Tựa đề như một tiếng kêu than, có phần nghe nhói lòng . Cái tựa đề cuốn sách trên bàn đập vào mắt tôi khi đến thăm nhà sử học Hoàng Hữu Quế . Lật vài trang ta thấy ngay nguyên nhân của tựa đề :
“…Cách đây hơn 20 năm, một lần vượt hơn 400 cây số bằng đường bộ và đường sông về thăm má tôi ở tận Mũi cà Mau. Vừa đặt ba lô xuống, tôi than:”Về nhà mình xa quá, má ơi ! Con đi gần 2 ngày mới tới” . Má tôi thoáng buốn, nói :” Mồ tô mày, tại con đi xa chứ nhà mình đâu có xa. Từ trước tới giớ nhà mình vẫn ở đây, có dời đi đâu mà xa với gần. Má sanh con cũng tại căn nhà này…”
Vì một câu nói vô tình làm mẹ buồn đã ám ảnh tác giả TRẦN THANH PHƯƠNG day dứt khôn nguôi nên ông đã lấy đó làm tựa đề cho tuyển tập những ghi chép về quê hương bán đảo Cà mau, về những bà má miền nam .
Cuốn sách dày hơn 400 trang, trử phần phụ lục hình ảnh và những bài viết của giới báo chí phê bình , phần chính của VỀ NHÀ MÌNH XA QUÁ, MÁ ƠI ! cũng dày đến hơn 300 trang . và thú thật là tôi chỉ mới đọc khoản ½ nhưng cũng đã để lại nhiều cảm xúc.
Quê nhà tác giả ở vùng đất Mũi Cà Mau, nhưng trong những bài viết, tác giả ghi chép vừa riêng về quê nhà vừa chung cho cả vùng sông nước miền tây nam bộ. Đọc những ghi nhận của ông, tôi thấy như chính mình cách đây cũng hơn 20 năm, nhưng thời trai trẻ ấy, tôi chỉ biết đi, nhìn thấy nhưng không biết ghi nhận như tác giả .
(còn tiếp)

“…Cách đây hơn 20 năm, một lần vượt hơn 400 cây số bằng đường bộ và đường sông về thăm má tôi ở tận Mũi cà Mau. Vừa đặt ba lô xuống, tôi than:”Về nhà mình xa quá, má ơi ! Con đi gần 2 ngày mới tới” . Má tôi thoáng buốn, nói :” Mồ tô mày, tại con đi xa chứ nhà mình đâu có xa. Từ trước tới giớ nhà mình vẫn ở đây, có dời đi đâu mà xa với gần. Má sanh con cũng tại căn nhà này…”
Vì một câu nói vô tình làm mẹ buồn đã ám ảnh tác giả TRẦN THANH PHƯƠNG day dứt khôn nguôi nên ông đã lấy đó làm tựa đề cho tuyển tập những ghi chép về quê hương bán đảo Cà mau, về những bà má miền nam .
Cuốn sách dày hơn 400 trang, trử phần phụ lục hình ảnh và những bài viết của giới báo chí phê bình , phần chính của VỀ NHÀ MÌNH XA QUÁ, MÁ ƠI ! cũng dày đến hơn 300 trang . và thú thật là tôi chỉ mới đọc khoản ½ nhưng cũng đã để lại nhiều cảm xúc.
Quê nhà tác giả ở vùng đất Mũi Cà Mau, nhưng trong những bài viết, tác giả ghi chép vừa riêng về quê nhà vừa chung cho cả vùng sông nước miền tây nam bộ. Đọc những ghi nhận của ông, tôi thấy như chính mình cách đây cũng hơn 20 năm, nhưng thời trai trẻ ấy, tôi chỉ biết đi, nhìn thấy nhưng không biết ghi nhận như tác giả .
(còn tiếp)


Cám ơn Huyền Băng đã động viên, mình sẽ cố gắng type vài truyện ngắn trong tuyển tập này gửi đến các bạn trong thời gian gần nhất.
