📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Chiếc Trâm Bạc! 🔒

0 trả lời, 904 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-15 11:17:23Ct.Ly>
                Chiếc trâm bạc
       Tác giả: Lôi Quốc Tinh( Trung quốc)
 
Một người mẹ góa sống cùng với đứa con trai độc nhất của mình ở một vùng quê xa thành phố.Đứa con là niềm hy vọng, là tâm can của mẹ.Mẹ là chỗ dựa, là trời đất của con.Hai mẹ con lo đói có nhau.Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng rất ấm áp tình mẹ con.Đứa con cứ ngày một lớn lên trong vòng tay của mẹ
  Sáu, bảy tuổi, con trai đã cắp sách đến trường nhưng mỗi lần đi học về, cậu bé lại rúc ngay lòng mẹ nũng nịu:
  _Mẹ cho con ti một tí!
 Nghe con vòi vĩnh, bà mẹ lại nhét vào mồm con đầu vú đã khô sữa từ lâu, miệng nựng con:
 _Nào ti một tí đi cục cưng của mẹ.
 Người mẹ gầy gò, một con mắt bị mù lòa.Thuơng con không còn cha lại sống trong cảnh nghèo túng, thiếu thốn, bà mẹ cắn răng trằn lưng ra làm thuê, nhịn ăn, nhịn mặc dành dụm cho con.Bà chỉ mặc quần áo cũ chằng chịt những mụn vá nhưng không bao giờ để cho con phải mặc quần áo cũ rách, bản thân bà ăn uống kham khổ để cho con được ăn no, ăn ngon.Mỗi lần thấy con ăn ngon miệng, ăn nhiều, bà mẹ mừng vui khôn xiết. Buổi tối, khi ăn cơm xong, đứa con lại cuộn tròn trong lòng mẹ nghe mẹ kể chuyện rồi ngủ lúc nào không biết.
 Học lên cao hơn, trường học của con lại cách xa nhà hơn. Mẹ lại ngày ngày đi bộ hàng mười mấy dặm mang cơm canh cho con dù là trời mưa hay gió bão.
 Ít lâu sau, đứa con phát hiện ra là bạn bè trong lớp không thích chơi với nó, kể cả những đứa bạn thân từ khi còn để chỏm.Mãi sau hỏi ra mới biết bọn bạn vừa sợ vừa ghét con mắt mù lòa của mẹ.Bọn chúng nói với nhau''Con mắt mù có cái lỗ sâu, khó coi quá làm cho người ta thấy ghê ghê.Trông thật đáng sợ''
 Đến lúc này, người con mới nhận ra một bên mắt mù của mẹ khó coi thật.Từ đó, con không cho mẹ mang cơm đến trường nữa.Tối tối, người con không còn sà vào lòng mẹ mà ngủ nữa.Nó luôn tìm cách xa lánh mẹ.
 Thời gian cứ trôi đi, đứa con ngày một lớn lên trông khỏe mạnh và vô cùng tuấn tú.Nhiều cô gái đã đem lòng yêu thầm nhớ trộm.Người con cũng đã biết yêu.Một cô gái như hoa như ngọc đã yêu người con khiến cho người con trong lòng vô cùng hạnh phúc.Người con sung sướng đưa bạn gái về nhà chơi.Nhưng khi người mẹ mổ gà, làm cơm mời cô gái vào mâm thì cô gái bỏ đi không một lời từ biệt.Đơn giản chỉ vì con mắt mù lòa của mẹ luôn luôn chảy nước.Người con rất đau khổ và luôn miệng quở trách mẹ.Về sau có mấy người mai mối cho người con nhưng đều không thành vì các cô gái mới chỉ nghe nói anh ta có một người mẹ mù lòa thì liền chối từ.Người con trai từ oán trách đến bất mãn, thậm trí tức giận.Nó nói:
 _Chỉ tại bà già mù lòa không chết quách đi cho rồi.Sống mãi làm người ta không sao lấy được vợ.
 Người con trai không muốn thừa nhận một người mẹ như thế.
 Người con đã bỏ nhà ra đi...
 Mẹ già mất con ruột đau như cắt. Bà đau khổ, cô đơn, thê lương, ngày ngày lê đôi chân già yếu đi khắp nơi tìm con, miệng luôn gọi:
 _Con trai ơi! Con đang ở đâu!
 Trong giấc ngủ, bà cũng gọi con.Tiếng gọi thật thê thảm:
 _Con của mẹ, về với mẹ, con ơi...
 Bà mẹ suy kiệt rất nhanh và đã vắt đến giọt nước mắt cuối cùng.
 Nghe tin mẹ hấp hối, người con về trước gường mẹ. Khó khăn lắm, mẹ mới lấy rađược cái trâm bạc trên đầu, run run đặt vào tay con và dặn:
 _Con ơi, con giữ...giữ...cho...vợ...con...!
 Mẹ đưa thứ tài sản còn lại duy nhất cho con trai.Bà cảm thấy vô cùng thỏa mãn và bà ra đi.Gương mặt mẹ thanh thản không hề có một chút oán trách con.
 Ngày đưa mẹ đến nơi an nghỉ cuối cùng, một bà lão hàng xóm nhìn thấy cái trâm trong tay người con, bà nói với anh ta:
 _Này con, con có biết vì sao mà một mắt của mẹ con bị mù không? Ngày con mới lên bốn tuổi, mẹ con ngồi may áo cho con, con đã rút cái trâm trên tóc mẹ để chơi, không may lỡ tay, chọc vào con mắt ấy của mẹ con...
 _Ôi,mẹ!...
 Như trời sụp xuống, người con trai kêu lên một tiếng như xé ruột xé gan, bổ nhào đến ôm lấy mộ mẹ.Chiếc trâm trong tay chọc vào lòng bàn tay, máu chảy ròng ròng.
                                             Nguyễn Mạnh Tùng
                           (Dịch từ ''Tiểu tiểu thuyết tình tuyển'' 
                      camkhue type từ tạp trí  ''Thế giới PHỤ NỮ''
 
Một truyện đọc rất là cảm động
Cảm ơn CamKhuê đã góp sức cho thư viện
Chúc vui

                              
 
Gía như em một thời còn đó
Lặng lẽ buồn và phiêu lãng trong mơ !
0