📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Nhật Chiêu - Các tác phẩm

11 trả lời, 2.179 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-19 14:53:04NuHiepDeThuong>
.
 
NHẬT CHIÊU
cánh bèo




Tiểu sử Nhật Chiêu



1.
 
Có một góc bình yên nơi bán đảo, nơi tôi có thể ngồi nhìn không chán những cánh bèo trôi.

Bèo trôi, sông trôi, mây trôi, nắng trôi... Và người ta nhìn thấy những giấc mơ của mình cũng đang trôi.

Đôi khi, một con cò trắng nhỏ mỏi cánh, đáp xuống một đám bèo xanh, để mình trôi đi trên mặt nước màu chàm pha ánh hồng vàng của mặt trời sắp lặn.

Cảnh tượng đó đẹp mê hồn cho đến một hôm... Ngồi trầm tư bên bờ bán đảo xanh, tôi nhìn thấy có cái xác người vướng mắc giữa một giề lục bình lớn đang trôi.

Ôi, một thằng chổng hiện ra trong ánh hoàng hôn lộng lẫy hồng vàng!

Dòng sông duyên dáng xinh tươi bỗng dưng đổi màu.

Vậy thì dòng sông có màu gì? Không phải xanh ư? Không phải trắng ư? Không phải hồng ư?

Và những cánh bèo kia? Đang cõng xác chết trương phình kia trôi về đâu? Về đâu?


2.
 
- Alô, anh đó à, phải anh không?

- Có chuyện gì mà giọng em lạc đi thế?

- Chuyện vừa rồi... không thể... Anh là... như là điên vậy... phải không?

- Chuyện gì anh không hiểu?

- Chuyện anh nói trong điện thoại mới rồi.

- Mới rồi? Là bao giờ? Ngày hôm nay anh chưa điện thoại cho em mà.

- Vậy mà cách đây mươi phút, anh mới vừa điện thoại cho em đấy!

- Ồ không!

- Đúng là giọng anh. Anh nói...

- Nói gì?

- Rằng anh sẽ giết em!

- Em đùa chắc?

- Không, anh đùa đấy chứ!

- Vậy là không ai đùa. Nhưng có kẻ thứ ba đang đùa. Nó giả giọng anh.

- Ghê quá! Anh đoán ra ai không?

- Anh đoán là...

- Anh biết ư?

- Không. Anh sẽ gọi cho em sau.


3.
 
Vậy, đó là y. Tối hôm qua, khi tôi về nhà thì y chờ tôi ngay trong phòng ngủ của tôi, hiện ra trong ánh đèn tôi vừa bật.

Ngồi trên giường tôi, đó là y. Một người lạ mà tôi cảm thấy rất quen. Và gây một cảm giác rờn rợn.

Dù thế, tôi kềm mình không kêu thét lên như thường tình khi người ta gặp một kẻ lạ lẻn vào nhà mình.

Chào ông, y thản nhiên lên tiếng.

Mi là ai?

Y khá giống tôi về ngoại hình. Áo đen, quần sẫm màu cũng hầu như đen. Còn tôi thì hầu như không bao giờ mặc đồ đen.

Gương mặt y thì khó mà diễn tả nổi. Bảo giống tôi thì cũng được, nhưng là giống với gương mặt tôi mà tôi nhìn thấy trong chiêm bao một đôi lần. Có điều, đôi mắt y sáng quắc, chứ không đeo kính cận như tôi ngoài đời.

Tôi chỉ mới hỏi y là ai, thế mà y cũng cười, một nụ cười châm biếm và tai ác.

Tôi là hồn ma của ông.

Nhảm! Ta còn đang sống sờ sờ đây mà!

Tôi là hồn ma sống. Hồn ma của ông. Đang ở trong cơ thể sống của ông. Hay đúng ra là, ẩn náu trong bóng tối của ông. Ông biết đó, ai cũng có bóng tối. Và trong bóng tối ấy, là một hồn ma sống!

Cho là vậy đi! Nhưng mi hiện ra làm gì?

Câu hỏi hay! Thì thế, thỉnh thoảng những cái ẩn náu cũng hiện ra chứ. Hay nói theo Balzac thì thế này: “Tôi là bộ phận của cái đối lập có tên là sự sống”.

Mi là cái đối lập của ta sao?

Cho là vậy đi. Y mỉm cười nhại tôi.

Nhưng mi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta là tại sao mi hiện ra?

Thong thả, thong thả. Ông hẵng ngồi xuống đã. Đấy, ngồi xuống cái ghế nhỏ kia.

Được. Ta sẽ hỏi mi cách khác. Ai cần mi chứ? Ta có cần mi không?

Lại hỏi rất hay. Tôi hiện ra để ông sai bảo. Có vậy thôi.

Sai bảo cái gì?

Rồi ông thấy, ông rất cần tôi.

Ta không cần mi! KHÔNG! Bỗng dưng tôi hét lên. Chắc là tôi giận dữ lắm.

Cần chứ. Ông thử sai bảo tôi đi, rồi ông sẽ thấy thứ ông cần!

Sai bảo, ra lệnh, rồi mới thấy cái mà mình cần à?

Đúng vậy. Đó là bản chất của quyền lực. Hãy đánh thức quyền lực của bóng tối trong ông.

Chính là mi đang sai bảo ta đấy!

Ha ha, ông bận tâm làm gì cái quan hệ chủ – tớ. Ai là chủ, ai là tớ thì có gì ghê gớm lắm đâu. Khoảng cách giữa hai cái đó là tự do mà.

Mi nói như nhà thơ Bắc Đảo, “Tự do chỉ là khoảng cách giữa người đi săn và con mồi”.

Là con ma của một nhà thơ thì cũng có chút khí chất thơ ca chứ!

Cám ơn! Và ta chỉ biết làm thơ, chứ không biết sai bảo hay ra mệnh lệnh gì hết.

Đừng rụt rè như vậy. Nên nhớ là nhà thơ thường đứng về phía yêu ma.

Mi là thứ yêu ma gì vậy?

“Yêu ma không cám dỗ ta, chính là ta cám dỗ yêu ma”, chắc là ông còn nhớ lời nói ấy của bà George Eliot.

Mi còn mọt sách hơn cả ta kia đấy!

Thì tôi là phần tốt nhất trong ông mà! Xin phục vụ ông. Hãy sai bảo đi. Giết ai đó, chẳng hạn.

Ta chẳng phải là kẻ giết người!

Ai bảo ông là sát nhân? Chính tôi mới là sát nhân kia mà. Ông chỉ tư tưởng thôi, còn tôi thì hành động.

Ta là nhà thơ. Thế nên, với ta tư tưởng chính là hành động.

Như thế, thì tôi cam đoan, ông đã từng giết người. “Ai từng không giết người yêu mến, có lạ gì đâu chuyện giết người!” thơ Oscar Wilde đấy, và đó chính là bản dịch của ông. Cũng như tôi đây. Tôi là ai chứ? Thì chính là bản dịch của ông!

Mi đúng là yêu ma của bóng tối!

Đâu chỉ một cô gái chết vì ông, phải không nào? Thêm một cô nữa, có sao đâu? Tôi ra tay nhé?

Nếu mi đang chờ ta sai bảo, thì đây mệnh lệnh của ta: KHÔNG ĐƯỢC CHẠM VÀO NÀNG!

Hiện giờ thì không.

Hiện giờ và mãi mãi!

Ông ơi, “mãi mãi” là gì? Ông biết nó là gì không?

4.
 
Có một góc bình yên nơi bán đảo, nơi tôi có thể ngồi nhìn không chán những cánh bèo trôi.

Bèo trôi, sông trôi, mây trôi, nắng trôi...




- Món thịt thỏ nướng này ngon thật, thơm lừng. Như là em đang ăn thịt anh vậy. Vì anh là thỏ mà. Trong mười hai con giáp, mèo tương đương với thỏ, chính anh đã dạy em thế. Khi trần gian không còn gì để ăn thì anh sẽ nướng thịt anh cho em ăn chứ?

- Nhưng anh không phải là Đường Tăng, thịt không ngon đâu!

- Đây là nơi đẹp nhất bán đảo. Làm sao anh biết nơi này nhỉ? Với em, cái gì anh cũng biết. Với em, anh là thần tượng.

- Thần tượng trong hoàng hôn!

- Mặt trời đang lặn, trời ơi, đẹp quá! Mây óng ánh như một lâu đài pha lê. Sông thì như một bờ môi vừa thoa son hồng, óng mịn và tươi mát quá đi! Làm sao quên được những giờ khắc như thế này nhỉ? Nhưng anh nói đi, làm sao mà anh lại muốn giết em? Ôi, rượu sakê cũng ngon quá. Tại sao anh muốn uống rượu sakê từ miệng em?

- Vì nó nóng ấm. Nhưng sao anh uống rượu mà em lại say?

- Và anh thì muốn giết em!

- Điên! Đó là hồn ma của anh, như anh đã kể tường tận với em.

- Nhưng với anh, tư tưởng là hành động. Và hồn ma không phải là tư tưởng của anh sao?

- Nó là tư tưởng của anh sao? Nó chỉ là hồn ma, và chắc gì nó là hồn ma của anh. Theo anh, nó chỉ mạo nhận, chỉ nói man. Nó là hồn ma đeo mặt nạ.

- Mặt nạ gì?

- Cái mặt nạ mà nó tưởng là anh.

- Nếu anh không có mặt nạ thì hồn ma lấy đâu ra cái mặt nạ đó?

- Nhưng thật vô lý! Tại sao anh lại muốn giết em? Nếu em còn nói năng linh tinh thế này thì anh sẽ quăng em xuống sông đấy!

- Ném đi, em không sợ! Em sẽ thành ma da. Và một ngày nào đó, em sẽ giết anh để trở lại làm người.

- Em xứng đáng là người yêu của một tên sát nhân!

- Xứng đôi quá còn gì! Anh là sát nhân, là người thầy, và mai sau sẽ đầu thai làm con em.

- Liệu đấy! Anh sẽ giết em. Nhưng bằng cách này. Cả hai cùng trầm mình, dưới đám bèo trôi kia. Những cánh bèo hạnh phúc!

- Cánh bèo! Đúng như người ta nói: Mới sinh ra, rễ tình đà nông nổi!

- Sinh lai chủng đắc tình căn thiển. Nó vô thường trong một thế giới vô thường, thế thôi. Nhưng khoảnh khắc mà nó trôi trên dòng sông hoàng hôn này thì đẹp vô song, em không thấy sao?

- Cả cái chết cũng đẹp.

- Ừ, cả cái chết cũng đẹp.


5.


Mỗi tối, mi lại chờ ta trong căn phòng này sao?

Đúng vậy, tôi chờ để ông sai bảo mà!

Để ta bảo mi đi giết người ư?

Đúng vậy, thưa ông!

Tại sao lại giết người mà không phải là làm một việc tốt nào đó?

Tôi sinh ra không phải để làm việc tốt. Những điều ông làm ngoài đời đang được ca ngợi đấy. Nhưng những điều tôi làm cho ông trong bóng tối tất nhiên sẽ không được ai biết đến.

Hiểu rồi, mi chỉ biết làm cái ác nhưng tại sao lại là giết nàng mà không phải là một ai khác?

Ha ha tôi chỉ vừa ví dụ là ông đã bị ám rồi!

Không cần thiết giết nàng chứ?

Không. Không! Nghe rõ chưa?

Vậy thì ai đây, xin hỏi?

Mi sẽ không làm được điều ta đòi hỏi đâu!

Làm sao ông biết?

Vì kẻ mà ta muốn giết, ha ha, chính là mi đó! Nghe rõ chưa, hung thần?

Ông lại đùa rồi, ai lại đòi giết thần hộ mệnh của mình bao giờ?

Ôi trời, mi là thần hộ mệnh ư?

Không tin thì tuỳ ông. Dẫu sao đi nữa, tôi vẫn cứ là thần hộ mệnh!

Mi là gì thì mặc xác mi!

Tôi là hồn chứ không phải xác!

Nhận lệnh đi, hãy làm điều ta bảo, hãy chết đi!

Một hồn ma không thể tự giết mình!

Vậy thì cút đi!

Cũng không thể.

Ta cấm mi điện thoại cho nàng hay đi gặp nàng!

Hồn ma, dẫu là hồn ma sống, cũng có một chút tự do của nó, xin ông nhớ cho!
Tự do của mi đã đe dọa cuộc sống của ta, tình yêu của ta.

Làm sao khác được chứ? Mọi cuộc sống đều bị đe dọa, mọi tình yêu đều bị đe doạ!


6.


- Alô, em đấy à?

- Nhưng anh là ai?

- Em không nhận ra anh sao?

- Không chắc! Anh hay hồn ma của anh?

- Anh. Anh đã đuổi hồn ma đi.

- Thế thì nó có chịu đi không?

- Anh... cũng không biết!

- Vậy thì người đang nói chuyện với em là ai đây?

- Chính anh.

- Hay đó là anh và hồn ma? Điều này anh có biết không?

- Em sao thế? Tại sao có nỗi hoài nghi này? Em đừng chú ý hồn ma của anh. Hãy loại nó ra khỏi cuộc đời của chúng ta.

- Ước gì em có thể làm thế. Em chỉ là một cánh bèo trôi! Ước gì...

- Hãy đến chỗ hẹn với anh ngay bây giờ! Cái góc bán đảo mà em bảo là đẹp nhất đó.

- Anh ơi, chính là anh đang chờ em trước cửa kia rồi.

- Ai? Nó ư? Không phải anh đâu! Em đừng...

- Làm sao em biết được kẻ nào đang chờ em chứ? Ai là anh, ai là hồn ma?

- Em đừng... Alô? Alô?


7.


Có một góc bình yên nơi bán đảo, nơi tôi có thể ngồi nhìn không chán những cánh bèo trôi.

Bèo trôi, sông trôi, mây trôi, nắng trôi...






http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do;jsessionid=26474440ECE03249CDA3AA5C765CCB2A?action=viewArtwork&artworkId=5413


______________


Tác phẩm của Nhật Chiêu trên Việt Nam Thư Quán
 
(sẽ đăng tiếp tục các tác phẩm của Nhật Chiêu vào đây thành một loạt bài cho người đọc dễ theo dõi, xin Ct.Ly đừng khóa thread này, cảm ơn nhiều. )


_______________

Cánh bèo đã đưa vào thư viện.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-19 15:00:06NuHiepDeThuong>
.
 
NHẬT CHIÊU
đồng trinh
 
 
 
1.
 

Ai thế, giọng nói thì thầm trong đêm? Đã mấy đêm rồi, giọng nói bí ẩn cứ thoảng vào tai tôi. Giọng nói là ai và tại sao lại tìm đến đây?
Tôi là... Nhưng em cừ thật, chẳng sợ gì hết! Còn bé thế này, đêm tối thế này. Em đã nghe rõ giọng tôi rồi chứ?
Nói thì phải nói rõ, em không sợ đâu. Vì em là Alice mà, không sợ thế giới kỳ ảo nào hết!
À phải, em rất giống Alice.
Còn anh?
Tôi là... một linh hồn.
Vậy là ma rồi, eo ôi!
Thôi mà, đừng làm bộ, em sợ gì ma! Tôi sẽ gọi em là A nhé, gọi tắt theo Alice ấy mà.
Còn anh?
Một chữ Hồn là đủ. Hồn ơi, Hồn hỡi... Em cứ gọi thế.
        _____________________________________________

                    Ta là dấu lặng giữa chừng hai dấu nhạc

                    Mà hiếm khi hoà một điệu trầm

                    Vì dấu nhạc mang tên là cái chết

                    Vẫn thường lấn át cả thang âm.

                    Đến khi mà cả hai hoà hợp

                    Trong quãng giữa của bóng đêm ngây ngất

                    Thì bài ca vô nhiễm lại vang ngân.

                                                                     Rilke

                _____________________________________________


Thế thì A bắt đầu nhé: Hồn đến đây làm gì?
Ta là một cô hồn lang thang trong vũ trụ, và một hôm nhìn xuống thế gian...
Đừng nói là nhìn thấy A nhé, xưa rồi!
Nhưng chính xác là thế mà! Và ta muốn làm bạn với A. Một tình bạn vĩnh cửu. Dù ta biết là không hề có vĩnh cửu.
Không có cũng được. Nhưng anh có biết hát không?
Ta thường chỉ hát một mình, nhưng nếu A muốn, ta sẽ hát cho A nghe:

            Ôi hãy để tôi yêu tình yêu của tôi
                  cho riêng mình tôi thôi
            Và tự nhận biết cái mà mình biết
                  cho một thế giới không hay không biết
            Không có ai chứng kiến
                  một bóng ảo ghé chơi
            Không nhìn thấy gì hết
                  thì không thấy thế thôi
            Để cho tôi yêu tình yêu của tôi...


Hay quá! Lời của ai thế?
Ca từ của Clough.
Một người trong thế giới của anh à?
Đúng vậy. Và ta sẽ hát tiếp, ru cho A ngủ nhé! Đây là bài hát của chính ta:

            Ôi đêm!
            Ta dong linh hồn mình
            Như một con đom đóm...

2.

Thưa bác sĩ, kết quả siêu âm thế nào ạ?
Con gái bà có thai, năm tuần.
Có thai? Không thể được!
Tại sao không?
Nó chỉ mới mười ba tuổi.
Và đã trễ kinh hơn hai tuần? Vì thế bà mới dẫn cô bé đến đây chứ gì?
Vâng, nhưng thưa bác sĩ, nó còn trinh.
Sao bà biết?
Tôi là mẹ của nó mà.
Thì sao? Bà có thấy hình tròn này trên phiếu kết quả không? Đây này!
Cái hình tròn nhỏ xíu này ư, nó là cái gì?
Túi thai, bà hiểu không?
Không thể nào!
Không thể nào cái gì chứ? Bà là bác sĩ hay tôi?
Tôi thề với bác sĩ, con gái tôi đồng trinh. Hay là... có sự nhầm lẫn! Chắc không phải lúc nào máy móc cũng chính xác chứ?
Trong trường hợp này,rất tiếc, thưa bà, không còn gì phải nghi ngờ nữa hết!
Nhưng tôi tuyệt đối tin tưởng con gái tôi đồng trinh!
A, như thế thì đó là một phép lạ!
Phép lạ? Đúng thế! Tại sao tôi không nghĩ ra? Cám ơn bác sĩ. Đây chỉ là một phép lạ mà thôi. Con gái tôi đồng trinh nhưng đã có thai!
Tuỳ bà. Nếu bà muốn nhìn thấy phép lạ thì phép lạ ở mọi nơi. Bản thân việc thụ thai đã là một phép lạ của vũ trụ rồi đấy!


3.

