10 trả lời, 5.849 lượt xem —
Trang 1 / 1
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
Thấy các anh chị xây nhà, em cũng xây nhà cho tuổi 19.
19 tuổi 2 ngày
Rồng và đại bàng
Con Rồng Vàng trải mình trên Đất
Ba mươi năm gục bên Biển Đông
Viên ngọc kiêu hãnh kia đã mất
Gió xoáy hất nó xuống đáy sông.
Sông Hồng ôi ngắt tanh mùi máu
Máu Rồng xối xả ba mươi năm
Nước kia ôi chát chua đục ngầu
Lệ nồng xối xả hai mươi năm.
Dòng nước bắt nguồn từ núi
Khi đại bàng tung cánh giữa trời
Xa kia thây Rồng nằm thui thủi
Lệ mòn đá nối nhau rơi trôi.
Những vảy vàng Rồng xưa đâu rồi
Nay chỉ còn tấm thân bầm tím
Ai trói Rồng không cho về trời
Xích vô hình siết chặt con tim.
Hai nghìn vảy vàng về Đông Âu
Một nghìn vảy vàng bán sang Tàu
Bảy mươi triệu Đại bàng già cỗi
Ba mươi năm chẳng dám nên lời.
Còn mười triệu đại bàng trẻ tuổi
Chín triệu con chỉ biết rong chơi
Từng con tung đôi cánh săn đuổi
Ngày đêm hòng kiếm một con mồi.
Hỏi tại sao Rồng ta nằm mãi
Chấn song nào ngăn nó bay lên
Những chân kia vết hằn tê tái
Đôi mắt sầu nỗi buồn không tên.
Ta không là đại bàng im lặng
Đôi cánh này không để rong chơi
Dù Rồng thiêng ngàn cân có nặng
Ta cũng nguyện nâng Rồng về trời.
Sẽ có một triệu đại bàng trẻ
Một triệu đôi cánh kéo Rồng lên
Chung sức một triệu trái tim trẻ
Mang nhiệt tình sưởi ấm Rồng thiêng.
Cho dù đường xa cánh có mỏi
Vạn dặm làm cánh ta rã rời
Còn một cánh ta còn bay mãi
Hi sinh một cánh vì tương lai.
Rồng về trời ngọc lại tỏa sáng
Niềm kiêu hãnh một triệu đại bàng
Sức mạnh của một triệu đôi cánh
Sức mạnh tuổi trẻ sức mạnh xanh.
Rồng trả Đất cho lúa lên bông
Liềm xưa ai găm nhầm thân Rồng
Nay hăng say gặt lúa sự sống
Trở về thuần giúp việc nhà nông.
Tôi sẽ thành đại bàng gãy cánh
Dù như thế vẫn quyết đấu tranh
Cho Rồng thiêng trên cao vùng vẫy
Cho da vàng lấp lánh trời mây.
Trần Thu Trang 26.10.2006
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
còn 6 ngày là 19 tuổi 1 tháng
Vội
Tim chưa kịp lớn đã đập vội
hơi thở chẳng dài
Tình vừa chớm nở đã chín vội
vài cuộc vắt vai
Yêu vội!!!
Người vội đến, vội đi
Tình vội kết, vội tan
Chẳng có gì để nhớ
vấn vương cũng vội tàn
Sống vội!!!
Giông tố bão Đời xoáy em lớn vội
Sóng gió bể người đánh em già vội
Trôi vội!
Giữa dòng Đời chẳng biết về đâu?
Dòng Đời vồn vã rất vội vàng
Cuốn em vào vòng xoáy
Em đành chạy!
Chạy vội!!!
Chạy như gió đuổi
lòng vòng chẳng biết về đâu?
Đôi mắt chưa kịp mở đã vội nhắm lại
nhắm tịt trong cơn nôn nao say đời
say cái ảo ảnh hư vô ta vội tìm mãi
say tình miên man bởi say người
Quá nhanh để sống nhưng quá trẻ để chết
Sống vội nhưng nào đã sống hết
đi thăm hết, yêu hết những chân thật đáng yêu.
