📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Khúc đồng dao lấm láp Kao Sơn 🔒

2 trả lời, 2.019 lượt xem — Trang 1 / 1
 
KHUÙC ÑOÀNG DAO LAÁM LAÙP
Kao Sôn
 
Dung daêng dung deû
Daét treû ñi chôi
Tôùi ngoõ nhaø trôøi
Laïy caäu laïy môï…
(Luõ treû queâ toâi haùt)
KHUÙC 1
 
CHO CHOÙ VEÀ QUEÂ
 
1.Toâi khoâng nhôù mình ñaõ ñöôïc sinh ra nhö theá naøo, nhöng sau naøy khi ñaõ khoân lôùn, toâi coù ñöôïc nghe meï keå laïi. Khi sinh toâi, maët trôøi chöa moïc. Môùi quaõng ba boán giôø saùng gì ñoù. Khoâng coù chim keâu tröôùc cöûa. Khoâng coù maây saùng tuï laïi treân noùc nhaø…Nghóa laø chaúng coù gì chöùng toû ñieàm baùo söï ra ñôøi cuûa moät nhaân taøi caû. Coù chaêng chæ nhöõng vì sao ñeâm vaãn nhaáp nhaùy. Nhöng caû nhöõng vì sao aáy, neáu coøn coá thöùc thì chaéc chæ ñeå ñôïi maët trôøi chöù khoâng phaûi ñôïi toâi. Boá toâi vaéng nhaø ngay töø chieàu hoâm tröôùc. OÂng laø ngöôøi giöõ chaân phuïc dòch, laøm nhöõng vieäc vaët giuùp uûy ban xaõ. Coù moät ñoaøn khaùch ôû tænh veà. Ngöôøi ta toå chöùc ñoùn tieáp nhöõng vò khaùch aáy vaø boá toâi phaûi thöùc suoát ñeâm trong khu nhaø beáp phía sau uûy ban ñeå moå lôïn, gieát gaø vaø beâ ñieáu ñoùm cho khaùch. Thaønh thöû, coù maët chöùng kieán söï kieän toâi böôùc vaøo cuoäc soáng chæ coù meï toâi vaø thím Quyeát haøng xoùm vaø moät baø ñôõ. Baø toâi, ngöôøi ñaõ daèn vaët meï toâi, chaúng yeâu gì meï toâi trong suoát maáy naêm ñaàu laøm daâu cuaû meï, thì, khi nghe toâi “oe oe” moät luùc cuï môùi ra. Theo lôøi thaày boùi(Baø toâi coù ñi xem boùi) vaø theo söï phaùn ñoaùn cuûa nhöõng ngöôøi ñaøn baø khaùc trong laøng , thì toâi phaûi laø con gaùi. Ñieàu naøy  traùi vôùi mong öôùc cuûa baø toâi: “Ñaõ maát coâng ñeû, thì coá maø ñeû laáy moät ñöù a con trai. Nhö ngöôøi ta deã daøng ñi thì laãn neáp laãn teû chaû sao. Ñaøng naøy phaûi toán bao thuoác thang caùi buïng môùi luøm luøm leân ñöôïc thì laïi…”. Baø toâi thöôøng ngaùn ngaåm than phieàn vôùi moïi ngöôøi vaäy. Chính vì theá  khi toâi ra ñôøi, baø ñôõ ñaõ taém taùp vaø boïc taõ loùt xong  ñaâu ñaáy cho toâi vaø toâi ñaõ khoùc vaùng leân chaùn , baø toâi môùi chòu töø trong buoàng cuûa cuï böôùc ra: “Gôùm, caùi con ñó aáy sao maø to moàm theá”. Ñaáy laø lôøi ñaàu tieân baø toâi chaøo ñoùn toâi . Meï toâi nghe roõ lôøi baø nhöng chæ laéc ñaàu cöôøi nhôït nhaït. Ngöôøi ñaõ gaàn nhö kieät söùc. Baø ñôõ trôïn maét leân :“Sao cuï daïy theá, thaèng cu ñaáy chöù!” “Caùi gì?” Baø toâi vaën laïi, maët vaãn caøu caïu : “Thaèng cu, noù laø moät thaèng cu!”Baø ñôõ nhaéc laïi baèng moät gioïng ñaéc thaéng, cöù nhö theå vieäc toâi laø con trai chính do coâng cuûa baø vaäy. Vaø ñeå chöùng minh,baø ñôõ laät taõ loùt cuûa toâi ra. Ñeán luùc aáy thì baø toâi khoâng theå döûng döng ñöôïc nöõa. Baø chaïy boå ñeán vaø laäp töùc nhaûy caãng leân. NHAÛY CAÃNG LEÂN! Ñuùng theá. AÁy laø baø toâi sung söôùng. Laäp töùc toâi bò giaät khoûi tay baø ñôõ ñeå bay sang naèm trong voøng tay ñang luoáng cuoáng run leân cuûa baø toâi. Baø toâi vaø toâi laøm om soøm caû nhaø. Caû hai ñeàu khoùc. Toâi khoùc vì sôï coøn baø toâi thì khoùc vì sung söôùng. Baø toâi chieám giöõ toâi laâu ñeán noãi meï toâi phaûi naøi næ maõi môùi ñöôïc baø cho chieâm ngöôõng toâi moât tyù, nhöng khoâng phaûi laø cho chieâm ngöôõng caû ngöôøi maø chæ cho xem coù tyù choã “ñoaïn giöõa.
            Toâi vaãn naèm trong voøng tay baø toâi.Baø rung toâi, naâng leân, haï xuoáng, quay heát beân naøy sang beân kia. Cöù choác choác baø toâi laïi cuùi xuoáng, coï caëp moâi ram raùp caán queát traàu leân maù toâi, leân choã giöõa hai chaân toâi. Aáy laø baø toâi “thôm” toâi. Vaø cöù sau moãi caùi “thôm” nhö vaäy, baø toâi laïi ríu rít : “OÂi thaèng cu cuûa baø, thaèng gioáng cuûa baø, thaèng choù con cuûa baø. Aâu,baø thöông, baø quyù thaèng cuùn con cuûa baø nha. Cha boá caùi ñöùa naøo noù laïi löøa, baûo thaèng cu cuûa baø laø caùi ñó ñeå baø cöù haét hoaøi haét huyû caùi thaèng gioáng cuûa baø nha…”Baø toâi cöù theá. Baûn tröôøng ca trong ñoù toâi laø thaèng cu, thaèng gioáng, thaèng choù con, thaèng cuùn… cöù xong moãi ñieäp khuùc laïi quay veà thaèng cu, thaèng gioáng… Keùo daøi maõi , khoâng ngôi nghæ, khoâng bieát meät.Vôùi baø toâi,ctoâi chæ ñöôïc taëng ngaàn aáy teân, khoâng phaûi baø toâi keùm haøo phoùng maø chính laø baø chæ nghó ñöôïc ñeán theá. Toâi öôõn cong ngöôøi leân ñeå phaûn ñoái. Caëp moâi ram raùp cuûa baø, muøi traàu khoâng cay cay, noàng noàng toaû ra töø khaép ngöôøi baø vaø nhaát laø caùi kieåu baø cöù xoay toâi, lieân tuïc naâng leân haï xuoáng laøm toâi sôï. Toâi heù môû maét ra. Coù caùi coù gì ñoù saùng choùi uøa vaøo maét toâi. Noù lung linh, nhaûy nhoùt. Noù vuït hieän ra röïc rôõ, roài laïi vuït bieán maát. Nhöõng boùng ñen to lôùn dò thöôøng cuøng nhaûy nhoùt quanh toâi. Toâi sôï haõi nhaém nghieàn maét laïi, coá vuøng vaãy nhöng khoâng theå naøo thoaùt ra ñöôïc. Chaân tay toâi bò quaán chaët cöùng. Toâi khoùc vaùng leân.
            _Baø ñöa chaùu cho con naøo.-Meï toâi giô tay ra.
            _Keä tao. _baø toâi noùi.
            _ Coù khi chaùu noù ñoùi ñaáy, baø ñeå con cho chaùu buù moät tyù thoâi._ Meï toâi coá naøi næ.
            Baø toâi löôõng löï. Coù leõ caùi caâu “chaùu noù ñoùi” ñaõ coù taùc duïng. Baø toâi ñaønh trao toâi cho meï toâi cuøng vôùi moät lôøi ñe: “Kheùo khoâng coù ñeø beïp maát noù ñaáy!”
            Meï toâi khoâng ñeø beïp toâi. Meï aüm toâi vaøo loøng vaø ngay laäp töùc moät khoâng khí dòu ngoït vaø hoi hoi, noàng noàng,ñaàm aám bao laáy toâi. Töôûng nhö nhìn thaáy ñöôïc cuï theå baàu khoâng khí aáy. Toâi caûm thaáy laøn hôi aám dòu ngoït aáy xoa leân ñaàu, leân maù vaø voã nheï leân löng mình. Caùi ñoám saùng laï luøng ban naõy khoâng baäp beành nöõa, khoâng nhaûy nhoùt nöõa. Baây giôø noù ñaäu im moät choã phía treân ñaàu toâi, lôùn daàn leân, toaû roäng vaø traéng ngaàn ngay tröôùc maët toâi. Toâi duïi maét vaøo khoaûng traéng aám aùp aáy, hôùp laáy noù vaø caûm thaáy raát roõ moät doøng nöôùc maûnh vaø ngoït chaûy vaøo, tan ra treân löôõi. “AØ ôi,aø aø ôi..”Meï ru toâi nheø nheï. Doøng nöôùc ngoït vaãn tieáp tuïc tan ra treân löôõi toâi, thaám vaøo ngöôøi toâi. Toâi seõ nguû ñi ñöôïc neáu nhö thænh thoaûng baø toâi ngoài beân meùp giöôøng khoâng cuùi xuoáng vaïch taõ loùt cuûa toâi ra ñeå ñaët leân moät beân moâng toâi caëp moâi khoâ raùm cuûa mình. Toâi laïi öôõn cong ngöôøi leân.
            Maõi ñeán saùng hoâm aáy, khoûang nöûa buoåi, boá toâi môùi laät ñaät chaïy veà. OÂâng khoâng vaøo vôùi meï con toâi ngay maø cöù eà aø noùi chuyeän vôùi ai ñoù ôû  nhaø ngoaøi. Maõi sau baø toâi hình nhö coù vieäc chaïy ñi ñaâu ñoù boá toâi môùi roùn reùn ñeán beân toâi. Luùc ñoù toâi chöa hình dung ra ñöôïc boá toâi nhö theá naøo. Toâi chæ thaáy ñoù laø moät caùi boùng to lôùn vaø saàn suøi ñen. Caùi boùng aáy thoaït tieân che laáp khoaûng saùng ôû cöûa buoàng vaø sau thì veùn cöûa maøn leân thoø nöûa ngöôøi vaøo. Caùi boùng ngaém toâi, ñöa tay queät queät vaøo maù toâi vaø keâu eâ eâ eâ… Coù muøi gì raát laï toaû ra töø caùi boùng aáy. Toâi hoaûng sôï nhaém nghieàn maét laïi vaø duïi maët vaøo  ngöïc meï.
            _Khieáp, chaân tay ngöôøi ngôïm vaäy maø…Thoâi, oâng ra ñi khoâng coù con noù sôï. AØ aø ôi… - Meï laïi ru toâi.
            _Thì ñeå xem tí ñaõ naøo. Cu thaät chöù? –Caùi boùng thoø tay veùn taõ toâi leân.
            Meï toâi haát ra.
            _Cu ñaâu? Ñó!
            _Ñó cuõng ñöôïc. Chæ coù ñieàu laø neáu theá thì “ñaèng aáy” ñöøng coù cheùn coã “muøng ruïc” kia nöõa. Tôù phaûi noùi maõi oâng chuû nhieäm môùi chòu ñeå cho ñaáy. Con lôïn beùo ra pheát.
            _ Thoâi oâng ñi ñi vôùi con lôïn cuûa oâng. Muøng ruïc vôùi chaû muøng rieäc, ñaây khoûi caàn.- Meï toâi noùi doãi vaäy vaø hôi xoay ngöôøi voã vaøo löng toâi. – AØ ôi, thaèng cu cuaû meï nha, caùi ñó cuûa meï nha.Meï con mình chaû caàn caùi cuûa aên xin aáy nha, aø aø ôi…
            _ Ñöôïc roài, ñeå laùt roài tôù naáu noù leân, vöùt vaøo ñaáy naém gaïo nöõa xem coù theøm khoâng, hì hì…
            Caùi boùng laïi queät ngoùn tay vaøo maù toâi laàn nöõa roài hì hì ñi ra. Toâi  ñaõ töôûng yeân thaân, nhöng caùi boùng aáy vöøa ra khoûi thì ôû nhaø ngoaøi coù nhieàu tieáng cöôøi noùi, vaø roài nhieàu caùi boùng khaùc laïi uøa vaøo veùn maøn cuûa meï con toâi leân. Vaãn suø sì ñen, vaãn nhöõng caùi muøi raát laï. Vaø laàn naøy toâi khoâng chæ bò queät maù, bò loät taõ, bò giaèng ra khoûi meï toâi ñeå naâng leân, haï xuoáng, xoay ñi, xoay laïi maø coøn bò goïi baèng nhieàu caùi teân laï luøng khaùc nöõa…
            Laøm thaèng cu thaät chaúng thuù gì!
 
2. Toâi ñöôïc sinh ra trong moät hoaøn caûnh nhö vaäy. Hôi laùo nhaùo, hôi thoâ vuïng vaø ñaày veû daân daõ. Nhöng toâi khoâng buoàn, ñuùng ra, chöa bieát buoàn. Theá giôùi môû ra tröôùc maét toâi coøn ñang ñaày quyeán ruõ: Khoaûng ngöïc traéng ngoït ngaøo cuûa meï toâi. Traàn maøn maøu chaùo loøng. Ngoïn ñeøn daàu luùc toaû saùng röïc rôõ, luùc laïi thu nhoû nhö moät haït ñoã xanh. Nhöõng boùng ñen ñeán roài ñi cuøng nhöõng tieáng cöôøi noùi nghe raát laï, nhöõng muøi hôi raát laï. Toâi khoâng muoán naèm. Maët giöôøng cöùng ñô laøm toâi sôï. Toâi thích ñöôïc beá. Meï toâi thöông toâi neân ñeâm naøo ngöôøi cuõng ngoài suoát ñeâm ñeå oâm toâi. Sau kì sinh nôû, meï toâi yeáu ñi raát nhieàu. Ñöôïc vaøi tuaàn, meï toâi ñaõ phaûi ñöùng daäy töï laøm laáy moïi vieäc : naáu côm, giaët duõ, beøo rau caùm lôïn, xay luùa giaõ gaïo…Nghóa laø taát caû nhöõng vieäc maø moät ngöôøi ñaøn baø nhaø queâ phaûi caùng ñaùng. Baø toâi vaãn ngoài vôùi gaùnh haøng xeùn ngoaøi chôï neân chæ beá toâi luùc ñöôïc ôû nhaø. Aàm ó nhaát vaãn laø luùc baø beá toâi. Toâi vaãn khoâng theå naøo quen ñöôïc caëp moâi cuûa baø toâi.Toâi muoán baø goïi toâi theá naøo cuõng ñöôïc: laø choù , laø meøo, laø caùi ñó, laø thaèng cuùn con ,tuyø.Nhöng ñöøng coù thôm toâi vaø nhaát laø ñöøng loät taõ loùt cuûa toâi ra. Toâi giaõy leân khoùc nhöng baø toâi vaãn cöù theá. Toâi thích boá hôn. Oâng thöôøng cong ngöôøi laïi ñaët cho toâi naèm loït trong loøng vaø daäp dình “Oái ,cu caäu cöôøi kìa, meï boá caùi mieäng, haù haù !...”Boá toâi cöôøi vaø daäp dình maïnh hôn.
            _Anh coù boû ngay noù xuoáng khoâng, xoùc theá thì noù gaõy coå maát! _ Baø toâi la leân.
            Baø chæ lo xa. Toâi khoâng gaõy coå. Toâi chæ thích!
            Coù gì nöõa trong nhöõng ngaøy toâi coøn beù tí?  
            Nhöõng con caù cheùp maøu ñoû baèng nhöïa maø dì (em gaùi meï) ôû Thaùi Nguyeân veà  chôi ñaõ mua cho. Toâi voà laáy vaø vaäp moàm vaøo ñaáy! Baø toâi laïi la leân vaø ngöôøi ta ñaõ giaät con caù ra khoûi tay toâi ñeå treo leân moät sôïi daây treân coïc maøn. Toâi coá vôùi nhöng khoâng tôùi. Toâi khoùc. Sôïi daây treo con caù khoâng vì theá maø daøi ra. Con caù  nhöïa cöù ôû treân cao cuøng vôùi noãi theøm thuoàng cuûa toâi.
            Con gaáu baèng cao su. Boá toâi boùp, ñít noù keâu “choeùt choeùt” . Toâi beâ nheùt noù vaøo moàm. “Roài thaèng beù ñeán lôû heát meùp thoâi,cao su laø noù coù “ chaát ngöùa”!”Vaø meï toâi cuõng buoäc con gaáu treo cao leân.Con gaáu khoâng keâu nöõa.
            Vaø nhöõng quaû boùng xanh, ñoû,tím, vaøng ngöôøi ta cuõng ñem treo leân… Toâi ñuùng laø bò bieán thaønh con choù, chæ ñöôïc pheùp giöông maét nhìn nhöõng thöù maø mình  thích,nhöng khoâng theå gaëm moõm vaøo ñöôïc.
            Coøn gì nöõa?
            Khi toâi chaäp chöõng bieát laàn giöôøng boø ñi, nghóa laø khi toâi ñaõ coù theå laàn tôùi nhöõng gì mình thích, thì nhöõng thöù aáy vaãn tieáp tuïc bò giaät laïi nhieàu laàn. Meï toâi khoâng muoán maâm baùt bò xoâ vôõ. Baø toâi khoâng muoán nhöõng thöùc aên maën giaây ra laøm ngöùa keõ tay toâi. Coøn boá toâi thì ñeùt vaøo tay toâi : Phaûi naèm im cho coù tö theá chöù, oâng töôùng!
            Toâi raát gheùt aên boät. Toâi muoán ñöôïc vuïc tay vaøo boác côm trong baùt cuûa meï toâi. Nhöng  meï toâi laïi beá toâi leân, daèn ngöûa toâi ra ñeå aán thìa boät vaøo. Toâi khoùc, toâi phun boät nhaõo leân caû maët meï. Meï toâi maéng toâi laø “KHAÛNH”.
            Roài toâi bieát ñi, ÑI BAÈNG HAI CHAÂN. Toâi bieát chaïy. Cuõng CHAÏY BAÈNG HAI CHAÂN. Toâi ñuoåi theo con meøo ñeå tuùm laáy ñuoâi noù. Noù caøo vaøo tay toâi roài leo toùt leân ngoïn cau. Toâi vaøo beáp laáy caùi saøng thoùc ra uùp leân löng con choù ñoám. Con choù ñoám aêng aúng chaïy coõng theo chieác saøng cuøng chaïy. Toâi thích quaù. Toâi goïi caùi Taâm con baùc Taùm ôû nhaø phía beân kia raøo sang vaø hai chuùng toâi cuøng cöôõi leân caùi saøng laøm ngöïa. Con ngöïa keâu aêng aúng. Caùi Taâm thích quaù cöôøi khanh khaùch. Toâi cuõng cöôøi khanh khaùch.
            “Nhong nhong nhong , ngöïa oâng ñaõ veà, caét coû boà ñeà, chongöïa oâng aên..”Chuùng toâi ra söùc nhuùn nhaûy, “con ngöïa” aêng aúng ñöôïc theâm moät luùc nöõa roài im. Ñuùng luùc ñoù meï toâi veà.
            _Meï ôi, meï nhìn con cöôõi ngöïa naøy.- Toâi goïi ñeå khoe meï.
            Meï toâi chaïy ñeán,giaät chuùng toâi ra khoûi voøng tay nhau, ra khoûi “con ngöïa”.
            _Hoûng heát saøng cuûa tao giôø!
            Meï toâi quaùt vaø nhaác chieác saøng ra. Beân döôùi laø con Ñoám. Ngöôøi noù nhö beïp gí, maét loài ra, noù coù veû saép cheát.Meï toâi lu loa leân. keâu giôøi ñaát.Meï tuùm laáy toâi vaø caùi Taâm, phaùt vaøo moâng moãi ñöùa maáy caùi thaät löïc roài meï oâm con Ñoám vaøo beáp, laáy gio noùng xaùt vaøo buïng cho noù. Chuùng toâi chaïy theo. Meï ñuoåi chuùng toâi ra:
            _Cuùt ñi, caùi ñoà aùc, tí tuoåi ñaõ aùc!
 
3.Ñeâm. Toâi naèm goïn trong loøng baø. Baây giôø toâi khoâng sôï baø nöõa. Baø chieàu toâi nhaát caû nhaø. Meï toâi ñaõ töøng phaùt vaøo moâng toâi. Boá toâi ñaõ töøng ñeùt vaøo tay toâi. Coøn baø thì chöa bao giôø.
_Thaèng cuùn “ÑÍT TOÂN” cuûa baø ñaây. Mai kia baø naèm xuoáng thì noù choáng gaäy cho baø naøy, noù laøm gioã cho baø naøy. Haøng naêm thanh minh, noù ñi taûo moä cho baø nöõa, nheå. Baø DIEÂU thaèng choù con cuûa baø laém cô…
Baø vaãn nöïng toâi vaäy. Baø goïi “Ñít toân” thay cho “Ñích toân”, noùi “Dieâu” chöù khoâng noùi “Yeâu”. Nhöng chaúng caàn. Toâi khoâng giaän baø. Toâi thích ñöôïc naèm beân baø ñeå baø keå cho nghe chuyeän coå tích. Baø bieát nhieàu chuyeän coå tích : chuyeän Sôn Tinh, Thuyû Tinh, chuyeän Coùc kieän trôøi, Taám Caùm, Treâ coùc, chuyeän Chuùa Ba…nhieàu laém. Naèm nghe baø keå, toâi nguû luùc naøo khoâng hay vaø trong giaác nguû toâi thöôøng mô thaáy mình ñöôïc laø hoaøng töû, laø choù ,laø meøo, laø treâ, laø coùc.
 
4.Trôøi möa.Töø maùi tranh nhaø toâi, nhöõng gioït nöôùc roû xuoáng bieán thaønh nhöõng chieác bong boùng traéng. Toâi goïi caùi Taâm sang vaø cuøng xeù nhöõng tôø giaáy, böùt nhöõng chieác laù maây cong cong laøm thuyeàn thaû xuoáng raõnh nöôùc tröôùc nhaø. Con thuyeàn baäp beành, baäp beành, töø töø troâi, xa daàn vaø cuoái cuøng bieán maát sau maøn möa. Con thuyeàn aáy troâi veà ñaâu? Chaéc laø veà nôi xa kia, choã ñang coù tieáng troáng traän aàm ì. Thuyû Tinh ñang ñaùnh nhau vôùi Sôn Tinh ñeå ñöôïc cöôùi naøng coâng chuùa xinh ñeïp. Cuõng coù theå noù ñang chôû nhöõng con coùc, con gaø cuøng nhieàu con vaät khaùc nöõa leân ñaùnh nhau vôùi giôøi. Toâi nghó theá. Caùi Taâm laïi thaàm thì: “Thuyeàn cuûa mình ñang chôû coâ Taám ñi döï hoäi ñaáy!”
_ Coâ Taám cöôõi ngöïa chöù khoâng ñi thuyeàn.- Toâi caõi.
_Ñöøng cöôõi ngöïa,- caùi Taâm ruït reø. - Meï ñaùnh ñaáy.
Toâi ngaïc nhieân vaø chôït nhôù ñeán caùi saøng vaø con Ñoám. Nhôù caû caùi ñeùt moâng nöõa.ÖØ, thì thoâi, ñeå coâ Taám ñi döï hoäi baèng thuyeàn vaäy.
 
5.Nhaø caùi Taâm coù moät maûnh vöôøn troàng ñoã vaø baùc Taùm thöôøng baét caùi Taâm phaûi ngoài ngoaøi vöôøn ñuoåi chim gaùy. Nhöõng con chim gaùy naøy khoâng gioáng nhöõng con chim maø oâng thaèng Quyeát nuoâi. Chim gaùy nhaø oâng thaèng Quyeát ñöôïc nhoát trong loàng, raát daïn ngöôøi, hoùt “cuïc ruø”raát hay. Coøn luõ chim chuùng toâi thaáy ngoaøi vöôøn nhaø caùi Taâm thì khaùc. Chuùng ôû maõi ñaâu ñaâu bay ñeán ñaäu treân ngoïn xoan vaø thænh thoaûng laïi saø xuoáng moå nhöõng buùp ñaäu non. Caùi Taâm raát gheùt nhöõng con chim aáy. Noù thöôøng ruû toâi ra vöôøn cuøng ngoài giaät giaät sôïi daây coù treo nhöõng chieác oáng bô trong ñöïng voû oác laøm chuùng keâu loùc xoùc ñeå xua chim. Luùc ñaàu toâi raát thích nhöng maõi roài cuõng chaùn. Toâi ruû caùi Taâm baøy troø laøm nhaø. Chuùng toâi chui vaøo goùc vöôøn, beû nhöõng caây dong rieàng khum laïi vaø ngaét laù khoâ traûi laøm chieáu. Toâi laøm raát nhanh ,thoaùng caùi ñaõ xong. Nhìn sang caùi Taâm vaãn ñang hì huïc caém que. Noù caém chaû caùi naøo ra hoàn, caùi nghieâng beân naøy, caùi ngaû beân kia. Ñuùng laø con gaùi! Ñeå treâu töùc noù, toâi chui vaøo “nhaø” naèm thoø coå ra haùt ngheâu ngao. Chôït toâi nghe coù tieáng suït sòt. EÂ, caùi Taâm noù nheø!
_Khoùc nheø laáy que vuït ñít!- Toâi khoaùi quaù caøng haùt to.
Caùi Taâm coù veû doãi. Noù vuøng vaèng nhoå heát caùc que caém vöùt ñi. Maët noù lem luoác, moà hoâi moà keâ nheã nhaïi. Toâi chôït thaáy aùi ngaïi, chui ra khoûi nhaø.
_ Ñeå tao laøm cho.-Toâi noùi.
Noù nguaåy ngöôøi: ÖÙ caàn. A, laøm boä haû, thì thoâi. Toâi laïi chui vaøo “nhaø” vôùi caâu haùt luùc tröôùc. Khi toâi nhìn ra thì caùi Taâm ñaõ bieán ñaâu maát. Thay choã caùi Taâm ngoài khoùc ban naõy laø moät con choù to. Con choù ñang suïc muõi hít vaø moät chaân noù caøo ñaát leân ñeå tìm caùi gì ñoù. Toâi sôï cöùng ngöôøi vaø coá nín thôû naèm im. Nhöng con choù ñaõ nhìn thaáy toâi. Noù göø göø vaø nhe raêng ra. Toâi ruùm ngöôøi laïi vaø baät khoùc. Khoâng, toâi gaøo leân. Con choù caøng göø tôïn. Toâi nhaém nghieàn maét laïi.
_Xuyø, chaïy, chaïy naøo!- Coù tieáng caùi Taâm the theù.
Toâi lau voäi nöôùc maét nhìn ra. Con choù ñang cuùp ñuoâi chui qua bôø tre cuoái vöôøn. Caùi Taâm ñöùng tröôùc maët toâi. Traùn noù coù nhöõng gioït moà hoâi to töôùng treân laøn da xanh taùi. Trong tay caùi Taâm laø chieác roi tre. Caùi roi run run.Roõ raøng caùi Taâm cung ñang raát sôï.
_Tao ñeách chôi ôû ñaây nöõa.- toâi muoán chuoàn.
Caùi Taâm keùo aùo toâi: “Anh Cao ôû ñaây, em cho caùi naøy!” Noù goïi toâi baèng “anh” vaø xoeø tay ra. Trong loøng baøn tay noù laø nhöõng quaû daâu chín ñen ñaõ daäp, nöôùc öùa qua keõ tay. Toâi nuoát nöôùc boït.
_Choác nöõa meï em veà coøn cho em chuoái nöõa cô.Em seõ cho anh Cao moät quaû thaät to!-Caùi Taâm höùa theâm.
Toâi bieát noù noùi thaät. Baø toâi cuõng khen noù thaûo. Toâi gaät ñaàu. Ñeå toû ra mình cuõng thaûo toâi cho noù caùi nhaø cuûa toâi nhöng noù khoâng nghe. Noù khoâng muoán ôû moät mình. Noù chæ muoán “chung”. Noù chaïy ñi beû laù mít veà laøm quaït vaø nhö baø toâi, noù ngoài xoåm,hai tay hai chieác laù mít quaït quaït cho toâi. Toâi loät chieác muõ, chaïy ra ñoäi cho thaèng buø nhìn rôm ñöùng ôû giöõa vöôøn. Caùi Taâm keùo daây. Thaèng buø nhìn gaät guø. Chieác muõ cuûa toâi cuõng gaät guø.Chuùng toâi cuøng cöôøi nhö naéc neû.
Tröa meï toâi veà. Thaáy toâi maët muõi baån thæu, ñaàu ñeå traàn, meï hoûi toâi muõ ñaâu vaø laïi phaùt vaøo moâng toâi moät caùi baét ñi laáy muõ veà… Tröa naéng theá naøy maø thaèng buø nhìn chaúng coù gì ñoäi. Toâi laáy muõ cuûa noù maát roài… Thöông noù quaù!
 
6.Hai chuùng toâi ngoài döôùi goác caây daâu to. Hoâm nay caùi Taâm dieän, aùo xanh theâu boâng hoa ñoû vaø ñoâi böôùm traéng. Coù leõ aên quaû daâu nhieàu neân mieäng noù tím ngaét. Coù leõ caû mieäng toâi cuõng tím. Nhöng ñieàu ñoù chaúng heà laøm chuùng toâi baän taâm. Bôûi tröôùc maét chuùng toâi ñang dieãn ra moät caûnh töôïng voâ cuøng hoài hoäp: “Moät coã xe hai ngöïa keùo ñang tung buïi phi nhanh treân ñöôøng. Treân xe coù moät naøng coâng chuùa aùo traéng. Ñeå veà ñöôïc ñeán toaø laâu ñaøi tröôùc maët, coã xe coøn phaûi baêng qua moät khu röøng raäm. Trong röøng ñang coù nhöõng teân cöôùp rình naáp. Chuùng chôø coã xe kia ñeán vaø seõ nhaûy xoå ra… Seõ coù nhöõng tieáng hoâ ñuoåi baét, nhöõng tieáng keâu thaát thanh. Seõ coù moät chaønh hoaøng töû oai phong laãm lieät boãng döng xuaát hieän tay vung tít moät thanh kieám saùng loaùng. Luõ cöôùp bò ñaùnh tôi bôøi. chaøng hoaøng töû seõ ñöa coâng chuùa aùo traéng an toaøn trôû veà laâu ñaøi ra maét ñöùc vua!..”
Nhaát ñònh seõ laø nhö vaäy, laø ñuùng nhö baø toâi ñaõ keå. Toâi hoài hoäp theo doõi… Boãng döng coù tieáng “chaïch xoeø” roän leân ngay treân ñaàu. Chuùng toâi cuøng rôøi maét khoûi coã xe vaø naøng coâng chuùa, ngöûng nhìn leân.
_A, chaøo maøo, chim chaøo maøo!-Caùi Taâm keâu leân.
Suyùt nöõa toâi cuõng baät reo theo noù. Nhöng toâi chôït nhôù.
_Khoâng phaûi chaøo maøo. Chim ñaïi baøng ñaáy. Chim ñaïi baøng bay ñeán ñoùn hoaøng töû ñaáy!- Toâi giaûi thích.
_ÖØ , ñuùng roài, chim ñaïi baøng… Nhöng, chim ñeán ñoùn caû coâng chuùa nöõa cô.- Caùi Taâm gaät ñaàu vaø chaêm chaêm nhìn toâi.
Toâi bieát laø noù muoán gì roài.
_Khoâng, coâng chuùa phaûi ôû nhaø. Meï coâng chuùa khoâng cho coâng chuùa ñi chôi xa ñaâu. Vôùi laïi…chæ coù hoaøng töû môùi daùm cöôõi leân löng ñaïi baøng ñeå bay thoâi. Khieáp laém nhaù. Gioù thoåi uø uø beân tai aáy. Phaûi thaät duõng caûm môùi daùm ñi nhö vaäy!- Toâi baûo noù vaø phoàng maù trôïn maét leân ñeå doaï.
_ÖÙ, em khoâng sôï. Em cuõng ñi cô!...- Caùi Taâm nguùng nguaåy. Maø kìa, chöa chi maét noù ñaõ ñaày nhöõng ngaán nöôùc.- Cho em ñi vôùi, em cho caùi naøy… _ Noù chìa cho toâi moät chieác keïo ñaõ öôùt chaû bieát caàm töø bao giôø.
Toâi thaän troïng nhoùn chieác keïo boû vaøo moàm:
_ÖØ, theá thì chuùng mình cuøng ñi.
_Nhöng naëng theá, lieäu ñaïi baøng coù bay noåi khoâng?
Laïi theá nöõa cô ñaáy. Ñuùng laø ñoà con gaùi, chöa gì ñaõ sôï.
_Bay thöøa. Ñaïi baøng cô maø!-Toâi ñaønh ñoäng vieân noù.
“ÖØ!” Caùi Taâm töôi haún leân. Trong maét noù nhöõng gioït nöôùc chöa kòp öùa ra ñaõ bò gaït phaét nhöôøng choã cho nhöõng gioït naéng xuyeân qua taùn caây xuoáng ñoïng laïi, long lanh.
_Ngoài im! - Moät tieáng quaùt,nhoû nhöng ñaày haêm doaï vang leân.
Chuùng toâi giaät mình quay laïi: Moät gaõ thieáu nieân beùo òch vôùi khaåu suùng cao su.Caùi Taâm sôï, neùp haún vaøo toâi,gaõ beùo ñaõ quyø haún xuoáng, leâ daàn ñeán goác caây daâu.
_ÖÙ, cheát ngöïa cuûa em!- Toâi buoät keâu leân khi ñaàu goái cuûa gaõ beùo nhích daàn ñeán toaø laâu ñaøi vaø choã hai con ngöïa ñöùng.
_Xì…ñoà nhoùc.- Gaõ beùo löôøm toâi vaø thuaän chaân gaït phaét moät caùi.
Caû toaø laâu ñaøi maø toâi maát bao coâng  môùi ñaép ñöôïc,suïp ñoå. Con ngöïa laù ña vaø naøng coâng chuùa baèng phaán traéng bay tít ra xa. Caùi Taâm heùt leân. Toâi baëm chaët moâi. Gaõ beùo döù naém ñaám to ñuøng. Treân ngoïn daâu cao, con “ñaïi baøng” cuûa toâi vaãn ñieàm nhieân moå quaû. Sôïi daây cao su trong tay gaõ beùo caêng daàn.
_Xuyø!- Haàu nhö cuøng moät luùc, hai chuùng toâi daäm chaân, xuyø maïnh.
Con chim giaät mình ngöøng moå quaû, nghieâng ñaàu nghe ngoùng.
_Muoán cheát haû?- Gaõ beùo hoát hoaûng quay sang chuùng toâi gaàm gheø: _ Noù bay maát thì cheát vôùi tao!
_ÖÙ. Khoâng ñöôïc baén chim ñaïi baøng cuûa chuùng em!
Caùi Taâm gioïng ñaõ ñaày nöôùc maét. Toâi naém chaët tay. Toâi coùc sôï. Gaõ beùo veânh maët leân:
_Ñeách phaûi ñaïi baøng maø laø chaøo maøo, ngoác!
Gaõ laïi giô khaåu suùng leân. Toâi hít moät hôi ñaày buïng, heùt moät tieáng thaät to vaø daäm maïnh chaân xuoáng ñaát. Ngay laäp töùc gaõ beùo quay laïi coác cho toâi moät caùi. Toâi tuùm laáy tay gaõ vaø gheù raêng caén. gaõ keâu oai oaùi, giaät voäi ra, tay chaân vung loaïn xaï. Caùi Taâm cuõng lao vaøo. Toâi nhe raêng to hôn. EÂ, heøn chöa, gaõ chaïy kìa.
_Anh aáy ñaùnh em ñau khoâng?-toâi keùo caùi Taâm daäy, phuûi ñaát cho noù.
_Khoâng phaûi “anh aáy”, maø laø thaèng khoång loà moät maét ñaáy.-  Caùi Taâm coá khoâng naác vaø laïi thaàm thì: -Thaèng khoång loà naøy caàm ñaàu toaùn cöôùp trong röøng.
A!Ñuùng roài! Thaèng khoång loà moät maét.Caùi Taâm gioûi thaät. Ñöôïc, hoaøng töû seõ gieát cheát teân aáy. Toâi nhaët chieác kieám baèng laù döùa leân. Toâi ñònh baøn vôùi caùi Taâm chuyeän baùo thuø. Nhöng kìa… Laïi coù tieáng “chaïch xoeø” treân ñaàu. Ñang maûi oâm naøng coâng chuùa phaán traéng, mieäng khe kheõ haùt ru, nghe tieáng chim, caùi Taâm voäi nhìn leân vaø baät reo: “A, chim ñaïi baøng ñeán roài!”. Toâi cuõng nhìn leân. Treân caønh cao, con chim “ñaïi baøng” caûu toâi ban naõy bay ñaâu giôø laïi trôû veà vaét veûo hoùt. Gioù nheï thoåi. Nhöõng chuøm quaû daâu chín moïng ñung ñöa. Oâng maët trôøi vaãn toaû saùng ñeå aùnh naéng dòu daøng roùt qua taùn caây xuoáng ñoïng ñaày trong maét caùi Taâm, “naøng coâng chuùa”ñang ngaát ngaây chôø nhöõng chuyeán bay xa. Toâi tin raèng caû trong maét toâi cuõng coù nhöõng gioït naéng aáy.
 
7.Coù nhöõng ngaøy raát laï: trôøi khoâng maây,ñang naéng to töï döng taét daàn.
_Gaáu aên maët trôøi roài,laøng nöôùc ôi… - Ñaâu ñaáy coù tieáng ngöôøi keâu. Toâi nhìn maët trôøi. Maët trôøi vaãn ñoù nhöng ñang bò leïm daàn. Meï toâi töø trong nhaø chaïy ra, ngöûa coå nhìn trôøi roài laïi taát taû chaïy vaøo beáp mang ra moät caùi meït vaø moät caùi xoong : “Caàm laáy,goõ to leân!” Ngöôøi quaùt toâi. Troâng meï toâi coù veû sôï.
Beït beït beït! Xoaûng,xoaûng,xoaûng! Toâi vaø meï cuøng goõ. Tuøng, tuøng, tuøng!-Tieáng troáng ngoaøi tröôøng hoïc? Coù theå khoâng phaûi, ñoù laø tieáng troáng baùo ñoäng cuûa caùc coâ chuù daân quaân cuõng neân?  “Coác, coác, coác”. Coù caû tieáng moõ tre.Roài haøng traêm thöù tieáng ñoäng khaùc nöõa. Toâi vöøa goõ vöøa baét chöôùc meï nhìn leân maët trôøi. Maët trôøi thoâi khoâng beù laïi nöõa.
_Goõ tieáp ñi, maïnh vaøo! -Meï toâi ra leänh.
Toâi mím moâi giaùng thaät löïc ñoâi ñuõa caû vaøo chieác xoong. Toâi khoâng thaáy sôï. Gaáu aên maët trôøi! Chaø,  cuõng gheâ thaät ñaáy nhöng xung quanh toâi coù nhieàu ngöôøi. Toâi chæ thaáy thích. “Noù ñang nhaû ra roài”- Coù tieáng ai reo. Ñuùng con gaáu ñang nhaû  daàn maët trôøi ra thaät.Moät luùc sau, naéng ñaõ laïi choùi chang.
_Thaèng quyû, maøy laøm caùi xoong nhö theá naøy aø?- Toâi bò coác moät caùi ñau ñieáng, chieác xoong bò giaèng ra khoûi tay. Meï toâi löôøm toâi roài nhaên nhoù nhìn chieác xoong, xoùt xa.Chieác xoong bò loõm lung tung vaø meùo xeäch. “Nhôø maøy caùi gì laø y nhö maøy phaù hoûng caùi ñoù!”Meï toâi laïi löôøm toâi vaø coá aán caùi xoong cho troøn trôû laïi roài ñi vaøo beáp.
_Meï ôi, theá mai gaáu coù aên maët trôøi nöõa khoâng?- Toâi hoûi.
Meï khoâng theøm ñaùp. Toâi cuït höùng. Taát nhieân toâi mong ngaøy naøo maët trôøi cuõng bò gaáu aên. Chaø, luùc aáy thì coù theå ñaäp moïi thöù, goõ vaøo moïi thöù. Vaø nhaát laø, luùc aáy, chính meï cuõng “nghòch” nhö toâi, cuøng toâi!
 
8.Teát muøng naêm thaùng naêm.
Buoåi saùng, meï ñaùnh thöùc toâi daäy sôùm, cho toâi hai quaû maän aên ñeå “gieát saâu boï”. Roài meï daét toâi ra vöôøn baûo toâi treøo leân caây mít. Thaân caây mít chæ to baèng baép chaân boá toâi. Naêm ngoaùi noù chæ ra ñöôïc coù ba quaû. “Taïi naêm ngoaùi tao queân khoâng khaûo ñaáy!” Meï toâi noùi vaäy trong khi tay laêm laêm chieác roi. “Oâm chaët vaøo keûo ngaõ!” Meï toâi nhaéc vaø giô roi leân. Toâi nhaém nghieàn maét,phaáp phoûng lo. Nhôõ meï quaät khoâg truùng caây mít maø laïi truùng vaøo moâng toâi thì sao?
Ñeùt ,ñeùt! Tieáng roi quaät vaøo thaân caây.
_Mít kia!- Tieáng meï goïi.
_Daï!- Toâi voäi thöa thay cho caây mít.
_Naêm nay maøy ra bao nhieâu quaû?- Meï laïi vuït caây mít moät caùi vaø hoûi.
Toâi cuoáng leân. Ban naõy meï coù daën,nhöng toâi queân maát.
_Naêm nay maøy ra bao nhieâu quaû ,mít kia? – Meï laïi hoûi.
Toâi coá nhôù,nhöng vaãn muø tòt. Coù leõ taïi caùi quaàn toâi, hình nhö noù ñang tuït daàn ñeå phôi caùi moâng cuûa toâi ra.
_Mít kia!- Meï toâi gaét leân vaø vuït maïnh moät caùi nöõa.
Toâi cuoáng quaù voäi buoâng tay ñònh keùo chieác quaàn leân. Boãng ngöôøi toâi nheï ñi. Taát caû quay moät voøng troøn vaø toâi loän coå xuoáng ñaát. Meï toâi heùt leân, hoaûng hoát vöùt roi chaïy ñeán ñôõ toâi daäy, roái rít sôø khaép ngöôøi toâi chaéc laø ñeå xem coù chieác xöông naøo gaõy chöa? Chöa coù chieác xöông naøo gaõy caû. Toâi cuõng khoâng thaáy ñau nöõa, chæ sôï!
_Coâ ñeå chaùu laøm mít cho!-Thaèng Tuùc nhö töø döôùi ñaát chui leân ñöùng tröôùc maët meï toâi. Noù laø con baùc Toä, caùch nhaø toâi moät daäu caây daâm buït. Noù giao giaù: nhöng heã mít ra coâ phaûi cho chaùu quaû to nhaát cô! Meï toâi gaät ñaàu. Toâi thôû phaøo nheï nhoõm. Thaèng Tuùc nhanh nhaûu leo toùt leân.
_Mít kia!- Meï toâi laïi caàm roi quaät caây mít.
_Daï!- Thaèng Tuùc thöa roõ to.
_Naêm nay maøy ra bao  nhieâu quaû?
_Naêm nay toâi ra MOÄT NGHÌN QUAÛ, quaû naøo cuõng to nhö caùi gioû tích aáy!
Meï toâi cöôøi coù veû raát khoaùi, ñöa tay beá noù xuoáng, phuûi quaàn aùo cho noù vaø taùt yeâu vaøo maù noù.
_Chaùu gioûi, gioûi laém.ÖØ, coâ höùa seõ cho chaùu quaû to nhaát neáu noù ra ñöôïc ÑUÙNG MOÄT NGHÌN QUAÛ.- Vaø meï quay laïi toâi bóu moâi : _Ñaáy, maøy saùng maét ra chöa? Maøy xem thöû maøy coù ñöôïc baèng caùi moùng tay noù khoâng? Cuõng baèng tuoåi maøy maø con ngöôøi ta khoân theá ñaáy.
Toâi cuùi gaèm maët boû vaøo nhaø. Ñuùng, toâi khoâng baèng caùi moùng tay thaèng Tuùc thaät. Sao maø noù khoân theá khoâng bieát. Chöa ñi hoïc  maø noù ñaõ bieát ñeán MOÄT NGHÌN!
 
9.Ñeâm trung thu. Maët traêng troøn nhö quaû böôûi chín treo treân trôøi cao. Boïn treû con chuùng toâi: Toâi, caùi Taâm, thaèng Tuùc vaø caû thaèng Quyeát con thím Quyeát nhaø ôû beân kia chieác ao sau nhaø toâi, ñöôïc cuøng nhau keùo ra saân kho hôïp taùc chôi. ÔÛ ñoù coøn coù nhieàu ñöùa ôû trong thoân cuõng ñeán. Chuùng toâi ñöôïc anh Minh roã vaø chò Thaûo phuï traùch ñoäi nhi ñoàng, chia baùnh keïo cho vaø daïy chôi troø roàng raén. Toâi gaëp laïi caâu haùt cuûa baø:
Roàng roàng raén raén ñi ñaâu, ñi xin tí löûa ñoát raâu cho huøm. Huøm leân maáy?...Ba, naêm ,saùu…Chuùng toâi tranh nhau traû lôøi. Thì ra coù nhieàu ñöùa bieát chôi vaø haùt baøi naøy. Chuùng toâi naém chaët tay nhau,quaây thaønh moät voøng troøn vaø cöù chaïy nhaûy moät luùc laïi cuøng ngoài thuïp xuoáng. Oâng traêng troøn naèm giöõa voøng tay chuùng toâi.
Gaàn tan cuoäc vui, chuùng toâi chôi troø röôùc ñeøn.  Goïi laø röôùc ñeøn nhöng chæ toâi vôùi vaøi ñöùa nöõa coù ñeøn. Ñaây laø ñeøn oâng sao: Moät oâng sao baèng nan coù naêm caùnh, ngoaøi boïc giaáy kính ñoû, coù chuøm tua giaáy vaøng buoäc ôû moãi ñænh, coù chuoâi caàm baèng xöông ñay ôû giöõa vaø trong thaép neán. Thaèng Tuùc coù nhöõng hai chieác ñeøn nhö vaäy, nhöng noù chaúng cho ñöùa naøo möôïn. Caùi Taâm, thaèng Quyeát vaø nhieàu ñöùa nöõa khoâng coù ñeøn. Chuùng noù laáy gieû taåm daàu hoaû buoäc keïp leân ñaàu nhöõng caønh tre töôi ñeå ñoát. Ñeøn cuûa toâi ñeïp hôn nhöng khoâng saùng baèng ñuoác cuûa chuùng noù.Toâi ñoåi ñeøn cho caùi Taâm ñeå laáy ñuoác. Noù thích quaù cöù luoân moàm goïi toâi baèng ANH. Chuùng toâi ñi thaønh moät haøng daøi, voøng quanh thoân. Tieáng troáng eách roän raøng. Tim toâi cuõng roän raøng. Toâi vöøa ñi vöøa heùt. Trong xoùm, luõ choù suûa nhö phaùt roà. Heát moät voøng thoân, chuùng toâi döøng laïi thôû. Thaèng Quyeát ruû chuùng toâi ñaáu kieám. Kieám ñaây cuõng chính laø nhöõng caây ñuoác ñaõ chaùy gaàn taøn. Chuùng toâi ñoàng yù ngay. Caû boïn chia laøm hai phe. Nhöng chæ coù boïn con trai. Boïn con gaùi trao ñuoác cho chuùng toâi vaø ruùm laïi vôùi nhau moät choã ñöùng nhìn baèng con maét sôï seät.
_ Xung phong!-Thaèng Quyeát heùt leân.
Chuùng toâi heùt theo vaø hai beân xoâng tôùi nhau vôùi caây kieám löûa. Buïp, buïp –Caùch, caùch! Nhöõng muõi kieám chaïm nhau, taøn löûa bay ñoû moät khu ruoäng. Chuùng toâi caøng khoaùi, caøng heùt to. Boïn con gaùi ñöùng ngoaøi cuõng heùt. Löûa khoùi laøm chuùng toâi toái taêm maët muõi vaø ho saëc suïa. Nhöng chuùng toâi vaãn vung kieám leân. Baây giôø thì nhieàu ñöùa ñaõ khoâng coøn kieám nöõa maø chæ coøn que vì cuoän vaûi löûa ñaõ tuït vaêng maát. Nhöng chaúng heà chi. Buø laïi, chuùng toâi vaãn coøn moàm ñeå heùt vaø tieáng heùt cuõng laøm cho khoái ñöùa phaûi sôï .Chæ coù ñieàu laø ñeán moät luùc chuùng toâi chaúng coøn nhaän ra ñöôïc ñaâu laø quaân ñòch, ñaâu laø quaân mình nöõa. Nhöõng ñöùa maát kieám löûa ruùt daàn vaø cuoái cuøng chæ coøn laïi thaèng Quyeát xoùm toâi vôùi thaèng Baûo xoùm trong. Chuùng toâi vaây laáy hai ñöùa aáy maø hoø la, maùch nöôùc. Chuùng noù ñaáu ñeïp tuyeät. Cöù moãi laàn  hai thanh kieám chaïm vaøo nhau laø löûa laïi buøng leân,taøn bay nhö coù moät naém lôùn ñom ñoùm ai ñoù neùm ra. “Buïp, buïp, caùch, caùch!” Thaèng Baûo ñaâm moät nhaùt veà phía thaèng Quyeát. Theá naøo thaèng Quyeát cuõng chaùy aùo. Nhöng noù ñaõ kòp nhaûy sang moät beân vaø quaät cheùo laïi. Vuø moät caùi,muõi kieám löûa cuûa thaèng Baûo bò quaät truùng, tuït ra khoûi que bay moät voøng ñeán rôi ñuùng choã boïn con gaùi ñöùng. Chuùng noù keâu reù leân,x oâ nhau chaïy.Moät maûnh löûa rôi vaøo ñaàu toâi keâu xeøo xeøo, kheùt leït.Toâi phuûi voäi vaø chaïy theo thaèng Quyeát ñang vöøa heùt nhö ñieân, vöøa nhong nhong chaïy tay giô cao ngoïn kieám chieán thaéng!
_Anh Cao ôi, ñôïi em vôùi.- Tieáng caùi Taâm goïi thaát thanh phía sau.
Chaø… chaùn nhaát laø boïn con gaùi. Toâi ñaønh chaïy chaäm laïi: “Nhanh leân khoâng coù ma noù baét maøy ñi”- Toâi doaï. Con beù heùt leân vaø ngaõ saáp maët xuoáng ñöôøng.
_Taïi sao maøy doaï noù?
Thaèng Quyeát quay laïi töï luùc naøo vaø quaùt vaøo maët toâi. Kieám cuûa noù vaãn coøn chaùy. Aùnh löûa laøm maët noù ñoû deã sôï. Toâi coøn chöa bieát noùi sao thì caùi Taâm ñaõ vöøa meáu vöøa gaït nöôùc maét, laéc ñaàu: “Khoâng phaûi taïi anh Cao ñaâu, hoøn ñaát noù laøm emngaõ ñaáy.”
Chuùng toâi veà ñeán ngoõ. Thaèng Tuùc ñang ñöùng ôû ñaáy. Roõ raøng laø noù chôø chuùng toâi.
_Ñeøn cuûa maøy ñaâu?- Toâi hoûi.
_Tao ñöa veà cho boá tao treo roài.- Noù noùi vaø moùc tuùi chìa ra tröôùc maët chuùng toâi moät naém keïo xanh ñoû troâng ñeán ngon.- Tao coù nhieàu keïo theá naøy laém, oái ngöôøi ñeán bieáu boá tao. ÔÛ nhaø coøn caû baùnh nöôùng,baùnh deûo,caû bích quy nöõa cô…- Noiù roài noù traû laïi naém  keïo vaøo tuùi , ñieàm nhieân boùc moät chieác cho vaøo moàm.
_Tao mieáng!- Toâi theøm quaù, xin noù.
_Tao caén naùt ra roài!- Thaèng Tuùc noùi vaø nhai nhanh hôn. Moàm noù keâu rau raùu,rau raùu.
_Maøy coøn nhieàu ôû tuùi kia thoâi.- Toâi coá naøi.
Caùi Taâm bíu laáy giaät tay aùo toâi.
_Cho chuùng maøy, boá tao bieát, boá tao ñaùnh!-Thaèng Tuùc laéc ñaàu vaø giöõ chaët laáy tuùi.
_Cuùt ñi!- Thaèng Quyeát ñaåy noù ra vaø keùo toâi vôùi caùi Taâm ñi.
Toâi vöøa ñi vöøa nuoát nöôùc boït
_Theøm lem, theøm lem…- Thaèng Tuùc heùt leân phía sau chuùng toâi.
_Aên tham, thaøm laøm aên tai, aên heát loã muõi, aên hai loã moàm!
Thaèng Quyeát haùt nhö gaøo. Toâi cuõng heùt theo noù, nöôùc boït baén ra tung toeù!
 