Anh ạ, có một phép lạ vừa xảy ra trong nhà mình, cho Alice của mình.
Gì thế? Chẳng lẽ các tượng thánh của bà lại toả hào quang? Hay lại khóc nữa đây?
Không. Ông nghe đây, Alice có thai.
Cái gì cơ?
Tự nhiên mà có thai, dù vẫn còn trinh nguyên.
Tự nhiên? Em có điên không?
Không.
Làm sao em biết nó có thai?
Kết quả siêu âm.
Và siêu âm cũng nói rằng nó còn đồng trinh?
Bác sĩ bảo rằng đó là phép lạ.
A, lại còn thế! Con em quả là đang tiếp nhận một phép lạ kinh khủng.
Con em ư? Thế anh là cái gì?
Tôi đầu tắt mặt tối, còn đâu thì giờ để dòm ngó đến Alice. Hơn nữa, mẹ thì phải canh giữ trinh tiết của con gái chứ!
Tôi canh giữ, luôn luôn canh giữ. Một người làm vườn chuyên tâm nhất đối với mảnh vườn con nhà mình cũng không thể có cặp mắt canh phòng như tôi.
Vậy thì ngày nào cũng đi gội đầu, gọt giũa móng tay, đến hồ bơi... cũng là quan tâm đến con gái ư?
Những lúc ấy, Alice ở lớp học. Chuyện gì có thể xảy ra ở lớp học chứ?
Có chắc nó chỉ ở lớp học không?
Nó luôn đi cùng với bạn gái thân nhất mà.
Vậy là đáng tin ư?
Anh nghe đây, tôi tin con gái tôi. Khi chưa gặp anh, tôi còn trinh nguyên. Alice chưa gặp ai hết. Nó như in tờ giấy trắng.
Tờ giấy trắng mười ba tuổi!
Anh vẫn còn nhớ tuổi của con ư? Với lứa tuổi này, làm sao nó biết chuyện đó?
Hỏi tôi ư? Khi nó đã có thai! Mẹ con hay nhỉ!
Nhưng tôi quả quyết với anh, Alice của mình vô tội!


4.

Thưa cha, nếu không có tội thì có thể xưng tội không?
Con ơi, không tội thì cớ gì lại xưng?
Vì thế này... thưa cha... con có thai.
À, con bao nhiêu tuổi?
Mười ba, thưa cha.
Chúa ơi, và con đang có thai?
Dạ, vì thế...
Thế là con phạm tội rồi. Con đã ăn trái cấm. Trái cấm ngon lắm phải không?
Con không biết, thưa cha.
Tại sao còn nói là vô tội?
Nhưng con có làm gì đâu?
Có thể con không làm gì. Nhưng ai đó hẳn đã làm gì với con, phải không?
Không, thưa cha, không có ai cả.
Có thể con bị lừa, bị mê... mà không hay biết. Hãy cố nhớ lại xem. Có lúc nào con ngủ mà gần bên con lại có người khác giới nào không?
Không, không có đâu cha.
Nhớ kỹ đi, có người khác giới nào từng ôm con không?
Không. Ngoài mẹ và bạn gái, chỉ có bố là đôi khi ôm con thôi.
Hay là... ờ, có khi nào con ở một mình với bố không?
Cha nói gì thế?
Có nghĩa là con đồng trinh thật à?
Dạ, thưa cha.
Chắc chắn chứ?
Dạ, chắc chắn mà.
Chúa ơi, con đến đây mà không nói thật thì cha biết làm thế nào?
Con nói thật mà!
Còn non trẻ thế mà định qua mặt ta sao?
Dạ, con không hề có ý đó. Con chỉ không hiểu gì về trường hợp của mình. Vì thế con đến với cha. Có trường hợp nào tương tự như con không?
Có đấy, có một trường hợp. Và là duy nhất trên thế gian này.
Thưa cha, vậy thì...
Nhưng đừng phạm thượng! Con chớ mà nhắc đến sự vô nhiễm linh thánh tối thượng. Nếu không thì sẽ phạm tội báng bổ. Tội trọng đó con ơi!


5.

Hỡi linh hồn đêm đêm đến với em, Hồn có biết chuyện gì đang xảy ra không?
Ta biết.
Hồn ơi, đến giờ A cũng không rõ Hồn là ai kể từ dạo Hồn đến với A lần đầu tiên vào mùa xuân vừa rồi, khi  trong đêm tối giọng thì thầm mê hoặc của Hồn rót vào tai em những lời nói, lời ru. Và từ đó em chấp nhận người bạn vô hình trong đêm. Nhưng Hồn thật sự là ai, A có biết gì đâu! Vậy, hãy để A hỏi một lần nữa, Hồn là ai? Tại sao tìm đến A?
Một cô hồn, ta đã nói rồi mà. Thở than dưới đất, ăn nằm trên sương. Ta tìm đến A vì A là cô gái duy nhất chịu nói chuyện với ta mà không sợ hãi gì và giữ gìn sự bí ẩn này tuyệt đối. Ta biết em đã đến chỗ cha xứ xưng tội và dù bị căn vặn đủ điều, A không hề một lời nhắc đến ta.
Em không thể nói với cha rằng em đang làm bạn với hồn ma.
Phải, làm như họ sẽ chẳng bao giờ thành ma!
Tại sao em lại có thai? Hồn nói đi!
Ta thực sự không biết. Linh hồn đâu phải điều gì cũng biết. Cái gì đã xảy ra cho em thật là huyền bí, nằm ngoài tưởng tượng của ta.
Phép lạ, huyền bí... Vậy là không ai giải thích gì hết với em.
Có thể là em quên... về một mối quan hệ nào đó chăng?
Không, em chẳng quên điều gì. A chẳng gần gũi thân thiết với anh con trai nào, nếu không kể một hồn ma! Chỉ nhớ rằng, khi  giọng điệu êm ái của Hồn hát ru em, khi em bắt đầu chìm dần vào giấc ngủ thì em luôn luôn có cảm giác được vuốt ve, những vuốt ve nhẹ nhàng như gió thoảng...
À, ta chỉ là gió..., ta muốn nói, chỉ là một linh hồn. A ơi, một linh hồn thì làm sao có thể gieo được gì vào một cơ thể chứ?
Em không biết. Ngoài điều này, em không còn một quan hệ tình tự nào khác.
A, một quan hệ tình tự. Lời nói đáng yêu vàng ngọc này lần đầu ta được nghe, một lời nói dường như làm ta hồi sinh. Một quan hệ tình tự! Trong bóng tối, ta vẫn có thể nhìn thấy A đỏ mặt!
Cơ mà... có nghĩa gì đâu! Mỗi đêm, A sống trong thế giới vô hình. Em không thấy em, không thấy anh, không thấy gì cả. Chỉ nghe một giọng nói thì thầm. Vậy mà đêm nào em cũng đợi!
Và đó là điều quá diễm phúc, A ơi, đối với một linh hồn lang thang như ta!
Rồi sẽ có lúc anh không đến nữa, không còn giọng nói trong đêm.
        _____________________________________________


                    Chúng ta tựa hồ những chiếc cối xay gió

                    Trong một thế giới không hề có gió thổi qua!

                                                              John Fowles

                _____________________________________________


Ta sẽ đến, A ơi, chừng nào còn có thể được!
Ngày mai vẫn đến chứ?
Hẳn rồi!
Vậy thì bây giờ A yên tâm ngủ nhé!
Ngủ đi, ta hát ru A:

            Ôi đêm!
            Ta dong linh hồn mình
            Như một con đom đóm...
            Qua cánh đồng thân thể em
            Nhỏ bé mà vô biên
            Để còn thấy mình trong khoảnh khắc
            Loé sáng lung linh
            Và còn chơi đùa dìu dặt
            Vô ảnh, ôi vô hình...



http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5156

_______________


Tiểu sử Nhật Chiêu
Tác phẩm của Nhật Chiêu trên Việt Nam Thư Quán


_________________

Đồng trinh đã đưa vào thư viện.
Đăng nhập để trả lời
0
1.
Đó là ta sao? Trước mặt nàng, ta hồi sinh. Tuổi trẻ, tuổi trẻ huy hoàng! Nhưng đó là ta sao?

2.
Ngày rằm lại đến và nàng trở lại bàu sen.
Bàu sen nằm giữa một cánh đồng lúa mênh mông. Bắt đầu rẽ vào đồng là nàng có dáng dấp của một kẻ đi lạc. Giống một cánh chim bay lạc thì đúng hơn.
Ta thích thú với trò chơi đọc ý nghĩ nơi người khác. Nàng đang nghĩ ngợi những gì?
Rồi mình sẽ được ngắm những đóa sen trắng nõn nà như lụa, những đóa sen hồng rạng rỡ như hồng nhung. Sẽ được nhai những hạt sen tươi mềm mại thơm mát, những hạt sen rang bong vỏ ngầy ngậy nồng nàn còn nguyên tim đăng đắng. Sẽ được uống thứ trà mê ly giấu trong nhụy sen. Sẽ được nghe ông đọc thơ cổ giữa chòi canh trong bàu...
Có phải vậy không, cô bé có bước đi vừa tung tăng trẻ thơ vừa yểu điệu thục nữ này?
Lần đầu phát hiện ra một bàu sen diễm ảo giữa cánh đồng xanh, nàng hầu như reo lên giọng điệu bé con: Sen! Sen!.. và nàng tìm cách đi quanh bàu trên bờ vùng cho đến khi ta gọi nàng.
Cháu thích sen lắm phải không? Vậy thì ra chòi canh với ta. Nhưng phải bỏ dép ra. Muốn ngắm sen thì phải đi chân trần, và không sợ bùn. Ta là một ông lão mà cháu không đoán được tuổi đâu...
Ta dắt nàng đi lên bờ thửa để đến chòi canh giữa bàu. Bùn, đất và cỏ miết vào đôi bàn chân nhỏ nhắn của cô tiểu thư phố cổ.
Cẩn thận đấy cháu! Phải đi giữa bờ. Đừng đặt chân bên mé, dễ trượt xuống nước lắm.
Đôi bàn chân trần của nàng dọ dẫm từng bước mặc dù nàng vẫn nắm chặt tay ta. Thế nhưng nàng vẫn tươi cười, không lộ vẻ gì hãi sợ.
Nàng cũng tươi tắn như lúa xanh, như sen trắng.
Bờ thửa chạy giữa một cảnh hoa mê hồn. Những hoa rong nở rộ, rực vàng trên mặt nước. Những búp sen hồng trắng, gương sen, lá sen chói lọi trong nắng tháng sáu.
Thiên nhiên như đang dậy thì.
Có thể nàng đang tự nhủ: Sen ơi, em đẹp đến độ ta phát ghen, mà mình ghen thật đấy!
Trước khi mời nàng ngồi lên chiếc phản nhỏ trong chòi, ta xuống bàu, dùng gàu tre vợi nước trong lên để rửa chân cho nàng. Cả hai bàn chân nàng đều lấm bùn đến mắt cá.
Khi bùn được gột hết, đôi bàn chân xinh xẻo của nàng lộ ra, muốt như cánh sen.
Ta đứng hẳn dưới bàu, nước ngập trên đầu gối. Nàng ngồi trên một cội đinh lăng, đặt hai bàn chân ngay ngắn trên bờ nước như một cô bé đang nghe người lớn la mắng vì tội nghịch bùn.
Bàn tay xương xẩu của ta vuốt bùn ra khỏi các ngón chân be bé, hồng nhạt. Trên làn da mỏng lộ phơn phớt gân xanh chảy tràn làn nước từ gàu đổ xuống lấp lánh nắng ban mai.
Có lần, đăm đăm nhìn vào một búp sen trắng gần bờ, ta đã thấy nó gợi đến bàn chân cô gái nhỏ xinh xắn nào đấy như thể là ta đã thấy nàng trong mơ.
Ngồi trên phản, nàng cùng ta tách những hạt sen ra khỏi gương. Nàng có cảm giác lâng lâng ở ngón tay khi bóc lớp vỏ lụa mềm mại, mỏng và trắng muốt của hạt sen, nàng nói như thế.
Cháu thấy không, hạt sen khi còn non thì xanh mượt, nhưng chỉ vài ngày đã chuyển sang màu cánh gián và rồi hai hôm sau đỏ sẫm bồ quân. Chỉ có một thứ ở sen là không đổi màu, bao giờ cũng xanh ngắt, đó là tim sen. Ta thường lấy tim sen pha trà mà uống. Màu xanh ấy như ngấm vào tinh thần. Nhưng lần sau, ta sẽ cho cháu uống một thứ trà còn tuyệt vời hơn nữa: Trà giấu trong nhụy sen, để qua đêm trong bàu...
Nàng hẹn ta rằm sau. Và quả nhiên, như lời. Nàng đến để uống thứ trà ngát hương thần tiên đó. Chiều hôm trước, ta đã bơi thuyền ra giữa bàu, cho một loại trà quý vào trong lòng nhụy của một búp sen trắng, rồi dùng tơ tằm quấn nhẹ quanh búp, hãm đà sen nở. Và cứ thế, để cho sen ngậm trà suốt đêm, giữa đầm, dưới một bầu trời ẩm sương. Để rồi khi trời sáng, ta lại bơi thuyền ra, hái cả búp sen về. Ta cũng gạn vô vàn giọt sương trên các lá sen cho vào bình.
Và lần đầu tiên trong đời, nàng uống thứ nước trà thơm quyện hương nhụy sen, hương sương đêm và hương nước mưa tinh khiết mà ta pha cho nàng.
Nàng không ngạc nhiên khi biết được ta nguyên là một thầy giáo văn chương. Từ bao giờ ta lui về trồng sen, ta cũng không còn nhớ.
Trong khói hương trà, gương mặt nàng càng ửng hồng, ấm áp, diễm lệ mà thanh thoát.
Ta đọc cho nàng nghe hai câu thơ về sen: Hoa sen đầy đặn yêu kiều/Đừng làm đau ngó khi liều hái sen! Ta nói, cháu biết thơ ai chứ? Nguyễn Du đấy.
Thật xấu hổ, cháu không nhớ!
Không sao đâu. Tuy là thơ Tố Như, nhưng là ta phỏng dịch. Từ bài Hái sen trong mộng. Ta muốn là học trò của Tố Như và của những đóa sen trong bàu.
oOo
Sáng nay, nàng trở lại bàu sen, lòng vui như hội. Đêm qua, nàng mơ thấy một thanh niên áo xanh bơi thuyền đưa nàng đi hái sen và hát đúng hai câu thơ mà ông lão từng đọc cho nàng nghe: Hoa sen đầy đặn...
Khi đi vào bờ thửa, nàng nhìn ra xa thấy chòi canh giữa bàu sen trống vắng. Vậy là ông lão chưa đến. Không sao, nàng sẽ đợi.
Bỗng dưng, bầu trời đảo xuống chớp nhoáng. Nàng trượt chân từ mé bờ ngã văng xuống nước. Đúng là rơi từ cầu mộng!
Lóp ngóp đứng dậy, trèo lên bờ, người bê bết bùn, cả mặt và tóc cũng dính dớp rong bèo, nàng đi thẳng về phía chòi canh.
Bắt chước ông lão, nàng lấy gàu tre vợi từng gàu nước trong từ bàu lên mà tắm rửa.
Cánh đồng mông mênh không một bóng người nhưng nàng vẫn lánh vào giữa những bụi chuối mà dội nước lên mình trần và sau đó, gột giặt quần áo.
May mà trên phản có một tấm chăn rộng của ông lão. Quấn chăn quanh mình, nàng ngồi ngắm bàu sen, cảm thấy hơi thích thú trong tình cảnh ngộ nghĩnh này hơn là bực mình.
Quần áo ướt được phơi trên một tàu lá chuối. Không sao, nàng tự an ủi, nắng gắt thế này sẽ chóng khô thôi.
Không biết làm gì, nàng ngồi ngắm đôi bàn chân trắng trẻo xinh xinh của mình. Chân gì mà đẹp dễ sợ, nhiều người nói thế khi tình cờ được nhìn thấy chân nàng, khi nàng thử giày chẳng hạn. Chân đẹp như thế đến khổ mất thôi, ai đó lại nói. Nàng không tin mình sẽ khổ hận chỉ vì có đôi bàn chân đẹp lạ thường.
Đến trưa, ông lão vẫn chưa đến. Đói và mệt, nàng thiếp đi.
Một giấc ngủ thanh bình, tươi tắn. Như một con bồ câu ngủ. Như chưa từng có trượt ngã, bùn lầy.
Rồi khi mở mắt, nhìn thấy một thanh niên lạ ngồi ở một bên phản, nàng hoảng kinh.
Ông lão đâu?
Cô đừng sợ, tôi là cháu của ông ấy. Trông thấy cô, tôi nhận ra ngay, giống từng chi tiết mà ông tôi kể về cô.
Nhưng ông lão đâu?
Ông tôi mất rồi.
Và trong khi nàng khóc, chàng trai kể: Khi anh từ thành phố về quê nghỉ hè thì người ông đã bệnh nặng. Trong những ngày cuối cùng, hầu như ông chỉ trò chuyện với anh, qua đó anh biết tường tận về cô. Và hôm nay anh ra đây để đón cô, không ngờ cô đến sớm như thế.
Nàng vẫn khóc.
oOo
Đúng như thế, nó là cháu ta. Và đúng hơn nữa, nó là ta. Khi ta hấp hối, nó ôm lấy ta. Và bằng cách nào không biết, linh hồn ta đi thẳng vào trong thân xác trẻ trung của nó. Linh hồn nó thì vẫn còn đó, cho dù đã trở nên yếu ớt mông lung.
Quái  quỷ! Linh hồn tôi bị ông chèn ép hầu như nghẹt thở. Thân xác là của tôi, tôi đang ở nhà tôi kia mà? Ông là kẻ chiếm đoạt! Đã đành là tôi yêu ông, nhưng tốt hơn hết là ông nên xéo đi!
Nàng nằm thanh thản, tóc huyền lòa xòa trên vai, đẹp như một cây đàn xưa. Mỗi sợi tóc của nàng xui ta nhớ thời trẻ trung. Như vần thơ Đường mà ta từng đọc cho nàng nghe: Cẩm sắt vô đoan thất thập huyền/Nhất huyền nhất trụ tứ hoa niên...
Nàng không phải là cây đàn, ông đừng mơ! Hay nàng là cái trống bỏi của ông? Lúc tôi còn trẻ, ông lấy giấy bìa bồi thành cái trống bỏi cho tôi chơi. Ha ha! Bây giờ thì sao?
Khi ngủ, nàng còn đẹp hơn lúc thức. Gương mặt nàng dường như hồng nhuận hơn, mịn màng hơn. Và bờ môi trẻ con ấy cũng dường như cong hơn.
Ta biết, dưới chăn là một tấm thân trần. Khi nàng trở mình, chéo chăn tuột khỏi bờ vai và ta trở thành người nhìn trộm.
Nhìn thì nhìn, cần gì phân biệt trộm hay không? Nếu đã quân tử thì đừng nhìn. Bọn quân tử thì sẽ chẳng nhìn đến nơi, ăn đến nơi, chơi đến nơi. Xuẩn!
Nhìn bờ vai mịn nõn, tươi tắn, mềm mại, rướm một chút mồ hôi, óng mượt trong tia nắng lọc qua tàu lá chuối bên chòi, có thể đoán toàn thể vóc thân đẹp đến thế nào. Một thân thể như thể được dệt bằng vô số làn vỏ lụa của hạt sen trong cõi nhiệm mầu.
Một cái trở mình khác, và đôi bầu vú trinh nguyên của nàng bất ngờ xoay ngửa, trông như hai chiếc lều du tử trắng ngần hiện ra trong nắng gió sa mạc. Trên mỗi chóp đỉnh là cái nụ nhỏ, chơm chớm hồng, mòng mọng như chứa đầy bí ẩn mật hoa.
Hãy nhìn nàng xem! Tuổi trẻ hồng hào trên môi, trên vú. Tuổi trẻ nồng nàn trong từng nhịp thở. Tuổi trẻ thơm tho từng sợi tóc, lông tơ.
Tôi đã chờ đợi từng ngày để gặp nàng. Như thể ngôn từ ông đã sáng tạo ra nàng.
Không thể hiểu nổi, thân xác ông đang chết dần mòn mà tâm hồn ông cứ bừng bừng một sinh lực mới!
Thân xác ta như muốn nổ tung. Nhưng đâu phải là thân xác ta? Vậy thì khát vọng này là gì? Linh hồn của một ông lão trộn lẫn với da thịt trai trẻ làm nên nó chăng? Dẫu sao đi nữa, một khát vọng thuần túy thì đâu có tuổi?
Người con gái này tại sao lại xuất hiện trong những ngày tháng hoàng hôn của ta? Nàng như một cái cây đang thả bay những phấn hoa mê hồn về phía ta mà không hề tự biết điều gì.
Gì thì gì, thời của ông đã qua rồi! Bây giờ là thời của tôi cơ mà!
Hãy nhìn ông xem! À, mà không, người ta không thể nào nhìn thấy linh hồn. Cái thân xác này là tôi mà, xin ông nhớ cho! Hai linh hồn trong một thân xác, trò chơi gì thế này? Tại sao ông lại mượn đúng thân thể của tôi?
Ta nhớ mỗi lần nàng đưa đóa sen trăng lại gần gương mặt hồng mịn của nàng, ta đều hầu như rùng mình. Cái đẹp gợi cảm của hai thứ ấy gộp lại làm rối lòng ta. Gương mặt nàng luôn luôn ửng một sắc hồng tự nhiên không phấn sáp. Đôi mắt nàng lúc nào cũng lóng lánh một làn sóng lướt nhẹ qua trần gian.
Có lần, hồi tôi còn bé, ông dẫn tôi dạo chơi bên bờ sông mùa hạ. Tôi nhìn thấy một xác ve trên cây sầu đông. Xác màu nâu nhạt, khô khốc, mỏng tang, còn đủ bốn chân, hai càng, đủ cả râu, vòi và hai hốc mắt hãy còn màng che. Trên lưng của xác ve, còn có một đường xẻ dài. Tóm lại cái xác khô ấy đã cho thấy loài ve thoát xác kỳ diệu như thế nào. Tôi còn nhớ ông thở dài nói, phải chi con người có thể thoát xác được một lần như ve, cháu hiểu không?
Lúc ấy, tôi không hiểu gì. Còn bây giờ thì tôi biết rằng ông là con người duy nhất trên thế gian này có thể thoát xác như ve. Nhưng ông lại nương vào tôi mà thoát xác.
Thế có đau cho tôi không, đau còn hơn hoạn nữa kia đấy!
Một lần, nâng đóa sen lên, nàng đếm xem có bao nhiêu cánh. Mười sáu cánh, nàng reo lên. Đó có phải là tuổi của nàng không?
Mở nhẹ các cánh đang chụm kín ra, nàng nhìn vào thế giới trong lòng sen, có đài có nhụy, có vô số vòi nhị như tơ vàng, có những bầu nhị trắng chứa phấn hoa, có vô số cái đẹp và giấc mơ trước đôi mắt nhung đầy trìu mến của nàng.
Nàng nhìn thế giới trong lòng sen; ta nhìn thế giới đang thu nhỏ lại trên nét mày thanh tú của nàng.
Khi đến chòi canh, nhìn thấy một cô gái ngủ ngon lành trong chiếc chăn cũ của ông, tôi biết ngay là nàng. Những gì ông nói về nàng quả không ngoa! Chà, tôi chỉ xin thêm: nàng là cô gái ngoài hành tinh! Trái tim tôi duyệt ngay cái mà mắt tôi nhìn thấy.
Tôi có cả một collection các tác phẩm erotica kinh điển. Nhưng trước mắt tôi, nàng là một erotica sống. Tôi háo hức ngắm nàng ngủ trần trong chăn, nửa kín nửa hở. Mỗi cái trở mình chết người của nàng làm tôi choáng!
Cái đẹp nào có thể so sánh nổi với bầu ngực mơn mởn thanh xuân kia đang rập rờn như sóng? Đó là vì hơi thở của nàng hay vì cái nhìn ta nổi gió?
À thôi, cô ta đã thức dậy rồi, ta tạm thời hòa với nhau làm một vậy!
oOo
Nàng vẫn khóc, nhưng đang cố gắng tự kìm chế. Rồi sực nhớ ra rằng mình đang trần truồng trong chăn, nàng nhờ chàng trai lấy hộ quần áo phơi trên cây chuối cho nàng.
Dù chàng trai tế nhị quay mặt đi, nàng vẫn lấy chăn treo chắn phía trước mình mà mặc quần áo.
Sau đó, bình tâm lại, nàng bắt đầu trò chuyện với chàng trai.
Ông rất tốt với em. Dạy em về thiên nhiên, về văn chương, về cái đẹp.
Ư, ông rất tốt. Cực kỳ tốt!
Em rất thích nghe ông đọc thơ Đường, giọng vô cùng trầm ấm.
Anh không biết đọc thơ Đường, nhưng thỉnh thoảng sẽ hát cho em nghe... À quên, gì chứ thơ Đường thì anh cũng có thể đọc như ông, cam đoan với em đấy.
Chắc không?
Nhưng anh còn có thể hát những bài rock lừng danh nhất trên thế giới hiện nay... Tóm lại, anh có thể thay thế ông và hơn nữa...
Đó là ta sao? Trước mặt nàng, ta hồi sinh. Tuổi trẻ, tuổi trẻ huy hoàng! Nhưng đó là ta sao?
 
