<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-12-17 10:34:20KGB>
Xin lỗi tác giả bài này nhé, mình đọc được trong một quyển sổ viết tay của một người bạn nên không biết tên tác giả
ANH KHÔNG CÓ LỖI
Em đã hiểu rồi, anh có lỗi gì đâu
Chỉ tại em thôi, sao yêu anh nhiều quá!
Đến bây giờ hai đứa mình hai ngã
Niềm đau này, ai san sẻ cho em?
Em đã biết rồi, anh có lỗi gì đâu
Chỉ trách em thôi, sao yêu anh nhiều thế!
Để nỗi đau này với nhịp tim đơn lẻ
Mãi bồi hồi với những cái xa xa
Rồi sẽ qua thôi, tất cả sẽ phai mờ!
Nhưng tại sao em không tin như thế
Anh xa em, rồi cái điều không thể
Sao vẫn chờ vẫn đợi vẫn yêu anh.
Ấm nồng ( Đỗ Thị Thanh Bình )
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông
Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.
Anh cứ là anh, thế thôi
ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường
ANH KHÔNG CÓ LỖI
Em đã hiểu rồi, anh có lỗi gì đâu
Chỉ tại em thôi, sao yêu anh nhiều quá!
Đến bây giờ hai đứa mình hai ngã
Niềm đau này, ai san sẻ cho em?
Em đã biết rồi, anh có lỗi gì đâu
Chỉ trách em thôi, sao yêu anh nhiều thế!
Để nỗi đau này với nhịp tim đơn lẻ
Mãi bồi hồi với những cái xa xa
Rồi sẽ qua thôi, tất cả sẽ phai mờ!
Nhưng tại sao em không tin như thế
Anh xa em, rồi cái điều không thể
Sao vẫn chờ vẫn đợi vẫn yêu anh.
Ấm nồng ( Đỗ Thị Thanh Bình )
Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông
Xin anh đừng là vừng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô
Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ, là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời.
Anh cứ là anh, thế thôi
ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục vào quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường