Màu nhớ.
Anh nhớ em! Lời mềm trong cánh gió
Anh thương em! Hoa tím nở âm thầm
Anh yêu em ! Mây hồng đơm nắng mỏi
Anh buồn tủi! Khi lẵng thẵng mưa rơi.
Anh nhận thấy anh yêu màu hồng nhạt
từ cái ngày màu áo vào mắt anh
là màu nhớ ,màu thương hay gì đó
điều hơn cả màu áo thường em mang .
Màu hoa tím cũng vậy em ngoan ạ!
mỗi cánh mỏng đơm đầy cả ý thơ
êm êm buồn một mình, như không thở
để nhớ ai mà em ngẩn ngơ người?
Lúc ngẩn ngơ có anh vào không vậy?
Quì trước mặt van lạy với lòng em
áp tay mềm bên trái tim khắc khoải
tiếng nguyện cầu tơ lụa trói đời nhau.
Điều anh muốn ,anh nguyện ,anh thề thốt
chỉ với mình lưu lại khắc trang thơ
khi nói ra chắc gì em đã hiểu
trót yêu rồi! Màu nhớ ở quanh đây.
...................................................
GIỌT BUỒN NGƯỜI TÔI YÊU.
Đôi mắt em giỏ xuống
từng giọt buồn kiêu sa.
Đất nằm tê
trở mình ,ngái ngủ
lại thiếp đi.
Những giọt buồn châm nguồn sống bung tủa những mầm gai.
Không giày
không dép
ngước nhìn lên trời xanh
chân tôi bước qua không kiễng gót.
-----------------------------
MÒ TRĂNG.
Ta cởi truồng mò bóng trăng loe loét
đang phập phềnh bơi ngửa dưới sông đêm
tay bắt bắt ,trăng còn trơn hơn trạch
bực cái mình ta lao thẳng vào trăng.
Ta điên cuồng vẫy vùng ta vật lộn
dòng nước lạnh va sóng ấm dần lên
đàn tôm cá đọc hồn ta thấy sợ
phi rào rào cuống loạn cả mặt sông.
Hồng hộc thở rồi lấy hơi căng phổi
ngụp một hơi quờ tóm lấy chân trăng
định bắt trăng như cái trò bắt vịt
như ngày xưa mờ lắm đám hội làng.
Trăng ơi trăng! Sao trăng tài đến vậy?
Ta lặn mò oàm oạp suốt đêm điên
không bắt được, vật ngửa trên bờ thở
hay mai rồi tát cạn nước sông thơ.
Tiếng chó chu chửi cha thằng kẻ trộm
ta tức cười hềnh hệch dưới sương mơ
cười cười cười ứ dần nơi cổ họng
mắt liu diu quên mặc lại áo quần.
-----------------------------
29/01/07
Tôi luôn cất túi ngực
bức ảnh của mùa thu
em cười bên nụ biếc
hé nở, chiều Tây Phương.
Nhớ quá biết làm sao?
Ngắm em còn cười đó
mà sao tôi lại khóc?
Nhớ quá vì yêu ư ?
Được mỗi lần rong chơi
rồi ngày sau tàn tật
khéo môi cười méo tiếng
mắt trợn chừng trong đêm.
Một lời sắc hơn dao
cứa đi rồi cứa lại
hồn rên không chảy máu
nhưng sao mãi không lành?
Yêu là như thế ư ?
Để một người hấp hối
cho một người thoả dạ
tình hời hoá hồn ma.
TRả giá cho phần đời
khi lòng không cầm nổi
trái tình xanh,miệng đói
dính nhựa chát trên môi.
-----------------------------
Tương tư trăng
18/01/07
Gió đông khắc khoải đêm cựa mình
Trăng ngã ở đâu khuất tầng mây?
Bỏ tôi đi hết bài thơ úa
lòng buồn nghe dế dạo lời than.
Khi ta ơ hờ trăng sáng soi
động cõi hồn thơ viễn bóng Hằng
trà chưa kịp ngấm trăng rơi mất
em đã rụng rồi thơ với ai?
Vội vàng chi thế ?Hỡi mây ơi!
Mải vui với gió quên hứa rồi
chẳng gối cho em thêm chút nữa
chờ ta phẩy mực dưới hồn lên.
Thôi biết tương tư ánh trăng ngàn
nào đâu có dễ,quá xa khơi;
Dù em còn đó e không tới
bút trần không cánh ,mực không thơm.