10._Cao,ñeøn oâng sao ñaâu?- Meï toâi hoûi.
_Con cho em Taâm roài!- Toâi haõnh dieän. Nhaát ñònh meï seõ khen toâi thaûo. Meï caùi Taâm vaãn khen noù nhö vaäy moãi laàn  noù ñem cho toâi caùi gì.
_Giôøi ôi laø giôøi. Ngu ôi laø ngu. Caùi ñeøn maáy ñoàng baïc vaäy maø ñem cho ñi maát.-Meï toâi reân ræ.
_Thaèng naøy daïi laém, chaû bieát giöõ caùi gì ñaâu. Hôi coù moät tyù laø chæ nhaêm nhaêm ñem ñi “cuùng” con haøng xoùm.- Boá toâi baûo.
_Muoán soáng sang ñoøi mang veà ñaây cho tao!- Meï toâi quaùt.
Toâi cuït höùng, ñöùng im.”Tao baûo maøy coù nghe thaáy khoâng?” Meï toâi laïi trôïn maét leân. Toâi vaãn ñöùng choân chaân. Baét con ñi ñoøi laïi caùi con ñaõ cho ö meï, khoâng, khoâng ñôøi naøo!
Xoaïch! Caùi ñeøn oâng sao chaúng bieát töø ñaâu bay vuùt qua cöûa rôi xuoáng chaân toâi. Toâi giaät mình chaïy ra. Daùng beù choaét cuûa caùi Taâm ñang men theo haøng raøo chaïy veà nhaø.
_A. Ñaây roài…Maø raùch maát moät caùnh roài coøn ñaâu. Maøy vaøo ñaây tao hoûi. Ñaáy, maøy khoâng chòu ñi ñoøi maø ñeå noù neùm vaøo maët meï maøy nhö theá naøy ñaây!
Meï noùi vaø döù döù caùi ñeøn oâng sao tröôùc maët toâi. Toâi oaø khoùc. Nhöng khoâng phaûi toâi khoùc vì meï ñaõ laïi phaùt vaøo moâng toâi. Thaät ñaáy, khoâng phaûi vì vaäy!
11.Chaùu baø ra ñaây vôùi baø!
Baø toâi beá toâi leân vaø traûi moät chieác chieáu ra heø. Baø voã voã vaøo löng toâi vaø thôm leân toùc toâi:
_Cha boá maøy. Ñi nghòch ôû nhöõng ñaâu maø toùc tai kheùt leït nhö chaùy aáy haû con? Ñeå baø xem naøo.Oâi giôøi, chaùy thaät ñaây coøn gì? Laïi caû aùo nöõa, xem saïch chöa naøy. Maøy ñi neùm nhau haû. Im khoâng boá meï maøy bieát thì nhöø ñoøn. Ñeå roài tyù nöõa baø thay aùo cho, cha caùi thaèng gioáng cuûa baø.
Baø laïi thôm leân toùc toâi.
Boá toâi beâ ra moät ñóa to. A, böôûi, hoàng, caû keïo…laïi coøn caû baùnh ña nöõa. Caû döøa! Chaø, chaéc khoâng thua gì coã nhaø thaèng Tuùc! Toâi ngoù sang phía nhaø thaèng Tuùc. Beân aáy coù tieáng cöôøi noùi cuûa nhieàu ngöôøi. Nhöõng ai ñeán maø ñoâng vaäy nhæ? A, maø nhaø noù cuõng baøy coã ra giöõa saân. Hai caùi ñeøn oâng sao ñang saùng ñoû.
_Nhìn sang ñaáy laøm gì con. Nhaø mình cuõng coù “ÑAÀY CAÙC THÖÙ” ñaây naøy.- Baø xoay toâi laïi.
Toâi nhìn sang nhaø caùi Taâm. Beân aáy khoâng coù aùnh ñeøn. Chæ coù aùnh traêng raûi vaøng tröôùc saân nhaø noù. Toâi boác maáy caùi keïo nheùt vaøo tuùi. “Sao chöa aên ñaõ ñeå daønh vaäy con?”- Baø hoûi. “Chaùu caát ñi ñeán mai cho em Taâm…Ban naõy con laøm noù ngaõ ñaáy!”. Toâi thuù thaät vôùi baø. Baø coøn oâm ghì ñaàu toâi vaøo loøng, laïi thôm leân toùc toâi, khoâng noùi!
Boá meï toâi ra ngoài vôùi baø chaùu toâi. Caû nhaø quaây quaàn beân ñóa baùnh. Töø trong nhaø coù muøi höông traàm ñöa ra, thôm ngan ngaùt. Meï toâi goït böôûi. Boá toâi rít thuoác laøo vaø ngöûa coå phun khoùi leân trôøi. Treân trôøi, oâng traêng vaãn troøn vaønh vaïnh vaø saùng röïc rôõ.
_Chaùu nhìn kìa. – Baø toâi chæ traêng. – Treân oâng traêng coù caây ña ñaáy.Coù caû chuù cuoäi nöõa.
Toâi nhìn theo. A, ñuùng roài, coù caây ña thaät.
_Baø ôi, theá chuù Cuoäi laø ai haû baø?
_Chuù Cuoäi cuõng beù nhö con ñaáy .Chuù Cuoäi chaên traâu cho nhaø giôøi, maûi chôi ñeå traâu aên luùa, nhaø giôøi phaït baét ngoài goác caây ña…
Toâi caêng maét nhìn. Chuù Cuoäi ngoài ñaâu nhæ, Con traâu ñaâu? Oâng giôøi laø ai maø aùc theá? Hoâm kia, thaèng Quyeát ñi chaên traâu, cuõng ñeå traâu aên luùa, nhöng meï noù chæ maéng vaø phaùt kheõ noù moät caùi roài thoâi. Ñaøng naøy…
“Chuù Cuoäi ngoài goác caây ña
Ñeå traâu aên luùa goïi cha ôøi ôøi…”
Coù tieáng haùt töø  raát  xa voïng laïi.
_Baø ôi, ai haùt ñaáy haû baø?
_Chò Haèng haùt ñaáy. – Baø toâi thì thaàm.
_Chò Haèng laø ai haû baø?- Toâi toø moø.
_Chò Haèng cuõng laø ngöôøi nhaø trôøi, nhöng chò Haèng thöông Cuoäi bò phaït neân haùt cho chuù Cuoäi ñôõ buoàn ñaáy.
Gioïng baø vaãn thì thaàm. Gioù nheï thoåi. Toâi coá caêng maét ñeå nhìn. Roài toâi chôït thaáy mình boàng beành, ngöôøi nheï haún ñi. Toâi thaáy mình ñöôïc ngoài treân löng chim ñaïi baøng bay leân maët traêng. Toâi ñaõ nhìn thaáy chuù Cuoäi. Khoâng hieåu sao chuù Cuoäi laïi gioáng thaèng Quyeát ñeán theá!Maø chuù Cuoäi bò troùi kìa.Toâi vung caây kieám löûa leân.Nhöõng sôïi daây troùi ñöùt tung.Toâi naém tay chuù Cuoäi cuøng cöôõi leân löng ñaïi baøng bay veà.Chuùng toâi löôïn voøng tröôùc saân nhaø vaø nhìn thaáy caùi Taâm ñang cöôøi vaãy chuùng toâi.Chuùng toâi ñoã xuoáng. Maâm coã trung thu nhaø toâi vaãn coøn. Ngoài quanh maâm coã coù baø, boá meï toâi, coù anh Minh roã vaø chò Thaûo,  vaø raát nhieàu baïn khaùc nöõa. Chuùng toâi cuøng naém tay nhau nhaûy voøng troøn trong aùnh traêng vaø aùnh löûa. Treân maù chuùng toâi, trong maét chuùng toâi cuõng ñaày aùnh traêng vaø aùnh löûa.
 
12.Nhöõng ngaøy laøng vaøo vuï gaët. Thaät tuyeät vôøi. Chuùng toâi keùo nhau ra saân ñình xem ngöôøi ta truïc luùa. Cuùt kít, cuùt kít!- Tieáng con laên ñaù keâu. Vo vo, xoaønh xoaïch-Tieáng maùy tuoát luùa rít laãn trong tieáng maùy noå. Luùa chaûy vaøo guoàng. Nhöõng haït thoùc vaøng nhö suoái. Nhöõng naém rôm tung leân.
-Muoán soáng ñöøng coù ñoà chuùng ñoà ñaûng theo chuùng noù ra ñaáy maø nghòch raëm.-Meï toâi daën.
Toâi nhôù lôøi daën aáy. Nhöng khoâng theo luõ baïn toâi ra ñaáy theá naøo ñöôïc. Ñoáng rôm to vaø xoáp theá cô maø. Toâi raát meâ nhöõng ñoáng rôm. Khoâng hieåu sao theá.  Coù leõ toâi coù MAÙU NOÂNG DAÂN!
Ñaõ coù nhöõng ñeâm toâi vaø caùi Taâm chui vaøo ñoáng rôm beân saân nhaø noù naèm thi ñeám sao.
Moät oâng sao saùng
Hai oâng saùng sao
Ba oâng sao saùng…
Cöù theá, toâi hít hôi vaøo caêng buïng vaø heùt thaät to. Ñöôïc ñeán saùu. Toâi hít hôi daøi hôn nöõa vaø ñeám nhoû, lieáng thoaéng, thaäm chí aên bôùt “moät sao saùng, hai saùng sao…baûy saùng, taùm sao”.Heát. Caùi Taâm bao giôø cuõng gaáp ñoâi toâi. ”Maøy daøi hôi theá, thaûo naøo khoùc dai laø phaûi.” Toâi baûo caùi Taâm vaäy, noù chæ cöôøi.
Laïi coù ñeâm toâi vôùi caùi Taâm naèm trong rôm ñeå thi xem ñöùa naøo phaùt hieän ra ngoâi sao moïc sôùm nhaát. Ñöùa naøo tìm thaáy  tröôùc ñöùa aáy ñöôïc phong laøm kò só. Baø toâi keå raèng cöù chieàu naøo cuõng vaäy, khi maët trôøi chuaån bò ñi nguû laø coù moät chaøng kò só phoùng moät con ngöïa oâ, tay caàm boù ñuoác lôùn voït leân trôøi, phi ñeán caùc ngoâi sao vaø thaép saùng chuùng. “Theá nhöõng ñeâm möa thì sao haû baø?”toâi hoûi. Baø baûo: “Trôøi möa, nöôùc möa laøm ñuoác bò taét thì ñaønh chòu thoâi, ñeâm aáy seõ chaúng coù sao.” Quaû nhieân theá.
Cuõng coù nhöõng ñeâm chuùng toâi khoâng ñeám sao, khoâng mô laøm kò só. Chuùng toâi chôi thaû ñæa ba ba, chôi troán tìm. Chôi troán tìm trong rôm thaät thích. Chaû phaûi chaïy ñaâu xa. Ñaõ coù rôm. Rôm che cho chuùng toâi, laøm chuùng toâi hoài hoäp vaø giaät mình. Theá ñaáy. Rôm. Chaø, rôm môùi tuyeät vôøi laøm sao.Vaäy maø meï laïi caám toâi? Coù leõ ngöôøi khoâng muoán cho ñôøi toâi sau naøy gaén boù vôùi nhöõng sôïi rôm raëm ruoäi aáy?
Nhöng khoâng theå ñöôïc.meï vöøa ñi khoûi laø toâi leûn theo. Toâi chaïy ra ñình, leo leân chieác giaøn duøng ñeå reâ thoùc vaø ñöùng ôû ñoù, co caúng “boâng nhoâng” xuoáng ñoáng rôm. Moät giaây, ngöôøi toâi nheï boãng ñi roài caû chaân, tay, ñaàu, coå toâi ngaäp chìm trong ñoù. Chuùng toâi chui trong rôm, ñuoåi nhau trong rôm, laáy rôm neùm nhau, ñeø leân nhau vaø la heùt. Ngöôøi lôùn heùt ñuoåi, chuùng toâi heùt to hôn.
_Chôi ñaùnh traän giaû ñi.- Moät ñöùa naøo ñoù boãng ruû.
Chuùng toâi taùn thaønh lieàn vaø laäp töùc ñöùng thaønh hai phe. Phe toâi coù naêm ñöùa. Chuùng noù tranh nhau nhaän, ñöùa laøm ñaïi töôùng, ñöùa laøm ñaïi taù, ñöùa laøm ñaïi uyù, chæ coøn toâi vôùi caùi Taâm.
_Thaèng Cao laøm chieán só. Caùi Taâm laøm y taù.-Thaèng Quyeát phaân coâng thaúng thöøng.
Toâi hôi töï aùi. Chuùng noù ñöùa naøo cuõng coù chöùc oaùch caû. Toâi laøm chieán só. Moïi ñöùa ñeàu coù quyeàn ra leänh cho toâi.
_Cao, cuùi ñaàu xuoáng!
_Ñoàng chí Cao!Theo leänh toâi, xoâng leân!
_Ñoàng chí Cao ñaâu, baén maïnh ñi!
_...
Raát nhieàu leänh ñöôïc ban ra. Coù khi toâi chaû bieát nghe theo ai neân cöù töï yù mình maø laøm. Rôm saün tha hoà naáp, tha hoà chui luûi. Chuùng toâi tìm caùch boø ñeán beân ñòch sao cho khoâng bò phaùt hieän.
_Buøm, thaèng Cao cheát roài.
_EÂ, thaèng Cao ñöùng leân ñi, tao troâng thaáy maøy roài! Khoâng ñöôïc aên gian.
Toâi ñaønh ñöùng leân. Thaèng Quyeát töø phía sau chaïy leân :
_Ñeách phaûi noù cheát, noù chæ bò thöông thoâi.
_A. Anh Cao bò thöông roài!- Caùi Taâm reo.
Toâi ñöôïc khieâng veà “tuyeán sau: cho caùi Taâm baêng boù. Noù laáy rôm laøm baêng buoäc leân veát thöông cuûa toâi. Noù coù veû raát thích chöùc y taù.
Cuoái traän ñaùnh, chuùng toâi ngoài bình coâng. Thaèng Quyùeât ñöôïc huaân chöông sao vaøng. Taát nhieân, vì noù laø chæ huy to nhaát. Thaèng Toaûn ñöôïc huaân chöông khaùng chieán. Thaèng Bình ñöôïc huaân chöông chieán coâng.
_Maøy ñöôïc huy hieäu thöông binh, coøn caùi Taâm thì cho noù giaáy khen. – Thaèng Quyeát baûo toâi vaø caùi Taâm. Ñuùng quaù. Toâi chaû lieân tuïc bò thöông laø gì.
_Nhöng laàn sau maøy cho tao laøm chæ huy vôùi! – Toâi thöû naøi.
Thaèng Quyeát vaën:
_Chôi ñaùnh traän thì phaûi coù lính chöù. Neáu khoâng coù ñöùa laøm lính thì chuùng tao chæ huy ai?
Toâi TÒT!
 
13._ Cao ôi!
Tieáng thaèng Quyeát . Toâi chaïy ra.
_Boá maøy ñaâu?
_ Boá tao ôû uyû ban.
_Meï maøy ñaâu?
Meï tao ñi laáy haøng cho baø.
            _Baø maøy ra chôï roài chöù?
            _ÖØ
            _Coøn maøy?
            _Tao ñaây thoâi.
            _ÖØ. Nhöng maøy coù phaûi laøm gì khoâng?
­            _Khoâng. AØ… Tao phaûi coi nhaø.
            _Tao cuõng phaûi coi nhaø. Nhöng tao vaãn TEÁCH. Maøy coù ñi vôùi tao khoâng? Ñi ra goác ñeà baét boå cuûi, ra baõi tha ma haùi ñaøo tieân, baét caøo döùa?...
            “Maøy lôùn roài. Töø nay chôi laø phaûi bieát choïn baïn maø chôi. Chôi vôùi thaèng Tuùc,chöù cöù tuùm naêm tuïm ba vôùi nhöõng thaèng nhö thaèng Quyeát, keùo nhau ñi ñaøy naéng laø bieát tay tao!” – Meï ñaõ daën toâi vaäy. Toâi hôi chôøn. Meï noùi “bieát tay” nghóa laø toâi seõ bò ñoøn,seõ bò ÑEÙT VAØO MOÂNG!
            _Maøy coù ñi khoâng?
            _...
            _Thoâi, theá thì tao ñi vaäy. Ñoà heøn!- Thaèng Quyeát phaûy tay moät caùi qua muõi roài quay böôùc.
            Toâi cuoáng leân. “Ñôïi tao vôùi!”. Vaø khoâng kòp ñoùng cöûa nöõa, toâi chaïy theo noù.
            _Anh Cao ñi ñaâu cho em theo vôùi.
            Tieáng caùi Taâm. Chaø,laïi noù. “Caùi Taâm, meï noù laø ñoà QUEÙT CHÔÏ. Maøy khoâng neân chôi vôùi noù. Noù laø caùi con khoân loûi. Cöù ngoït nhaït anh anh, em em laø roài noù XOAÙY heát cuûa maøy cho maø xem” – Meï cuõng ñaõ töøng daën toâi theá. Toâi khoâng bieát “queùt chôï” thì coù gì laø xaáu vaø coá nghó xem noù ñaõ “xoaùy” cuûa toâi nhöõng gì, nhöng khoâng noåi. Meï caùi Taâm, baùc Taùm laø ngöôøi queùt chôï thaät. Baùc cuõng laém ñieàu nöõa. Toâi ñaõ nghe baùc chöûi ñöùa naøo bôùi troäm lang nhaø baùc. Nhöng baùc laïi coù veû quyù toâi. Ñi chôï veà laàn naøo baùc cuõng cho toâi baùnh, chuoái, nhöõng thöù maø ôû ngoaøi chôï ngöôøi ta ñaõ traû coâng cho baùc.   Baùc laïi coøn daën toâi: “Cho em noù chôi vôùi, ñöøng ñeå ñöùa naøo baét naït noù!” Baây giôø caùi Taâm ñoøi ñi theo. Toâi chöa kòp noùi sao thì thaèng Quyeát ñaõ vaãy tay: “Ñi, nhöng caám ñöôïc maùch leûo, nghe chöa?”
            Theá laø caû ba chuùng toâi cuøng ñi. Thaèng Quyeát ñi tröôùc , toâi ñi giöõa, caùi Taâm chaïy daëp theo sau. Chuùng toâi ra nghóa ñòa. Ñaây laø nôi choân ngöôøi cheát. Chuùng toâi bieát vaäy nhöng trôøi ñang naéng. Ñeán ñeâm ma môùi ra cô. Chuùng toâi luoàn vaøo caùc buïi. Môùi ñaàu cuõng chôøn, nhöng sau thì chuùng toâi queân heát moïi noãi sôï. Tröôùc maét chuùng toâi, thænh thoaûng laïi hieän ra nhöõng quaû maâm xoâi tím ñeán noãi chæ thoaùng nhìn cuõng ñaõ öùa nöôùc mieáng. Thaèng Quyeát tìm ñöôïc moät ñaùm ñaøo tieân,caùi thöù quaû gioáng nhö quaû taàm boùp nhöng beân trong chöùa ñaày lôùp ruoät trong suoát vaø thôm phöùc. ÔÛ moät choã khaùc, theá quaùi naøo maø caùi Taâm vôù ñöôïc caû moät quaû oåi chín to baèng naém tay treân moät caây hoang, chaéc laø môùi boùi laàn ñaàu, voû ngoaøi môùi chæ bò chaøo maøo ræa söôùc tí chuùt. Chuùng toâi caøng haêng. Nghóa ñòa baây giôø khoâng phaûi  laø nôi ma ôû nöõa maø ñaõ bieán thaønh moät khu röøng ñaày haáp daãn. Thaèng Quyeát böùt ñöôïc moät môù daây boøng bong, ñem guoän cho moãi ñöùa moät caùi muõ ñeå ñoäi. Caùi Taâm ngaét moät boâng hoa nhaèng thôm ngaùt coù nhöõng caùnh traéng moûng maûnh caøi leân muõ. Noù cöôøi, hai beân maù noù ñoâi luùm ñoàng tieàn cöù hoaùy saâu maõi xuoáng troâng raát ngoä.
KHUÙC 2
 
CHO DEÂ ÑI HOÏC
 
1._ Thaèng naøy raøy hö laém roài,cöù  nhong nhong chö choù hoang suoát. Gioøn chaân laém. Cuoái thaùng naøy tao cho ñi hoïc.-  Meï nghieâm maët nhìn toâi vaø noùi nhö vaäy.
            OÂ, töôûng gì chöù ñi hoïc thì tuyeät. Vaäy maø meï noùi ba tieáng CHO ÑI HOÏC nhö laø doaï toâi.
            _Ñuùng roài. Cho noù ñi hoïc ñeå caùc thaày coâ giaùo reøn cho noù. Maø cuõng coøn beù boûng gì nöõa. Ñeán tuoåi roài… - Boá toâi theâm vaøo vaø cuõng baèng caùi gioïng nhö doaï.
            Reøn nghóa laø gì nhæ. PHEÁT VAØO MOÂNG chaêng?  Coù leõ vaäy, bôûi aùnh maét cuûa boá nhìn toâi nhö theå  saép ruùt roi ra.
            _Khoan haüng, ñeå naêm nöõa cho noù cöùng caùp leân ñaõ. Noù coøn daïi theá naøy maø baét noù ñi hoïc sôùm laø deã bò MUÏ ñi ñaáy! – Baø toâi can thieäp vaøo vaø oâm laáy toâi.Toâi quaãy ra.Khoâng,toâi muoán ñi hoïc cô!
            _Chaùu ñi ñaâu ñaáy? – Ngöôøi ta seõ hoûi toâi.
            _CHAÙU ÑI HOÏC! – Ñaáy, toâi seõ ñaùp laïi theá.Roõ thaät OAÙCH!
 
2.Meï may cho toâi moät boä quaàn aùo môùi “kính coong”.Quaàn xanh , aùo traéng! Ñeïp tuyeät. Ngay hoâm môùi mang veà, neùt phaán cuûa oâng thôï may troïc ñaàu phoá chôï coøn haèn treân maët vaûi, meï ñaõ cho toâi maëc thöû.
            _ Trôøi ñaát! Quaàn aùo gì maø nhö caùi vaùy aáy theá? – Baø toâi keâu leân.
            Meï toâi taëc löôõi: May hoøng lôùn maø lò. Toâi luùng tuùng. Quaàn xanh, aùo traéng, oaùch! Nhöng maø khoù ñi laïi quaù. Toâi böôùc thöû. OAÏCH. Toâi ngaõ. Meï toâi heùt: Xaén cao oáng quaàn leân chöù. Boá toâi hì hì cöôøi, xaén quaàn leân cho toâi. Baây giôø thì böôùc deã roài. Nhöng coøn aùo? Toâi giô thaúng hai tay ra tröôùc maët: Khoâng nhìn thaáy ngoùn tay ñaâu. “Xaén caû hai tay aùo leân!”. Meï laïi ra leänh. Boá toâi laäp töùc laøm theo. Tay toâi ñaây roài. “Ñi thöû xem naøo”
Meï toâi baûo. Toâi ñi. Toâi vung tay. Xoaït, xoaït. Hai oáng quaàn ñaäp vaøo nhau. Hai oáng tay aùo ñaäp vaøo hai beân söôøn. “Ñöôïc roài, côûi aùo ra ñeå tao laáy chæ ñính chaéc vaøo ñaõ!”
 
3.Heát thaùng.
            Buoåi saùng toâi bò ñaùnh thöùc daäy sôùm. “Daäy chuaån bò ñi hoïc”. Meï baûo vaäy vaø loâi toâi ra gieáng, röûa maët cho toâi thaät kó vaø xôùi cho toâi moät baùt xoâi gaác. “Aên xoâi gaác cho noù ñoû, hoïc choùng ñöôïc leân lôùp!” Toâi khoâng thích aên xoâi gaác laém. Nhöng toâi raát thích haït gaác. Haït gaác coù theå duøng ñeå ñaùnh ñaùo hoaëc ñaäp voû laáy haït xuyeân vaøo sôïi daây theùp ñoát laøm ñuoác, raát chaùy!
            Thay quaàn aùo cuõ, maëc boä môùi vaøo. Vaãn boä quaàn xanh aùo traéng hoâm naøo. Noù vaãn roäng nhöng ngaén ñi nhieàu. Meï toâi ñaõ laáy chæ khaâu ñính hai oáng quaàn leân, taïo thaønh hai caùi ñai daøy coäp ôû beân döôùi. Hai tay aùo khoâng xaén nöõa maø caøi cuùc. Oáng tay aùo daøi truøm gaäp laïi ñeø leân vaø che kín choã caøi cuùc aáy. Toâi giô tay ra: Tay toâi saïch bong vaø ñoû öûng. Toâi thoïc tay vaøo tuùi quaàn , banh ra:Chieác quaàn roäng ñeán noãi toâi coù theå dang thaúng caùnh gioáng nhö ngöôøi dôi trong tranh vaø phaûi nghieâng haún ngöôøi môùi chaám ñöôïc ngoùn tay xuoáng ñaùy tuùi bôûi noù saâu xuoáng döôùi ñaàu goái chaân. Caøng thích. Löøa luùc meï toâi chaïy ra gieáng laáy khaên maët, toâi vô taát  caû soá haït gaác cho vaøo tuùi quaàn, tieác quaù, tuùi quaàn toâi vaãn coøn dö choã cho caû hai quaû gaác naèm vaøo nöõa.
            _Thoâi naøo, ñöôïc chöa? – Boá toâi beân baùc Toä chaïy veà. Ngöôøi ngoeïo ñaàu ngaém toâi vaø taéc  löôõi: - Chaø ra daùng laém. Troâng maøy oaùch pheát con aï. Ñeo luoân caëp vaøo tao ngaém tí.-  Boá toâi vôù chieác caëp coùi nhuoäm xanh ñoû treân noùc tuû xuoáng vaø ñích thaân choaøng  qua vai toâi: “ Aùi  chaø chaø,aùi chaø chaø…”Boá toâi laïi taéc löôõi.Toâi phoång muõi.
            _Thoâi,oâng ra ngoõ tröôùc ñi roài quay veà cho noù gaëp. – Meï toâi vöøa lau tay vöøa noùi.
            Boá taùt yeâu vaøo maù toâi roài  xaêng xaùi chaïy ñi. Meï toâi vôùi theo:
            _Nhôù nhìn xem coù baø naøo ñi qua thì baûo hoï ñöùng luøi laïi tyù ñaõ nha!... – Roài ngöôøi thu voäi maâm baùt. – Cao! Nhöõng haït gaác boû ñaây ñaâu?
            Toâi giaät naûy mình vaø giöõ voäi laáy tuùi quaàn. Meï toâi saán ñeán, tay vuoát doïc töø hoâng toâi xuoáng ñeán ñaàu goái.
            A. Thaèng naøy gioûi thaät. Caùi gì ñaây? Ñeùt. Caâm! Khoùc, cheát vôùi tao.Chöa ñi hoïc ñaõ tính chuyeän nghòch. Nhöõng  haït gaác bò neùm tung ra nhaø. Maét toâi nhoaø ñi.
            _Caâm!
            Meï toâi giô tay leân. Toâi queät voäi nöôùc maét. “Boáp!” Moät caùi taùt .Tay toâi bò giaät maïnh. “Tay aùo môùi theá ñaõ laïi giaây ngay nöôùc maét vaøo:.Toâi loaïng choaïng.Toâi vaáp vaøo caùi noài.Choang!Toâi nhaûy voäi ra. Xoaûng, xoaûng. Toâi ngaõ quay lô vaøo chính maâm côm boá meï toâi chöa kòp aên, môùi taïm thu laïi.Baùt nöôùc canh ñoå toeù leân ngöôøi, toâi toái taêm maët muõi.
            _Giôøi ôi laø giôøi, con ôi con laø con, maøy … gieát… tao!
            Meï toâi tru treùo. Toâi bò nhaác boång leân. Uîch! Toâi bò neùm leân giöôøng. Toâi voäi choàm ngay daäy, run caàm caäp: Con laïy meï! Con chöøa roài, con…
            _Laïi laøm sao theá, haû? – Tieáng boá toâi cuøng tieáng böôùc chaân chaïy uyønh uîch.
            Boá toâi ñaây roài. Con laïy boá. Con… - Toâi cuoáng leân, luøi maõi vaøo goùc giöôøng. Boá toâi ñöùng söõng giöõa nhaø, nhìn quanh, nhìn maâm côm ñoå tung toeù, nhìn meï toâi ñaõ laêm laêm caùi roi. Vaø boá  ñeán beân toâi:
            _Con ngaõ vaøo maâm haû…ÖØ , thoâi. Ra ñaây boá xem naøo. Khoå , öôùt baån heát quaàn aùo môùi roài… - Toâi oaø khoùc. Nhöõng lôøi dòu daøng aáy, baøn tay ñöa ra ñoùn toâi khoâng coù veû gì muoán ñaùnh aáy, laøm toâi oaø khoùc. Toâi loàm coàm boø ra.
            _Ngoài im ñaáy! Khoâng hoïc haønh gì nöõa. – Meï toâi quaùt.
            Toâi ruït voäi, luøi laïi.
            _Gôùm!Laøm gì maø nhö “la saùt” aáy vaäy naøo! Doïn caùc thöù laïi! – Boá gaét meï vaø laïi giô tay ra cho toâi. Boá beá toâi ra gieáng, côûi boû boä quaàn aùo môùi: - Boá maøy, giôø thì laáy quaàn aùo ñaâu maø dieän naøo.Thoâi, maëc laïi boä cuõ, taïm vaäy ñaõ nheù. Nín.
            Vaâng, con nín ngay ñaây boá aï. Con coù muoán khoùc ñaâu. Nöôùc maét cöù töï noù chaûy ra ñaáy chöù. Toâi vòn vaøo vai boá ñeå boá maëc quaàn  cho toâi: chieác quaàn cuõ. Maëc aùo cho toâi: chieác aùo cuõ.
            _Anh Cao ôi, ñi chöa? – Tieáng caùi Taâm.
            _Ôi, ñôïi anh tyù .anh xong roài ñaây.- Boá ñaùp thay cho toâi vaø laïi khoaùc caëp cho toâi: - Naøo, boá con ta ñi.
            _Caùi Taâm ñi sau, ñöøng coù nhong nhoùng chaïy leân tröôùc nhö vaäy!- Meï toâi quaùt voïng ra töø trong nhaø.
            Caùi Taâm luøi voäi laïi. Noù vaãn maëc chieác aùo xanh coù boâng hoa ñoû vaø con böôùm traéng hoâm naøo. Saùng nay meï noù vaãn phaûi ra chôï sôùm neân nhôø toâi goïi noù cuøng ñi.
            Toâi ñi tröôùc. Boá ñi giöõa. Caùi Taâm len leùn theo sau. Con Ñoám thì cöù nhö cuoáng leân, heát voït tít leân tröôùc moät ñoaïn xa roài laïi caém ñaàu chaïy veà, ö öû quaán laáy toâi vaø caùi Taâm.Coù leõ noù cuõng bieát raèng hoâm nay chuùng toâi ÑI HOÏC ?
            Maët trôøi ñaõ leân cao. Ñöôøng laøng mòn caùt. Treân ngoïn caây phi lao moät con chích choeø ñang hoùt. Luõ caøo caøo ruõ caùnh xoeø xoeø trong ñaùm coû may ven ñöôøng. Toâi coá oâm chieác caëp coùi thaät chaët vaø ngaång cao ñaàu leân.
            TRÖÔØNG kia roài!
 
4. Ñoù laø moät ngoâi tröôøng cuõ kó vôùi nhöõng böùc töôøng bao xung quanh cao quaù ñaàu ngöôøi, treân coù caém maûnh chai. Boá toâi baûo tröôùc ñaây noù laø khu nhaø cuûa moät oâng chaùnh toång naøo ñaáy, bò tòch thu laøm truï sôû uyû ban xaõ, roài sau chuyeån thaønh lôùp bình daân hoïc vuï vaø cuoái cuøng sau moät soá tu söûa, môû roäng vaø xaây döïng theâm, noù thaønh tröôøng hoïc cuûa boïn toâi. Coù saùu caùi nhaø caû thaûy. Boán nhaø duøng laøm lôùp hoïc, moät nhaø laøm vieäc cuûa thaày coâ giaùo vaø moät nhaø nöõa vöøa ñeå laøm beáp, vöøa laøm chuoàng lôïn.
Lôùp hoïc cuûa toâi, maùi lôïp ngoùi,  ken ñaày maïng nheän. Töôøng gaïch xaây daøy. Coù cöûa soå, khoâng to laém nhöng cuõng ñuû ñeå nhìn ra beân ngoaøi. Ngoài canh cöûa soå coù theå nhìn thaáy moät vöôøn rau, coù theå ñoùn nhöõng côn gioù vaø caû nhöõng con ong bay laïc vaøo.
Baøn hoïc chaû bieát baèng goã gì, xaùm xòt ,ñaày veát dao raïch vaø veát möïc. Baøn naøo cuõng theá. Baøn cuûa toâi ngoài coù moät veát möïc tím ñoå troâng raát gioáng moät ngöôøi cao gaày, chæ coù ñaàu vaø hai chaân,khoâng coù buïng. Toâi coøn ñang ngaém thaèng ngöôøi thì bò moät thaèng ñaåy vaøo vai: Ñaây laø choã cuûa tao CUÕ . Toâi khoâng hieåu CUÕ laø theá  naøo. Noù giaûi thích cho toâi bieát raèng noù bò ÑUÙP! “Naêm ngoaùi tao ÑAÕ TÖØNG ngoài hoïc ôû ñaây.” Noù noùi taát caû nhöõng ñieàu aáy vôùi toâi baèng moät gioïng RAÁT RA VEÛ. Toâi caûm thaáy phuïc noù. Toâi ñònh boû sang baøn khaùc nhöng noù giöõ toâi laïi.
_Maøy ñöa cho tao caùi gì, tao cho ngoài choã naøy.
Toâi thích quaù ,thoïc tay vaøo tuùi. Tuùi roãng khoâng. Toâi môû caëp ñöa cho noù caùi buùt cuûa toâi. Noù bóu moâi: Buùt thì laøm caùi gì, tao chæ ÑAÂM XUOÁNG BAØN moät caùi laø oaèn ngoøi ngay!A, toâi coù con dao nhíp. Toâi chìa con dao cho noù. Noù môû löôõi dao vaïch thöû xuoáng baøn xem coù saéc khoâng roài ñuùt vaøo tuùi,ngoài dòch sang beân.Toâi ñuùt caëp vaøo ngaên baøn, laáy loï möïc ra vaø ñoå moät tí leân hình ngöôøi baèng möïc cuõ roài laáy ngoùn tay di di. Thaèng ngöôøi giôø ñaõ coù buïng!
 
5._Teân maøy laø gì? – Thaèng beù ñoåi choã cho toâi hoûi.
_Tao teân laø Cao!- Toâi ñaùp.
_Coøn tao laø Deà. – Noù noùi vaø cho hai ngoùn tay vaøo mieäng baønh ra, maét trôïn ngöôïc. Toâi hôi sôï. Noù cöôøi : - Meï tao goïi tao laø “Trö Baùt Giôùi”. Maøy bieát Trö Baùt Giôùi laø ai khoâng?
Toâi laéc ñaàu.
_Caùc em traät töï!
Oâ,thaày giaùo ñaõ vaøo lôùp töï bao giôø. Thaày goõ thöôùc keû leân baøn. Chuùng toâi ñang oàn aøo voäi nín baët. “Thaày giaùo cuõ cuûa tao ñaáy” – Thaèng Deà thaûn nhieân ñuùt hai tay xuoáng beân döôùi ñuøi, chaân ñung ñöa, noùi. Toâi caøng phuïc noù. Toâi ngaém thaày giaùo. Ñoù laø moät ngöôøi ñaõ giaø, khoâng coù raâu, ñeo kính traéng,gaày vaø hay khòt muõi.
_Naêm vôõ loøng naøy, khòt khòt, thaày seõ daïy caùc em, khòt.Baây giôø thaày, khòt khòt, goïi teân caùc em, khòt. Ñeán teân em naøo,  em aáy, khòt, ñöùng leân nghe chöa. Baét ñaàu, khòt!
Nghóa, Baûo, Toaûn,  Bích,  Quyeát, Tuùc, Taâm….A,hoaù ra cuõng coù nhieàu ñöùa quen.
_Cao!
_Thöa thaày em ñaây aï! – Toâi voäi ñöùng leân.
_Ngoan laém, tieáp tuïc: Deà! – Thaày giaùo goïi.
_ÑAÂY! – Thaèng Deà ñöùng baät daäy hoâ to.
_Khoâng ñöôïc traû lôøi troáng khoâng “Ñaây” nhö theá. Khòt ,traû lôøi laïi!
Thaày gôõ kính ra. Maét thaày troâng beù haún laïi, nhöng nghieâm. Thaèng Deà voäi khoanh tay laïi:
_Thöa thaày giaùo, em ñaây aaaï!
Noù keùo thaät daøi tieáng aï ra vaø cuùi gaäp ngöôøi xuoáng. Thaày giaùo löôøm noù moät caùi roài laïi ñeo kính vaøo, goïi tieáp.
Coù ba möôi chín ñöùa caû thaûy.
Teân thaày giaùo laø Hoäi.Thaày ngöôøi xoùm treân.
_Oâng naøy hay ñaùnh laém. – Thaèng Deà huyùch cuøi tay vaøo söôøn toâi, caèm haát veà phía thaày giaùo. Caû caùi ñieäu haát caèm aáy cuõng laøm toâi meâ. Ñôïi luùc noù quay sang thaèng beân caïnh, toâi baét chöôùc noù haát caèm moät caùi.
_Cao! Em laøm gì ñaáy?- Tieáng thaày giaùo.
Toâi hoaûng quaù ruït coå laïi, cuùi xuoáng giaáu maët sau löng thaèng Toaûn ngoài baøn tröôùc.
_Töø nay toâi seõ daïy caùc em hoïc chöõ, khòt. Trong lôùp caùc em phaûi chòu khoù nghe giaûng, khòt. Veà nhaø phaûi oân baøi, taäp vieát, khòt. Em naøo hoïc gioûi, chaêm ngoan, toâi seõ, khòt, cho ñieåm cao, cho giaáy khen. Em naøo löôøi, khòt, hay noùi chuyeän, hay nghòch trong lôùp, khòt ,veà nhaø khoâng chòu oân baøi, khòt ,ñeán lôùp toâi hoûi khoâng nhôù baøi seõ bò phaït, khòt, khòt, nhôù chöa?
_NHÔÙ AÏ!
Caû lôùp ngoài im, coù moãi thaèng Deà heùt leân thaät to. Nhieàu ñöùa cöôøi. Thaày Hoäi döù caùi thöôùc veà phía chuùng toâi:
_Deà, lieäu caùi thaàn hoàn, khòt!
 
6.Giôø ra chôi.
Chuùng toâi uøa ra khoûi lôùp nhö baày chim soå loàng.
Chuùng toâi ñi tìm baïn. Thaèng Tuùc döïa löng vaøo chieác coät ngoaøi hieân boùc keïo nhai.Khi thaáy toâi ñeán gaàn noù quay maët ñi.
_Cao ôi, laïi ñaây! – Thaèng Quyeát goïi toâi. Hai tay noù ñuùt trong tuùi aùo,chaân giaïng ra. Moät toaùn nhöõng thaèng xoùm toâi ñöùng caïnh noù. Caùch ñaáy maáy böôùc laø nhöõng ñöùa laï, coù leõ chuùng noù ôû xoùm treân. Thaèng Deà ñöùng ñaàu boïn aáy.
_Maøy coù daùm CHÔI NHAU vôùi thaèng kia khoâng?
Thaèng Quyeát chæ tay vaøo thaèng Deà hoûi toâi.Toâi hôi ngaïc nhieân.Maét toâi vaø maét thaèng Deà gaëp nhau. Thaèng Deà laïi baønh moàm, trôïn maét leân : Ngaøo, ngaøo, ngaøo…Toâi khoâng thaáy sôï caùi kieåu aáy nöõa. Nhöng toâi vaãn thaáy ngaïi. Ngöôøi noù thaáp luøn, chaéc nòch, da ñen truõi, toùc huùi cua. Hôn nöõa, noù laïi ñaõ töøng ÑUÙP!
_Noù ngoài caïnh tao ñaáy! – Toâi baûo thaèng Quyeát.
_Maøy sôï noù chöù gì?- Thaèng Quyeát hoûi laïi,maét nhìn toâi veû khinh bæ.
Toâi töï aùi:
_Sôï ñeách gì!
_Theá thì “chôi” ñi! – Thaèng Quyeát ñaåy vai toâi.
Toâi mieãn cöôõng böôùc leân phía tröôùc.Thaèng Deà thoâi khoâng laøm boä “ngaùo oäp” nöõa.Noù baønh roäng caïp quaàn chun ra nheùt aùo vaøo vaø giao heïn: Khoâng ñöôïc maùch thaày giaùo,khoâng ñöôïc khoùc! “Ñöôïc!” Thaèng Quyeát tieán leân ñöùng giöõa hai chuùng toâi.Toâi hieåu noù seõ laøm “troïng taøi” : Beân naøo thua thì phaûi chòu laøm quaân, khoâng ñöôïc ñoøi laøm chæ huy nöõa, ñoàng yù khoâng? Ñoàng yù! Baét ñaàu ñi! Thaèng Quyeát hoâ : Moät, hai,  ba!
_Xoâng leân ñi. Ñaám ñi. Oâm noù maø vaät,oâm chaân aáy!
Hai beân hoø heùt. Toâi vaãn löôõng löï. Nhöng thaèng Deà ñaõ xoâng ñeán. Noù ñaám moät caùi. Toâi nhaûy giaät luøi, traùnh ñöôïc “EÂ, thaèng Cao lui roài, lui laø thua!” boïn beân kia heùt leân. “Quaân toâi” cuõng khoâng chòu keùm : ÑAÙ ñi.CHÔI maïnh ñi.Cao ôi,ÑAÁM VAØO MAËT noù aáy! Toâi xoâng tôùi. Uîch. Ngöôøi bò “ñaám vaøo maët” khoâng phaûi laø thaèng Deà maø laø toâi. Maét toâi naûy ñom ñoùm.Toâi ñieân leân, vung tay loaïn xaï. Toâi ñaám lung tung,khoâng phaûi laø vaøo thaèng Deà, maø laø vaøo nhöõng tieáng hoø heùt. Tay toâi chaïm phaûi moät ñöùa naøo ñoù.Vai toâi bò aåy maïnh. Toâi lao ngöôøi vaø oâm ñöôïc truùng thaèng Deà. Toâi ghì chaët laáy noù vaø cuøng vôùi noù ngaõ laên quay xuoáng saân. Toâi bò thuùc maïnh vaøo buïng. Cuù thuùc laøm toâi ñau quaù vaø baät khoùc!
_Döøng ngay laïi. Ai cho ñaùnh nhau theá naøy haû. khòt, khòt!- Coù tieáng quaùt lôùn.
_Chaïy ñi chuùng maøy ôi, thaày giaùo ñaáy. – Tieáng ñöùa naøo heùt to. Tieáng chaân chaïy hoãn loaïn. Toâi khoâng bò ñeø nöõa. Thaèng Deà ñaõ boû chaïy.
_Ñöùng leân.Laøm sao ñaùnh nhau? Khòt!
Tai toâi bò xaùch ngöôïc leân. Toâi hoaûng quaù, khoùc thaät to.
_Khoâng phaûi taïi em. Hu hu. Thaèng Deà noù ñaùnh em tröôùc chöù. Hu hu hu….
 
7. – Quyeát ôi, ñôïi tao veà vôùi!
_ …
_Quyeát ôi!
_ Cuùt ñi. Ñoà heøn!
_Ô…
_Ô caùi gì? Taïi sao maøy khoùc? Taïi sao maøy maùch thaày giaùo ñeå thaày phaït thaèng Deà?
_Tao maùch thaèng Deà chöù coù maùch maøy ñaâu?
_Maøy ñaõ theà laø khoâng khoùc, khoâng maùch thaày kia maø?
_Nhöng … tao ñau quaù.
_Ñau cuõng phaûi chòu. Ñaõ theà laø phaûi giöõ lôøi. Laàn sau coøn theá chuùng tao khoâng chôi vôùi maøy nöõa.
_ÖØ … tao theà.
Vaø ñaây laø baøi hoïc ñaàu tieân cuûa toâi: ÑAÕ THEÀ THÌ PHAÛI GIÖÕ LÔØI!
 
8. Chuùng toâi baét ñaàu ñöôïc hoïc chöõ. Thaày giaùo baûo coù hai möôi boán chöõ caùi.Phaûi hoïc nhaän maët chöõ.Phaûi phaân bieät ñöôïc ñaâu laø chöõ  e, ñaâu laø l, chöõ  a vaø chöõ d. Ngaøy ñaàu hoïc maáy chöõ a, b, c thì toâi thích. Nhöng hoïc theâm maáy chöõ nöõa thì baét ñaàu laãn loän.Toâi khoâng hieåu taïi sao chæ caàn keùo daøi theâm hoaëc vieát ngaén ñi moät tyù, chöõ noï ñaõ bieán thaønh chöõ kia. Vaø khoå nhaát laø nhöõng giôø taäp vieát. Toâi ñaõ coá gaéng heát söùc nhöng ngoøi buùt vaãn khoâng chòu theo söï ñieàu khieån cuûa toâi. Thaày giaùo lieân tuïc nhaéc:
_Cao,sao laïi meùo moàm ñi theá kia?
_Cao,ngoài thaúng leân.
_Cao,muoán caän thò aø,ngaång ñaàu leân!
_Cao,chaám buùt vaøo loï möïc xong phaûi gaïn bôùt vaøo mieäng loï ñaõ.Em laøm rôi caû möïc ra vôû roài…
Cao.Cao… Cao, khoâng ñöôïc theá naøy.Cao, khoâng ñöôïc theá kia. Toâi run leân.Toâi maém moâi laïi aán ngoøi buùt. Ngoøi buùt caém chaët vaøo vôû. Toâi coá ñaåy noù ñi.Ngoøi buùt saét caøo thaønh moät ñöôøng treân maët giaáy,cheäch ra ngoaøi. Tay toâi gaït phaûi loï möïc.
_Choang!
_Cao, ñöùng daäy! Laïi vöøa vieát vöøa nghòch phaûi khoâng. Em bò phaït. Leân baûng, ñöùng quay maët vaøo töôøng.
Ñöùng quay maët vaøo töôøng.
Luùc ñaàu thì sôï. Khoâng chæ laø sôï, caû xaáu hoå nöõa.
_ EÂ,leâu leâu, anh Cao bò phaït! – Caùi Taâm ngoaùy ngoaùy ngoùn tay beù tí xíu cuûa noù tröôùc maët toâi.
Toâi giô naém ñaám ra, noù ruït voäi tay laïi.
Ñöùng quay maët vaøo töôøng.
Daàn thì toâi thaáy thuù. Chaân toâi khoâng moûi maáy. ÔÛ nhaø thænh thoaûng toâi vaãn bò meï baét ñöùng nhö vaäy. Toâi nhìn böùc töôøng. Tröôùc maët toâi coù moät caùi loã. Hình nhö ai ñaõ ñoùng vaøo ñoù moät caùi ñinh to roài laïi nhoå ñi. Mieäng loã coù tí maïng nheän. Coù maáy con boï,khoâng bieát boï gì, beù xíu, cöù heát boø vaøo laïi boø ra khoûi caùi loã ñoù. Toâi rình cô hoäi ñeå laáy moùng tay ñeø cheát moät con.
_Cao, boû tay xuoáng, khòt!
Toâi boû tay xuoáng. Nhöõng con boï vaãn boø ra boø vaøo. Chaùn thaät. Toâi rôøi maét khoûi chuùng ñeå nhìn xuoáng chaân. Döôùi chaân toâi, saùt meùp töôøng coù moät ñaøn kieán ñen ñang tha tröùng.Baø toâi baûo, kieán tha tröùng chuyeån toå laø trôøi saép möa. Oâi,  öôùc gì trôøi möa,möa thaät to,möa ñeán khoâng theå ñi hoïc ñöôïc. Toâi nhìn ra ngoaøi. Trôøi vaãn naéng. Coù theå luõ kieán naøy “chaäp maïch!” . Moät con cuoán chieáu leo doïc töôøng boø leân. Chaø,giaù maø toâi cuõng coù nhieàu chaân nhö noù.Toâi seõ boø theo töôøng döïng ñöùng nhö noù maø khoâng ngaõ.Neáu vaäy boïn thaèng Quyeát, thaèng Deà seõ nhaát ñònh phuïc laên, chaû caàn “chôi nhau” cuõng ñöôïc laøm chæ huy. Oâi, sao maø toâi thích laøm CHÆ HUY ñeán theá?
Tan hoïc.
Luõ baïn quaây laáy toâi.Chuùng noù nhìn toâi nhö nhìn moät anh huøng.
_Maøy ñaõ ñaùnh ñoå loï möïc aø?
_Khoâng phaûi ñaùnh ñoå maø laø tao ñaõ NEÙM VÔÕ noù!
_Chaø… chaø.
_Ñuùng,noù ñaõ NEÙM vôõ ñaáy! – Thaèng Deà gaät ñaàu xaùc ñònh.
_Veà nhaø maøy coù bò laøm sao khoâng?
_Tao seõ bò TAÅN!Nhöng ÑEÁCH SÔÏ!
_Ñeå tao cho maøy loï möïc cuûa tao!
 
9. Buoåi toái.
_Naøo, oâng töôùng.Ngoài vaøo baøn taäp vieát ñi. Gheá ñaây. Laáy vôû, buùt möïc ra. – Boá toâi ra leänh.
_ Thaèng naøy uoáng möïc ñi hay sao aáy?Loï möïc môùi pha cho hoâm naøo hoâm nay ñaõ heát. Beùo nghòch laém roài.Hoâm naøo ñi hoïc veà, quaàn aùo cuõng nhö ngöôøi loâi ôû döôùi ñaát leân. Mai tao maëc cho maøy quaàn aùo môùi. Heã veà BAÅN THÌ CHEÁT VÔÙI TAO! – Meï toâi ñöùng ngay sau löng toâi.
_ Ngaång cao ñaàu leân,maøy caän aø? – Boá  naém toùc toâi keùo ngöôïc ra sau.
_ Xì,maøy ñang vieát chöõ a cô maø. Chöõ a khoâng coù CAÙI CHUOÂI cao leân nhö vaäy. Ñaáy laø chöõ d. – Meï toâi gheù nhìn vaøo vôû cuûa toâi, vöøa xæa raêng vöøa noùi.
Toâi raát muoán quay nhìn xem meï gaûy taêm theá naøo maø nghe gioøn ñeán vaäy,nhöng khoâng daùm.
_ Taùch, tôø rôø taùch taùch! NGU! Ñaõ baûo chöõ a khoâng coù caùi chuoâi!
_ Thaèng naøy khoâng keøm caëp ngay töø ñaàu roài laø hoûng. Ñöa tay ñaây! – Boá toâi naém laáy tay toâi” – Ñöa leân. Ñöa xuoáng. Haát ra moät tí. Moät tí thoâi maø, theá naøo laø moät tí? Meàm tay ra naøo. Maøy ñang caàm buùt hay caàm dao ñaáy. Ô, chaët vaøo moät tí chöù. Maøy coù tay hay khoâng theá?
Chaø, meàm tay ra, chaët tay vaøo. Toâi coù tay hay khoâng ö? COÙ! Nhöng boá naém tay con chaët quaù boá aï. Caû caùi muøi thuoác laøo ôû ngöôøi boá nöõa. Kinh quaù. Y nhö muøi ôû ngöôøi thaày giaùo Hoäi.
_ Ñaáy, vieát nhö theá. Baây giôø thì töï vieát ñi tao xem. – Boá buoâng tay toâi ra.Chieác buùt rôi xuoáng quyeån vôû, möïc baén ra. – Boáp! A, thaèng naøy gioûi. Tao baûo maøy vieát ñi chöù  baûo maøy vöùt buùt ñi aáy aø?
Toâi bò taùt, bò quaùt. Toâi raát muoán NAÉM ngay laáy caùi buùt, nhöng ngoùn tay toâi vaãn coøn ñang teâ daïi. Caùi buùt nhaác leân, laïi rôi.
_ Chaø, ñoà aên haïi. Caàm caùi buùt cuõng khoâng noåi thì coøn noùi chuyeän hoïc haønh gì cô chöù! Thoâi, mai thì nghæ ôû nhaø maø ñi chôi,ñoát saùch buùt ñi con aï. Roài meï kieám cho con ñoâi quang gaùnh vôùi caëp que. Ngöõ maøy thì chæ laøm ñöôïc COØ KEØ thoâi.
            “Coø keø hoùt cöùt bôø soâng
Ñeå choù aên maát, thöông oâng coø keø!”
Boïn chuùng toâi thöôøng ngaøy vaãn chaïy theo haùt treâu maáy oâng ñi laáy phaân vaäy. Ngaøy mai toâi seõ thaønh coø keø?! Toâi oaø khoùc.
 