 
Nguồn: www2.thanhnien.com.vn/
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-05 07:30:44huytran>
Ăn gió? Và cuối cùng, gió là thức ăn duy nhất mà tôi có thể ăn được sau chứng bệnh quái ác kia. Tôi không còn có thể chạm đũa vào cơm, canh, cá, thịt... chứ đừng nói gì đưa chúng vào miệng. Toàn bộ cơ thể của tôi từ lâu rồi dị ứng với các thứ ấy.

Ban đầu tôi thử ăn trái cây. Chỉ được vài ngày thôi. Rồi thì cả hoa quả cũng làm tôi lợm giọng.

Nghĩ người ăn gió... --- Nguyễn Du---

Một đêm kia, trên sân thượng của một trà quán, tôi bất ngờ khám phá ra mình ăn được gió. Một miếng gió bỗng dưng bay nhẹ vào miệng tôi, chạm vào đầu lưỡi và trong đó có lẫn chút hương cà phê.

Lập tức vị giác tôi thức tỉnh và rung động ngây ngất. Miếng gió tan dần trên lưỡi tôi như một loại kem tuyết tuyệt hảo. Khi nó tan hết rồi tôi vẫn còn nhấm nháp cái dư vị phi thường của nó, cái dư vị pha chút hương hoa quỳnh nở gần đấy, trong cái góc lặng lẽ mà tôi đang ngồi.

Cứ thế, tôi chờ gió. Dần dà tôi quen cách đón rước miếng gió nào bay gần, dùng lòng bàn tay hất nhẹ nó vào miệng mình.

Đêm đó tôi ăn một tiệc gió ngon lành. Sau một tháng đói lả, tôi bỗng tươi tỉnh hẳn lên, lấy lại khí sắc xưa. Khi đã no nê, tôi kết thúc cuộc ăn trả bữa bằng một chén trà có vị quế.

Nhưng thức ăn gió ở thành phố lớn này nhanh chóng làm tôi chán. Vì nó không tinh khiết.

Trước ngày ra đi tôi đem Kinh Dịch ra bói. Được quẻ Di

Di (Nuôi nấng): Bói được quẻ này rất tốt, nhận ra cái đạo dinh dưỡng, tự nhờ bản thân mà kiếm cái ăn.

Trời đất sáng tạo, nuôi nấng muôn loài. Nuôi thể chất và nuôi tinh thần. Tự nuôi mình và nuôi tha nhân.

Lời Tượng: Dưới núi có sấm là hình tượng quẻ Di, quân tử thận trọng lời nói và ăn uống tiết độ.

---Kinh Dich--


Thế là tôi ra đi, chọn bờ biển H. làm nơi đổi gió.

Khách sạn mà tôi ở kiến trúc theo một dáng thuyền xưa, có vị trí tuyệt hay. Một bên là bờ biển và một bên là sông. Là nơi con sông đang đến gặp biển. Như vậy, thức ăn của tôi sẽ là gió biển lẫn gió sông.

Khỏi phải nói, chưa bao giờ tôi sung sướng như thế này. Ôi những miếng gió mằn mặn và mát lạnh của đêm nhiệt đới. Gió ở đây nuôi tôi thể chất lẫn tinh thần.

Sau khi no nê giữa trời nước, tôi trở về phòng. Một người phục vụ hỏi tôi đêm nay có cần xoa bóp không. Cô ấy rất đẹp, anh ta nói, và xoa bóp rất khéo. Chỉ xoa bóp thôi. Nhưng cô ấy sẽ hoàn toàn khỏa thân. Có điều quí khách tuyệt đối không được đụng chạm vào mình cô ấy. Nếu cần chuyện kia, anh ta nói rõ, thì sẽ có cô khác thôi. Nhưng dẫu sao đi nữa, không có gì so sánh được với cô ấy, anh ta quả quyết với tôi.

- Thật không? Anh nói như thể cô ấy là một báu vật!

- Thật mà!

Có gì thật hay giả về một cô gái xoa bóp miền biển? Mà tôi thì đang mỏi nhừ sau chuyến hành trình cũng là xa xôi của ngày hôm nay.

Thú vị đấy, tôi nghĩ. Và bảo anh ta gọi “cô ấy” lên.

- Nhưng xin ông đừng hỏi tên cô ấy.

- Tại sao?

- Cô ấy luôn luôn vô danh.

Được, tôi đồng ý với anh ta. Từ sáng đến giờ tôi chỉ gặp những người vô danh, những đóa hoa vô danh, những vì sao vô danh, những áng mây vô danh. Và cát bụi vô danh.

Người phục vụ không nói ngoa. Khi cô gái bước vào, tôi cảm nhận lập tức cái đẹp vô danh này cũng là một ngọn gió vô danh.

Cô gái bảo tôi nằm sấp trên giường. Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng tôi cũng làm theo lời cô. Và tôi nghe cô trút bỏ quần áo.

Người trên núi Cô Xạ xa xôi da dẻ trắng trong như băng tuyết, dáng dấp mềm mại như gái trinh.

Họ không dùng ngũ cốc, chỉ ăn gió uống sương mà sống.

----Trang Tử -----



Cô gái quì bên mình tôi, bắt đầu xoa bóp vai tôi. Thỉnh thoảng tôi tìm cách ngắm nhìn vóc thân thanh tú và óng ánh của cô.

Nhưng rồi tôi nhận ra chính là cách nói chuyện của cô mới đặc biệt quyến rũ.

- Làn da anh mềm mại như gái trinh. Em biết anh đã không nếm những thức ăn thông thường từ lâu.

Tôi ngạc nhiên. Ăn gió, dẫu sao đi nữa, vẫn còn là bí mật của tôi.

- Làm sao em biết?

Cô thản nhiên đáp:

- Em tiếp xúc với nhiều người như anh.

- Họ cũng ăn gió ư?

- À, thì ra anh là người ăn gió.

- Em là người đầu tiên biết được bí mật này.

- Ăn gió uống sương mà sống không phải là một bí mật.

- Tên em có phải là một bí mật không?

- Không. Em là vô danh, cô gái vô danh.

- Anh ăn gió. Vậy thì em còn biết những ai cũng ăn gió như anh?

- Không, những người đàn ông mà em biết không có ai ăn gió. Có lẽ anh là độc nhất.

- Vậy thì họ ăn gì?

- Có người ăn chữ.

- Chữ ư?

- Chữ trong sách. Các dòng chữ biến mất khi ông ta nâng sách lên miệng. Các trang sách lần lượt bị ăn mất chữ, chỉ còn lại giấy trắng như chưa bao giờ in.

- Ăn xong, ông ta thế nào?

- Ông ta nói. Nói huyên thuyên. Em còn nhớ câu này: “Khởi đầu là chữ và kết thúc cũng là chữ. Ta là nhà tiên tri cuối cùng”. Nhớ vậy thôi, chứ em có hiểu gì đâu.

- Em là vô danh thì cần gì hiểu chứ. Thiên nhiên là vô danh. Ngoài chữ, còn gì nữa?

- Người khác à? Em biết người ăn cái bóng của mình.

- Cái bóng nào?

- Cái bóng trong gương. Đó là một anh thanh niên gầy gò. Hễ đói là anh ta đến trước gương mà đứng. Rồi bẻ từng miếng bóng của mình trong gương mà ăn. Ăn ngon lành. Em không bao giờ thấy anh ta cười, dù chỉ là mỉm miệng, dù trước gương hay không. Làn da anh ta rất nhợt nhạt.

- Anh ta giống một người sắp tự tử, phải không?

- Em đoán thế. Sao mà biết được? Nhưng em sợ nhất là người ăn lửa. Đó là một nhân vật bí ẩn, gương mặt lạnh như băng. Ông ta có một cái bật lửa màu máu, và khi đói ông ta nuốt hết mảnh lửa này đến mảnh lửa khác. Khi em xoa bóp, đôi bàn tay em gần như bị bỏng vì làn da ông ta nóng ran, nóng khủng khiếp! May mà ông ta cũng biến mất nhanh như khi xuất hiện.

- Và không gặp lại?

- Em chỉ mong thế. Làn da anh thì khác hẳn. Mỏng như giấy, hơi buồn và nhạy cảm.

- Hơi buồn? Làn da mà cũng buồn ư?

Và khi cô gái trả lời, tôi hiểu rằng đối với cô, mỗi làn da đều có sắc thái tình cảm và ngôn ngữ riêng: vui, buồn, giận, thương, ghét, nồng nàn, dửng dưng, mơ mộng... và cả điên rồ nữa.

Sau khi cô gái rời phòng, tôi chợt có ý định đi dạo trên bờ biển.

***

Và tôi biết mình đã chọn đúng thời điểm để dạo chơi.

Trăng.

Trăng bắt đầu lên trong rặng phi lao. Những cành lá nhỏ rung động trong gió, dù vậy vẫn kết được một chiếc tổ huyền bí.

Và loài chim vạn dặm của đêm đã đẻ vào đó quả trứng óng ánh hào quang.

Trăng.

Bãi cát lấm tấm ánh bạc trải dài dưới chân tôi. Dường như không phải tôi bước chân đi. Gió đẩy sau lưng và tôi lướt trên cát mịn như một cọng cỏ may.

Cả miệng ta trăng là trăng!

Cả lòng ta vô số gái hồng nhan;

Ta nhả ra đây một nàng...

----Hàn Mặc Tử -----



Cuối cùng tôi cũng nhận ra có một bóng người trên bãi. Nấp sau một đụn cát, tôi nhìn về hướng cái bóng.

Đó là một thiếu nữ đi lên từ biển.

Hẳn nàng vừa tắm đêm. Mái tóc ngang vai của nàng lấp la lấp lánh những ngấn nước bạc, trông như một tổ đom đóm, gói gọn một gương mặt mê ly, phảng phất một vẻ đẹp u huyền phiêu diêu. Đôi mắt to lóng lánh.

Tơ lụa mỏng đầm đìa dán chặt từ ngực đến đùi nàng, quấn quít quanh phần chính yếu và đẹp nhất của thân hình dong dỏng một tiểu thư. Đó là một chiếc áo ngủ mỏng manh bất ngờ đẫm nước, đẫm trăng. Có lẽ chuyện tắm đêm này ngẫu hứng diễn ra khi nàng dạo chơi trong đêm, trên bãi bờ tịch mịch.

Trăng cũng đi lên từ biển như nàng. Và nó rắc lên tấm thân diễm tuyệt mượt mà ấy một làn phấn ánh sáng rực vàng, làm nổi bật đôi bờ vai đầy, nõn nà tráng lệ và đường lượn trũng mê hồn từ gáy xuống mông.

Nàng đứng yên trên bờ cát như một thân phi lao nhỏ, xinh xắn mà dào dạt nhựa sống, như một cái cây không có thật thì đúng hơn, với bộ ngực đầy như trăng, đầm đìa những giọt nước ma ảo, đầm đìa những hồi quang linh thánh của cái đẹp.

Và đôi bầu vú mọng càng nhô bật ra ngoài cổ áo rộng, rung rinh khi nàng giơ hai cánh tay ngà lên cao trong một không gian hư huyễn.

Nàng làm gì vậy? Hỡi Đêm!

Tôi nhìn thấy rõ trong lòng hai bàn tay nàng hai phiến mỏng của ánh trăng mà nàng vừa bẻ được.

Đoạn lần lượt nàng đưa mỗi phiến ánh trăng ấy vào miệng, nhấm nháp nó một cách khoan khoái.

A ánh trăng, mi là loại dưỡng chất trần gian siêu đẳng! Mi sinh ra cho nàng ư? Hay là nàng sinh ra cho mi?

Tôi biết nàng là người ăn ánh trăng.

Trăng.

Nhìn nàng ăn, tôi lại bắt đầu thấy đói. Trong khi nàng để những phiến ánh trăng mát lạnh tan vào lưỡi, tôi ăn những làn gió thổi qua người nàng, đẫm mùi hương nguyệt quế.

Tôi ăn từng miếng gió một cách tiết độ và thận trọng. Như thể nuôi sống tôi tức là nuôi sống nàng. Như thể chúng tôi tự sáng tạo ra mình bằng gió với trăng.

Bỗng dưng một tiếng gọi ngân dài từ đâu vang về phía chúng tôi, nghe như giọng trẻ thơ:

- Thỏ ơơơi, Thỏ ơơơi...

Người thiếu nữ ôm bầu ngực căng đi nhanh về phía tiếng gọi.

- Thỏ ơơơi...

Và nàng biến mất trong bóng đêm.

Suốt đêm hôm đó tôi lang thang trên bãi cát tìm kiếm người thiếu nữ ăn ánh trăng. Không có ngấn tích nào của Thỏ.

Nếu bạn có nhận ra nàng đâu đó thì hãy làm ơn, xin làm ơn báo cho tôi, người đã nhả ra nàng và để nàng lưu lạc trong cõi người ta.

Nguồn: www.may4phuong.net
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-19 15:03:44NuHiepDeThuong>
.

NHẬT CHIÊU
Bụi hồng chiêm bao
 


1.
 
Và bây giờ, lại một đêm nữa, nàng lê chân đến bên giường, nằm xuống mà khóc dưới bóng chiếc đèn ngủ trên bàn đêm có hình đàn cá vàng bơi lượn quanh ánh sáng xanh dịu huyền ảo.
 
Và bây giờ, lại một đêm nữa, nàng thờ thẩn nhìn bóng mình trên vách; cái bóng cô đơn đến hai lần, lần đầu chồng mất và lần sau con mất.
 
Nếu ta mất nốt, thì cái bóng khốn khổ này có còn không? Nếu cái bóng không còn thì làm gì còn cái gọi là đau khổ hay cô đơn.
 
Hoặc là, nếu ta không mất, mà cái bóng lại mất trước thì sao? Và lúc ấy, thật sự chỉ còn lại một mình ta. Một mình, một mình…
 
Thì cái đau vẫn còn lại y nguyên chứ gì?
 
Như cái bóng xanh toả sáng bên trong chao đèn kia. Nếu đàn cá vàng xinh đẹp và cái đại dương bé tí bọc quanh chao đèn bỗng dưng biến mất thì nó vẫn còn đó, sáng ánh một nỗi đau bất tận mà nó chẳng biết làm sao thoát khỏi.
 
Nàng nhìn bóng mình. Ngày trước, nó từng lẫn lộn với bóng người chồng. Khi hai người ân ái thì khỏi nói, không còn phân biệt bóng nào là bóng nào.
 
Người chồng chết đi, để lại một đứa con trong bụng nàng. Bảy tháng sau, đứa bé ra đời. Nàng khóc. Còn cái bóng của chồng, nó không để lại gì cho cái bóng của nàng sao?
 