Trần Thu Trang 18.11.2006
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
còn 2 ngày nữa là 19 tuổi 1 tháng
CON ĐIẾM GIẤY!
Ôi những con điếm bằng giấy bạc!
Những con điếm vô cảm
Lăng lòa với cả thế gian
Những tấm thân rách nát
Những con mắt không ngươi
Những vành môi không cười
Những con điếm luân loạn
Mang bệnh hoạn của cả thế gian
Những mầm bệnh truyền nhiễm
Những lây lan thôi miên
Những ngày xé thân trong cơn nghiện
Nghiện cái khoái cảm vô lối
Những giá trị trần đời vô thực
Dù thế nào cũng chỉ là thế thôi
Một điếm già chẳng đổi được ba điếm trẻ
Sao điếm Mỹ đổi được hơn vạn điếm Việt Nam?
Dùng điếm ngoại hơn điếm nội mấy thể
Sao lũ con lai vẫn là lũ con hoang?
Lang thang giữa trời thù đời trả cha.
Ôi con điếm! Nhân loại bôi lên mặt mày sự bẩn thỉu
Rồi hôn lên làn da nhàu nhĩ mà người ta không yêu
Nếu thế gian không dùng mày đong đếm
Nhân loại từ lâu nay đã chẳng hận chữ “tiền.“
Ôi con điếm, nhân loại lăng lòa với mày!
Ôi những con người luân loạn!
Đau thay!
Trần Thu Trang 22.11.2006
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
19 tuổi 1 tháng 9 ngày
Nghe đời vô lối
Trống trải giăng trắng
Tĩnh lặng ôm chầm lấy bóng đêm
Mái hiên ngả nghiêng
U buốt nhỏ giọt rơi lã chã
Tôi ngụp lặn trong chán chường vồn vã
Rồi sặc sụa đuối chết giữa cô đơn
Bốn bề rỗng tuếch đất trống trơn
Trốn chạy quẫy đạp đường vô lối
Lỗ lông hổn hển chân nhấc vội
Nghẹn ngào ức nấc đắng trào dâng
Vô phương hướng khát phút bâng khuâng
Gió đuổi hư không người đói sống
... Không chỉ tồn tại mà phải sống!
Trần Thu Trang 3.12.2006
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
19 tuổi 1 tháng 11 ngày
ngày ốm ở nhà, bùng học
Tôi muốn phanh thây xé xác
Tôi muốn phanh thây xé xác
Để thấy trong tôi hoang tàn
Thòng lòng ruột buộc mảnh gan
Bóp nghẹt chính mình rắm rối
Con tim cắn nát lá phổi
Máu rỉ, mủ rữa, thiu ôi
Tôi muốn phanh thây toạc xác
Đeo cho nội tạng vành khăn tang
Ngắm bàng quang òa khóc vỡ toang
Mẩn mê lở loét lổ loang chốn ổ bụng
Tôi thấy đôi phòng the bùng nhùng
Mấy triệu trinh nữ tranh dành được tế sống
Cuối đuờng độc đạo ngày chớm đông
Đắm mình trong tử cung nhày nhụa máu
Tôi muốn phanh thây bành xác
Gọi đàn ruồi về bu bám
Gọi đàn chuột về cấu xé thân tàn
Tôi muốn phanh thây hành xác
Nếu trong tôi là ác quỷ trần gian
Gặm nhấm tuổi xuân độ lá vàng
Ruồi đâu? Chuột đâu? Quỷ đâu?
