Sinh ngày 19.12.1943 tại Hà Ðông Bắc Việt.
Lớn lên ở Hà Nội, Hải Phòng. Vào Sài Gòn năm 1954.
Ðịnh cư tại Washington USA từ 1975.
Khởi viết từ 1975.
Tác phẩm đã xuất bản :
· Thơ Trần Mộng Tú (Người Việt 1990)
· Câu Chuyện Của Lá Phong (truyên Thế kỷ 1994)
· Ðể Em Làm Gió (thơ Thế Kỷ 1996)
Bài Hát Da Vàng
Tác giả :
Trần Mộng Tú
Thể loại :
Thơ
Làm sao ta hiểu được
Trong đôi mắt màu xanh như ngày biển lặng của em,
những toan tính hồn nhiên nhưng vô cùng tội lỗi
Làm sao em hiểu được
Tại sao trong mắt ta lại đầy bóng tối, với những toan
tính không bao giờ thành hình
Làm sao ta hiểu được
Sự trù phú của cánh đồng lúa mì, khi ta luồn tay vào
trong tóc em vàng óng
Làm sao em hiểu được
Tại sao tóc ta lại đen như những giấc mộng của dân da vàng
Làm sao ta hiểu được
Tại sao trên quê hương giàu có của em
Những đứa bé được hạn chế ra đời, và trước cửa những
căn nhà cho thuê trẻ em không bao giờ được nhận
Làm sao em hiểu được
Khi ta nói những đứa trẻ Việt Nam được sinh ra như lòai cỏ dại
Chúng thiếu thốn thức ăn, thuốc men, quần áo và ngay cả tình thương
Làm sao ta hiểu được
Những xưởng làm thực phẩm, trường học, nhà thương,
với những tiện nghi tối tân trên quê em họ dành
riêng cho súc vật
Làm sao em hiểu được
Tại sao ta lại lúng túng, ngượng ngùng khi em hôn ta
giữa nơi công cộng
Làm sao ta hiểu được
Khi em ở lại với ta tự nhiên như khi em giơ tay xin ta điếu thuốc
Làm sao em hiểu được
Tại sao ta lại hoang phí vốn đời ta như một người dân em
dám mua nhà, mua xe bằng tiền mặt
Làm sao ta hiểu được
Tại sao trên quê em tất cả mọi việc được thống kê bằng số
Họ đếm được bao nhiêu người có thêm trên quê hương họ,
mà họ quên không đếm những nỗi sầu
Em yêu dấu
Dù em có chợt đến, chợt đi
Dù em có ở lại với ta mãi mãi
Dù em có lẽo đẽo theo ta sống đời Do Thái
Dù hai ta có cùng đi đến tận cùng thế giới
Thì em cũng chẳng bao giờ hiểu nổi
Tại sao trong mắt ta đầy bóng tối
Và tóc ta lại đen như những giấc mộng của dân da vàng
Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)
Bỏ Cuộc
Tác giả :
Trần Mộng Tú
Thể loại :
Thơ
Gã da vàng xuống phố
Đi tìm nhặt mặt trời
Mặt trời trốn cao ốc
Không có mảnh nào rơi
Gã da vàng xuống phố
Đi tìm nhặt tiếng cười
Gã moi gan rao bán
Không ai nhập cuộc chơi
Gã da vàng xuống phố
Đi tìm nhặt tình yêu
Gã moi tim rao tặng
Người quay mặt, lắc đầu
Gã da vàng xuống phố
Đi tìm một mái nhà
Gã gõ từng cánh cửa
Người mở khác màu da
Gã da vàng bỏ cuộc
Trở về giòng sông xưa
Giòng sông con nước cạn
Gã chết đuối trên bờ
Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)

Cả một dòng sông đứng lại chờ
Tác giả :
Trần Mộng Tú
Thể loại :
Thơ
Tôi xa người nắng buồn trên vai
Môi tôi mùi thuốc còn thơm hơi
Người xa tôi một dòng sông trắng
Dẫy núi bên kia có ngậm ngùi
Tôi xa người hàng cây bâng khuâng
Nước dâng chiều xuống nhớ muôn trùng
Người xa tôi có ra đứng ngóng
Một cánh chim bay ở cuối rừng
Tôi xa người như xa mùa xuân
Ngực tôi còn đọng chút hương trầm
Mảnh trời trong mắt còn xanh biếc
Người đã mơ hồ như vọng âm
Tôi xa người như xa cơn mưa
Tóc tôi còn ướt đến bây giờ
Nhớ tôi người có châm điếu thuốc