10. Hoaù ra meï chæ doaï vaäy.
Toâi vaãn phaûi ñi hoïc. Thaày giaùo daïy chuùng toâi taäp ñeám. Thaày ruùt töø trong tuùi quaàn ra töøng caùi que vaø GOÏI CHUÙNG laø: Moät, hai, ba… chuùng toâi bieát ñeám raát nhanh.
_ Cao, maáy que ñaây?Khòt!
_ Ba aï.
_Gioûi. Quyeát, ñaây maáy que?
_ Taùm… aø queân, chín aï!
_Gioûi. Taâm naøo?Ñaây laø maáy?
_ Moät, hai, ba… thöa thaày, möôøi aï!
_ Gioûi, khòt ,gioûi laém!
Tất cả  chuùng toâi ñeàu ñöôïc khen gioûi. Ñöùa naøo ñöùa naáy phoång muõi. Chæ rieâng coù thaèng Hoaø laø bò thaày cheâ doát. Ñaùng leõ phaûi traû lôøi laø coù BOÁN caùi que thì noù laïi lung tung: Naêm, aø baûy… aø saùu! Noù bò beänh thoái tai. Ngöôøi ta xeáp cho noù ngoài rieâng moät baøn ôû cuoái lôùp. Chuùng toâi khoâng muoán chôi vôùi noù, sôï  LAÂY! Laøm baïn vôùi noù thöôøng chæ nhöõng con ruoài bay vo ve quanh ñaàu. Maét noù troâng luùc naøo cuõng buoàn. Trong lôùp coù leõ noù maûi ñuoåi ruoài hôn laø nghe thaày giaûng.
Thaèng Hoaø gheùt ruoài.Chaéc theá. Nhöng toâi thì toâi thích. ÔÛ lôùp, toâi boâi dæ muõi vaøo moùng tay nhöû cho con ruoài ñeán ñaäu roài toùm laáy chuùng,vaët caùnh ñem leùn boû vaøo loï möïc cuûa boïn con gaùi. Möïc coù ruoài cheát trong aáy thì choùng thoái. Coù leõ toâi thích muøi möïc thoái? Toâi cuõng thích baát cöù con gì bay vaøo lôùp.Coù laàn trong giôø toaùn coù moät con ong bay vaøo. Noù vo vo vaø loang loaùng nhö moät neùt veõ baèng tia naéng. Boïn con gaùi keâu ruù leân sôï bò ñoát. Giaù nhö noù ñoát moät ñöùa naøo! Nhöng khoâng, noù bay voøng veøo coù moät tí roài bay ra. Chaéc noù khoâng thích troø ñeám que?
Moät laàn khaùc,moät con boï hung bay vaøo.Coù leõ noù ngöûi thaáy muøi möïc thoái? Thaèng Deà phaùt hieän ra noù ñaàu tieân vaø keâu leân: “Baét laáy”. Vaø theá laø khoâng taøi naøo giöõ ñöôïc traät töï nöõa. Chuùng toâi huô tay leân choäp. Chuùng toâi nhaûy leân gheá, ñöùng leân baøn. Chuùng toâi vô taát caû moïi thöù : saùch, vôû, möïc, buùt, guoác deùp… ñeå neùm theo con boï hung kia. Thaày Hoäi ra söùc ñaäp baøn, ra söùc heùt. Nhöng chuùng toâi heùt to hôn thaày. Oâng hieäu tröôûng nghe tieáng oàn chaïy xuoáng vaø keát quaû laø taát caû chuùng toâi bò phaït ngoài laïi lôùp moät tieáng ñeå nghe ñích thaân oâng hieäu tröôûng quôû traùch. Boïn con gaùi sôï, coù ñöùa thuùt thít khoùc, coøn toâi thì ñaõ quen nghe chöûi? Toâi seõ khoâng baän taâm laém neáu khoâng nhìn thaáy thaày Hoäi luùc ñoù.Thaày ñöùng cuùi gaèm maët tröôùc thaày hieäu tröôûng, ñieäu boä thaûm haïi, heát ñeo kính vaøo laïi gôõ ra.Cuoái cuøng thaày noùi lôøi xin loãi thay chuùng toâi vaø im laëng ra khoûi lôùp. Thaày coù veû raát buoàn…
Chuùng toâi ngoài im. Laàn ñaàu tieân trong ñôøi ñi hoïc chuùng toâi ngoài im khi ñaõ heát giôø hoïc vaø thaày ñaõ ra khoûi lôùp. Coù moät caùi gì ñoù ñaõ laøm cho chuùng toâi khoâng theå  ngaång maët leân,khoâng theå ríu rít uøa ra khoûi lôùp nhö moïi laàn. Caùi gì vaäy?
 
11. Sau moät thôøi gian daøi ñeán tröôøng, löïc hoïc cuûa toâi ñaõ daàn khaù leân, toâi ñaõ ñöôïc khen veà vieát chính taû vaø taäp ñoïc. Chính taû – Ñaáy laø coâng cuûa boá toâi. Boá ñaõ LUYEÄN GAÂN COÁT  cho toâi. Coøn taäp ñoïc thì haún laø coâng cuûa toâi. Toâi thích ñoïc. Ôû trong saùch coù in nhieàu chuyeän coå tích, coù chuyeän veà baø Coøng ñi chôï, chuyeän caùi toâm caùi teùp, chuyeän con coø ñi aên ñeâm ñaäu phaûi caønh meàm nhö lôøi meï ru toâi hoài beù tí. Toâi NGOÁN nhöõng caâu chuyeän aáy vaø ñaõ toán heát maáy chieác buùt chì xanh ñoû ñeå  toâ leân nhöõng hình veõ trong saùch. Baø toâi khen toâi coù khieáu veõ.
Nhöng coøn moân hoïc tính ? Töø khi leân lôùp moät toâi phaûi hoïc tính. Ñoù vaãn laø noãi sôï haõi cuûa toâi. Thaày giaùo baûo toâi keùm. Boá toâi baûo toâi DOÁT. Coøn meï thì coù veû hoa vaên hôn: NGU NHÖ BOØ.
Cöù moãi laàn ñeán giôø hoïc tính laø toâi laïi nhö bò kieán ñoát. Thaày giaùo vieát con soá leân baûng. Thaày seõ hoûi ÑAÙP SOÁ. Toâi cuoáng leân. Toâi cuùi maët nhìn xuoáng baøn. Toâi ngoài dòch ñeå coù theå  nuùp sau löng thaèng Toaûn. Nhöng …
_Cao!
Theá laø heát roài. Toâi vòn meùp baøn. Toâi kheùp chaët hai ñuøi laïi ñeå hai chaân toâi chuùng coù theå töïa vaøo nhau cho ñôõ run. Nhöng khoâng aên thua. Toâi vaãn run. RUN NHÖ CAÀY SAÁY.
Ôû nhaø cuõng chaúng hôn gì. Boá tröïc tieáp ra toaùn cho toâi: Meï maøy cho maøy hai quaû na. Tao cho maøy ba quaû nöõa. Maøy môùi aên ñi coù moät quaû vaäy maøy coøn maáy quaû na?
Ñaàu ñeà thích thaät. Na,chaø, sao maø toâi thích na ñeán theá. Nhaø toâi coù moät caây na. Coù laàn toâi vôù ñöôïc moät quaû chín caây. Toâi laáy cuøi dìa ra, cöù ñeå  noù baùm treân caønh vaäy maø choøi laáy heát ruoät ñeå aên. Aên xong toâi laáy que caøo caøo vaøo maët trong voû. Boá toâi nhìn nhöõng maûnh voû aáy vaø baûo: Hoaøi cuûa, quaû na to theá maø ñeå chaøo maøo aên maát.
_ Sao, coøn maáy quaû? – Boá hoûi laïi.
Toâi giaät mình. Meï cho hai,boá cho ba, aên ñi moät, boán. COØN BOÁN QUAÛ. Toâi khoaùi quaù, vöøa traû lôøi vöøa nuoát nöôùc boït, keå ra neáu ñöôïc aên heát nhaün ngay thì vaãn hôn. Toâi raát gheùt ñeå daønh.
_ ÖØ, theá hai coäng ba tröø moät baèng maáy? – Boá nhìn toâi,hi voïng.
Toâi tòt ngoùp. Hai COÄNG ba, con soá 2 coäng con soá 3. Roài laïi pheùp TRÖØ nöõa. Toâi coá nghó – laøm ra veû coá nghó- nhöng khoâng ñöôïc. Cuoái cuøng toâi traû lôøi lieàu:
_ Baûy!
_ Baûy laø theá naøo.
_ A… saùu aï!
_ Saùu? – Boá toâi dieãu côït: - Maøy ñeû ra ñöôïc hai quaû nöõa hay sao maø laïi coøn saùu?
Oâ, theá thì bao nhieâu? Toâi cuoáng leân: Ba aï!
_ Sao chæ coøn coù ba? Maøy aên vuïng ñi maát moät quaû aø? – Boá caùu vaø caàm laáy caùn quaït. Thoâi cheát! Haún laø boá ñaõ bieát toâi aên troäm quaû na hoài naøo roài.
 
12. Boá toâi ñaõ PHEÁT VAØO MOÂNG toâi. Thaày Hoäi ñaõ GOÕ thöôùc keû leân ngoùn tay toâi. Nhöng caùi caùn quaït vaø thöôùc keû khoâng laøm cho toâi gioûi leân ñöôïc maø chæ laøm cho toâi theâm muø tòt. Vaø ñieàu naøy ñaõ xaûy ra: cöù ñeán giôø toaùn laø toâi moùt ñi giaûi. Khoâng hieåu sao vaäy. Coù laàn bò goïi leân baûng laøm toaùn toâi ñaõ “QUAÁN RA ÑAØI”. Thaày Hoäi khòt muõi lieân tuïc, nhoå nöôùc boït vaø ñuoåi toâi ra khoûi lôùp. Toâi ra phía hoài lôùp beân ngoaøi ñöùng. Ôû ñaây thích thaät. Gioù raát maùt. Nhöng toâi khoâng ñöùng choã boùng raâm maø choïn choã naéng, ñöùng choáng tay xuoáng ñaát, choång moâng veà phía maët trôøi: Toâi phaûi phôi quaàn. Neáu toâi trôû veà nhaø vôùi chieác quaàn bò öôùt thì chaéc meï toâi seõ PHÔI laïi noù baèng chieác roi! Toâi khoâng muoán theá.
_ Cao ôi! – Tieáng thaèng Deà. Nhöng toâi chæ nhìn thaáy moät caùi quaàn ñuøi ñoäi treân hai caúng chaân ñen nheûm.
_ Ñi cöôõi ngöïa ñi.
Aø,cöôõi ngöïa? Toâi ñöùng thaúng daäy.
_Maøy cuõng bò ñuoåi aø?
_ ÖØ. Nhöng khoâng phaûi tao doát, maø laø tao khoâng muoán traû lôøi ñuùng… Hoïc chaùn boû baø.
Chuùng toâi men theo töôøng lôùp, chaïy taét qua vöôøn rau vaø chui qua moät buïi tre gai. Chuùng toâi phoùng moät maïch. Nghóa ñòa ñaây roài. Ôû goùc ñaèng kia coù nhöõng caây döùa giaø ñaõ bò caét heát laù ñang cong löng chôø ñôïi. Chuùng toâi leo leân, moãi ñöùa moät caây.
_ Heâ heâ heâ… - Thaèng Deà khoaùi traù heùt, noù ra söùc nhuùn. Toâi cuõng khoâng chòu keùm. Toâi chuùi veà tröôùc, ngöûa ra sau “con ngöïa” phi moãi luùc moät maïnh. Toâi giô tay leân. GIÔ KIEÁM LEÂN.
_ Xung pho… ong…
 
13._ Coâ ôi, thaèng Cao hoâm nay bò ñieåm moät. Noù khoâng traû lôøi ñöôïc laïi coøn ÑAÙI RA QUAÀN. Thaày giaùo ÑUOÅI, khoâng cho hoïc. Noù doát quaù, khoâng baèng moät tí cuûa chaùu, chaùu ñöôïc möôøi cô.
_ Giôøi ôi laø giôøi, con vôùi caùi, hoïc theá… Cao! Thaèng Cao ñaâu,ñem roi,ñem ñít veà ñaây!
 
14. – Tuùc ôi, ra chuùng tao cho xem caùi naøy! – Thaèng Quyeát goïi to.
Toâi vaø thaèng Deà naém chaët tay nhau cuøng nín thôû chôø. Im laëng. Thaèng Quyeát laïi goïi moät laàn nöõa. Laùt sau, thaèng Tuùc ra. Thaáy chuùng toâi, noù ñeà phoøng ñöùng caùch moät quaõng.
_ Ñöøng sôï, chuùng tao khoâng ñaùnh ñaâu. Cho maøy xem caùi naøy. – Thaèng Quyeát giôû caùi giaáy boùng con  con ra.
_ Caùi gì ñaáy? – Thaèng Tuùc vaãn khoâgn chòu laïi gaàn.
_ CAO HOÅ COÁT! – Thaèng Deà voäi noùi.
_ Tao xem naøo. – Thaèng Tuùc saùn laïi. Maét noù nhìn coù veû nghi ngôø: - Chuùng maøy noùi pheùt!
_ Tao maø laïi theøm… Ngöôøi ta bieáu boá tao ñaáy.
Thaèng Deà laïi chen vaøo vaø huyùch thaèng Quyeát:
_ Thoâi caát ñi, choác nöõa chuùng mình cheùn. Cheùn cao hoå coát thì beùo laém, laïi khoeû nöõa. Ñaùnh nhau thaèng naøo cuõng thua.
Thaèng Tuùc giöõ voäi laáy tay thaèng Quyeát:
_ Chuùng maøy ñoåi cho tao ñi.
_Xì, ñoåi cho maøy aø? Nhaø maøy thì thieáu gì cao hoå coát? Laàn tröôùc maøy khoe boá maøy ñöôïc ngöôøi ta bieáu caû moät goùi baèng baép chaân laø gì?
_ ÖØ…  coù maø boá tao khoâng cho tao aên. – Thaèng Tuùc luùng tuùng nuoát nöôùc boït. Maét noù hau haùu nhìn  goùi “cao” trong tay thaèng Quyeát. Thaèng Quyeát coù veû ñaén ño: Vaäy maøy ñònh ñoåi cho chuùng tao caùi gì?
_ Moät goùi keïo nhaù.
_ Ui giôøi. Moät goùi keïo maø ñoøi ñoåi cao hoå coát?
_ Thì theâm moät goùi baùnh bích quy nöõa… Nhöng, aên luoân ñöôïc chöù? Maøy chaéc aên vaøo seõ khoeû, ñaùnh nhau thaèng naøo cuõng thua tao chöù?
_ ÖØ, aên ngay ñöôïc. Khoâng tin, chuùng ta ñöùng ñaây cho maøy aên. Khoâng khoeû chuùng tao khoâng laáy baùnh keïo cuûa maøy.
_ Ñöôïc, ñöa ñaây. – Thaèng Tuùc chìa tay ra. Thaèng Quyeát töï tay boùc goùi. Trong goùi laø moät thöù  ñen ñen, quanh quaùnh.
_ Haù moàm ra ñeå tao ñuùt cho. Nhai ngay, khoâng ngöûi. Ngöûi laø noù bay heát hôi boå ñi ñaáy.
Thaèng Quyeát ra leänh,thaèng Tuùc laøm theo, voäi vaøng ñôùp laáy mieáng “cao” nhai ngaáu nghieán. A … AÙ… Boãng noù keâu toaùng leân, phun boït, nhoå phì phì nhö nhai phaûi than boûng. Chuùng toâi uø teù chaïy:
_ Cho maøy cheát, thaèng maùch leûo aên cöùt gaø seát. – Chuùng toâi vöøa chaïy, vöøa reo.
 
15. Baùc Toä ñaõ ñem chuyeän thaèng Tuùc bò aên cöùt gaø seát sang töøng nhaø chuùng toâi vaø ra tröôøng. Keát quaû laø toâi, thaèng Quyeát, thaèng Deà moãi ñöùa bò moät traän ñoøn vaø bò giam ñöùng treân baûng moät buoåi. Ngöôøi ta goïi chuùng toâi laø QUAÂN GIAN AÙC, BOÏN VOÂ GIAÙO DUÏC vaø NHÖÕNG KEÛ LAØM LOAÏN!
Nhöng cuõng coù ngöôøi khen chuùng toâi laø RANH, “tí tuoåi maø RANH”. Nhieàu ngöôøi coøn gaät guø: Ñaùng ñôøi nhaø noù, roõ boá naøo con naáy. Cöù thaáy cuûa laø toái maét laïi, cho cheát!
Ngay caû boá toâi, khi bieát roõ chuyeän vì sao chuùng toâi cho thaèng Tuùc aên cöùt gaø seát oâng cuõng ñaõ cöôøi. Toâi bieát boá cuõng chaúng öa gì baùc Toä. Moät laàn toâi ra uyû ban, thöïc loøng chæ coát ñöôïc ngoài chôi vôùi boá. Nhöng khoâng may cho toâi böõa aáy uyû ban  coù khaùch neân boá toâi phaûi tít muø lo chuyeän côm nöôùc. Boá laáy cho toâi moät caùi gheá con baûo ngoài chôi chôø roài laïi maûi mieát naáu nöôùng, chaët, xeáp coã. Ñuùng luùc aáy baùc Toä töø phoøng hoïp xuoáng. Nhìn thaáy toâi, baùc buoâng moät caâu:
_ Coù ba con gaø, vò chi laø saùu caùi chaân caû thaûy, khoâng ñöôïc thieáu ñaâu ñaáy nhaù!
Ñang chaët thòt gaø,boá toâi döøng phaét laïi ngaång leân:
_ Oâng noùi theá laø coù yù gì, noùi laïi toâi nghe thöû?
Gioïng boá toâi raát laï. Toâi giaät mình nhìn boá. Thöôøng ngaøy boá toâi raát hieàn: trong laøng ngoaøi xoùm chaúng bao giôø thaáy boá to tieáng vôùi ai. Ngay caû vôùi toâi, meï coù theå coù luùc caùu giaän ñaõ ñeùt ñít toâi, nhöng boá thì chöa bao giôø. Baø toâi baûo boá toâi khí khaùi, gioáng tính oâng noäi. “Ñoùi cho saïch,raùch cho thôm,troïng ngöôøi chöù ñöøng troïng cuûa, ñöøng luî ngöôøi!”- Boá toâi thöôøng noùi vaäy. Boá toâi thích uoáng röôïu, maëc duø khoâng nhieàu, moãi böõa thöôøng chæ moät cheùn vaø chuû yeáu laø uoáng suoâng. Haïn höõu gaëp hoâm ñaét haøng, baø toâi ôû chôï veà môùi mua cho boá toâi vaøi thanh ñaäu phuï raùn hoaëc caùi baùnh ña vöøng. Nhöõng luùc nhö vaäy, boá toâi raát vui, thöôøng beá toâi vaøo loøng, beû ñuùt cho toâi töøng maåu baùnh nhoû vaø coù khi cao höùng boá coøn cho toâi nhaép thöû caû moät tyù nöôùc traéng cay xeø trong coác cuûa oâng nöõa.
_ Uoáng ñi. Trai voâ töûu nhö kì voâ phong. Maøy maø khoâng bieát uoáng röôïu thì sau naøy veà giaø boá maøy bieát “ñaùnh daäm” ôû ñaâu?
Oâng noùi, cöôøi vaø khom löng boø quanh chieáu laøm traâu cho toâi cöôõi. Ôû uyû ban,nhieàu hoâm laøm côm ñaõi khaùch,thöùc aên thöøa möùa nhöng chaúng bao giôø toâi thaáy boá mang veà nhaø thöù gì. Vaäy maø baây giôø…
Maët boá toâi ñoû böøng coøn maét thì nhö long leân nhìn thaúng vaøo baùc Toä. Baùc Toä coù leõ cuõng ñaõ thaáy lôõ lôøi, voäi cöôøi giaûng hoaø:
_ Toâi ñuøa thoâi maø… Nhöng… Noùi chung thì cuõng khoâng neân ñeå thaèng beù quanh quaån ôû ñaây. Ñang coù khaùch khöùa, nhieàu ngöôøi ra vaøo, khoâng tieän!
Noùi roài baùc Toä voäi boû ñi. Boá toâi nhìn theo, caèm baïnh ra vaø ñoät nhieân giô dao thaúng tay chieám moät nhaùt maïnh xuoáng chieác thôùt laøm noù vôõ laøm hai maûnh. Keå töø ñoù toâi khoâng ra beáp uyû ban chôi nöõa vaø ñaâm gheùt baùc Toä.
Coøn meï toâi, sau vuï “cöùt gaø seát”, maëc duø ñaõ ÑEÙT vaøo moâng toâi, ngöôøi vaãn coøn daét toâi sang taän nhaø baùc Toä, baét toâi khoanh tay xin loãi baùc vaø thaèng Tuùc. Hai boá con noù haèm haèm nhìn toâi, khoâng theøm noùi. Meï toâi lo laéng: Maøy laøm tao maát maët vôùi ngöôøi ta. Ngöôøi ta laø chöùc saéc cuûa xaõ. Boá naøy coøn ñang phuïc dòch ngöôøi ta. Khoâng kheùo ngöôøi ta ñeå yùa thuø haèn cho thì khoå boá khoå meï ñaáy con aï.
Trong veû maët cuûa meï coù gì ñoù laøm toâi muûi loøng. Toâi thaáy thöông meï vaø aân haän. Noãi aân haän gioáng nhö hoâm vì chuùng toâi maø thaày Hoäi bò thaày hieäu tröôûng pheâ bình. Toâi höùa vôùi meï seõ khoâng bao giôø gaây chuyeän nöõa.
 
16. “Ham chôi,maûi nghòch, hay noùi chuyeän rieâng vaø choïc baïn trong lôùp. Toaùn raát yeáu…” Boá toâi ñoïc nhö ñeám töøng chöõ trong cuoán soå lieân laïc maø tröôøng ñaõ göûi veà cho gia ñình hoïc sinh. Cuoái cuøng  ngöôøi ñaët cuoán soå xuoáng vaø nhìn toâi: “Theá laø theá naøo?”. Toâi nín thít. Ham côi, maûi nghòch. Ñuùng theá, caùi chaát cuûa toâi noù vaäy maø. “Choïc baïn trong lôùp, xeù muõ naám vöùt leân toùc boïn con gaùi hay boû ruoài vaøo loï möïc? Ñuùng caû. Nhöng coøn toaùn raát yeáu? Toâi thôû daøi. Bieát traû lôøi boá theá naøo ñaây. Quaû thöïc toâi ñaõ laøm moïi caùch ñeå khoâng YEÁU TOAÙN: Toâi ñaõ naáp sau löng baïn. Toâi ñaõ toû ra ngheânh ngaùo,ra veû thuoäc baøi ñeå thaày khoûi goïi. Toâi ñaõ toû baám ngoùn tay troû vaøo ngoùn giöõa “baét quyeát” nhö luùc ñi ñeâm sôï ma. Toâi ñaõ nieäm caû “ A di ñaø Phaät” nhö baø toâi baûo ñeå mong coù ñöôïc söï “phuø hoä ñoä trì” cuûa thaàn thaùnh nöõa. Maét toâi nhìn caùc con soá, nhìn thöôùc keû cuûa thaày vaø löôõi toâi cöùng laïi. Toâi bieát mình seõ bò ÑAÙNH neáu traû lôøi sai. Toâi coù nghó, nhöng caøng coá thì oùc toâi caøng ñaëc laïi. “Oùc naøy laøm baèng ñaäu phuï” – Boá toâi baûo. Coù leõ theá. Toaùn vieát laøm trong vôû thì toâi caøng “ nhuùc nhaéc “ ñöôïc tí chuùt. Khi khoâng nhìn thaày giaùo, ñaàu oùc toâi coù veû khaù hôn. Cuõng nhö khi toâi ôû nhaø: Boá  loâi quyeån vôû laøm tính cuûa toâi ra. Xoaït – Xoaït – Xoaït. Moät. Xoaït. Hai. Xoaït,xoaït – laïi moät - - xoaït. A, ñöôïc nhöõng saùu. Chaéc baøi naøy maøy “coùp py?” Khoâng,töï con laøm ñaáy chöù! Töï maøy? Thaät khoâng? Vaäy maøy laáy tôø giaáy khaùc ra, tao ñoïc maøy laøm laïi cho tao xem…Ñaáy, maøy baûo töï maøy, maø cuõng chính baøi aáy baây giôø thì maøy laïi khoâng laøm ñöôïc. Theá laø theá naøo? THEÁ LAØ THEÁ NAØO? Toâi chòu khoâng bieát theá laø theá naøo. Nhöng roõ raøng laø baøi aáy toâi töï  laøm laáy thaät maø. TOÂI THEÀ!
_ Ñaáy, ra tröôøng doái cha, veà nhaø doái chuù. Ñôøi maøy roài chaû ra gì ñaâu con aï. Ngöôøi ta muoán laøm neân, thaønh oâng noï baø kia, ñeå lôùn leân thoaùt khoûi caùi caûnh  “ nhoï ñít” nhö boá meï maøy, thì phaûi hoïc gioûi toaùn. Ñaèng naøy… Tao chaúng hieåu oùc maøy laø oùc gì nöõa. Coù oùc khoâng hay chæ toaøn bí ngoâ?
Ñuùng. Ñôøi toâi seõ chaúng ra gì. Toâi seõ thaønh moät ñöùa chaû ra gì. Bôûi toâi chæ thích troán hoïc, thích loâng nhoâng, thích ñaû nhau, vaø … chaùn moân hoïc tính, caùi moân daønh cho nhöõng ngöôøi gioûi giang vaø haún laø RAÁT RA GÌ!
_ Mai tao mua veà cho maøy con traâu. Ngöõ maøy thì chæ ñi chaên traâu! – Meï toâi töø giöôøng beân noùi.
Oâ, laàn tröôùc meï baûo cho toâi ñi laøm coø keø. Baây giôø laïi baûo cho ñi chaên traâu. Laøm coø keø toâi khoâng thích, chöù chaên traâu thì tuyeät quaù coøn gì. Toâi coù laàn ñöôïc ñi chaên traâu vôùi thaèng Quyeát. Chaø, vaäy laø ngaøy mai toâi seõ ñöôïc nhö noù: cöôõi traâu phi, thaû cho traâu ôû veä ñeâ coøn mình thì thaû cöûa nghòch: ñaùnh khaêng, ñaùnh ñaùo aên haït gaác, ñi ñaøo loã chuoät hoaëc ñi baét boïn chim traû laøm toå ôû caùc bôø ruoäng. Vaø nhaát laø ñöôïc naèm phôi roán nhìn leân baàu trôøi maø mô thaáy mình thaønh kî só. Cuõng coù theå kieám laáy moät quyeån truyeän naèm vaét chaân chöõ cguõ leân maø ñoïc. Theá ñaáy! Chaên traâu… Nhöng maø… lieäu meï toâi coù giöõ lôøi khoâng?
_ Tao noùi thaät ñaáy! Töø nay trôû ñi, cöù tao thaáy bò theâm ñieåm moät naøo nöõa laø döùt khoaùt tao baét ñi chaên traâu!
A.    Theá thì ñöôïc.
Toâi ôû lôùp chaïy veà, hôùn hôû ñöa cho meï toâi xam trang vôû coù ñieåm MOÄT to töôùng vaø môùi toanh, ñoû roi roùi thaày vöøa cho. Nhöng maø meï toâikhoâng ñi laáy traâu veà maø ruùt töø chaùi nhaø xuoáng chieác roi quen thuoäc:
_ Vaøo giöôøng naèm. Theá naøy thì quaù laém roài. Maøy khoâng coøn coi tao ra caùi gì nöõa. Con vôùi caùi. Noù laïi coøn toû veû vui möøng khi ñöôïc ñieåm moät nöõa cô chöù.
Veùo. Veùo …
 
17. Baây giôø, nhöõng buoåi hoïc, nhöõng quyeån vôû, chieác buùt, loï möïc, vaø caû thaày giaùo nöõa ñeàu laøm toâi phaùt ngaáy. Toâi vaãn ñi hoïc sôùm, nhöng khoâng phaûi ñeå vaøo lôùp  sôùm maø laø ñeå coù thôøi gian lang thang ñuoåi theo ñaùm caøo caøo trong vaït coû boâng may. Toâi toùm laáy chuùng, vaët caùnh ñi ñeå roài thích chí nhìn chuùng vöøa nhaûy vöøa ngaõ duùi duïi. Caùi Taâm baûo nghòch theá laø aùc. Nhöng toâi thích aùc. Toâi thích baét nhöõng con ñæa no troøn baùm luûng laúng döôùi buïng nhöõng con traâu vöøa môùi ñaèm ôû ao laøng leân, xuyeân que loän chuùng ra vaø vuøi vaøo ñoáng phaân aûi. Toâi thích giaät ñuoâi meøo vaø thích ñaù vaøo con Ñoám. Caû muøi aåm moác trong xoù lôùp hoïc cuõng quyeán ruõ toâi. Toâi coù theå laàn moø ôû ñoù luùc laâu ñeå haùi nhöõng boâng naám traéng xoáp, xeù vuïn chuùng ra vaø neùm leân toùc boïn con gaùi. Thaèng Deà toû ra raát khoaùi toâi. Baây giôø toâi vôùi thaèng Deà, thaèng Quyeát ñaõ hôïp thaønh moät boä ba “chí thieát”. Chôi vôùi chuùng noù toâi hoaëc ñöôïc nhieàu thöù maø ôû tröôøng, nhöõng giôø leân lôùp thaày giaùo khoâng daïy. Thaèng Deà troâng vaäy nhöng laën raát gioûi. Noù baøy caùch cho toâi taäp laën treân caïn tröôùc: Bòt muõi, nhuùng ñaàu vaøo vaïi nöôùc. Noù coøn baét chuoàn chuoàn cho caén roán ñeå toâi sôùm bieát bôi. Vaø quaû nhieân sau khi uoáng khaù nhieàu nöôùc ao, toâi ñaõ bieát laën,bieát bôi. Thaèng Quyeát thì hình nhö chaû phaûi taäp gì cuõng vaãn bieát bôi. Noù coù KHIEÁU.
Moät laàn trong giôø  ra chôi, ñaù boùng moät luùc, thaáy noùng, thaèng Deà ruû chuùng toâi ñi taém. Chuùng toâi chaïy ñi ngay. Töø lôùp toâi,chui qua moät buïi tre gai,qua moät vöôøn mía laø ñeán chaân ñeâ. Beân kia ñeâ laø soâng. Ôû beán soâng aáy chaûbieát töø bao giôø, ( boá toâi baûo töø  hoài chieán tranh choáng Myõ) coù moät con taøu chôû khaùch bò bom  ñaùnh hoûng. Ngöôøi ta ñaõ thaùo ñi nhieàu thöù nhöng caùi khung taøu thì vaãn coøn ñoù. Vaø chuùng toâi vaãn thöôøng ra ñaáy, leo leân noùc cabin cuûa noù maø töø ñoù “boâng nhoâng” xuoáng laøn nöôùc maùt röôïi. Chuùng toâi teù nhau, boác buøn neùm nhau, thi xem ñöùa naøo laën laâu nhaát. Vaø cuoái cuøng khi maét ñaõ ñoû nhö maét caù chaøy thì chuùng toâi keùo nhau leân bôø.
_ Ñöøng veà ngay. Phôi toùc cho khoâ ñi ñaõ keûo thaày giaùo bieát ñaáy! – Thaèng Quyeát nhaéc.
Caùi thaèng bao giôø cuõng bieát lo xa. Noù laø quaân sö cuûa boïn toâi. Chuùng toâi nghe theo, choïn choã naéng ñeå ñöùng. Nhöng thaày Hoäi vaãn bieát. Thaày baét chuùng toâi xeáp thaønh haøng, goïi töøng ñöùa moät vaøo lôùp. Khi chuùng toâi ñi qua, thaày xoïc naêm ngoùn tay vaøo ñaàu chuùng toâi,naém laáy ñaùm toùc vaãn coøn aåm aáy, xoâ ñi giaät laïi tröôùc khi ñaåy chuùng toâi vaøo lôùp. Thaèng Deà toùc huùi cua neân thaày khoâng tuùm ñöôïc toùc. Thaày tuùm laáy tai noù vaø xoaén. Khi vaøo ñeán choã ngoài tai noù vaãn coøn ñoû. Cuoái buoåi hoïc hoâm aáy,coù leõ do nghòch nhieàu, ñaèm nöôùc nhieàu, phôi naéng nhieàu, coù hai ñöùa trong boïn troán ra soâng taém bò oám ngay taïi lôùp. Maët chuùng noù ñoû phöøng phöøng coøn ngöôøi thì ruùm laïi. Thaày Hoäi sôø ñaàu, sôø traùn chuùng noù roài hoát hoaûng boû caû buoåi daïy, hai tay beá caû hai ñöùa moät maïch chaïy thaúng ra traïm xaù xaõ. Chuùng toâi ñöùa caàm caëp cho ngöôøi oám, ñöùa caàm hoäp phaán, toâi vôùi thaèng Deà moãi ñöùa nhaët moät chieác deùp cuûa thaày luùc thaày voäi tuït rôi ngay cöûa lôùp, caû luõ caém ñaàu chaïy theo thaày. Khi toâi ñeán ñöôïc traïm xaù, thaày Hoäi ñaõ ngoài ñoù. Thaày thôû hoån heån nhö caùi beã loø reøn cuûa baùc Bính phoá chôï. Aùo thaày öôùt nhö thaày vöøa ngaõ soâng leân. Veû maët thaày ñaày lo aâu. Cöù choác choác thaày laïi chaïy sang choã caùc y taù ñang khaùm cho hai ñöùa roài laïi chaïy veà. Thaày goïi caû luõ chuùng toâi laïi ñeå thaày ñaët tay leân traùn xem coù ñöùa naøo bò soát nöõa khoâng.
_ Thaày ôi, thaày ñöøng lo. Chuùng con seõ khoâng maùch thaày hieäu tröôûng ñaâu. – toâi an uûi thaày.
Thaày keùo toâi vaøo loøng:
            _ Laàn sau ñöøng keùo nhau ñi nghòch daïi vaäy nöõa con.
            Thaày aùp ñaàu toâi vaøo ngöïc thaày. Tim thaày ñaäp thình thòch. Chao ôi, thaày Hoäi. Thaày ñaõ ñeùt thöôùc keû leân tay chuùng toâi. Thaày ñaõ giaät toùc, keùo tay chuùng toâi. Vaäy maø baây giôø… Toâi neùp theâm vaøo loøng thaày. Muøi moà hoâi cuûa thaày gioáng nhö cuûa boá toâi. Thaày ôi…
 
            18. Vaø chính toâi cuõng bò oám.
            Tan hoïc, trôøi ñang möa. Thaèng Quyeát ruû toâi, hai ñöùa nheùt caëp saùch vaøo beân trong aùo vaø PHI veà. Chaø. Khoaùi thaät. Nöôùc döôùi chaân baén leân tung toeù. Möa quaát thaúng vaøo maët, raùt raït,coøn saám thì loàng leân  ñuoåi theo vaø gaàm theùt ngay treân ñaàu.
_ Giôøi ôi laø giôøi, sao khoâng ñôïi taïnh möa roài haüng veà. Quaàn aùo öôùt heát caû roài. Côûi ra mau leân tao lau cho. Maøy maø oám baây giôø thì ñuùng laø maøy gieát tao!
Coù leõ toâi GIEÁT meï toâi thaät. Ngöôøi toâi reùt run, ñaàu nhöùc nhö buùa boå, coøn chaân tay thì raõ rôøi. Toâi naèm lieät giöôøng suoát boán ngaøy. Suoát boán ngaøy meï toâi boû vieäc,chaúng ra ñoàng,chaúng ñi laáy haøng cho baø, cuõng chaúng buoàn thoåi naáu nöõa. Meï ngoài beân toâi, maét ñoû ngaàu vaø hoác haùc. Choác choác meï laïi ñaët tay leân traùn toâi, veû maët ñaày lo laéng:
_ Con chòu khoù uoáng thuoác roài gaéng aên moät tí nhaù. Baø göûi ôû chôï veà cho con bao nhieâu laø thöù ngon ñaây naøy. Naøo, con thöông meï ñi.
Toâi coá göôïng ñeå ngoài daäy. Maét toâi toái saàm. Khuoân maët meï toâi nhoaø ñi roài laïi hieän ra vôøi caùi nhìn aâu lo,caàu khaån. Toâi boû vieân thuoác vaøo moàm hôùp moät nguïm nöôùc. Meï laáy khaên töï tay lau moàm cho toâi. Toâi CAÉN vaø NHAI mieáng gioø naïc meï ñöa. Nhöng coù leõ ñoù khoâng phaûi laø gioø? Noù ñaéng ngaét vaø nhaït theách. Meï toâi ñaët chieác caëp loàng leân beáp ñun laïi cho noùng vaø ñem leân cho toâi moät baùt buùn moïc boác hôi nghi nguùt. Coù leõ ñoù cuõng khoâng phaûi laø buùn moïc? Noù khoâng THÔM PHÖÙC vaø cuõng chaúng NGOÏT. Meï cho theâm boät canh vaøo. CUÕNG CHÆ THEÁ!
_ Khoå quaù, phaûi chòu khoù aên thì môùi khoeû leân ñöôïc chöù con. Naøo,con thöông meï, coá aên theâm moät mieáng nöõa ñi… - Meï toâi naøi næ.
Toâi coá chieàu theo meï. Nhöng mieáng aên cöù nhö TÖÏ NOÙ nheø ra khoûi mieäng toâi. Meï toâi suït sòt khoùc. Toâi hoaûng leân. Toâi coá nuoát voäi mieáng thaät to. Ruoät gan toâi coàn leân. Toâi boø voäi ra meùp giöôøng vaø noân thoác noân thaùo.
_ Cao, Cao con ôi… Hu hu. – Meï cuoáng leân oâm laáy toâi, baät khoùc to.
Toâi oâm laáy meï. Khoâng, meï ôi, con raát muoán aên ñaáy. Nhöng khoâng ñöôïc…
 
19. Meï toâi ñem boä quaàn aùo aåm muøi moà hoâi cuûa toâi ra gieáng giaët. Coù tieáng baùc Toä gaùi : “Sao, thaèng Cao oám ha?” – “Vaâng,chaùu noù bò soát cao, baùc aï” “Thaèng aáy ñaùng phaûi ñaùnh ñoøn. Nghòch nhö quyû söù. Maáy hoâm tröôùc laø cöù tuï taäp nhau troán hoïc ra ngoaøi soâng, laáy buøn ñaát neùm nhau. Naéng noâi theá naøy maø cöù daàm nöôùc thì oám laø PHAÛI. Caùi thaèng Tuùc nhaø toâi laø toâi caám chæ chöù khoâng cho ñoà chuùng ñoà ñaûng…” – “ Chaéc ñöùa naøo ñaáy chöù thaèng Cao nhaø em chaùu noù coù daùm ra soâng bao giôø.Chaùu noù oám laø bò möa maáy laïi hoïc quaù söùc ñaáy”.
 
20. Thaày Hoäi ñeán thaêm toâi.
_ Em cöù yeân taâm nghæ cho thaät khoeû. Khòt. Khi naøo khoûi thaày seõ phuï ñaïo theâm. – Thaày quay sang meï toâi: - Em Cao gaàn ñaây coù tieán boä…
_ Theá aï. Caùm ôn thaày giaùo. Vaâng, chaùu noù hoïc SAÙNG DAÏ, laïi CHAÊM CHÆ, CHÒU KHOÙ nöõa. Ñeâm naøo cuõng hoïc ñeán khuya. Noù oám theá naøy cuõng moät phaàn LAO TAÂM quaù ñaáy maø. Vôï choàng toâi cöù baûo chaùu laø hoïc töø töø thoâi,nhöng noù chaúng chòu.
Toâi keùo chaên truøm kín ñaàu.
21. Boïn thaèng Deà, Quyeát, caû Hoøa, Maïnh, caû thaèng Baûo, Tieán lôùp beân… nhieàu ñöùa nöõa keùo ñeán THAÊM  toâi. Thaèng Hoaø ñaët vaøo tay toâi moät chuøm hoàng xieâm, thaèng Maïnh duùi vaøo tay toâi maáy quaû taùo vôùi hai caùi keïo boät.
_ Chuùng maøy laáy tieàn ñaâu mua nhöõng thöù  naøy? – Toâi ngaïc nhieân hoûi.
Thaèng Hoaø vaãn hieàn laønh:
_ Tao xin meï tao ñaáy. Nhaø tao coù moät caây hoàng xieâm raát sai quaû. Bao giôø maøy khoûi, veà nhaø tao  treøo haún leân tìm quaû chín caây.
_ Tao thì XOAÙY! Tao phaùt hieän ra moät vöôøn taùo tuyeät vôøi, bao giôø khoûi maøy ñi vôùi tao. – Thaèng Maïnh gheù tai toâi thaàm thì.
Thaèng Deà töø luùc tôùi cöù ñöùng tuûm tæm cöôøi. Maõi sau khi meï toâi ra ngoaøi noù môùi loâi töø trong tuùi ra moät caùi goùi giaáy beù xíu goùi maåu gì gioáng nhö maåu saén daây luoäc, baèng ñaàu ñuõa:
_ Aên ngay ñi. SAÂM ñaáy.
_ …
_ Thaät ñaáy. Boá tao mua ñeå thænh thoaûng maøi ra vôùi nöôùc cho gaø uoáng hoâm naøo cho chuùng ñi ñaáu! RAÁT BOÅ!
_ Noù coøn caû CAO HOÅ COÁT nöõa ñaáy. – Thaèng Quyeát chen vaøo.
Taát caû chuùng toâi ñeàu cöôøi.
_ Boïn xoùm Ñoâng,maáy chieàu nay cöù cho traâu ñeán nghóa ñòa cuûa xoùm mình. Chuùng noù coøn treøo leân caû maáy “con ngöïa” cuûa boïn mình nöõa. Chuùng tao ñaõ caûnh caùo, nhöng boïn noù khoâng nghe, coù moät thaèng BÖÔÙNG laém. Noù baûo noù coù VOÕ! Hoâm naøo maøy khoûi, chuùng mình ÑAÛ cho chuùng noù moät traän, ñoàng yù khoâng?
Ñoàng yù quaù ñi chöù. ÑAÛ NHAU cô maø. Chao ôi, sao maø toâi thích ÑAÛ NHAU ñeán theá. Gaân coát, seõ ñöôïc caêng ra. Toâi coù theå seõ bò NHÖØ TÖÛ. Nhöng cuõng seõ ñöôïc veânh vang vöøa ñi vöøa nhoå nöôùc boït tröôùc nhöõng caëp maét thaùn phuïc cuûa boïn baïn beø. Theá maø giôø toâi vaãn phaûi naèm moät choã. Naèm moät choã trong khi coù  nhöõng vöôøn taùo bí maät ñang chín vaø luõ “ngöïa” cuûa toâi bò nhöõng ñöùa laï cöôõi leân. Oám,thaät chaû ra caùi quaùi gì!
Trong soá baïn beø ñeán thaêm toâi,chæ coù caùi Taâm laø chaúng noùi gì. Noù im laëng luïc trong caëp saùch cuûa toâi laáy maáy quyeån vôû ñöa veà nhaø vaø ñeán toái ñöa traû cuøng vôùi maáy quaû chuoái baùc Taùm mua. Toâi giôû vôû ra: Nhöõng baøi hoïc toâi vaéng ñeàu ñöôïc caùi Taâm cheùp vaøo. Chöõ noù ñeïp laï luøng.
22. Naèm maõi cuõng chaùn. Toâi vôù laáy quyeån saùch.
Thoâi,cöù naèm nghæ ñaõ con. Baøi vôû laøm caùi gì. Chaû hoïc luùc naøy thì hoïc luùc khaùc! – Meï toâi laáy laïi quyeån  saùch caát ñi.
Chaø, oám cuõng ñöôïc ñaáy chöù! Moïi ngöôøi ñeàu nuoâng chieàu, ñeàu dòu daøng vôùi toâi. Nhöng… taïi sao chæ luùc toâi oám???
 
23.Toâi khoûi oám vaø ñeán tröôøng nhö ngöôøi vöøa mô moät giaác mô ñeïp phaûi giaät mình tænh daäy trôû veà vôùi thöïc teá. Thaày Hoäi vaãn ra cho toâi nhöõng baøi toaùn KHOÙ. Meï toâi thì coù thay ñoåi chuùt ít. Khi toâi maéc loãi, meï khoâng ruùt roi ra nöõa.
_ Töø nay, maøy maø coøn bò ñieåm xaáu nöõa thì NHÒN. Tao chaû theøm ñaùnh cho nhoïc xaùc, cöù cho nhòn vaøi böõa laø bieát thaân.
Töø beù ñeán giôø, tuy co ùnhieàu laàn bò PHEÁT VAØO MOÂNG, nhöng bao giôø toâi cuõng ñöôïc aên no vaø aên ngon. Aên no, nghóa laø cheùn tuyø thích, maáy baùt cuõng ñöôïc, caêng roán thì thoâi. Coøn aên ngon, coù nghóa laø böõa naøo toâi cuõng ñöôïc xôi thòt, hoaëc caù.
_Trong böõa aên caùc em neân aên  cho ñuû chaát. Toát nhaát laø neân aên nhieàu rau. Trong rau coù taát caû caùc loaïi chaát boå, chaát vitamin töø  a tôùi ycôøreách. Khoâng neân aên nhieàu thòt caù, neáu khoâng seõ raát deã bò taùo boùn!
Thaày Hoäi, trong moät baøi giaûng veà böõa aên ñaõ noùi ñaïi loaïi nhö vaäy. Chuùng toâi nghe vaø ñöa maét nhìn nhau. Chuùng toâi coá nhôù xem mình ñaõ ñöôïc aên nhieàu thòt,caù vaøo luùc naøo vaø sau ñoù coù bò taùo boùn khoâng. Ôû lôùp toâi coù thaèng Hoaïch. Ngöôøi noù gaày nhö moät con meøo hen. Noù baûo noù vaãn thöôøng bò taùo boùn. Chuùng toâi baûo noù: Vaäy laø maøy aên phaûi nhieàu thòt, caù quaù. Noù caõi. Noù baûo noù bò taùo boùn laø do aên côm troän giong rieàng, troän saén khoâ nhieàu thì coù. Chuùng toâi ñieân leân: Noù daùm xuyeân taïc lôøi thaày! Chuùng toâi saán tôùi noù. Noù gaøo leân vaø chöûi chuùng toâi. Hai QUAN ÑIEÅM, hai TÖ TÖÔÛNG xoâ nhau. Chaéc phaûi coù ñöùa böôu ñaàu söùt traùn. Nhöng may quaù, thaày hieäu tröôûng tôùi. Chuùng toâi voäi taûn ñi. Chuùng toâi ñaõ KHOÂN LÔÙN, chuùng toâi khoâng muoán maùch nhau nhöõng chuyeän nhö vaäy. Neáu maùch, nhaát ñònh thaèng Hoaïch seõ bò ñuoåi hoïc!
Ñaáy laø moät kæ nieäm veà moân TAÙO BOÙN HOÏC.
Nhöng thuù thaät, chính toâi, toâi cuõng khoâng tin lôøi thaày laém! Xin loãi thaày giaùo cuûa toâi. Toâi ñaõ vuïng troäm öôùc ao raèng giaù nhö mình luoân ñöôïc taùo boùn. Toâi seõ sung söôùng neáu ñöôïc laøm moät keû hi sinh. Toâi hi sinh ñeå daï daøy toâi luoân bieát muøi thòt caù. Toâi laø keû THAM AÊN. Toâi vaãn ñeán nhaø thaèng Quyeát, thaèng Deà. Ôû ñoù, chuùng noù baét thaèn laèn boïc ñaát nöôùng vaø xeù thòt môøi toâi. Toâi XÔI luoân. NGON! Toâi veà khoe vôùi meï toâi. Vôùi taám loøng hieáu thaûo, toâi muoán maùch cho meï tìm ra moät nguoàn thöùc aên môùi khoâng maát tieàn. Nhöng meï toâi rít leân:
_ Theá nöõa cô ñaáy! Noù aên thaèn laèn. Roài mai ñaây noù seõ aên caû raén raùo, caû reát, caû… giôøi ôi. Roài noïc ñoäc noù ngaám vaøo tim maøy, vaøo oùc maøy aáy ñoà ngu aï. Maøy seõ cheát luùc naøo khoâng bieát cho maø xem.
Nhöng toâi khoâng cheát. Toâi chæ thaáy KHOAÙI. Vaø toâi vaãn ñeán nhaø chuùng noù ñeå ñöôïc aên “chaát ñoäc”! Nhöng baây giô NIEÀM HAÏNH PHUÙC DAÏ DAØY aáy ñaõ bò ñe doaï.
_ Tuùc ôi, hoâm nay thaèng Cao hoïc toaùn ñöôïc maáy ñieåm?
_ Hai coâ aï. “Ngoãng”  aáy maø!
_ ÖØ. Coâ hieåu roài. Cao!  Ñöùng vaøo xoù nhaø!
Toâi ñöùng vaøo xoù nhaø. Baùt ñóa keâu leng keng trong maâm. Muøi thöùc aên xoäc vaøo muõi toâi. Nöôùc boït toâi öùa ra. Daï daøy toâi keâu UØNG UÏC, keâu RAÀM RÓ. Toâi chaûy nöôùc maét.
_ Töø raøy maøy CHÖØA bò ñieåm hai chöa?
_ Con chöøa roài.
_ Ñaáy,nhôù laáy! Cho aên!
Toâi voà laáy baùt côm ,vaø, nhai, nuoát. Nhai treáu traùo vaø nuoát voäi vaøng.
_ Aên töø töø chöù khoâng laïi ngheïn!
Toâi ñaønh giaûm toác ñoä.
Nhöng toâi vaãn khoâng theå CHÖØA BÒ ÑIEÅM HAI!
_ Loãi taïi con ñaâu. TAÏI THAÀY CHO con ñaáy chöù!
Toâi coá caõi. Nhöng meï toâi khoâng theøm nghe. Meï xeáp taát caû thöùc aên vaøo chaïn roài ñi laøm: “Ñeán chieàu tao veà maøy môùi ñöôïc aên nghe chöa!” Chao, ñeán chieàu kia ö? Toâi cheát maát. Toâi ñaõ coá ñôïi. Nhöng roài toâi khoâng theå chòu theâm ñöôïc. Toâi laàn vaøo beáp vaø môû chaïn ra: Chaø, thòt kho, caù raùn, daám caø chua ñaäp tröùng. Toâi nhoùn moät mieáng thòt boû moàm,huùp maáy thìa canh. Chaû thaáy vôi ñi bao nhieâu, meï toâi bieát sao ñöôïc. Theá thì theâm moät mieáng nöõa. Moät mieáng nöõa. Moät mieáng nöõa… Buïng toâi aám daàn.
 
