📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Tác giả người Việt

VỀ NHÀ MÌNH XA QUÁ, MÁ ƠI!

7 trả lời, 1.005 lượt xem — Trang 1 / 1
Tựa đề như một tiếng kêu than, có phần nghe nhói lòng . Cái tựa đề cuốn sách trên bàn đập vào mắt tôi khi đến thăm nhà sử học Hoàng Hữu Quế . Lật vài trang ta thấy ngay nguyên nhân của tựa đề :
“…Cách đây hơn 20 năm, một lần vượt hơn 400 cây số bằng đường bộ và đường sông về thăm má tôi ở tận Mũi cà Mau. Vừa đặt ba lô xuống, tôi than:”Về nhà mình xa quá, má ơi ! Con đi gần 2 ngày mới tới” . Má tôi thoáng buốn, nói :” Mồ tô mày, tại con đi xa  chứ nhà mình đâu có xa. Từ trước tới giớ nhà  mình vẫn ở đây, có dời đi đâu mà xa với gần. Má sanh con cũng tại căn nhà này…”
Vì một câu nói vô tình làm mẹ buồn đã ám ảnh tác giả TRẦN THANH PHƯƠNG day dứt khôn nguôi  nên  ông đã lấy đó làm tựa đề cho tuyển tập những ghi chép về quê hương bán đảo Cà mau, về những bà má miền nam .
Cuốn sách dày hơn 400 trang, trử phần phụ lục hình ảnh và những bài viết của giới báo chí phê bình , phần chính của VỀ NHÀ MÌNH XA QUÁ, MÁ ƠI ! cũng dày đến hơn 300 trang . và thú thật là  tôi  chỉ mới đọc khoản ½ nhưng cũng đã để lại nhiều cảm xúc.
Quê nhà tác giả ở vùng đất Mũi Cà Mau, nhưng  trong những bài viết, tác giả ghi chép vừa riêng về quê nhà vừa chung cho cả vùng  sông nước miền tây nam bộ. Đọc những ghi nhận của ông, tôi thấy như chính mình cách đây  cũng hơn 20 năm, nhưng thời trai trẻ ấy, tôi chỉ biết đi, nhìn thấy nhưng không biết ghi nhận như tác giả .
(còn tiếp)


📎 _0001
Đăng nhập để trả lời
0
Thủ     bút của tác giả Trần Thanh Phương

📎 _00012
Đăng nhập để trả lời
0
Cảm ơn Vinhsaigon,
 
Cảm ơn vinhgaigon đã giới thiệu cho bạn đọc của thư quán một quyển sách; mới nghe tựa không đã thấy dạt dào tình cảm rồi!
 
Mọi người chờ bạn sưu tầm và đăng vài hàng về tiểu sử tác giả đó...
 
Thành thật cám ơn bạn.
 
Tình thân,
HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
[:)] Cám ơn Huyền Băng đã động viên, mình sẽ cố gắng  type vài truyện ngắn trong tuyển tập này gửi đến các bạn trong thời gian gần nhất.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-11 04:49:13vinhsaigon>
                          TIỂU SỪ  TRẦN THANH PHƯƠNG
 
-Bút danh khác : Trần Thanh , Minh Hải
-Hội viên Hội nhà báo VN
-Hội viên Hội nhà văn Tp.Hồ Chí Minh
 
Sinh ngày  23/9/1940 tại Mũi Cà Mau
Quê quán : Ấp Đường Cày, xã Phú Tân, huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau.. Lúc nhỏ ở nhà với mẹ. giăng câu, đặt trúm, mò tôm, bắt ốc …, và học chữ ở trường làng. Năm 1954, tập kết ra  Bắc, học văn hoá ở trường  Học sinh Miền Nam. Tốt nghiệp khoa ngữ văn trường Đại học Sư Phạm Hà nội (1967). Phóng viên báo Nhân Dân (1967-1975). Phóng viên báo Giải Phóng (1975-1977). Phóng viên rối Phó Tổng Biên tập kiêm Trưởng ban đại diện báo  Đại Đoàn Kết tại các tỉnh phía Nam (1977-2005). Nghỉ hưu từ tháng 6/2005
Hiện cư trú tại Nguyễn Phúc Nguyên, Quận 3, Tp.HCM
Được tặng thưởng :
=Huy chương kháng chiến hạng nhất
=Huy chương Vì sự nghiệp Đại Đoàn Kết dân tộc
=Huy chương Vì sự nghiệp báo chí Việt nam
=Huân chương Lao Động hạng ba
Được Trung tâm  Sách kỷ lục Việt nam (Vietbooks) xác lập 2 kỷ lục : Người có bộ sưu tập bài báo nhiều nhất VN. Người có quyển sách sưu tập các bài báo có kích thước lớn nhất VN.
 


📎 Tr.Thanh P..en Giang
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-10 00:48:28vinhsaigon>
VỀ QUÊ
 
Ai mà chẳng có một miền quê. Ở đó hoặc là nơi chôn nhau cắt rún, hoặc là nơi quê cha, quê mẹ, nơi đất tổ ông bà…Đi đâu rồi cũng quay về nơi ấy, để lòng mình chốn ấy, không thể quên được. Lâu ngày không về quê, cảm thấy bứt rứt, xốn xang như phạm một điều gì thiêng liêng, hệ trọng trong tình cảm con người. Thư từ nói bao nhiêu cũng không đủ, hình ảnh ghi lại bao nhiêu cũng không vừa; gặp người cùng quê, dẫu có  trò chuyện đêm này qua đêm nọ cũng khó lòng vơi được nỗi niềm. Bởi vì quê hương là một caqí gì thật cụ thể, thật riêng, không thể thay thế. Nhớ quê thì chỉ có về thăm quê.
 