Trần Thu Trang 5.12.2006
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
#6 —
02.01.2007 11:53
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-02 11:55:48ngAng>
19 tuổi 2 tháng 4 ngày
ngày gió, cửa nhà em gầm rú, em thần hồn nát thần tính, gầm rú theo, hoá điên, em muốn làm búp bê trong tủ kính, ngồi trong đấy chẳng sợ gì, cười mãi, vô cảm
Người đàn bà điên
Gió vẫn rú bên những khe cửa không khăng khít
Ai giật mình tưởng tiếng hú của người đàn bà điên
Nhà chị độc một chiếc giường không chăn mền
Màn đêm bừng tỉnh trong tiếng ru không vần điệu
Chị ru mãi con búp bê bằng gỗ - đứa con chết yểu
Trên gương mặt nhăn nhó một nụ cười
Tiếng khanh khách ức nấc lộn con mắt mất ngươi
Trong đêm vắng chị là Hòn Vọng Phu sống
Ấp ủ điên dại giấc mơ có đàn ông, có chồng
Như khát khao giọt mưa rơi sa mạc
Mấy người đàn ông trên đời không phụ bạc
Trời có khóc giữa sa mạc bao giờ
Búp bê chỉ biết khóc trong những giấc mơ
Và chị dỗ một búp bê không khóc
Giọt nước mắt vỡ toang trên thân buồn cô độc
Rồi một ngày chị hóa thành búp bê
Dòng lệ cạn khô trên gò má nhớp ê chề
Ai sẽ lau nước mắt cho người đàn bà điên ấy?
/ngAng 28.12.2006/
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
19 tuổi 2 tháng 4 ngày
vẫn ngày gió rú ấy, chợt em thấy bầu trời xám xịt và mình cũng xịt
Đen và trắng
[/align] Đêm dội về trắng xóa nỗi buồn
Ngày ngủ quên như màu đêm ảm đạm
Trên bức ảnh đen trắng em là vệt xám
Chẳng trắng mà cũng chẳng đen
Em là gam khi hai màu hòa quện
Chút tàn tạ của nắng pha chút trống vắng đêm
Rồi hoàng hôn trời ôm đất êm đềm
Mây ửng đỏ trêu lòng em u ám
Em tựa ngày đông thiếu chiều tàn lai láng
thiếu anh, thiếu cả vầng trăng đêm
/ngAng 28.12/
[/align]
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
19 tuổi 2 tháng 5 ngày
ngày hôm sau ngày rú, ờ thì cứ gọi là em nhớ vn
chứ thực ra hôm đó mạng đổ, em thèm chát ý
Chờ
[/align] Đất phù sa quanh năm lấn biển
Miền đồng bằng sao đời người mấp mô
Ai đếm quê tôi mấy mặt hồ
Ai đếm trong hồ bao nước mắt
Ai bảo chỉ mùa mưa trời khóc?
Ai bảo đất chỉ biết lặng im?
Ai bảo bờ đê lắm ưu phiền
Khi lũ quét xoáy xô con nước đỏ
Ai bảo chốn đô thành no đủ
Ai đếm được mấy người con ra đi?
Ai nghe được tiếng ưu oán ai bi?
Trên núi cao mẹ Việt Nam vẫn khóc
Những đứa con bốn phương trời lăn lóc
Khắc lên đất những mảnh đời giống nhau
Những mảnh đời đau chung một sắc màu
Màu phù sa máu quện trong nước mắt
Nơi đây con chờ trong hiu hắt
Quê hương mẹ chờ suốt trăm năm
Chờ một ngày nhìn quê ta sáng chói
Không kẻ tha hương khóc xứ người
/ngAng 29.12.2006/
[/align]
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
19 tuổi 2 tháng 5 ngày
vẫn ngày mạng đổ thèm chát ấy
Hà Nội phố nhớ
Trong đêm sương mịt mù cơn mơ
Em đi qua con đường nhung nhớ
Hỏi thầm một câu Hà Nội phố
Bấy năm rồi có biết lãng quên
Em đi qua con đường dịu hiền
Dấu tích thời gian in lại bao tiếc nuối
Bao cuộc tình và bao thay đổi
Người tình của em giờ nơi đâu
Em đi qua con đường buồn rầu
Bao hẹn hò khắc khoải thời xưa cũ
