<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-17 04:25:54metamorph>
Chút triết lý về luật thiên nhiên.
Có nhiều người lầm tưởng rằng người Việt hải ngoại chỉ biết chê bai cái "bất cập", cái tiêu cực" của ta mà cố tình không nhắc đến những "thành tựu" mà chính quyền đã đạt được. Thường thì họ thêm vào chữ nhân dân nữa cho có vẻ nhân dân là họ : những "thành tựu" mà chính quyền và nhân dân đã đạt được. Xin minh định chỉ có tiếng nói người Việt trong và ngoài nước mượn diễn đàn hải ngoại để nói những gì không được nói, không riêng gì chỉ có người Việt hải ngoại.
Họ gọi là cái đánh giá thiếu khách quan của người Việt hải ngoại thiếu khách quan, không công bằng. Hàng ngàn thông tin của nhà nước mới có được một vài thông tin lẻ loi từ những nơi thiếu phương tiện thông tin thế mà họ vẫn nói những nguồn tin lẻ loi ấy không công bằng. Có lẽ theo ý họ, công bằng là cả nước phải nói cùng một điệu.
Còn nhớ một trự VC xỉ vả: "Bọn người ở không, không biết làm gì, tối ngày lên net nói xấu nhà nước và nhân dân ta." Giời ơi, nhân dân đâu có được hân hạnh tham nhũng, hiếp dâm như đảng đâu. Một cái nhìn ngược trở lại về những ngày trước thì thấy ngay trự VC này ở không, lên net nhiều nhất.
Cho nên khi họ gọi là cái đánh giá thiếu khách quan của người Việt hải ngoại, ta cũng nên suy ra chính họ thiếu khách quan khi chê người Việt hài ngoại thiếu khách quan. Vì sao? Xin nghe Meta giải thích bằng chút triết lý về khoa học thiên nhiên.
Chính quyền có trong tay hàng hà sa số những phương tiện thông tin tuyên truyền. Ngoài việc trấn áp những thông tin "ngoài luồng" như tin truyền khẩu, báo chui, diễn đàn liên mạng, các cơ quan ban ngành nhà nước, từ ngoại giao, thông tin, chính trị, xã hội v.v... có bổn phận ca ngợi đường lối, chánh sách của đảng, kể cả chính sách sai lẫn chính sách chưa sai. Chẳng những thế, các cơ quan có vẻ độc lập như báo chí, học đường cũng bị buộc ngợi khen nhà nước. Sự bắt buộc này tinh tế đến mức dường như các nguồn tin không thuộc nhà nước tự nguyện xóa bỏ những chỗ gì đó nhậy cảm chứ nhà nước không trực tiếp hù dọa.
Và nó thừa thãi đến phát nhàm. Chỉ một tin thủ tướng Phan Văn Khải công du Mỹ quốc đạt những thành công tưởng tượng, một khúc phim ta đoạt huy chương vàng, một buổi lễ ký kết đầu tư nào đó... chiếu đi chiếu lại hàng tháng, mỗi ngày hàng chục lần để phục vụ thông tin cho đồng bào. Ở những vùng sâu vùng xa, các loa phóng thanh công cộng không ngớt tra tấn lỗ tai người dân bằng những thành tựu thực chen lẫn thành tựu tưởng tượng. Đáng buồn, phần đông là tưởng tượng hoặc bóp méo sự thật. Ví dụ đầu tư có nghĩa phải thỏa nhượng một ít chủ quyền quốc gia, nhiều đầu tư có nghĩa bán sạch chủ quyền quốc gia, ta gọi đó là sự nghiệp phát triển đất nước mà thực chất là bán nước. Nêu một ít số liệu.
Quote:
http://news.monstersandcritics.com/e...nergy_industry
According to data from the Oil and Gas Journal, an industry publication, the country has 600 million barrels of proven oil reserves with crude oil production averaging 366,000 barrels per day (bpd) in 2005
[/align]Sáu trăm triệu thùng chia cho 366000 thùng mỗi ngàylà 1640 ngày. 1640 ngày tương đương khoảng 4 năm rưỡi. Nếu không tìm thấy thêm mỏ dầu nào khác, chỉ trong vòng 5 năm ta sẽ trên răng dưới dái. Bán tài nguyên quốc gia dùng để phát triển đất nước thì cũng không sao. Bao nhiêu tài sản quốc gia lọt vào túi bọn tham quan nhà nước? Nhưng việc chi dụng tài sản quốc gia là chuyện chỉ đảng mới được biết, dân không được bàn tới. Tuy thế thỉnh thoảng vẫn có vài người dân ở tù vì tiết lộ bí mật quốc gia, loại bí mật chỉ đảng mới biết.