Nhớ tôi người có đi trong mưa
Tôi xa người như xa quê hương
Những dấu thân yêu mất cuối đường
Người nhặt hộ tôi hoa dĩ vãng
Lau giùm dòng lệ ở vết thương
Người xa tôi gió cũng lặng thinh
Tôi rung nỗi nhớ ở quanh mình
Người như suối chảy qua rừng vắng
Cả một dòng sông đứng lại chờ
9/93
(từ tập thơ Ngọn Nến Muộn Màng của Trần Mộng Tú do Thư Hương xuất bản 2005)

Cây Cầu Và Giòng Sông
Tác giả :
Trần Mộng Tú
Thể loại :
Thơ
CÂY CẦU VÀ GIÒNG SÔNG
Trên quê hương của anh
Mỗi buổi sáng từ nhà đển sở, tôi đi qua một cây cầu
Một cây cầu không bắc qua một giòng sông, mà chỉ bắc qua một giòng xe cộ
Trên quê hương tôi tất cả những cây cầu đều bắc qua sông
Từ chiếc cầu xây cho đến cây cầu khỉ
Nếu anh chưa đến quê tôi thì anh chưa biết thế nào là một cây cầu khỉ
Đó là một cây cầu có cánh tay vịn khẳng khiu trông giống như cánh tay khẳng khiu của người chồng Việt Nam, đưa cho vợ nắm để sang ngang giòng đời
Anh cứ đến quê tôi anh sẽ thấy
Mỗi cây cầu, mỗi giòng sông là một niềm bí mật
Mỗi buổi sáng trời trong xanh, dưới chân cầu anh bắt gặp
Xác mẹ già với chiếc quần thâm vá nhiều mảnh vụn
Xác em thơ bụng lớn hơn mình
Họ bình thản gối lên đám lục bình, ngủ không bao giờ thức dậy
Trên quê hương của anh
Mỗi sáng từ nhà đến sở
Tôi đều đứng lại giữa cầu cúi nhìn giòng xe cộ
Tôi cố tưởng tượng ra
Nước sông đang lên
Hoa lục bình đang nở
Để thấy nước mắt tôi nhỏ xuống thành cầu
Trên quê hương của anh
Mỗi buổi chiều từ sở trở về nhà
Tôi đều dừng lại giữa cầu cúi nhìn giòng xe cộ
Tôi cố tưởng tượng ra
Nước sông đang cạn
Những đứa bé da vàng đang lội bì bõm hai bên bờ
Những đứa bé không hề có tuổi thơ
Chúng đang đi tìm sự sống
Sự sống trên những xác thú chết đã trương phình
Và chẳng cần tưởng tượng tôi cũng thấy mũi tôi đang ngửi được mùi bùn
Mùi bùn của giòng sông quê hương tôi
Không giống mùi bùn của bất cứ một giòng sông nào trên thế giới
Mùi bùn của giòng sông quê hương tôi có pha lẫn mùi máu, nước mắt, mồ hôi
Có pha lẫn mùi xác thú, xác người
Tôi quả quyết tôi không hề nói dối
Anh cứ đến quê tôi anh sẽ thấy
Mỗi buổi sáng từ giòng sông, tiếng hát cô lái đò với khoang thuyền đầy rau trái.
Nàng đang quang gánh lên bờ cho kịp buổi chợ mai
Những đứa bé dắt nhau qua cầu đến trường làng trong tú còn nóng một củ khoai
Mắt thơ dại còn đong đầy hạnh phúc
Nhưng cũng trong buổi chiều cùng ngày hôm ấy
Xin anh cũng đừng ngạc nhiên khi thấy
Cô lái đò ban sáng
Đang gục khóc trên xác người tình dưới chân cầu đổ nát
Tóc nàng, nước mắt nàng, hòa với nước sông thành một giòng
Ôi một giòng tan tác
Những đứa bé trên đường từ trường trở về nhà
Trở về chân tay mỗi nơi một mảnh
Những đứa bé chết trước khi biết đánh vần thế nào là hai chữ Thanh Bình
Hôm nay tôi đang sống
Trên quê hương của anh
Trên quê hương thanh bình có những cây cầu rất đẹp
Trên quê hương có cây cầu nạm vàng *
Nhưng suốt đời tôi làm thế nào tôi quên được
Những cây cầu trên đất nước Việt Nam
Những cây cầu bắc qua giòng tan tác
Giòng máu, mồ hôi, và nước mắt da vàng
Trần Mộng Tú
(Thơ Trầng Mộng Tú, Người Việt 1990)

Lớn lên ở Hà Nội, Hải Phòng. Vào Sài Gòn năm 1954.