Thì đấy, cái bóng của đứa bé; nó thay thế cái bóng của chồng nàng.
 
Nàng chỉ cho đứa bé thấy hai cái bóng trên vách mà hỏi, bóng nào là mẹ, bóng nào là con.
 
Đứa bé tập nói thích chí đưa ngón trỏ bé xíu chỉ vào từng cái bóng mà bập bẹ, Mẹ kìa! Con kìa!
 
Khi đã nói năng khá rành rẽ, một hôm nó bất thần hỏi, Cha đâu? Lúc ấy, nó cũng đang nhìn từng cái bóng trên vách.
 
Cha con đâu, giá như mà mẹ biết!
 
Nàng không muốn nói dối như vợ chàng Trương xưa, cho dù nói dối chỉ để làm vui con trẻ. Không được nói dối với con, dù với mục đích gì, nàng thường tự nhủ.
 
Nàng có cách khác để trò chuyện vui thú với con.
 
Hay là mẹ con ta hỏi đàn cá vàng ngoài biển trên cái chao đèn nhé? Cá vàng ơi!
 
Thế cha của bé Như đâu? Con hỏi đi, hỏi cá vàng đi!
 
Nhưng cá có biết nói đâu mẹ!
 
Tại cá ngoài đời và cá trên chao đèn đều không biết nói. Nhưng con có biết con người đặt ra tiếng nói để làm gì không? Không chỉ để con người nói với nhau, mà còn để chúng ta nói thay cho cá, cho chim, cho chiếc đèn, cho hoa cúc, cho búp bê…
 
À, con hiểu rồi! Trong phim Nàng tiên cá, mọi thứ dưới biển đều biết nói, thích ghê!
 
Đúng rồi, đó là vì ta nói thay cho chúng. Khi ta nói thay cho cái gì, dù cái đó là vật chết cũng sẽ trở thành vật sống thôi. Đó là sức mạnh của tiếng nói.
 
À, con hiểu rồi! Con đang nói thì cái bóng trên vách cũng đang nói đó mà.
 
Thế đấy, con nói thay cho cái bóng, vậy là cái bóng trở nên sống động. Mà con biết không, con đang nói thay cả cho cha đấy! Vậy thì, cha có mặt ở đây, chứ có mất đi đâu nào?
 
Cha không mất mà sao mẹ khóc?
 
À không, thế Như không biết Như là ai à? Như thật ra là…
 
Và bây giờ, lại một đêm nữa, ngay cả cái bóng nhỏ nhoi bi bô của đứa bé cũng không còn. Như đâu rồi?
 
Vì nàng hãy còn trẻ đẹp, có biết bao nhiêu người đàn ông tìm cách chinh phục nàng. Ai cũng muốn nàng đi bước nữa.
 
Chỉ có bé Như là luôn luôn tỏ vẻ bất bình, giận hờn, bực tức mỗi khi có bất kỳ người đàn ông nào bước đến gần nàng, dẫu là chỉ tình cờ gặp mẹ con nàng trên phố.
 
Nàng thường trêu Như, Ông ta dễ thương đấy chứ?
 
Thế thì mẹ lấy đi. Như sẽ bỏ đi cho mà xem!
 
Như đi đâu, nói cho mẹ biết với!
 
Đi ra biển, sống với đàn cá vàng, với nàng tiên cá.
 
Và nàng không hề lấy thế làm phiền, mà còn mỉm cười hạnh phúc.
 
Có một nhà ngoại cảm, thường được gọi ông Linh, đã cho nàng biết, dẫu là khá mơ hồ, về tiền kiếp của bé Như…
 

2.
 
Và bây giờ!
 
Bỗng dưng nàng sửng người, nhìn đăm đăm lên vách. Từ trong chiếc bóng của nàng, như từ dưới bóng cây râm mát, một đứa bé hớn hở bước ra, hay đúng ra là một đứa bé bóng.
 
Như! Nàng thảng thốt kêu lên.
 
Cái bóng yên lặng chỉ đưa bàn tay vẫy chào nàng như mỗi lần nàng đến trường mẫu giáo đón con, Như đều vẫy tay mừng rỡ.
 
Rồi cái bóng nhỏ ấy ra hiệu rằng nó khát. Quá quen thuộc với mọi loại ngôn ngữ của con, nàng lấy cốc nước lạnh trên chiếc bàn đêm đưa về phía bóng. Chiếc cốc trong tay nàng nhẹ dần, có thể cảm thấy được, và một thoáng sau, không còn chút nước nào, như có một người thật đã uống cạn nó rồi.
 
Quá sung sướng, nàng không kịp ngạc nhiên gì hết, chỉ say đắm ngắm nhìn đứa bé bóng trên vách.
 
Nó đang diễn lại những trò chơi ở trường mẫu giáo: nhún người trên bập bênh, nhảy nhót giữa cái hồ của hàng trăm quả bóng đủ màu, đi cầu trượt, ngồi xích đu, phi ngựa gỗ… Nó chơi các trò chơi ấy một cách tài tình bởi vì làm gì trên vách có bập bênh, có hồ bóng, cầu trượt… đâu! Nó chơi chỉ để chơi, không tại sao gì cả. Nó là một nghệ sĩ bẩm sinh.
 
Ngồi hẳn dậy, dựa vào thành giường, nàng nhìn ngắm đứa bé bóng, lòng tràn ngập yêu thương.
 
Bé Như tài thật! Giỏi quá! Nàng vỗ tay thành tiếng tán thưởng.
 
Nàng cố tìm cách trò chuyện với con. Như thể là Như còn đang sống trên đời này. Nhưng đứa bé bóng thì hoàn toàn im lặng.
 
Bỗng nàng nhớ lại lời nàng thường dạy con: Mọi sự vật đều có ngôn ngữ nếu ta biết nói thay chúng, nghĩa là biết nhập vào thế giới của chúng, đồng cảm với chúng. Thế là cuộc chuyện trò vui thú của nàng với đứa bé bóng bắt đầu diễn ra.
 
Con có vui khi gặp mẹ không?
 
Vui lắm chứ, nhưng mẹ đừng khóc đấy!
 
Nhất định là không khóc rồi. Con đừng đi nữa nhé!
 
Con chỉ về với mẹ ban đêm, khi nào mẹ còn nhớ đến con, khi nào mẹ chưa đi theo một người đàn ông khác!
 
Lại thế nữa rồi! Mẹ có người đàn ông nào khác ngoài Như đâu.
 
Con muốn như thế đấy!
 
Con có gặp cha không?
 
Không! Bởi vì… Bí mật! Như không nói đâu.
 
Nàng biết điều bí mật đó mà. Chính là ông Linh, nhà ngoại cảm kỳ lạ đã tiết lộ một cách tinh tế chuyện ấy. Nàng nhớ, ông còn nói gì đấy về một đồng nữ trong ngôi nhà chiêm bao. Hình như là ông nhắc đến một tích nào đó trong một cuốn kinh Phật nào đó. Chịu! Không thể nhớ nổi. Mà ông Linh đã đi đâu rồi, biết hỏi ai bây giờ?
 

3.
 
Thôi được, tôi là người kể chuyện, đành chép vào đây câu chuyện về người đồng nữ trong nhà chiêm bao mà có lần nàng nghe nhắc tới. Rồi nàng sẽ có cơ duyên đọc kinh thôi, hay ít nhất là đọc được truyện này như các bạn vậy!

__________________________________________________________
 
NHÀ CHIÊM BAO
 
Ông Trưởng giả kia có một đồng nữ mới mười lăm tuổi, dung nhan đoan chính, xinh đẹp lạ lùng.
 
Một hôm, nàng được lên chơi lầu ba với cha mẹ, được ngủ chung giường với mẹ.
Đồng nữ chiêm bao thấy cha mẹ cho về nhà chồng. Vợ chồng lấy nhau qua nhiều năm, sinh được một người con diễm lệ đoan trang, lại có tướng anh hoa tài trí.
 
Hàng ngày nhờ ơn mưa móc, người con ấy đã biết đi đứng một mình. Nhưng một hôm, trên lầu cao, không may nó trượt chân ngã rơi. Đứa bé chưa rơi tới mặt đất thì đã có một con hổ đói chực sẵn, vồ lấy mà ăn thịt.
 
Đồng nữ kịp nhìn thấy cảnh tượng đó, kinh sợ quá gào khóc, và rồi liền tỉnh mộng.
 
Nhân thế thì ở trong nhà chiêm bao; sinh lão bệnh tử nơi ba cõi, có khác nào đồng nữ kia đi vào mộng tưởng! Quỷ sứ nơi Diễm Ma bỗng dưng đến như hổ đói ở trong hư không hứng lấy đứa trẻ mà ăn. Chúng sinh vô thường khổ là vậy.
 
            Mới hay mộng tưởng vốn không thực
            Ám chướng vô minh tựa bóng tà
            Sinh tử thế gian thì cũng ảo
            Hư vọng nhìn xem cũng thế mà…
            Chim ngủ, sớm mai bay mất hết
            Mệnh dứt thì thôi cũng biệt xa…
            Tội thay, sinh tử phàm phu khổ
            Luân chuyển ba đường lăn lóc qua.
                                  Kinh Tâm Địa Quán
__________________________________________________________
 

4.
 
Sau khi chồng chết, nàng luôn luôn dày vò một câu hỏi: Anh đi về cõi nào, luân hồi chuyển thế ra sao?
 
Nếu như mình có thể gặp lại anh trong hình hài kiếp sau của anh thì hay biết mấy!
 
Nàng được bạn thân giới thiệu đến một nhà ngoại cảm. Đó là một người đàn ông đứng tuổi, có đôi mắt nhung long lanh kỳ bí, dường như có khả năng thôi miên bất kỳ người nào đối diện. Tuy thế, nghe nói ông chưa từng thôi miên ai. Tên ông là Linh.
 
Sau vài lần tiếp xúc, ông bảo nàng, Ta gần như biết rồi, chỉ cần một chút thử nghiệm nữa thôi. Dù vậy, ta nghĩ ra tốt hơn chị đừng nên biết!
 
Nàng cho rằng, có lẽ ông Linh cũng không biết gì về chuyển thế luân hồi, và đang tìm cách an ủi nàng. Nàng không cần một sự dịu ngọt như thế. Điều nàng khao khát luôn luôn là, chồng nàng ở đâu trong thế giới bao la này? Anh đã chuyển thế thành ai hay thành gì?
 
Nàng rùng mình. Biết đâu anh thành một loài nào đó không phải người. Một con cá? Một cánh chim? Một cái cây? Hay là một chú đom đóm?...
 
Chuyển thế thành gì cũng được! Tình yêu nàng cũng sẽ nguyên vẹn, nàng tưởng tượng như vậy. Nàng sẽ tìm đủ cách để tiếp xúc với hình hài khác của chồng trong kiếp sống mới.
 
Nhưng nhà ngoại cảm không muốn nói ra bí mật biết đâu vì một lẽ khác. Đôi mắt đẹp mê hồn của ông, không thôi miên ai bao giờ, dường như đang cố thôi miên nàng.
 
Là một cô gái đẹp hơn người, nàng đã hơn một lần nhìn thấy ánh lửa run rẩy trong đôi mắt đàn ông nhìn nàng, một ánh lửa mê say khốn khổ điên dại.
 
Tôi muốn biết bằng mọi giá, thưa ông Linh, anh ấy đang ở đâu trong thế giới này? Xin ông đừng giấu tôi mà!
 
Nhà ngoại cảm mỉm cười. Có chút gì đó mỉa mai, chút gì đó chán nản thấp thoáng nơi khoé môi dưới hàng ria dày đen nhánh.
 
Bằng mọi giá, vậy sao? Nếu như tôi muốn… nếu như có thể được sống một đêm với chị!
 
Giọng người đàn ông bất ngờ buông xuống, ấm áp và rành mạch.
 
Nàng có lưỡng lự không?
 
Ta muốn biết cái tin tức quý báu kia bằng mọi giá kia mà! Sá gì phải cam chịu qua đêm với con người ngoại cảm huyền bí này! Hơn nữa, ông ta đâu phải tầm thường!
 
Nàng hẹn sẽ trả lời sau. Và ngay đêm đó, nàng điện thoại đáp vâng.
 
Ông Linh đến ngay nhà nàng. Nàng tiếp ông trong một căn phòng đẹp, nhưng không phải là phòng ngủ của vợ chồng nàng.
 
Sau khi nằm lên giường và khoả thân theo lệnh nhà ngoại cảm, nàng nhìn chằm chằm vào ông. Đó là để tránh cảm giác khó chịu rằng mình chỉ là một vật thể bị ngó nhìn. Cái nhìn phải được phóng chiếu tương giao, bình đẳng, không có nam nữ, trên dưới, lạ quen, lớn nhỏ…
 
Người đàn ông ngồi yên trong chiếc ghế bành gần giường. Chỉ có đôi mắt nhung đẹp mê hồn của ông là ve vuốt, mơn trớn tấm thân mịn như cánh sen của nàng, làm nàng đỏ bừng mặt.
 
Điều đó kéo dài độ chừng mươi phút. Khi nàng cơ hồ hết chịu nổi thì ông Linh mới lên tiếng.
 
Cái này tôi gọi là qua đêm. Tôi đang ngắm nhìn thân thể chị, và cũng đang nhìn xuyên qua đó để thấy cái bí ẩn bên trong.
 
Bí ẩn nào? Nàng bồn chồn hỏi, Bí ẩn nào chứ?
 
Chị hãy sửa soạn nghe tôi báo tin, cái tin tức mà tuỳ theo cách nhìn, có thể được xem là bất thường nhất, hoặc là bình thường nhất.
 
Giọng nhà ngoại cảm trầm trầm, dường như là vô cảm.
 
Bất thường và bình thường mà lại là một ư?
 
Thì cũng như sống và chết, khóc và cười, có gì đâu lạ!
 
Ông nói đi, tôi sẵn sàng nghe, sẵn sàng chịu đựng, xin đừng lo ngại gì cả.
 
Chị chẳng phải chịu đựng gì hết. Hãy nhìn sự vật như nó là, có thế thôi.
 
Chồng tôi ở đâu?
 

5.
 
Người đàn ông ngoại cảm chậm rãi đứng lên, từ từ tiến đến sát gần nàng.
 
Nàng bất động, không một chút sợ hãi hay tránh né.
 
Bàn tay thanh mảnh của ông đặt ngay trên rốn nàng, nằm yên ở đó, nằm yên ở đó, ấm áp và dường như nó đang lắng nghe một điều gì đó từ bên dưới. Cái rốn nhỏ nhắn khá sâu và mềm mại mà chồng nàng khen là tuyệt đẹp bỗng dưng run rẩy, không biết là do hơi ấm kỳ lạ của người đàn ông ngoại cảm hay vì cớ gì?
 
Ở đây, anh ta đã đi vào đây chứ dứt khoát không chịu đi vào đâu khác. Cô nghe đầy đủ rồi chứ? Cô hiểu mà, phải không? Nhưng này, cô có biết gì về nàng đồng nữ trong ngôi nhà chiêm bao của Kinh Tâm Địa Quán không? Hứa với tôi là cô sẽ đọc chứ?
 
Nàng nhắm nghiền mắt khi ông Linh nói. Chưa kịp thảng thốt, vừa mở mắt ra thì đã có cảm giác như đang ở giữa hư không. Người đàn ông ngoại cảm đã biến mất. Như thể ông ta đã nhẹ nhàng bay qua cửa sổ hơn là bước từng bước xuống thang lầu.
 
Nàng không kịp hỏi lại. Ông Linh muốn nói gì chứ? Rằng chồng nàng đã đầu thai thành đứa bé trong bụng nàng ư? Rồi nàng sẽ sinh ra nó như sinh ra người chồng hay sao?
 
Sau đó, nàng không có cách nào liên lạc được với ông Linh như trước. Người ta nói ông đã đi đâu rất xa, dường như đang du lịch thế giới, và không để lại tin nhắn cho bất kỳ ai.
 
Lời con người kỳ lạ ấy vẫn còn ám ảnh nàng. Nhưng có điều, khi ông nhắc đến quyển kinh nào đó thì nàng không còn nhớ. Nàng đến khổ vì cái quên bất thần ấy. Có lẽ là do nàng quá chú tâm về tin tức chuyển thế của chồng mà lơ là mọi thứ khác.
 
Là người kể chuyện, có lẽ tôi hiểu nàng. Nhưng giá như nàng nhớ lời khuyên của ông Linh.
 
Biết đâu nàng sẽ nhìn thế giới một cách khác.


6.
 
Và khi đứa bé ra đời, nàng đặt tên con là Như. Bởi khao khát này: Nhìn sự vật NHƯ nó là. Bởi dường như đứa bé này chính là điều mà nàng mong đợi nhất, quyến luyến nhất trên cõi đời dâu biển. Và bởi nó như là cha nó, như là một với nàng.
 
Nàng yêu con bằng tình yêu cuồng say, tưởng như không còn cách nào yêu hơn được. Nó là tâm điểm của đời nàng. Một vì sao lớn có thể quay quanh một vì sao nhỏ hơn không? Vậy mà nàng có thể. Nàng có thể vĩnh cửu quay quanh đứa bé của mình như thể nàng là một vệ tinh sống.
 
Đứa bé giống chồng nàng một cách kỳ lạ, kể cả cái bớt hồng gần rốn, lớn bằng nửa ngón tay cái mà nàng rất thích, thường hôn vào nó, trước là cái bớt của chồng và sau là cái bớt của con.
 
Và bây giờ, cái bóng của Như trên vách đang vẫy tay chào nàng như muốn nói, Mẹ ngủ đi, con phải đi đây.
 
Con đừng đi! Nàng năn nỉ. Và thác lời con, nàng tiếp tục cuộc trò chuyện.
 
Mai con lại đến mà.
 
Nhưng dù sao con chỉ là cái bóng. Con ơi, có cách nào con trở lại cuộc đời này lần nữa không? Kiếp mới của con là gì?
 
Con không biết. Làm sao con biết được khi chưa tới ngày đầu thai!
 
Khi nào ông Linh từ xa trở về, mẹ sẽ hỏi xem con đi về đâu. Ông Linh có khả năng quán chiếu phi thường chắc không nỡ giấu mẹ điều này. Nếu biết con đang ở đâu và đang là ai thì lập tức…
 
Mẹ ơi, đừng như thế nữa!
 
Bỗng dưng có một giọng thì thầm nổi lên mơ hồ, dường như đến từ sau cái bóng, Em có nghe con nói không?
 
Rồi căn phòng và cả thế giới dường như chìm trong sương mù.
 
Đứa trẻ bóng trên vách biến mất từ bao giờ.
 
Khi nàng chìm sâu vào giấc ngủ, đôi hàng mi dài thanh tú vẫn còn ngấn nước mắt long lanh trong ánh đèn trên chiếc bàn đêm, nơi đàn cá vàng duyên dáng vẫn thanh thản bơi lội trong cái biển hư ảo xanh biếc dịu dàng.
 
__________________________________________________________
 
            Trăm năm trong cõi…
            bụi hồng… chiêm bao!
                            Nguyễn Du
__________________________________________________________
 
Nàng đã ngủ.
 
Nhưng nàng có còn chiêm bao không làm sao tôi biết được?
 
Tôi là bóng ma là chồng nàng là con nàng. Hay nàng đã chiêm bao ra chúng tôi?
 
Bóng ma lên tiếng và bạn đọc đã nghe rồi đó. Tôi không biết nói gì với bóng ma tự xưng là chồng nàng là con nàng.
 