24. _ Cao. Ai cho maøy aên vuïng?
_ Ñaâu… con …
_ Daáu veát raønh raønh ra ñaây maø coøn choái. Ñöôïc roài…
Toâi bò theâm moät ñieåm hai nöõa. Meï toâi cho thöùc aên vaøo chaïn vaø KHOAÙ LAÏI! Caû moät buoåi chieàu toâi loanh quanh beân caùi chaïn bò khoaù. Toâi choïc thöû ngoùn tay qua nan goã. Ngoùn tay toâi ngaén quaù. Toâi laáy caùi ñuõa. Toâi choïc ñöôïc nhöng khoâng gaép ñöôïc. Toâi muùt ñaàu ñuõa. NGON VOÂ CUØNG. Nhöng maø chaû aên thua. Buïng toâi keâu ong oùc. Maét toâi hoa leân. Toâi nhìn quanh. A. Cheát vôùi toâi roài. Noài côm vaãn ñang uû trong gio noùng. Toâi loâi noù ra vaø chaúng caàn baùt ñuõa, toâi xoïc tay vaøo boác.
_ Vaâng, baùc cöù ñi tröôùc, em chaïy qua nhaø moät tí ñaõ!
Tieáng meï toâi. Cheát toâi roài. Toâi beâ voäi noài côm leân ñònh ñaët noù trôû laïi choã cuõ. Nhöng loùng ngoùng theá naøo toâi ñaùnh uïp noù xuoáng. Toâi nhaác leân. Côm ñoå laãn vôùi gio. Con Ñoám töø naõy ñeán giôø ngoài chaàu rìa thaáy côm ñoå lieàn chaïy ñeán. A, theá thì maëc maøy. Toâi chuøi voäi tay vaøo quaàn vaø chaïy bieán leân nhaø ñöùng vaøo xoù.
_ A, gioûi. Vaãn coøn ñöùng ñaáy cô aø. Ñöôïc, theá laø bieát ñieàu. Ñaõ THAÁM ÑOØN chöa? Laàn sau coøn daùm bò ñieåm hai hai nöõa khoâng?
Toâi gaät gaät ñaàu, maët vaãn quay vaøo töôøng.
_ Cho ra aên côm. Laàn naøy tao thöông, laàn sau nöõa thì tao cöù ñi haún  cho ñeán toái mòt, raõ hoïng ra thì thoâi. – Meï toâi vöøa noùi vöøa ñi xuoáng beáp. Toâi nín thôû laéng nghe. Roài! Coù tieáng meï toâi keâu, tieáng chöûi, tieáng con Ñoám keâu aêng aúng.
_ Con oân voà. Gio noùng vaäy maø daùm uûi noài côm ra aên vuïng. Ñoå heát maát roài, khoå toâi chöa…
Meï toâi reân ræ. Laïi coù tieáng “Bòch” vaø con Ñoám tru leân cuùp ñuoâi chaïy. Coù leõ meï toâi ñaõ ÑAÙ noù. Meï toâi chöûi con Ñoám theâm moät luùc nöõa roài chaïy ñi ñaâu ñoù, luùc sau meï toâi veà vaø ñöa cho toâi moät caëp baùnh chöng coùc:
_ Aên ñi, taïm cho ñôõ ñoùi. Tao ñi ñaøng naøy moät luùc roài veà naáu côm cho maø aên sau. Côm kia con SUÏC SAËC noù côïi VUNG aên heát roài!
Meï toâi ñi ra, gaëp con Ñoám mon men veà ñeán saân lieàn voà laáy caùi ñoøn gaùnh lao cho noù moät caùi. Con Ñoám laïi aêng aúng chaïy. Roõ khoán khoå thaân noù. Loãi ñaâu phaûi taïi noù. Toâi thöông noù quaù.Meï ñi roài, toâi boùc chieác baùnh vaø ñi ra ngoõ tìm. Huyùt huyùt… Toâi goïi. Con Ñoám ö öû chaïy veà. Ñuoâi noù vaãn cuùp, boán voù ruùm laïi. Noù run! Khoå chöa. Loãi taïi toâi. Toâi caén moät mieáng baùnh chìa cho noù. Noù vaãy vaãy caùi ñuoâi, ñoâi maét öôùt nhìn toâi nhö doø hoûi : Caäu khoâng löøa toâi ñaáy chöù? Khoâng, tao khoâng löøa maøy  ñaâu Ñoám aï. Tao xin loãi maøy. Toâi noùi nhoû vôùi noù vaø vöùt mieáng baùnh cho noù. Noù nhìn toâi moät laàn nöõa roài môùi mon men ñeán vôùi mieáng baùnh.
Baây giôø thì noù ngoài beân toâi. Hai chuùng toâi cuøng aên chung chieác baùnh. Ngöôøi noù vaãn run. Toâi vuoát nheï leân mình noù. Noù ö öû duïi caùi moõm ñen öôùt vaøo chaân toâi, caùi ñuoâi ngoe nguaåy. Noù toát theá ñaáy. Tröôùc noù ñaõ bò toâi laøm cho gaàn cheát. Vöøa roài noù laïi chòu ñoøn thay toâi maø chaúng heà ñeå buïng giaän. Aên ñi Ñoám aï. Mai tao seõ cho maøy moät baùt côm vôùi caù. Tao seõ daãn maøy ra nghóa ñòa, daïy cho maøy ñi saên nhö con Quyùt cuûa thaèng Quyeát, thaät ñaáy! Töø nay chuùng mình seõ laø baïn vôùi nhau suoát ñôøi,nhaù.
 
25. Cuoái böõa aên,meï toâi xuùc cho con Ñoám moät baùt côm. Löøa luùc meï quay ñi,toâi ñaõ boû cho con Ñoám mieáng thòt. Meï toâi nhìn thaáy. Meï ñaù cho con Ñoám moät caùi, choäp voäi laáy mieáng thòt, coác ñaàu toâi:
_ Maøy sao theá, ñieân roài aø? Thòt aên khoâng coù laïi coù thòt vöùt cho choù. Mai roài tao cho maøy aên côm muoái xem maøy coù nuoát ñöôïc khoâng?
Toâi boû dôû baùt côm. Nöôùc maét toâi chaûy ra. Khoâng phaûi toâi khoùc vì caùi coác ñaàu cuûa meï. Toâi ñau… nhöng ôû choã khaùc.
 
26. Phaûi. Trong nhöõng ngaøy thô aáu cuûa toâi, toâi nhôù ñaõ nhieàu khi toâi bò laøm ñau, khoâng phaûi töø caùi ÑEÙT MOÂNG, TAÙT MAÙ, COÁC ÑAÀU…
Nhö nhöõng con caù cheùp ñoû,nhöõng quaû boùng xanh bò giaät khoûi tay ñeå lô löûng maõi ngoaøi taàm vôùi…
Nhö chieác ñeøn oâng sao cho ñi phaûi ñoøi laïi…
Nhö  khi baøi toaùn toâi töï laøm ñöôïc laïi bò cho laø copy.
Vaø caû sau naøy nöõa, caû khi toâi ñaõ lôùn khoân, toâi vaãn tieáp tuïc bò laøm ñau, nhöõng caùi ñau voâ hình…
 
27. Teát.
Ñoù luoân laø nhöõng ngaøy kì dieäu trong ñôøi hoïc sinh cuûa toâi. Chuùng toâi ñöôïc nghæ hoïc ñeå ñoùn Teát.
Ñeå möøng naêm môùi, meï may cho toâi moät boä quaàn aùo môùi khaùc: “Maëc ba ngaøy Teát thoâi. Caám daây baån vaøo ñeå qua Teát tao gaáp caát ñi cho, sang naêm Teát laïi maëc!” – Meï toâi daën vaäy.
Oâ. Chæ maëc ba ngaøy teát. Laïi coøn caám daây baån vaøo nöõa. Thoâi, toát nhaát laø meï caát ngay ñi. Toâi chæ thích nhöõng boä quaàn aùo maø vôùi noù, toâi coù theå daây baån vaøo tí chuùt cuõng chaû sao. Coù theå ngoài beät xuoáng coû; coù theå duøng oáng tay aùo chuøi muõi vaø … coù theå laøm raùch.
 
28. Dì toâi ôû Thaùi Nguyeân  veà aên Teát cuøng chuùng toâi.
_ Dì mua cho chaùu nhieàu quaø ñaây: Khaåu suùng naøy, tí roài dì daïy caùch baén. Coøn ñaây laø ca noâ! Laùt nöõa dì chaùu ta ra ao, ñoå daàu vaøo ñoát, noù seõ “xình xòch” chaïy cho chaùu xem. Aø coøn con buùp beâ naøy nöõa, chaùu nhìn xem, noù bieát nhaém maét nguû ñaáy. Khoâng, ñöøng aán tay vaøo loâng mi noù nhö theá. Chaùu cöù ñaët noù naèm xuoáng, ñaáy, thaáy chöa?
Toâi thaáy roài. Con buùp beâ BIEÁT nhaém maét nguû thaät. Chieác ca noâ baèng saét, coù caû oáng khoùi nöõa. Ôû ngoaøi soâng thænh thoaûng cuõng coù nhöõng chieác ca noâ chaïy, noù chæ to hôn thoâi chöù khoâng ñeïp nhö ca noâ cuûa toâi. Coøn khaåu suùng, noù laøm toâi meâ ñi. Toâi ñaõ töôûng töôïng ra ñöôïc nhöõng aùnh maét vöøa theøm muoán vöøa khaâm phuïc cuûa luõ baïn khi thaáy toâi giaét moät khaåu suùng nhö theá naøy vaøo caïp quaàn. Toâi seõ ñöôïc laøm chæ huy!
_ Cuûa chaùu taát caû chöù dì?
_ ÖØ, cuûa chaùu taát. – Dì aâu yeám hoân leân maù toâi vaø xoa ñaàu toâi.
CUÛA TOÂI TAÁT! Toâi thaáy mình nhö ñang mô. Toâi laïi caàm töøng thöù leân ngaém nghía. Khoâng. Coù leõ toâi seõ ñem cho caùi Taâm con buùp beâ. Toâi seõ leùn boû sang nhaø noù, nhaát ñònh con beù seõ tin raèng coù coâ tieân hay oâng buït ñaõ hieän leân mang cho noù nhö ñaõ cho coâ Taám quaàn aùo ñi hoäi nhö  trong truyeän. Coøn toâi, toâi laø con trai. Phaàn toâi seõ laø chieác ca noâ vaø khaåu suùng…
_ Cao! Ñöa ñaây cho meï.
_ ÖÙ. Cuûa con chöù.
_ Maøy laïi muoán xôi ñoøn haû?
_ Chaùu ñöa cho meï xem moät tí. – Dì baûo.
Toâi ñaønh ñöa cho meï. Meï toâi caàm taát caû nhöõng thöù ñoù leân, laät ñi laät laïi, ngaém nghía vaø… cho taát caû vaøo tuû.
_ ÖÙ. Cuûa con,traû con ñaây! – Toâi saán tôùi, gaøo leân.
Meï toâi ñaåy toâi ra, löø  maét:
_ Hoãn!
_ Chò cöù ñeå cho chaùu noù chôi,caát ñi laøm gì? – Dì toâi ngaïc nhieân.
_ Dì khoâng bieát tính  thaèng naøy. Noù laø caùi thaèng PHAÙ. Ñoà chôi maø rôi vaøo tay noù thì chæ moät luùc laø tan ngay. Thaùng tröôùc noù ñaõ phaù cuûa boá noù moät chieác ñaøi ñaáy. Boá ñi laøm, con ôû nhaø laáy dao naïy ñaøi ra “xem coù ngöôøi naáp trong aáy khoâng”. Chaû laø noù thaáy caùi ñaøi “NOÙI ÑÖÔÏC” maø!
Dì toâi cöôøi keùo toâi vaøo loøng:
_ Chaùu toâi sau naøy chaéc thaønh kyõ sö! Vaø dì quay sang meï toâi: - Chò cöù ñöa ñoà chôi cho chaùu. CHO NOÙ NGHÒCH PHAÙ CUÕNG ÑÖÔÏC, maáy lò… Chaùu noù ñaâu coù phaù, noù chæ muoán ñöôïc NGHIEÂN CÖÙU, TÌM HIEÅU thoâi maø, ñuùng khoâng? – Dì hoûi toâi vaø nhaùy maét.
Toâi voäi thöa:
_ Vaâng, con seõ khoâng phaù.
_ Maøy khoâng phaù thì roài maøy laïi seõ vuøi ñaàu vaøo ñaáy roài chaúng chòu tô töôûng gì ñeán chuyeän hoïc haønh thì coøn teä hôn. Thoâi, cöù caát ñi, bao giôø maøy lôùn haüng hay!
 
29.  Toâi khoâng kòp lôùn. Ñuùng hôn, nhöõng ñoà chôi cuûa toâi khoâng ñôïi toâi kòp lôùn. Chuùng ñaõ laàn löôït ra ñi ngay vaøo saùng hoâm sau.
Saùng muøng hai, meï toâi baàn thaàn ngoài tính xem phaûi ñeán Teát nhöõng nhaø ai: oâng chuû tòch xaõ, oâng ñoäi tröôûng ñoäi saûn xuaát, oâng phoøng thueá, caû baùc Toä boá thaèng Tuùc nöõa… Meï toâi xeáp vaøo chieác laøn coùi chai röôïu maøu, maáy phong baùnh khaûo, maáy chuïc cam…
- Meï maøy neân ñeán Teát caû oâng hieäu tröôûng tröôøng thaèng Cao, caû thaày giaùo tröïc tieáp daïy noù nöõa… - Boá toâi nhaéc.
Meï toâi laïi thöø ngöôøi ra moät luùc roài ñöùng daäy laáy treân baøn thôø xuoáng hai hoäp möùt.
_ Nhìn maø nhôù con nhaù. Boá meï maøy ñang phaûi boùp moàm boùp mieäng ñeå ñi leã laït nhaø ngöôøi ta ñaây. Coá maø hoïc cho gioûi, sau naøy laøm neân oâng to baø nhôùn cho tao möøng!
_ Ñöôïc, con toâi sau naøy noù seõ laøm CHUÛ TÒCH HUYEÄN. Luùc aáy ngöôøi ta seõ laïi ñeán Teát mình! – Boá toâi cöôøi noùi vaäy.
Meï toâi chæ thôû daøi. Ngöôøi laåm baåm baám ñoát ngoùn tay, luïc laïi caùc thöù trong laøn, laïi thaàn maët ra vaø roài cuoái cuøng taëc löôõi, môû tuû laáy taát caû ñaùm ñoà chôi cuûa toâi, aán caû vaøo laøn, vaø ra ñi…
_ Dì ôi, meï mang ñoà chôi cuûa chaùu ñi ñaâu?
_ Cao ñi chôi vôùi dì nhaù. Dì chaùu ta ra xem chôï ngaøy Teát, ngaém thöû coù gì thích nöõa ta mua naøo!
Dì khoâng traû lôøi caâu hoûi cuûa toâi maø laïi ruû toâi vaäy. Dì daét toâi ra chôï. Chôï queâ toâi ngaøy Teát chaû coù gì. Dì chaùu toâi ñi daïo moät voøng vaø cuoái cuøng döøng laïi tröôùc haøng baùn con toø he vaø gaø ñaát:
_ OØ où o… o. – Toâi ra veà vôùi con gaø ñaát boâi phaåm maøu xanh ñoû gaùy treân moâi.
_ EÂ, giô tay leân! – Moät tieáng quaùt.
Toâi giaät mình. Thaèng Tuùc loù ñaàu sau haøng raøo daâm buït. Trong tay noù laø moät khaåu suùng nhöïa. ÑOÏP! – Khaåu suùng aáy chóa thaúng vaøo ngöïc toâi. Toâi choaùng vaùng vaø caûm thaáy tim toâi bò truùng ñaïn. Toâi bò truùng ñaïn bôûi khaåu suùng cuûa toâi. CHÍNH NOÙ ÑAÁY!
 
30.  _ Anh Cao ôi… OÂ, sao anh khoùc?
_ Ñaâu, tao coù khoùc ñaâu?
_ Coù maø. Kia kìa, ñaáy, maét anh coù nöôùc.
_ Buïi noù bay vaøo ñaáy.
_ Thaät haû. Theá ñeå em ñaùnh caùi buïi cho.
Caùi Taâm giô tay leân ñaùnh vaøo khoaûng khoâng. Toâi cöôøi. Noù cuõng cöôøi. Toâi cho noù con gaø ñaát.
_ Ñi sang nhaø em chôi ñi. Nhaø em coù keïo, baùnh vaø cuõng coù nhieàu caùc thöù nöõa.
Caùi Taâm noùi thaät. Nhaø noù coù keïo, baùnh vaø nhieàu caùc thöù! Baùc Taùm baûo chuùng toâi cöù vieäc THAÛ CÖÛA. Toâi caàm keïo baèng raêng, nhaët ñöôøng ôû ñóa baèng löôõi. Baùc Taùm nhìn toâi cöôøi, khen toâi gioûi! Chuùng toâi laáy chuoái laøm lôïn vaø duøng dao moå thòt. Toâi choáng tay xuoáng giöôøng, chaân ñaïp vaøo töôøng choång leân “troàng caây chuoái”. Caùi Taâm ñöa con gaø ñaát leân moâi. OØ où o… tieáng gaø gaùy nhö reo.
 
 
KHUÙC 3
 
CHO COÙC ÔÛ NHAØ
 
1. Heø ñeán. Chuùng toâi ñöôïc nghæ hoïc. Vaø ñoù laø nhöõng ngaøy tuyeät vôøi.
_ Cho maøy chôi moät thaùng roài tao göûi leân Thaùi ñeå dì maøy keøm cho coù söùc maø theo lôùp môùi.
Ñöôïc moät thaùng? Thoâi cuõng ñöôïc.
Laïi ruû  nhau lang thang ñi haùi maâm xoâi, vaët troäm taùo hoaëc chôi traän giaû. Coù theå ra nghóa ñòa tìm nhaët nhöõng naûi chuoái, phaåm oaûn, nhöõng boä quaàn aùo baèng giaáy xanh ñoû ngöôøi ta ñaët trong caùc xoù buïi. Baø toâi baûo ñoù laø ñoà cuùng cuûa nhöõng ngöôøi khoâng coù con, ai aên phaûi seõ bò ma nhaäp vaøo ngöôøi vaø chòu thay phaän khoâng con cho ngöôøi cuùng. Luùc ñaàu chuùng toâi sôï, nhöng sau, caùi theøm vaø caùi toø moø coøn loâi cuoán hôn. Chuùng toâi aên thöû. NGON! Aên theâm. Daàn thì vôù ñöôïc laø chia nhau cheùn saïch. Chuùng toâi coøn beù, khoâng coù con cuõng chaû sao. Nhöng thöôøng laø toâi hay ra tröôøng, xuoáng choã beáp cuûa nhaø tröôøng ñeå chôi. Boá thaèng Deà laøm lao coâng ôû ñoù. Trong kyø hoïc, baùc queùt doïn caùc lôùp vaø khu vaên phoøng, naáu nöôùc ñoå vaøo phích cho caùc thaày coâ giaùo vaø chaên nuoâi ñaøn lôïn ñeå khi naøo tröôøng coù lieân hoan thì gieát thòt. Luùc khaùc baùc troàng rau. Vöôøn rau cuûa tröôøng moãi luoáng do moät lôùp laøm, caém bieån ñeà teân lôùp ñeå ñaùnh daáu vaø chaám ñieåm thi ñua. Baùc goùp phaàn chaêm boùn theâm, rau moïc raát toát. Nhöng thích hôn caû vôùi baùc, coù leõ laø vieäc chaêm soùc maáy con gaø choïi. Baùc nuoâi gaø choïi ñeå thænh thoaûng ñi thi ñaáu. Baùc chaêm ñaøn gaø choïi cuûa baùc hôn caû chaêm thaèng Deà. Baét ñaàu laø töø  caùch choïn tröùng. Baùc baûo tröùng troøn laø troáng, tröùng daøi laø maùi. Gaø con nôû ra, khi ñaõ raùo loâng, baùc baét töøng con ra “ baám moû chaáu” töùc laø boùc ñi caùi chaám noåi leân ôû ñaàu moû ñeå luùc lôùn leân ñi ñaáu moû khoâng bò troùc. Trong ñaøn gaø con ñoâng ñeán hôn chuïc con aáy baùc laïi choïn ra nhöõng con thöôøng ñi aên leû xa ñaøn moät mình hoaëc ngöôïc laïi, con naøo khi ñaõ no moài ñeán naèm aùp ngay beân moû meï. “Thöù nhaát aên saâu, thöù nhì chaàu moû” maø. Baùc giaûi thích cho chuùng toâi theá. Toâi raát yeâu nhöõng con gaø aáy cuûa baùc vaø cuõng ñaõ töøng tham gia nuoâi chuùng nöõa. Thaèng Deà hay ruû toâi ñi baét ngoeù veà cho gaø aên. Boá thaèng Deà ñaët teân cho töøng con gaø theo teân nhöõng haûo haùn trong truyeän “ Thuyû Höû” : Con maùi chaân vaøng laø Coá Ñaïi Taåu. Con ñöïc loâng xaùm, coå ñoû tía coù ñuoâi caúng daøy vaûy maø baùc baûo ñoù laø lôùp “khaâu ñao” thì ñöôïc mang teân Voõ Toøng. Con ñöïc loâng ñen nhaùnh maø moãi khi beá noù leân baùc thöôøng haùt: “Chaân chì, maét eách ñeách sôï boá con thaèng naøo” ñöôïc mang teân raát oaùch: Hoaéc Toaøn Phong Lyù Quyø! Cöù daêm saùu ngaøy baùc laïi cho gaøra ñaáu thöû.
Toâi khoâng bieát nhöõng cuoäc choïi gaø chính thöùc dieãn ra nhö theá naøo nhöng môùi chæ xem nhöõng caëp gaø cuûa boá thaèng Deà luyeän ñaáu vôùi nhau toâi ñaõ thaáy khoaùi khoâng theå töôûng ñöôïc. Thöôøng thì caùi caûnh aáy dieãn ra nhö theá naøy: Boá thaèng Deà laáy pheân quaây laáy moät vuøng ñaát nho nhoû, ñoå caùt daøy vaøo ñaáy goïi laø “sôùi”. Baùc baét gaø ra, truøm leân mình gaø moät caùi bao vaûi nhoû trong ñöïng caùt vaø xua cho gaø chaïy nhaûy qua nhöõng thanh ngaùng cao. Baùc goïi ñoù laø thuaät “ luyeän gaân coát”. Nhöõng chuù gaø choïi sau nhieàu laàn ñeo caùt nhaûy qua raøo caûn, khi ñöôïc boû tuùi caùt ra seõ coù söùc baät cao raát toát. Tieáp ñoù laø taäp “vaàn loàng”. Gaø ñöôïc “vaàn loàng” nghóa laø gaø ñöïôc ñem gheùp ñoâi ñaáu thöû: Moãi con ñöôïc bòt moû baèng caùi tuùi da nhoû. Cöïa cuõng ñöôïc bòt hoaëc quaán vaûi. Nhöõng chuù gaø choïi xoâng vaøo nhau, moû bò bòt khoâng moå ñöôïc, chuû yeáu duøng söùc ñeå xoâ vaøo nhau laø chính, ngaõ oaønh oaïch. Chuùng toâi ngoài xung quanh hoø reo, coå vuõ.
Thöôøng thì caëp Lyù Quyø – Voõ Toøng hay caëp ñoâi taäp vôùi nhau vaø raát ít khi phaân thaéng baïi. Con Coá Ñaïi Taåu thænh thoaûng môùi ñöôïc ñoï söùc thöû vôùi “giôùi maøy raâu” – Choù gioáng cha, gaø gioáng meï, chöùc naêng chính cuûa con Coá Ñaò Taåu laø saûn sinh ra nhöõng “trang anh huøng haûo haùn”! Taäp xong baùc laáy ngheä, laáy caây ngaûi cöùu, môû naép hoøm goã laáy moät nhaùnh cuû tam thaát ra ñem giaõ roài ñun vôùi nöôùc giaûi boùp cho gaø, xoa leân caùc veát thöông vaø boùp ñuøi cho chuùng. “Ñaây laø caùch luyeän ñeå coù mình ñoàng da saét ñaây!” Baùc giaûi thích cho chuùng toâi vaäy.
Cuõng töø chuyeän luyeän “mình ñoàng da saét” naøy maø coù laàn toâi bò meï neän  cho moät traän nhôù ñôøi. Chaû laø caû toâi vaø thaèng Quyeát, thaèng Deà ñeàu mô öôùc sau naøy trôû thaønh voõ só. Hoïc caùch caùc con gaø taäp luyeän gaân coát, chuùng toâi buoäc tuùm chaët hai oáng quaàn, cho caùt vaøo vaø taäp chaïy nhaûy. Sau buoåi taäp, ngöôøi toâi bò xaây xöôùc vaø choã vaø thaèng Deà ñaõ laáy cuûa boá  cho toâi moät nhaùnh göøng( noù baûo ngheä vôùi göøng laø moät), naém ngaûi cöùu vaø baûo toâi ñaùi moät ít vaøo baùt roài troän vaø ñem xoa boùp khaép ngöôøi. Xoùt gheâ gôùm. Nhöng toâi coá chòu. Mong muoán ñöôïc laø ngöôøi coù “mình ñoàng da saét” ñaõ giuùp toâi chòu ñöïng ñöôïc caùi xoùt aáy. Nhöng chæ coù ñieàu laø sau ñaáy, caû ngöôøi toâi ñaõ boác leân moät thöù muøi khoâng deã gì daáu ñi ñöôïc. Vaø meï toâi ñaõ phaùt hieän ra. Toâi bò xôi roi, bò kì coï, bò boâi thuoác ñoû vaø bò “ caám böôùc chaân ra khoûi giöôøng”.
 
2.  Toâi coù theå bò xôi roi, bò kì coï, bò boâi thuoác ñoû – ñöôïc heát! Nhöõng thöù ñoù coù theå chòu ñöôïc. Nhöng “ caám böôùc chaân ra khoûi giöôøng”? Chaø. Hình phaït theá laø hôi nhieàu roài ñaây. Chính baø toâi ñaõ töøng maéng meï: “Chò ñaøy thaèng beù vöøa vöøa chöù. Noù coøn beù tí theá. Coù gì khoâng neân khoâng phaûi thì BAÛO cho noù. Nay ñoøn, mai phaït. Khoâng kheùo roài chò laøm noù khoâng lôùn ñöôïc cho maø xem.” Ñaáy, thaáy chöa. Theá maø meï toâi… Khoâng, toâi phaûi maùch baø môùi ñöôïc.
Chôø meï ñi khoûi, toâi leûn ngay. Luùc ñaàu cuõng coù sôï ñoâi chuùt. Nhöng khi ra ñeán ñöôøng laø toâi ñaõ PHÔÛN laém. Con ñöôøng laøng ngaøy heø ñaày naéng, ñaày caùt vaøng. Buïi tre ñaày tieáng chim,ñaày gioù. Vaït coû ñaày caøo caøo, ñaày hoa daïi. Toâi xeách laïi quaàn cho khoûi tuït. Boä quaàn aùo môùi thaät baát tieän. Hai oáng quaàn cöù ñaäp vaøo nhau, xoät xoaït ñeán khoù chòu. Caùu tieát, toâi cuùi xuoáng xaén leân treân ñaàu goái. Deã chaïy roài.
_ Xung phong! – Ñaøng sau toâi chaû bieát töø ñaâu chui ra moät toaùn nhöõng ñöùa traïc tuoåi toâi. Chuùng hoø heùt, ñuoåi nhau vaø voác caùt neùm nhau. Moät ñöùa chaïy qua vaø neùm vaøo toâi MOÄT CAÙI GÌ ÑOÙ. Hay thaät. Toâi cuùi xuoáng cuõng vô voäi naém caùt. Xung phong! Chuùng toâi GIANG THAÚNG CAÙNH NEÙM. Buïi caùt muø mòt. Caùt aøo vaøo ñaàu toâi,chui vaøo coå aùo, loït vaøo moàm. Keä, cöù chôi. Hình nhö coù ai ñoù quaùt. Toâi laøm nhö khoâng nghe thaáy. Nhöõng ñöùa khaùc cuõng vaäy. Toâi vöøa chaïy khoûi moät ñöùa naøo ñoù, ñuoåi theo moät ñöùa naøo ñoù. Oáng quaàn laïi tuït. Toâi ngaõ vaäp maët xuoáng ñöôøng. Coù thaèng naøo ñoù nhaûy cöôõi leân löng toâi “nhong nhong” maáy caùi roài  laïi uø chaïy. Toâi nhìn theo caùi quaàn coäc cuûa noù vaø theøm ñeán öùa nöôùc maét.
Khi toâi xaén laïi xong ñöôïc hai oáng quaàn, ngöûng leân thì boïn “baïn” toâi ñaõ bieán ñaâu heát. Treân ñöôøng chæ coøn toaøn laø ngöôøi lôùn. Hoï cuõng ñang ñi chôï. Toâi co gioø phoùng moät maïch, vöøa chaïy vöøa thôû. Vaø khi saép khoâng coøn hôi ñeå thôû nöõa thì chôï ñaõ hieän ra.
Ôû ñaàu coång chôï coù moät caùi leàu thôï reøn. Hai ngöôøi thôï ñang laøm vieäc. Hoï ñeàu côûi traàn, quaàn naâu daøi xaén leân quaù goái. Phì, phì, phì – chieác beã keâu. Nhöõng haït than noå leùp beùp vaø phun khoùi xanh. Moät thoûi saét saùng choùi ñöôïc loâi töø trong ñoáng than ra ñaët leân ñe.
_ Baét ñaàu!
            Baùc thôï giaø reo leân khoaùi chaù vaø moät tay caàm kìm daøi keïp chaët mieáng saét ñoû ñaët leân ñe, moät tay caàm chieác buùa con goõ nheï leân mieáng saét aáy ñeå gaït ñi nhöõng xæ than baùm quanh. Anh thanh nieân rôøi oáng beå böôùc tôùi caàm laáy chieác buùa to giô cao leân. “Chaït, choang, chaït, choang” – tieáng buùa neän chöõng chaïc vaø maïnh. Töøng chuøm hoa löûa baén ra. Toâi hoaûng hoát nhaûy luøi laïi. Nhöõng vieân löûa nhoû baén vaøo hai ngöôøi thôï vaø CHUI BIEÁN vaøo hoï. Toâi leø löôõi thaùn phuïc vaø ngaây ngöôøi ra chieâm ngöôõng caûnh ngöôøi ta cho vaøo beáp than nhöõng cuïc saét vaø vaát ra cho khaùch ngöôøi thì con dao ñaõ ñöôïc ñoùng chuoâi goã saùng loaùng, ngöôøi thì chieác lieàm cong nhö moät daáu hoûi.
            Coù saéc khoâng ñaây, oâng caû?
_ Baùc cöù ñem veà duøng thöû. Heã khoâng öng yù laïi ñem ra ñaây laáy tieàn veà! – Baùc thôï caû vui veû noùi vaäy.
Troâng baùc thaáp beù,da xanh taùi, nhöng roõ raøng laø vui tính vaø deã daõi. Baùc haøo phoùng trao caû chieác gaùo döøa treo treân vaùch cho khaùch. Vaø nhöõng oâng khaùch töï tay moi laáy trong gaùo nhöõng duùm thuoác laøo ñem vo troøn nheùt vaøo noõ ñieáu, gaép moät hoøn than nhoû coøn ñoû boû leân treân, phoàng gaân coå rít nhöõng hôi daøi soøng soïc.
Khoù khaên laém toâi môùi coù theå rôøi khoûi caùnh thôï reøn. Toâi böôùc haún vaøo chôï. Chôï ngaøy heø thích thaät. Ngöôøi ñoâng nhö kieán. Treân uï ñaát cao xaây troøn bao quanh goác caây baøng lôùn  laø nhöõng baø haøng xeùn. Baø toâi cuõng baùn ôû ñoù. Nhöng chöa ñeán vôùi baø baây giôø ñöôïc. Cöù ñi loanh quanh moät voøng xem ñaõ. Toâi ñeán haøng rau, haøng gaïo. Xì, chaùn! Nhöõng löng aùo naâu vaøng moà hoâi muoái ñoùng khoang thaéng. Oàn quaù. Chaû nghe roõ gì. Daõy haøng caù. Oà, con caù cheùp to gheâ. Bao giôø lôùn toâi seõ caâu moät con nhö vaäy.
_ Cheng cheng – Tuøng tuøng tuøng, cheng – A, moät ñaùm ñoâng. Toâi chaïy tôùi. Ôû goùc chôï coù moät voøng ngöôøi nhoán nhaùo. Coù tieáng troáng, tieáng thanh la voïng ra töø ñoù. Toâi coá kieãng chaân nhìn. Chæ thaáy toaøn löng vôùi gaùy.
_ Teát puïc töù khai, ngôøi coù pìn ñoàng da saùt, choeng choeng, tuøng tuøng tuøng – Tieáng troáng chieâng laïi thuùc. Trôøi ôi laøm theá naøo baây giôø? Toâi coá chui ñaàu vaøo. Khoâng noåi. Ngöôøi chen chaät cöùng. Ñieân tieát, toâi nhaém maét luøi laïi moät tí, chaép hai tay vaøo nhau giô thaúng veà phía tröôùc vaø nhaèm moät caùi HAÙNG ñaøn oâng cao to, lao vaøo.
_ Oái, con caùi nhaø ai ñaây. Aùi, oái… EÂ, oaét con. Laøm gì maø chen khieáp theá! Tieáng keâu, tieáng quaùt. Tai toâi bò xoaén. Toùc bò giaät. Ñaàu bò coác, löng cuõng bò maáy caùi phaùt raùt raït. Toâi nghieán raêng coá chòu. Vaø toâi môû maét ra. A.Thaáy roài. Moät ngöôøi ñaøn oâng löïc löôõng, mình ñeå traàn, loä ra nhöõng baép thòt cuoàn cuoän, ñaàu chít chieác khaên nhieãu ñoû, chieác quaàn roäng oáng maøu vaøng ngheä buoäc tuùm saùt maét caù chaân ñang muùa nhöõng ñieäu voõ laï maét. Baát chôït, ngöôøi ñoù ñöùng söõng laïi vaø giô moät tay ra. Moät thaèng beù cao gaàn gaáp ñoâi toâi, cuõng quaàn vaøng aùo ñoû, ñi giaøy vaûi ñen, caàm moät thanh kieám saùng loaùng nhaûy tôùi, raùng heát söùc cheùm “ phaäp” moät nhaùt thaät maïnh leân caùnh tay ñeå traàn cuûa ngöôøi ñaøn oâng. Moät tieáng theùt gheâ rôïn baät leân. Toâi hoaûng sôï nhaém nghieàn maét laïi. Coù tieáng ñöùa treû con naøo khoùc. Nhöng ngay sau ñoù, aùt ñi taát caû laø nhöõng tieáng reo thaùn phuïc. Toâi môû voäi maét ra. Caùnh tay cuûa ngöôøi ñaøn oâng VAÃN COØN.
_ Khieáp, löôõi kieám saéc cheùm maïnh theá maø bò baät ra nhö cheùm vaøo cao su!
_ Coù leõ oâng ta “mình ñoàng da saét” thaät.
_ HAÕI ñaáy. – Moïi ngöôøi traàm troà, baøn taùn.
_ Cao xao phaøng – cao hoä coät, loaïi taïc peät toât, mua ñai, ai mua ñai, nhaên keïo kheát laøo…
Ngöôøi ñaøn oâng ñaõ thoâi muùa voõ vaø caàm trong tay moät xaáp giaáy cao ñen ñi chaøo khaùch. Toâi ñeå yù thaáy khoâng coù maáy ngöôøi khoâng mua thuoác cuûa oâng ta. Giaù coù tieàn, toâi cuõng mua. Toâi len ñeán beân thaèng beù caàm kieám. Noù ñang giô thanh kieám cho moïi ngöôøi xem thöû. Toâi ñaùnh baïo sôø. Ñuùng, kieám THAÄT.
 
3. Ñaõ thaáy kieán boø buïng!
Thoâi, taïm bieät baùc loø reøn, taïm bieät ñaùm hoa löûa, taïm bieät con ngöôøi mình ñoàng da saét. Toâi seõ nhôù ñeán caùc ngöôøi trong mô. Toâi ñeán haøng baø toâi ñaây.
_ OÂ kìa, Cao. Sao laïi ra chôï moät mình theá naøy con?
_ Chaùu NHÔÙù baø!
_ Cha toâng moân maøy. Baø ñi chôï, toái veà chöù coù gì maø phaûi nhôù. Chaéc laïi nhôù caùi baùt buùn moïc chöù gì? Vaøo ñaây naøo. Kìa, sao quaàn laïi xaén cao voáng leân theá naøy? Giôøi ñaát, sao maø ngöôøi ngôïm toaøn caùt theá con. Ñaàu, coå, toùc nöõa naøy. Cheát. Chaéc bò ñöùa naøo noù baét naït neùm cho haû?!
Baø toâi roái rít. Baø reân leân. Baø xoay toâi nhö chong choùng. Baø coù veû raát XOÙT. Toâi khoaùi chí vì thaáy baø XOÙT nhö vaäy. Nhöng toâi khoâng muoán ñeå baø hieåu raèng toâi bò baét naït: “Chaùu ñaõ NEÙM NHAU vôùi boïn noù ñaáy!”
- Neùm nhau gì. Maøy beù tí theá naøy thì neùm ñöôïc ai! Thoâi ngoài ñaây ñeå baø ñi xin chaäu nöôùc baø röûa cho. Öù caùi gì. Ngoan roài baø mua cho caëp baùnh gioø. Hay laø aên buùn moïc? Baø baûo baùc Thoaïi baùc  aáy laøm cho moät baùt nhaù. Nhöng maø phaûi röûa maët muõi  chaân tay ñi ñaõ. Cöù ñeå nhö THAÈNG HEÀ theá naøy maø veà thì con meï maøy noù CHOÂN!
Vaâng. Thì baø ñi nhanh ñi. Baø muoán RÖÛA cho con theá naøo cuõng ñöôïc. Baùnh gioø? Buùn moïc? Aên thöù gì baây giôø? Chöa chi nöôùc mieáng toâi ñaõ öùa ra. Giaù nhö ñöôïc aên baùnh gioø tröôùc, roài röûa raùy xong ngoài cheùn buùn moïc! Maø khoâng phaûi cheùn buùn moïc ôû ñaây. Toâi seõ ñeán haøng baùc Thoaïi. Nhaát ñònh baùc seõ NHAÄN RA TOÂI. Ngaøy TOÂI COØN BEÙ, nhaø baùc Thoaïi ôû gaàn nhaø toâi, toâi vaãn thöôøng chaïy sang ñeå baùc baét ñöùng khoanh tay chaøo, hoaëc hoân leân caùi maù dính ñaày boät gaïo cuûa baùc roài chaïy khoe vôùi meï chieác baùnh neáp trong tay. Sau naøy baùc chuyeån nhaø ra chôï ñeå tieän cho vieäc laøm haøng. Nhöng nhaát ñònh baùc chöa queân toâi. Thaáy toâi böôùc vaøo haøng baùc seõ ngaïc nhieân laém. Baùc seõ möøng nöõa. Baùc seõ chaïy ñeán naém tay toâi, keùo gheá  MÔØI toâi ngoài vaø trònh troïng ñaët tröôùc maët toâi ñóa rau thôm cuøng baùt buùn moïc thôm phöùc. Oâi, muoân naêm baùc Thoaïi. Muoân naêm nhöõng sôïi buùn daøi nhoû traéng tinh, nhöõng vieân moïc kì dieäu nhuùng trong thöù nöôùc duøng noài vaùng vaøng ngaäy, noùng ñeán chaûy nöôùc maét nöôùc muõi nhöng laø nhöõng gioït nöôùc maét nöôùc muõi cuûa sung söôùng vaø haïnh phuùc!
 
4. _ Cao ôi, ñi xem ñaáu gaø khoâng?
Trôøi, laïi coøn phaûi hoûi. Ñang loay hoay vôùi caùi taøu chuoái ñònh laøm moät khaåu suùng cho cuoäc ñaùnh traän giaû tôùi, nghe thaèng Quyeát goïi, toâi vöùt luoân vaø co gioø phoùng theo noù. Chuùng toâi chaïy ra beáp tröôøng. Thaèng Deà ñang ñöùng ñôïi: Sao laâu theá, coù khi gaø nhaø mình vaøo traän roài ñaáy!
Caû ba laïi chaïy. Baõi  ñaáu gaø  thöôøng ñöôïc choïn ôû moät vò trí “trung gian” giöõa xaõ toâi vaø xaõ beân caïnh. “Ra baõi ñeán thoân Naêm” – Thaèng Deà vöøa chaïy vöøa baûo. Toâi bieát baõi aáy. Vaøo dòp teát ngöôøi ta hay toå chöùc ñua thuyeàn, leo caàu ngoâ, ñaáu vaät vaø ñu tieân ôû ñoù. Khi chuùng toâi ra ñeán nôi, baõi ñaõ coù ñoâng ngöôøi vaø hình nhö moät soá  caëp ñaáu ñaõ xong. Baõi ñöôïc chia laøm ba khu, moãi khu quaây voøng baèng daây thöøng cho moät sôùi. Loøng toâi thoaùng chuùt ghen tò khi thaáy nhieàu ngöôøi lôùn trong baõi bieát thaèng Deà. Hoï chaøo noù tröôùc vaø chæ cho noù “ sôùi nhaø”. Boá thaèng Deà ñang thaùo mieáng da bòt moû cho con Voõ Toøng. Con Lyù Quyø “chaân chì maét eách” thì chöa. Nhö ñaõ thaïo vieäc, thaèng Deà ngoài ngay xuoáng oâm laáy con Lyù Quyø vaø caån thaän gôõ voøng vaûi cuoán quanh coå chaân noù ra, ñeå loä caëp cöïa nhoïn nhö  buùt chì vaø cöùng nhö theùp. Thaèng Deà raát yeâu con Lyù Quyø vaø chuùng toâi thöôøng cuøng nhau chaêm soùc noù. Toâi bieát con Lyù Quyø coù moät chieác “vaûy caùo” raát lôïi haïi. Noù gioáng nhö moät chieác cöïa phuï naèm soùng ngay vôùi cöïa chính ôû caúng beân phaûi. Con naøo lôù ngôù bò xôi mieáng haàu doïc cuûa noù laø “toi” ngay, gaõy coå nhö bôõn.
_ Soá 8 vaø soá 21 chuaån bò. – Coù tieáng hoâ.
Moät oâng trong ban toå chöùc ñeán beân boá thaèng Deà yeâu caàu cho kieåm tra. Moãi con gaø ñöôïc ñaêng kí khoâng phaûi theo teân ñaët maø laø theo soá. Soá ñöôïc vieát trong moät mieáng giaáy nhoû vaø quaán quanh oáng quaûn buoäc laïi caån thaän ñeå khoâng laøm vöôùng gaø khi ñaáu. Con  Voõ Toøng mang soá 8, con Lyù Quyø mang soá 15. Toâi khoâng khoaùi caùch goïi theo soá naøy. Goïi theo teân nghe oaùch hôn. Nhöng thoâi, ñoù laø vieäc cuûa ngöôøi lôùn.
_ Baét ñaàu! – Khi tieáng hoâ cuûa oâng quaûn troø caát leân toâi môùi kòp nhìn sang beân kia. Con soá 21 laø moät con xaùm, ñaàu coâng mình coác, caùnh voû chai, daùng raát nhanh nheïn. Vöøa ñöôïc thaû ra noù ñaõ vöôn coå ñaùnh moät ñoøn gioù vaø lieäng ñi vaøi voøng ñeïp tuyeät. Tieáng voã tay ran leân coå vuõ cho cho ñieäu “ ra raøng” cuûa noù. Toâi nhìn sang thaèng Deà. Maët noù chaúng noùi leân moät ñieàu gì caû.  Moät tay vaãn oâm con Lyù Quyø, moät tay noù voã nheï löng con gaø yeâu nhö muoán noùi: Cöù bình tónh, roài seõ ñeán löôït maøy thoâi. Con Voõ Toøng ñöôïc boá thaèng Deà buoâng ra. Vôùi caùi veû daïn daøy chieán traän, con Voõ Toøng khoâng heà ñieäu ñaøng, cuõng chaúng toû veû noân noùng. Noù khoan thai tieán leân vaøi böôùc, caùi taûng daøy tröôùc ngöïc öôõn ra, boä loâng ñuoâi laù vaû kheõ haát haát. Noù döøng laïi ñôïi ñòch thuû, caùi moû coù ba muùi noåi voàng theá “Tam sôn” quaëp nhö  moû dieàu haâu vöôn cao.
Tieáng hoø reo chæ thöïc söï buøng leân khi con xaùm soá 21 sau moät voøng lieäng bieåu dieãn ñaõ baát ngôø aùp saùt ngay ñeán beân hoâng con Voõ Toøng, nhaûy leân ra moät ñoøn quyeát lieät vaø nhanh ñeán noãi con Voõ Toøng nhaûy neù sang traùi traùnh, thì mi maét beân phaûi cuûa noù ñaõ bò chieác cöïa nhoïn cuûa con xaùm vaïch cho moät veát khaù saâu. Thaéng ñöôïc moät ñoøn con xaùm laïi lieäng moät voøng. Nhöng ngay khi voøng lieäng cuûa con xaùm môùi gaàn keát thuùc, con Voõ Toøng ñaõ aùp ngay tôùi. Hình nhö töø cuù chòu ñoøn ñaàu tieân con Voõ Toøng ñaõ bieát ngay ñöôïc chieâu ñoäc cuûa con xaùm laø mieáng ñaù neân noù chuû ñoäng aùp saùt. Con xaùm bò lôõ nhòp ñaønh luoàn ñaàu chui qua buïng con Voõ Toøng roài nhanh choùng ngoaûnh laïi moå moät nhaùt vaøo ñaàu ñoái thuû. Hình nhö con Voõ Toøng chæ ñôïi coù vaäy. Noù hôi döôùn mình leân moät chuùt. Nhaùt moå cuûa con xaùm truùng vaøo döôùi coå con Voõ Toøng. Baát thaàn con Voõ Toøng nhaûy döïng leân. Con xaùm chöa kòp nhaû moû,ñaàu noù ñaõ bò keùo ngöôïc ñeå loä ra toaøn boä khoaûng dieàu. Toâi khoâng kòp nhìn ñieàu gì xaûy ra tieáp theo, chæ thaáy boãng döng sau cuù nhaûy döïng ngöôïc cuûa con Voõ Toøng thì con xaùm boãng nhieân ñaäp caùnh quay troøn loâng loác. Nhöng noù chæ quay ñöôïc moät choã. Ñaàu noù bò chieác moû nhö moû dieàu haâu cuûa con Voõ Toøng ghim chaët. Moät cuù nhaûy ngöôïc nöõa. Caùi ñaàu con Voõ Toøng cuùi xuoáng giöõ chaët ñaàu con xaùm, coå noù cong xuoáng, toaøn thaân tung leân trong moät cuù ñaù khuûng khieáp  cuûa mieáng haàu doïc. Toâi nghe tieáng ngöôøi heùt trong tieáng reo hoø vaø nhìn roõ khoaûng  da döôùi dieàu con xaùm bò xeû moät raõnh saâu ñeán noãi chieác cöïa cuûa con Voõ Toøng bò maéc vaøo ñoù laøm noù bò ngaõ. Caû hai con ñeàu laên. Ngöôøi ta chaïy vaøo toùm laáy caû hai vaø phaûi khoù khaên laém môùi gôõ ñöôïc ñaàu con xaùm ra khoûi moû con Voõ Toøng. Ngöïc con xaùm ñaày maùu, coå noù ngoeïo veà moät beân.
_ Gaõy coå theá thì khoâng cöùu ñöôïc. Laù chanh thoâi.
Coù gioïng moät ai ñoù raát quen vang leân ôû saùt ngay beân toâi laøm toâi giaät mình quay laïi: baùc Toä. Baùc khoâng nhìn toâi maø nhìn con gaø xaùm. Khoâng hieåu sao boãng döng toâi thaáy sôï. Maõi sau naøy toâi cuõng khoâng hieåu ñöôïc taïi sao luùc ñoù toâi laïi sôï. Coù theå laø vì toâi ñaõ nhìn thaáy maùu, maùu thaät söï cuûa keû töû traän, hay vì chính caùi gioïng ñöôïc noùi  ra moät caùch laïnh luøng khoâng moät chuùt xuùc caûm aáy? Toâi khoâng bieát.
Cuoäc choïi gaø hoâm aáy keøm theo traän thaéng quaù nhanh cuûa con Voõ Toøng khoâng ñem laïi söï haøi loøng cuûa moïi ngöôøi. Ngöôøi ta chôø ñôïi moät traän thö huøng, moät traän soáng maùi quyeát lieät keùo daøi kia. Chuùng toâi cuõng buoàn. Roát cuoäc caû hai con gaø cuûa thaèng Deà ñeàu bò loaïi vì khoâng tuaân thuû cuoäc chôi. Leä laøng laø taát caû caùc con gaø ñaõ ñaêng kí ñeàu phaûi cho ñaáu ñeå choïn ra con voâ ñòch. Con Voõ Toøng ñaõ thaéng con xaùm, caùc con gaø khaùc khi ñöôïc thaû vaøo sôùi ñeàu boû chaïy ngay hieäp ñaàu tieân. Coøn laïi con Lyù Quyø. Boá thaèng Deà baûo: gaø cuøng moät meï khoâng cho ñaù laãn nhau.
 
5. Kyø nghæ heø cuûa toâi seõ tieáp tuïc troâi ñi nhö vaäy: yeân bình vôùi nhöõng troø nghòch ngôïm voâ haïi vaø neáu coù moät luùc naøo ñoù toâi bò ñoøn thì noãi buoàn cuõng choùng qua. Ñuùng luùc cuoäc soáng ñang dieãn ra bình yeân nhö theá thì moät chuyeän xaûy ra laøm nhieàu ngöôøi trong thoân söûng soát.
Aáy laø moät buoåi saùng khi toâi coøn ñang ngoài veùt côm nguoäi thì thaèng Quyeát vaø thaèng Deà chaïy vaøo baùo moät tin ñoäng trôøi:
_ Con taøu cuûa chuùng mình bò chieám roài.
_ Ai chieám? – Toâi ngaïc nhieân.
_ Oâng thaèng Tuùc!
_ Xì… Boïn maøy noùi pheùt. Thaèng Tuùc laøm gì coù oâng?
_ Sao khoâng? Oâng noù boû laøng ñi töø laâu laåu laàu laâu roài, ai cuõng baûo cheát. Baây giôø veà roài,  oâng aáy veà vaø chieám con taøu cuûa boïn mình ñeå ôû. Caû laøng ngöôøi ta ñang noùi, maøy khoâng bieát sao?
Toâi laëng ñi. Caùi tin naøy quaû quaù söùc töôûng töôïng cuûa toâi. Toâi nhìn maët hai ñöùa. Chuùng coù veû khoâng ñuøa. Chuùng toâi keùo nhau ra soâng. Con taøu vaãn ñoù. Nhöõng con soùng vaãn bình yeân voã vaøo bôø caùt, voã vaøo maïn taøu. Con taøu khoâng traû lôøi. Noù im laëng naèm, moûi meät nghieâng veà moät beân lôïi nöôùc. Caùt ñaõ baùm ñöôïc noù vaø ñang huùt dìm noù xuoáng. Ñaõ bao naêm roài con taøu vaãn im laëng, moät söï  im laëng gaàn nhö kieâu kì, nhaãn nhuïc. Noù gioáng nhö moät vieân töôùng giaø ñang soáng nhöõng ngaøy cuoái ñôøi: phaãn chí vaø coâ ñoäc. Nhöõng lôùp sôn choáng gæ cuoái cuøng cuõng ñaõ bong ra. Ôû moät ñoâi choã, lôùp voû saét boïc ngoaøi ñaõ bò nhöõng con haø ñuïc thuûng. Tröôùc cöûa buoàng laùi, nôi xöa kia chaéc vaãn thöôøng xuyeân kieâu haõnh phaûn chieáu aùnh naéng maët trôøi treân nhöõng taám kính trong suoát, baây giôø troáng khoâng nhö moät ñoâi maét cheát. Ñoâi maét aáy ngaøy ñeâm môû to nhìn thaúng veà phía tröôùc, nhöng chaúng thaáy gì caû.
_ Vaãn nguyeân ñaáy thoâi! – Toâi ngaïc nhieân.
_ Nguyeân laø theá naøo. Maøy nhìn thaáy caùi vaùn caàu khoâng? – Thaèng Deà baám vaø chæ cho toâi.
Quaû coù ai ñoù ñaõ baéc töø  bôø leân taøu moät caùi vaùn caàu thaät.
_ Chuùng mình ra taän nôi xem sao ñi.
_ Ñöøng. Ngöôøi ta ñang caám ñaáy.
_ Ai caám?
_ Ngöôøi ta!
 
