Rồi thuở ấy mình yêu nhau tha thiết
Bên vườn hồng mình hò hẹn uyên ương
Thân con gái em sợ nhiều thua thiệt
Nên dặn lòng đừng say với gió trăng
Em yêu anh! mà lòng những băn khoăn
Em lo sợ tương lai và hạnh phúc
Nếu một mai em cúi đầu ngã gục
Thì đời hoa đâu còn những nét duyên
Hiễu cho em xin đừng giận, đừng phiền
Thân con gái Mẹ hiền đà dại bão
"Luôn giữ mình trong trắng đó nha con"
Người quân tử! anh nở nào nhỏ mọn
Chỉ vì em không dám tự khinh mình
Nếu là anh chỉ cợt đùa tình ái
Thì tình yêu là một món hàng thôi
Đường tương lai còn lại một trò chơi
Rồi ngày ấy anh lên đường rong ruỗi...
Em dỗi hờn nên câm nín làm ngơ
Để một hôm người đưa thơ đến muộn
Báo tin rằng anh tử chiến sa trường
Em ngẩn ngơ thương con thuyền xa bến
Cuốn giữa dòng...chìm lặng đáy thiên thu
Cài hoa trắng em làm người chinh phụ
Hắt hiu buồn như tượng đá ngàn năm
Sóng vẫn vỗ người xưa giờ đâu hỡi...
Buồn thu ba dòng nước mắt nhạt nhòa
Trái tim nhỏ bỗng từng cơn lệ đá
Khóc duyên mình vội vã mảnh tình tan
Tháng ngày đi em sống trong dĩ vãng
Tiếc làm gì một chút với phấn hương
Anh nằm xuống ôm cõi lòng tha thiết
Em trên đời còn lưu luyến tình xanh
Em và anh như một dòng cổ tích
Sông Thu Bồn còn hình bóng Lý Ngư
Buồn thu ba trên bờ vai u tịch
Chuyện tình mình xa cách mãi thiên thu
Bên vườn hồng mình hò hẹn uyên ương
Thân con gái em sợ nhiều thua thiệt
Nên dặn lòng đừng say với gió trăng
Em yêu anh! mà lòng những băn khoăn
Em lo sợ tương lai và hạnh phúc
Nếu một mai em cúi đầu ngã gục
Thì đời hoa đâu còn những nét duyên
Hiễu cho em xin đừng giận, đừng phiền
Thân con gái Mẹ hiền đà dại bão
"Luôn giữ mình trong trắng đó nha con"
Người quân tử! anh nở nào nhỏ mọn
Chỉ vì em không dám tự khinh mình
Nếu là anh chỉ cợt đùa tình ái
Thì tình yêu là một món hàng thôi
Đường tương lai còn lại một trò chơi
Rồi ngày ấy anh lên đường rong ruỗi...
Em dỗi hờn nên câm nín làm ngơ
Để một hôm người đưa thơ đến muộn
Báo tin rằng anh tử chiến sa trường
Em ngẩn ngơ thương con thuyền xa bến
Cuốn giữa dòng...chìm lặng đáy thiên thu
Cài hoa trắng em làm người chinh phụ
Hắt hiu buồn như tượng đá ngàn năm
Sóng vẫn vỗ người xưa giờ đâu hỡi...
Buồn thu ba dòng nước mắt nhạt nhòa
Trái tim nhỏ bỗng từng cơn lệ đá
Khóc duyên mình vội vã mảnh tình tan
Tháng ngày đi em sống trong dĩ vãng
Tiếc làm gì một chút với phấn hương
Anh nằm xuống ôm cõi lòng tha thiết
Em trên đời còn lưu luyến tình xanh
Em và anh như một dòng cổ tích
Sông Thu Bồn còn hình bóng Lý Ngư
Buồn thu ba trên bờ vai u tịch
Chuyện tình mình xa cách mãi thiên thu