Tôi chỉ là người kể chuyện, bạn biết rồi đó, những câu chuyện về bụi hồng chiêm bao trong cõi trăm năm.
 
 


http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5173


____________________


Đã đưa vào thư viện.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-19 15:06:14NuHiepDeThuong>
.
 
 
NHẬT CHIÊU
hòn đá Ma




1.


Công việc nghiên cứu điền dã đã đưa tôi đến làng Quế, một miền quê xa lạ dường như nằm ngoài thế kỷ này.

Tôi tạm trú trong một cái quán giữa đồng để có dịp gặp gỡ nhiều người.

Gần quán có một khúc sông nhỏ hẹp gọi là Rù Rì. Đó là vì trên các bãi cồn giữa sông mọc đầy những bụi cây rù rì, người ta bảo vậy. Nhưng đêm đêm, chính là tiếng sông ru tôi ngủ rù rì rù rì.

Có lẽ rù rì cũng là tính cách của người dân nơi đây. Hoang hoải, lừ khừ, ít nói và cổ lỗ một cách kỳ lạ.

Ngoài ra, người dân ở đây khác biệt mọi quê xứ khác còn do ngoại hình rất xấu, thường có dáng dấp thô kệch và nước da không sáng.

Họ biết rất ít về thế giới bên ngoài và giữ gìn nề nếp cũ kỹ của làng mình rất chặt chẽ. Họ luôn luôn nhìn ngó nhau, không ai muốn bước ra khỏi lối mòn.

Chưa đầy một tuần, tôi đã biết khá nhiều về đời sống thô sơ của họ. Tôi không thấy một quyển sách nào trong làng. Cũng không ti vi, không vi tính, không điện thoại…

Hay là tôi đã lạc vào Đào Nguyên? Cơ mà Đào Nguyên là gì, họ hỏi. Và tôi thấy mình lúng túng đáp rằng có lẽ nó hao hao giống như sông Rù Rì. Ờ hiểu rồi, họ nói.

Đáng ngạc nhiên là cái ngây thơ lạ lùng của họ. Nhiều lần, họ kể cho tôi nghe về hòn đá Ma trong rừng.

Hòn đá Ma, đó là gì vậy?

Không biết ai đầu tiên nhìn thấy nó. Nó ở dưới thác Ly Ly, chỉ nhìn thấy được khi nào thác cạn. Thường thì thác che giấu nó như ta lấy tấm màn căng trước một vật gì chưa tiện bày ra trước mắt mọi người. Dẫu vậy, vẫn có đường đi đến tận chỗ nó đứng. Nhưng ít ai dám đến gần.

Sao vậy?

Bởi không ai biết nó là cái gì? Ai đã dựng ra nó? Hình vẽ trên chóp đá là gì? Mọi người đều cho rằng đó là việc làm của yêu ma. Ai nhìn thấy nó thì rồi thế nào cũng cảm thấy tâm tư nặng trĩu như là toàn thể hòn đá Ma ấy đang đè nghiến lên mình và nghe một thứ tiếng rù rì ong ong trong đầu.

Hình như thác Ly Ly còn có một cái tên khác là thác Rù Rì?

Đúng vậy.

Thế thì tôi rất muốn được nghe tiếng thác.

Nhưng cái đang nói là tiếng rù rì của đá, của hòn đá Ma. Đó là một giọng điệu thật đáng sợ, ám linh hồn. Chỉ có thấy pháp Ba ở cuối làng mới biết cách chữa trị.

Thầy pháp Ba à? Có thể giới thiệu tôi với ông ấy không?

Dễ thôi mà.


2.


Và một sớm mai, tôi một mình vào rừng, đi tìm hòn đá Ma theo lời chỉ dẫn của ông chủ quán.

Tôi còn nhớ rất rõ buổi gặp mặt thầy pháp Ba hôm trước. Đó là một người to béo, lưng gù, râu tóc xám xịt. Ngay cả ở làng Quế, ông cũng đã nổi bật với hình thù đó.

Ông ta nói, hòn đá Ma ta biết nó là gì nhưng ta đã không nói và cũng sẽ không nói. Nếu ta nói ra, dân làng Quế sẽ ra sao?

Sao vậy? Tôi không phải là dân làng, ông có thể cho tôi biết được chứ?

Không được! Ai hiểu được lòng người? Nếu bí ẩn bị lộ thì những gì tốt đẹp nhất của làng này hàng trăm năm qua sẽ biến mất. Cả làng hẳn sẽ rồ lên y như là con tiểu yêu Se Sẻ!

Se Sẻ là ai vậy?

Một con bé mất dạy, bị hòn đá Ma ám ảnh mà vẫn không bao giờ chịu để ta làm phép trừ tà! Thật là ngoan cố!

Ông không thể nói với tôi một chút gì về hòn đá Ma sao?

Không, không thể được!

Trước thái độ khư khư tuyệt mật của thầy pháp Ba, tôi càng quyết tâm tìm cho ra hòn đá Ma quái lạ ấy.

Và tôi tìm ra nó dễ dàng chóng vánh hơn là tôi tưởng nhiều. Đi từ sáng sớm, tôi đến tận nơi khi vẫn còn chưa tới ngọ.

Thác Ly Ly hiện ra trước mắt tôi khi tôi vừa đi qua tán lá hình ô rực rỡ màu hoa thắm hồng của cây gõ mật.

Từ trên cao, thác đổ xuống thành năm dòng như một mái tóc được tách ra bằng chiếc lược đá.

Thấp thoáng sau làn nước trắng xoá ở chân thác dường như là hòn đá Ma mà tôi đang tìm.

Cũng không khó khăn gì lắm, tôi lần ra đường đi dẫn vào đằng sau tấm màn nước của thác.

Đó là một con đường nối nhau bằng những tảng đá được sắp xếp theo một cách vừa thiên nhiên vừa nhân tạo đưa tới một cái hang nhỏ có hòn đá lạ đứng canh.
Trước mắt tôi bây giờ là nó đấy, hòn đá Ma. Thật buồn cười! Chẳng có gì đáng sợ như người ta tưởng.

Đó là tượng Linga mà tôi thường thấy ở những nơi có dấu tích của văn hoá Hindu.

Linga đứng trước một cái hang nhỏ. Đáng ngạc nhiên là hang rất sạch như vừa mới được quét dọn cách đây không lâu. Chắc chắn đây chẳng phải là nơi hoang vắng không ai dám đặt chân tới như người làng Quế đã nói.

Linga tạo tác bằng sa thạch theo một phong cách rất giản dị, thoạt trông chẳng khác nào một trụ đá bình thường.

Chẳng có gì ngoài một hình trụ tròn duyên dáng mà trên đỉnh đặt úp một bán cầu hơi thuôn. Toàn thể linga được tạc thuôn dần từ đáy trở lên.

Không cầu kỳ chạm khắc như các linga ở nhiều nơi khác.

Không chia làm ba phần đều nhau biểu hiện tam vị Brahma, Vishnu và Rudra với các hình trụ vuông, bát giác và tròn kể từ đáy lên.

Linga trước mắt tôi không có bệ đài mà phần đáy của nó cắm mình trong nước. Vậy nước trong chiếc hồ nhỏ dưới dòng thác này chính là bệ thờ Yoni vậy.

Đó cũng là dòng nước u tối của vũ trụ mà linga mọc lên như một cọng sen, như một tâm thức sáng tạo.

Tượng có một vẻ đẹp trừu tượng và thanh nhã vô song. Làn da bằng sa thạch của nó nhẵn mịn, cơ hồ mềm mại, nhờ hơi nước từ thác và hồ bay lên tắm gội, nhờ thời gian đi lướt qua đây như một điệu múa lãng đãng huyền linh.

Chỉ bằng mắt nhìn, tôi không thể đoán biết tượng linga cao bằng mười ngón tay trỏ này được tạc từ bao giờ. Nhưng dường như không phải là quá cổ xưa. Dường như chỉ hơn một thế kỷ thôi.

Điều lạ lùng là làng Quế chắc chắn đã tồn tại lâu hơn thế nhưng lại không biết gì về trụ đá này. Không dính dáng gì đến nền văn hoá có biểu tượng linga, họ không thể là chủ nhân hay tác giả của linh vật ấy.

Vậy tác giả là ai?

Nhìn kỹ phần bán cầu trên đầu trụ, tôi thấy có một hình khắc đã mờ, vẽ một con mắt đứng thẳng trên đuôi mắt, hẳn là con mắt thứ ba trên trán Shiva.

Theo Tantra, khi con mắt thứ ba mở, không chỉ nhìn thấy vạn lý xa thẳm, mà còn thấy cả phía bên kia của thế giới. Không những thế mà còn vượt qua cả bản thân thế giới.

Một tượng linga lạ như thế chắc không thuộc về nền văn hoá ở gần đâu đây.

Có lẽ tác giả là một nghệ sĩ lưu lạc, đã từng đi qua nhiều xứ sở, đi qua nhiều tôn giáo khác nhau, chí ít là Hindu và Tantra… Có lẽ người ấy dừng chân ở gần đây, hơn trăm năm trước, và bí mật tạc ra biểu tượng này, không phải cho cộng đồng nào hết mà cho chính bản thân mình. Hy vọng một suy luận như thế không phải là đi quá xa.

Hơn nữa, cách vẽ con mắt thứ ba trên phần bán cầu đầu trụ dường như là sáng tạo độc đáo của người nghệ sĩ này, khó mà thấy ở đâu khác. Đấy là dị nhân phương nào vậy?

Ngồi dựa cửa hang đối diện với linga, tôi lấy rượu bàu đá mang sẵn bên mình ra uống, sau khi đã thực hiện một nghi lễ trước tượng thần: tưới rượu lên linga, thay vì tưới sữa.

Tôi nhớ văn bia ở Đồng Dương có nói: “Rằng linga đứng đầu trong vũ trụ, là quả phúc cho mọi người sáng ngời ba thế giới.”

Tôi nhớ trong trường ca Ramayana, trước khi đi đánh xứ Lanka, hoàng tử Rama đã làm lễ trước tượng linga của thần Shiva. Đọc lên lời thỉnh cầu trước tượng, mong sẽ thành công trong công việc mình sắp thực hiện.

Trước tượng linga dưới thác Ly Ly, tôi cũng đọc một lời thỉnh cầu riêng tư.


3.


Ta là Linga. Ta nói với mi bằng tiếng nói huyền bí của đá.

Ta biết mi nóng lòng muốn biết ai đã tạc ra hình tượng này. Nhưng đó chính là bí mật mà ta không thể nào tiết lộ.

Ta muốn kể cho mi nghe một câu chuyện khác có liên quan đến làng Quế, hay chính xác hơn, đến một cô gái mười sáu tuổi ở đấy.

Cô bé ấy tự xưng mình là Se Sẻ mỗi lần đến đây thầm thì tâm sự với ta.

Kể từ khi tình cờ tìm thấy ta cách đây hơn một năm thì nàng thường đến thăm ta vài ngày một lần bằng con đường tắt mà nàng cho biết chỉ mất độ hai tiếng từ làng Quế đến đây.

Se Sẻ buồn lắm, nàng thủ thỉ với ta mỗi lần mở đầu lời tâm sự. Mẹ mất từ hồi nàng còn nhỏ. Cô bé luôn luôn bị bà mẹ ghẻ hành hạ. Đúng là một môtíp cổ tích, phải không nào?

Se Sẻ, cũng như tất cả người dân làng Quế, trừ lão pháp sư Ba nham hiểm, không biết ta là cái gì. Nàng vẫn gọi ta là Ma!

Người làng Quế không bao giờ nghe nói đến thần Shiva, do đó biểu tượng về ta tất nhiên lại càng xa lạ. Trước mắt họ, ta chỉ là hòn đá Ma đáng sợ. Tội thật!

Nhưng Se Sẻ thì không sợ ta. Dù không biết ta là gì, nàng xem ta như là một người bạn.

Và nàng vẫn hay tắm trong cái hồ nước nhỏ quanh ta. Dẫu trên cánh tay thanh mảnh và bờ vai mềm mại nơi nàng đôi khi lằn nhiều vết bầm tím do bị đánh đập, ta vẫn thấy rõ thân hình trinh nữ của nàng tuyệt đẹp.

Ta có cảm tưởng chỉ khi tắm trong hồ nước của ta, nàng mới thật sự là nàng, ngây thơ yêu đời, không phải đối phó với bất kỳ cái gì tàn bạo của thế gian.
 
Nàng rất thích hỏi ta xem nàng có đẹp không.

Hãy nhìn em đi, Ma ơi, em thế nào nhỉ? Dì nói rằng em xấu xí ghê tởm, có thật vậy không? Không, không đâu! Em đẹp mà, phải không? Dì nói rằng, đáng lẽ em phải che kín cả gương mặt tệ hại thảm sầu này. Em không hiểu tại sao? Có vô số điều em không hiểu về dì, về pháp sư Ba và vài người khác nữa, là những kẻ luôn luôn ác cảm với em, mặc dù em chẳng động chạm gì đến họ!

Ta thì, nhờ con mắt thứ ba, ta hiểu. Cái tội của cô bé là đẹp. Ở làng Quế, không ai đẹp như nàng. Da dẻ nàng mịn sáng đến nỗi khi bước đi, nàng như toả ra một hơi sương hồng.

Dân làng không chịu nổi điều ấy và bắt nàng phải ăn mặc thế nào để đừng lộ ra làn da nâu sáng thoáng hồng lạ thường của nàng, hoặc là càng ít lộ càng tốt! Chỉ cần hở chút bờ vai, hở chút ánh lửa nâu hồng ấy, thì sẽ bị mắng là đồi truỵ ngay.

Ở nhà, nàng bị cấm soi gương. Chưa kể vô số điều cấm kỵ khác! Vì thế, nàng thích đến đây, nhìn ngắm bóng mình trong hồ nước.

Ta hoàn toàn không hiểu vì sao làng Quế lại cho rằng thân thể là tội lỗi. Người phụ nữ trong làng, ngay cả khi tắm gội một mình, cũng không bao giờ dám khoả thân hoàn toàn. Họ sợ nhìn thấy cả thân thể của chính mình.

Các pháp sư của họ dạy rằng chỉ có linh hồn là thanh sạch, rằng không ai được bàn tán về thân xác. Và có những phần trên cơ thể không được nhắc tới, vì đó là “điều rất nguy hiểm”, là “vấn đề nhạy cảm”!

Ôi con người! Có loài nào ngộ nghĩnh, ngớ ngẩn như họ không?

Se Sẻ có một thân hình nhỏ nhắn nhưng rất gợi cảm. Đôi vú đã nẩy nở, căng mịn với hai cái nuốm nhỏ hơi lõm, chưa chịu nhô lên. Ta biết, đôi nuốm ẩn giấu đó chờ đợi những nụ hôn đủ mạnh.

Có lần, Se Sẻ bơi ngửa và ta nhìn thấy cái yoni xinh xắn như một cánh hoa thắm hồng mát rượi của nàng giữa đám nhuỵ lông đen ánh rập rờn trong nước trong.

Trong đạo Tantra của một vài xứ sở mà người nghệ sĩ của ta đã đi qua, có một lễ hội gọi là Yoni Puja, lễ tôn thờ Yoni diễn ra vào nửa đêm trong suốt tuần lễ linh thánh nhất của năm.

Mi hãy tưởng tượng một cảnh quan phi thường như thế này: Các thiếu nữ trần truồng với thân thể thơm lừng quế hương ngồi vây quanh một trinh nữ tuyệt sắc mười sáu tuổi.

Những nam tín đồ tôn thờ nàng trinh nữ ấy như là biểu tượng của Yoni.

Đạo sư thượng tế sẽ bước vào giữa vòng, cúi rạp xuống mà hôn vào yoni của nàng trong khi mọi người chung quanh cất tiếng hát lên những tụng khúc mantra dưới hàng trăm ánh nến soi sáng đêm thiêng.

Rồi mọi người nhảy múa theo một vũ đạo hoan lạc, vừa nhảy vừa làm những động tác mơn trớn, ôm hôn…

Còn bây giờ, dưới ánh nắng ban mai, ta muốn được như người đạo sư trong lễ hộ Yoni Puja kia, cúi rạp xuống hôn vào cái yoni thấm ướt, tươi hồng của Se Sẻ.

Kinh Brihadaranyaka Upanishad có lời này: “Đàn bà là lửa, sinh thực khí là nhiên liệu, làn lông là khói, hoan lạc là tia sáng. Trong lửa ấy, thần linh đã hiến tinh, và chính từ cuộc hiến tinh này mà con người sinh ra.”

Ta biết, người làng Quế vẫn xem đàn bà là một cái gì vô cùng ô uế, và nhìn sự trần truồng là nhơ nhuốc tục tằn. Chính vì đối lập thể xác với linh hồn, họ đã vấy hôi bôi lọ những thứ thuần khiết đẹp đẽ như thân hình cô gái mười sáu tuổi này.

Đó là một thân hình đang cần một người xứng đáng ôm hôn. Cần phải nhớ rằng Shiva và người tình là Parvati chết đi trong cuộc ôm hôn tối linh để lập tức tái sinh như là linga và yoni.

Tình thì giống như dòng suối đang trôi rù rì dưới chân ta, dưới bóng những cây trầm, cây quế và cây gõ mật của rừng này.

Ta muốn nhìn thấy dòng nước của người nam và người nữ quyện vào nhau trôi đi dưới bóng những tư tưởng linh thiêng, xanh rờn, bát ngát, vượt qua những rào chắn điên rồ ngớ ngẩn hiện nay.

Se Sẻ sắp đến rồi, mi biết không? Sáng qua, nàng có đến đây tắm trong Hồ. Và hồi hôm, Hồ đã hiện ra trong mộng của nàng, nói với nàng rằng, Nếu em trở lại lần nữa sẽ gặp người đàn ông của đời em. Và Hồ còn nói, Em sẽ được giải thoát.
Se Sẻ sắp đến rồi, ngươi hãy dậy đi thôi, hãy dọn mình chờ đợi một cái gì kỳ diệu sắp xảy ra. Hãy tỉnh thức!


4.


Tôi mở mắt ra mà tiếng rù rì của đá như vẫn còn dư âm. Kỳ lạ thay, tôi nhớ tiếng rù rì đêm đêm của khúc sông gần nơi tôi trọ cũng có gì đó muốn nói với tôi mà bao nhiêu ngày qua tôi đã không hiểu chút gì. Tiếng nói của thiên nhiên. Một tiếng nói huyền bí và mãnh liệt, có gì khác đâu.

Tôi nhìn tượng linga. Có phải thần vừa kể cho tôi nghe về nàng Se Sẻ nào đó?

Và nàng đang bước đến. Nửa mơ nửa tỉnh, tôi nhìn thấy cái đẹp đang bước đến.
Cô gái. Nàng có phải là người phàm không vậy? Ngay cả trong lớp áo đơn sơ nhất, nàng vẫn là hiện thân của một vẻ đẹp u ẩn, hoang liêu.

Với làn da nâu gây gây mùi hương rừng trong xuân sắc đang bừng dậy, và gây gây mùi nhựa kim giao.

Với gương mặt thấp thoáng ánh hồng của men rượu buồn, của nỗi đau mà nàng phải hứng chịu trong đời.

Với mái tóc dài cỏ hoang ôm giữ bóng tối, bóng tối của một tuổi trẻ bị dày đạp, đoạ đày, cướp bóc.

Với đôi mắt không to nhưng lại huyền hoặc mênh mông một ước vọng những gì thuộc về ngày khác, nắng gió khác.