6.  Ñeán toái khi meï toâi veà thì moïi chuyeän ñaõ roõ…
Laõo Taùc ngöôøi laøng toâi, nhöng laõo ñaõ boû laøng ñi töø taän nhöõng naêm naêm saùu, naêm baûy gì ñoù. Hoài aáy laõo cuõng ñaõ coù vôï con (baø Taùc vaø baùc Toä baây giôø), coù moät neáp nhaø vaø moät maûnh vöôøn ñeå caøy cuoác. Nhöng laõo ñaõ vöùt taát caû ñaáy ñeå theo ngöôøi ta ñi buoân. Nguyeân nhaân naøo ñaõ thuùc ñaåy laõo laøm chuyeän ñoù? Coù phaûi laõo mô moät cuoäc laøm giaøu nhanh choùng, hay bò quyeán ruõ bôûi nhöõng caâu chuyeän ly kyø hoài hoäp cuûa ñôøi soâng nöôùc maø ñaùm khaùch buoân ñöôøng thuyû thöôøng ñem ra keå vôùi nhau vaø vôùi ñaùm daân laøng ra chôi beân nhöõng beáp löûa ñoàt raûi raùc trong ñeâm treân suoát daûi trieàn soâng naøy? Hay chính caûnh soáng laàm luïi, baáp beânh cuûa ñôøi caøy cuoác ñaõ laøm laõo hoaûng sôï, chaùn ngaùn vaø cuoái cuøng ñaõ röùt laõo ra khoûi nôi laõo ñaõ sinh ra, ñeå neùm vaøo cuoäc ñôøi nay ñaây mai ñoù. Khoâng ai bieát. Bôûi laõo ñi roài ñi bieät. Chæ coù nhöõng tin ñoàn bay veà. Coù ngöôøi baûo gaëp laõo laøm thaàu goã ôû phoá Laïng, giaøu laém. Coù ngöôøi baûo thaáy laõo ñang buoân da thuù ôû maõi Laøo Cai, naêm ngoùn tay ñeo ñaày nhaãn vaøng. Laïi coù ngöôøi noùi, chính hoï ñaõ taän maét nhìn thaáy laõo ñi gaùnh ñoà thueâ cho moät gaùnh xieác rong baùn thuoác cao daùn, raùch röôùi vaø gaày oám. Cuoái cuøng, moät ngöôøi baø con ñaøng ngoaïi laõo laøm ngheà moäc treân Thaùi Nguyeân veà cho bieát laø laõo hieän ñaõ laáy moät ngöôøi vôï khaùc. Ñoù laø moät ngöôøi ñaøn baø bò choàng boû vì khoâng coù con, laøm ngheà buoân beø vaø raát giaøu. Laõo Taùc soáng vôùi ngöôøi ñoù vaø caû hai vaãn tieáp tuïc buoân beø. Chuyeän aáy sau ñöôïc nhieàu ngöôøi khaúng ñònh laø ñuùng..
Coøn baây giôø thì laõo Taùc ñaõ trôû veà thì  taát caû laïi muø  tòt. Chaû ai bieát vì sao laõo laïi veà. Lieàn maáy buoåi toái, thím Quyeát sang nhaø toâi chôi. Caâu chuyeän giöõa thím vôùi meï vaø baø toâi quanh ñi quaån laïi vaãn xoay quanh vieäc laõo Taùc trôû veà. Toâi chui vaøo maøn, vôø nguû nhöng tai thì doûng leân.
_ Theá yù beân baùc Toä theá naøo, thím nghe ñoäng tónh gì khoâng? – Meï toâi hoûi. Thím Quyeát laéc ñaàu:
_ Toâi chaû hieåu nöõa. Maáy lî, baùc ôû lieàn keà ñaây maø con khoâng bieát nöõa laø.
_ Keå thì cuõng coù  caùi khoù. Baây giôø röôùc oâng laõo veà… Thím khoâng bieát chöù ngoaøi laøng ngoaøi xoùm ngöôøi ta cuõng “yù kieán” gheâ laém. Ngöôøi thì baûo neân ra ñoùn oâng laõo veà cho coù nhaân. Ngöôøi laïi: cöù thaây keä cho laõo cheát. Aùc giaû aùc baùo. Ñang töï döng ruoàng raãy vôï con maø ñi. Vôùi, baây giôø thaân taøn ma daïi laõo môùi chòu moø veà,chöù hoài aên sung maëc söôùng vaøng baïc ñaày ngöôøi, coù bao giôø laõo göûi veà cho meï con baùc Toä ñöôïc maûy  trinh naøo? Ñaáy, khoù theá… _ Meï toâi baûo vôùi thím Quyeát vaäy.
Thím thôû daøi:
_ ÖØ, soáng moãi ngöôøi moãi nhaø, cheát moãi ngöôøi moãi moà. Caùi caûnh cuûa ngöôøi ta ôû ñôøi noù cuõng nhieàu noãi eùo le laém, mình laø ngöôøi ngoaøi khoù coù theå noùi deã ñöôïc. Laém luùc toâi cöù nghó, thaät laïy vong linh oâng aáy nhaø toâi, chöù oâng aáy cheát ñi nhö vaäy laïi coøn maùt meû hôn laø soáng ñeå roài coù luùc trôû veà nhö nhaø kia…
Noùi roài thím Quyeát laïi thôû daøi laéc ñaàu. Toâi bieát thím ñang chaïnh buoàn cho caùi caûnh mình.
Thím Quyeát cuõng laø ngöôøi ñaøn baø coù caùi caûnh buoàn laém. Choàng thím laø caùn boä caån thaän, nhöng sau cuõng ruoàng raãy thím ñeå ñi laáy vôï khaùc treân tænh. Hoài ñaàu naêm ngoaùi coù tin laø chuù aáy ñaõ maát vì beänh ung thö gan. Ngaøy aáy thím cuõng khoùc, vaø sau cuõng thaáy ñoäi khaên traéng. Trong laøng coù nhieàu ngöôøi cöôøi thím veà chuyeän naøy, cho raèng ngöôøi ta ñaõ boäi baïc vôùi mình vaäy thì toäi gì maø tang vôùi chaû toùc cho naëng mình. Nghe theá thím chæ buoàn buoàn:
_ Nghóa töû  laø nghóa taän. Mình giaän ngöôøi soáng, chöù ñaâu nôõ giaän ngöôøi ñaõ cheát!
Meï toâi cho vieäc thím xöû söï theá laø ñuùng. Nhöng coøn vieäc cuûa laõo Taùc thì hình nhö caû thím, caû ngöôøi lôùn trong nhaø toâi laïi ñeàu coù veû nhö laûng traùnh vaø ngaïi moät ñieàu gì ñoù.
 
7.  Toâi gaëp thaèng Tuùc ôû ngoõ:
_ Oâng maøy veà aø?
_ Khoâng phaûi.
_ Ñuùng ñaáy. Oâng maøy veà ñang ôû ngoaøi soâng aáy.
_ Khoâng phaûi!
_ Maøy khoâng thích coù oâng aø?
 _ … Khoâng… coù, nhöng maø boá tao baûo khoâng phaûi oâng aáy.
_ Maøy coù ñi vôùi tao ra soâng khoâng?
_ Khoâng. Boá tao caám.
 
8.  _ Cao, saùng nay maøy ñi chôi ñaâu? – Meï toâi hoûi.
_ Con … con ñi chôi… ôû tröôøng.
_ ÔÛ tröôøng hay ôû ngoaøi soâng? Tao nghe noùi maøy xuoáng caû taøu chôi? – Meï toâi tröøng maét.
Toâi giaät mình.
_ Thaèng naøy gioûi thaät. Ai cho maøy ra ñaáy? Lieäu caùi thaàn hoàn ñaáy. Töø nay laø tao caám chæ, nghe chöa!
Toâi im. Quaû saùng nay toâi coù ra soâng thaät. Ñang luùi huùi rình ñoâi chim traû xem toå noù ôû  ñaâu, boãng toâi nghe tieáng chaân ngöôøi. Toâi nhìn leân. Moät oâng giaø laï.
Muoán baét chim traû thì phaûi rình luùc trôøi saép toái,luùc aáy noù môùi veà toåå,chöù saùng theá naøy noù coøn maûi ñi aên, coù baét ñöôïc choù!
Toâi ngaïc nhieân. Sao oâng bieát toâi muoán baét chim vaø oâng laø ai? Toâi nhìn kó. Oâng laõo maëc chieác aùo “ba ñôø xuy” maøu xaùm ñaõ cuõ. Ngöôøi gaày. Maët coù nhöõng veát seïo daøi suoát töø ñænh ñaàu tôùi coå. Gioáng veát dao cheùm? Khoâng phaûi, gioáng nhö bò con thuù naøo caøo thì ñuùng hôn. Khieáp.
_ Ñâeå roài luùc naøo toâi seõ baøy cho caäu laøm moät caùi baãy dính. Coù baãy dính thì ñeán coø cuõng baét ñöôïc!
            Oâng laõo laïi noùi, gioïng khaøn nhöng roõ. Vaø toâi chôït yeân taâm khi nghe caùi gioïng nhö “beø baïn” aáy!
_Nhaø oâng ôû ñaâu?
_ Nhaø thì ñaõ laø caùi choù gì. Toâi khoâng coù nhaø maø coù caû moät con taøu cô!
Toâi giaät mình. Oâ, hay laø…
_ Oâng ôû treân taøu ngoaøi soâng aø?
_ Caäu cuõng bieát con taøu aáy aø?
_ Cuûa chuùng chaùu ñaáy! – Khoâng hieåu sao toâi baät ra moät caâu nhö vaäy. Noùi roài toâi laïi hôi sôï, nhôõ ra … Nhöng khoâng, oâng laõo coù veû laïi thích nöõa. Oâng ngoài beät xuoáng bôø coû, beân toâi, caëp maét nheo laïi nhö cöôøi.
_ Toâi cuõng ñoaùn vaäy. Chaéc caùc caäu vaãn ra ñaáy ñeå “boâng nhoâng” chöù gì? Maø sao maáy böõa nay khoâng thaáy caäu ra? – Laõo hoûi, caëp maét vaãn nheo nheo.
Toâi bieát laõo laø ai roài.
_ Chaû laø toâi thaáy treân taøu coù maáy choã ñang bò hoûng. Toâi nghó laø … coù leõ phaûi coù ngöôøi ôû thöôøng xuyeân ñaáy maø troâng nom, tu söûa… Caäu cho toâi “CHUNG” vôùi nhaù. – Laõo noùi vaø chìa baøn tay ra.
_ Sao oâng khoâng veà nhaø vôùi baø vaø vôùi baùc Toä? – Caâu hoûi töï noù baät ra, chöù thaät tình toâi khoâng muoán.
Laõo Taùc nhìn toâi moät luùc. Coù leõ toâi ñaõ laøm laõo ngaïc nhieân.
_ Caäu con nhaø ai? – Laõo hoûi, gioïng raát kheõ, kheõ nhö sôï ai nghe thaáy.
Toâi nhìn ra xung quanh. Treân ñöôøng coù maáy ngöôøi ñi chôï, nhöng hoï ôû raát xa. Toâi nhìn laõo. Aùnh maét laõo hieàn, gioáng nhö maét baø toâi. Toâi thaáy yeân taâm. Toâi noùi cho laõo bieát raèng toâi “LAØ ÑÖÙA NAØO”, raèng nhaø toâi vôùi nhaø baùc Toä chæ caùch nhau caùi daäu raâm buït, vaø toâi coøn hoïc chung vôùi thaèng Tuùc con baùc Toä nöõa.
_ A, vaäy ra caäu vôùi toâi laø haøng xoùm! – Loõ nhö reo, nhöng gioïng vaãn kheõ. – Theá thì ta phaûi aên möøng cuoäc gaëp maët naøy môùi ñöôïc! _ Laõo Taùc noùi vaø voäi vaõ luïc tuùi aùo khoaùc. Toâi thaáy laõo khoaéng tay trong tuùi moät luùc roài luùng tuùng chìa ra hai baøn tay khoâng: - Cheát noãi, xin loãi caäu. Roõ toâi chaû ra caùi thaù gì. Coù nhieàu thöù ngon laém cô ñaáy, nhöng maø toâi ñeå queân heát treân taøu maát roài… hay laø… _ Laõo coù veû ngaäp ngöøng. Ñoät nhieân laõo naém laáy tay toâi: - Hay laø ta xuoáng taøu cuûa CHUÙNG MÌNH ñi.
Toâi raát muoán ruït tay laïi. Toâi hôi sôï. Toâi nhìn laõo. Maét laõo gioáng maét baø toâi. Gioáng caû maét con Ñoám khi ngaøy naøo noù ngoài beân cuøng aên chung vôùi toâi chieác baùnh chöng coùc nöõa.
Cho ñeán maõi sau naøy, khi caû moät khoaûng thôøi gian daøi ñaõ troâi qua, vaø duø ñaõ lôùn khoân toâi vaãn khoâng sao lyù giaûi noåi ñieàu gì ñaõ khieán toâi, sau caùi naém tay vaø caùi nhìn nhö caàu khaån cuûa laõo Taùc, ñaõ im laëng ñöùng leân cuøng laõo ñi veà phía bôø soâng. Coù leõ ñoù laø söï baøy ñaët coù pha chuùt bôõn côït cuûa soá phaän. Soá phaän ñaõ chìa baøn tay voâ hình cuûa noù ra, saép xeáp, ñeå trong moät buoåi saùng ñaày naéng vaø gioù, ba chuùng toâi: Moät laõo giaø cuõ kyõ, moät con taøu cuõ kyõ vaø moät thaèng beù, ngoài laïi vôùi nhau nôi maët nöôùc cöù aùnh leân nhö coù traêm ngaøn maûnh göông vôõ vaø nhöõng con luõ ñaàu muøa ñang hoái haû chaûy veà moät nôi naøo xa laéc.
 
9.                  Toâi thaáy toâi naèm tröôùc maët laõo, tay choáng caèm, ñít voång leân, coøn buïng thì daùn xuoáng khoaûng boong saét gæ haâm haáp noùng cuûa  con taøu.
            _ Nhöõng chuyeän aáy caäu coù bieát choù. Ngöôøi ta khoâng theå baén con gaáu khi noù ñang ñi kieám aên ñöôïc. Baén noù luùc aáy thì nguy hieåm laém, bò noù voà trôû laïi luùc naøo khoâng hay! – Laõo trôïn maét laøm moät ñieäu boä gheâ gôùm, nhöõng veát seïo treân maët laõo ñoû leân vaø giaät lieân hoài. – Phaûi kieân nhaãn theo huùt noù maø khoâng ñöôïc ñeå cho noù bieát. Heát muøa ñoâng laø gaáu baét ñaàu ñi tìm maät ong. Ong ôû trong hoác caây aáy! Noù treøo leân thoø chaân vaøo khoaéng maät ong bay ra bu kín laáy noù maø chích noïc. Nhöng noù khoâng chaïy ñaâu nhaù. Noù cöù aên, caùi con quyû aáy. Heát maät noù trôû xuoáng. Caäu coù bieát noù trôû xuoáng baèng caùch naøo khoâng? Öø, hoûi vaäy chöù caäu bieát theá choù naøo ñöôïc. Caäu chæ môùi rôøi vuù meï ra ñöôïc coù maáy naêm thoâi maø. Coøn laõo, laõo ñaõ ñaët chaân leân khaép caùc neûo röøng, ngaõ soâng, heûm nuùi. Laøm trai phaûi theá caäu aï. Phaûi ñi nhieàu cho ñaàu oùc noù saùng ra, chöù khoâng aù, ñôøi caäu seõ chæ laø cuïc cöùt thoâi. Toâi noùi thaät ñaáy. Caäu coù giaän toâi khoâng ñaáy? Khoâng haû. Ôø, caäu toát laém. Ñöøng coù giaän toâi. Toâi giaø roài chaû coøn soáng ñöôïc maáy noãi nöõa ñaâu…
            _ Chaùu khoâng giaän. Nhöng oâng keå tieáp ñi chöù. Con gaáu noù xuoáng caây baèng caùch naøo? – Thaáy nguy cô coù theå laõo seõ queân caâu chuyeän ñang keå giôû , toâi ñaønh ngaét lôøi laõo.
            Laõo giaät mình ngô ngaùc maáy giaây, roài cöôøi:
            _ ÖØ nhæ, caäu nhôù dai thaät. Aáy vaäy maø laõo queân ñaáy. Caùi gì nhæ, con gaáu aø… öø, noù xuoáng caây laï laém. Noù buoâng mình cho rôi ñaùnh uîch xuoáng ñaát, laên ñi laên laïi ñeå  ñeø cheát nhöõng con ong ñang baùm quanh noù, tieát maät trong gan ra ñeå choáng laïi noïc ong. Nhöng cuõng chöa theå baén noù luùc aáy ñöôïc. Phaûi ñôïi noù tænh daäy thu maät veà ñaõ roài môùi nhaèm thaúng vaøo ñaàu “anh cu” maø boùp coø…
            _ … Caäu ñöøng töôûng con vaät noù khoâng bieát gì ñaâu nhaù. Noù khoân nhö ngöôøi aáy. Ñaõ coù laàn toâi bò caëp voi noù ñuoåi. Toâi ñaõ leo toùt leân ngoïn  moät caùi caây cao roài maø cuoái cuøng toâi vaãn bò noù toùm…
            _ Cheát! – Khoâng kìm noåi, toâi buoät mieäng.
            _ ÖØ, cheát! – Laõo gaät ñaàu ñoàng yù.
            _ Chaéc noù nhoå ñöôïc caây? Hai con cô maø! – Toâi laïi hoûi.
            _ öø, nhoå ñöôïc. – Laõo laïi gaät ñaàu.- Nhöng baèng caùch naøo, caäu ñoaùn thöû xem.Chaø, troâng caùi maët caäu noù thoän ra kìa. Khoâng phaûi ngay taép löï noù quaán voøi  vaøo nhoå ñaâu. Caùi caây toâi ngoài to laém, nhoå ngay theá ñeách  naøo ñöôïc. Nhöng toâi ñaõ baûo con vaät noù khoân nhö ngöôøi aáy maø lò. Noù thay nhau xuoáng suoái huùt nöôùc leân roài phun vaøo goác caây, laáy chaân giaãm. Caäu baûo boán caùi coät ñình  aáy maø giaãm ñaát öôùt thì coøn gì. Ñaát hoaù thaønh buøn, caây khoâng coù choã baùm nöõa, theá laø ñoå keành.
            _ Cheát! – Toâi laïi taùi maët ñi vaø tim roän leân vì lo sôï. – Cheát, vaäy laøm theá naøo maø thoaùt ñöôïc?
            _ Thoaùt theá choù naøo ñöôïc? Caäu töôûng coù theå thoaùt ñöôïc trong nhöõng tröôøng hôïp nhö theá aø? – Laõo nheo maét hoûi laïi toâi.
            Toâi chòu khoâng traû lôøi ñöôïc. Toâi nhìn laõo caàu khaån. Nhöng laõo ñaõ ngoù ñi ñaâu ñaâu. Phía sau toâi, maët trôøi ñang laën. Daõy nuùi phía xa in leân neàn trôøi moät maûng  ñaäm xanh nhö mieáng bìa cactoâng khoång loà. Boùng nuùi in vaøo maét laõo. Raùng chieàu nhuoäm ñoû khuoân maët ñaày seïo vaø choøm raâu thöa cöùng öông ngaïnh cuûa laõo. Troâng laõo gioáng nhö con quyû taû trong truyeän coå Grim.
            _ Daân buoân ñöôøng röøng bao giôø cuõng phaûi coù moät caùi tuùi con trong ñöïng nhieàu thöù laém. Toaøn nhöõng thöù phoøng thaân aáy maø: Raêng hoå ñeå nhaø leân veát thöông bò choù caén. Haønh töôi chöõa noïc ong. Phaân hoå ñeå boâi vaøo chaân cho choù ñoàn thueá khoûi theo tìm. Coøn laù saün quaûng… ÖØ,chaéc caäu chöa bò raén noø ñôùp cho mieáng naøo nhæ. Caùi hoài toâi luoàn röøng chaïy haøng laäu, toâi ñaõ bò moät con raén noù taùp. Raén xanh caån thaän, caùi loaïi cöù quaán ñuoâi treân caønh caây roài buoâng mình xuoáng nhö moät caùi daây leo aáy…
            Toâi ruøng mình gheâ sôï. Coøn laõo, maët laõo cöù  tænh khoâ. Beân döôùi choã toâi naèm, con taøu ñang laïnh daàn. Maët trôøi ñaõ taét haún. Caû ñeán tieáng soùng voã maïn taøu cuõng nghe nhoû haún ñi. Chæ coù vì sao cheách qua vai laõo Taùc laø cöù moãi luùc moät  saùng leân, nhaáp nhaùy. Toâi coù caûm giaùc chính nhöõng ngoâi sao aáy cuõng ñang toø moø hoùng chuyeän laõo. Toâi khoâng muoán veà nhaø nöõa. Laàn naøo cuõng vaäy, cöù ra ñöôïc vôùi laõo laø toâi chæ muoán ôû lyø ñoù…
 
            10.  Meï toâi khoâng haøi loøng vôùi nhöõng laàn toâi ñi chôi nhö vaäy. “ Maøy lieäu hoàn ñaáy,cöù ra soâng chôi bôøi, sao cuõng coù ngaøy NGÖÔØI TA boû buøa cho roài troùi nghieán, ñem xuoáng beø chôû leân maïn ngöïôc baùn cho Möôøng thì heát ñôøi”. Meï doaï toâi vaäy. Toâi hôi sôï. Nhöng noãi sôï bò söùc huùt cuûa nhöõng caâu chuyeän ly kyø kia aùt ñi. Toâi khoâng theå ôû nhaø ñöôïc. Moät chuyeán vöôït thaùc, xung quanh coù nöôùc suûi boït, coù ñaù ngaàm vaø ma caø roàng löôïn lôø chôø baét ngöôøi bò ngaõ beø ñem veà noäp cho Dieâm Vöông. Haø Baù ñang chôø toâi.
            Toâi vaãn tìm moïi caùch ñeå troán moïi ngöôøi ra chôi vôùi laõo Taùc. Toâi vaãn say meâ laõo. Vaø laõo, bao giôø thaáy toâi ra chôi, cuõng toû veû möøng rôõ laém. Laõo vaãn keå chuyeän cho toâi nghe. Heát chuyeän treân röøng laïi döôùi bieån; heát chuyeän ngöôøi ñeán chuyeän ma. Caû chuyeän ñaøn baø laõo cuõng keå cho toâi nghe noát.
            _ Caäu coù bieát ñeách. Ñaøn baø noù nhö con ma aáy. Noù quyeán ruõ mình maø khoâng ñeå cho mình bieát aáy chöù. Ñònh ñöôïc noù coù möu gì vôùi mình thì ñaõ khoâng neân chuyeän. Aáy, cöù lôùn leân roài caäu xem toâi noùi coù ñuùng khoâng.
            Laõo noùi vaø nhe raêng ra cöôøi. Tieáng laõo cöôøi nghe thaät choái: Noù khuøng khuïc nhö nöôùc xoùc trong oáng böông. Nhöng troâng caùi caùch laõo cöôøi thì söôùng: raêng doâ ra,da maët keùo haøo keùo raõnh chaèng chòt, nhöõng veát seïo ñoû tía, hai caùnh muõi phaäp phoàng heách leân nhö hai caùi loã chuoät bò hun khoùi, ñen ngoøm ngoøm. Bao giôø cuõng theá, ñaõ cöôøi laø laõo naém raâu keùo. Coù leõ chính vì theá maø raâu laõo chæ coøn ít ñeán vaäy.
            Nhöng cuõng coù khi laõo khoâng keå gì caû. Laõo im laëng ngoài uoáng röôïu, löng coøng xuoáng, ñaàu gaät guø vaø maét thì nhö maét ngöôøi bò moäng du. Caû caùi caùch laõo uoáng röôïu cuõng laøm toâi meâ. Ai laïi uoáng röôïu maø chaû coù gì nhaém. Trong tuùi laõo chæ coù moät caùi ñinh saét. Cöù sau moãi tôïp röôïu laõo laïi ñöa caùi ñinh leân mieäng muùt chuøn chuït. Neáu chæ nghe tieáng muùt ñinh cuûa laõo thì coù theå töôûng raèng caùi ñinh ngon laém. Nhöng toâi bieát chaúng phaûi laø nhö vaäy. Bôûi moät laàn thöông laõo, toâi ñaõ vaët troäm ôû trong vöôøn nhaø ñem ra cho laõo maáy quaû chuoái xanh vaø duùm muoái. Luùc nhaø khoâng coù tieàn toâi vaãn thaáy boá toâi nhaém röôïu nhö vaäy. Laàn aáy laõo vui laém. Suoát cuoäc röôïu caùi ñinh vaãn ñeå nguyeân trong tuùi aùo. Uoáng röôïu xong roài, ñuùng hôn, heát röôïu roài, caùi bình ñöïng laøm baèng voû quaû baàu khoâ ñaõ laên ra beân caïnh, laõo voøng tay boù goái ö öû haùt. Laõo haùt nghe choái hôn cöôøi. Toâi khoâng bieát laõo haùt ñieäu gì, nhöng lôøi nghe qua maáy laàn thì toâi nhôù:
            Anh Khoaù ôi, töø khi anh caát böôùc xuoáng taøu
            Ñeå laïi vöôøn sau maét ai ngoùng ñôïi
            Sôïi daây baàu leo doïc leo ngang, tình tang, tình tang tang… !
            Laõo ñeäm vaøo cuoái caâu haùt ñieäu nhaïc  moàm cöùng queøo aáy vaø maét chôït ñoû leân. Toâi ñaõ giaät mình khi nhìn vaøo ñoâi maét aáy: noù ngaán ñaày nöôùc! Thaät khoâng deã gì coù theå baét laõo keå chuyeän vaøo luùc aáy ñöôïc, duø laø naøi næ. Bôûi luùc aáy, laõo nhö queân haún toâi beân caïnh. Haùt xong roài, tay vaãn boù goái vaø cöù theá laõo laëng ñi, maët höôùng veà phía laøng, ñôø ñaãn vaø baát ñoäng.
            Nhöõng laàn nhö theá, coù khi toâi laëng leõ boû veà. Nhöng thöôøng laø toâi  laån ra sau laõo, tìm moät nôi naøo ñoù ngoài ñôïi. Raát ít khi toâi uoång coâng. Bôûi cuoái cuøng, chaéc laø khi ñaõ tænh röôïu, theá naøo laõo cuõng tìm thaáy toâi. Laõo roái rít xin loãi toâi, toû veû ñau khoå thaønh taâm töï traùch mình ñaõ baïc aùc maø queân ñi “NGÖÔØI BAÏN BEÙ BOÛNG vaø ngoác nhö moät con vích” cuûa laõo. Luùc aáy thì toâi ñoøi gì laõo cuõng chieàu theo. Laõo keå chuyeän ma, chuyeän chaïy troán ñoàn thueá vaø höùng leân coù laàn laõo coøn giô chaân muùa tay bieåu dieãn cho toâi xem moät ñieäu voõ nöõa. Vöøa giaäm chaân uyønh uîch leân boong taøu, vöøa thôû hoån heån, laõo vöøa heùt: Song phi naøy, khai hoa naøy, ñoäc cöôùc naøy… - Coù laàn trong luùc muùa may quay cuoàng laõo ñaõ suyùt loâi caû toâi cuøng ngaõ xuoáng soâng! duy nhaát coù moät laàn toâi gaëp laõo trong traïng thaùi ñieân. Hoâm aáy laõo uoáng hôi nhieàu röôïu. Ñoät nhieân ñang uoáng laõo heùt leân moät tieáng, mieäng suøi boït vaø cöù laûm nhaûm: “Caäy naøo,baùt naøo… Trôøi ôi, nöôùc ñang daâng leân kìa, luõ ñaáy. Trôøi ôi, troâi heát roài!...” vaø laõo giaõy ñaønh ñaïch, naèm laên ra boong taøu. Chaúng coøn hoàn vía naøo, toâi nhaûy ñaïi khoûi con taøu xuoáng bôø chaïy bieán. Buoåi toái toâi ñaùnh baïo keå laïi cho baø vaø meï toâi nghe. Baø toâi thì thaàm:
            _ Coù leõ hoï noí ñuùng ñaáy. Oâng laõo bò luõ cuoán vôõ beø, maát caû vôï laãn cuûa caûi… baây giôø thì khoå. Coù leõ trôøi phaït oâng laõo vì caùi toäi boû vôï ngaøy xöa… roõ toäi nghieäp!
            _ Chaéc baø beân aáy vôùi baùc Toä giaän oâng veà chuyeän oâng ñi laáy vôï khaùc neân khoâng ra ñoùn veà nöõa haû meï? – Toâi hoûi.
            Meï toâi gaét:
            _ Kheõ caùi moàm chöù. Maøy chæ ñöôïc caùi toø moø. RANH CON. Bieát caùi gì maø cöù… Vieäc laø vieäc cuûa ngöôøi ta. Mình laø haøng xoùm laùng gieàng, daãu coù muoán tham gia vaøo thì cuõng möùc ñoä thoâi. Vôùi cuõng phaûi choïn luùc nöõa. Trong khi nhaø ngöôøi ta chöa roõ ra moân ra khoai theá naøo, mình cöù cuoáng leân laø khoâng ñöôïc. Maø tao nhaéc laïi, maøy cöù thaäm thuït ra ngoaøi aáy, nhôõ ngöôøi ta khoâng hieåu laïi cho laø maøy ra ñeå ton hoùt gì thì cheát vôùi tao!
            Meï toâi laïi ñe. Toâi im. Toâi bieát meï ñang ngaïi. Toâi lieác sang ngoâi nhaø phía beân kia haøng raøo raâm buït. Töø hoâm laõo Taùc veà ñeán nay trong thoân ngoaøi laøng ngöôøi ta baøn taùn raát nhieàu, nhöng rieâng nhaø baùc Toä thì vaãn im aéng. Söï  im laëng aáy ñaõ khieán cho khoâng ít ngöôøi  phaûi e sôï. Toâi thôû daøi vaø boãng thaáy lo lo. Coù caùi gì ñoù quaù chaäm chaïp trong caùch cö xöû cuûa ngöôøi lôùn laøm cho toâi thaáp thoûm.
 
            11.  Buoåi saùng, ñang ñöùng cho gaø aên ôû saân, toâi nghe coù tieáng goïi teân mình. Toâi quay nhìn. Baø Taùc ñang ñöùng khuaát sau buïi raâm buït phía beân kia.
            - Baø cho chaùu caùi naøy! – Baø noùi vöøa duùi vaøo tay toâi moät tuùm ba quaû chuoái, da môùi chæ vaøng vaøng.
            Toâi hôi ngaïc nhieân veà söï roäng raõi aáy. Thöôøng ngaøy baø hay maéng toâi vì toäi “beùo nghòch”. Toâi nhôù ñaõ coù laàn chæ vì vaøi quaû oåi maø baø ñaõ sang taän nhaø maùch ñeå meï ñaùnh toâi nöõa. Laàn naøy… Toâi noùi : “Chaùu xin baø!” vaø ñònh veà luoân. Baø níu laáy tay aùo toâi:
            _ Naøy chaùu. – Baø thì thaàm vaø ñaûo maét nhìn quanh – chieàu qua chaùu ra soâng chôi haû?
            Toâi giaät mình . nhôù ñeán lôøi meï doaï, toâi ñònh laéc ñaàu, nhöng roài chæ ñöùng im. Maét baø khoâng coù veû aùc.
            _ Ñöøng sôï, baø khoâng maùch ai ñaâu. Oâng … oâng aáy coù noùi gì vôùi chaùu khoâng?
            A. Toâi bieát taïi sao baø cho toâi chuoái roài.
            _OÂng aáy chaúng noùi gì caû. – Toâi laïnh nhaït.
            _ Chaùu cöù  noùi vaäy. Chaéc oâng aáy hoûi nhieàu aáy chöù. Oâng… Oâng aáy coù hoûi gì ñeán baø khoâng? – Gioïng baø naøi næ, tay vaãn giöõ chaët  aùo toâi nhö sôï toâi chaïy.
            Toâi vaãn laéc ñaàu.
            Baø coù veû hoaûng:
            _ Chaùu noùi ñi, moät tí thoâi maø. Mai roài thaèng Tuùc noù baét toå saùo, baø baûo noù cho chaùu moät con, thaät ñaáy.
            Laàn naøy thì toâi bò quyeán ruõ. Toâi baét baø höùa seõ khoâng keå vôùi ai, khoâng maùch baùc Toä vaø phaûi giöõ lôøi cho toâi con saùo . Baø gaät laáy gaät ñeå. Toâi baûo baø raèng oâng aáy keå cho toâi nghe nhieàu chuyeän: chuyeän saên gaáu, chuyeän baét raén, caû chuyeän vöôït thaùc baèng beø nöõa.
            _ ÖØ,thì ñaõ ñaønh vaäy. Nhöng  cuoái cuøng thì… chaû leõ oâng aáy laïi khoâng nhaéc gì ñeán baø aø? – Baø hoûi.
            Toâi thaät thaø laéc ñaàu. Bôûi quaû coù theá. Toâi ra chôi vôùi laõo, nghe laõo keå chuyeän nhieàu. Coøn toâi, toâi cuõng keå cho laõo nghe nhöõng gì toâi bieát. Laõo hoûi toâi taát caû chuyeän laøng xoùm. Vaø, laõo ñaõ nghe toâi y heät nhö khi toâi nghe chuyeän ma cuûa laõo: Moàm haù ra, maét trôïn troøn nhìn toâi chaèm chaëp vaø boä ngöïc gaày run run. Taát caû nhöõng bieåu hieän aáy, keát hôïp vôùi caâu laõo haùt, vôùi caùi kieåu boù goái nhìn veà laøng khieán toâi hieåu ra raèng laõo theøm nghe  chuyeän laøng xoùm ñeán chöøng naøo.
            Sau naøy, khi ñaõ traûi qua nhieàu chuyeän ñôøi, toâi nghieäm ra raèng hoài treû, nhaát laø khi coøn beù, coù khi ngöôøi ta aùc maø khoâng bieát raèng mình aùc. Coù laàn toâi baét ñöôïc moät con chim vaø cöù ñeå noù soáng vaäy maø vaët loâng ñem nöôùng. Con chim keâu choen choeùt trong tay toâi ñeán haøng giôø. Coøn khi bieát laõo Taùc theøm nghe chuyeän toâi lieàn laøm ra veû hôø höõng, kieâu kyø, baét laõo phaûi naøi næ.
            _ Caäu keå ñi caäu Cao, keå cho toâi nghe ñi. Roài toâi seõ baøy cho caäu caùch baét raén maø khoâng caàn coù thuoác boâi tay. Toâi THEÀ ñaáy. Öø, caû chuyeän toâi ñaõ chöû boïn “ma trôi” nhö theá naøo nöõa. Caäu thoâng minh laém, nghe roài nhaát ñònh caäu seõ laøm ñöôïc. Coøn baây giôø thì caäu keå nheù. Gì nhæ… AØ, caùi thaèng Toä  nhaø toâi maø cuõng ñöôïc laøm laõnh ñaïo ôû xaõ cô aø? Caäu noùi theá naøo aáy chöù, ngöõ noù thì “chæ huy” ñöôïc ai?
            Toâi bò maéc möu laõo. Toâi haêng haùi caõi laïi. Toâi noùi cho laõo bieát baùc Toä baây giôø ñaõ laø phoù chuû tòch xaõ, oai laém. Nhieàu ngöôøi phaûi neå baùc bôûi caùi chöùc aáy…
            _ Neå quaù ñi chöù. Caùi chöùc aáy caäu khoâng bieát chöù ngaøy xöa laø töông ñöông vôùi chaùnh hoäi, lyù tröôûng ñaáy. – Laõo Taùc toû veû heå haû laém, maët laõo raïng leân: - Caùi gia phaû nhaø toâi, tính cho ñeán ñôøi toâi laø vaãn coi nhö vöùt ñi caäu aï. Chaúng ai laøm neân ñöôïc troø troáng gì ra hoàn caû. Baây giôø… theá laø ÑÖÔÏC NOÙ!
            Laõo toeùt moàm cöôøi,choøm raâu baïc vaø thöa rung tít. Raát ít khi laõo Taùc hoûi ñeán baø laõo. Nhöng laàn naøo trong caâu chuyeän, neáu toâi coù nhaéc ñeán baø thì laõo cuõng guïc maët xuoáng. Laõo muoán giaáu gì trong ñoâi maét aáy? Baây giôø khi nghe baø Taùc hoûi, toâi khoâng bieát neân traû lôøi theá  naøo neân laéc ñaàu. Maõi sau naøy khi khoân lôùn, toâi môùi bieát mình ñaõ AÙC khi laøm nhö vaäy. Coù khi chæ vì söï thaät thaø cuûa mình maø mình laøm ngöôøi khaùc khoå? Toâi thaáy sau caùi laéc ñaàu cuûa toâi, maët baø laõo ruùm laïi vaø maét baø boãng môø haún ñi. “Chaéc luùc naøo oâng aáy cuõng say!” Baø noùi vôùi moät veû thaãn thôø. Baø noùi vôùi toâi vaäy hay töï an uûi mình?
            _ Chæ thænh thoaûng môùi say thoâi, oâng coù ít röôïu laém! – Toâi baûo baø vaäy.
            Chieàu qua luùc chaïy quanh loøng taøu ñeå nghòch toâi ñaõ laéc thöû  caùi voû baàu cuûa laõo Taùc: noù roãng khoâng vaø nheï teách!
            _A. chaùu nhaéc ñeán röôïu baø môùi nhôù. Ban naõy tao ra ngoaøi ngoõ sôùm, theá quaùi naøo laïi nhaët ngay ñöïôc moät chai röôïu traéng cuûa ai ñaùnh rôi. Ñeå baø cho maøy…
            Baø Taùc caäp raäp chaïy vaøo nhaø vaø luùc sau mang ra cho toâi moät chai röôïu thaät. – Chaùu khoâng bieát uoáng röôïu! – Toâi töø choái.
            _ Thì chaùu cöù caàm laáy. Baø cuõng khoâng bieát uoáng. Hay… hay laø chaùu ñem cho ai laøm phuùc thì cho. – Baø noùi vaø cheùp mieäng : _ Roõ khoå, mình coù röôïu thì khoâng bieát uoáng. Ngöôøi nghieän… khoâng coù röôïu chaéc laø hoï khoå laém ñaáy. Baø coù veû nhö ñang nhìn ñaâu ñaâu. Toâi khoâng hieåu aùnh maét aáy. Nhöng caâu noùi vöøa roài cuûa baø nhaéc toâi nhôù ñeán caùi voû baàu roãng nheï khoâng cuûa laõo Taùc.
            _ Theá thì ñeå chaùu ñem ra ngoaøi soâng cho oâng vaäy! – Toâi noùi sau moät caùi taëc löôõi.
            Maét baø saùng leân:
            _ Chaùu toát quaù. Öø thì tuyø chaùu. Nhöng phaûi kheùo, ñöøng ñeå boá meï maøy hay oâng Toä oâng aáy bieát ñöôïc roài laïi…
            Toâi höùa vôùi baø raèng toâi seõ giaáu thaät kín!
            … Seõ khoâng bao giôø toâi queân ñöôïc buoåi chieàu aáy, caùi chieàu maø toâi ra vôùi laõo Taùc cuøng chai röôïu baø Taùc NHAËT ÑÖÔÏC kia. Toâi ñaõ thaáy doøng nöôùc maét cuûa moät ngöôøi giaø caû, coâ ñôn, nhoû xuoáng nhö theá naøo. Vaø chieàu aáy, oâng chaùu toâi ít noùi haún ñi. Toâi ngoài ngaém laõo, coá gaéng hieåu xem vì sao laõo laïi xuùc ñoäng ñeán nhö vaäy. Coøn laõo, laõo caàm chai röôïu trong tay, khoâng uoáng maø maët laïi nhö say: Ñoû vaø ñôø ñaãn. Aùnh chieàu cöù chôït taét, chôït saùng leân trong maét laõo. Moâi laõo run run. Coù luùc laõo noùi moät caâu gì ñoù nhöng tieáng laõo khaøn quaù, nhoû quaù vaø nhö khoâng phaûi noùi vôùi toâi maø vôùi daõy nuùi tím xa thaúm kia vaäy.
            _ Sao oâng khoâng veà vôùi baø vaø baùc Toä maø cöù ôû ñaây maõi cho khoå? – Toâi buoät hoûi laõo vaäy.
            Laõo im laëng nhìn toâi hoài laâu roài buoàn buoàn:
            _ Caäu coøn treû quaù, coøn trong saïch quaù caäu Cao aï. Ôû caùi tuoåi nhö caäu, ngöôøi ta coù theå thanh thaûn ñeán vôùi moïi ngöôøi maø chaû sôï bò ai xua ñuoåi, laûng traùnh. Coøn laõo… laõo ñaõ bò… Aáy maát roài! – Laõo noùi vaát vaû, maët nhaên laïi vaø maét laõo laïi coù nhöõng gioït nöôùc ñuïc söõa ræ ra.
            Toâi khoâng hieåu caùi tieáng “aáy” kia trong caâu noùi cuûa laõo nghóa laø gì. Nhöng toâi ñoaùn raèng laõo ñaõ bò moät caùi gì ñoù thaät gheâ gôùm aùm aûnh. Toâi aân haän vì ñaõ laøm laõo buoàn.
 
            12.  Laõo Taùc veà laøng ñöôïc hôn moät tuaàn. Hôn moät tuaàn thoâi maø troâng laõo thay ñoåi nhanh quaù: ñieäu boä laõo cöù chaäm chaïp, uû ruõ daàn. Laõo khoâng hay keå chuyeän cho toâi nghe nöõa maø cöù thöôøng laø im laëng boù goái ngoài, maét höôùng veà phía laøng caêng thaúng nhö ñang ngoùng ñôïi moät ñieàu gì.
            Meï toâi vaø thím Quyeát laïi gaëp nhau ñeå thì thaàm:
            _ Baùc Toä gaùi coù baén tin, yù raèng baùc Toä giai baùc aáy khoâng caám. Nhöng oâng laõo ñaõ coù chaân ñi thì phaûi coù chaân veà, chöù coøn ñôïi baùc aáy ra môøi veà laø baùc aáy khoâng coù ra! Cöù nhö caùch noùi cuûa baùc gaùi thì nghe ñaâu hai baùc aáy coøn baét oâng laõo veà xin loãi baø laõo nöõa cô. Khoå, toâi nghó… Chaúng qua ngöôøi ta khoâng muoán thì baøy ñaët ra vaäy, chöù vôï choàng, boá con… Baùt nöôùc ñoå xuoáng chöù coù ñaâu nöôùc haét ngöôïc leân. Oâng cuï coù troùt  laàm lôõ gì ñi nöõa, thì baùc Toä vaãn  laø gioït maùu cuûa oâng aáy kia maø. Vôùi cöù nhö toâi nghó thì baây giôø chæ noäi caùi vieäc oâng cuï quay veà laø ñaõ chöùng toû raèng oâng cuï cuõng bieát hoái roài, mình phaän con laïi toû theá baét cheït nöõa thì cuõng khoù. Toâi cho raèng oâng laõo chaúng chòu naøo.
            _ Vaäy thím baûo khoâng chòu veà thì cöù ôû ngoaøi bôø ngoaøi baõi aáy maø cheát aø? – Meï toâi hoûi laïi.
            Thím Quyeát vaãn deõ daøng:
            _ Mình tính laø tính caùi tình theá naøo cho noù phaûi thoâi. Chöù, neáu maø noùi ñeán caùi cheát thì baùc tính cheát ôû ñaâu maø chaû ñöôïc! Caùi ngöôøi ñaõ coù gan caû ñôøi ñem ñi phieâu baït thì ngöôøi ta cuõng chaû thieáu caùi gan göûi xöông nôi ñaát khaùch  queâ ngöôøi. Ngöôøi ta coù veà laïi queâ xöa choán cuõ, cuõng chaû phaûi vì ngöôøi ta thieáu tieàn hay thieáu mieáng aên. Thieáu chaêng toâi nghó laø caùi tình nghóa aáy.
            _ ÖØ, thì ñaõ ñaønh theá. Nhöng cung caùch naøy neáu caû hai beân  cuøng caêng thì… chaû leõ cöù ñeå maõi oâng laõo ngoaøi soâng aáy aø? – Meï toâi cau coù.
            Thím Quyeát haï gioïng:
            _ Maõi laø theá naøo. Beân baùc Toä ñaõ vaäy, coøn baø con laøng xoùm nöõa chöù. Toâi nghe phong thanh ñaâu beân “xaõ hoäi” aáy, ngöôøi ta ñang baûo neáu nhaø baùc Toä khoâng chòu cho ngöôøi ra ñoùn oâng laõo veà, thì hoï seõ ñoùn ñöa oâng laõo veà nhaø an döôõng cuûa xaõ ñaáy.
            _ Gôùm, cuõng môùi chæ laø rung caây doaï khæ vaäy thoâi. Chöù töø ñoù ñeán quyeát, roài cho ngöôøi ra vôøi oâng laõo thaät thì cuõng coøn chaùn. Coù khi chôø ñöôïc vaï thì maù ñaõ söng. Vôùi laïi… cuõng chaúng deã. Baùc Toä giôø ñaõ laø phoù chuû tòch xaõ, laïi phuï traùch caû caùi moùn hoä tòch, hoä khaåu, coâng an nöõa, maø chaúng theá thì noùi cuøng kyø lyù vaãn laø vieäc rieâng cuûa gia ñình ngöôøi ta, muoán ñaùnh choù coøn phaûi ngoù maët chuû nöõa cô maø…
            Thím Quyeát nghe meï toâi noùi laïi thôû daøi.
            _ Thì toâi cuõng nghe vaäy, noùi vaäy. chæ caàu giôøi sao cho coù ai ñònh laøm gì cho oâng laõo thì nhanh leân. Chaû bieát oâng laõo  theá naøo, chöù cöù nhìn baø laõo ñaáy. Töø hoâm oâng laõo  veà ñeán  nay, baø cöù nhö ngöôøi maát hoàn. Chieàu qua gaëp toâi, chaû noùi ñöôïc gì cöù nöôùc maét ngaén nöôùc maét daøi, ñeán toäi!
            _ Saùng nay ñaáy, ai laïi tay ñang caàm con dao raønh raønh maø baø laõo cöù loay hoay keâu con goïi chaùu ñi tìm, phaûi  ñeán khi baùc Toä baùc aáy quaùt cho môùi laïi nhö tænh, caäp raäp chaïy ñi…
            Thím Quyeát keùo vaït aùo lau nöôùc maét. Meï toâi quay maët vaøo töôøng hæ muõi sìn sòt.
            _ Con nhö baø beân nhaø laø con cöù ra ñoùn oâng veà… - Khoâng chòu noåi toâi thoø ñaàu khoûi maøn goùp chuyeän.
            Meï toâi löø maét:
            _ Chuyeän ngöôøi lôùn, maøy bieát gì maø beùp xeùp. Chôø ñaáy roài tao baûo hoàn cho. Meï noùi bao nhieâu laàn  maø roài caám coù nghe, cöù thaäm thaø thaäm thuït. Chieàu qua tao thaáy ngöôøi ta baûo maøy mang caùi goùi gì ra cho oâng laõo phaûi khoâng? Cheát thaät thoâi. Nhaø ngöôøi ta con chaùu ñaày ñaøn, ai möôïn ñeán caùi maët  maøy maø maøy laøm theá. Con daïi caùi mang, roài ngöôøi ta naøo coù noùi  maøy, laïi cho laø tao “thoïc gaäy baùnh xe, laáy que côøi beáp” nhaø ngöôøi.
            Toâi im thít. Ñuùng laø chieàu qua toâi coù mang ra cho oâng laõo moät caùi goùi thaät. Ñoù laø goùi baùnh raùn baø Taùc cuõng “nhaët ñöôïc” ôû ñaâu ñoù ngoaøi coång chôï ñöa veà cho toâi. Toâi aên moät caùi, coøn laïi thì ñem ra ñaây cho oâng laõo. “Con bieát thöông ngöôøi vaäy roài trôøi Phaät phuø hoä cho con!” – Baø Taùc baûo toâi theá. Toâi ñaõ giaáu kín  vaäy maø laøm sao  meï toâi vaãn bieát ?
            _ Chuaån bò ñi. Chuû nhaät naøy chuù maøy veà thì tao göûi chuù maøy ñem ñi. Phaûi oân baøi, hoïc baøi ñi chöù. Ñaõ doát nhö  vòt maø coøn cöù nhö con cung quaêng, tí tôûn heát choã naøy ñeán  choã khaùc. Roài heát khoân doàn daïi, mang vaï vaøo thaân luùc naøo khoâng bieát ñaáy con aï! – Meï toâi maéng theâm vaäy.
 