Mỗi lần về quê,  gợi lại bao kỷ niệm của thời thơ ấu: Bến nước, con đường mòn, khoảng sân trước nhà, một gốc cây ăn trái thuở xưa, cho đến phía mặt trời mọc, phía mặt trời lặn, tiếng gió thổi bên đầu nhà, ngọn gió phất phơ tàu chuối sau vườn, một vệt nắng dọi vào ngạch  cửa, một cánh chim bay, một hàng cau, cái lấp lánh của vườn dừa tơ trong nắng sớm, tiếng sóng óc ách vỗ vào bờ, dấu chân trâu trên đồng ruộng cho đến những đụn mây phái  chân trời lúc chiều xuống mà “em bé giàu trí tưởng tượng” như tôi cho rằng  hình mấy giống ông già dắt trẻ đi chơi, một chốc sau hoá thành cô gái đứng  chải tóc, lúc nữa lại biến thành chiếc thuyền buồm có nhiều hình người chèo chống …Nghĩa là mặc sức cho đầu óc tôi hình dung. Cứ tưởng trên đám mây phía chân trời đủ thứ hình thù, tốt đẹp có . mà ghê rợn cũng không thiếu. cho đến lúc đụn mấy ấy biến thành mây khói mới thôi. tất cả như sống lại, trẻ trung thuở nào đã gắn bó, đã in vào đầu óc non nớt của một cậu bé. Tiếng gà gáy thì ở đâu cũng thế, có khác bao nhiêu. Nhưng không hiểu sao mỗi lần về quê, hừng đông nghe tiếng gà gáy, buổi trưa nằm nghe tiếng gà gáy, nhớ chi lạ những gì xa xôi. buồn vui,không tự cắt nghĩa nổi. Dường như tiếng gà gáy ở quê kéo dài hơn, bay xa hơn tiếng gà ở thành phố. Có phải như vậy không?

(còn tiếp)






[/align] 
Tôi vốn sinh ra và lớn lên ờ Saigon, nên chẳng có  “quê” đề mà về hay để thương để nhớ như tác giả . Nhưng thuở nhỏ cũng được về quê “ké” mỗi kỳ hè . Đó là quê vợ cùa ông anh; cũng đồng ruộng mênh mông, cũng con trâu đi trước, cái cày theo sau, cũng bến nước, con đò, cũng chợ búa bên bến sông. Cũng cái mùi thơm của lúa, mùi ngai ngái của đất sình quện với mùi phân trâu bò, mùi sương trên cây cỏ tất cả kết lại  thành một mùi rất ‘đặc trưng’ mà tôi vẫn gọi  đó là  “hương đồng cỏ nội”.
Sau này lớn lên, ra đời bôn ba đây đó tôi cũng triền miên trên những vùng đất đồng bẳng sông Cửu Long . Chiều xuống nhìn hoàng hôn tắt nắng bên sông  cũng nghe dạ bổi hổi, bồi hồi; nhớ mà không  biết mình nhớ cái gì, nhớ ai ?! Cũng nghe tiếng  sóng óc ách vỗ bờ, cũng nghe  tiếng gà  gáy sớm trưa, cũng  dạt dào tình cảm khi thấy trăng lên đấu ngọn cau, cảm nhận được sự rung động của  lòng kẻ viễn phương khi gió lắt lay tàu dừa trong cơn mưa của một miền quê xa lắc lơ ngày nào …
9/01/2007
VinhSaigon
Đăng nhập để trả lời
0
Quên ghi chú hình trên : Bên phải là tác giả Trần Thanh Phương , bên trái là nhà thơ Kiên Giang Hà Huy Hà
Còn hình dưới thì khỏi  chú thìch cũng biết rồi ha
 


📎 Tr.ThanhPhuong2
Đăng nhập để trả lời
0
Về Quê
(tiếp theo)

Tiếng giã gạo cũng là một âm thanh gợi bao nhiêu chuyện xa xưa  mà ở thành phố tuyệt nhiên không có. Những năm trước đây,  do sự phát triển quá nhiều máy xay xát, nên trong thôn xóm châu thổ sống Cửu Long đã vắng đi tiếng giã gạo. Nay đây đó lác đác trở lại điệu nhạc gõ mạnh mẽ này. Giã gạo là công việc nặng nhọc, vậy mà thường là mấy cô, mấy chị đãm nhiệm. Ngày trước , người ta thường giã gạo bằng chày hai, chày ba, có khi vui giã cả chày tư. Nghĩa là một lúc, bốn người đứng quanh cối mà giã. Giã chày ba, chày tư thường là người thông thạo, thật quen nhịp chày mới dám đứng cối. Nếu không, chày nọ mổ lên chày kia, chẳng những gạo bay xuống đất, mà còn có thể giập tay, giập chân.  Đêm đêm,. nhất là những đâm trăng, nhiều cô gái trong làng rủ nhau giã gạo vần công. Những nhịp chày ba, chày tư nghe cứ dòn tan. dẻo dai, từ đầu hôm đến khuya. Cô nào cô nấy mồ hôi ướt đẫm áo vai, cám bay thơm thơm tóc mai, thơm thơm đôi bàn tay… Trước ngày có đám cưới, đám gả hoặc đám cúng cơm, nhiều chị em bạn tự nguyện đến giã gạo, giã nếp hoặc quết bánh phồng giúp gia đình bạn mình. Những buổi như thế thật đông vui, ấm áp thôn xóm.
 Mỗi lần về quê, bất chợt gặp được cảnh hoà thuận mang cả ý nghĩa văn hoá đồng quê cao đẹp ấy, thì hỏi làm sao tôi quên quê hương được. Người ta thường nói “lá rụng về cội”, hay “máu chảy về tim” thật là  đúng.
(còn tiếp)
Đăng nhập để trả lời
0