Với thân hình hươu xạ say nắng, óng ánh nâu hồng, mịn như phấn hoa, và tôi hiểu vì thế mà linga nói, rằng khi bước đi nàng như toả ra một hơi sương hồng.

Nàng như không từ làng Quế đi đến, mà bước lên từ hồ nước yoni trước mặt tôi.
Nhìn thấy tôi, tuy không có vẻ ngạc nhiên, đôi mắt nàng sáng lên, long lanh như nước hồ.

Có phải ông là người mà Hồ đã dặn dò em phải đến gặp không?
 

*

Có phải là tôi không, hỡi Shiva?
 






Shakti Ma Shiva Pa Om Guru Om
 
 
Đã đưa vào thư viện.


http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do;jsessionid=2A08B6A4B75D17DA90FD69E788772844?action=viewArtwork&artworkId=5103
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-19 15:06:43NuHiepDeThuong>
.


NHẬT CHIÊU
Cô gái có đôi mắt mèo
 
 


Ta là Mi, con mèo mun.

Ta học tiếng người từ người bạn thân của ta là Nhật Chiêu, tuổi cầm tinh con mèo. Trong khi trò chuyện, đôi khi cả hai lầm lẫn không biết ai là mèo, ai là người. Và thường kể cho nhau nghe những câu chuyện mà cả hai lắp ghép từ đủ mọi nguồn.

Ta tự hào là mèo mun.

Theo Từ điển các biểu tượng, “Con vật ấy sống bảy đời. Những thần Djin cũng hay hiện diện dưới hình dạng mèo… Mèo đen chính là thần Djin ác ý, cho nên cần phải chào nó khi giữa đêm nó vào buồng ai đó. Trong rất nhiều truyền thuyết, mèo đen là biểu tượng của bóng tối và thần chết.

Con mèo đen tuyền có những thuộc tính ma thuật. Người ta ăn thịt mèo đen, để tu luyện trở thành thuật sĩ. Lá lách của con mèo đen, nếu đeo vào cho người đàn bà đang có kinh sẽ làm người ấy hết kinh. Dùng máu mèo đen thay mực, có thể viết nên những áng văn mê hồn.”

_______________

Quả là tôi có mơ viết lên những áng văn mê hồn, nhưng chưa bao giờ mơ dùng máu mèo đen thay mực!

Con mèo mun mà tôi gọi tên là Mi sống với tôi từ khi nó mới một tháng tuổi, quà tặng của một người bạn thân. Tôi dạy nó tiếng người. Nhưng trí tưởng tượng của nó thì không cần tôi phải khơi gợi.

Thế nên xin các bạn hãy cảnh giác những gì nó kể. Có thể là sự thực đấy, cơ mà biết đâu?

“Sự thật! Nhưng tưởng tượng cũng là sự thật.” Khái Hưng nói thế, nếu tôi nhớ không lầm.

_______________

Ta sẵn sàng hiến máu. Chà, những áng văn mê hồn!

Nhưng bản thân những con mèo đã là những áng văn mê hồn rồi, không phải như vậy sao?

Chính vì thế mà Doris Lessing phải kêu lên: “Nếu một con cá là vận động của nước hiện thân, tượng hình, thì mèo là biểu đồ và hình mẫu của không khí mê ly. Ôi mèo!... Mèo, mèo, mèo, mèo.”

_______________

Con mèo của tôi thường ngồi trên mái nhà nhìn trăng say đắm mà hát lên vần thơ Mèo và trăng của William Butler Yeats:

       Khi quyến thuộc gặp nhau,
           Có gì hơn nhảy múa?
           Biết đâu trăng có thể
           Học điệu múa nơi mèo?

_______________


Hôm nay, khi Nhật Chiêu ngồi viết cái gì đó ngoài vườn thì ta phóng từ mái nhà xuống, nhảy phốc lên chiếc ghế mây bên cạnh ông và chào bằng một lời quen thuộc mọi ngày: Meo meo, một ngày hạnh phúc!

Lời chào đó phần nào dựa vào câu nói xác đáng của Stanley Spencer: “Nơi đâu một con mèo đến ngồi, là nơi đó hiện ra hạnh phúc.”

Chào Mi, một ngày hạnh phúc! Mi vừa làm gì trên mái?

Một chuyện tức cười thôi! Ngồi tán gẫu với mấy con mèo hàng xóm. Bỗng dưng trên trời xuất hiện một vật thể lạ, bay lơ lửng, trắng ngà. Cả bọn sửng sốt, hoang mang và bắt đầu ý kiến:

Đĩa bay đấy!

Ừ, phải rồi và chắc là có chở một chú mèo hành tinh.

Mèo ư, không phải là người à?

Có hành tinh của mèo, ở đó mèo là sinh vật thượng đẳng.

Ừ, phải rồi. Sẽ có ngày họ xuống dạy chúng ta lật đổ loài người.

Tuy ý kiến đó quá khích, nhưng ông biết rồi đó, mèo là giống ưa nổi loạn và luôn luôn kiêu hãnh đã xuất hiện trên mặt đất này trước con người rất lâu. Hơn nữa, con mèo trứ danh của Natsume Soseki từng nói rằng: “Đương nhiên rồi cả con người cũng không thể nào huy hoàng vĩnh viễn. Ta nghĩ tốt hơn hết là nên lặng lẽ chờ đợi Ngày của Mèo.”

Ta biết, quyển Tôi là con mèo của Soseki là kinh thánh của các ngươi. Vì mèo luôn luôn thích đem con người ra giễu cợt. Và Soseki đã viết theo điểm nhìn đó của mèo, làm nên một kiệt tác đáng gọi là tuyệt cú mèo, phải không?

Ta biết, mèo là loài biết sống một mình. Làm bạn với con người nhưng vẫn bảo toàn tự do của mình.

Tôi rất mê đoạn văn Con mèo đi một mình của Rudyard Kipling mà ông thường đọc cho tôi nghe: “Và khi trăng lên đêm về, hắn lại là con mèo đi một mình. Hắn ra ngoài, đến với Rừng Râm Rú Rậm, hay đi lên Cây Cao Cành Cả, hoặc bước trên Mái Mơ Mái Mộng, vẫy cái đuôi hoang dã mà đi trong cô đơn hoang dã.”

Nhớ hay đấy, nhưng vật bay lạ kia liệu có hoang dã không?

Chỉ có tôi không tin đó là đĩa bay. Lại càng không tin là có mèo nào đang điều khiển nó. Vả lại, ngạn ngữ loài mèo có câu: “Trong mắt mèo, mọi thứ đều meo meo.” Nhưng mà, mèo cũng như người, thường sống bằng ảo tưởng. Mèo có mơ không? Khỏi nói, luôn luôn mơ ngày mơ trăng. Vì thế bọn mèo tiếp tục tranh cãi:

Đó là một vị thần?

Ái chà, thần linh đã chết hết rồi kia mà.

Thần linh của loài khác có chết hết đi nữa thì cũng còn thần linh của riêng loài mèo. Tôi tin bóng hình đang bay kia chính là nữ thần Bast của chúng ta, nữ thần của Hoan Lạc đang múa theo nhạc trời. Nhờ nàng mà chúng ta sinh sôi.

Nghe hay nhỉ! Có những thần tượng của con người bỗng dưng hiện ra trong mây, bỗng dưng trào rơi nước mắt, bỗng dưng lướt đi trên mặt nước bao la trước đôi mắt cả tin của con người. Mèo ơi mèo, sao mi giống người đến thế!

Thì bầy đàn mà, đâu chả thế! Lại tiếp tục bàn tán về vật lạ:

Meo meo, eo ơi, hay đó là ma! Không thấy nó trắng toát à?

Ai đời ma hiện giữa ban ngày!

Có đủ loại yêu ma mà

Coi chừng đó chỉ là một loài chim.

Nếu mà nó bay gần, sẽ cho nó biết tay!

Đại bàng đấy!

Đại bàng cũng không sợ!

Chỉ được cái khoác lác!

Tôi chán nghe bọn họ đấu hót nên nhảy xuống đây với ông.

Được, vậy theo Mi, vật bay đó là gì?

Tôi không biết và không muốn làm bộ rằng mình biết. Nếu có thiền sư Nam Tuyền ở đây, ông sẽ chém cái gì?

Hoan hô, vật bay đó đang đáp xuống kìa, sau lưng Mi, và đó chỉ là chiếc nón lá không có quai. Ha ha!

Trời ạ, nón lá! Xấu hổ chưa!

Cảnh vừa rồi thực ra là gì? Cứ như là bắt chước một câu chuyện bằng thơ tên là U.F.O của Paul Gallico đang ở trước mặt ta đây. Để ta đọc cho mi nghe:

    
           Xin chào, Vật Lạ Đang Bay

             Từ trời xa vô tận đến đây

             Từ nguồn nào, khi nao bạn đến

             Thoát vòng ôm và những vòng quay

             Rời hang động sao trời vĩnh cửu

             Vượt thời gian không có đêm ngày

             Bắc cầu qua ngàn năm ánh sáng

             Đến cùng tôi chói rạng hôm nay…


             Hãy xuống đi bạn hỡi 

             Đọc tôi nghe bí ẩn Vô Biên

             Kể tôi nghe câu chuyện u huyền 
             Cho dù ai xui bạn tới

             Thì đó cũng là nhân duyên.



             Vật thể bay kì diệu ơi

             Bạn…

             A, a… 
             Bạn… là cái gì kia chao ôi!

             Chỉ là túi giấy đỏ thôi

             Rỗng không và cũ kĩ,

             Chẳng ngoài trời đến, chẳng xa xôi

             Nhìn một chút, đúng như tôi nghĩ

             Ai không từng lầm lẫn khi chơi

             Chỉ thương ôi thơ ca hoài phí!


Bài thơ viết từ điểm nhìn của một chú mèo con, Mi thấy thế nào?

Ai mà chẳng lầm!

Ta cũng có một câu chuyện muốn kể với Mi

Không phải vật bay nữa chứ?

Không, một sinh vật lạ lùng! Mi biết, ta thường đi bộ vào ban đêm trên phố. Và mới đây, ta gặp một cô gái không giống với bất kỳ ai trên đời.

Đẹp lắm ư?

Hơn là đẹp nhiều, bởi quá ư huyền bí. Nàng luôn luôn mặt áo nhung, dáng đi vô cùng uyển chuyển.

Có gì lạ kia chứ?

Trên gương mặt trái xoan trắng ngần là đôi mắt mèo thuần tuý, to tròn và xanh biếc, lại có thể đổi màu như mã não. Đồng tử thì giãn nở vô chừng. Tóm lại, đôi mắt nàng giống hệt mắt Mi, mà còn đẹp hơn bội phần!

Tuyệt vời! Và ông nên biết, trường nhìn của mắt mèo là 275 độ trong khi con người chỉ có trường nhìn 150 độ. Lại có thể nhìn xuyên đêm tối. Vừa đẹp vừa hữu ích vô cùng, phải không?

Đúng thế, đôi mắt ấy đáng cho Baudelaire ca ngợi như ông từng ca ngợi đôi mắt của nàng Féline:

           Người Trung Hoa báo giờ bằng cách xem mắt mèo… 
           Còn tôi, tôi nhìn vào mắt nàng Féline xinh đẹp…

             Dù đêm hay ngày, trong ánh trời sáng tươi hay
             bóng đêm mờ ảo, tôi luôn luôn thấy rõ giờ giấc trong đáy mắt nàng diễm tuyệt…
             Vâng, tôi nhìn thấy giờ: đó là Thiên thu! 
          



 
Trên hè phố hẹp, nàng và ta hầu như chạm mặt nhau, và ta bỗng dưng nhìn thấy đồng tử trong đôi mắt tròn của nàng thu hẹp lại như là tim sen.

Đồng tử thu hẹp, ông có biết là gì không? Đó chính là tình yêu ở loài mèo.

Thật không? Nàng là mèo ư?

Ông đã gặp cô gái có đôi mắt mèo. Nàng là ai? Đó là nữ chúa của chúng tôi. Tôi đi dạo trong rừng nhiều lần vào những đêm trăng, rất thường gặp nàng.

Chẳng lẽ cô gái đẹp như tiên ấy chỉ là một con mèo? Giống như câu chuyện vật thể bay của Mi?

Khác! Vật bay vừa rồi chỉ là sự ngộ nhận như là nhìn dây thừng hoá rắn. Còn cô gái có đôi mắt mèo, đẹp như tiên ấy là một thế giới mà chưa ai từng biết đến! Con người biết quá nhiều thứ nhưng chưa từng biết rõ loài mèo chúng tôi, tình yêu chúng tôi.

Ta từng nhìn thấy Mi ngồi trên mái nhà, mê mải nhìn trăng không biết bao nhiêu lần. Đó có phải là tình yêu ở mèo? Như nhà thơ Kyorai miêu tả:



Không bạn tình đêm nay
Mèo nhìn trời thăm thẳm
Mà hát gào bi ai




Tình yêu ấy sâu như đêm tối, khó mà biểu hiện ra lời cho dù là thơ ca tuyệt tác.

Hãy giúp ta gặp nàng, được không?

Tôi chưa hề từ chối ông điều gì.

Vào lúc nào đây?

Một đêm trăng. Và chỉ có thể đưa ông đi khi ông đang ngủ. Và xin nói trước, chỉ linh hồn ông là có thể theo tôi.

Rồi nó nhăn mặt cười và biến mất.

Khiến cho tôi nhớ con mèo Cheshire của Lewis Carroll:

“Được thôi, mèo nói; và lần này nó biến mất từ từ, từ chót đuôi trở đi, cuối cùng mới đến cái cười nhăn mặt, cái cười còn lưu lại hồi lâu sau khi mọi ngấn tích của mèo đã biến đi.

Chà! Mình thường thấy một con mèo không có cái cười nhăn mặt nào cả, Alice tự nhủ; nhưng một cái cười nhăn mặt mà không có mèo ư? Đó là chuyện lạ mà mình chưa từng thấy trong đời!”

Và trong giấc mơ đêm ấy, tôi thấy cô gái có đôi mắt mèo nhíu mày cười với tôi. Khi nàng biến mất, cái cười nhíu mày vẫn còn lại, bay về phía ánh trăng, đến nỗi không còn phân biệt đâu là trăng, đâu là nét môi cười.*






Đã đưa vào thư viện.


http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do;jsessionid=2EA557C536E70FA00FCCEDAE00EE18D7?action=viewArtwork&artworkId=5078
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-22 06:53:22sóng trăng>
.


Nhật Chiêu
Trần trụi ban mai






Chính là hôm nay, ngày vừa rạng trên biển và trên thành phố cổ kính, nhiều thuyền đánh cá nhìn thấy Nàng nhô lên giữa những lớp sóng bạc ngoài cửa biển, lướt nhẹ nhàng về phía bờ, nửa thân chìm dưới nước, nửa thân lộ trần phiêu bồng trên sóng.

Nhẹ nhàng nhưng hiển nhiên, Nàng tiến về phía phố biển, bán thân trắng muốt như thể được sóng và gió đưa đẩy nâng niu. Tuy nhiên, đích đến thì không hề lạc hướng: đi vào Cung Thành.

Cung Thành, đó là trái tim của thành phố, là quyền lực tối thượng, là mệnh lệnh huyền bí, là ngôi nhà của mọi người nhưng không một ai vào được, nơi có khắc hàng chữ vàng:

                Phúc cho ai tuân phục Cung Thành,
                 Thiên đàng sẽ dành cho y.

Chính là hôm nay, mái tóc xanh biếc của Nàng vừa nhô khỏi nước đã bay Bồng bềnh trong gió như một giải lụa huyền. Dường như nước biển không làm tóc Nàng bết dính. Tóc bay như một đàn cá ngát màu huyền xanh óng ả bơi lượn trên không, lả lướt điệu đàng.

Nàng đến bờ sáng hôm nay, khi nắng mai bắt đầu lan tỏa, phô bày trọn vẹn thân thể trần truồng óng mịn của Nàng.

Nàng đi từng bước nhẹ. Những bước đi lạ thường dù rất mềm mại uyển chuyển. Vừa ngập ngừng vừa như múa lượn.

Một tiếng hát bí ẩn từ biển vọng vào, bay theo Nàng:
 
[/align]                 Nàng đi trần trụi
                 Trong cõi trần ai
                 Bước chân đau nhói
                 Vô hình chông gai.

[/align]                 Từ bờ nguyên thủy
                 Đến bờ hôm nay
                 Từ vô tận đáy
                 Vào trong lưu đày.

[/align]                 Nàng đi trần trụi
                 Ban mai ban mai
                 Vô vàn bọt sóng
                 Hóa thành bụi bay

Chính là hôm nay, những người tập thể dục sớm trên bờ biển đứng sững lại nhìn Nàng:

— Trần truồng, đó có phải là một môn thể dục mới không?

— Chắc thế, một loại khí công.

— Một liệu pháp.

— Một bài tập tự do.

— Đó là nguyên thể của con người.

— Đó là như nhiên.

— Nhảm!

— Chỉ là văn hóa đồi trụy.

— Phải, dâm ô.

— Ai dâm ô? Thân thể cô ta hay con mắt của anh?

— Dưới bóng của Cung Thành, không ai được trần truồng?

— Thế thì ta tập thở dưới bóng của cái gì?

[/align]Trên bờ biển, có tượng đài Ngư nữ bằng đá trắng , loại tượng mà ta thường thấy ở các viện bảo tàng hải dương hay trong sân các khách sạn dọc bờ biển: Một cô gái đẹp nhìn vọng biển khơi, tóc bay lộng gió, ngực đầy căng, cái đuôi cá dài uốn lượn đầy ngư tính và nữ tính.

Chính là ban mai này, trong khi người ta tụ tập thành bầy từ từ vây quanh Nàng thì Nàng đứng yên ngắm tượng Ngư nữ.

Đám đông say sưa nhìn Nàng. Thân hình Nàng là tuyệt mỹ, toàn bích. Mái tóc huyền xanh che gần trọn bờ vai đầy đặn và chiếc lưng ong. Gương mặt vừa trẻ thơ, vừa tiên nữ. Đôi vú tròn thanh tân. Và đôi chân êm ái như sinh ra để múa.
Toàn vóc thân Nàng da dẻ óng mịn như thể đang tỏa chiếu một thứ nắng mai riêng.

Hướng về pho tượng, Nàng nói thầm (vì Nàng không bao giờ có thể nói thành lời): Sao chị đứng đây? Đứng bao lâu rồi? Sao chị lại hóa đá? Chị có nhớ em, đứa em út của chị không? Chị vào Cung Thành theo lời mời của một vì vua từ mấy trăm nămਠtrước. Họ đã lừa chị phải không? Chính vì bị lừa mà chị hóa thành đá? Tôi nghiệp cho chị của em biết bao! Em cũng sẽ vào Cung Thành. Điều gì đang đợi em, em cũng không biết? Chúng ta bao giờ cũng như nhau, những tâm hồn và thân thể không có gì che đậy...

Chính là hôm nay, sự trần truồng của Nàng đã làm đám đông quen sống dưới bóng Cung Thành vô cùng kinh ngạc:

— Từ biển lên à? Tiên cá à?

— Thì giống y pho tượng đó thôi.

— Tượng là tượng. Tượng là tưởng tượng, làm gì có thật. Cung Thành dạy ta phải phân biệt rành mạch tưởng tượng và hiện thực.

— Nghe nói Cung Thành định đập bỏ tượng tiên cá. Thay vào đó sẽ dựng tượng Cá và Nước để biểu hiện tình yêu của Cung Thành và chúng ta. Nước sẽ là nước thật đựng trong bể thủy tinh nhưng Cá thì bằng đá cẩm thạch.