Những tin được gọi là tích cực như thế ngập lụt mọi sinh hoạt trong dân gian. Một câu :"Kính thưa quý vị khán giả" là một em bé 5 tuổi có thể đọc trước và đọc làu làu nội dung bản tin chưa đọc, vì chắc chắn nó lập lại hàng trăm lần nếu "ta" chưa có đạt được cái gì mới . Hiện trạng này tạo ra sức ép tự nhiên vào sự thèm khát những thông tin khách quan của cả nước. Có cầu ắt có cung. Các nguồn tin đứng đắn hơn, trung thực hơn tìm cách lan truyền. Bị tước đoạt mọi phương tiện, các nguồn tin chỉ tìm được một số ít những khe hở để từ đấy loan truyền. Và tai ngược thay, bọn tay sai nhà nước gọi đó là những thông tin thiếu khách quan, dụng ý xấu, bôi nhọ nhà nước. Vậy chẳng lẽ những nơi ấy cũng phải lập lại những "thành tựu" mà báo chí, phát thanh, truyền hình ra rả mỗi ngày sao? Nếu chỉ biết ca ngợi nhà nước thì những nơi ấy lại trở thành công cụ nhà nước rồi.
Năm đầu tiên đại học, chúng ta học về entropy, tiếng Việt gọi là nhiệt động học hay động học về năng lượng. Đại khái entropy là năng lượng có khuynh hướng tiến về hướng hỗn loạn tối đa theo thời gian. Trong một hệ thống khép kín, ví dụ trong một phòng kín có Meta và bạn, Meta đánh một phát rắm, bạn biết thủ phạm ngay. Nhưng sau một thời gian, người thứ ba bước vào phòng, sẽ không biết giữa Meta và bạn ai đánh rắm vì phân tử "khí" của Meta và phân tử khí giời hòa trộn lại một cách đẳng hướng và thuần nhất (isotropic and homogeneous). Nó cũng có nghĩa nếu giữa Meta và bạn cách nhau một tấm màn và tấm màn ấy rách, khí giời và khí của Meta vẫn giao lưu qua lỗ rách ấy. Cái lỗ rách ấy chính là cái lối thoát cho những gì bị bưng bít.
Trở lại hiện tượng người Việt hải ngoại chỉ biết chê bai cái xấu chứ không khen những "thành tựu" của ta. Xin minh định một lần nữa, người Việt trong nước tìm đến những diễn đàn hải ngoại để nói lên những gì không được nói nhiều hơn người Việt hải ngoại. Nhưng phương tiện ngôn luận ở hải ngoại nên bị hiểu lầm rằng đấy là tiếng nói hải ngoại. Cái "thành tựu" có điều kiện lan tràn khắp nước nhờ vào thông tin tuyên truyền độc quyền của nhà nước rồi. Cái "bất cập" cũng phải lan. Bưng bít nó, nó không tiêu tan vì luật bảo toàn năng lượng không cho phép năng lượng tiêu tan. Nó biến thành sức ép và sức ép trong một hệ thống kín ngày càng tích lũy. Nếu chưa đủ lực để bứt phá, nó tìm chỗ yếu nhất để thoát. Xin đừng trách đa đa. Xin đừng trách chất khí. Cũng xin đừng trách con người manh tâm phá hoại hệ thống. Chất khí không tự nó tìm chỗ thoát. Nó chỉ bị thúc đẩy một cách không cưỡng nổi bởi luật thiên nhiên. Con người cũng bị thiên nhiên vận động qua chuỗi thời gian âm ỉ. Họ buộc phải xung phá vì thiên nhiên không cho phép họ tiêu tan. Thiên nhiên tìm cách gia giảm để cân bằng những xung lực. Trong một hệ thống kín, nó là sự suy đồi năng lượng. Trong một chính thể, nó là sự lão nhược sau giai đoạn cường tráng. Cũng như vậy, thông tin trung thực phải bão hòa với thông tin tuyên truyền một cách không cưỡng nổi, nó chỉ cần thời gian. Trong giai đoạn sớm sủa, khi các nguồn tin đối nghịch còn yếu kém, chưa đủ sức phát tán, giống như trọng lực, ta chỉ có thể cảm nhận được nó khi ở gần nó. Bạn cảm thấy ly nước đường chỉ ngọt ở đáy cốc vì chưa khoắng thì bạn cũng cảm thấy những nguồn tin nói xấu nhà nước ở những nơi phát xuất vì nó chưa có thể lan tràn. Tránh xa những nơi ấy, bạn sẽ thấy cả bầu trời quê hương toàn những thông tin đầy lạc quan ngay. Có điều chỉ là lạc quan tếu. Ai biểu bạn dí mũi vào đít Meta rồi kêu toáng lên rằng thối. Đi chỗ khác chơi hết thối ngay.