            13.  Cuõng töôûng meï böïc thì noùi doaï, khoâng ngôø cuoái tuaàn khi chuù toâi veà, meï göûi toâi ñi theo chuù thaät. Toâi oaø khoùc. Nhöng nöôùc maét khoâng laøm meï toâi thay ñoåi quyeát ñònh : “Chæ coøn hôn thaùng nöõa laø ñeán naêm hoïc môùi roài, maøy coøn khoâng ñònh oân baøi ñi laáy söùc maø theo tieáp, cöù yø ra ñeán bao giôø?”
            Khoâng, toâi khoâng muoán yø ra. Toâi chæ buoàn. Toâi buoàn vì phaûi xa laõo Taùc. Hôn moät tuaàn nay laõo laø nieàm vui cuûa toâi. Baây giôø phaûi xa laõo, xa nhöõng caâu chuyeän kyø bí coøn dang dôû, xa caùi boong taøu gæ haâm haáp noùng, toâi thaáy mình khoå laém. Nhöng laõo Taùc laïi nhö coøn khoå hôn toâi. Buoåi toái toâi ra taïm bieät laõo, laõo cöù naém laáy tay toâi maø laéc.
            - Caäu toát laém caäu Cao aï. Laõo bieát ôn caäu nhieàu laém. Chao oâi, con vích nhoû cuûa laõo. Giaù maø laõo coøn söùc, laõo seõ ñi theo caäu ñeå baûo veä cho caäu, haàu haï caäu, ñeå caäu hoïc haønh gioûi giang. Thaät ñaáy. Vaäy maø…
            Loøng toâi buøi nguøi. Toâi an uûi laõo raèng chæ nay mai thoâi laõo seõ heát coâ ñôn. Ngöôøi ta seõ ra ñoùn laõo veà. Seõ coù ngöôøi thoåi côm cho laõo aên, mua röôïu cho laõo uoáng. Coøn toâi, toâi chæ ñi coù moät thaùng. Bao giôø naêm hoïc môùi baét ñaàu toâi seõ veà vôùi laõo. Maø laõo phaûi ñeå daønh chuyeän ñeå ngaøy aáy keå cho toâi nghe nöõa ñaáy. Toâi daën laõo vaäy. laõo gaät gaät ñaàu. Vaø toâi giaät mình khi thaáy hai gioït nöôùc maét cuûa laõo rôi xuoáng tay toâi ñang naèm trong baøn tay giaø nua, run raåy cuûa laõo. Laõo cöôøi vôùi toâi maø mieäng thì meùo xeäch.
            Chuùng toâi chia tay nhau. Ba chuùng toâi, moät laõo giaø cuõ kyõ, moät con taøu cuõ kyõ vaø moät thaèng beù con ngôø ngheäch chia tay nhau…
            Vaø toâi khoâng ngôø ñoù laø cuoäc chia tay cuoái cuøng cuûa oâng chaùu toâi. Heát kì ñi theo  ñeå chuù toâi keøm caëp hoïc theâm, khi toâi veà nhaø thì laõo Taùc ñaõ khoâng coøn nöõa.
            _ Oâng laõo maát ôû ngay ngoaøi con taøu cuõ aáy. Ngöôøi ñaâu maø gan. Naêm laàn baûy löôït xaõ cho ngöôøi ra ñoùn veà nhaø an döôõng, nhaát ñònh khoâng chòu veà. Hôïp taùc ñem gaïo thòt ra cho cuõng naèng naëc töø choái. Ñeán khi bò laøng xoùm ngöôøi ta noùi cho nhieàu quaù, nhaø Toä môùi ra thì ñeán nôi… khoâng kòp nöõa. – Meï toâi keå.
            _ Baø laõo cuõng “ñoå” ngay sau khi oâng laõo “ñi” ñöôïc maáy ngaøy… - Thím Quyeát buøi nguøi baùo cho toâi bieát vaäy. Thím coøn noùi raèng khi laøm ma chay cho oâng laõo, ngöôøi ta ñaõ tìm thaáy maáy caây vaøng laän trong vaït aùo cuûa oâng! Vaø thím laïi cöôøi, caùi cöôøi göôïng gaïo vaø heùo haét. Roài thím noùi vôùi toâi nhö noùi vôùi toâi nhö noùi vôùi moät ngöôøi baïn:
            _ Toâi baûo maø, oâng laõo veà ñaâu coù phaûi ñeå kieám mieáng côm… Thoâi, daãu sao thì hai oâng baø cuõng ñaõ xong nôï, chaû coøn khoå nöõa. Maùt maøy maùt maët roài. Caû laøng naøy töø xöa ñeán giôø, chöa bao giôø coù moät  caùi ñaùm ma naøo to ñeán theá.
            Toâi ñöùng cheát traân giöõa nhaø. Ñaâu ñaây coù tieáng con thaïch suøng taéc löôõi. Öø, ôû laøng naøy chöa bao giôø coù moät ñaùm ma naøo to ñeán theá…
 
            14.  Buoåi chieàu. Toâi ra tröôøng chôi vôùi thaèng Deà roài quay veà ruû theâm thaèng Quyeát cuøng ra soâng. Caùi Taâm thaáy chuùng toâi ñi vôùi nhau lieàn chaïy theo. Nhöng khi bieát chuùng toâi ra soâng thì noù döøng laïi, ruït coå vaøo: “Eo ôi, em öù ñi nöõa. Ngoaøi soâng coù MA OÂNG TAÙC ñaáy, sôï laém!” Toâi böïc mình ñònh thuïi cho noù moät caùi, nhöng roài laïi thoâi. Khi qua ngoõ nhaø toâi moät ñoaïn, toâi gaëp thaèng Tuùc. Coù leõ nhìn thaèng Deà côûi traàn, aùo quaán quanh coå, noù bieát chuùng toâi ñi ñaâu:
            _ Chuùng maøy ñònh ra soâng aø? Taøu cuûa chuùng maøy bò phaù roài!
            Chuùng toâi döøng laïi. Thaèng Tuùc boû tay ra khoûi tuùi quaàn veû ñeà phoøng:
            _ Tao noùi thaät ñaáy. Boá tao ñaõ ra leänh cho caùc chuù thôï ra phaù noù laáy saét ñem veà laøm caùnh coáng!
            Chuùng toâi nhìn nhau vaø khoâng ñöùa naøo baûo ñöùa naøo cuøng naém tay nhau chaïy moät maïch ra ñeâ. Thaèng Tuùc noùi ñuùng. Ngoaøi soâng, choã con taøu hoûng ñang coù nhieàu ngöôøi ôû ñoù. Coù tieáng buùa neän maïnh vaø caû aùnh löûa haøn loeù leân lieân tuïc. Caùi ca bin taøu ñaõ bieán maát vaø coù leõ ngöôøi ta ñang phaù tieáp nhöõng choã coøn laïi. Toâi caûm thaáy raát roõ baøn tay thaèng Deà cöù boùp moãi luùc moät chaët theâm tay toâi:
            _ Thoâi, veà! – Thaèng Quyeát ra leänh cuït luûn
            Chuùng toâi im laëng quay löng. Tôùi ngaõ ba ñöôøng reõ ra chôï , chuùng toâi nhö kieät söùc ngoài thuïp caû xuoáng veä coû. Chaû ñöùa naøo  noùi caâu gì. Maët trôøi ñaõ laën vaø roài toái haún. Chuùng toâi vaãn ngoài, moãi ñöùa quay nhìn moät höôùng.
            _ Thoâi, giôø thaèng Cao veà nhaø ñi. Thaèng Quyeát ñi vôùi tao, coù vieäc! – Thaèng Deà phuûi quaàn ñöùng daäy.
            Toâi hôi töï aùi. Chuùng noù coù vieäc gì maø ñaåy toâi ra? Nhöng toâi chöa kòp hoûi, thaèng Deà ñaõ keùo thaèng Quyeát chaïy maát. Toâi ñaønh veà nhaø. May quaù, nhaø ñang coù maáy baùc trong xoùm sang chôi vaø meï ñang muoán coù toâi ôû nhaø ñeå caùc baùc hoûi thaêm veà “ chuyeán ñi hoïc xa” vöøa roài. Moïi ngöôøi tíu tít. Coøn toâi, ñaàu oùc toâi coøn ñeå caû vaøo thaèng Deà vaø thaèng Quyeát neân traû lôøi chaúng ñaâu vaøo ñaâu. Vaâng, thì toâi ñaõ ñi hoïc, ñaõ ñöôïc ra thaønh phoá, ñöôïc thaáy coù con choù ñöôïc ngöôøi ta cho aên haøng caân thòt boø moät luùc. Toâi ñaõ thaáy ôû phoá coù nhöõng thaèng beù cuõng chæ baèng toâi maø ñöôïc ñeo nhöõng caùi ñoàng hoà thaät chöù khoâng phaûi baèng laù döùa guoän nhö boïn toâi ôû queâ. Vaâng, coøn nhieàu thöù laï laém… nhöng nhöõng chuyeän aáy phaûi keå cho boïn thaèng Deà, thaèng Quyeát nghe thì môùi thích.
            _ Chaùu noù môùi ñi veà coøn meät!
            Meï toâi giaûi thích vieäc cheånh maûng cuûa toâi nhö vaäy. Moïi ngöôøi ñoàng yù. Vaø ñuùng luùc caùc baùc ñöùng daäy chaøo meï toâi ñeå ra veà thì boãng nghe tieáng choù beân nhaø baùc Toä suûa roáng leân. Coù vaät gì ñoù neùm vaøo saân vaø sau ñoù laø tieáng baùc Toä gaùi chöûi ñöùa naøo ñoäng moà ñoäng maû ñem vöùt baån vaøo saân nhaø baùc. Linh tính maùch cho toâi raèng hình nhö “ COÙ CHUYEÄN” . Toâi chaïy ra heø.
            _ Cao, vaøo trong naøy! – Meï toâi quaùt.
             Toâi ñang ñònh quay vaøo thì nghe ngoaøi ngoõ boãng ñoàng loaït caát leân lôøi cuoái baøi haùt ñoàng dao “Thaû ñæa ba ba”
            Ñoå maém ñoå muoái, ñoå chuoái haït tieâu, ñoå nieâu cöùt gaø, ñoå phaûi nhaø naøo, nhaø aáy phaûi chòu!
            _ Cha tieân sö chuùng maøy. Ñem cöùt gaø veà ñoå vaøo nhaø chuùng maøy aáy. Quaân maát daïy!
            Baùc Toä gaùi tay caàm ñeøn, tay caàm choåi, chaïy ra chöûi. Con choù nhaø baùc cuõng xoâng ra suûa theo. Coù tieáng cöôøi cuûa nhieàu ñöùa, toaøn gioïng treû con. Tieáng chaân chaïy toeù veà hai ngaû.
            Chaø, tieác thaät. Taïi sao toâi laïi gaït ra khoûi traän naøy?
 
            15. Ñeå chuaån bò cho naêm hoïc môùi, toâi phaûi ngoài luïc xeù trong môù vôû cuõ nhöõng tôø giaáy traéng  coøn soùt laïi ñeå boá toâi ñoùng  laïi cho thaønh quyeån vôû môùi. Moät buoåi sôùm trong khi boá con toâi ñang chuùi vaøo vôùi coâng vieäc chaùn ngaét aáy thì coù ngöôøi chaïy vaøo goïi boá toâi baûo phaûi ra uyû ban xaõ ngay. Boá toâi voäi thay quaàn aùo roài chaïy ñi.
            _ Choác nöõa coù ra xem oâ toâ thì ra! – Boá baûo toâi vaäy. Toâi kheõ “vaâng” moät tieáng, toû veû khoâng haøo höùng laém, nhöng chaúng theå chôø ñeán “ choác nöõa” maø ngay khi boá toâi vöøa ra ñeán ngoõ toâi ñaõ tung heâ moïi thöù saùch vôû voäi vaõ phoùng theo. Toâi khoâng chaïy theo ñöôøng chính maø caét qua ruoäng ngoâ, baêng qua baõi tha ma vaø chui qua raøo vöôøn rau phía sau nhaø beáp uyû ban. Tim toâi ñaäp thình thòch. Oâ  toâ! Chaø, sao maø toâi khoaùi ñöôïc xem ñoù laø loaïi oâ toâ gì. Xaõ ñang laøm coáng, chaéc laø oâ toâ chôû gaïch. Vaäy thì noù phaûi to, coù theå coù tôùi taùm baùnh nhö chieác xe cuûa anh Long ngöôøi xoùm treân thænh thoaûng vaãn ñaùnh veà nhaø?
            Nhöng toâi ñaõ söõng laïi!
            Vaâng, toâi ñaõ söõng laïi vaø ñöùng ngaây ngöôøi ra. Khi toâi vöøa chui quañöôïc ñaùm raøo gai, nhaûy vaøo ñöôïc trong saân uyû ban thì cuõng laø luùc  nhöõng chieác oâ toâ ñaõ tôùi. Ñoù laø nhöõng chieác xe tuyeät vôøi, nhoû thoâi, nhöng tuyeät vôøi.
            _ Xe du lòch ñaáy! – Coù ñöùa naøo heùt vaøo tai toâi.
            Toâi giaät maïnh ñaàu vaø run leân. Nhöõng chieác xe con boùng laùng. Ba chieác caû thaûy, caùi ñi ñaàu maøu maän chín, caùi giöõa maøu ñen, caùi cuoái cuøng maøu söõa. Nhöõng chieác xe töø töø laên vaøo saân. Tieáng maùy eâm ru. Chieác ñeøn nhoû ôû moät beân muõi xe nhaáp nhaùy, nhaáp nhaùy, ñoät ngoät chuyeån töø maøu ñoû sang maøu vaøng roài taét khi xe döøng laïi. Böõa theo dì toâi leân Thaùi Nguyeân toâi cuõng ñaõ  troâng thaáy nhöõng chieác xe kieåu naøy nhöng chuùng phoùng nhanh  qua. Coøn baây giôø thì chuùng ôû ngay tröôùc maét toâi. Khoâng theå kìm ñöôïc nöõa, toâi saán tôùi.Luõ treû con traïc tuoåi toâi, coù ñöùa coõng em, cuõng saán tôùi. Chuùng toâi chen nhau ñeå coù theå queät tay vaøo chieác xe moät caùi. Coù ñöùa naøo huyùch cuøi tay vaøo mang tai toâi. Toâi caùu tieát quay laïi. A. Thaèng Quyeát!
            _ Naøy, chính tao nhìn thaáy nhöõng chieác xe naøy tröôùc tieân ñaáy! – Noù heùt leân  vôùi toâi, maët ñoû böøng vaø nheã nhaïi moà hoâi: - Tao ñoùn ñöôïc noù ôû coång chôï. Noù chaïy chaäm laém. Tao ñaõ baùm ñöôïc vaøo ñaèng sau nhöng trôn quaù ñeách nhaûy leân ñöôïc!
            Thaèng Quyeát haêng haùi khoe. Toâi hôi tuûi. Thì ra bao giôø noù cuõng may maén hôn toâi.
            Pin, pin! Tieáng coøi xe ñoät ngoät. Chuùng toâi giaät mình daït ra. Cöûa xe môû, töø trong xe moät ngöôøi chui ra. Ñoù laø moät anh raát beùo, maët boùng nhaãy vaø coù caùi caèm maøu xanh.
            _ Lui heát ra, caùc töôùng! – Anh ta quaùt leân, gioïng the theù nhö ñaøn baø.
            _ Boïn oân con naøy, lui heát ra kia! Chaøo caùc ñoàng chí.
            Moät tieáng quaùt. Coù ngöôøi ñaåy maïnh löng toâi. Ñoaïn ñaàu chaéc laø daønh cho boïn toâi, ñoaïn sau phaàn nhöõng ngöôøi sang troïng ñang töø trong xe böôùc ra. Tai toâi bò keùo maïnh moät caùi. Toâi nhìn leân. Baùc Toä! Baùc tröøng maét vôùi toâi roài höôùng voäi veà phía caùc oâng sang troïng giô caû hai tay ra, löng khom xuoáng. – Vaâng, kính chaøo, kính chaøo. Raát haân haïnh!
            Baùc Toä laàn löôït baét tay taát caû soá khaùch vaø luoân moàm noùi vaäy.
            _ Lui, lui ra kia. Nhöng khoâng cheát giôø!
            Tai toâi laïi bò keùo. Toâi giaät mình. Boá toâi!nhöng oâng nhö khoâng nhaän ra toâi. Trong tay oâng laø moät caùi xe ñieáu daøi!
            _ Boá, con ñaây maø! Cho con ôû ñaây xem oâ toâ! – Toâi níu tay aùo boá.
            Boá toâi giaät ra, tay döù döù chieác xe ñieáu:
            _ Cuùt! – Boá toâi gaét kheõ nhöng maët thì laïi chaúng coù veû gì laø seõ nhaân nhöôïng caû.
            Loøng ñaày thaát voïng, toâi ñaønh theo luõ treû luøi daït daàn ra coång cho ñeán khi caùnh coång saét saäp laïi tröôùc muõi. Toâi coá baùm laáy song cöûa nhìn vaøo. Chôït tim toâi nhoùi leân. Trong saân vaãn coøn moät ñöùa khoâng bò ñuoåi ra. Ñoù laø thaèng Tuùc. Thaèng Tuùc ñöùng beân caïnh boá noù. Khaùch – nhöõng oâng sang troïng, baét tay baùc Toä xong laïi cuùi xuoáng xoa ñaàu thaèng Tuùc vaø cöôøi vôùi noù. Cuoái cuøng baùc Toä vaø khaùch vaøo hoäi tröôøng. Ngoaøi saân chæ coøn thaèng Tuùc vôùi ba anh taøi xeá. Anh taøi beùo coù gioïng ñaøn baø choïc tay vaøo tuùi loâi ra bao thuoác vaø chìa cho thaèng Tuùc. Thaèng Tuùc thaûn nhieân ruùt laáy moät ñieáu ngaäm vaøo moâi. Anh taøi baät löûa cho thaèng Tuùc chaâm vaø daét tay noù ñeán beân chieác xe maøu maän chín môû cöûa. Thaèng Tuùc chui vaøo.
            Pin, pin, pin! Tieáng coøi xe reo leân ñaày khoaùi chaù. Toâi baùm chaët song saét, tay run leân. Toâi thoaùng thaáy boá toâi xaùch phích nöôùc töø beáp sau  caäp raäp chaïy  leân nhaø khaùch. Khoâng coù ai baét tay hoaëc chaøo hoûi gì boá toâi caû, nhöõng oâng sang troïng aáy! Nöôùc maét toâi muoán traøo ra.
            - Thoâi ñi ñi! – Thaèng Quyeát noùi raát kheõ beân tai toâi. Baøn tay noù naém laáy tay toâi, gôõ ra khoûi chaán song saét.
            … Suoát maáy ngaøy lieàn toâi soáng trong moät taâm traïng  tuûi hoå. Coù moät caùi gì ñoù thaät aùc ñoäc ñaõ laøm toån thöông traùi tim beù boûng cuûa toâi. Coù moät thöù aùnh saùng ñoäc ñòa vaø taøn  nhaãn ñaõ roïi vaøo nôi u toái nhaát trong loøng toâi. Chæ ra cho toâi thaáy, duø coøn raát mô hoà veà thaân theá vaø hoaøn caûnh cuûa mình.
            “Boá maøy laøm moõ!” – Thaèng Tuùc ñaõ coù laàn noùi thaúng vaøo maët toâi nhö theá. Toâi giaän run leân. Toâi seõ GIEÁT CHEÁT noù! Nhöng noù ñaõ boû chaïy! Toâi muoán ñuoåi theo nhöng chaân toâi naëng nhö chì. “Con nhaø toâng khoâng gioáng loâng cuõng  gioáng caùnh!” Thaèng Tuùc gioáng boá noù: sang troïng, luùc naøo cuõng môùi tinh, oaùch! Coøn toâi thì gioáng boá toâi: lem nhem. Ñi qua ai cuõng phaûi hôi cuùi xuoáng. Boá toâi baûo theá laø lòch söï ! Nhöng toâi thì bieát khoâng haún laø nhö vaäy. toâi ñaõ thaáy nhöõng oâng raát sang troïng ñi qua maët boá toâi maø khoâng heà khom ngöôøi. Caùc oâng aáy laø ngöôøi maát lòch söï ö?
            _ Con oâng moõ laáy con baø queùt chôï! – Thaèng Tuùc cuøng ñaùm baïn cuûa noù vaãn heùt leân moãi laàn thaáy toâi vôùi caùi Taâm ñi vôùi nhau. Toâi khoâng laøm gì ñöôïc ngoaøi vieäc naém chaët tay thaønh naém ñaám vaø lao vaøo chuùng vôùi traùi tim baàm tím. Nhöng naém ñaám chaû giaûi quyeát ñöôïc gì. Boá thaèng Tuùc vaãn laøm phoù chuû tòch xaõ, coøn boá toâi thì vaãn vaäy: beâ nöôùc, chuaån bò ñieáu ñoùm cho oâng aáy tieáp khaùch.
            _ Boá ôi, boá ñöøng ra laøm ngoaøi uyû ban nöõa!
            Khoâng chòu noåi, moät chieàu toâi noùi vôùi boá. Boá nhìn toâi, coù leõ veû maët toâi, aùnh maét toâi ñaõ noùi ñöôïc nhieàu hôn vôùi boá. Boá nhìn vaøo maét toâi raát laâu vaø boãng thaàm thì: “ Sao vaäy con? Con laøm sao theá?”
            Toâi oaø khoùc. Toâi guïc maët vaøo khoaûng ngöïc ñaày muøi moà hoâi cuûa boá toâi vaø nöùc nôû keå cho boá nghe taát caû nhöõng gì ñang laøm toâi ñau ñôùn. Boá ngoài im laëng, tay xoa leân toùc toâi. Boá cöù ngoài nhö vaäy, raát laâu, im laëng xoa toùc vaø vuoát baøn tay thoâ raùp cuûa ngöôøi leân löng toâi. Seõ khoâng bao giôø toâi queân ñöôïc veû maët cuûa boá toâi luùc aáy, khi toâi ñaõ nguoâi ngoai, ngöûng leân nhìn boá: Boá toâi nhö ñang daàn hoaù ñaù. Toâi chôït aân haän.
           
KHUÙC 4
 
CHO GAØ BÔÙI BEÁP
 
            Vaøo naêm cuoái cuûa baäc tieåu hoïc, cuoäc soáng cuûa toâi bò nhieàu ñaûo loän. Tröôùc tieân laø vieäc baø toâi bò maát ñoät ngoät. Moät buoåi tröa ôû chôï veà baø toâi keâu meät ñi naèm vaø chaû bao giôø trôû daäy nöõa. Moïi ngöôøi noùi baø toâi vaäy laø may, ra ñi nheï nhaøng, nhanh choùng. Nhöng vôùi toâi, ñoù laø nhöõng ngaøy kinh khuûng. Toâi  khoâng nhôù laø mình ñaõ khoùc baø nhö theá naøo nöõa. Maëc duø coøn beù nhöng toâi cuõng hieåu raèng toâi ñaõ bò maát ñi moät caùi gì thaät to lôùn maø khoâng gì coù theå buø ñaép ñöôïc.
            Hoïa voâ ñôn chí. Baø maát roài, nhaø toâi laâm vaøo caûnh tuùng baán. Laøm ñaùm tang cuûa baø xong, meï toâi coù ra chôï ngoài thay baø nhöng nhö ngöôøi ta noùi, meï toâi khoâng coù duyeân baùn haøng, eá aåm suoát neân cuoái cuøng meï phaûi tìm ngöôøi ñeå nhöôïng laïi gaùnh haøng xeùn vôùi caùi giaù goïi laø “ vôùt vaùt laïi ñöôïc ñoàng naøo hay ñoàng aáy”. Boá toâi cuõng ñau oám luoân vaø töø sau moät traän oám daøi ngaøy, caùi chaân phuïc dòch beáp nöôùc cho uyû ban xaõ ñaõ rôi vaøo tay ngöôøi khaùc. Moïi vieäc lôùn nhoû trong nhaø vaäy laø ñoå caû leân vai meï toâi. Meï trôû neân hay caùu gaét vaø thöïc söï chaû coøn thì giôø ñaâu ñeå maét ñeán toâi nöõa. Toâi gioáng nhö con Ñoám, coù gì aên naáy, muoán hoïc thì hoïc, chôi thì chôi.
            Ñuùng luùc aáy thì dì toâi ôû Thaùi Nguyeân laïi trôû veà. Dì toâi veà , vaø laïi moät laàn nöõa laøm thay ñoåi cuoäc ñôøi toâi. Vieäc naøy keå cuõng coù lieân quan ñeán moät söï kieän khaùc.
            Nhö toâi ñaõ nhaéc ñeán ôû ñaàu cuoán saùch naøy, ngoâi tröôøng maø chuùng toâi ñang hoïc, tröôùc kia voán laø nhaø cuûa moät oâng chaùnh naøo ñoù. Hoài caûi caùch oâng ta troán ñi Nam roài ra nöôùc ngoaøi. Baây giôø, sau bao naêm löu laïc nôi ñaát khaùch, ñeán tuoåi gaàn ñaát xa trôøi oâng laïi muoán veà ñeå ( coù leõ gioáng nhö laõo Taùc?) ñöôïc cheát ôû queâ. Nghe noùi oâng giaøu laém, göûi nhieàu tieàn veà bieáu xaõ vaø chính laø caùi ñoaøn khaùch goàm nhieàu oâng baø sang troïng ñi treân nhöõng chieác xe sang troïng hoâm naøo ñeàu laø con chaùu oâng beân taây. Toâi khoâng bieát hoï ñaõ baøn luaän vôùi xaõ nhöõng gì vaø nhö theá naøo, chæ bieát raèng naêm aáy, khi maø chuùng toâi chuaån bò böôùc vaøo naêm hoïc môùi thì coù leänh cuûa xaõ taïm hoaõn vieäc khai giaûng laïi ñeå chuyeån tröôøng cuûa toâi ñi nôi khaùc, traû laïi ñaát cho oâng “ Vieät kieàu yeâu nöôùc” ñeå oâng laáy choã xaây töø ñöôøng hoï vaø kòp laøm leã thöôïng thoï.
            Vieäc chuyeån tröôøng dieãn ra choùng vaùnh, oà aït. Taát caû baøn gheá ñöôïc khuaân xeáp  vaøo maáy gian nhaø kho cuõ cuûa hôïp taùc xaõ. Nhöõng lôùp lôùn ñöôïc xaõ boá trí cho hoïc nhôø ôû maáy nhaø daân, coøn boïn nhoùc chuùng toâi thì “coøn khoái thôøi gian ñeå hoïc, coù chaäm laïi tí chuùt chaû sao!” Baùc Toä baûo vaäy.
            Chaû sao thaät. Chuùng toâi coøn khoaùi nöõa laø khaùc. Nhöng boá meï toâi thì laïi khoâng nghó nhö vaäy. Nhaân dòp dì toâi veà baøn chuyeän chuyeån nhaø, boá toâi nghó ngay ñeán chuyeän cho toâi theo dì leân Thaùi Nguyeân tröôùc vaø giao cho dì baèng moïi caùch laäp töùc phaûi xin cho toâi ñöôïc vaøo hoïc moät tröôøng naøo ñoù cho kòp naêm hoïc môùi.
            Theá laø toâi phaûi chính thöùc xa queâ. Bieát laøm theá naøo ñöôïc. Toâi laø moät ñöùa treû. Toâi chaû coù quyeàn gì ngoaøi vieäc phaûi luoân nghe lôøi ngöôøi lôùn. Nghe boá toâi noùi, toâi oaø khoùc. Khoùc nhö khi baø toâi maát, khoùc nhö khi bò ñoøn oan. Nhöng vaãn nhö moïi khi, nöôùc maét chaû giuùp ñöôïc gì. Toâi phaûi taát taû chuaån bò leân ñöôøng.
            Chieàu tröôùc ngaøy xa queâ, taát caû boïn baïn lôùp cuõ ñeán chôi tieãn toâi. Thaèng Deà, thaèng Quyeát, thaèng Hoaø, boïn con gaùi vaø caû thaày Hoäi cuõng ñeán nöõa. Boá meï toâi mua maáy goùi keïo veà boùc ra cho chuùng toâi “lieân hoan”. Khaùc haún moïi khi, chuùng toâi chaû maáy ñöùa cöôøi ñuøa, keïo cuõng chaû aên. Trong khi thaày Hoäi ngoài noùi chuyeän vôùi boá meï toâi treân giöôøng, chuùng toâi thaàm nhaéc laïi vôùi nhau nhöõng troø nghòch ngôïm vöøa qua vaø ngaån ngô ñaët cho nhau nhöõng caâu hoûi maø chaû ñöùa naøo traû lôøi ñöôïc. Thaùi Nguyeân laø ñaâu, nôi aáy nhö theá naøo, coù gioáng queâ mình khoâng? Toâi cuõng khoâng traû lôøi ñöôïc. Toâi ñaõ leân Thaùi Nguyeân moät laàn. Toâi bieát ñoù laø nôi coù nhöõng con choù ñöôïc aên thòt boø, nhöõng thaèng beù ñeo ñoàng hoà thaät ñeán lôùp vaø coù caû nhöõng chieác xe sang troïng chôû nhöõng ngöôøi sang troïng phoùng vun vuùt treân ñöôøng nhöïa phaúng lì. Nhöng nôi aáy thaät xa laï. Ñaáy khoâng phaûi laø maûnh ñaát cuûa toâi. Queâ toâi ôû ñaây, nhöõng maùi nhaø luïp xuïp, con ñöôøng laøng goà gheà ñaày phaân traâu vaø vaøng oùng rôm muøa ngaøy gaët. Vaø caû baõi tha ma vôùi nhöõng luøm caây giaáu ñaày quaû oåi, quaû maâm xoâi chín moïng. Roài ngoâi nhaø cuûa toâi, caây mít ñang chôø vuï sai quaû, thaèng buø nhìn rôm beân vöôøn baùc Taùm… Theá maø toâi phaûi xa queâ. Boá toâi khoâng baùn nhaø maø ñeå laïi nhôø baùc Taùm troâng coi “Toâi ñeå ngoâi nhaø naøy laïi cho thaèng Cao, lôùn leân noù seõ veà…” Boá toâi baûo vaäy. Ngaøy mai chæ coù mình toâi ñi tröôùc. Boá meï toâi phaûi ôû laïi chôø lo cho xong moät soá vieäc roài seõ leân sau. Coù luùc toâi thoaùng ruøng mình. Lieäu toâi coù gioáng chuù beù con trong chuyeän coå tích xöa bò ngöôøi lôùn ñem chôû boû vaøo röøng saâu moät mình?
            Töø chieàu, caùi Taâm sang thay toâi böng keïo, nöôùc môøi moïi ngöôøi. Noù lôùn haún leân trong vai moät coâ em gaùi lo cho anh.Ñaõ maáy hoâm lieàn keå töø luùc nghe tin toâi saép phaûi ñi hoïc ôû nôi xa  maét noù luoân ñoû hoe. Noù cöù leõo ñeõo baùm theo toâi nhö moät caùi boùng, toâi ñi ñaâu noù ñi ñaáy, toâi ngoài ñaâu noù len leùn ñeán ngoài beân caïnh: Anh Cao cöù ñi hoïc cho gioûi, em ôû nhaø troâng nhaø cho. Nhöng… anh ñi roài sôùm veà nhaù.
            Toâi höùa vôùi noù raèng nhaát ñònh toâi seõ veà. Noù nhìn toâi roài nhìn ra xa, moâi baëm laïi. Khuoân maët Taâm luùc ñoù laøm toâi nhôù laïi hoài naøo khi em cuõng mím moâi, maët taùi nhôït, traùn vaõ moà hoâi ñöùng chaën con choù döõ khoâng cho noù xoâng ñeán toâi vôùi hai baøn tay beù xíu naém chaët. Vaâng…, roài ñaây trong cuoäc ñôøi, trong nhöõng ngaøy xa queâ chaéc laø seõ daøi daèng daëc, bieát coøn ai nöõa nhö Taâm daùm ñöùng ra baûo veä toâi tröôùc nhöõng aùc ñoäc cuûa cuoäc ñôøi?
            Toâi naém tay noù. Hai chuùng toâi ñi ra baõi tha ma. Hoâm baø toâi maát, ngöôøi ta ñaõ ñaép cho baø moät ngoâi moä to nhöng chæ ngay hoâm sau luõ traâu ñaõ uûi phaù maát quaù nöûa. Boá meï toâi khoâng ñaép laïi, baûo kieâng! Baây giôø, khi chuùng toâi ra thaêm baø, ngoâi moä cuûa baø chæ coøn laø moät naém ñaát beù, coâ quaïnh. Moä oâng Taùc caùch moä baø toâi vaøi böôùc vaø cuõng nhoû beù nhö vaäy. Caùi Taâm chaïy khaép baõi tha ma vaø kieám ñaâu ñöôïc moät caây cuùc daïi nhöng ñaõ sôùm coù vaøi boâng hoa ñem veà troàng caïnh moä baø. Noù laø con gaùi coù khaùc, vieäc naøy toâi chaúng baèng ñöôïc noù.
            Buoåi lieân hoan chia tay keùo daøi ñeán maõi khi trôøi toái mòt. Chuùng toâi coøn muoán ngoài vôùi nhau nöõa nhöng thaày Hoäi ñaõ ñöùng daäy nhaéc caùc baïn toâi raèng phaûi veà ñeå toâi ñöôïc ñi nghæ laáy söùc mai leân ñöôøng sôùm. Thaày  ñaët tay leân vai toâi: thaày möøng cho em. Ñöôïc ra thaønh phoá hoïc laø toát laém, ôû ñaáy coù nhieàu giaùo vieân gioûi. Em saùng daï, roài em seõ coù cô hoäi hoïc taäp tieán boä nhieàu. Bao giôø nghæ heø, coù ñieàu kieän thì xin boá meï veà ñaây chôi vôùi thaày vaø caùc baïn.
            Nöôùc maét toâi öùa ra. Khoâng, toâi khoâng thích ñi. Toâi chæ muoán ñöôïc ôû ñaây giöõa luõ baïn toâi vaø thaày. Thaày Hoäi nhö ñoaùn ñöôïc yù nghó  cuûa toâi. Thaày lau nöôùc maét cho toâi, xoa ñaàu toâi vaø cuùi xuoáng tìm naém laáy hai baøn tay toâi boùp chaët.
            Caùc baïn veà roài, toâi, thaèng Quyeát, thaèng Deà cuøng nhau ra beán soâng. Tôùi cöûa, thaáy caùi Taâm ñang ñöùng thuùt thít khoùc, toâi naém tay  noù cho ñi theo.
            Bôø ñeâ loäng gioù. Beán vaéng khoâng. Töø khi con taøu cuõ bò phaù , caùi beán troâng roäng, troáng traûi vaø buoàn teû haún ñi. Chuùng toâi ñònh xuoáng haún beán nhöng roài laïi keùo nhau ngoài xuoáng veä coû ñaõ öôùt söông ñeâm. Im laëng. Moät laùt sau boãng thaèng Quyeát kheõ baám tay toâi vaø duùi cho toâi chieác hoäp dieâm nhoû. Toâi bieát ngay laø caùi gì. Trong hoäp coù con deá cuï maø toâi vôùi noù ñaõ ñuùc ñöôïc vaø nuoâi gaàn thaùng nay.
            _ Mai maøy nhôù mang noù ñi. – Thaèng Quyeát baûo.
            Toâi môû naép hoäp. Trong aùnh saùng môø nhaït cuûa nhöõng vì sao toâi vaãn nhaän roõ con deá meøn vôùi nhöõng taûng söøng nhaün boùng. Toâi ñaët chieác hoäp xuoáng coû. Con deá ngaàn ngöø moät laùt roài laàn boø ra vaø nhö caûm nhaän ñöôïc ñieàu gì ñoù noù co gioø ñaïp gioù tanh taùch lieàn maáy caùi. Thaèng Quyeát ñònh choäp laáy, nhöng toâi giöõ tay noù laïi. Thaèng Quyeát nhìn toâi vaø coù leõ noù ñaõ hieåu. Toâi kheõ ñaåy con deá: Thoâi, maøy ñi ñi, veà vôùi söông gioù vôùi töï do. Maøy ñi tröôùc, ngaøy mai tao cuõng seõ ñi…
            Ñeâm cöù xuoáng laëng leõ. Trôøi trong, khoâng coù traêng nhöng ñaày sao. Loøng toâi tróu buoàn. Toâi muoán noùi moät ñieàu gì ñoù vôùi nhöõng ñöùa baïn thaân thieát nhaát nhöng khoâng noåi. Boãng nghe tieáng böôùc chaân khe kheõ phía sau. Chuùng toâi quay nhìn vaø ngaïc nhieân nhaän ra thaèng Tuùc:
            _ Cao ôi! – Thaèng Tuùc kheõ goïi.
            _ Maøy theo chuùng tao ra ñaây laøm gì?- Thaèng Deà hoûi gioïng khoù chòu.
            Thaèng Tuùc chæ hôi luøi laïi moät tí.
            _ Cho tao ngoài vôùi. – Gioïng noù khaån khoaûn.
            Chuùng toâi ngaïc nhieân. Thaèng Tuùc im laëng chòu ñöïng caùi nhìn cuûa boïn toâi roài noù ngoài thuïp xuoáng, xích daàn ñeán vaø ñoät ngoät duùi vaøo loøng toâi moät goùi nhoû.
            _ Maøy caàm goùi keïo naøy mai ñi ñöôøng maø aên cho khoûi khaùt nöôùc. – Gioïng noù hôi run.
            Loøng toâi chuøng xuoáng. Thaèng Deà, thaèng Quyeát quay maët ñi. Toâi coøn ñang chöa bieát laøm theá naøo thì caùi Taâm ñaõ ñoùn laáy goùi keïo.
            _ Ñeå em caàm cho. Tuùc ngoài xuoáng ñi.
            Thaèng Tuùc dòch theâm moät böôùc nöõa ñeán saùt beân toâi vaø ngoài xuoáng. Toâi nghe roõ tieáng thôû phaøo coá neùn cuûa noù.
            Chuùng toâi cöù ngoài nhö theá. Im laëng. Nghe roõ caû tieáng cuûa nhöõng con soùng voã vaøo beán troáng. Sao treân trôøi moãi luùc moät daøy vaø saùng theâm.
            _ Thoâi veà ñi! – Thaèng Deà noùi kheõ.
            Chuùng toâi ueå oaûi ñöùng leân. Töø trong xoùm ra, khoâng bieát roõ laø ôû ñaâu vaúng laïi nhòp haùt baøi ñoàng dao quen thuoäc : Dung daêng dung deû… Baát giaùc chuùng toâi cuøng naém tay nhau. Gioù raát loäng. Toâi nhaém maét laïi vaø boãng coù caûm giaùc hình nhö traùi ñaát ñang quay moãi luùc moät nhanh. Toâi nhaém maét chaët hôn nöõa. Toâi thaáy mình nheï daàn vaø choaøng môû maét ra. Toâi ñang bay leân thaät. Caùc baïn toâi cuõng ñang bay leân chaáp chôùi, chaáp chôùi vaø ñoät  nhieân cuøng bieán thaønh nhöõng vì sao.
            … Vaø ñeâm ñeâm, treân cao aáy, laãn vôùi vì sao khaùc, chuùng toâi vaãn nhìn veà traùi ñaát, nhìn veà mieàn queâ laám laùp nôi toâi ñaõ töøng ñoäi naéng ñoäi gioù maø lôùn leân, vôùi moät tình thöông yeâu voâ haïn cuøng moät noãi nhôù nhung da dieát… da dieát.
 
KHUÙC 5
 
UØ AØ UØ AÄP  (VÓ THANH)
 
            Vaäy laø toâi ñaõ xa queâ. Toâi xa queâ nhö moät haït thoùc nhoû voâ tình bò vaêng ra khoûi gaùnh luùa maø nhöõng ngöôøi daân queâ toâi vaãn gaùnh töø ruoäng veà nhaø sau ngaøy gaët. Nhöng chaúng heà chi. Moät ngaøy kia haït thoùc aáy seõ  naûy maàm vaø bieát ñaâu, moät coâ beù, moät caäu beù naøo ñoù mai naøy treân ñöôøng ñi hoïc seõ chaúng nhìn thaáy, chaïy tôùi, teõ ñoâi cuoáng laù ra vaø nhoùn laáy vaøi sôïi ñoøng ñoøng non tô boû vaøo mieäng.
            … Vaø treân ñoâi maù moïng chín kia seõ hoaùy saâu xuoáng moät nuï cöôøi…
 
1985 - 2000
 
 
 
 