— Sao? Vậy là bờ biển chúng ta không còn Tiên Cá nữa à?

— Tiên tiếc gì? Ả điên ấy mà! Có một ả điên ở Cuối Gành, bà con không biết sao? Chắc là ả này đấy!

— Ả điên Cuối Gành à? Tôi biết, nhưng chẳng đẹp thế này đâu. Ả lấm lem, lúc nào cũng đội một vòng hoa héo và hát hò linh tinh... Cô này khác hẳn!

— Thôi rồi, đây là một người đẹp đang dự thi hoa hậu ngoài Đảo, nổi hứng bơi vào bờ đây...

— Nói gì lạ! Người đẹp bơi từ Đảo vào tận đây, ai tin được?

— Sao ả lại không biết xấu hổ gì thế nhỉ?

— Cái đuôi cá đâu?

— Hay đuôi chồn?

— Bọn đàn ông các người không biết xấu hổ sao, nhìn gì mà khiếp thế!

— Ôi bà cô ơi, có ai nhìn bà cô đâu nào? Ai ơi!

— Chớ mà hỗn với bà!

— Có ai đưa áo khoác cho cô ấy không?

— Có rồi, nhưng cô ta không nhận. Hình như không biết áo là gì.

— Thế cô ta không biết nói thật à?

— Chứ gì! Tiên cá mà lên bờ thì không nói được đâu.

— Coi chừng đấy! Biết đâu đây là Mẫu Thoải của chúng ta. Hay là quỳ xuống lạy Bà đi!

— Ngộ nhỡ Cung Thành không cho phép thì sao?

— Nhưng nếu Bà...

— Bà gì? Chỉ có bà hội trưởng Hội Phụ Nữ đang đến kìa! Chà, bà đang đứng lên trong xe mui trần

[/align]DIỄN VĂN ỨNG TÁC CỦA BÀ HỘI TRƯỞNG

Kính thưa quý chị em vô cùng đức hạnh,

Ngày hôm nay, phải, chính là ngày hôm nay đôi mắt trong sáng của chúng ta phải nhìn thấy một sự thật nhục nhã! Chúng ta phải đau lòng chứng kiến sự suy thoái đạo đức đến cùng tận.

Ta đã thấy gì? Không thể tin vào mắt mình nữa. Một người, à không, một thứ con gái từ đâu đã đột nhập thành phố cổ kính của chúng ta, trong tình trạng... không thể diễn tả nổi... Xin hiểu cho lòng tự trọng của tôi! Ả đã giày xéo lên nề nếp kín đáo của chị em ta dưới bóng Cung Thành, làm nhơ nhuốc cảnh quan thuần mỹ của đất quê ta. Ả dơ dáng dại hình đi dưới ánh mặt trời với thân hình tội lỗi, không biết gì dung hạnh. Nhìn kìa! Khi tôi nói những lời nghiêm chỉnh nhân danh chân lý của Cung Thành, thì ả cứ nghiêng đầu nhìn tôi như một kẻ vô giáo dục, thiếu văn hóa. Trần trụi là gì? Đấy là sự phản loạn. Chỉ có bọn man di mới không biết che đậy. Tôi cấp thiết đề nghị: bắt giữ ả ngay! Phải xử lý! Phải trừng trị đích đáng để làm gương cho mọi người và muôn đời con cháu mai sau. Đức hạnh muôn lăm! Đức vua muôn lăm! Cung Thành muôn lăm! Phụ nữ muôn lăm!

— Muôn lăm! Muôn lăm!

— Bà ta nói phụ nữ muốn lắm à?

— Lúc nào mà phụ nữ chẳng muốn lắm?

— Ơ hay, sao bọn đàn ông các người lại công kích phụ nữ chứ? Đàn ông không muốn lắm sao?

— Vâng, thì chúng ta cùng muốn lắm, được không?

— Đồ chết tiệt!

— Chà, nhìn kìa! Xe của đài truyền hình đến rồi. XTV đấy!

[/align]CHƯƠNG TRÌNH ĐẶC BIỆT CỦA XTV:

&lt;Hôm nay, vào khoảng sáu giờ sáng, trên bãi Dương xuất hiện một cô gái lõa thể, đi lang thang, lôi cuốn một đám đông hiếu kỳ đi theo.

Nhiều người nói rằng cô gái là tiên cá, từ biển đi lên.

Tuy nhiên chúng tôi còn chờ xác minh sự kiện này.

Theo quan điểm của chúng tôi, không có gì là không thể xác minh dưới bóng của Cung Thành.

Ta sẽ nhanh chóng tìm ra nhân thân của cô gái không có gì che đậy này.
Hiện tại thì... &gt;

[/align]Bỗng dưng mất sóng. Chương trình trực tiếp truyền hình của XTV bị cắt theo lệnh trên vì “hình ảnh khỏa thân của cô gái gây ô nhiễm không thể lường được cho môi trường đạo đức lành mạnh trong thành phố ưu việt của chúng ta... ”
Và bỗng dưng trong đám đông có một bé trai khoảng ba tuổi trần như nhộng, chạy tới trước, con cu bé như trái ớt, bàn chân hãy còn chập chững.

Bé đưa bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay cô gái trần truồng:

— Chị ơi, cho em đi chơi với!

Nàng mỉm cười, đôi mắt long lanh màu biển, dắt tay đứa bé nhộng tiến về phía Cung Thành.

Nắng mai quanh họ bỗng dưng chói ngời.

Đám đông đi theo Nàng và thằng cu đến tận Cổng Nam.

[/align]Tách mình khỏi đám đông, nhà thơ đến gần tượng đài Ngư nữ:

— Em gái của cô đó ư? Nhưng cô chỉ là tượng đá, còn Nàng là da thịt. Có gì quan hệ giữa đá cát và da thịt chứ? Tôi chỉ là du khách của thành phố cổ xưa này. Và cô lập. Tôi có thể mời cô đến ăn tối với tôi vào tối nay chứ? Tại khách sạn Trùng Dương. Có phải cô vừa mỉm cười? Đồng ý rồi nhé? Mời cả em gái của cô, mời Nàng dùm tôi nhé! Tôi sẽ đợi các vị.

Tôi trở về khách sạn, chờ một đêm huyền thoại.

 



http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do;jsessionid=07C64713E5C1E691B8A0C831A0AD731F?action=viewArtwork&artworkId=5004
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-01 23:33:42sóng trăng>
.

Nhật Chiêu 
 Quả chuông bay đi
 
 






Tôi im lặng nhưng ý nghĩ của tôi thì không.

Tôi là quả chuông im lặng, treo trong một gác chuông điêu tàn. Không nhớ mình bao nhiêu tuổi, chỉ biết nặng gần hai tấn.

Tôi bị bỏ quên trên núi sau khi ngôi chùa hàng trăm năm tự sụp đổ. Bạn thân tôi là cái chày kềnh đã mất tích từ lâu; mà nếu còn cũng chẳng ai dộng chuông trên đồi núi hoang vắng này. Thế là tôi buộc phải im lặng. Nuốm chuông tròn nhẵn không có gì thích vào hàng thế kỷ đã trở nên vô dụng, không còn có thể lên tiếng với đời.

Tôi im lặng ngắm mặt trời chìm khuất sau rặng núi xa; khoảng thời gian mà đáng lẽ tiếng ngân của tôi phải vang vọng mười phương như lời kệ khắc trên mình tôi:

                Nguyện tiếng chuông này vang pháp giới
                 Khắp nơi u tối mọi loài nghe
                 Siêu nhiên vượt thoát vòng sinh tử
                 Giác ngộ tâm tư một hướng về.

Giờ thì không ai nghe nữa rồi, kể cả bản thân tôi. Tôi đã quên mình từng kêu như thế nào.
                Boong...boong...?
                 Om...om...?
                 Khôông...khôông...?

Mọi loài đều có tiếng kêu. Tôi cũng từng như thế. Nhưng giờ thì sao? Mình mà không nghe được mình thì có đáng sợ hay chăng?

Ngày xưa, mỗi ngày tôi vang ngân bốn lần, mỗi lần hàng giờ. Cứ nhìn thấy chú tiểu mặc áo nâu sồng đi lên các bậc đá là cái lòng hư không của tôi đã reo vui.
Và bao giờ cũng thế, trước khi khai chuông, chú tiểu đều dùng cả hai bàn tay mà ve vuốt tôi, làm tôi thích mê tơi. Đó là sự mơn trớn tràn trề nhục cảm, tựa tình nhân âu yếm tình nhân.

Rồi trong khi ngân nga, tôi cố đọc cảm nghĩ của chú tiểu. Giọng ngân của tôi từ đó dường như cũng rền nhục cảm, tan dần tố chất thanh tịnh ban đầu.
Tuy vậy, có lẽ đó là do tôi tưởng thế. Tưởng thôi mà. Thanh tịnh ban đầu là gì? Tôi đã được đúc như thế nào, tôi có biết không? Và vì sao da thịt thì không thanh tịnh?

Tiếng ngân của tôi qua sự truyền cảm của bàn tay và tâm tư chú tiểu dường như đổ thêm đam mê và khát vọng vào lòng người. Tôi trở thành cái chuông của nỗi bi hài nhân sinh.

Vậy mà thiên hạ vẫn tưởng tôi rỗng không, vô tâm.

Có lần tôi nhìn thấy một quả thạch lựu trong vườn chùa rơi xuống đá, vỡ tan.

Sao mà nhiều hạt đến thế? Những hạt lựu trắng hồng, trong trong, mơn mởn.

Bên trong quả lựu đẹp như vậy cho nên nó im lặng và chỉ phô bày cái đẹp khi bị đập vỡ.

Một quả chuông mà bị đập vỡ thì còn gì? Ý nghĩ của tôi lan man vô định trong khi tôi ngân nga. Còn chú tiểu, đôi mắt nhung và mơ mộng vẫn nhìn vào nuốm chuông để thích chày vào khi tiếng ngân vừa dứt.

Bây giờ, tôi chỉ muốn kêu lên vang dội để dựng người nằm thiên cổ dậy, để tàn tro của chú tiểu bay về phía tôi và bay lẫn vào phấn hoa trên núi.

Mỗi lần ngắm ánh tà huy rực rỡ trên núi xa như một chiếc cầu ánh sáng hồng vàng, chú tiểu đều để lộ một vẻ buồn rười rượi trên gương mặt thanh tú đẹp mê hồn, một nỗi buồn cô tịch như tôi bây giờ. Nỗi buồn ấy đã thấm sâu vào từng thớ chuông tôi.

Tôi còn nhớ, có lần khi chú leo lên các bậc đá của gác chuông thì chợt thấy một thiếu nữ đang đứng ôm tôi.

Cô gái ngây thơ ấy muốn thử vòng tay của mình có ôm trọn một quả chuông đồng nặng gần hai tấn không.

Tôi chưa thấy cô gái lên chùa nào đẹp như nàng. Còn đôi chút trẻ con, nàng mặc một chiếc áo cánh màu hồng nhạt, đôi cánh tay trần mảnh mai trắng muốt quấn quanh tôi, mát mịn như hoa quỳnh.

Nhưng tôi biết nàng là một trong những tín nữ đã ném xuyến vàng vào lò đúc, nơi tôi bắt đầu được tạo tác. Có lẽ nàng tưởng rằng vàng ấy hoà tan vào thân tôi, biết đâu rằng nó chỉ chìm sâu dưới đáy. Và tôi chỉ là đồng thau chứ nào phải chuông vàng.

Sao đứng đây? Muốn xem thầy đánh chuông. Có gì đâu. Thì em chỉ đứng xem, không được sao? Vậy thì làm sao ta khai chuông? Thì cứ tự nhiên thôi mà!...
Họ nói với nhau như thế. Chỉ có thế. Tự nhiên? Thế nào là tự nhiên ta cũng không biết nữa. Tình yêu là tự nhiên hay vong tình là tự nhiên?

Hay là ta có biết. Đôi mắt long lanh là tự nhiên. Tiếng thông reo quanh ta là tự nhiên. Ánh mặt trời vàng óng sau đồi là tự nhiên. Có gì tự nhiên hơn thế nữa?

Tiếng chuông vang lên, bảy tiếng nhẹ liên tục mở đầu, sau đó từng hồi ngân dài xa nhau, dài như tiếng thở dài của chú tiểu mà phải cố lắm, tôi mới lắng nghe ra.
Nửa giờ sau, chuông dứt hẳn, cô gái mới chạy xuống núi.

Ngày ngày chú tiểu vẫn đánh chuông. Không có ai. Chuông ngân thật dài:

                Khôông...khôông...khôông...

Trước khi khai chuông, bao giờ chú tiểu cũng ve vuốt chuông. Trong giấc mơ của chú, có lần quả chuông nở ra những cánh hoa quỳnh trắng muốt.

Từ đấy hàng bao thế kỷ...

Sóng lớp phế hưng, chuông hồi kim cổ và tôi ngày càng khuất sâu vào cô tịch.

Tôi sẽ im lặng đến bao giờ?

Bỗng dưng tôi quyết định nổi loạn. Thế là...


Bứt mình ra khỏi giá treo, tôi bay xuống thềm đá. Tiếng kêu đầu tiên của tôi sau mấy trăm năm im lặng vang lên thật dữ dội, làm bản thân tôi cũng rùng mình.

Và quả chuông tôi bay đi. Có cảm giác rằng một quả chuông đang bay lên thật cao, bay lên mây và một quả chuông khác đang bay xuống núi, xuống những triền dốc quanh co.

Những mô đá, hòn đá, cành cây, rễ cây mừng rỡ đón đưa, tranh nhau đánh vào chuông, vào bất kỳ nơi nào trên hình hài chuông, không cần biết đâu là nuốm.

Những âm thanh dữ dội, cuồng nộ, bùng vỡ vang lên liên hồi khi chuông tung mình từng trận trên triền núi.

Chuông bay đi, lao đi, hò hét vang trời. Điên cuồng, vui say, đau đớn...

Và cứ thế, những giấc mơ huy hoàng bay trước chuông như những ngọn sóng đầy giông tố, bay đi...



 
 
 
 


http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=4976
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-15 06:37:30sóng trăng>
.

NHẬT CHIÊU
quả lê




Trạng thái lơ lửng phiêu bồng trong gió này biến tôi thành một phi hành gia tại nhà,

thành quả bóng không hề giống quả bóng nào,

cánh diều không dây bay loạn,

loài chim không cánh lượn lờ trên không,

một giấc mơ hữu hình sờ mó được,

chiếc lá nhẹ nhàng hơn cả lá,

một thứ tơ trời phơ phất lênh đênh,

ngọn cỏ bồng cô đơn vạn lý,

một đường tơ thấp thoáng,

một làn khói phân vân,

cái bóng của người mất bóng,

chiếc khăn san đi lạc,

bọt xà phòng trơ lì,

một áng mây vô duyên,

hạt bụi lớn có quyền kiêu hãnh,

người khách lạ của thực tại,

người hành tinh đến thăm trái đất,

và hồn ma không thể biến đi,
 
 
Tôi từng kể cho bạn nghe về một người mất trọng lượng khi tắm biển, biển đã rút đi cái nặng nề của y, và khi lên bờ, y nhẹ như lá, không để lại một dấu chân nào trên cát, bạn còn nhớ không,

Thế thì, y chính là tôi đó, đó là sự thật, và sự thật là cái mà đôi khi ta tưởng đó là giấc mơ,

May mà tôi đến kịp với túi hành lý, và chính chiếc túi nặng trĩu ấy đã cứu tôi, và giúp tôi có đủ trọng lượng để trở về khách sạn,

Người bạn gái cùng đi tắm biển với tôi, sau khi khám phá ra tôi mất trọng lượng, đã vội vã chia tay, biện bạch rằng nàng nhận được điện thoại phải về nhà gấp, và rất tiếc là không thể giúp gì cho tôi đương lúc tôi rơi vào biến cố kỳ lạ nhất có thể xảy ra cho con người,

Chính tôi là người an ủi nàng, rằng nàng đừng bận tâm, tôi có thể thích nghi với tình huống mới, bởi lẽ con người không phải là loài sinh vật có thể thích nghi với những tình huống kỳ lạ nhất hay sao,

Nàng đồng ý, em biết mà, anh có đủ nghị lực và thông minh, chuyện này rồi sẽ qua, anh chỉ mất cân tạm thời thôi, tuy là một chứng bệnh kỳ lạ đấy nhưng không nguy hiểm tính mệnh, rồi thế nào cũng sẽ bình phục, sẽ lại ăn uống tha hồ, du ngoạn thả sức, ân ái tận tình và làm mọi thứ anh thích, chừng đó ta lại gặp nhau ấy mà, chứ bây giờ mà gần nhau là không tốt cho anh, anh hiểu chứ, bởi thế em tạm lánh mặt vậy, đó là vì anh thôi, thật mà, anh yêu, em đi đây,

Tôi hiểu, nàng không chỉ nói cho nàng mà cho nhiều người khác nữa, những người từng gắn bó với tôi,

Bạn thử mất trọng lượng đi, thì bạn sẽ được nghe những lời như vậy, hoặc bạn sẽ không được nghe gì hết, vì tha nhân cũng biết cách im lặng mà, im lặng và biến đi,
 
 
Trở về thành phố của mình, và nó có còn là của mình không, tôi không biết, cũng như không biết có bao giờ nó là của mình chưa, tôi tìm cách sống sót một cách bình thường bằng cách không để cho ai nhìn thấy tình trạng của mình,

Trước tiên, tôi cho may vài cái áo bằng loại vải dầy, rồi tự tay đính vào mặt trái của áo những loại khoen sắt nặng, và khỏi phải nói, những thứ khác trong phục sức của tôi đều nặng bất thường, nào dây nịt, giày, đồng hồ, các chùm chìa khóa, chiếc cặp đặc biệt có chứa mấy quả cân lớn, do vậy tôi có trọng lượng của một đứa bé và có thể đi lại bình thường, không gây một hồ nghi nào cả,
Tôi còn may mắn hơn vô số người bệnh khác, có người phải nằm một chỗ còn tôi thì không, thế thì có gì phải than phiền chứ,

Còn tôi thì không,

Tôi thường triết lý như thế, cái đó có nhiều nghĩa, chẳng hạn như người ta tỷ phú còn tôi thì không, nhưng người ta có thể điên đầu với tiền còn tôi thì không,
Vận dụng triết lý đó vào tình thế hiện thời của tôi thì rất linh nghiệm, người ta bình thường còn tôi thì không, nhưng nếu muốn, tôi có thể bay theo gió sau khi cởi bỏ các thứ đồ lề nặng trịch trên người, và để an toàn, chỉ cần có một sợi dây nối tôi với một gốc cây trong vườn nhà,

Còn tôi thì không,

Đó là một triết lý tuyệt vời chứ gì nữa, nếu có thời giờ tôi sẽ khai triển nó thành một tác phẩm kinh điển, đồ sộ hơn bất kỳ quyển sách nào của Kant, bạn có thể tin hay không còn tôi thì không,
 
 
Một buổi tối lộng gió, trong khi bay lượn trong vườn nhà với sợi dây an toàn, tôi bỗng lơ đãng để dây tuột mất, thế là tôi bay giạt qua cả một dãy phố, may mà tôi níu được một cành cây trước sân thượng nhà ai đó,

Và một cô gái nhỏ tròn xoe mắt nhìn tôi, cô đang đứng trên sân thượng, dưới một giàn tigôn và đang cầm một quả lê, đưa lên miệng định cắn, nhưng ngừng lại khi nhìn thấy tôi đang treo mình trên cánh như khỉ,