Để kết thúc cho bài viết : Tại sao người Việt hải ngoại chỉ biết chê bai cái xấu chứ không khen những "thành tựu" của ta. Meta xin cống hiến một diễn giải. Ví dụ bạn nuôi một người ở. Chẳng may anh chàng người ở này có tật hay ăn cắp. Một hôm anh ta ăn cắp của bạn một món tiền lớn rồi bỏ trốn biệt dạng. Vô phúc cho anh ta, vài hôm sau bạn tóm được. Vấn đề là bạn xử trí ra sao?
Khen ngợi những "thành tựu" trong quá khứ của tên ăn cắp hay mắng chửi, nếu mắng chửi thì mang tiếng ác với kẻ ăn người ở?
Nếu nhà nước là đầy tớ nhân dân và nhà nước tham nhũng. Ta nên khen cái "thành tựu" đã qua của nhà nước hay chê bai cái xấu hiện tại để rồi mang tiếng phản quốc?
Metamorph.
[/align]
Có nhiều người lầm tưởng rằng người Việt hải ngoại chỉ biết chê bai cái "bất cập", cái tiêu cực" của ta mà cố tình không nhắc đến những "thành tựu" mà chính quyền đã đạt được. Thường thì họ thêm vào chữ nhân dân nữa cho có vẻ nhân dân là họ : những "thành tựu" mà chính quyền và nhân dân đã đạt được. Xin minh định chỉ có tiếng nói người Việt trong và ngoài nước mượn diễn đàn hải ngoại để nói những gì không được nói, không riêng gì chỉ có người Việt hải ngoại.
Họ gọi là cái đánh giá thiếu khách quan của người Việt hải ngoại thiếu khách quan, không công bằng. Hàng ngàn thông tin của nhà nước mới có được một vài thông tin lẻ loi từ những nơi thiếu phương tiện thông tin thế mà họ vẫn nói những nguồn tin lẻ loi ấy không công bằng. Có lẽ theo ý họ, công bằng là cả nước phải nói cùng một điệu.
Còn nhớ một trự VC xỉ vả: "Bọn người ở không, không biết làm gì, tối ngày lên net nói xấu nhà nước và nhân dân ta." Giời ơi, nhân dân đâu có được hân hạnh tham nhũng, hiếp dâm như đảng đâu. Một cái nhìn ngược trở lại về những ngày trước thì thấy ngay trự VC này ở không, lên net nhiều nhất.
Cho nên khi họ gọi là cái đánh giá thiếu khách quan của người Việt hải ngoại, ta cũng nên suy ra chính họ thiếu khách quan khi chê người Việt hài ngoại thiếu khách quan. Vì sao? Xin nghe Meta giải thích bằng chút triết lý về khoa học thiên nhiên.
