📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Văn

Giáng Sinh - truyện ngắn

0 trả lời, 1.812 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-05 09:14:44thanks>
Giáng Sinh
 
         Im lặng. Họ nhìn nhau, e thẹn, tưởng chừng như là người dưng nước lã.  Hạnh co người lại, cố móc moi trong cái đầu trống rỗng chỉ để tìm ra hai từ.
 
          – Sao rùi? – Cuối cùng nó lên tiếng, cọc lóc, trống trơn, dường như vô nghĩa.
          – Ơ… đi không? – Ngân trả lời.
          – Ừ. – Và thế là hai người bạn nhỏ lặng lẽ khuất sau một rừng người nhốn nháo.
 
          Thế đấy, cái cuộc đối thoại nhàm chán, đơn điệu ấy lập đi lập lại mỗi ngày. Không một từ hơn, không một từ kém. Phải chăng Hạnh đã quá nhút nhát, quá trầm lặng, hay chán ngắt? Nó muốn thêm vào tình bạn nhỏ bé này chất liệu của thời gian, kỷ niệm, và sự bền lâu. Nhưng cái gì đó đã ngăn cản, xoá đi những điều nó soạn sẵn từ lâu để nói với cô bạn. Hạnh càng cố gắng lục lọi thì càng làm cho mọi việc rối thêm và cuối cùng - trước khi đầu óc trống trơn ấy nhận ra mình đang làm gì - nó thấy mình thốt ra vẫn cứ hai từ. 
 
          “Chúng minh có phải là bạn bè không nhỉ? Sao lại khách sáo theo kiểu của những người xa lạ? Chúng mình quen nhau chỉ để không phải ăn trưa một mình?”, Ngân hoang man tự hỏi chính mình. Cô chẳng biết cái gì đang vơ vẫn trong đầu nó, cũng chẳng hiểu tại sao nét vui tính trong người bỗng nhiên biến mất khi hai người bên nhau. Có vẻ như cô đang cố làm bạn với một người không hợp. “Vậy tại sao mình vẫn đi với nó mỗi buổi trưa?”
 
          Đó là một buổi sáng trong trẻo. Hình như ông mặt trời cố giấu mình đằng sau những đám mây xanh xanh pha chút trăng trắng do hơi nuớc cấu thành. Ngôi trường vẫn như xưa: đồ xộ, cũ kỹ; cái sắc màu chủ – màu vàng chói sáng ngày nào giờ đã ngã ngũ trước sức mạnh của thời gian – biến nó trông như một ngôi trường hoang phế từ lâu. Giáng sinh đang đến, rất gần. Hạnh đi dọc theo con đường quen thuộc dẫn đến lớp học. Mọi người đang chìm vào những món quà xinh xinh, những tấm thiệp mang trong mình lời chúc vui nhộn. Nó đi chậm lại rồi dừng hẳn, nhìn quanh, ảnh của đống quà sặc sỡ long lanh mãi trong mắt, tự hỏi chúng đang được chuẩn bị trao đi hay đã có chủ. Tiếng cười nói, tiếng hét the thé của sự ngạc nhiên, tiếng của bản nhạc giáng sinh phát ra từ một thiệp nào đó, tất cả băng qua làn gió bình minh, lọt vào thính giác nó, ngân nga mãi rồi lưu lại cái cảm giác khác khao, mong đợi.
 
          “Chà, khuya rồi nhỉ?”, Ngân ngước lên nhìn chiếc đồng hồ treo ngay ngắn trên phía tường đối diện. Cái cây kim ngắn khư khư chỉ về con số 2, còn anh bạn kim dài lúc này đang đè lên tên mang số 12, ngay ngắn. Bất giác cô ngáp một cái thật dài, vươn vai, đưa mắt chiêm ngưỡng tác phẩm sáng tạo chưa hoàn thành của mình. “Vậy ngày mai mình sẽ học môn Sinh trong mơ vậy”. Đêm tối như mực, không trăng không sao, im lìm. Tiếng sột soạt liên hồi phá vỡ cái yên tĩnh đáng có ấy.
 
          Hạnh giật mình, quay về với cái sân trường ươn ướt, ồn ào. Mắt lướt từ đóng quà cáp đến cái cầu thang nhỏ, đi lên mấy bậc cầu thang rồi đáp xuống ngay cánh cửa lớp học xa xa. Nó thở dài, luyến tiếc, tiếp tục rảo bước đến cái đích đã quá quen thuộc. Mọi thứ như đang níu kéo nó lại. Càng đi xa, đi nhanh bao nhiêu thì cảm giác mong đợi càng dữ dội bấy nhiêu, cứ dâng lên, chực chờ trào ra. Hạnh muốn ngoái lại nhìn theo để thỏa mãn chính mình.Nhưng nó sợ. Nó sợ sẽ lại có một thứ cảm giác nó không biết hay đã lãng quên mất bay vào, chiếm lĩnh đầu óc vốn đã làm bạn với những con số, những bài học chán ngắt. 
 
          – Đợi đã. – Ngân thấy mình vừa chạy vừa hét lên át tiếng nói chuyện, cười đùa ồn ào của cả trăm học sinh. Nó dừng lại, quay người. Nhìn thấy mặt nó, Ngân bỗng cười thầm, nghĩ mình không cần la lên làm gì vì nó có đôi tai thính nhất đời. Cô biết rằng chỉ cần một giọng nhỏ mang theo âm điệu của tên nó thì chắc chắn đôi tai kia nghe thấy. Cô bắt kịp, kéo Hạnh đến bục của bức tường vàng úa trên hành lang nhộn nhịp. Phía trước mở ra cây bàng già, to lớn, đã chứng kiến biết bao đời học trò đến rồi lại đi; xa chút nữa là một biển học sinh, có người đang đá cầu, bắn bi, cũng có từng đám từng đám đi bên nhau trò chuyện. Đằng sau là một dãy lớp học đều đều, những cánh cửa xanh mở to ra như muốn hút lấy tất cả học sinh về. Ngân tháo dây đeo, thẩy chiếc cặp lên bục. Không hỏi, Hạnh đứng đó, nhìn chăm chú vào cô bạn, tự hỏi cô đang làm gì. Nó thấy cô mở dây kéo, đôi tay nho nhỏ di chuyển vào trong chiếc túi, sâu hun hút tưởng như miệng hang không đáy. Và từ trong ấy, Ngân đưa ra chiếc hộp xinh xắn, nhỏ xíu, vuông vức, được gói gọn gàng bằng loại giấy giáng sinh có hình ông già noel cùng với đàn tuần lộc quen thuộc, trên vai ông là miếng vải to ôm lấy đống quà chỉ dành cho những đứa trẻ ngoan như trong truyền thuyết, bên cạnh đứng một cậu bé mặc bộ đồ cáu bẩn, rách rưới, gần như không mang dép; gương mặt em toát lên nét hồn nhiên trẻ thơ hòa vào âu tư của đời sống đường phố. Một món quà.
không có được điều mình yêu, hãy yêu điều mình có
Đăng nhập để trả lời
0