Ông là ai mà bay như cánh diều ấy,

Nếu tôi nói tôi là thần tiên thì em có tin không,

Đương nhiên là không, ông tưởng em ngố lắm ư, trẻ con lắm ư,

Ừ nhỉ, em không phải là trẻ con, nhưng chưa hẳn em đã là người lớn,

Thì nửa là cái này, nửa là cái kia, như thế mới thích,

Đúng thế, nửa hồn nhiên hoang dã và nửa hiểu đời thanh lịch, nửa mơ và nửa thực, nửa tiên và,

Làm gì có thần tiên,

Thì có sao đâu nếu có, còn tôi thì không, tôi chỉ là người mất trọng lượng,

Em biết ngay mà, nhưng một quả lê có thể tự mình rơi được thì tại sao ông không thử cầm lấy nó mà xuống sân thượng này nói chuyện với em,

Em thông minh lắm, vậy thì cho mượn quả lê của em đi,

Cô gái nhỏ trao quả lê mọng căng cho tôi, không chút ngần ngừ nhưng đầy duyên dáng nữ tính,

Cảnh tượng đó đẹp mê hồn,

Khoảnh khắc êm đềm đầy gió mát đó chắc chắn không thể quên được,

Quả lê lớn hơn bàn tay cô gái, nhưng bàn tay nhỏ ấy tưởng như trao cho tôi cả một vầng trăng,

Tưởng như trao cả một cây trái, một vườn trái,

Tưởng như trao về tôi một quả cầu sửa soạn cho một cuộc chơi huy hoàng,

 
Và như thế, một quả lê đã giúp tôi rơi xuống khu vườn nhỏ của cô gái nhỏ,

Cám ơn em, chưa bao giờ tôi ngờ rằng một quả lê lại tuyệt vời đến thế, nó giúp tôi có thể đứng gần một cô bé xinh như em,

Em rất mong là ông nói đúng, nhưng không chắc đâu đấy nhé,

Không chắc cái gì, trong vườn hoa này chỉ có mình em là xinh, cả thành phố này, và cả thế giới này chỉ có em là em,

Em là em thì đúng rồi, còn gì phải nói nữa,

Lạ quá, dường như tôi nhìn thấy em đứng một mình trong thế giới, không có người nữ nào khác nữa,

Còn em thấy ông cứ như một người từ trên trời rơi xuống,

Có thể là tôi bị trừng phạt, công việc tôi làm là tưởng tượng,

Và do vậy mà ông nhẹ ư, nhẹ như một lông chim, có người đàn ông nào nhẹ như ông không,

Đàn ông thường rất nhẹ, nhẹ như sự tưởng tượng, còn phụ nữ như em thì không, tuy nhỏ nhẻ mong manh là thế, có thể là rất nặng đấy, chỉ riêng quả lê em trao tôi đã là nặng lắm rồi,

Nhưng quả lê đã ở trong tay ông, em chưa ăn mà,

Đây, em hãy cắn một miếng và cho phép tôi ăn cùng em,

Được, nhưng đây là lần đầu tiên, em ăn chung quả lê với một người đàn ông,

Lê có ngon không,

Rất ngon, em thích lê nhất, trong lớp em thường lén ăn lê khi nghe thầy giảng bài, có lần thầy bắt gặp, hài tội em và phạt em nhổ cỏ,

Sau đó em hối lỗi chứ,

Không, vì ăn lê là ăn lê, em vẫn hiểu lời thầy giảng mà,

Vậy thì oan cho em quá nhỉ,

Đôi khi em mơ tưởng có chàng trai nào đó leo lên sân thượng này để gặp em cho bằng được, chỉ với một sợi dây thừng mà em thả xuống cho anh ta, nhưng em cũng không biết vì sao em lại nghĩ ra cái dây thừng ấy, ông nghĩ sao,

Bây giờ thì đến phiên tôi ăn lê, đừng nghĩ đến dây thừng nữa, chưa bao giờ tôi ăn trái cây ngon như hôm nay, và như mới ăn lê lần đầu,

 
Bạn có biết điều gì xảy ra sau khi tôi ăn quả lê mà cô gái nhỏ trong khu vườn nhỏ ấy đã trao vào tay tôi,

Nhưng cô gái ấy là ai,

Nếu bạn không biết thì tôi cũng không biết,

Với quả lê ăn dở dang, tôi chia tay cô gái, từ từ leo qua sân thượng, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất, quay về nhà mình,

Và ăn hết quả lê,

Bỗng dưng tôi cảm thấy mình bình phục, có đầy đủ trọng lượng như xưa, đi đứng như người bình thường trên mặt đất,

Không cần trang bị cho mình thứ hành trang nặng nề nào nữa, tôi đi tìm cô gái,

Nhưng không còn nhớ ra cái sân thượng vườn hoa ấy, nơi có cô gái nhỏ đã từng giúp tôi đáp xuống bằng một quả lê, nó đâu rồi không biết,

Hỏi khắp dãy phố, cũng không ai biết cô gái nhỏ mà tôi miêu tả là ai, người ta lắc đầu và ngờ vực nhìn tôi,

Như chưa từng có cô gái ấy,

Chưa từng có quả lê ấy,

Chưa từng có khu vườn ấy,

Như chưa từng có tôi nhẹ tênh trong không khí, cảm thấy mình thanh cao như một thiên thần,
 

Chỉ có tôi mỗi ngày đi làm, đến cơ quan trên những con đường lầm bụi,

Mỗi lần mang khẩu trang chống bụi, tôi lại nhớ đến gương mặt trắng hồng của cô gái nhỏ, nhớ miếng lê mà cô cắn, nhớ dấu răng của cô trên quả lê chín ửng,

Có lẽ cô cũng đã rời sân thượng của mình, khu vườn của mình, đi xuống đường phố lầm bụi như tôi, cũng mang khẩu trang kín mít,

Như thế thì nếu có lúc nào đó gặp nhau, liệu có nhìn ra nhau không,

Có nhìn ra quả lê bây giờ đã trở nên vô hình,

Ai có thể vẽ lại hình sắc của quả lê đầy cám dỗ từ một bàn tay nhỏ đã trao đi,
 
 
 

            Pear - Nikki Shannon, artist




http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5551
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-06-06 08:50:12Ngọc Lý>
.Tờ giấy trắng




1.
Được tin từ quảng trường, rằng có một tờ giấy trắng bay qua đấy, giữa bầu trời hoàng hôn, làm rợp bóng đường phố và gây xôn xao...
Tổng biên tập cử tôi đi điều tra lập tức.
 
 

2.
Tôi gọi điện thoại cho cô bạn gái:
— Tố ơi, không đến chỗ hẹn với em được rồi, lại có việc đây!
— Biết ngay mà! Người hành tinh xuất hiện phải không?
— Gần như vậy! Một tờ giấy trắng từ đâu xuất hiện giữa bầu trời và cứ lửng lơ phơ phất.
— Và anh phải viết về một tờ giấy trắng?
— Nhưng... Anh thì thích viết lên giấy hơn! Biết làm sao được?
— Thì anh cứ lấy nó xuống mà viết, nếu thực trời cho!
— Ừ, hẹn với em sau nhé!


3.
Tôi đến quảng trường thành phố. Nó nằm bên bờ sông. Người dân ở đây tin rằng khắp xứ không có quảng trường nào khác đẹp bằng. Nhất là đang mùa hoa hoàng yến.
Cả quảng trường như đang treo hàng vạn lồng đèn vàng óng trong những nách lá cây xanh biếc.
Từng chùm hoa mịn màng vàng chanh cuống dài buông thả phủ che cả tán lá, làm lộng lẫy một góc trời hoàng hôn.
Trên dòng sông lặng lờ xanh lam, bóng hoa vàng lung linh hiện lên như một ảo cảnh diễm tuyệt.
Dưới bóng những tán lá phủ hoa nghiêng mình ra bờ nước, thỉnh thoảng những cánh vàng rắc rơi như muốn chơi cùng tia nắng trong nước và chơi với chính cái bóng của mình.
Mặc xôn xao quảng trường, mặc hoa hoàng yến khoe sắc, có một chiếc thuyền nhỏ đi lại trên sông vớt rác. Thành phố đang ra sức làm sạch mình.
Khi tôi đến, bầu trời tà huy trên hàng cây hoàng yến đang tỏa ra một làn khí xanh. Con đường Hoàng Yến như đang tắm trong một thứ hơi nước xanh biếc.
Ở nơi này, đôi khi khí xanh xuất hiện. Và mỗi lần như thế, thường có chuyện lạ xảy ra. Như có lần, ngườiਠta nói, dưới sông nổi lên một con rùa vàng lớn. Lần khác, một cơn mưa trái mùa bay xuống bỗng dưng thơm ngát. Lại có lần, một bọn người điên xa lạ kéo qua thành phố và hò hét cuồng ca...
Còn bây giờ, chỉ là một tờ giấy trắng. Nhưng biết đâu, giấy trắng lại là thứ lạ nhất trên đời?
Có điều, khi tôi đến thì chẳng thấy gì cả ngoài quảng trường như mọi khi với những cây hoàng yến đẹp mê hồn và một làn khí xanh lãng đãng quanh tôi.


4.


Theo như nhiều người kể lại, cách đây khoảng một tiếng đồng hồ, bỗng dưng từ đâu bay đến một tờ giấy trắng, lơ lửng giữa trời.
Đó là một tờ giấy rất lớn. Nhưng không ai đồng ý là nó lớn bao nhiêu.
Dài khoảng mười thước, rộng khoảng bảy thước... Không đâu, dài cả trăm thước ấy chứ và rộng đến tám mươi thước cơ... Tôi thấy lớn hơn nhiều, có thể che cả thành phố... Nói thế thì quá đáng, lớn thì có lớn nhưng không quá trăm thước đâu, tôi cam đoan đấy...
Tôi hỏi một cậu bé năm tuổi đang thả diều:
— Còn em, em thấy thế nào? Anh hi vọng là em nói đúng hơn cả. Em thấy tờ giấy ấy lớn thế nào?
Đứa bé hớn hở đáp ngay:
— Nó nhỏ thôi! Như cái diều của em ấy.
— Con diều em đang thả ấy à, cơ mà nó nhỏ xíu!
— Thì tờ giấy ấy cũng nhỏ xíu mà. Nó nhỏ như mặt trăng.
— Em có biết mặt trăng bao lớn không?
— Không. Tại sao người lớn thấy cái gì cũng lớn?


5.
Tôi dò hỏi thêm về màu giấy. Có thật là nó màu trắng? Lại nhiều lời đáp khác nhau:
Nó trắng cứ như là lụa trắng... Không, nó có màu ngà... Màu vàng chanh thì đúng hơn, hệt như màu hoa hoàng yến... Tôi đứng trên lầu năm và thấy rất rõ, nó có màu xanh lơ... Trời, các người nói gì vậy? Tôi dùng ống dòm mà quan sát, chính xác nó là màu khói...
Một người đeo kính râm thì bảo với tôi rằng tờ giấy ấy làm gì có màu, không hề có một màu sắc nào.
— Tức là nó trắng?
— Cũng không phải!
Và người đeo kính râm từ chối giải thích thêm.


6.


Nhưng cái mà tôi thật sự muốn biết là tờ giấy ấy có chữ hay có ký hiệu gì không?
Chữ ư? Có chữ gì đâu!... Lầm rồi! Có chữ đấy, khi nó bay qua tôi, tôi đọc thấy ngay chữ GOD... Tôi cũng thấy là có chữ, nhưng là chữ khác, chữ DOG cơ... Không đúng, chính là chữ DO... Không không, rõ ràng là chữ có ý nghĩa hơn, chữ GO... Làm gì phiền phức thế, chỉ có một chữ O duy nhất mà thôi, tôi thề với các người... Thôi thôi, nó có chữ nhưng tôi cá là không ai đọc được, văn tự gì có trời mới biết!
Có một người đội mũ ni kéo tôi qua một bên, thì thầm:
— Ông là nhà báo à? Tôi có thể nói cho ông biết đó là chữ gì, với một điều kiện...
Tôi lắc đầu bỏ đi.


7.


Nhưng tờ giấy bay đi đâu? Đó là câu hỏi mà tôi băn khoăn nhất. Nó xuất hiện trên bầu trời để làm gì chứ? Không thể chỉ để xuất hiện...
Và lời đáp của thiên hạ cũng vẫn thế, không giúp gì được cho tôi.
Đại loại như thế này:
À, tờ giấy bay theo chiều gió và ra khỏi thành phố mất tăm... Tôi thấy nó đi xuống sông và chắc là nằm dưới đáy sông rồi... Không hề, nó cháy, tự bốc cháy thế thôi... Đừng lóa mắt, thực ra là nó bị gió xé thành trăm ngàn mảnh vụn và bay đi khắp nơi như một đàn bướm trắng... Theo tôi, nó biến mất, chỉ đơn giản biến mất mà thôi!
Một ông già nói với tôi:
— Nó chỉ là ảo ảnh, như là một bóng nước giữa sa mạc!


8.


Tôi đi dọc bờ sông và nhìn thấy chiếc thuyền đang đi vớt rác.
Ngồi trên thuyền là một phụ nữ đứng tuổi, đội nón lá, đang dùng một cây sào có móc vớt rác. Cả những xác hoa hoàng yến xinh xắn cũng bị vớt sạch.
Tôi trò chuyện với chị:
— Có người nói tờ giấy trắng đã bay xuống sông, chị có thấy không?
— Không hề!
— Nếu nó bay xuống sông, chị sẽ vớt nó như rác, phải không?
— Tất nhiên rồi, tôi không để cho dòng sông này bẩn đâu.
— Chị ơi, cứ để xác hoa hoàng yến trôi theo dòng, đẹp mà chị!
— Hoa cũng là rác. Trên cành là hoa, lìa cành là rác, thế thôi!
— Giấy trắng xuất hiện giữa trời cũng là rác sao?
— Cái gì không giữ được mình đều là rác cả, như nhau!
— Giữ được mình ư? Trắng như tờ giấy trắng ư? Tôi không nhìn thấy tờ giấy trắng mà người ta nói vừa bay qua quảng trường. Nếu nó bay hoài như vậy là giữ được mình sao? Hay đó là cái rác thanh khiết?
— Tôi không hiểu anh nói gì!
— Ờ... Cái gì không là rác nhỉ?


9.


Cuối cùng, tôi cũng viết được một bài báo linh tinh về tờ giấy trắng bay mông lung qua quảng trường ấy.
Tôi tường thuật lại hầu hết mọi ý kiến khác nhau của mọi người và kết luận:
“Tuy tờ giấy trắng ấy đã ra đi, nhưng chúng tôi đã lần theo được vết tích, đang theo dõi và sẽ cống hiến cho bạn đọc những tin tức mới nhất về hiện tượng kỳ bí này.”


10.


Chiều hôm sau, vì không liên hệ điện thoại được, tôi đến nhà Tố mà không có hẹn trước. Tố đi vắng. Ở nhà chỉ có bé Nguyên, em gái Tố, mới lên chín.
— Chị em đâu?
— Chị Tố đi theo một tờ giấy trắng.
— Tờ giấy bay qua quảng trường hôm qua ấy à?
— Chiều hôm qua nó bay ngang vườn nhà em. Chị Tố nhìn thấy nó. Em cũng thế. Và chị chạy theo nó.
— Từ chiều hôm qua và không về nhà?
— Đúng rồi.
— Tố không gọi điện thoại cho em à?
— Không gọi gì hết.
— Em không lo lắng gì sao?
— Chị Tố vẫn thường đi vắng đôi ba hôm, anh không biết sao?
— Anh mới quen với chị em hai tuần thôi mà.
— Chị Tố của em lạ lắm, lạ như những bức tranh mà chị ấy vẽ.
— Đúng thế, tranh của Tố không giống ai hết.
Ngay trước mắt tôi, trên vách là bức tranh truyền thần về hai chị em do nàng vẽ, bằng màu nước. Hồn nhiên, trong veo.
Dù chị lớn hơn em đến mười sáu tuổi, nhưng hai chị em trông rất giống nhau.
Đó là một bức tranh lớn, toát lên một độ trắng thanh thoát của nền giấy, với sắc độ đạm nhạt chuyển đổi tinh tế. Màu, giấy, nước như hòa quyện với ánh sáng.
Hai chị em được hình dung như hai cọng sen mọc lên từ nước, trần trụi trong sắc hồng tươi tắn thanh xuân, đầy tràn cái đẹp của “xuất thủy phù dung”.
Đó là hai tấm thân non trẻ vươn lên trên làn nước rập rờn ngang hông, đứng trong bùn nhưng tóc lẫn vào mây.
Người chị được vẽ như một cọng sen vươn cao, rực hồng, đầy khát vọng, có nụ cười mê hoặc. Người em thì trắng muốt, dùng một bàn tay thanh mảnh che ngực, có đôi mắt nhung ngạc nhiên nhìn nắng.
Trên nền giấy trắng, màu xanh của nước và màu lam của trời như đang chảy loang cái tinh khiết, cái xuân xanh bất tận.
Bức tranh có tên là TỐ NGUYÊN.


11.

— Nguyên này, cái trong veo và hồn nhiên của bức tranh gợi anh nhớ đến hai câu thơ của Hồ Xuân Hương: “Đôi lứa như in tờ giấy trắng, Nghìn năm còn mãi cái xuân xanh”.
— Vì anh nhớ chị Tố mà thôi!
— Nguyên này, nhỡ như chị Tố của em không về thì sao? Nếu như Tố biến mất cùng với tờ giấy trắng?
Giọng Nguyên buồn buồn:
— Nếu là thế thì liệu anh có còn đến đây nữa không?
Nhưng lúc này, tôi không để tâm đến lời của Nguyên. Tôi nhớ Tố. Nàng chạy theo tờ giấy trắng để làm gì? Nàng mơ vẽ gì trên đó? Một kiệt tác nàng đang ấp ủ ư?
Liệu có đáng không, tờ giấy trắng ấy?

 



[/align] 
[/align]http://www.tienve.org/home/literature/viewLiterature.do?action=viewArtwork&artworkId=5824
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
.
 
 
 





Ngay trước mắt tôi, trên vách là bức tranh truyền thần về hai chị em do nàng vẽ, bằng màu nước. Hồn nhiên, trong veo.
Dù chị lớn hơn em đến mười sáu tuổi, nhưng hai chị em trông rất giống nhau.
Đó là một bức tranh lớn, toát lên một độ trắng thanh thoát của nền giấy, với sắc độ đạm nhạt chuyển đổi tinh tế. Màu, giấy, nước như hòa quyện với ánh sáng.
Hai chị em được hình dung như hai cọng sen mọc lên từ nước, trần trụi trong sắc hồng tươi tắn thanh xuân, đầy tràn cái đẹp của “xuất thủy phù dung”.
Đó là hai tấm thân non trẻ vươn lên trên làn nước rập rờn ngang hông, đứng trong bùn nhưng tóc lẫn vào mây.
Người chị được vẽ như một cọng sen vươn cao, rực hồng, đầy khát vọng, có nụ cười mê hoặc. Người em thì trắng muốt, dùng một bàn tay thanh mảnh che ngực, có đôi mắt nhung ngạc nhiên nhìn nắng.
Trên nền giấy trắng, màu xanh của nước và màu lam của trời như đang chảy loang cái tinh khiết, cái xuân xanh bất tận.
Bức tranh có tên là TỐ NGUYÊN.

 
trích Nhật Chiêu - tớ giấy trắng
 
.
 
 
Đăng nhập để trả lời
0