Chính quyền có trong tay hàng hà sa số những phương tiện thông tin tuyên truyền. Ngoài việc trấn áp những thông tin "ngoài luồng" như tin truyền khẩu, báo chui, diễn đàn liên mạng, các cơ quan ban ngành nhà nước, từ ngoại giao, thông tin, chính trị, xã hội v.v... có bổn phận ca ngợi đường lối, chánh sách của đảng, kể cả chính sách sai lẫn chính sách chưa sai. Chẳng những thế, các cơ quan có vẻ độc lập như báo chí, học đường cũng bị buộc ngợi khen nhà nước. Sự bắt buộc này tinh tế đến mức dường như các nguồn tin không thuộc nhà nước tự nguyện xóa bỏ những chỗ gì đó nhậy cảm chứ nhà nước không trực tiếp hù dọa.
Và nó thừa thãi đến phát nhàm. Chỉ một tin thủ tướng Phan Văn Khải công du Mỹ quốc đạt những thành công tưởng tượng, một khúc phim ta đoạt huy chương vàng, một buổi lễ ký kết đầu tư nào đó... chiếu đi chiếu lại hàng tháng, mỗi ngày hàng chục lần để phục vụ thông tin cho đồng bào. Ở những vùng sâu vùng xa, các loa phóng thanh công cộng không ngớt tra tấn lỗ tai người dân bằng những thành tựu thực chen lẫn thành tựu tưởng tượng. Đáng buồn, phần đông là tưởng tượng hoặc bóp méo sự thật. Ví dụ đầu tư có nghĩa phải thỏa nhượng một ít chủ quyền quốc gia, nhiều đầu tư có nghĩa bán sạch chủ quyền quốc gia, ta gọi đó là sự nghiệp phát triển đất nước mà thực chất là bán nước. Nêu một ít số liệu.
Quote:
http://news.monstersandcritics.com/e...nergy_industry
According to data from the Oil and Gas Journal, an industry publication, the country has 600 million barrels of proven oil reserves with crude oil production averaging 366,000 barrels per day (bpd) in 2005
[/align]Sáu trăm triệu thùng chia cho 366000 thùng mỗi ngàylà 1640 ngày. 1640 ngày tương đương khoảng 4 năm rưỡi. Nếu không tìm thấy thêm mỏ dầu nào khác, chỉ trong vòng 5 năm ta sẽ trên răng dưới dái. Bán tài nguyên quốc gia dùng để phát triển đất nước thì cũng không sao. Bao nhiêu tài sản quốc gia lọt vào túi bọn tham quan nhà nước? Nhưng việc chi dụng tài sản quốc gia là chuyện chỉ đảng mới được biết, dân không được bàn tới. Tuy thế thỉnh thoảng vẫn có vài người dân ở tù vì tiết lộ bí mật quốc gia, loại bí mật chỉ đảng mới biết.
Những tin được gọi là tích cực như thế ngập lụt mọi sinh hoạt trong dân gian. Một câu :"Kính thưa quý vị khán giả" là một em bé 5 tuổi có thể đọc trước và đọc làu làu nội dung bản tin chưa đọc, vì chắc chắn nó lập lại hàng trăm lần nếu "ta" chưa có đạt được cái gì mới . Hiện trạng này tạo ra sức ép tự nhiên vào sự thèm khát những thông tin khách quan của cả nước. Có cầu ắt có cung. Các nguồn tin đứng đắn hơn, trung thực hơn tìm cách lan truyền. Bị tước đoạt mọi phương tiện, các nguồn tin chỉ tìm được một số ít những khe hở để từ đấy loan truyền. Và tai ngược thay, bọn tay sai nhà nước gọi đó là những thông tin thiếu khách quan, dụng ý xấu, bôi nhọ nhà nước. Vậy chẳng lẽ những nơi ấy cũng phải lập lại những "thành tựu" mà báo chí, phát thanh, truyền hình ra rả mỗi ngày sao? Nếu chỉ biết ca ngợi nhà nước thì những nơi ấy lại trở thành công cụ nhà nước rồi.
