Trích đoạn: kiếp nhân gian
Giọt sương
khóc nhè
Giọt sương nhỏ nhắn
Lo lắng ngước nhìn
Chẳng muốn bình minh
Để mình tan biến
Có một chú kiến
Thấy vậy bèn trêu
Rồi lấy cây khều
Giọt sương oà khóc
Chú Kiến tinh ranh
Lanh chanh dòm ngó
![[:@]](/images/smiley/s6.gif)
Giọt Sương còn đó
Ấp ủ trên cành
Miên man say ngủ
Với nụ cười thơ
Đưa chân khẻ hất
Cho mất Giọt Sương
Ôi sao... ngần ngại
Lở dại.... Sương đau
"Giọt Sương oà khóc"
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
Kiến sẽ... khóc theo
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)
(nước mắt cá sấu!)Nhẹ nương Chú Kiến
Chầm chậm cánh tay
Xòe cho chiếc lá
Cấm nắng vaò thăm

Chạm vào Sương nhỏ
Ðể... nhỏ bình yên!
(Giọt Sương cám ơn chú !)



