trên hộp thư trong khi Xít Xtoni chậm rãi phân loại, chia thư từ trong ngày.
Trong lúc chờ đợi, người ta đùa cợt và tán chuyện, nhưng Rê Bơphin hầu như chẳng nói một lời nào trong khi đứng quan sát tuyệt vọng hộp thư số 42, cho đến lúc tận bức thư cuối cùng được chia xong. Rốt cuộc, khi Xít Xtoni đã chia xong tất cả thư từ, Rê bao giờ cũng đưa mắt nhìn hộp thư của mình lần cuối, rồi chậm rãi đi ngang qua quảng trường, bộ mặt gầy cúi xuống thất vọng.
- Khỉ gió thật! – Rê thường lẩm bẩm như vậy – Lần này vẫn không có thư.
Về tới cửa hiệu, anh mở khóa cửa, bước vào nhà. Anh thường ngồi khom người trên ghế làm việc cho tới tận khuya.
Trong thị trấn có hai chàng thanh niên, tên là Gai Hogiơ và Ranphơ Bankin, thường nghĩ ra các trò đùa cợt người khác. Một buổi chiều, sau khi quan sát Rê Bơphin lòng đầy hy vọng đứng đợi thư, hai anh chàng bàn nhau, quyết định sẽ gửi cho Rê Bơphin một bức thư ký một cái tên bịa đặt nào đó. Các chuyện đùa cợt của hai anh bạn này bao giờ cũng đầy thiện ý, chẳng hề có ý định làm hại đến ai cả.
Thế là hai anh chàng quyết định bảo mọi người đứng trong phòng bưu điện hãy quan sát Rê lấy bức thư ở trong hộp của anh ta, rồi một người nào đó hỏi thật to xem có phải Rê nhận được thư tình của một thiếu nữ không. Sau đó, một người sẽ giật bức thư ở tay Rê và đọc to cho mọi người cùng nghe.
Gai và Ranphơ đi vòng góc phố, tới tổng đài điện thoại có cô Grêxi Búc trực ban đêm.
Grêxi là một phụ nữ đẫy đà, tóc sáng, hơi đứng tuổi, đã làm việc ở Công ty Điện thoại từ khi tốt nghiệp trung học. Suốt những năm đó, cô ta vẫn sống độc thân. Bởi lẽ Grêxi sống cuộc đời đơn độc, làm việc vào ban đêm và ngủ vào ban ngày, cho nên cô biết hiện giờ cô ít có cơ hội gặp được một người đàn ông muốn lấy cô.
Hai anh bạn Gai Hogiơ và Ranphơ Bankin đến nhử Grêxi viết thư gửi cho Rê, bởi họ muốn thư được viết bằng nét chữ phụ nữ. Thoạt tiên, Grêxi trả lời không muốn dính dáng gì đến mưu mô của hai anh chàng. Cô vừa nói vừa lắc đầu:
- Thật là độc ác. Tôi không bao giờ làm một việc độc ác như vậy đâu.
- Chỉ là chuyện đùa thôi mà, chị Grêxi ạ - Ranphơ cố giải thích – tất cả chỉ là để cho vui thôi mà. Mọi người đều thích thỉnh thoảng diễn ra một chuyện đùa vui vô hại. Cứ tưởng tượng đến cái cảnh sẽ diễn ra khi anh bạn Rê nhận được “tình thư nhất bức” viết trên tờ giấy hồng của một nàng thiếu nữ Mơtơn, hoặc Giơxi, hoặc Phơlơrơn nào đó nói rằng nàng thầm yêu trộm nhớ Rê đã lâu lắm rồi mà không thể che giấu tình cảm được thêm một ngày nào nữa. Cái vẻ mặt buồn thiu của Rê sẽ tan biến nhanh chóng đến mức không ai ở thị trấn này còn nhận ra được anh bạn Rê nữa.
Rồi Ranphơ tiếp tục năn nỉ - Hãy mạnh dạn lên, viết hộ chúng tôi lá thư đi. Chúng tôi không cho anh bạn Rê hoặc bất kỳ ai biết chị viết lá thư đó đâu. Anh ấy chẳng bao giờ biết được mà.
ở xứ sở của nắng mưa và bão
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..
…sống hết mình yêu cũng hết mình luôn..