Ðịnh cư tại Washington USA từ 1975.
Khởi viết từ 1975.
Tác phẩm đã xuất bản :
· Thơ Trần Mộng Tú (Người Việt 1990)
· Câu Chuyện Của Lá Phong (truyên Thế kỷ 1994)
· Ðể Em Làm Gió (thơ Thế Kỷ 1996)
Bài Hát Da Vàng
Tác giả :
Trần Mộng Tú
Thể loại :
Thơ
Làm sao ta hiểu được
Trong đôi mắt màu xanh như ngày biển lặng của em,
những toan tính hồn nhiên nhưng vô cùng tội lỗi
Làm sao em hiểu được
Tại sao trong mắt ta lại đầy bóng tối, với những toan
tính không bao giờ thành hình
Làm sao ta hiểu được
Sự trù phú của cánh đồng lúa mì, khi ta luồn tay vào
trong tóc em vàng óng
Làm sao em hiểu được
Tại sao tóc ta lại đen như những giấc mộng của dân da vàng
Làm sao ta hiểu được
Tại sao trên quê hương giàu có của em
Những đứa bé được hạn chế ra đời, và trước cửa những
căn nhà cho thuê trẻ em không bao giờ được nhận
Làm sao em hiểu được
Khi ta nói những đứa trẻ Việt Nam được sinh ra như lòai cỏ dại
Chúng thiếu thốn thức ăn, thuốc men, quần áo và ngay cả tình thương
Làm sao ta hiểu được
Những xưởng làm thực phẩm, trường học, nhà thương,
với những tiện nghi tối tân trên quê em họ dành
riêng cho súc vật
Làm sao em hiểu được
Tại sao ta lại lúng túng, ngượng ngùng khi em hôn ta
giữa nơi công cộng
Làm sao ta hiểu được
Khi em ở lại với ta tự nhiên như khi em giơ tay xin ta điếu thuốc
Làm sao em hiểu được
Tại sao ta lại hoang phí vốn đời ta như một người dân em
dám mua nhà, mua xe bằng tiền mặt
Làm sao ta hiểu được
Tại sao trên quê em tất cả mọi việc được thống kê bằng số
Họ đếm được bao nhiêu người có thêm trên quê hương họ,
mà họ quên không đếm những nỗi sầu
Em yêu dấu
Dù em có chợt đến, chợt đi
Dù em có ở lại với ta mãi mãi
Dù em có lẽo đẽo theo ta sống đời Do Thái
Dù hai ta có cùng đi đến tận cùng thế giới
Thì em cũng chẳng bao giờ hiểu nổi
Tại sao trong mắt ta đầy bóng tối
Và tóc ta lại đen như những giấc mộng của dân da vàng
Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)
Bỏ Cuộc
Tác giả :
Trần Mộng Tú
Thể loại :
Thơ
Gã da vàng xuống phố
Đi tìm nhặt mặt trời
Mặt trời trốn cao ốc
Không có mảnh nào rơi
Gã da vàng xuống phố
Đi tìm nhặt tiếng cười
Gã moi gan rao bán
Không ai nhập cuộc chơi
Gã da vàng xuống phố
Đi tìm nhặt tình yêu
Gã moi tim rao tặng
Người quay mặt, lắc đầu
Gã da vàng xuống phố
Đi tìm một mái nhà
Gã gõ từng cánh cửa
Người mở khác màu da
Gã da vàng bỏ cuộc
Trở về giòng sông xưa
Giòng sông con nước cạn
Gã chết đuối trên bờ
Trần Mộng Tú
(Thơ Trần Mộng Tú, Người Việt 1990)

Cả một dòng sông đứng lại chờ
Tác giả :
Trần Mộng Tú
Thể loại :
Thơ
Tôi xa người nắng buồn trên vai
Môi tôi mùi thuốc còn thơm hơi
Người xa tôi một dòng sông trắng
Dẫy núi bên kia có ngậm ngùi
Tôi xa người hàng cây bâng khuâng
Nước dâng chiều xuống nhớ muôn trùng
Người xa tôi có ra đứng ngóng
Một cánh chim bay ở cuối rừng
Tôi xa người như xa mùa xuân
Ngực tôi còn đọng chút hương trầm
Mảnh trời trong mắt còn xanh biếc
Người đã mơ hồ như vọng âm
Tôi xa người như xa cơn mưa
Tóc tôi còn ướt đến bây giờ
Nhớ tôi người có châm điếu thuốc
Nhớ tôi người có đi trong mưa
