Trích đoạn: Ngo Huu Doan
233
BÁNH CHƯNG BÁNH DZẦY CÚNG NGƯỜI LẬP NƯỚC
tôi thường thấy mẹ tôi
chuẩn bị lễ cúng tế ông bà kỹ lắm
dù ít dù nhiều, dù đơn sơ thịnh sọan
mẹ tôi cũng chọn những cành hoa thắm sắc
chọn nải chuối vàng tươi xinh
trà, rượu, thức ăn, bánh tráng…
tất cả lễ phẩm đều tươi mới, nóng, sốt dẻo
cha tôi chưa cúng xong
cái cháy nồi chè anh em tôi cũng không được cạo…
hôm nay nghe người ta làm giỗ lớn
dâng cúng tổ tiên giống nòi
dâng cúng Người dựng nước
bằng cái bánh chưng khổng lồ meo mốc
bằng cái bánh giầy mút xốp [thùng cà rem]
bên ngoài trét bột nước nhầy nhụa thêm
tất cả bọc bên trong lá lú
họ cho xe cẩu cúng vua Hùng!
con cháu Lạc Hồng
hôm nay cũng bị lừa một phen đáo để
ăn bánh chưng thúi chưng tha
ăn bánh giầy da không ruột
trời thời này là trời meo trời mút [xốp]
đất thời này là đất mốc đất meo [meo]
đất cho những trò mèo
nếu vua Hùng còn sống thì chí ít cũng đắc tội khi quân
nếu dân trần còn sống thì ít nhất cũng rẻ tội khi dân?
những người sản xuất bánh chưng khổng lồ
đã làm nên thương hiệu lớn: VINA CHƯNG [hửng]
những người sản xuất bánh giầy khổng lồ
đã làm nên thương hiệu lớn: VINA GIẦY [dép]
cúi xin các vua Hùng đã có công dựng nước
bánh không ăn được thì xin quý Ngài dùng nước
trong tội lỗi này
con cũng có chừng 1 phần 83 triệu.
cúi xin quý Ngài thấu soi, tha mạng!
Ngô Hữu Đoàn
Hai ngày sau giỗ tổ Hùng Vương, 2008
Chú thích:
- Từ “bánh giầy” được viết theo báo Tuổi Trẻ
- Bài thơ được viết từ việc nghe tin những cái bánh chưng, bánh dầy khổng lồ cúng giỗ tổ Hùng Vương (10/3/Mậu tý) bị meo mốc và ruột bánh dầy được làm bằng… mút xốp [thùng cà rem].
Nghe Anh, Lòng Sôi Sục
Đọc thơ anh, lòng đau thêm quặn thắt
Công vua Hùng, cháu chắt bán đi đâu
Chúng chỉ lo quảng cáo bậy làm giàu
Chẳng suy nghĩ đến chuyện sau chuyện trước
Vua Hùng xưa đã có công dựng nước
Còn cháu con đã làm được chi đây?
Đọc thơ anh, nghe Chưng Hửng, Dép Giầy
Chiếc bánh vẽ của đám con hỗn xược
Hay là của cả đàn ma nhu nhược
Đi ăn đêm đồ cúng quả nhân dân
Oản chuối xôi thịt rượu chúng chia phần
Còn hàng giấy, hàng ma dâng quốc tổ
Cầu cho chúng... mà thôi thêm xấu hổ
Nói gì hơn với đám kẻ vong ơn
Nói gì hơn với bè lũ con buôn
Quên nòi giống, quên tự hào dân Việt
Nguyên Đỗ