23.Ngày 31 tháng 10 năm..
Câu nói của Bằng đặc quánh, rõ ràng, ko phải cái kiểu lấp lửng như anh ta vẫn thường trả lời tôi. Cô gái kia có vẻ tinh ý nhận thấy điều gì đó và rút lui, trong khi Bằng vẫn dành cho tôi 1 ánh mắt rực lửa.
Tôi sợ. Nỗi sợ lớn hơn cả sự giận dữ. Vì vậy tôi ko chất vấn, ko hỏi, tôi chỉ đứng lên và bỏ về.
Anh ta, đột ngột xuất hiện tại nơi đó, chụp giúp tôi 1 tấm ảnh. Gặp lại tôi vào ngày hôm sau, tự nhận là Hướng dẫn để cùng tôi đồng hành, và hôm nay chờ tôi từ sáng sớm, mang tôi tới đây, để tôi làm khán giả và cuối cùng là 1 sự thừa nhận – có thể giống như –1 hành động lật ngửa ván bài.
Tôi thấy mình chẳng khác nào 1 con ngốc trong trò chơi quái quỉ nào đó. Mặc dù tôi ko hiểu nổi thế nào là “Vì cô ấy”.
Tôi chỉ bước theo sau Thục rời khỏi chỗ ban nhạc. Cô ấy cứ đi bộ, ko nói, ko đón taxi lẫn xe búyt, tôi chắc chắn Thục ko biết mình đang đi đâu. Cô ấy đi càng lúc càng xa hướng về khách sạn.
“Đừng đi nữa..” – Tôi lên tiếng – “Thục đi sai đường rồi.”
“Anh biết tôi đi đâu à?” – Cô ấy quay lại, nét mặt rất, rất là khó chịu – “Hay tôi phải cần 1 Hướng-dẫn-dạo như anh??” – Ba từ “Hướng dẫn dạo”, Thục nói bằng giọng mỉa mai ko chịu được. Tôi mím môi – “Đường này ko phải về khách sạn.”
Nói xong anh ta bước tới kéo tôi trở lại con đường khác, tôi cố rút cổ tay ra nhưng anh ta cứ siết chặt nó. – “Buông ra!! Ko tôi hét lên đấy!”
“Ok, Hét đi thì tốt hơn.” – Bằng thình lình quay lại và bảo tôi – “Hơn là cứ im lặng và khinh bỉ tớ như thế!”
“Ko đáng sao??” – Giọng tôi run mặc dù tôi đã cố giữ bình tĩnh – “Ko có nghề đó, đúng ko?! Anh cảm thấy lừa 1 cô gái ngơ ngáo như tôi là thú vị lắm sao??”
“Phải, ko có nghề đó.” – Anh ta hạ giọng – “Nhưng Thục ko tự hỏi vì sao tớ phải lừa Thục ư? Để làm gì?”
Cô ấy ko nói được. Môi cô ấy khẽ run, còn tôi chỉ muốn…hôn nó. Dĩ nhiên, tôi ko điên để làm điều đó lúc này vì chắc chắn sẽ ăn tát. Dưới ánh hoàng hôn, đôi má đỏ hồng với khóe mắt long lanh làm cô ấy trở nên huyền ảo.
“Vậy…vì sao?” – Tiếng nói của Thục hơi đứt quãng – “Nói đi, biết đâu tôi sẽ bị mắc lừa thêm lần nữa.”
Có vẻ như, cô ấy đang coi tôi là 1 tên lừa đảo chuyên nghiệp, ko hơn, ko kém. Nhưng tôi phải nói sự thực, bất kể cô ấy có tin hay ko.
“Vì tớ yêu Thục. Yêu từ cái nhìn đầu tiên.”
Tôi choáng.
Nhảm. Nhảm quá. Một lý do? Làm sao anh ta có thể nghĩ ra lý do nghe kinh khủng như thế? Cứ bảo là vì tiền đi – à ko, anh ta ko cầm tiền của tôi. Hay bảo là vì muốn quảng cáo cho ban nhạc đi – ko, nghe chuối thật. Vì sao? Vì sao? Tôi ko đoán ra. Ok, có thể anh ta thích tôi, 1 chàng trai thích 1 cô gái, ít ra tôi ko xấu, là chuyện bình thường. Sao ko dùng chữ “thích”, mà là… Yêu?
“Thôi đi.” – Tôi cười khẩy – “Anh nên dùng từ “thích” trong trường hợp này nghe xuôi tai hơn đấy!”
“Ko. Chính xác là Yêu.” – Bằng vẫn quả quyết. “Tớ đã thích cả chục cô gái, nhưng chưa từng Yêu.”
Nếu chỉ thích, tôi ko cần phải tò tò theo cô ấy suốt từ Hàng Trống lên chùa Hương. Nếu chỉ thích, tôi ko khát được gặp Thục đến quay quắt như hôm qua, và nếu chỉ thích, tôi ko ngồi đợi cô ấy hơn 8 tiếng, 12 phút và mấy chục giây như hôm nay. Nếu chỉ thích, tôi đã ko cảm thấy đau khổ như thế này khi cô ấy nhìn tôi bằng 1 ánh mắt ngờ vực, đề phòng như khoảnh khắc này đây.
Lần đầu tiên suốt 3 ngày sau khi gặp cô ấy, tôi có ý định bỏ cuộc.
“Nếu Thục thấy lý do đó là vớ vẩn, thì cứ coi như tớ…vì tiền.” – Tôi gượng cười - “50 nghìn là nhiều hơn số tiền tớ đi làm giao gas 1 ngày.”
Cô ấy khẽ lắc đầu. Tôi ko hiểu cái lắc đầu ấy.
Ko. Anh ta ko phải vì tiền. Tôi cảm nhận được điều đó. Chỉ là tôi ko dám tin có 1 tình yêu như vậy. Tình yêu từ cái nhìn đầu tiên? Anh ta biết gì về tôi? Chúng tôi quen biết còn chưa đầy 48 tiếng đồng hồ.
“Tôi ko biết nữa…” – Sự bối rối hoang mang tràn ngập trong tôi, nó khiến tôi trở nên yếu đuối kỳ lạ. Tôi chống tay lên cột đèn, thở đều để giữ thăng bằng.
“Thế này vậy…” – Bằng chìa bàn tay ra – “Nếu Thục tin vào lý do 1 là tớ yêu Thục, thì chúng ta bắt đầu là bạn. Nếu tin lý do 2 là tớ vì tiền, thì chỉ cần trả tớ 100 nghìn – và ta xem như ko biết nhau.”
Đừng ép tôi phải tin hay ko tin lúc này. Cái cách đặt câu hỏi “Nếu” và bảo tôi lựa chọn làm tôi nhớ đến Duy – “Nếu bạn cần 1 người quỳ dưới chân….Nếu cần 1 người nắm tay giữa bão tố…”. Lại là nắm tay. Tôi ko thể bị hạ gục lần thứ hai, thậm chí lần này còn nguy hiểm hơn lần trước nữa.
Tôi rút trong túi ra tờ 100.000.
Canh cá tràu mẹ thường hay nấu khế
Khế trong vườn thêm một ít rau thơm
Ừ thế đấy mà một đời xa cách mẹ
Ba mươi năm trở lại nhà nước mắt xuống mâm cơm
★
★
★
★
★
0