Trích đoạn: lang thang
Thầy LB cứ đùa, lấy mảnh chai thì cưa mòn tay áh![[:-]](/images/smiley/s12.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
Thôi LT kể chuyện của mình rồi, thầy LB rỗi thì kể chuyện cưa cây đốn củi ngày xưa của thầy đi, cho đàn em học hỏi, có khi LT có khiếu lại phát huy hết tài năng đang ngày càng thui chột này.
Lấy mảnh chai cưa thì lai rai mãi thì cũng đứt , cũng đổ , còn dùng miệng mà cưa gơ thì Lang Băm nhớ lại chuyện này , chắc thày cũng chưa quên ....
Nhìn cái ảnh này của Tím…Lang Băm chợt nhớ ra đã có lần gặp nhau nơi đâu rùi thì phải….Ðúng rồi…nếu không nhầm thì đã gặp nàng đi lễ hội Chuà Hương Tích…..Hôm ấy…Lang Băm cùng thầy Lang Thang và nhà thơ đẹp trai Nguyễn Nhược Pháp đi lễ hội …bọn này vừa tới bến Ðục thì nhìn thấy Tím ,tóc vấn đuôi gà , vai đeo gùi như sơn nữ , đi cùng Ba mẹ lễ chùa….Lang Băm nhanh mắt , đá lông nheo tới tấp , như tia chớp xẹt ngang lông mày lá ngón…ý lá liễu của Tím , làm cho Tím hoảng hồn miệng vội khấn : nam mô a di đà…nam mô a di đà….Thày lang Thang cũng nhanh tay bắt quyết…hô mây gọi gió làm cho tóc đuôi gà của Tím rung lên bần bật ,rồi nhân cơ hội ve vuốt tóc xanh ….Tím hoảng hồn…gào lớn :
- "em còn bé xíu chứ mấy anh ơi"….
Thày Thang có đôi mắt tinh đời ,nhìn Tím từ đầu tới chân gật gù khen lấy khen để , nào là tóc mây pha khói , da dẻ nhuận hồng ,ai lấy được người này thì sẽ giúp chồng được nhiều việc lắm…Thày Thang đang ngon trớn thì thấy Nguyễn nhược Pháp nổi xung lên quát lớn :
-Hai ông đừng có tán gái nữa…hãy để đó cho tôi….tôi nhìn thấy nàng trước tiên từ lúc trời còn tờ mờ tối , nàng xịt keo chải tóc đuôi gà , nàng đi guốc nhẹ như mây loang chiều thắm , nàng liếc mắt đưa tình với tôi từ lúc chưa xuống đò cơ…bây giờ hai ông chớ có đụng hàng của tôi , hãy đễ cho tôi thả thơ nhờ gió chuyển tới tai nàng…tôi tin trước sau nàng cũng sẽ bị tôi cưa đổ chứ không ngoa , thế rùi Nguyển nhược Pháp xuất chiêu , lấy bút lông ra phác thảo ngay một bài thơ liên hoàn “ Lục bóp “ …ý Lục bát ,rồi hắng giọng ngâm nga :
Hỡi nàng tim Tím kia ơi…
Gặp em anh thấy cả trời nhớ thương
Ðường lên Hương tích tơ vương
Anh về thuê thợ đóng giường chờ em…
Chẳng biết lũ gió hôm ấy có chơi xỏ nhà thơ Nguyễn Nhược Pháp không mà lại đem câu thơ đó rót ngay vào tai của Ba má Tím … ông cụ nghe thấy , mắt trợn trừng , tay cầm cái quạt điện…ý lộn quạt giấy…dứ dứ vào mặt Nguyễn nhược Pháp ,Lang Băm và Lang Thang giọng giận dữ :
-Này…khôn hồn thì tránh xa con gái lão ra nghe chửa , mới sáng ngày ra đã ám thế này rồi...
Thày lang Thang sợ quá nói lớn : dạ…Không phải cháu….rồi chuồn ra phiá sau lưng Lang Băm nấp…
Lang băm cũng hoảng hốt lắp bắp :
Thưa bác…cháu không biết làm thơ….anh Nguyễn nhược Pháp này làm thơ hay lắm , anh ấy xuất khẩu thành thơ đấy bác ạ.
Ông cụ nóng tiết :
-Này thì Thơ này…này thì đóng giường chờ em này…cho bay đóng hòm luôn nghe chưa….vừa nói ông cụ vừa dùng quạt giấy củng vào đầu Nguyễn nhược Pháp …chàng đau quá mà không dám kêu la , cắn răng chịu đựng sự nóng giận của cụ…
Nàng Tím thấy thế chẳng dám nói năng luôn miệng khấn khứa nam mô a di đà…cầu mong Trời Phật từ bi phù hộ cho tai qua nạn khỏị..
Thế rồi từ hôm đó Nguyễn nhựợc Pháp bị tương tư nặng…về nhà đêm ngày mài mực làm thơ giãi bày về nỗi lòng mình với người con gái hôm xưa….nỗi khát vọng tình yêu ngùn ngụt bốc cháy làm chín giòn cả trái tim mơ mộng…thế là chàng phải giã từ trần thế để lại bao thương tiếc cho những người yêu thơ ca trên toàn quốc , để lại cho người con gái nỗi sầu thương trời biển… nàng vứt guốc , đeo gùi ngồi ngóng đợi bóng hình chàng trai đi lễ hội năm nào …những áng mây phiêu bồng như chia sẻ nỗi buồn cùng nàng sầu tím cả không gian , từ đó chiều chiều chân trời cứ nhuộm một mầu tím ngắt , và những chàng nghiền rượu xóm Tám chân ai cũng bị sưng vù , những vết tím bầm như chàm đổ nhắc nhở về một kỷ niệm ngày nào, như chia sẻ với nỗi đau trần thế.
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)