Năm đầu tiên đại học, chúng ta học về entropy, tiếng Việt gọi là nhiệt động học hay động học về năng lượng. Đại khái entropy là năng lượng có khuynh hướng tiến về hướng hỗn loạn tối đa theo thời gian. Trong một hệ thống khép kín, ví dụ trong một phòng kín có Meta và bạn, Meta đánh một phát rắm, bạn biết thủ phạm ngay. Nhưng sau một thời gian, người thứ ba bước vào phòng, sẽ không biết giữa Meta và bạn ai đánh rắm vì phân tử "khí" của Meta và phân tử khí giời hòa trộn lại một cách đẳng hướng và thuần nhất (isotropic and homogeneous). Nó cũng có nghĩa nếu giữa Meta và bạn cách nhau một tấm màn và tấm màn ấy rách, khí giời và khí của Meta vẫn giao lưu qua lỗ rách ấy. Cái lỗ rách ấy chính là cái lối thoát cho những gì bị bưng bít.
Trở lại hiện tượng người Việt hải ngoại chỉ biết chê bai cái xấu chứ không khen những "thành tựu" của ta. Xin minh định một lần nữa, người Việt trong nước tìm đến những diễn đàn hải ngoại để nói lên những gì không được nói nhiều hơn người Việt hải ngoại. Nhưng phương tiện ngôn luận ở hải ngoại nên bị hiểu lầm rằng đấy là tiếng nói hải ngoại. Cái "thành tựu" có điều kiện lan tràn khắp nước nhờ vào thông tin tuyên truyền độc quyền của nhà nước rồi. Cái "bất cập" cũng phải lan. Bưng bít nó, nó không tiêu tan vì luật bảo toàn năng lượng không cho phép năng lượng tiêu tan. Nó biến thành sức ép và sức ép trong một hệ thống kín ngày càng tích lũy. Nếu chưa đủ lực để bứt phá, nó tìm chỗ yếu nhất để thoát. Xin đừng trách đa đa. Xin đừng trách chất khí. Cũng xin đừng trách con người manh tâm phá hoại hệ thống. Chất khí không tự nó tìm chỗ thoát. Nó chỉ bị thúc đẩy một cách không cưỡng nổi bởi luật thiên nhiên. Con người cũng bị thiên nhiên vận động qua chuỗi thời gian âm ỉ. Họ buộc phải xung phá vì thiên nhiên không cho phép họ tiêu tan. Thiên nhiên tìm cách gia giảm để cân bằng những xung lực. Trong một hệ thống kín, nó là sự suy đồi năng lượng. Trong một chính thể, nó là sự lão nhược sau giai đoạn cường tráng. Cũng như vậy, thông tin trung thực phải bão hòa với thông tin tuyên truyền một cách không cưỡng nổi, nó chỉ cần thời gian. Trong giai đoạn sớm sủa, khi các nguồn tin đối nghịch còn yếu kém, chưa đủ sức phát tán, giống như trọng lực, ta chỉ có thể cảm nhận được nó khi ở gần nó. Bạn cảm thấy ly nước đường chỉ ngọt ở đáy cốc vì chưa khoắng thì bạn cũng cảm thấy những nguồn tin nói xấu nhà nước ở những nơi phát xuất vì nó chưa có thể lan tràn. Tránh xa những nơi ấy, bạn sẽ thấy cả bầu trời quê hương toàn những thông tin đầy lạc quan ngay. Có điều chỉ là lạc quan tếu. Ai biểu bạn dí mũi vào đít Meta rồi kêu toáng lên rằng thối. Đi chỗ khác chơi hết thối ngay.
Để kết thúc cho bài viết : Tại sao người Việt hải ngoại chỉ biết chê bai cái xấu chứ không khen những "thành tựu" của ta. Meta xin cống hiến một diễn giải. Ví dụ bạn nuôi một người ở. Chẳng may anh chàng người ở này có tật hay ăn cắp. Một hôm anh ta ăn cắp của bạn một món tiền lớn rồi bỏ trốn biệt dạng. Vô phúc cho anh ta, vài hôm sau bạn tóm được. Vấn đề là bạn xử trí ra sao?
Khen ngợi những "thành tựu" trong quá khứ của tên ăn cắp hay mắng chửi, nếu mắng chửi thì mang tiếng ác với kẻ ăn người ở?
Nếu nhà nước là đầy tớ nhân dân và nhà nước tham nhũng. Ta nên khen cái "thành tựu" đã qua của nhà nước hay chê bai cái xấu hiện tại để rồi mang tiếng phản quốc?
Metamorph.
[/align]