Tôi xa người như xa quê hương
Những dấu thân yêu mất cuối đường
Người nhặt hộ tôi hoa dĩ vãng
Lau giùm dòng lệ ở vết thương
Người xa tôi gió cũng lặng thinh
Tôi rung nỗi nhớ ở quanh mình
Người như suối chảy qua rừng vắng
Cả một dòng sông đứng lại chờ
9/93
(từ tập thơ Ngọn Nến Muộn Màng của Trần Mộng Tú do Thư Hương xuất bản 2005)

Cây Cầu Và Giòng Sông
Tác giả :
Trần Mộng Tú
Thể loại :
Thơ
CÂY CẦU VÀ GIÒNG SÔNG
Trên quê hương của anh
Mỗi buổi sáng từ nhà đển sở, tôi đi qua một cây cầu
Một cây cầu không bắc qua một giòng sông, mà chỉ bắc qua một giòng xe cộ
Trên quê hương tôi tất cả những cây cầu đều bắc qua sông
Từ chiếc cầu xây cho đến cây cầu khỉ
Nếu anh chưa đến quê tôi thì anh chưa biết thế nào là một cây cầu khỉ
Đó là một cây cầu có cánh tay vịn khẳng khiu trông giống như cánh tay khẳng khiu của người chồng Việt Nam, đưa cho vợ nắm để sang ngang giòng đời
Anh cứ đến quê tôi anh sẽ thấy
Mỗi cây cầu, mỗi giòng sông là một niềm bí mật
Mỗi buổi sáng trời trong xanh, dưới chân cầu anh bắt gặp
Xác mẹ già với chiếc quần thâm vá nhiều mảnh vụn
Xác em thơ bụng lớn hơn mình
Họ bình thản gối lên đám lục bình, ngủ không bao giờ thức dậy
Trên quê hương của anh
Mỗi sáng từ nhà đến sở
Tôi đều đứng lại giữa cầu cúi nhìn giòng xe cộ
Tôi cố tưởng tượng ra
Nước sông đang lên
Hoa lục bình đang nở
Để thấy nước mắt tôi nhỏ xuống thành cầu
Trên quê hương của anh
Mỗi buổi chiều từ sở trở về nhà
Tôi đều dừng lại giữa cầu cúi nhìn giòng xe cộ
Tôi cố tưởng tượng ra
Nước sông đang cạn
Những đứa bé da vàng đang lội bì bõm hai bên bờ
Những đứa bé không hề có tuổi thơ
Chúng đang đi tìm sự sống
Sự sống trên những xác thú chết đã trương phình
Và chẳng cần tưởng tượng tôi cũng thấy mũi tôi đang ngửi được mùi bùn
Mùi bùn của giòng sông quê hương tôi
Không giống mùi bùn của bất cứ một giòng sông nào trên thế giới
Mùi bùn của giòng sông quê hương tôi có pha lẫn mùi máu, nước mắt, mồ hôi
Có pha lẫn mùi xác thú, xác người
Tôi quả quyết tôi không hề nói dối
Anh cứ đến quê tôi anh sẽ thấy
Mỗi buổi sáng từ giòng sông, tiếng hát cô lái đò với khoang thuyền đầy rau trái.
Nàng đang quang gánh lên bờ cho kịp buổi chợ mai
Những đứa bé dắt nhau qua cầu đến trường làng trong tú còn nóng một củ khoai
Mắt thơ dại còn đong đầy hạnh phúc
Nhưng cũng trong buổi chiều cùng ngày hôm ấy
Xin anh cũng đừng ngạc nhiên khi thấy
Cô lái đò ban sáng
Đang gục khóc trên xác người tình dưới chân cầu đổ nát
Tóc nàng, nước mắt nàng, hòa với nước sông thành một giòng
Ôi một giòng tan tác
Những đứa bé trên đường từ trường trở về nhà
Trở về chân tay mỗi nơi một mảnh
Những đứa bé chết trước khi biết đánh vần thế nào là hai chữ Thanh Bình
Hôm nay tôi đang sống
Trên quê hương của anh
Trên quê hương thanh bình có những cây cầu rất đẹp
Trên quê hương có cây cầu nạm vàng *
Nhưng suốt đời tôi làm thế nào tôi quên được
Những cây cầu trên đất nước Việt Nam
Những cây cầu bắc qua giòng tan tác
Giòng máu, mồ hôi, và nước mắt da vàng
Trần Mộng Tú
(Thơ Trầng Mộng Tú, Người Việt 1990)