0
KHÚC ĐỒNG DAO LẤM LÁP
Kao Sơn
Dung dăng dung dẻ
Dắt trẻ đi chơi
Tới ngõ nhà trời
Lạy cậu lạy mợ…
(Lũ trẻ quê tôi hát)
KHÚC 1
CHO CHÓ VỀ QUÊ
1.Tôi không nhớ mình đã được sinh ra như thế nào, nhưng sau này khi đã khôn lớn, tôi có được nghe mẹ kể lại. Khi sinh tôi, mặt trời chưa mọc. Mới quãng ba bốn giờ sáng gì đó. Không có chim kêu trước cửa. Không có mây sáng tụ lại trên nóc nhà…Nghĩa là chẳng có gì chứng tỏ điềm báo sự ra đời của một nhân tài cả. Có chăng chỉ những vì sao đêm vẫn nhấp nháy. Nhưng cả những vì sao ấy, nếu còn cố thức thì chắc chỉ để đợi mặt trời chứ không phải đợi tôi. Bố tôi vắng nhà ngay từ chiều hôm trước. Ông là người giữ chân phục dịch, làm những việc vặt giúp ủy ban xã. Có một đoàn khách ở tỉnh về. Người ta tổ chức đón tiếp những vị khách ấy và bố tôi phải thức suốt đêm trong khu nhà bếp phía sau ủy ban để mổ lợn, giết gà và bê điếu đóm cho khách. Thành thử, có mặt chứng kiến sự kiện tôi bước vào cuộc sống chỉ có mẹ tôi và thím Quyết hàng xóm và một bà đỡ. Bà tôi, người đã dằn vặt mẹ tôi, chẳng yêu gì mẹ tôi trong suốt mấy năm đầu làm dâu cuả mẹ, thì, khi nghe tôi “oe oe” một lúc cụ mới ra. Theo lời thầy bói(Bà tôi có đi xem bói) và theo sự phán đoán của những người đàn bà khác trong làng , thì tôi phải là con gái. Điều này  trái với mong ước của bà tôi: “Đã mất công đẻ, thì cố mà đẻ lấy một đứ a con trai. Như người ta dễ dàng đi thì lẫn nếp lẫn tẻ chả sao. Đàng này phải tốn bao thuốc thang cái bụng mới lùm lùm lên được thì lại…”. Bà tôi thường ngán ngẩm than phiền với mọi người vậy. Chính vì thế  khi tôi ra đời, bà đỡ đã tắm táp và bọc tã lót xong  đâu đấy cho tôi và tôi đã khóc váng lên chán , bà tôi mới chịu từ trong buồng của cụ bước ra: “Gớm, cái con đĩ ấy sao mà to mồm thế”. Đấy là lời đầu tiên bà tôi chào đón tôi . Mẹ tôi nghe rõ lời bà nhưng chỉ lắc đầu cười nhợt nhạt. Người đã gần như kiệt sức. Bà đỡ trợn mắt lên :“Sao cụ dạy thế, thằng cu đấy chứ!” “Cái gì?” Bà tôi vặn lại, mặt vẫn càu cạu : “Thằng cu, nó là một thằng cu!”Bà đỡ nhắc lại bằng một giọng đắc thắng, cứ như thể việc tôi là con trai chính do công của bà vậy. Và để chứng minh,bà đỡ lật tã lót của tôi ra. Đến lúc ấy thì bà tôi không thể dửng dưng được nữa. Bà chạy bổ đến và lập tức nhảy cẫng lên. NHẢY CẪNG LÊN! Đúng thế. Ấy là bà tôi sung sướng. Lập tức tôi bị giật khỏi tay bà đỡ để bay sang nằm trong vòng tay đang luống cuống run lên của bà tôi. Bà tôi và tôi làm om sòm cả nhà. Cả hai đều khóc. Tôi khóc vì sợ còn bà tôi thì khóc vì sung sướng. Bà tôi chiếm giữ tôi lâu đến nỗi mẹ tôi phải nài nỉ mãi mới được bà cho chiêm ngưỡng tôi môt tý, nhưng không phải là cho chiêm ngưỡng cả người mà chỉ cho xem có tý chỗ “đoạn giữa.
           Tôi vẫn nằm trong vòng tay bà tôi.Bà rung tôi, nâng lên, hạ xuống, quay hết bên này sang bên kia. Cứ chốc chốc bà tôi lại cúi xuống, cọ cặp môi ram ráp cấn quết trầu lên má tôi, lên chỗ giữa hai chân tôi. Aáy là bà tôi “thơm” tôi. Và cứ sau mỗi cái “thơm” như vậy, bà tôi lại ríu rít : “Ôi thằng cu của bà, thằng giống của bà, thằng chó con của bà. Aâu,bà thương, bà quý thằng cún con của bà nha. Cha bố cái đứa nào nó lại lừa, bảo thằng cu của bà là cái đĩ để bà cứ hắt hoài hắt huỷ cái thằng giống của bà nha…”Bà tôi cứ thế. Bản trường ca trong đó tôi là thằng cu, thằng giống, thằng chó con, thằng cún… cứ xong mỗi điệp khúc lại quay về thằng cu, thằng giống… Kéo dài mãi , không ngơi nghỉ, không biết mệt.Với bà tôi,ctôi chỉ được tặng ngần ấy tên, không phải bà tôi kém hào phóng mà chính là bà chỉ nghĩ được đến thế. Tôi ưỡn cong người lên để phản đối. Cặp môi ram ráp của bà, mùi trầu không cay cay, nồng nồng toả ra từ khắp người bà và nhất là cái kiểu bà cứ xoay tôi, liên tục nâng lên hạ xuống làm tôi sợ. Tôi hé mở mắt ra. Có cái có gì đó sáng chói ùa vào mắt tôi. Nó lung linh, nhảy nhót. Nó vụt hiện ra rực rỡ, rồi lại vụt biến mất. Những bóng đen to lớn dị thường cùng nhảy nhót quanh tôi. Tôi sợ hãi nhắm nghiền mắt lại, cố vùng vẫy nhưng không thể nào thoát ra được. Chân tay tôi bị quấn chặt cứng. Tôi khóc váng lên.
           _Bà đưa cháu cho con nào.-Mẹ tôi giơ tay ra.
           _Kệ tao. _bà tôi nói.
           _ Có khi cháu nó đói đấy, bà để con cho cháu bú một tý thôi._ Mẹ tôi cố nài nỉ.
           Bà tôi lưỡng lự. Có lẽ cái câu “cháu nó đói” đã có tác dụng. Bà tôi đành trao tôi cho mẹ tôi cùng với một lời đe: “Khéo không có đè bẹp mất nó đấy!”
           Mẹ tôi không đè bẹp tôi. Mẹ ẵm tôi vào lòng và ngay lập tức một không khí dịu ngọt và hoi hoi, nồng nồng,đầm ấm bao lấy tôi. Tưởng như nhìn thấy được cụ thể bầu không khí ấy. Tôi cảm thấy làn hơi ấm dịu ngọt ấy xoa lên đầu, lên má và vỗ nhẹ lên lưng mình. Cái đốm sáng lạ lùng ban nãy không bập bềnh nữa, không nhảy nhót nữa. Bây giờ nó đậu im một chỗ phía trên đầu tôi, lớn dần lên, toả rộng và trắng ngần ngay trước mặt tôi. Tôi dụi mắt vào khoảng trắng ấm áp ấy, hớp lấy nó và cảm thấy rất rõ một dòng nước mảnh và ngọt chảy vào, tan ra trên lưỡi. “À ơi,à à ơi..”Mẹ ru tôi nhè nhẹ. Dòng nước ngọt vẫn tiếp tục tan ra trên lưỡi tôi, thấm vào người tôi. Tôi sẽ ngủ đi được nếu như thỉnh thoảng bà tôi ngồi bên mép giường không cúi xuống vạch tã lót của tôi ra để đặt lên một bên mông tôi cặp môi khô rám của mình. Tôi lại ưỡn cong người lên.
           Mãi đến sáng hôm ấy, khỏang nửa buổi, bố tôi mới lật đật chạy về. Ôâng không vào với mẹ con tôi ngay mà cứ ề à nói chuyện với ai đó ở  nhà ngoài. Mãi sau bà tôi hình như có việc chạy đi đâu đó bố tôi mới rón rén đến bên tôi. Lúc đó tôi chưa hình dung ra được bố tôi như thế nào. Tôi chỉ thấy đó là một cái bóng to lớn và sần sùi đen. Cái bóng ấy thoạt tiên che lấp khoảng sáng ở cửa buồng và sau thì vén cửa màn lên thò nửa người vào. Cái bóng ngắm tôi, đưa tay quệt quệt vào má tôi và kêu ê ê ê… Có mùi gì rất lạ toả ra từ cái bóng ấy. Tôi hoảng sợ nhắm nghiền mắt lại và dụi mặt vào  ngực mẹ.
           _Khiếp, chân tay người ngợm vậy mà…Thôi, ông ra đi không có con nó sợ. À à ơi… - Mẹ lại ru tôi.
           _Thì để xem tí đã nào. Cu thật chứ? –Cái bóng thò tay vén tã tôi lên.
           Mẹ tôi hất ra.
           _Cu đâu? Đĩ!
           _Đĩ cũng được. Chỉ có điều là nếu thế thì “đằng ấy” đừng có chén cỗ “mùng rục” kia nữa. Tớ phải nói mãi ông chủ nhiệm mới chịu để cho đấy. Con lợn béo ra phết.
           _ Thôi ông đi đi với con lợn của ông. Mùng rục với chả mùng riệc, đây khỏi cần.- Mẹ tôi nói dỗi vậy và hơi xoay người vỗ vào lưng tôi. – À ơi, thằng cu cuả mẹ nha, cái đĩ của mẹ nha.Mẹ con mình chả cần cái của ăn xin ấy nha, à à ơi…
           _ Được rồi, để lát rồi tớ nấu nó lên, vứt vào đấy nắm gạo nữa xem có thèm không, hì hì…
           Cái bóng lại quệt ngón tay vào má tôi lần nữa rồi hì hì đi ra. Tôi  đã tưởng yên thân, nhưng cái bóng ấy vừa ra khỏi thì ở nhà ngoài có nhiều tiếng cười nói, và rồi nhiều cái bóng khác lại ùa vào vén màn của mẹ con tôi lên. Vẫn sù sì đen, vẫn những cái mùi rất lạ. Và lần này tôi không chỉ bị quệt má, bị lột tã, bị giằng ra khỏi mẹ tôi để nâng lên, hạ xuống, xoay đi, xoay lại mà còn bị gọi bằng nhiều cái tên lạ lùng khác nữa…
           Làm thằng cu thật chẳng thú gì!
2. Tôi được sinh ra trong một hoàn cảnh như vậy. Hơi láo nháo, hơi thô vụng và đầy vẻ dân dã. Nhưng tôi không buồn, đúng ra, chưa biết buồn. Thế giới mở ra trước mắt tôi còn đang đầy quyến rũ: Khoảng ngực trắng ngọt ngào của mẹ tôi. Trần màn màu cháo lòng. Ngọn đèn dầu lúc toả sáng rực rỡ, lúc lại thu nhỏ như một hạt đỗ xanh. Những bóng đen đến rồi đi cùng những tiếng cười nói nghe rất lạ, những mùi hơi rất lạ. Tôi không muốn nằm. Mặt giường cứng đơ làm tôi sợ. Tôi thích được bế. Mẹ tôi thương tôi nên đêm nào người cũng ngồi suốt đêm để ôm tôi. Sau kì sinh nở, mẹ tôi yếu đi rất nhiều. Được vài tuần, mẹ tôi đã phải đứng dậy tự làm lấy mọi việc : nấu cơm, giặt dũ, bèo rau cám lợn, xay lúa giã gạo…Nghĩa là tất cả những việc mà một người đàn bà nhà quê phải cáng đáng. Bà tôi vẫn ngồi với gánh hàng xén ngoài chợ nên chỉ bế tôi lúc được ở nhà. Aàm ĩ nhất vẫn là lúc bà bế tôi. Tôi vẫn không thể nào quen được cặp môi của bà tôi.Tôi muốn bà gọi tôi thế nào cũng được: là chó , là mèo, là cái đĩ, là thằng cún con ,tuỳ.Nhưng đừng có thơm tôi và nhất là đừng lột tã lót của tôi ra. Tôi giãy lên khóc nhưng bà tôi vẫn cứ thế. Tôi thích bố hơn. Oâng thường cong người lại đặt cho tôi nằm lọt trong lòng và dập dình “Oái ,cu cậu cười kìa, mẹ bố cái miệng, há há !...”Bố tôi cười và dập dình mạnh hơn.
           _Anh có bỏ ngay nó xuống không, xóc thế thì nó gãy cổ mất! _ Bà tôi la lên.
           Bà chỉ lo xa. Tôi không gãy cổ. Tôi chỉ thích!
           Có gì nữa trong những ngày tôi còn bé tí?  
           Những con cá chép màu đỏ bằng nhựa mà dì (em gái mẹ) ở Thái Nguyên về  chơi đã mua cho. Tôi vồ lấy và vập mồm vào đấy! Bà tôi lại la lên và người ta đã giật con cá ra khỏi tay tôi để treo lên một sợi dây trên cọc màn. Tôi cố với nhưng không tới. Tôi khóc. Sợi dây treo con cá không vì thế mà dài ra. Con cá  nhựa cứ ở trên cao cùng với nỗi thèm thuồng của tôi.
           Con gấu bằng cao su. Bố tôi bóp, đít nó kêu “choét choét” . Tôi bê nhét nó vào mồm. “Rồi thằng bé đến lở hết mép thôi,cao su là nó có “ chất ngứa”!”Và mẹ tôi cũng buộc con gấu treo cao lên.Con gấu không kêu nữa.
           Và những quả bóng xanh, đỏ,tím, vàng người ta cũng đem treo lên… Tôi đúng là bị biến thành con chó, chỉ được phép giương mắt nhìn những thứ mà mình  thích,nhưng không thể gặm mõm vào được.
           Còn gì nữa?
           Khi tôi chập chững biết lần giường bò đi, nghĩa là khi tôi đã có thể lần tới những gì mình thích, thì những thứ ấy vẫn tiếp tục bị giật lại nhiều lần. Mẹ tôi không muốn mâm bát bị xô vỡ. Bà tôi không muốn những thức ăn mặn giây ra làm ngứa kẽ tay tôi. Còn bố tôi thì đét vào tay tôi : Phải nằm im cho có tư thế chứ, ông tướng!
           Tôi rất ghét ăn bột. Tôi muốn được vục tay vào bốc cơm trong bát của mẹ tôi. Nhưng  mẹ tôi lại bế tôi lên, dằn ngửa tôi ra để ấn thìa bột vào. Tôi khóc, tôi phun bột nhão lên cả mặt mẹ. Mẹ tôi mắng tôi là “KHẢNH”.
           Rồi tôi biết đi, ĐI BẰNG HAI CHÂN. Tôi biết chạy. Cũng CHẠY BẰNG HAI CHÂN. Tôi đuổi theo con mèo để túm lấy đuôi nó. Nó cào vào tay tôi rồi leo tót lên ngọn cau. Tôi vào bếp lấy cái sàng thóc ra úp lên lưng con chó đốm. Con chó đốm ăng ẳng chạy cõng theo chiếc sàng cùng chạy. Tôi thích quá. Tôi gọi cái Tâm con bác Tám ở nhà phía bên kia rào sang và hai chúng tôi cùng cưỡi lên cái sàng làm ngựa. Con ngựa kêu ăng ẳng. Cái Tâm thích quá cười khanh khách. Tôi cũng cười khanh khách.
           “Nhong nhong nhong , ngựa ông đã về, cắt cỏ bồ đề, chongựa ông ăn..”Chúng tôi ra sức nhún nhảy, “con ngựa” ăng ẳng được thêm một lúc nữa rồi im. Đúng lúc đó mẹ tôi về.
           _Mẹ ơi, mẹ nhìn con cưỡi ngựa này.- Tôi gọi để khoe mẹ.
           Mẹ tôi chạy đến,giật chúng tôi ra khỏi vòng tay nhau, ra khỏi “con ngựa”.
           _Hỏng hết sàng của tao giờ!
           Mẹ tôi quát và nhấc chiếc sàng ra. Bên dưới là con Đốm. Người nó như bẹp gí, mắt lồi ra, nó có vẻ sắp chết.Mẹ tôi lu loa lên. kêu giời đất.Mẹ túm lấy tôi và cái Tâm, phát vào mông mỗi đứa mấy cái thật lực rồi mẹ ôm con Đốm vào bếp, lấy gio nóng xát vào bụng cho nó. Chúng tôi chạy theo. Mẹ đuổi chúng tôi ra:
           _Cút đi, cái đồ ác, tí tuổi đã ác!
3.Đêm. Tôi nằm gọn trong lòng bà. Bây giờ tôi không sợ bà nữa. Bà chiều tôi nhất cả nhà. Mẹ tôi đã từng phát vào mông tôi. Bố tôi đã từng đét vào tay tôi. Còn bà thì chưa bao giờ.
_Thằng cún “ĐÍT TÔN” của bà đây. Mai kia bà nằm xuống thì nó chống gậy cho bà này, nó làm giỗ cho bà này. Hàng năm thanh minh, nó đi tảo mộ cho bà nữa, nhể. Bà DIÊU thằng chó con của bà lắm cơ…
Bà vẫn nựng tôi vậy. Bà gọi “Đít tôn” thay cho “Đích tôn”, nói “Diêu” chứ không nói “Yêu”. Nhưng chẳng cần. Tôi không giận bà. Tôi thích được nằm bên bà để bà kể cho nghe chuyện cổ tích. Bà biết nhiều chuyện cổ tích : chuyện Sơn Tinh, Thuỷ Tinh, chuyện Cóc kiện trời, Tấm Cám, Trê cóc, chuyện Chúa Ba…nhiều lắm. Nằm nghe bà kể, tôi ngủ lúc nào không hay và trong giấc ngủ tôi thường mơ thấy mình được là hoàng tử, là chó ,là mèo, là trê, là cóc.
4.Trời mưa.Từ mái tranh nhà tôi, những giọt nước rỏ xuống biến thành những chiếc bong bóng trắng. Tôi gọi cái Tâm sang và cùng xé những tờ giấy, bứt những chiếc lá mây cong cong làm thuyền thả xuống rãnh nước trước nhà. Con thuyền bập bềnh, bập bềnh, từ từ trôi, xa dần và cuối cùng biến mất sau màn mưa. Con thuyền ấy trôi về đâu? Chắc là về nơi xa kia, chỗ đang có tiếng trống trận ầm ì. Thuỷ Tinh đang đánh nhau với Sơn Tinh để được cưới nàng công chúa xinh đẹp. Cũng có thể nó đang chở những con cóc, con gà cùng nhiều con vật khác nữa lên đánh nhau với giời. Tôi nghĩ thế. Cái Tâm lại thầm thì: “Thuyền của mình đang chở cô Tấm đi dự hội đấy!”
_ Cô Tấm cưỡi ngựa chứ không đi thuyền.- Tôi cãi.
_Đừng cưỡi ngựa,- cái Tâm rụt rè. - Mẹ đánh đấy.
Tôi ngạc nhiên và chợt nhớ đến cái sàng và con Đốm. Nhớ cả cái đét mông nữa.Ừ, thì thôi, để cô Tấm đi dự hội bằng thuyền vậy.
5.Nhà cái Tâm có một mảnh vườn trồng đỗ và bác Tám thường bắt cái Tâm phải ngồi ngoài vườn đuổi chim gáy. Những con chim gáy này không giống những con chim mà ông thằng Quyết nuôi. Chim gáy nhà ông thằng Quyết được nhốt trong lồng, rất dạn người, hót “cục rù”rất hay. Còn lũ chim chúng tôi thấy ngoài vườn nhà cái Tâm thì khác. Chúng ở mãi đâu đâu bay đến đậu trên ngọn xoan và thỉnh thoảng lại sà xuống mổ những búp đậu non. Cái Tâm rất ghét những con chim ấy. Nó thường rủ tôi ra vườn cùng ngồi giật giật sợi dây có treo những chiếc ống bơ trong đựng vỏ ốc làm chúng kêu lóc xóc để xua chim. Lúc đầu tôi rất thích nhưng mãi rồi cũng chán. Tôi rủ cái Tâm bày trò làm nhà. Chúng tôi chui vào góc vườn, bẻ những cây dong riềng khum lại và ngắt lá khô trải làm chiếu. Tôi làm rất nhanh ,thoáng cái đã xong. Nhìn sang cái Tâm vẫn đang hì hục cắm que. Nó cắm chả cái nào ra hồn, cái nghiêng bên này, cái ngả bên kia. Đúng là con gái! Để trêu tức nó, tôi chui vào “nhà” nằm thò cổ ra hát nghêu ngao. Chợt tôi nghe có tiếng sụt sịt. Ê, cái Tâm nó nhè!
_Khóc nhè lấy que vụt đít!- Tôi khoái quá càng hát to.
Cái Tâm có vẻ dỗi. Nó vùng vằng nhổ hết các que cắm vứt đi. Mặt nó lem luốc, mồ hôi mồ kê nhễ nhại. Tôi chợt thấy ái ngại, chui ra khỏi nhà.
_ Để tao làm cho.-Tôi nói.
Nó nguẩy người: Ứ cần. A, làm bộ hả, thì thôi. Tôi lại chui vào “nhà” với câu hát lúc trước. Khi tôi nhìn ra thì cái Tâm đã biến đâu mất. Thay chỗ cái Tâm ngồi khóc ban nãy là một con chó to. Con chó đang sục mũi hít và một chân nó cào đất lên để tìm cái gì đó. Tôi sợ cứng người và cố nín thở nằm im. Nhưng con chó đã nhìn thấy tôi. Nó gừ gừ và nhe răng ra. Tôi rúm người lại và bật khóc. Không, tôi gào lên. Con chó càng gừ tợn. Tôi nhắm nghiền mắt lại.
_Xuỳ, chạy, chạy nào!- Có tiếng cái Tâm the thé.
Tôi lau vội nước mắt nhìn ra. Con chó đang cúp đuôi chui qua bờ tre cuối vườn. Cái Tâm đứng trước mặt tôi. Trán nó có những giọt mồ hôi to tướng trên làn da xanh tái. Trong tay cái Tâm là chiếc roi tre. Cái roi run run.Rõ ràng cái Tâm cung đang rất sợ.
_Tao đếch chơi ở đây nữa.- tôi muốn chuồn.
Cái Tâm kéo áo tôi: “Anh Cao ở đây, em cho cái này!” Nó gọi tôi bằng “anh” và xoè tay ra. Trong lòng bàn tay nó là những quả dâu chín đen đã dập, nước ứa qua kẽ tay. Tôi nuốt nước bọt.
_Chốc nữa mẹ em về còn cho em chuối nữa cơ.Em sẽ cho anh Cao một quả thật to!-Cái Tâm hứa thêm.
Tôi biết nó nói thật. Bà tôi cũng khen nó thảo. Tôi gật đầu. Để tỏ ra mình cũng thảo tôi cho nó cái nhà của tôi nhưng nó không nghe. Nó không muốn ở một mình. Nó chỉ muốn “chung”. Nó chạy đi bẻ lá mít về làm quạt và như bà tôi, nó ngồi xổm,hai tay hai chiếc lá mít quạt quạt cho tôi. Tôi lột chiếc mũ, chạy ra đội cho thằng bù nhìn rơm đứng ở giữa vườn. Cái Tâm kéo dây. Thằng bù nhìn gật gù. Chiếc mũ của tôi cũng gật gù.Chúng tôi cùng cười như nắc nẻ.
Trưa mẹ tôi về. Thấy tôi mặt mũi bẩn thỉu, đầu để trần, mẹ hỏi tôi mũ đâu và lại phát vào mông tôi một cái bắt đi lấy mũ về… Trưa nắng thế này mà thằng bù nhìn chẳng có gì đội. Tôi lấy mũ của nó mất rồi… Thương nó quá!
6.Hai chúng tôi ngồi dưới gốc cây dâu to. Hôm nay cái Tâm diện, áo xanh thêu bông hoa đỏ và đôi bướm trắng. Có lẽ ăn quả dâu nhiều nên miệng nó tím ngắt. Có lẽ cả miệng tôi cũng tím. Nhưng điều đó chẳng hề làm chúng tôi bận tâm. Bởi trước mắt chúng tôi đang diễn ra một cảnh tượng vô cùng hồi hộp: “Một cỗ xe hai ngựa kéo đang tung bụi phi nhanh trên đường. Trên xe có một nàng công chúa áo trắng. Để về được đến toà lâu đài trước mặt, cỗ xe còn phải băng qua một khu rừng rậm. Trong rừng đang có những tên cướp rình nấp. Chúng chờ cỗ xe kia đến và sẽ nhảy xổ ra… Sẽ có những tiếng hô đuổi bắt, những tiếng kêu thất thanh. Sẽ có một chành hoàng tử oai phong lẫm liệt bỗng dưng xuất hiện tay vung tít một thanh kiếm sáng loáng. Lũ cướp bị đánh tơi bời. chàng hoàng tử sẽ đưa công chúa áo trắng an toàn trở về lâu đài ra mắt đức vua!..”
Nhất định sẽ là như vậy, là đúng như bà tôi đã kể. Tôi hồi hộp theo dõi… Bỗng dưng có tiếng “chạch xoè” rộn lên ngay trên đầu. Chúng tôi cùng rời mắt khỏi cỗ xe và nàng công chúa, ngửng nhìn lên.
_A, chào mào, chim chào mào!-Cái Tâm kêu lên.
Suýt nữa tôi cũng bật reo theo nó. Nhưng tôi chợt nhớ.
_Không phải chào mào. Chim đại bàng đấy. Chim đại bàng bay đến đón hoàng tử đấy!- Tôi giải thích.
_Ừ , đúng rồi, chim đại bàng… Nhưng, chim đến đón cả công chúa nữa cơ.- Cái Tâm gật đầu và chăm chăm nhìn tôi.
Tôi biết là nó muốn gì rồi.
_Không, công chúa phải ở nhà. Mẹ công chúa không cho công chúa đi chơi xa đâu. Với lại…chỉ có hoàng tử mới dám cưỡi lên lưng đại bàng để bay thôi. Khiếp lắm nhá. Gió thổi ù ù bên tai ấy. Phải thật dũng cảm mới dám đi như vậy!- Tôi bảo nó và phồng má trợn mắt lên để doạ.
_Ứ, em không sợ. Em cũng đi cơ!...- Cái Tâm ngúng nguẩy. Mà kìa, chưa chi mắt nó đã đầy những ngấn nước.- Cho em đi với, em cho cái này… _ Nó chìa cho tôi một chiếc kẹo đã ướt chả biết cầm từ bao giờ.
Tôi thận trọng nhón chiếc kẹo bỏ vào mồm:
_Ừ, thế thì chúng mình cùng đi.
_Nhưng nặng thế, liệu đại bàng có bay nổi không?
Lại thế nữa cơ đấy. Đúng là đồ con gái, chưa gì đã sợ.
_Bay thừa. Đại bàng cơ mà!-Tôi đành động viên nó.
“Ừ!” Cái Tâm tươi hẳn lên. Trong mắt nó những giọt nước chưa kịp ứa ra đã bị gạt phắt nhường chỗ cho những giọt nắng xuyên qua tán cây xuống đọng lại, long lanh.
_Ngồi im! - Một tiếng quát,nhỏ nhưng đầy hăm doạ vang lên.
Chúng tôi giật mình quay lại: Một gã thiếu niên béo ịch với khẩu súng cao su.Cái Tâm sợ, nép hẳn vào tôi,gã béo đã quỳ hẳn xuống, lê dần đến gốc cây dâu.
_Ứ, chết ngựa của em!- Tôi buột kêu lên khi đầu gối của gã béo nhích dần đến toà lâu đài và chỗ hai con ngựa đứng.
_Xì…đồ nhóc.- Gã béo lườm tôi và thuận chân gạt phắt một cái.
Cả toà lâu đài mà tôi mất bao công  mới đắp được,sụp đổ. Con ngựa lá đa và nàng công chúa bằng phấn trắng bay tít ra xa. Cái Tâm hét lên. Tôi bặm chặt môi. Gã béo dứ nắm đấm to đùng. Trên ngọn dâu cao, con “đại bàng” của tôi vẫn điềm nhiên mổ quả. Sợi dây cao su trong tay gã béo căng dần.
_Xuỳ!- Hầu như cùng một lúc, hai chúng tôi dậm chân, xuỳ mạnh.
Con chim giật mình ngừng mổ quả, nghiêng đầu nghe ngóng.
_Muốn chết hả?- Gã béo hốt hoảng quay sang chúng tôi gầm ghè: _ Nó bay mất thì chết với tao!
_Ứ. Không được bắn chim đại bàng của chúng em!
Cái Tâm giọng đã đầy nước mắt. Tôi nắm chặt tay. Tôi cóc sợ. Gã béo vênh mặt lên:
_Đếch phải đại bàng mà là chào mào, ngốc!
Gã lại giơ khẩu súng lên. Tôi hít một hơi đầy bụng, hét một tiếng thật to và dậm mạnh chân xuống đất. Ngay lập tức gã béo quay lại cốc cho tôi một cái. Tôi túm lấy tay gã và ghé răng cắn. gã kêu oai oái, giật vội ra, tay chân vung loạn xạ. Cái Tâm cũng lao vào. Tôi nhe răng to hơn. Ê, hèn chưa, gã chạy kìa.
_Anh ấy đánh em đau không?-tôi kéo cái Tâm dậy, phủi đất cho nó.
_Không phải “anh ấy”, mà là thằng khổng lồ một mắt đấy.-  Cái Tâm cố không nấc và lại thầm thì: -Thằng khổng lồ này cầm đầu toán cướp trong rừng.
A!Đúng rồi! Thằng khổng lồ một mắt.Cái Tâm giỏi thật. Được, hoàng tử sẽ giết chết tên ấy. Tôi nhặt chiếc kiếm bằng lá dứa lên. Tôi định bàn với cái Tâm chuyện báo thù. Nhưng kìa… Lại có tiếng “chạch xoè” trên đầu. Đang mải ôm nàng công chúa phấn trắng, miệng khe khẽ hát ru, nghe tiếng chim, cái Tâm vội nhìn lên và bật reo: “A, chim đại bàng đến rồi!”. Tôi cũng nhìn lên. Trên cành cao, con chim “đại bàng” cảu tôi ban nãy bay đâu giờ lại trở về vắt vẻo hót. Gió nhẹ thổi. Những chùm quả dâu chín mọng đung đưa. Oâng mặt trời vẫn toả sáng để ánh nắng dịu dàng rót qua tán cây xuống đọng đầy trong mắt cái Tâm, “nàng công chúa”đang ngất ngây chờ những chuyến bay xa. Tôi tin rằng cả trong mắt tôi cũng có những giọt nắng ấy.
7.Có những ngày rất lạ: trời không mây,đang nắng to tự dưng tắt dần.
_Gấu ăn mặt trời rồi,làng nước ơi… - Đâu đấy có tiếng người kêu. Tôi nhìn mặt trời. Mặt trời vẫn đó nhưng đang bị lẹm dần. Mẹ tôi từ trong nhà chạy ra, ngửa cổ nhìn trời rồi lại tất tả chạy vào bếp mang ra một cái mẹt và một cái xoong : “Cầm lấy,gõ to lên!” Người quát tôi. Trông mẹ tôi có vẻ sợ.
Bẹt bẹt bẹt! Xoảng,xoảng,xoảng! Tôi và mẹ cùng gõ. Tùng, tùng, tùng!-Tiếng trống ngoài trường học? Có thể không phải, đó là tiếng trống báo động của các cô chú dân quân cũng nên?  “Cốc, cốc, cốc”. Có cả tiếng mõ tre.Rồi hàng trăm thứ tiếng động khác nữa. Tôi vừa gõ vừa bắt chước mẹ nhìn lên mặt trời. Mặt trời thôi không bé lại nữa.
_Gõ tiếp đi, mạnh vào! -Mẹ tôi ra lệnh.
Tôi mím môi giáng thật lực đôi đũa cả vào chiếc xoong. Tôi không thấy sợ. Gấu ăn mặt trời! Chà,  cũng ghê thật đấy nhưng xung quanh tôi có nhiều người. Tôi chỉ thấy thích. “Nó đang nhả ra rồi”- Có tiếng ai reo. Đúng con gấu đang nhả  dần mặt trời ra thật.Một lúc sau, nắng đã lại chói chang.
_Thằng quỷ, mày làm cái xoong như thế này à?- Tôi bị cốc một cái đau điếng, chiếc xoong bị giằng ra khỏi tay. Mẹ tôi lườm tôi rồi nhăn nhó nhìn chiếc xoong, xót xa.Chiếc xoong bị lõm lung tung và méo xệch. “Nhờ mày cái gì là y như mày phá hỏng cái đó!”Mẹ tôi lại lườm tôi và cố ấn cái xoong cho tròn trở lại rồi đi vào bếp.
_Mẹ ơi, thế mai gấu có ăn mặt trời nữa không?- Tôi hỏi.
Mẹ không thèm đáp. Tôi cụt hứng. Tất nhiên tôi mong ngày nào mặt trời cũng bị gấu ăn. Chà, lúc ấy thì có thể đập mọi thứ, gõ vào mọi thứ. Và nhất là, lúc ấy, chính mẹ cũng “nghịch” như tôi, cùng tôi!
8.Tết mùng năm tháng năm.
Buổi sáng, mẹ đánh thức tôi dậy sớm, cho tôi hai quả mận ăn để “giết sâu bọ”. Rồi mẹ dắt tôi ra vườn bảo tôi trèo lên cây mít. Thân cây mít chỉ to bằng bắp chân bố tôi. Năm ngoái nó chỉ ra được có ba quả. “Tại năm ngoái tao quên không khảo đấy!” Mẹ tôi nói vậy trong khi tay lăm lăm chiếc roi. “Oâm chặt vào kẻo ngã!” Mẹ tôi nhắc và giơ roi lên. Tôi nhắm nghiền mắt,phấp phỏng lo. Nhỡ mẹ quật khôg trúng cây mít mà lại trúng vào mông tôi thì sao?
Đét ,đét! Tiếng roi quật vào thân cây.
_Mít kia!- Tiếng mẹ gọi.
_Dạ!- Tôi vội thưa thay cho cây mít.
_Năm nay mày ra bao nhiêu quả?- Mẹ lại vụt cây mít một cái và hỏi.
Tôi cuống lên. Ban nãy mẹ có dặn,nhưng tôi quên mất.
_Năm nay mày ra bao nhiêu quả ,mít kia? – Mẹ lại hỏi.
Tôi cố nhớ,nhưng vẫn mù tịt. Có lẽ tại cái quần tôi, hình như nó đang tụt dần để phơi cái mông của tôi ra.
_Mít kia!- Mẹ tôi gắt lên và vụt mạnh một cái nữa.
Tôi cuống quá vội buông tay định kéo chiếc quần lên. Bỗng người tôi nhẹ đi. Tất cả quay một vòng tròn và tôi lộn cổ xuống đất. Mẹ tôi hét lên, hoảng hốt vứt roi chạy đến đỡ tôi dậy, rối rít sờ khắp người tôi chắc là để xem có chiếc xương nào gãy chưa? Chưa có chiếc xương nào gãy cả. Tôi cũng không thấy đau nữa, chỉ sợ!
_Cô để cháu làm mít cho!-Thằng Túc như từ dưới đất chui lên đứng trước mặt mẹ tôi. Nó là con bác Tộ, cách nhà tôi một dậu cây dâm bụt. Nó giao giá: nhưng hễ mít ra cô phải cho cháu quả to nhất cơ! Mẹ tôi gật đầu. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Thằng Túc nhanh nhảu leo tót lên.
_Mít kia!- Mẹ tôi lại cầm roi quật cây mít.
_Dạ!- Thằng Túc thưa rõ to.
_Năm nay mày ra bao  nhiêu quả?
_Năm nay tôi ra MỘT NGHÌN QUẢ, quả nào cũng to như cái giỏ tích ấy!
Mẹ tôi cười có vẻ rất khoái, đưa tay bế nó xuống, phủi quần áo cho nó và tát yêu vào má nó.
_Cháu giỏi, giỏi lắm.Ừ, cô hứa sẽ cho cháu quả to nhất nếu nó ra được ĐÚNG MỘT NGHÌN QUẢ.- Và mẹ quay lại tôi bĩu môi : _Đấy, mày sáng mắt ra chưa? Mày xem thử mày có được bằng cái móng tay nó không? Cũng bằng tuổi mày mà con người ta khôn thế đấy.
Tôi cúi gằm mặt bỏ vào nhà. Đúng, tôi không bằng cái móng tay thằng Túc thật. Sao mà nó khôn thế không biết. Chưa đi học  mà nó đã biết đến MỘT NGHÌN!
9.Đêm trung thu. Mặt trăng tròn như quả bưởi chín treo trên trời cao. Bọn trẻ con chúng tôi: Tôi, cái Tâm, thằng Túc và cả thằng Quyết con thím Quyết nhà ở bên kia chiếc ao sau nhà tôi, được cùng nhau kéo ra sân kho hợp tác chơi. Ở đó còn có nhiều đứa ở trong thôn cũng đến. Chúng tôi được anh Minh rỗ và chị Thảo phụ trách đội nhi đồng, chia bánh kẹo cho và dạy chơi trò rồng rắn. Tôi gặp lại câu hát của bà:
Rồng rồng rắn rắn đi đâu, đi xin tí lửa đốt râu cho hùm. Hùm lên mấy?...Ba, năm ,sáu…Chúng tôi tranh nhau trả lời. Thì ra có nhiều đứa biết chơi và hát bài này. Chúng tôi nắm chặt tay nhau,quây thành một vòng tròn và cứ chạy nhảy một lúc lại cùng ngồi thụp xuống. Oâng trăng tròn nằm giữa vòng tay chúng tôi.
Gần tan cuộc vui, chúng tôi chơi trò rước đèn.  Gọi là rước đèn nhưng chỉ tôi với vài đứa nữa có đèn. Đây là đèn ông sao: Một ông sao bằng nan có năm cánh, ngoài bọc giấy kính đỏ, có chùm tua giấy vàng buộc ở mỗi đỉnh, có chuôi cầm bằng xương đay ở giữa và trong thắp nến. Thằng Túc có những hai chiếc đèn như vậy, nhưng nó chẳng cho đứa nào mượn. Cái Tâm, thằng Quyết và nhiều đứa nữa không có đèn. Chúng nó lấy giẻ tẩm dầu hoả buộc kẹp lên đầu những cành tre tươi để đốt. Đèn của tôi đẹp hơn nhưng không sáng bằng đuốc của chúng nó.Tôi đổi đèn cho cái Tâm để lấy đuốc. Nó thích quá cứ luôn mồm gọi tôi bằng ANH. Chúng tôi đi thành một hàng dài, vòng quanh thôn. Tiếng trống ếch rộn ràng. Tim tôi cũng rộn ràng. Tôi vừa đi vừa hét. Trong xóm, lũ chó sủa như phát rồ. Hết một vòng thôn, chúng tôi dừng lại thở. Thằng Quyết rủ chúng tôi đấu kiếm. Kiếm đây cũng chính là những cây đuốc đã cháy gần tàn. Chúng tôi đồng ý ngay. Cả bọn chia làm hai phe. Nhưng chỉ có bọn con trai. Bọn con gái trao đuốc cho chúng tôi và rúm lại với nhau một chỗ đứng nhìn bằng con mắt sợ sệt.
_ Xung phong!-Thằng Quyết hét lên.
Chúng tôi hét theo và hai bên xông tới nhau với cây kiếm lửa. Bụp, bụp –Cách, cách! Những mũi kiếm chạm nhau, tàn lửa bay đỏ một khu ruộng. Chúng tôi càng khoái, càng hét to. Bọn con gái đứng ngoài cũng hét. Lửa khói làm chúng tôi tối tăm mặt mũi và ho sặc sụa. Nhưng chúng tôi vẫn vung kiếm lên. Bây giờ thì nhiều đứa đã không còn kiếm nữa mà chỉ còn que vì cuộn vải lửa đã tụt văng mất. Nhưng chẳng hề chi. Bù lại, chúng tôi vẫn còn mồm để hét và tiếng hét cũng làm cho khối đứa phải sợ .Chỉ có điều là đến một lúc chúng tôi chẳng còn nhận ra được đâu là quân địch, đâu là quân mình nữa. Những đứa mất kiếm lửa rút dần và cuối cùng chỉ còn lại thằng Quyết xóm tôi với thằng Bảo xóm trong. Chúng tôi vây lấy hai đứa ấy mà hò la, mách nước. Chúng nó đấu đẹp tuyệt. Cứ mỗi lần  hai thanh kiếm chạm vào nhau là lửa lại bùng lên,tàn bay như có một nắm lớn đom đóm ai đó ném ra. “Bụp, bụp, cách, cách!” Thằng Bảo đâm một nhát về phía thằng Quyết. Thế nào thằng Quyết cũng cháy áo. Nhưng nó đã kịp nhảy sang một bên và quật chéo lại. Vù một cái,mũi kiếm lửa của thằng Bảo bị quật trúng, tụt ra khỏi que bay một vòng đến rơi đúng chỗ bọn con gái đứng. Chúng nó kêu ré lên,x ô nhau chạy.Một mảnh lửa rơi vào đầu tôi kêu xèo xèo, khét lẹt.Tôi phủi vội và chạy theo thằng Quyết đang vừa hét như điên, vừa nhong nhong chạy tay giơ cao ngọn kiếm chiến thắng!
_Anh Cao ơi, đợi em với.- Tiếng cái Tâm gọi thất thanh phía sau.
Chà… chán nhất là bọn con gái. Tôi đành chạy chậm lại: “Nhanh lên không có ma nó bắt mày đi”- Tôi doạ. Con bé hét lên và ngã sấp mặt xuống đường.
_Tại sao mày doạ nó?
Thằng Quyết quay lại tự lúc nào và quát vào mặt tôi. Kiếm của nó vẫn còn cháy. Aùnh lửa làm mặt nó đỏ dễ sợ. Tôi còn chưa biết nói sao thì cái Tâm đã vừa mếu vừa gạt nước mắt, lắc đầu: “Không phải tại anh Cao đâu, hòn đất nó làm emngã đấy.”
Chúng tôi về đến ngõ. Thằng Túc đang đứng ở đấy. Rõ ràng là nó chờ chúng tôi.
_Đèn của mày đâu?- Tôi hỏi.
_Tao đưa về cho bố tao treo rồi.- Nó nói và móc túi chìa ra trước mặt chúng tôi một nắm kẹo xanh đỏ trông đến ngon.- Tao có nhiều kẹo thế này lắm, ối người đến biếu bố tao. Ở nhà còn cả bánh nướng,bánh dẻo,cả bích quy nữa cơ…- Noiù rồi nó trả lại nắm  kẹo vào túi , điềm nhiên bóc một chiếc cho vào mồm.
_Tao miếng!- Tôi thèm quá, xin nó.
_Tao cắn nát ra rồi!- Thằng Túc nói và nhai nhanh hơn. Mồm nó kêu rau ráu,rau ráu.
_Mày còn nhiều ở túi kia thôi.- Tôi cố nài.
Cái Tâm bíu lấy giật tay áo tôi.
_Cho chúng mày, bố tao biết, bố tao đánh!-Thằng Túc lắc đầu và giữ chặt lấy túi.
_Cút đi!- Thằng Quyết đẩy nó ra và kéo tôi với cái Tâm đi.
Tôi vừa đi vừa nuốt nước bọt
_Thèm lem, thèm lem…- Thằng Túc hét lên phía sau chúng tôi.
_Aên tham, thàm làm ăn tai, ăn hết lỗ mũi, ăn hai lỗ mồm!
Thằng Quyết hát như gào. Tôi cũng hét theo nó, nước bọt bắn ra tung toé!
10._Cao,đèn ông sao đâu?- Mẹ tôi hỏi.
_Con cho em Tâm rồi!- Tôi hãnh diện. Nhất định mẹ sẽ khen tôi thảo. Mẹ cái Tâm vẫn khen nó như vậy mỗi lần  nó đem cho tôi cái gì.
_Giời ơi là giời. Ngu ơi là ngu. Cái đèn mấy đồng bạc vậy mà đem cho đi mất.-Mẹ tôi rên rỉ.
_Thằng này dại lắm, chả biết giữ cái gì đâu. Hơi có một tý là chỉ nhăm nhăm đem đi “cúng” con hàng xóm.- Bố tôi bảo.
_Muốn sống sang đòi mang về đây cho tao!- Mẹ tôi quát.
Tôi cụt hứng, đứng im.”Tao bảo mày có nghe thấy không?” Mẹ tôi lại trợn mắt lên. Tôi vẫn đứng chôn chân. Bắt con đi đòi lại cái con đã cho ư mẹ, không, không đời nào!
Xoạch! Cái đèn ông sao chẳng biết từ đâu bay vút qua cửa rơi xuống chân tôi. Tôi giật mình chạy ra. Dáng bé choắt của cái Tâm đang men theo hàng rào chạy về nhà.
_A. Đây rồi…Mà rách mất một cánh rồi còn đâu. Mày vào đây tao hỏi. Đấy, mày không chịu đi đòi mà để nó ném vào mặt mẹ mày như thế này đây!
Mẹ nói và dứ dứ cái đèn ông sao trước mặt tôi. Tôi oà khóc. Nhưng không phải tôi khóc vì mẹ đã lại phát vào mông tôi. Thật đấy, không phải vì vậy!
11.Cháu bà ra đây với bà!
Bà tôi bế tôi lên và trải một chiếc chiếu ra hè. Bà vỗ vỗ vào lưng tôi và thơm lên tóc tôi:
_Cha bố mày. Đi nghịch ở những đâu mà tóc tai khét lẹt như cháy ấy hả con? Để bà xem nào.Oâi giời, cháy thật đây còn gì? Lại cả áo nữa, xem sạch chưa này. Mày đi ném nhau hả. Im không bố mẹ mày biết thì nhừ đòn. Để rồi tý nữa bà thay áo cho, cha cái thằng giống của bà.
Bà lại thơm lên tóc tôi.
Bố tôi bê ra một đĩa to. A, bưởi, hồng, cả kẹo…lại còn cả bánh đa nữa. Cả dừa! Chà, chắc không thua gì cỗ nhà thằng Túc! Tôi ngó sang phía nhà thằng Túc. Bên ấy có tiếng cười nói của nhiều người. Những ai đến mà đông vậy nhỉ? A, mà nhà nó cũng bày cỗ ra giữa sân. Hai cái đèn ông sao đang sáng đỏ.
_Nhìn sang đấy làm gì con. Nhà mình cũng có “ĐẦY CÁC THỨ” đây này.- Bà xoay tôi lại.
Tôi nhìn sang nhà cái Tâm. Bên ấy không có ánh đèn. Chỉ có ánh trăng rải vàng trước sân nhà nó. Tôi bốc mấy cái kẹo nhét vào túi. “Sao chưa ăn đã để dành vậy con?”- Bà hỏi. “Cháu cất đi đến mai cho em Tâm…Ban nãy con làm nó ngã đấy!”. Tôi thú thật với bà. Bà còn ôm ghì đầu tôi vào lòng, lại thơm lên tóc tôi, không nói!
Bố mẹ tôi ra ngồi với bà cháu tôi. Cả nhà quây quần bên đĩa bánh. Từ trong nhà có mùi hương trầm đưa ra, thơm ngan ngát. Mẹ tôi gọt bưởi. Bố tôi rít thuốc lào và ngửa cổ phun khói lên trời. Trên trời, ông trăng vẫn tròn vành vạnh và sáng rực rỡ.
_Cháu nhìn kìa. – Bà tôi chỉ trăng. – Trên ông trăng có cây đa đấy.Có cả chú cuội nữa.
Tôi nhìn theo. A, đúng rồi, có cây đa thật.
_Bà ơi, thế chú Cuội là ai hả bà?
_Chú Cuội cũng bé như con đấy .Chú Cuội chăn trâu cho nhà giời, mải chơi để trâu ăn lúa, nhà giời phạt bắt ngồi gốc cây đa…
Tôi căng mắt nhìn. Chú Cuội ngồi đâu nhỉ, Con trâu đâu? Oâng giời là ai mà ác thế? Hôm kia, thằng Quyết đi chăn trâu, cũng để trâu ăn lúa, nhưng mẹ nó chỉ mắng và phát khẽ nó một cái rồi thôi. Đàng này…
“Chú Cuội ngồi gốc cây đa
Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời…”
Có tiếng hát từ  rất  xa vọng lại.
_Bà ơi, ai hát đấy hả bà?
_Chị Hằng hát đấy. – Bà tôi thì thầm.
_Chị Hằng là ai hả bà?- Tôi tò mò.
_Chị Hằng cũng là người nhà trời, nhưng chị Hằng thương Cuội bị phạt nên hát cho chú Cuội đỡ buồn đấy.
Giọng bà vẫn thì thầm. Gió nhẹ thổi. Tôi cố căng mắt để nhìn. Rồi tôi chợt thấy mình bồng bềnh, người nhẹ hẳn đi. Tôi thấy mình được ngồi trên lưng chim đại bàng bay lên mặt trăng. Tôi đã nhìn thấy chú Cuội. Không hiểu sao chú Cuội lại giống thằng Quyết đến thế!Mà chú Cuội bị trói kìa.Tôi vung cây kiếm lửa lên.Những sợi dây trói đứt tung.Tôi nắm tay chú Cuội cùng cưỡi lên lưng đại bàng bay về.Chúng tôi lượn vòng trước sân nhà và nhìn thấy cái Tâm đang cười vẫy chúng tôi.Chúng tôi đỗ xuống. Mâm cỗ trung thu nhà tôi vẫn còn. Ngồi quanh mâm cỗ có bà, bố mẹ tôi, có anh Minh rỗ và chị Thảo,  và rất nhiều bạn khác nữa. Chúng tôi cùng nắm tay nhau nhảy vòng tròn trong ánh trăng và ánh lửa. Trên má chúng tôi, trong mắt chúng tôi cũng đầy ánh trăng và ánh lửa.
12.Những ngày làng vào vụ gặt. Thật tuyệt vời. Chúng tôi kéo nhau ra sân đình xem người ta trục lúa. Cút kít, cút kít!- Tiếng con lăn đá kêu. Vo vo, xoành xoạch-Tiếng máy tuốt lúa rít lẫn trong tiếng máy nổ. Lúa chảy vào guồng. Những hạt thóc vàng như suối. Những nắm rơm tung lên.
-Muốn sống đừng có đồ chúng đồ đảng theo chúng nó ra đấy mà nghịch rặm.-Mẹ tôi dặn.
Tôi nhớ lời dặn ấy. Nhưng không theo lũ bạn tôi ra đấy thế nào được. Đống rơm to và xốp thế cơ mà. Tôi rất mê những đống rơm. Không hiểu sao thế.  Có lẽ tôi có MÁU NÔNG DÂN!
Đã có những đêm tôi và cái Tâm chui vào đống rơm bên sân nhà nó nằm thi đếm sao.
Một ông sao sáng
Hai ông sáng sao
Ba ông sao sáng…
Cứ thế, tôi hít hơi vào căng bụng và hét thật to. Được đến sáu. Tôi hít hơi dài hơn nữa và đếm nhỏ, liếng thoắng, thậm chí ăn bớt “một sao sáng, hai sáng sao…bảy sáng, tám sao”.Hết. Cái Tâm bao giờ cũng gấp đôi tôi. ”Mày dài hơi thế, thảo nào khóc dai là phải.” Tôi bảo cái Tâm vậy, nó chỉ cười.
Lại có đêm tôi với cái Tâm nằm trong rơm để thi xem đứa nào phát hiện ra ngôi sao mọc sớm nhất. Đứa nào tìm thấy  trước đứa ấy được phong làm kị sĩ. Bà tôi kể rằng cứ chiều nào cũng vậy, khi mặt trời chuẩn bị đi ngủ là có một chàng kị sĩ phóng một con ngựa ô, tay cầm bó đuốc lớn vọt lên trời, phi đến các ngôi sao và thắp sáng chúng. “Thế những đêm mưa thì sao hả bà?”tôi hỏi. Bà bảo: “Trời mưa, nước mưa làm đuốc bị tắt thì đành chịu thôi, đêm ấy sẽ chẳng có sao.” Quả nhiên thế.
Cũng có những đêm chúng tôi không đếm sao, không mơ làm kị sĩ. Chúng tôi chơi thả đỉa ba ba, chơi trốn tìm. Chơi trốn tìm trong rơm thật thích. Chả phải chạy đâu xa. Đã có rơm. Rơm che cho chúng tôi, làm chúng tôi hồi hộp và giật mình. Thế đấy. Rơm. Chà, rơm mới tuyệt vời làm sao.Vậy mà mẹ lại cấm tôi? Có lẽ người không muốn cho đời tôi sau này gắn bó với những sợi rơm rặm ruội ấy?
Nhưng không thể được.mẹ vừa đi khỏi là tôi lẻn theo. Tôi chạy ra đình, leo lên chiếc giàn dùng để rê thóc và đứng ở đó, co cẳng “bông nhông” xuống đống rơm. Một giây, người tôi nhẹ bỗng đi rồi cả chân, tay, đầu, cổ tôi ngập chìm trong đó. Chúng tôi chui trong rơm, đuổi nhau trong rơm, lấy rơm ném nhau, đè lên nhau và la hét. Người lớn hét đuổi, chúng tôi hét to hơn.
_Chơi đánh trận giả đi.- Một đứa nào đó bỗng rủ.
Chúng tôi tán thành liền và lập tức đứng thành hai phe. Phe tôi có năm đứa. Chúng nó tranh nhau nhận, đứa làm đại tướng, đứa làm đại tá, đứa làm đại uý, chỉ còn tôi với cái Tâm.
_Thằng Cao làm chiến sĩ. Cái Tâm làm y tá.-Thằng Quyết phân công thẳng thừng.
Tôi hơi tự ái. Chúng nó đứa nào cũng có chức oách cả. Tôi làm chiến sĩ. Mọi đứa đều có quyền ra lệnh cho tôi.
_Cao, cúi đầu xuống!
_Đồng chí Cao!Theo lệnh tôi, xông lên!
_Đồng chí Cao đâu, bắn mạnh đi!
_...
Rất nhiều lệnh được ban ra. Có khi tôi chả biết nghe theo ai nên cứ tự ý mình mà làm. Rơm sẵn tha hồ nấp, tha hồ chui lủi. Chúng tôi tìm cách bò đến bên địch sao cho không bị phát hiện.
_Bùm, thằng Cao chết rồi.
_Ê, thằng Cao đứng lên đi, tao trông thấy mày rồi! Không được ăn gian.
Tôi đành đứng lên. Thằng Quyết từ phía sau chạy lên :
_Đếch phải nó chết, nó chỉ bị thương thôi.
_A. Anh Cao bị thương rồi!- Cái Tâm reo.
Tôi được khiêng về “tuyến sau: cho cái Tâm băng bó. Nó lấy rơm làm băng buộc lên vết thương của tôi. Nó có vẻ rất thích chức y tá.
Cuối trận đánh, chúng tôi ngồi bình công. Thằng Quýêt được huân chương sao vàng. Tất nhiên, vì nó là chỉ huy to nhất. Thằng Toản được huân chương kháng chiến. Thằng Bình được huân chương chiến công.
_Mày được huy hiệu thương binh, còn cái Tâm thì cho nó giấy khen. – Thằng Quyết bảo tôi và cái Tâm. Đúng quá. Tôi chả liên tục bị thương là gì.
_Nhưng lần sau mày cho tao làm chỉ huy với! – Tôi thử nài.
Thằng Quyết vặn:
_Chơi đánh trận thì phải có lính chứ. Nếu không có đứa làm lính thì chúng tao chỉ huy ai?
Tôi TỊT!
13._ Cao ơi!
Tiếng thằng Quyết . Tôi chạy ra.
_Bố mày đâu?
_ Bố tao ở uỷ ban.
_Mẹ mày đâu?
Mẹ tao đi lấy hàng cho bà.
           _Bà mày ra chợ rồi chứ?
           _Ừ
           _Còn mày?
           _Tao đây thôi.
           _Ừ. Nhưng mày có phải làm gì không?
­            _Không. À… Tao phải coi nhà.
           _Tao cũng phải coi nhà. Nhưng tao vẫn TẾCH. Mày có đi với tao không? Đi ra gốc đề bắt bổ củi, ra bãi tha ma hái đào tiên, bắt cào dứa?...
           “Mày lớn rồi. Từ nay chơi là phải biết chọn bạn mà chơi. Chơi với thằng Túc,chứ cứ túm năm tụm ba với những thằng như thằng Quyết, kéo nhau đi đày nắng là biết tay tao!” – Mẹ đã dặn tôi vậy. Tôi hơi chờn. Mẹ nói “biết tay” nghĩa là tôi sẽ bị đòn,sẽ bị ĐÉT VÀO MÔNG!
           _Mày có đi không?
           _...
           _Thôi, thế thì tao đi vậy. Đồ hèn!- Thằng Quyết phảy tay một cái qua mũi rồi quay bước.
           Tôi cuống lên. “Đợi tao với!”. Và không kịp đóng cửa nữa, tôi chạy theo nó.
           _Anh Cao đi đâu cho em theo với.
           Tiếng cái Tâm. Chà,lại nó. “Cái Tâm, mẹ nó là đồ QUÉT CHỢ. Mày không nên chơi với nó. Nó là cái con khôn lỏi. Cứ ngọt nhạt anh anh, em em là rồi nó XOÁY hết của mày cho mà xem” – Mẹ cũng đã từng dặn tôi thế. Tôi không biết “quét chợ” thì có gì là xấu và cố nghĩ xem nó đã “xoáy” của tôi những gì, nhưng không nổi. Mẹ cái Tâm, bác Tám là người quét chợ thật. Bác cũng lắm điều nữa. Tôi đã nghe bác chửi đứa nào bới trộm lang nhà bác. Nhưng bác lại có vẻ quý tôi. Đi chợ về lần nào bác cũng cho tôi bánh, chuối, những thứ mà ở ngoài chợ người ta đã trả công cho bác.   Bác lại còn dặn tôi: “Cho em nó chơi với, đừng để đứa nào bắt nạt nó!” Bây giờ cái Tâm đòi đi theo. Tôi chưa kịp nói sao thì thằng Quyết đã vẫy tay: “Đi, nhưng cấm được mách lẻo, nghe chưa?”
           Thế là cả ba chúng tôi cùng đi. Thằng Quyết đi trước , tôi đi giữa, cái Tâm chạy dặp theo sau. Chúng tôi ra nghĩa địa. Đây là nơi chôn người chết. Chúng tôi biết vậy nhưng trời đang nắng. Đến đêm ma mới ra cơ. Chúng tôi luồn vào các bụi. Mới đầu cũng chờn, nhưng sau thì chúng tôi quên hết mọi nỗi sợ. Trước mắt chúng tôi, thỉnh thoảng lại hiện ra những quả mâm xôi tím đến nỗi chỉ thoáng nhìn cũng đã ứa nước miếng. Thằng Quyết tìm được một đám đào tiên,cái thứ quả giống như quả tầm bóp nhưng bên trong chứa đầy lớp ruột trong suốt và thơm phức. Ở một chỗ khác, thế quái nào mà cái Tâm vớ được cả một quả ổi chín to bằng nắm tay trên một cây hoang, chắc là mới bói lần đầu, vỏ ngoài mới chỉ bị chào mào rỉa sước tí chút. Chúng tôi càng hăng. Nghĩa địa bây giờ không phải  là nơi ma ở nữa mà đã biến thành một khu rừng đầy hấp dẫn. Thằng Quyết bứt được một mớ dây bòng bong, đem guộn cho mỗi đứa một cái mũ để đội. Cái Tâm ngắt một bông hoa nhằng thơm ngát có những cánh trắng mỏng mảnh cài lên mũ. Nó cười, hai bên má nó đôi lúm đồng tiền cứ hoáy sâu mãi xuống trông rất ngộ.
KHÚC 2
CHO DÊ ĐI HỌC
1._ Thằng này rày hư lắm rồi,cứ  nhong nhong chư chó hoang suốt. Giòn chân lắm. Cuối tháng này tao cho đi học.-  Mẹ nghiêm mặt nhìn tôi và nói như vậy.
           Ô, tưởng gì chứ đi học thì tuyệt. Vậy mà mẹ nói ba tiếng CHO ĐI HỌC như là doạ tôi.
           _Đúng rồi. Cho nó đi học để các thầy cô giáo rèn cho nó. Mà cũng còn bé bỏng gì nữa. Đến tuổi rồi… - Bố tôi thêm vào và cũng bằng cái giọng như doạ.
           Rèn nghĩa là gì nhỉ. PHẾT VÀO MÔNG chăng?  Có lẽ vậy, bởi ánh mắt của bố nhìn tôi như thể  sắp rút roi ra.
           _Khoan hẵng, để năm nữa cho nó cứng cáp lên đã. Nó còn dại thế này mà bắt nó đi học sớm là dễ bị MỤ đi đấy! – Bà tôi can thiệp vào và ôm lấy tôi.Tôi quẫy ra.Không,tôi muốn đi học cơ!
