Quên đời còn có lễ Tình nhân
Không quà không cả vần thơ nhỏ
Giữa bóng ngày xuân đến thẹn thùa
Không cánh hoa hồng e ấp nở
Sao đời thoang thoảng nét hương xưa
Giữa bóng ngày xuân đến thẹn thùa
Không cánh hoa hồng e ấp nở
Sao đời thoang thoảng nét hương xưa
Anh gom chút nắng ngày chưa tắt
Trong đáy tim nồng đốt lửa trao
Lửa của tình nhân nào cũng ấm
Cho dù mưa nắng cứ xôn xao
Trong đáy tim nồng đốt lửa trao
Lửa của tình nhân nào cũng ấm
Cho dù mưa nắng cứ xôn xao
Bên kia rét mướt chừng đang ngự
Chút nắng anh trao chẳng đủ nồng
Chẳng đủ làm bờ môi ấm lại
Thì làm sao đủ nắng đơm bông
Chút nắng anh trao chẳng đủ nồng
Chẳng đủ làm bờ môi ấm lại
Thì làm sao đủ nắng đơm bông
Nắng ra bông ấm thơ bông nhớ
Nở rộ chiều nay trắng góc sân
Anh chợt biến thành tia gió hát
Quên đời còn có lễ Tình nhân
Nở rộ chiều nay trắng góc sân
Anh chợt biến thành tia gió hát
Quên đời còn có lễ Tình nhân
Nhược Thu