-----------------------------
Anh nhớ em! Lời mềm trong cánh gió
Anh thương em! Hoa tím nở âm thầm
Anh yêu em ! Mây hồng đơm nắng mỏi
Anh buồn tủi! Khi lẵng thẵng mưa rơi.
Anh nhận thấy anh yêu màu hồng nhạt
từ cái ngày màu áo vào mắt anh
là màu nhớ ,màu thương hay gì đó
điều hơn cả màu áo thường em mang .
Màu hoa tím cũng vậy em ngoan ạ!
mỗi cánh mỏng đơm đầy cả ý thơ
êm êm buồn một mình, như không thở
để nhớ ai mà em ngẩn ngơ người?
Lúc ngẩn ngơ có anh vào không vậy?
Quì trước mặt van lạy với lòng em
áp tay mềm bên trái tim khắc khoải
tiếng nguyện cầu tơ lụa trói đời nhau.
Điều anh muốn ,anh nguyện ,anh thề thốt
chỉ với mình lưu lại khắc trang thơ
khi nói ra chắc gì em đã hiểu
trót yêu rồi! Màu nhớ ở quanh đây.
...................................................
GIỌT BUỒN NGƯỜI TÔI YÊU.
Đôi mắt em giỏ xuống
từng giọt buồn kiêu sa.
Đất nằm tê
trở mình ,ngái ngủ
lại thiếp đi.
Những giọt buồn châm nguồn sống bung tủa những mầm gai.
Không giày
không dép
ngước nhìn lên trời xanh
chân tôi bước qua không kiễng gót.
-----------------------------
MÒ TRĂNG.
Ta cởi truồng mò bóng trăng loe loét
đang phập phềnh bơi ngửa dưới sông đêm
tay bắt bắt ,trăng còn trơn hơn trạch
bực cái mình ta lao thẳng vào trăng.
Ta điên cuồng vẫy vùng ta vật lộn
dòng nước lạnh va sóng ấm dần lên
đàn tôm cá đọc hồn ta thấy sợ
phi rào rào cuống loạn cả mặt sông.
Hồng hộc thở rồi lấy hơi căng phổi
ngụp một hơi quờ tóm lấy chân trăng
định bắt trăng như cái trò bắt vịt
như ngày xưa mờ lắm đám hội làng.
Trăng ơi trăng! Sao trăng tài đến vậy?
Ta lặn mò oàm oạp suốt đêm điên
không bắt được, vật ngửa trên bờ thở
hay mai rồi tát cạn nước sông thơ.
Tiếng chó chu chửi cha thằng kẻ trộm
ta tức cười hềnh hệch dưới sương mơ
cười cười cười ứ dần nơi cổ họng
mắt liu diu quên mặc lại áo quần.
-----------------------------
29/01/07
Tôi luôn cất túi ngực
bức ảnh của mùa thu
em cười bên nụ biếc
hé nở, chiều Tây Phương.
Nhớ quá biết làm sao?
Ngắm em còn cười đó
mà sao tôi lại khóc?
Nhớ quá vì yêu ư ?
Được mỗi lần rong chơi
rồi ngày sau tàn tật
khéo môi cười méo tiếng
mắt trợn chừng trong đêm.
Một lời sắc hơn dao
cứa đi rồi cứa lại
hồn rên không chảy máu
nhưng sao mãi không lành?
Yêu là như thế ư ?
Để một người hấp hối
cho một người thoả dạ
tình hời hoá hồn ma.
TRả giá cho phần đời
khi lòng không cầm nổi
trái tình xanh,miệng đói
dính nhựa chát trên môi.
-----------------------------
Tương tư trăng
18/01/07
Gió đông khắc khoải đêm cựa mình
Trăng ngã ở đâu khuất tầng mây?
Bỏ tôi đi hết bài thơ úa
lòng buồn nghe dế dạo lời than.
Khi ta ơ hờ trăng sáng soi
động cõi hồn thơ viễn bóng Hằng
trà chưa kịp ngấm trăng rơi mất
em đã rụng rồi thơ với ai?
Vội vàng chi thế ?Hỡi mây ơi!
Mải vui với gió quên hứa rồi
chẳng gối cho em thêm chút nữa
chờ ta phẩy mực dưới hồn lên.
Thôi biết tương tư ánh trăng ngàn
nào đâu có dễ,quá xa khơi;
Dù em còn đó e không tới
bút trần không cánh ,mực không thơm.
-----------------------------
tơ duyên ai kéo cho dài...
rượu cay ai đổ đầy bầu tương tư?
rượu cay ai đổ đầy bầu tương tư?