Xe lam, xe thồ và rách rơi nón mũ
Người tình của em dưới nắng hiện về
Em đi qua con đường say mê
Xưa nơi đây một cụ già bán báo
Em yêu ngày Tết inh tai một tràng pháo
Người tình của em đã bỏ đi
Em đi qua con đường thầm thì
Xa xa kia một người phu quét lá
Lá úa rụng rời sao nhiều quá
Người ta quét Hà Nội của em bay
Em đi qua con đường thường ngày
Bờ vỉa hè vết con quay còn xước
Nghe đâu đây vọng về một tiếng bước
“Bánh mì đây!“ người bán tình ngày xưa
Em đi qua con đường xuân mưa
Hà Nội mình đêm nay âm thầm khóc
Em đi qua bờ đê cỏ mọc
Xa xôi kia có bấy nhiêu người tình
Em đi qua con đường điêu linh
Tuổi học trò mến thương bà kẹo kéo
Em yêu mùi hương gói cốm dẻo
Người tình của em lá sen xanh
Em đi qua con đường trong lành
Thơm hoa sữa ngất ngây cây cổ thụ
Quện mùi sấu miên man đường Trần Phú
Người tình của em đứng khẳng khiu
Em đi qua con đường điu hiu
Phố phường bao lâu chẳng thay đổi
Chỉ có con người là giận dỗi
Người tình của em giờ nơi đâu
Em đi qua con đường tình sầu
Nhớ cố hương hiện về trong mê sản
Chẳng trách thời gian biết làm loạn
Cuốn người tình Hà Nội theo gió bay
Hà Nội xưa và Hà Nội giờ đây
Con phố vắng in thân cây nhung nhớ
Mối tình này ai đền em món nợ
Hà Nội ấu thơ có trở về ???
Em lại lịm đi trong u mê
Sương ướt đẫm đêm đông mịt mù khói.
/Trần Thu Trang 29.12.2006/
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
Số bài : 13
Từ: 31.12.2006
Trạng thái: offline
19 tuổi 2 tháng 7 ngày
hôm nay giao thừa, xem người ta ăn Tết, đúng là một trò vui
VIỆT NAM ƠI!
Người già mồ côi
Nốc tình Mẹ đầy vơi li rượu đắng
Con trẻ vắng lòng
Dẫm cô đơn hằn mặt phố người đông
Giao thừa năm nay không tuyết trắng
Đêm dài lê thê nhớ con trăng
Chúa bỏ nhân sinh, ngày dỗi nắng
Mập mờ con gió rạch sương giăng
Nhân ngày năm mới xin hỏi rằng
Xưa vì sao ai kiếm tìm trống vắng?
Trong cuộc vui con kẻ buồn nhiều lắm
Món nợ vật chất trói tháng năm
Đêm không trắng
Bố chìa tay hứng sâu lắng bâng quơ
Mẹ nhọc nhằn dành vài ba hơi thở
Con ùa một mình mình dạo phố
Đêm Giao thừa xin bố thí người dưng
Chẳng ai cho vui sướng tận cùng,
hay khổ đau rót tràn bầu vô vị
Khi buồn rầu con tập làm thi sĩ
Khắc nhớ nhung vào câu chữ nghèo nàn
Trong con còn có mấy Việt Nam?
Mấy chén từ và mấy giọt văn hóa?
Con chẳng biết ai thay đổi nhiều quá
Mẹ Việt Nam hay mồ côi chúng con
Nhiều khi con thành xác không hồn
Chợt lạc loài giữa vô vàn đồng loại
Ai gán cho con mỹ từ “hải ngoại“?
Ai nghĩ con tẩy máu đỏ da vàng?
Ai trách con không còn là Việt Nam?
Dù chẳng biết tí gì về con cả
Ai hôm nọ mắng con sao “Tây“ quá
Chỉ vì con khôn lớn giữa trời Âu
Con chỉ mong ước một phép mầu
Trả nợ đời đau rồi về nước
Thật hiên ngang giữa lòng Mẹ con bước
Giữa Việt Nam giữa Hà Nội mến yêu
Và ngày đó mùa mưa bớt khóc nhiều
Để sông Hồng sẽ không còn gào rú
Mẹ Việt Nam sẽ cho con no đủ
Nuôi con lớn bằng những yêu thương
Con sẽ là người Việt Nam bình thường
Như bao đồng bào Việt Nam khác
Khi đó con sẽ yêu sẽ hát
Bản tình ca gửi mỗi người Việt Nam.
/ngAng 31.12.2006/
ngAng: xấu như ma + nghịch như quỷ
★
★
★
★
★
0
"Mạnh thường quân"
★
★
★
★
★
Số bài : 3.548
Từ: 21.02.2006
Trạng thái: offline
#11 —
02.01.2007 11:49
(đã sửa)
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-02 11:58:02James Carlos>
Trích đoạn: ngAng
Thấy các anh chị xây nhà, em cũng xây nhà cho tuổi 19.
19 tuổi 2 ngày
Rồng và đại bàng
Con Rồng Vàng trải mình trên Đất
Ba mươi năm gục bên Biển Đông
Viên ngọc kiêu hãnh kia đã mất
Gió xoáy hất nó xuống đáy sông.
Sông Hồng ôi ngắt tanh mùi máu
Máu Rồng xối xả ba mươi năm
Nước kia ôi chát chua đục ngầu
Lệ nồng xối xả hai mươi năm.
Dòng nước bắt nguồn từ núi
Khi đại bàng tung cánh giữa trời
Xa kia thây Rồng nằm thui thủi
Lệ mòn đá nối nhau rơi trôi.
Những vảy vàng Rồng xưa đâu rồi
Nay chỉ còn tấm thân bầm tím
Ai trói Rồng không cho về trời
Xích vô hình siết chặt con tim.
Hai nghìn vảy vàng về Đông Âu
Một nghìn vảy vàng bán sang Tàu
Bảy mươi triệu Đại bàng già cỗi
Ba mươi năm chẳng dám nên lời.
Còn mười triệu đại bàng trẻ tuổi
Chín triệu con chỉ biết rong chơi
Từng con tung đôi cánh săn đuổi
Ngày đêm hòng kiếm một con mồi.
Hỏi tại sao Rồng ta nằm mãi
Chấn song nào ngăn nó bay lên
Những chân kia vết hằn tê tái
Đôi mắt sầu nỗi buồn không tên.
Ta không là đại bàng im lặng
Đôi cánh này không để rong chơi
Dù Rồng thiêng ngàn cân có nặng
Ta cũng nguyện nâng Rồng về trời.
Sẽ có một triệu đại bàng trẻ
Một triệu đôi cánh kéo Rồng lên
Chung sức một triệu trái tim trẻ
Mang nhiệt tình sưởi ấm Rồng thiêng.
Cho dù đường xa cánh có mỏi
Vạn dặm làm cánh ta rã rời
Còn một cánh ta còn bay mãi
Hi sinh một cánh vì tương lai.
Rồng về trời ngọc lại tỏa sáng
Niềm kiêu hãnh một triệu đại bàng
Sức mạnh của một triệu đôi cánh
Sức mạnh tuổi trẻ sức mạnh xanh.
Rồng trả Đất cho lúa lên bông
Liềm xưa ai găm nhầm thân Rồng
Nay hăng say gặt lúa sự sống
Trở về thuần giúp việc nhà nông.
Tôi sẽ thành đại bàng gãy cánh
Dù như thế vẫn quyết đấu tranh
Cho Rồng thiêng trên cao vùng vẫy
Cho da vàng lấp lánh trời mây.
Trần Thu Trang 26.10.2006
Cho họa lại cùng bạn vài lời nhé
RỒNG NAM CHIM LẠC
Con rồng vàng còn nằm trong giấc ngủ
Cuộn mình quanh một hòn ngọc viễn đông
Còn trong tim ấp ủ máu lạc hồng
Trong ngày mới thả mình mà vươn tới
Cả thế giới sẽ biết cờ phất phới
Ánh sao vàng nơi chữ S vươn lên
Dù đường đi còn đó lắm chông chênh
Rồng vẫn quyết vẫy vùng cùng bốn biển
Rồi Hoa Kỳ Châu Âu xa vĩnh viễn
Sẽ biết tên chữ S chữ Việt Nam
Đại bàng kia vươn cánh đâu có cam
Sánh vai cùng năm châu hòn ngọc đẹp
★
★
★
★
★
0