           _Cháu đi đâu đấy? – Người ta sẽ hỏi tôi.
           _CHÁU ĐI HỌC! – Đấy, tôi sẽ đáp lại thế.Rõ thật OÁCH!
2.Mẹ may cho tôi một bộ quần áo mới “kính coong”.Quần xanh , áo trắng! Đẹp tuyệt. Ngay hôm mới mang về, nét phấn của ông thợ may trọc đầu phố chợ còn hằn trên mặt vải, mẹ đã cho tôi mặc thử.
           _ Trời đất! Quần áo gì mà như cái váy ấy thế? – Bà tôi kêu lên.
           Mẹ tôi tặc lưỡi: May hòng lớn mà lị. Tôi lúng túng. Quần xanh, áo trắng, oách! Nhưng mà khó đi lại quá. Tôi bước thử. OẠCH. Tôi ngã. Mẹ tôi hét: Xắn cao ống quần lên chứ. Bố tôi hì hì cười, xắn quần lên cho tôi. Bây giờ thì bước dễ rồi. Nhưng còn áo? Tôi giơ thẳng hai tay ra trước mặt: Không nhìn thấy ngón tay đâu. “Xắn cả hai tay áo lên!”. Mẹ lại ra lệnh. Bố tôi lập tức làm theo. Tay tôi đây rồi. “Đi thử xem nào”
Mẹ tôi bảo. Tôi đi. Tôi vung tay. Xoạt, xoạt. Hai ống quần đập vào nhau. Hai ống tay áo đập vào hai bên sườn. “Được rồi, cởi áo ra để tao lấy chỉ đính chắc vào đã!”
3.Hết tháng.
           Buổi sáng tôi bị đánh thức dậy sớm. “Dậy chuẩn bị đi học”. Mẹ bảo vậy và lôi tôi ra giếng, rửa mặt cho tôi thật kĩ và xới cho tôi một bát xôi gấc. “Aên xôi gấc cho nó đỏ, học chóng được lên lớp!” Tôi không thích ăn xôi gấc lắm. Nhưng tôi rất thích hạt gấc. Hạt gấc có thể dùng để đánh đáo hoặc đập vỏ lấy hạt xuyên vào sợi dây thép đốt làm đuốc, rất cháy!
           Thay quần áo cũ, mặc bộ mới vào. Vẫn bộ quần xanh áo trắng hôm nào. Nó vẫn rộng nhưng ngắn đi nhiều. Mẹ tôi đã lấy chỉ khâu đính hai ống quần lên, tạo thành hai cái đai dày cộp ở bên dưới. Hai tay áo không xắn nữa mà cài cúc. Oáng tay áo dài trùm gập lại đè lên và che kín chỗ cài cúc ấy. Tôi giơ tay ra: Tay tôi sạch bong và đỏ ửng. Tôi thọc tay vào túi quần , banh ra:Chiếc quần rộng đến nỗi tôi có thể dang thẳng cánh giống như người dơi trong tranh và phải nghiêng hẳn người mới chấm được ngón tay xuống đáy túi bởi nó sâu xuống dưới đầu gối chân. Càng thích. Lừa lúc mẹ tôi chạy ra giếng lấy khăn mặt, tôi vơ tất  cả số hạt gấc cho vào túi quần, tiếc quá, túi quần tôi vẫn còn dư chỗ cho cả hai quả gấc nằm vào nữa.
           _Thôi nào, được chưa? – Bố tôi bên bác Tộ chạy về. Người ngoẹo đầu ngắm tôi và tắc  lưỡi: - Chà ra dáng lắm. Trông mày oách phết con ạ. Đeo luôn cặp vào tao ngắm tí.-  Bố tôi vớ chiếc cặp cói nhuộm xanh đỏ trên nóc tủ xuống và đích thân choàng  qua vai tôi: “ Aùi  chà chà,ái chà chà…”Bố tôi lại tắc lưỡi.Tôi phổng mũi.
           _Thôi,ông ra ngõ trước đi rồi quay về cho nó gặp. – Mẹ tôi vừa lau tay vừa nói.
           Bố tát yêu vào má tôi rồi  xăng xái chạy đi. Mẹ tôi với theo:
           _Nhớ nhìn xem có bà nào đi qua thì bảo họ đứng lùi lại tý đã nha!... – Rồi người thu vội mâm bát. – Cao! Những hạt gấc bỏ đây đâu?
           Tôi giật nảy mình và giữ vội lấy túi quần. Mẹ tôi sấn đến, tay vuốt dọc từ hông tôi xuống đến đầu gối.
           A. Thằng này giỏi thật. Cái gì đây? Đét. Câm! Khóc, chết với tao.Chưa đi học đã tính chuyện nghịch. Những  hạt gấc bị ném tung ra nhà. Mắt tôi nhoà đi.
           _Câm!
           Mẹ tôi giơ tay lên. Tôi quệt vội nước mắt. “Bốp!” Một cái tát .Tay tôi bị giật mạnh. “Tay áo mới thế đã lại giây ngay nước mắt vào:.Tôi loạng choạng.Tôi vấp vào cái nồi.Choang!Tôi nhảy vội ra. Xoảng, xoảng. Tôi ngã quay lơ vào chính mâm cơm bố mẹ tôi chưa kịp ăn, mới tạm thu lại.Bát nước canh đổ toé lên người, tôi tối tăm mặt mũi.
           _Giời ơi là giời, con ơi con là con, mày … giết… tao!
           Mẹ tôi tru tréo. Tôi bị nhấc bổng lên. Uỵch! Tôi bị ném lên giường. Tôi vội chồm ngay dậy, run cầm cập: Con lạy mẹ! Con chừa rồi, con…
           _Lại làm sao thế, hả? – Tiếng bố tôi cùng tiếng bước chân chạy uỳnh uỵch.
           Bố tôi đây rồi. Con lạy bố. Con… - Tôi cuống lên, lùi mãi vào góc giường. Bố tôi đứng sững giữa nhà, nhìn quanh, nhìn mâm cơm đổ tung toé, nhìn mẹ tôi đã lăm lăm cái roi. Và bố  đến bên tôi:
           _Con ngã vào mâm hả…Ừ , thôi. Ra đây bố xem nào. Khổ , ướt bẩn hết quần áo mới rồi… - Tôi oà khóc. Những lời dịu dàng ấy, bàn tay đưa ra đón tôi không có vẻ gì muốn đánh ấy, làm tôi oà khóc. Tôi lồm cồm bò ra.
           _Ngồi im đấy! Không học hành gì nữa. – Mẹ tôi quát.
           Tôi rụt vội, lùi lại.
           _Gớm!Làm gì mà như “la sát” ấy vậy nào! Dọn các thứ lại! – Bố gắt mẹ và lại giơ tay ra cho tôi. Bố bế tôi ra giếng, cởi bỏ bộ quần áo mới: - Bố mày, giờ thì lấy quần áo đâu mà diện nào.Thôi, mặc lại bộ cũ, tạm vậy đã nhé. Nín.
           Vâng, con nín ngay đây bố ạ. Con có muốn khóc đâu. Nước mắt cứ tự nó chảy ra đấy chứ. Tôi vịn vào vai bố để bố mặc quần  cho tôi: chiếc quần cũ. Mặc áo cho tôi: chiếc áo cũ.
           _Anh Cao ơi, đi chưa? – Tiếng cái Tâm.
           _Ơi, đợi anh tý .anh xong rồi đây.- Bố đáp thay cho tôi và lại khoác cặp cho tôi: - Nào, bố con ta đi.
           _Cái Tâm đi sau, đừng có nhong nhóng chạy lên trước như vậy!- Mẹ tôi quát vọng ra từ trong nhà.
           Cái Tâm lùi vội lại. Nó vẫn mặc chiếc áo xanh có bông hoa đỏ và con bướm trắng hôm nào. Sáng nay mẹ nó vẫn phải ra chợ sớm nên nhờ tôi gọi nó cùng đi.
           Tôi đi trước. Bố đi giữa. Cái Tâm len lén theo sau. Con Đốm thì cứ như cuống lên, hết vọt tít lên trước một đoạn xa rồi lại cắm đầu chạy về, ư ử quấn lấy tôi và cái Tâm.Có lẽ nó cũng biết rằng hôm nay chúng tôi ĐI HỌC ?
           Mặt trời đã lên cao. Đường làng mịn cát. Trên ngọn cây phi lao một con chích choè đang hót. Lũ cào cào rũ cánh xoè xoè trong đám cỏ may ven đường. Tôi cố ôm chiếc cặp cói thật chặt và ngẩng cao đầu lên.
           TRƯỜNG kia rồi!
4. Đó là một ngôi trường cũ kĩ với những bức tường bao xung quanh cao quá đầu người, trên có cắm mảnh chai. Bố tôi bảo trước đây nó là khu nhà của một ông chánh tổng nào đấy, bị tịch thu làm trụ sở uỷ ban xã, rồi sau chuyển thành lớp bình dân học vụ và cuối cùng sau một số tu sửa, mở rộng và xây dựng thêm, nó thành trường học của bọn tôi. Có sáu cái nhà cả thảy. Bốn nhà dùng làm lớp học, một nhà làm việc của thầy cô giáo và một nhà nữa vừa để làm bếp, vừa làm chuồng lợn.
Lớp học của tôi, mái lợp ngói,  ken đầy mạng nhện. Tường gạch xây dày. Có cửa sổ, không to lắm nhưng cũng đủ để nhìn ra bên ngoài. Ngồi canh cửa sổ có thể nhìn thấy một vườn rau, có thể đón những cơn gió và cả những con ong bay lạc vào.
Bàn học chả biết bằng gỗ gì, xám xịt ,đầy vết dao rạch và vết mực. Bàn nào cũng thế. Bàn của tôi ngồi có một vết mực tím đổ trông rất giống một người cao gầy, chỉ có đầu và hai chân,không có bụng. Tôi còn đang ngắm thằng người thì bị một thằng đẩy vào vai: Đây là chỗ của tao CŨ . Tôi không hiểu CŨ là thế  nào. Nó giải thích cho tôi biết rằng nó bị ĐÚP! “Năm ngoái tao ĐÃ TỪNG ngồi học ở đây.” Nó nói tất cả những điều ấy với tôi bằng một giọng RẤT RA VẺ. Tôi cảm thấy phục nó. Tôi định bỏ sang bàn khác nhưng nó giữ tôi lại.
_Mày đưa cho tao cái gì, tao cho ngồi chỗ này.
Tôi thích quá ,thọc tay vào túi. Túi rỗng không. Tôi mở cặp đưa cho nó cái bút của tôi. Nó bĩu môi: Bút thì làm cái gì, tao chỉ ĐÂM XUỐNG BÀN một cái là oằn ngòi ngay!A, tôi có con dao nhíp. Tôi chìa con dao cho nó. Nó mở lưỡi dao vạch thử xuống bàn xem có sắc không rồi đút vào túi,ngồi dịch sang bên.Tôi đút cặp vào ngăn bàn, lấy lọ mực ra và đổ một tí lên hình người bằng mực cũ rồi lấy ngón tay di di. Thằng người giờ đã có bụng!
5._Tên mày là gì? – Thằng bé đổi chỗ cho tôi hỏi.
_Tao tên là Cao!- Tôi đáp.
_Còn tao là Dề. – Nó nói và cho hai ngón tay vào miệng bành ra, mắt trợn ngược. Tôi hơi sợ. Nó cười : - Mẹ tao gọi tao là “Trư Bát Giới”. Mày biết Trư Bát Giới là ai không?
Tôi lắc đầu.
_Các em trật tự!
Oâ,thầy giáo đã vào lớp tự bao giờ. Thầy gõ thước kẻ lên bàn. Chúng tôi đang ồn ào vội nín bặt. “Thầy giáo cũ của tao đấy” – Thằng Dề thản nhiên đút hai tay xuống bên dưới đùi, chân đung đưa, nói. Tôi càng phục nó. Tôi ngắm thầy giáo. Đó là một người đã già, không có râu, đeo kính trắng,gầy và hay khịt mũi.
_Năm vỡ lòng này, khịt khịt, thầy sẽ dạy các em, khịt.Bây giờ thầy, khịt khịt, gọi tên các em, khịt. Đến tên em nào,  em ấy, khịt, đứng lên nghe chưa. Bắt đầu, khịt!
Nghĩa, Bảo, Toản,  Bích,  Quyết, Túc, Tâm….A,hoá ra cũng có nhiều đứa quen.
_Cao!
_Thưa thầy em đây ạ! – Tôi vội đứng lên.
_Ngoan lắm, tiếp tục: Dề! – Thầy giáo gọi.
_ĐÂY! – Thằng Dề đứng bật dậy hô to.
_Không được trả lời trống không “Đây” như thế. Khịt ,trả lời lại!
Thầy gỡ kính ra. Mắt thầy trông bé hẳn lại, nhưng nghiêm. Thằng Dề vội khoanh tay lại:
_Thưa thầy giáo, em đây aaạ!
Nó kéo thật dài tiếng ạ ra và cúi gập người xuống. Thầy giáo lườm nó một cái rồi lại đeo kính vào, gọi tiếp.
Có ba mươi chín đứa cả thảy.
Tên thầy giáo là Hội.Thầy người xóm trên.
_Oâng này hay đánh lắm. – Thằng Dề huých cùi tay vào sườn tôi, cằm hất về phía thầy giáo. Cả cái điệu hất cằm ấy cũng làm tôi mê. Đợi lúc nó quay sang thằng bên cạnh, tôi bắt chước nó hất cằm một cái.
_Cao! Em làm gì đấy?- Tiếng thầy giáo.
Tôi hoảng quá rụt cổ lại, cúi xuống giấu mặt sau lưng thằng Toản ngồi bàn trước.
_Từ nay tôi sẽ dạy các em học chữ, khịt. Trong lớp các em phải chịu khó nghe giảng, khịt. Về nhà phải ôn bài, tập viết, khịt. Em nào học giỏi, chăm ngoan, tôi sẽ, khịt, cho điểm cao, cho giấy khen. Em nào lười, khịt, hay nói chuyện, hay nghịch trong lớp, khịt ,về nhà không chịu ôn bài, khịt ,đến lớp tôi hỏi không nhớ bài sẽ bị phạt, khịt, khịt, nhớ chưa?
_NHỚ Ạ!
Cả lớp ngồi im, có mỗi thằng Dề hét lên thật to. Nhiều đứa cười. Thầy Hội dứ cái thước về phía chúng tôi:
_Dề, liệu cái thần hồn, khịt!
6.Giờ ra chơi.
Chúng tôi ùa ra khỏi lớp như bầy chim sổ lồng.
Chúng tôi đi tìm bạn. Thằng Túc dựa lưng vào chiếc cột ngoài hiên bóc kẹo nhai.Khi thấy tôi đến gần nó quay mặt đi.
_Cao ơi, lại đây! – Thằng Quyết gọi tôi. Hai tay nó đút trong túi áo,chân giạng ra. Một toán những thằng xóm tôi đứng cạnh nó. Cách đấy mấy bước là những đứa lạ, có lẽ chúng nó ở xóm trên. Thằng Dề đứng đầu bọn ấy.
_Mày có dám CHƠI NHAU với thằng kia không?
Thằng Quyết chỉ tay vào thằng Dề hỏi tôi.Tôi hơi ngạc nhiên.Mắt tôi và mắt thằng Dề gặp nhau. Thằng Dề lại bành mồm, trợn mắt lên : Ngào, ngào, ngào…Tôi không thấy sợ cái kiểu ấy nữa. Nhưng tôi vẫn thấy ngại. Người nó thấp lùn, chắc nịch, da đen trũi, tóc húi cua. Hơn nữa, nó lại đã từng ĐÚP!
_Nó ngồi cạnh tao đấy! – Tôi bảo thằng Quyết.
_Mày sợ nó chứ gì?- Thằng Quyết hỏi lại,mắt nhìn tôi vẻ khinh bỉ.
Tôi tự ái:
_Sợ đếch gì!
_Thế thì “chơi” đi! – Thằng Quyết đẩy vai tôi.
Tôi miễn cưỡng bước lên phía trước.Thằng Dề thôi không làm bộ “ngáo ộp” nữa.Nó bành rộng cạp quần chun ra nhét áo vào và giao hẹn: Không được mách thầy giáo,không được khóc! “Được!” Thằng Quyết tiến lên đứng giữa hai chúng tôi.Tôi hiểu nó sẽ làm “trọng tài” : Bên nào thua thì phải chịu làm quân, không được đòi làm chỉ huy nữa, đồng ý không? Đồng ý! Bắt đầu đi! Thằng Quyết hô : Một, hai,  ba!
_Xông lên đi. Đấm đi. Oâm nó mà vật,ôm chân ấy!
Hai bên hò hét. Tôi vẫn lưỡng lự. Nhưng thằng Dề đã xông đến. Nó đấm một cái. Tôi nhảy giật lùi, tránh được “Ê, thằng Cao lui rồi, lui là thua!” bọn bên kia hét lên. “Quân tôi” cũng không chịu kém : ĐÁ đi.CHƠI mạnh đi.Cao ơi,ĐẤM VÀO MẶT nó ấy! Tôi xông tới. Uỵch. Người bị “đấm vào mặt” không phải là thằng Dề mà là tôi. Mắt tôi nảy đom đóm.Tôi điên lên, vung tay loạn xạ. Tôi đấm lung tung,không phải là vào thằng Dề, mà là vào những tiếng hò hét. Tay tôi chạm phải một đứa nào đó.Vai tôi bị ẩy mạnh. Tôi lao người và ôm được trúng thằng Dề. Tôi ghì chặt lấy nó và cùng với nó ngã lăn quay xuống sân. Tôi bị thúc mạnh vào bụng. Cú thúc làm tôi đau quá và bật khóc!
_Dừng ngay lại. Ai cho đánh nhau thế này hả. khịt, khịt!- Có tiếng quát lớn.
_Chạy đi chúng mày ơi, thầy giáo đấy. – Tiếng đứa nào hét to. Tiếng chân chạy hỗn loạn. Tôi không bị đè nữa. Thằng Dề đã bỏ chạy.
_Đứng lên.Làm sao đánh nhau? Khịt!
Tai tôi bị xách ngược lên. Tôi hoảng quá, khóc thật to.
_Không phải tại em. Hu hu. Thằng Dề nó đánh em trước chứ. Hu hu hu….
7. – Quyết ơi, đợi tao về với!
_ …
_Quyết ơi!
_ Cút đi. Đồ hèn!
_Ơ…
_Ơ cái gì? Tại sao mày khóc? Tại sao mày mách thầy giáo để thầy phạt thằng Dề?
_Tao mách thằng Dề chứ có mách mày đâu?
_Mày đã thề là không khóc, không mách thầy kia mà?
_Nhưng … tao đau quá.
_Đau cũng phải chịu. Đã thề là phải giữ lời. Lần sau còn thế chúng tao không chơi với mày nữa.
_Ừ … tao thề.
Và đây là bài học đầu tiên của tôi: ĐÃ THỀ THÌ PHẢI GIỮ LỜI!
8. Chúng tôi bắt đầu được học chữ. Thầy giáo bảo có hai mươi bốn chữ cái.Phải học nhận mặt chữ.Phải phân biệt được đâu là chữ  e, đâu là l, chữ  a và chữ d. Ngày đầu học mấy chữ a, b, c thì tôi thích. Nhưng học thêm mấy chữ nữa thì bắt đầu lẫn lộn.Tôi không hiểu tại sao chỉ cần kéo dài thêm hoặc viết ngắn đi một tý, chữ nọ đã biến thành chữ kia. Và khổ nhất là những giờ tập viết. Tôi đã cố gắng hết sức nhưng ngòi bút vẫn không chịu theo sự điều khiển của tôi. Thầy giáo liên tục nhắc:
_Cao,sao lại méo mồm đi thế kia?
_Cao,ngồi thẳng lên.
_Cao,muốn cận thị à,ngẩng đầu lên!
_Cao,chấm bút vào lọ mực xong phải gạn bớt vào miệng lọ đã.Em làm rơi cả mực ra vở rồi…
Cao.Cao… Cao, không được thế này.Cao, không được thế kia. Tôi run lên.Tôi mắm môi lại ấn ngòi bút. Ngòi bút cắm chặt vào vở. Tôi cố đẩy nó đi.Ngòi bút sắt cào thành một đường trên mặt giấy,chệch ra ngoài. Tay tôi gạt phải lọ mực.
_Choang!
_Cao, đứng dậy! Lại vừa viết vừa nghịch phải không. Em bị phạt. Lên bảng, đứng quay mặt vào tường.
Đứng quay mặt vào tường.
Lúc đầu thì sợ. Không chỉ là sợ, cả xấu hổ nữa.
_ Ê,lêu lêu, anh Cao bị phạt! – Cái Tâm ngoáy ngoáy ngón tay bé tí xíu của nó trước mặt tôi.
Tôi giơ nắm đấm ra, nó rụt vội tay lại.
Đứng quay mặt vào tường.
Dần thì tôi thấy thú. Chân tôi không mỏi mấy. Ở nhà thỉnh thoảng tôi vẫn bị mẹ bắt đứng như vậy. Tôi nhìn bức tường. Trước mặt tôi có một cái lỗ. Hình như ai đã đóng vào đó một cái đinh to rồi lại nhổ đi. Miệng lỗ có tí mạng nhện. Có mấy con bọ,không biết bọ gì, bé xíu, cứ hết bò vào lại bò ra khỏi cái lỗ đó. Tôi rình cơ hội để lấy móng tay đè chết một con.
_Cao, bỏ tay xuống, khịt!
Tôi bỏ tay xuống. Những con bọ vẫn bò ra bò vào. Chán thật. Tôi rời mắt khỏi chúng để nhìn xuống chân. Dưới chân tôi, sát mép tường có một đàn kiến đen đang tha trứng.Bà tôi bảo, kiến tha trứng chuyển tổ là trời sắp mưa. Oâi,  ước gì trời mưa,mưa thật to,mưa đến không thể đi học được. Tôi nhìn ra ngoài. Trời vẫn nắng. Có thể lũ kiến này “chập mạch!” . Một con cuốn chiếu leo dọc tường bò lên. Chà,giá mà tôi cũng có nhiều chân như nó.Tôi sẽ bò theo tường dựng đứng như nó mà không ngã.Nếu vậy bọn thằng Quyết, thằng Dề sẽ nhất định phục lăn, chả cần “chơi nhau” cũng được làm chỉ huy. Oâi, sao mà tôi thích làm CHỈ HUY đến thế?
Tan học.
Lũ bạn quây lấy tôi.Chúng nó nhìn tôi như nhìn một anh hùng.
_Mày đã đánh đổ lọ mực à?
_Không phải đánh đổ mà là tao đã NÉM VỠ nó!
_Chà… chà.
_Đúng,nó đã NÉM vỡ đấy! – Thằng Dề gật đầu xác định.
_Về nhà mày có bị làm sao không?
_Tao sẽ bị TẨN!Nhưng ĐẾCH SỢ!
_Để tao cho mày lọ mực của tao!
9. Buổi tối.
_Nào, ông tướng.Ngồi vào bàn tập viết đi. Ghế đây. Lấy vở, bút mực ra. – Bố tôi ra lệnh.
_ Thằng này uống mực đi hay sao ấy?Lọ mực mới pha cho hôm nào hôm nay đã hết. Béo nghịch lắm rồi.Hôm nào đi học về, quần áo cũng như người lôi ở dưới đất lên. Mai tao mặc cho mày quần áo mới. Hễ về BẨN THÌ CHẾT VỚI TAO! – Mẹ tôi đứng ngay sau lưng tôi.
_ Ngẩng cao đầu lên,mày cận à? – Bố  nắm tóc tôi kéo ngược ra sau.
_ Xì,mày đang viết chữ a cơ mà. Chữ a không có CÁI CHUÔI cao lên như vậy. Đấy là chữ d. – Mẹ tôi ghé nhìn vào vở của tôi, vừa xỉa răng vừa nói.
Tôi rất muốn quay nhìn xem mẹ gảy tăm thế nào mà nghe giòn đến vậy,nhưng không dám.
_ Tách, tờ rờ tách tách! NGU! Đã bảo chữ a không có cái chuôi!
_ Thằng này không kèm cặp ngay từ đầu rồi là hỏng. Đưa tay đây! – Bố tôi nắm lấy tay tôi” – Đưa lên. Đưa xuống. Hất ra một tí. Một tí thôi mà, thế nào là một tí? Mềm tay ra nào. Mày đang cầm bút hay cầm dao đấy. Ơ, chặt vào một tí chứ. Mày có tay hay không thế?
Chà, mềm tay ra, chặt tay vào. Tôi có tay hay không ư? CÓ! Nhưng bố nắm tay con chặt quá bố ạ. Cả cái mùi thuốc lào ở người bố nữa. Kinh quá. Y như mùi ở người thầy giáo Hội.
_ Đấy, viết như thế. Bây giờ thì tự viết đi tao xem. – Bố buông tay tôi ra.Chiếc bút rơi xuống quyển vở, mực bắn ra. – Bốp! A, thằng này giỏi. Tao bảo mày viết đi chứ  bảo mày vứt bút đi ấy à?
Tôi bị tát, bị quát. Tôi rất muốn NẮM ngay lấy cái bút, nhưng ngón tay tôi vẫn còn đang tê dại. Cái bút nhấc lên, lại rơi.
_ Chà, đồ ăn hại. Cầm cái bút cũng không nổi thì còn nói chuyện học hành gì cơ chứ! Thôi, mai thì nghỉ ở nhà mà đi chơi,đốt sách bút đi con ạ. Rồi mẹ kiếm cho con đôi quang gánh với cặp que. Ngữ mày thì chỉ làm được CÒ KÈ thôi.
           “Cò kè hót cứt bờ sông
Để chó ăn mất, thương ông cò kè!”
Bọn chúng tôi thường ngày vẫn chạy theo hát trêu mấy ông đi lấy phân vậy. Ngày mai tôi sẽ thành cò kè?! Tôi oà khóc.
10. Hoá ra mẹ chỉ doạ vậy.
Tôi vẫn phải đi học. Thầy giáo dạy chúng tôi tập đếm. Thầy rút từ trong túi quần ra từng cái que và GỌI CHÚNG là: Một, hai, ba… chúng tôi biết đếm rất nhanh.
_ Cao, mấy que đây?Khịt!
_ Ba ạ.
_Giỏi. Quyết, đây mấy que?
_ Tám… à quên, chín ạ!
_Giỏi. Tâm nào?Đây là mấy?
_ Một, hai, ba… thưa thầy, mười ạ!
_ Giỏi, khịt ,giỏi lắm!
Tất cả  chúng tôi đều được khen giỏi. Đứa nào đứa nấy phổng mũi. Chỉ riêng có thằng Hoà là bị thầy chê dốt. Đáng lẽ phải trả lời là có BỐN cái que thì nó lại lung tung: Năm, à bảy… à sáu! Nó bị bệnh thối tai. Người ta xếp cho nó ngồi riêng một bàn ở cuối lớp. Chúng tôi không muốn chơi với nó, sợ  LÂY! Làm bạn với nó thường chỉ những con ruồi bay vo ve quanh đầu. Mắt nó trông lúc nào cũng buồn. Trong lớp có lẽ nó mải đuổi ruồi hơn là nghe thầy giảng.
Thằng Hoà ghét ruồi.Chắc thế. Nhưng tôi thì tôi thích. Ở lớp, tôi bôi dỉ mũi vào móng tay nhử cho con ruồi đến đậu rồi tóm lấy chúng,vặt cánh đem lén bỏ vào lọ mực của bọn con gái. Mực có ruồi chết trong ấy thì chóng thối. Có lẽ tôi thích mùi mực thối? Tôi cũng thích bất cứ con gì bay vào lớp.Có lần trong giờ toán có một con ong bay vào. Nó vo vo và loang loáng như một nét vẽ bằng tia nắng. Bọn con gái kêu rú lên sợ bị đốt. Giá như nó đốt một đứa nào! Nhưng không, nó bay vòng vèo có một tí rồi bay ra. Chắc nó không thích trò đếm que?
Một lần khác,một con bọ hung bay vào.Có lẽ nó ngửi thấy mùi mực thối? Thằng Dề phát hiện ra nó đầu tiên và kêu lên: “Bắt lấy”. Và thế là không tài nào giữ được trật tự nữa. Chúng tôi huơ tay lên chộp. Chúng tôi nhảy lên ghế, đứng lên bàn. Chúng tôi vơ tất cả mọi thứ : sách, vở, mực, bút, guốc dép… để ném theo con bọ hung kia. Thầy Hội ra sức đập bàn, ra sức hét. Nhưng chúng tôi hét to hơn thầy. Oâng hiệu trưởng nghe tiếng ồn chạy xuống và kết quả là tất cả chúng tôi bị phạt ngồi lại lớp một tiếng để nghe đích thân ông hiệu trưởng quở trách. Bọn con gái sợ, có đứa thút thít khóc, còn tôi thì đã quen nghe chửi? Tôi sẽ không bận tâm lắm nếu không nhìn thấy thầy Hội lúc đó.Thầy đứng cúi gằm mặt trước thầy hiệu trưởng, điệu bộ thảm hại, hết đeo kính vào lại gỡ ra.Cuối cùng thầy nói lời xin lỗi thay chúng tôi và im lặng ra khỏi lớp. Thầy có vẻ rất buồn…
Chúng tôi ngồi im. Lần đầu tiên trong đời đi học chúng tôi ngồi im khi đã hết giờ học và thầy đã ra khỏi lớp. Có một cái gì đó đã làm cho chúng tôi không thể  ngẩng mặt lên,không thể ríu rít ùa ra khỏi lớp như mọi lần. Cái gì vậy?
11. Sau một thời gian dài đến trường, lực học của tôi đã dần khá lên, tôi đã được khen về viết chính tả và tập đọc. Chính tả – Đấy là công của bố tôi. Bố đã LUYỆN GÂN CỐT  cho tôi. Còn tập đọc thì hẳn là công của tôi. Tôi thích đọc. Ơû trong sách có in nhiều chuyện cổ tích, có chuyện về bà Còng đi chợ, chuyện cái tôm cái tép, chuyện con cò đi ăn đêm đậu phải cành mềm như lời mẹ ru tôi hồi bé tí. Tôi NGỐN những câu chuyện ấy và đã tốn hết mấy chiếc bút chì xanh đỏ để  tô lên những hình vẽ trong sách. Bà tôi khen tôi có khiếu vẽ.
Nhưng còn môn học tính ? Từ khi lên lớp một tôi phải học tính. Đó vẫn là nỗi sợ hãi của tôi. Thầy giáo bảo tôi kém. Bố tôi bảo tôi DỐT. Còn mẹ thì có vẻ hoa văn hơn: NGU NHƯ BÒ.
Cứ mỗi lần đến giờ học tính là tôi lại như bị kiến đốt. Thầy giáo viết con số lên bảng. Thầy sẽ hỏi ĐÁP SỐ. Tôi cuống lên. Tôi cúi mặt nhìn xuống bàn. Tôi ngồi dịch để có thể  núp sau lưng thằng Toản. Nhưng …
_Cao!
Thế là hết rồi. Tôi vịn mép bàn. Tôi khép chặt hai đùi lại để hai chân tôi chúng có thể tựa vào nhau cho đỡ run. Nhưng không ăn thua. Tôi vẫn run. RUN NHƯ CẦY SẤY.
Ơû nhà cũng chẳng hơn gì. Bố trực tiếp ra toán cho tôi: Mẹ mày cho mày hai quả na. Tao cho mày ba quả nữa. Mày mới ăn đi có một quả vậy mày còn mấy quả na?
Đầu đề thích thật. Na,chà, sao mà tôi thích na đến thế. Nhà tôi có một cây na. Có lần tôi vớ được một quả chín cây. Tôi lấy cùi dìa ra, cứ để  nó bám trên cành vậy mà chòi lấy hết ruột để ăn. Aên xong tôi lấy que cào cào vào mặt trong vỏ. Bố tôi nhìn những mảnh vỏ ấy và bảo: Hoài của, quả na to thế mà để chào mào ăn mất.
_ Sao, còn mấy quả? – Bố hỏi lại.
Tôi giật mình. Mẹ cho hai,bố cho ba, ăn đi một, bốn. CÒN BỐN QUẢ. Tôi khoái quá, vừa trả lời vừa nuốt nước bọt, kể ra nếu được ăn hết nhẵn ngay thì vẫn hơn. Tôi rất ghét để dành.
_ Ừ, thế hai cộng ba trừ một bằng mấy? – Bố nhìn tôi,hi vọng.
Tôi tịt ngóp. Hai CỘNG ba, con số 2 cộng con số 3. Rồi lại phép TRỪ nữa. Tôi cố nghĩ – làm ra vẻ cố nghĩ- nhưng không được. Cuối cùng tôi trả lời liều:
_ Bảy!
_ Bảy là thế nào.
_ A… sáu ạ!
_ Sáu? – Bố tôi diễu cợt: - Mày đẻ ra được hai quả nữa hay sao mà lại còn sáu?
Oâ, thế thì bao nhiêu? Tôi cuống lên: Ba ạ!
_ Sao chỉ còn có ba? Mày ăn vụng đi mất một quả à? – Bố cáu và cầm lấy cán quạt. Thôi chết! Hẳn là bố đã biết tôi ăn trộm quả na hồi nào rồi.
12. Bố tôi đã PHẾT VÀO MÔNG tôi. Thầy Hội đã GÕ thước kẻ lên ngón tay tôi. Nhưng cái cán quạt và thước kẻ không làm cho tôi giỏi lên được mà chỉ làm cho tôi thêm mù tịt. Và điều này đã xảy ra: cứ đến giờ toán là tôi mót đi giải. Không hiểu sao vậy. Có lần bị gọi lên bảng làm toán tôi đã “QUẤN RA ĐÀI”. Thầy Hội khịt mũi liên tục, nhổ nước bọt và đuổi tôi ra khỏi lớp. Tôi ra phía hồi lớp bên ngoài đứng. Ơû đây thích thật. Gió rất mát. Nhưng tôi không đứng chỗ bóng râm mà chọn chỗ nắng, đứng chống tay xuống đất, chổng mông về phía mặt trời: Tôi phải phơi quần. Nếu tôi trở về nhà với chiếc quần bị ướt thì chắc mẹ tôi sẽ PHƠI lại nó bằng chiếc roi! Tôi không muốn thế.
_ Cao ơi! – Tiếng thằng Dề. Nhưng tôi chỉ nhìn thấy một cái quần đùi đội trên hai cẳng chân đen nhẻm.
_ Đi cưỡi ngựa đi.
Aø,cưỡi ngựa? Tôi đứng thẳng dậy.
_Mày cũng bị đuổi à?
_ Ừ. Nhưng không phải tao dốt, mà là tao không muốn trả lời đúng… Học chán bỏ bà.
Chúng tôi men theo tường lớp, chạy tắt qua vườn rau và chui qua một bụi tre gai. Chúng tôi phóng một mạch. Nghĩa địa đây rồi. Ơû góc đằng kia có những cây dứa già đã bị cắt hết lá đang cong lưng chờ đợi. Chúng tôi leo lên, mỗi đứa một cây.
_ Hê hê hê… - Thằng Dề khoái trá hét, nó ra sức nhún. Tôi cũng không chịu kém. Tôi chúi về trước, ngửa ra sau “con ngựa” phi mỗi lúc một mạnh. Tôi giơ tay lên. GIƠ KIẾM LÊN.
_ Xung pho… ong…
13._ Cô ơi, thằng Cao hôm nay bị điểm một. Nó không trả lời được lại còn ĐÁI RA QUẦN. Thầy giáo ĐUỔI, không cho học. Nó dốt quá, không bằng một tí của cháu, cháu được mười cơ.
_ Giời ơi là giời, con với cái, học thế… Cao! Thằng Cao đâu,đem roi,đem đít về đây!
14. – Túc ơi, ra chúng tao cho xem cái này! – Thằng Quyết gọi to.
Tôi và thằng Dề nắm chặt tay nhau cùng nín thở chờ. Im lặng. Thằng Quyết lại gọi một lần nữa. Lát sau, thằng Túc ra. Thấy chúng tôi, nó đề phòng đứng cách một quãng.
_ Đừng sợ, chúng tao không đánh đâu. Cho mày xem cái này. – Thằng Quyết giở cái giấy bóng con  con ra.
_ Cái gì đấy? – Thằng Túc vẫn khôgn chịu lại gần.
_ CAO HỔ CỐT! – Thằng Dề vội nói.
_ Tao xem nào. – Thằng Túc sán lại. Mắt nó nhìn có vẻ nghi ngờ: - Chúng mày nói phét!
_ Tao mà lại thèm… Người ta biếu bố tao đấy.
Thằng Dề lại chen vào và huých thằng Quyết:
_ Thôi cất đi, chốc nữa chúng mình chén. Chén cao hổ cốt thì béo lắm, lại khoẻ nữa. Đánh nhau thằng nào cũng thua.
Thằng Túc giữ vội lấy tay thằng Quyết:
_ Chúng mày đổi cho tao đi.
_Xì, đổi cho mày à? Nhà mày thì thiếu gì cao hổ cốt? Lần trước mày khoe bố mày được người ta biếu cả một gói bằng bắp chân là gì?
_ Ừ…  có mà bố tao không cho tao ăn. – Thằng Túc lúng túng nuốt nước bọt. Mắt nó hau háu nhìn  gói “cao” trong tay thằng Quyết. Thằng Quyết có vẻ đắn đo: Vậy mày định đổi cho chúng tao cái gì?
_ Một gói kẹo nhá.
_ Ui giời. Một gói kẹo mà đòi đổi cao hổ cốt?
_ Thì thêm một gói bánh bích quy nữa… Nhưng, ăn luôn được chứ? Mày chắc ăn vào sẽ khoẻ, đánh nhau thằng nào cũng thua tao chứ?
_ Ừ, ăn ngay được. Không tin, chúng ta đứng đây cho mày ăn. Không khoẻ chúng tao không lấy bánh kẹo của mày.
_ Được, đưa đây. – Thằng Túc chìa tay ra. Thằng Quyết tự tay bóc gói. Trong gói là một thứ  đen đen, quanh quánh.
_ Há mồm ra để tao đút cho. Nhai ngay, không ngửi. Ngửi là nó bay hết hơi bổ đi đấy.
Thằng Quyết ra lệnh,thằng Túc làm theo, vội vàng đớp lấy miếng “cao” nhai ngấu nghiến. A … Á… Bỗng nó kêu toáng lên, phun bọt, nhổ phì phì như nhai phải than bỏng. Chúng tôi ù té chạy:
_ Cho mày chết, thằng mách lẻo ăn cứt gà sết. – Chúng tôi vừa chạy, vừa reo.
15. Bác Tộ đã đem chuyện thằng Túc bị ăn cứt gà sết sang từng nhà chúng tôi và ra trường. Kết quả là tôi, thằng Quyết, thằng Dề mỗi đứa bị một trận đòn và bị giam đứng trên bảng một buổi. Người ta gọi chúng tôi là QUÂN GIAN ÁC, BỌN VÔ GIÁO DỤC và NHỮNG KẺ LÀM LOẠN!
Nhưng cũng có người khen chúng tôi là RANH, “tí tuổi mà RANH”. Nhiều người còn gật gù: Đáng đời nhà nó, rõ bố nào con nấy. Cứ thấy của là tối mắt lại, cho chết!
Ngay cả bố tôi, khi biết rõ chuyện vì sao chúng tôi cho thằng Túc ăn cứt gà sết ông cũng đã cười. Tôi biết bố cũng chẳng ưa gì bác Tộ. Một lần tôi ra uỷ ban, thực lòng chỉ cốt được ngồi chơi với bố. Nhưng không may cho tôi bữa ấy uỷ ban  có khách nên bố tôi phải tít mù lo chuyện cơm nước. Bố lấy cho tôi một cái ghế con bảo ngồi chơi chờ rồi lại mải miết nấu nướng, chặt, xếp cỗ. Đúng lúc ấy bác Tộ từ phòng họp xuống. Nhìn thấy tôi, bác buông một câu:
_ Có ba con gà, vị chi là sáu cái chân cả thảy, không được thiếu đâu đấy nhá!
Đang chặt thịt gà,bố tôi dừng phắt lại ngẩng lên:
_ Oâng nói thế là có ý gì, nói lại tôi nghe thử?
Giọng bố tôi rất lạ. Tôi giật mình nhìn bố. Thường ngày bố tôi rất hiền: trong làng ngoài xóm chẳng bao giờ thấy bố to tiếng với ai. Ngay cả với tôi, mẹ có thể có lúc cáu giận đã đét đít tôi, nhưng bố thì chưa bao giờ. Bà tôi bảo bố tôi khí khái, giống tính ông nội. “Đói cho sạch,rách cho thơm,trọng người chứ đừng trọng của, đừng luỵ người!”- Bố tôi thường nói vậy. Bố tôi thích uống rượu, mặc dù không nhiều, mỗi bữa thường chỉ một chén và chủ yếu là uống suông. Hạn hữu gặp hôm đắt hàng, bà tôi ở chợ về mới mua cho bố tôi vài thanh đậu phụ rán hoặc cái bánh đa vừng. Những lúc như vậy, bố tôi rất vui, thường bế tôi vào lòng, bẻ đút cho tôi từng mẩu bánh nhỏ và có khi cao hứng bố còn cho tôi nhắp thử cả một tý nước trắng cay xè trong cốc của ông nữa.
_ Uống đi. Trai vô tửu như kì vô phong. Mày mà không biết uống rượu thì sau này về già bố mày biết “đánh dậm” ở đâu?
Oâng nói, cười và khom lưng bò quanh chiếu làm trâu cho tôi cưỡi. Ơû uỷ ban,nhiều hôm làm cơm đãi khách,thức ăn thừa mứa nhưng chẳng bao giờ tôi thấy bố mang về nhà thứ gì. Vậy mà bây giờ…
Mặt bố tôi đỏ bừng còn mắt thì như long lên nhìn thẳng vào bác Tộ. Bác Tộ có lẽ cũng đã thấy lỡ lời, vội cười giảng hoà:
_ Tôi đùa thôi mà… Nhưng… Nói chung thì cũng không nên để thằng bé quanh quẩn ở đây. Đang có khách khứa, nhiều người ra vào, không tiện!
Nói rồi bác Tộ vội bỏ đi. Bố tôi nhìn theo, cằm bạnh ra và đột nhiên giơ dao thẳng tay chiếm một nhát mạnh xuống chiếc thớt làm nó vỡ làm hai mảnh. Kể từ đó tôi không ra bếp uỷ ban chơi nữa và đâm ghét bác Tộ.
Còn mẹ tôi, sau vụ “cứt gà sết”, mặc dù đã ĐÉT vào mông tôi, người vẫn còn dắt tôi sang tận nhà bác Tộ, bắt tôi khoanh tay xin lỗi bác và thằng Túc. Hai bố con nó hằm hằm nhìn tôi, không thèm nói. Mẹ tôi lo lắng: Mày làm tao mất mặt với người ta. Người ta là chức sắc của xã. Bố này còn đang phục dịch người ta. Không khéo người ta để ýa thù hằn cho thì khổ bố khổ mẹ đấy con ạ.
Trong vẻ mặt của mẹ có gì đó làm tôi mủi lòng. Tôi thấy thương mẹ và ân hận. Nỗi ân hận giống như hôm vì chúng tôi mà thầy Hội bị thầy hiệu trưởng phê bình. Tôi hứa với mẹ sẽ không bao giờ gây chuyện nữa.
16. “Ham chơi,mải nghịch, hay nói chuyện riêng và chọc bạn trong lớp. Toán rất yếu…” Bố tôi đọc như đếm từng chữ trong cuốn sổ liên lạc mà trường đã gửi về cho gia đình học sinh. Cuối cùng  người đặt cuốn sổ xuống và nhìn tôi: “Thế là thế nào?”. Tôi nín thít. Ham cơi, mải nghịch. Đúng thế, cái chất của tôi nó vậy mà. “Chọc bạn trong lớp, xé mũ nấm vứt lên tóc bọn con gái hay bỏ ruồi vào lọ mực? Đúng cả. Nhưng còn toán rất yếu? Tôi thở dài. Biết trả lời bố thế nào đây. Quả thực tôi đã làm mọi cách để không YẾU TOÁN: Tôi đã nấp sau lưng bạn. Tôi đã tỏ ra nghênh ngáo,ra vẻ thuộc bài để thầy khỏi gọi. Tôi đã tỏ bấm ngón tay trỏ vào ngón giữa “bắt quyết” như lúc đi đêm sợ ma. Tôi đã niệm cả “ A di đà Phật” như bà tôi bảo để mong có được sự “phù hộ độ trì” của thần thánh nữa. Mắt tôi nhìn các con số, nhìn thước kẻ của thầy và lưỡi tôi cứng lại. Tôi biết mình sẽ bị ĐÁNH nếu trả lời sai. Tôi có nghĩ, nhưng càng cố thì óc tôi càng đặc lại. “Oùc này làm bằng đậu phụ” – Bố tôi bảo. Có lẽ thế. Toán viết làm trong vở thì tôi càng “ nhúc nhắc “ được tí chút. Khi không nhìn thầy giáo, đầu óc tôi có vẻ khá hơn. Cũng như khi tôi ở nhà: Bố  lôi quyển vở làm tính của tôi ra. Xoạt – Xoạt – Xoạt. Một. Xoạt. Hai. Xoạt,xoạt – lại một - - xoạt. A, được những sáu. Chắc bài này mày “cóp py?” Không,tự con làm đấy chứ! Tự mày? Thật không? Vậy mày lấy tờ giấy khác ra, tao đọc mày làm lại cho tao xem…Đấy, mày bảo tự mày, mà cũng chính bài ấy bây giờ thì mày lại không làm được. Thế là thế nào? THẾ LÀ THẾ NÀO? Tôi chịu không biết thế là thế nào. Nhưng rõ ràng là bài ấy tôi tự  làm lấy thật mà. TÔI THỀ!
_ Đấy, ra trường dối cha, về nhà dối chú. Đời mày rồi chả ra gì đâu con ạ. Người ta muốn làm nên, thành ông nọ bà kia, để lớn lên thoát khỏi cái cảnh  “ nhọ đít” như bố mẹ mày, thì phải học giỏi toán. Đằng này… Tao chẳng hiểu óc mày là óc gì nữa. Có óc không hay chỉ toàn bí ngô?
Đúng. Đời tôi sẽ chẳng ra gì. Tôi sẽ thành một đứa chả ra gì. Bởi tôi chỉ thích trốn học, thích lông nhông, thích đả nhau, và … chán môn học tính, cái môn dành cho những người giỏi giang và hẳn là RẤT RA GÌ!
_ Mai tao mua về cho mày con trâu. Ngữ mày thì chỉ đi chăn trâu! – Mẹ tôi từ giường bên nói.
Oâ, lần trước mẹ bảo cho tôi đi làm cò kè. Bây giờ lại bảo cho đi chăn trâu. Làm cò kè tôi không thích, chứ chăn trâu thì tuyệt quá còn gì. Tôi có lần được đi chăn trâu với thằng Quyết. Chà, vậy là ngày mai tôi sẽ được như nó: cưỡi trâu phi, thả cho trâu ở vệ đê còn mình thì thả cửa nghịch: đánh khăng, đánh đáo ăn hạt gấc, đi đào lỗ chuột hoặc đi bắt bọn chim trả làm tổ ở các bờ ruộng. Và nhất là được nằm phơi rốn nhìn lên bầu trời mà mơ thấy mình thành kỵ sĩ. Cũng có thể kiếm lấy một quyển truyện nằm vắt chân chữ cgũ lên mà đọc. Thế đấy! Chăn trâu… Nhưng mà… liệu mẹ tôi có giữ lời không?
_ Tao nói thật đấy! Từ nay trở đi, cứ tao thấy bị thêm điểm một nào nữa là dứt khoát tao bắt đi chăn trâu!
A.    Thế thì được.
Tôi ở lớp chạy về, hớn hở đưa cho mẹ tôi xam trang vở có điểm MỘT to tướng và mới toanh, đỏ roi rói thầy vừa cho. Nhưng mà mẹ tôikhông đi lấy trâu về mà rút từ chái nhà xuống chiếc roi quen thuộc:
_ Vào giường nằm. Thế này thì quá lắm rồi. Mày không còn coi tao ra cái gì nữa. Con với cái. Nó lại còn tỏ vẻ vui mừng khi được điểm một nữa cơ chứ.
Véo. Véo …
17. Bây giờ, những buổi học, những quyển vở, chiếc bút, lọ mực, và cả thầy giáo nữa đều làm tôi phát ngấy. Tôi vẫn đi học sớm, nhưng không phải để vào lớp  sớm mà là để có thời gian lang thang đuổi theo đám cào cào trong vạt cỏ bông may. Tôi tóm lấy chúng, vặt cánh đi để rồi thích chí nhìn chúng vừa nhảy vừa ngã dúi dụi. Cái Tâm bảo nghịch thế là ác. Nhưng tôi thích ác. Tôi thích bắt những con đỉa no tròn bám lủng lẳng dưới bụng những con trâu vừa mới đằm ở ao làng lên, xuyên que lộn chúng ra và vùi vào đống phân ải. Tôi thích giật đuôi mèo và thích đá vào con Đốm. Cả mùi ẩm mốc trong xó lớp học cũng quyến rũ tôi. Tôi có thể lần mò ở đó lúc lâu để hái những bông nấm trắng xốp, xé vụn chúng ra và ném lên tóc bọn con gái. Thằng Dề tỏ ra rất khoái tôi. Bây giờ tôi với thằng Dề, thằng Quyết đã hợp thành một bộ ba “chí thiết”. Chơi với chúng nó tôi hoặc được nhiều thứ mà ở trường, những giờ lên lớp thầy giáo không dạy. Thằng Dề trông vậy nhưng lặn rất giỏi. Nó bày cách cho tôi tập lặn trên cạn trước: Bịt mũi, nhúng đầu vào vại nước. Nó còn bắt chuồn chuồn cho cắn rốn để tôi sớm biết bơi. Và quả nhiên sau khi uống khá nhiều nước ao, tôi đã biết lặn,biết bơi. Thằng Quyết thì hình như chả phải tập gì cũng vẫn biết bơi. Nó có KHIẾU.
Một lần trong giờ  ra chơi, đá bóng một lúc, thấy nóng, thằng Dề rủ chúng tôi đi tắm. Chúng tôi chạy đi ngay. Từ lớp tôi,chui qua một bụi tre gai,qua một vườn mía là đến chân đê. Bên kia đê là sông. Ơû bến sông ấy chảbiết từ bao giờ, ( bố tôi bảo từ  hồi chiến tranh chống Mỹ) có một con tàu chở khách bị bom  đánh hỏng. Người ta đã tháo đi nhiều thứ nhưng cái khung tàu thì vẫn còn đó. Và chúng tôi vẫn thường ra đấy, leo lên nóc cabin của nó mà từ đó “bông nhông” xuống làn nước mát rượi. Chúng tôi té nhau, bốc bùn ném nhau, thi xem đứa nào lặn lâu nhất. Và cuối cùng khi mắt đã đỏ như mắt cá chày thì chúng tôi kéo nhau lên bờ.
_ Đừng về ngay. Phơi tóc cho khô đi đã kẻo thầy giáo biết đấy! – Thằng Quyết nhắc.
Cái thằng bao giờ cũng biết lo xa. Nó là quân sư của bọn tôi. Chúng tôi nghe theo, chọn chỗ nắng để đứng. Nhưng thầy Hội vẫn biết. Thầy bắt chúng tôi xếp thành hàng, gọi từng đứa một vào lớp. Khi chúng tôi đi qua, thầy xọc năm ngón tay vào đầu chúng tôi,nắm lấy đám tóc vẫn còn ẩm ấy, xô đi giật lại trước khi đẩy chúng tôi vào lớp. Thằng Dề tóc húi cua nên thầy không túm được tóc. Thầy túm lấy tai nó và xoắn. Khi vào đến chỗ ngồi tai nó vẫn còn đỏ. Cuối buổi học hôm ấy,có lẽ do nghịch nhiều, đằm nước nhiều, phơi nắng nhiều, có hai đứa trong bọn trốn ra sông tắm bị ốm ngay tại lớp. Mặt chúng nó đỏ phừng phừng còn người thì rúm lại. Thầy Hội sờ đầu, sờ trán chúng nó rồi hốt hoảng bỏ cả buổi dạy, hai tay bế cả hai đứa một mạch chạy thẳng ra trạm xá xã. Chúng tôi đứa cầm cặp cho người ốm, đứa cầm hộp phấn, tôi với thằng Dề mỗi đứa nhặt một chiếc dép của thầy lúc thầy vội tụt rơi ngay cửa lớp, cả lũ cắm đầu chạy theo thầy. Khi tôi đến được trạm xá, thầy Hội đã ngồi đó. Thầy thở hổn hển như cái bễ lò rèn của bác Bính phố chợ. Aùo thầy ướt như thầy vừa ngã sông lên. Vẻ mặt thầy đầy lo âu. Cứ chốc chốc thầy lại chạy sang chỗ các y tá đang khám cho hai đứa rồi lại chạy về. Thầy gọi cả lũ chúng tôi lại để thầy đặt tay lên trán xem có đứa nào bị sốt nữa không.
_ Thầy ơi, thầy đừng lo. Chúng con sẽ không mách thầy hiệu trưởng đâu. – tôi an ủi thầy.
Thầy kéo tôi vào lòng:
           _ Lần sau đừng kéo nhau đi nghịch dại vậy nữa con.
           Thầy áp đầu tôi vào ngực thầy. Tim thầy đập thình thịch. Chao ơi, thầy Hội. Thầy đã đét thước kẻ lên tay chúng tôi. Thầy đã giật tóc, kéo tay chúng tôi. Vậy mà bây giờ… Tôi nép thêm vào lòng thầy. Mùi mồ hôi của thầy giống như của bố tôi. Thầy ơi…
           18. Và chính tôi cũng bị ốm.
           Tan học, trời đang mưa. Thằng Quyết rủ tôi, hai đứa nhét cặp sách vào bên trong áo và PHI về. Chà. Khoái thật. Nước dưới chân bắn lên tung toé. Mưa quất thẳng vào mặt, rát rạt,còn sấm thì lồng lên  đuổi theo và gầm thét ngay trên đầu.
_ Giời ơi là giời, sao không đợi tạnh mưa rồi hẵng về. Quần áo ướt hết cả rồi. Cởi ra mau lên tao lau cho. Mày mà ốm bây giờ thì đúng là mày giết tao!
Có lẽ tôi GIẾT mẹ tôi thật. Người tôi rét run, đầu nhức như búa bổ, còn chân tay thì rã rời. Tôi nằm liệt giường suốt bốn ngày. Suốt bốn ngày mẹ tôi bỏ việc,chẳng ra đồng,chẳng đi lấy hàng cho bà, cũng chẳng buồn thổi nấu nữa. Mẹ ngồi bên tôi, mắt đỏ ngầu và hốc hác. Chốc chốc mẹ lại đặt tay lên trán tôi, vẻ mặt đầy lo lắng:
_ Con chịu khó uống thuốc rồi gắng ăn một tí nhá. Bà gửi ở chợ về cho con bao nhiêu là thứ ngon đây này. Nào, con thương mẹ đi.
Tôi cố gượng để ngồi dậy. Mắt tôi tối sầm. Khuôn mặt mẹ tôi nhoà đi rồi lại hiện ra vời cái nhìn âu lo,cầu khẩn. Tôi bỏ viên thuốc vào mồm hớp một ngụm nước. Mẹ lấy khăn tự tay lau mồm cho tôi. Tôi CẮN và NHAI miếng giò nạc mẹ đưa. Nhưng có lẽ đó không phải là giò? Nó đắng ngắt và nhạt thếch. Mẹ tôi đặt chiếc cặp lồng lên bếp đun lại cho nóng và đem lên cho tôi một bát bún mọc bốc hơi nghi ngút. Có lẽ đó cũng không phải là bún mọc? Nó không THƠM PHỨC và cũng chẳng NGỌT. Mẹ cho thêm bột canh vào. CŨNG CHỈ THẾ!
_ Khổ quá, phải chịu khó ăn thì mới khoẻ lên được chứ con. Nào,con thương mẹ, cố ăn thêm một miếng nữa đi… - Mẹ tôi nài nỉ.
Tôi cố chiều theo mẹ. Nhưng miếng ăn cứ như TỰ NÓ nhè ra khỏi miệng tôi. Mẹ tôi sụt sịt khóc. Tôi hoảng lên. Tôi cố nuốt vội miếng thật to. Ruột gan tôi cồn lên. Tôi bò vội ra mép giường và nôn thốc nôn tháo.
_ Cao, Cao con ơi… Hu hu. – Mẹ cuống lên ôm lấy tôi, bật khóc to.
Tôi ôm lấy mẹ. Không, mẹ ơi, con rất muốn ăn đấy. Nhưng không được…
19. Mẹ tôi đem bộ quần áo ẩm mùi mồ hôi của tôi ra giếng giặt. Có tiếng bác Tộ gái : “Sao, thằng Cao ốm ha?” – “Vâng,cháu nó bị sốt cao, bác ạ” “Thằng ấy đáng phải đánh đòn. Nghịch như quỷ sứ. Mấy hôm trước là cứ tụ tập nhau trốn học ra ngoài sông, lấy bùn đất ném nhau. Nắng nôi thế này mà cứ dầm nước thì ốm là PHẢI. Cái thằng Túc nhà tôi là tôi cấm chỉ chứ không cho đồ chúng đồ đảng…” – “ Chắc đứa nào đấy chứ thằng Cao nhà em cháu nó có dám ra sông bao giờ.Cháu nó ốm là bị mưa mấy lại học quá sức đấy”.
20. Thầy Hội đến thăm tôi.
_ Em cứ yên tâm nghỉ cho thật khoẻ. Khịt. Khi nào khỏi thầy sẽ phụ đạo thêm. – Thầy quay sang mẹ tôi: - Em Cao gần đây có tiến bộ…
_ Thế ạ. Cám ơn thầy giáo. Vâng, cháu nó học SÁNG DẠ, lại CHĂM CHỈ, CHỊU KHÓ nữa. Đêm nào cũng học đến khuya. Nó ốm thế này cũng một phần LAO TÂM quá đấy mà. Vợ chồng tôi cứ bảo cháu là học từ từ thôi,nhưng nó chẳng chịu.
Tôi kéo chăn trùm kín đầu.
21. Bọn thằng Dề, Quyết, cả Hòa, Mạnh, cả thằng Bảo, Tiến lớp bên… nhiều đứa nữa kéo đến THĂM  tôi. Thằng Hoà đặt vào tay tôi một chùm hồng xiêm, thằng Mạnh dúi vào tay tôi mấy quả táo với hai cái kẹo bột.
_ Chúng mày lấy tiền đâu mua những thứ  này? – Tôi ngạc nhiên hỏi.
Thằng Hoà vẫn hiền lành:
_ Tao xin mẹ tao đấy. Nhà tao có một cây hồng xiêm rất sai quả. Bao giờ mày khỏi, về nhà tao  trèo hẳn lên tìm quả chín cây.
_ Tao thì XOÁY! Tao phát hiện ra một vườn táo tuyệt vời, bao giờ khỏi mày đi với tao. – Thằng Mạnh ghé tai tôi thầm thì.
Thằng Dề từ lúc tới cứ đứng tủm tỉm cười. Mãi sau khi mẹ tôi ra ngoài nó mới lôi từ trong túi ra một cái gói giấy bé xíu gói mẩu gì giống như mẩu sắn dây luộc, bằng đầu đũa:
_ Aên ngay đi. SÂM đấy.
_ …
_ Thật đấy. Bố tao mua để thỉnh thoảng mài ra với nước cho gà uống hôm nào cho chúng đi đấu! RẤT BỔ!
_ Nó còn cả CAO HỔ CỐT nữa đấy. – Thằng Quyết chen vào.
Tất cả chúng tôi đều cười.
_ Bọn xóm Đông,mấy chiều nay cứ cho trâu đến nghĩa địa của xóm mình. Chúng nó còn trèo lên cả mấy “con ngựa” của bọn mình nữa. Chúng tao đã cảnh cáo, nhưng bọn nó không nghe, có một thằng BƯỚNG lắm. Nó bảo nó có VÕ! Hôm nào mày khỏi, chúng mình ĐẢ cho chúng nó một trận, đồng ý không?
Đồng ý quá đi chứ. ĐẢ NHAU cơ mà. Chao ơi, sao mà tôi thích ĐẢ NHAU đến thế. Gân cốt, sẽ được căng ra. Tôi có thể sẽ bị NHỪ TỬ. Nhưng cũng sẽ được vênh vang vừa đi vừa nhổ nước bọt trước những cặp mắt thán phục của bọn bạn bè. Thế mà giờ tôi vẫn phải nằm một chỗ. Nằm một chỗ trong khi có  những vườn táo bí mật đang chín và lũ “ngựa” của tôi bị những đứa lạ cưỡi lên. Oám,thật chả ra cái quái gì!
Trong số bạn bè đến thăm tôi,chỉ có cái Tâm là chẳng nói gì. Nó im lặng lục trong cặp sách của tôi lấy mấy quyển vở đưa về nhà và đến tối đưa trả cùng với mấy quả chuối bác Tám mua. Tôi giở vở ra: Những bài học tôi vắng đều được cái Tâm chép vào. Chữ nó đẹp lạ lùng.
22. Nằm mãi cũng chán. Tôi vớ lấy quyển sách.
Thôi,cứ nằm nghỉ đã con. Bài vở làm cái gì. Chả học lúc này thì học lúc khác! – Mẹ tôi lấy lại quyển  sách cất đi.
Chà, ốm cũng được đấy chứ! Mọi người đều nuông chiều, đều dịu dàng với tôi. Nhưng… tại sao chỉ lúc tôi ốm???
23.Tôi khỏi ốm và đến trường như người vừa mơ một giấc mơ đẹp phải giật mình tỉnh dậy trở về với thực tế. Thầy Hội vẫn ra cho tôi những bài toán KHÓ. Mẹ tôi thì có thay đổi chút ít. Khi tôi mắc lỗi, mẹ không rút roi ra nữa.
_ Từ nay, mày mà còn bị điểm xấu nữa thì NHỊN. Tao chả thèm đánh cho nhọc xác, cứ cho nhịn vài bữa là biết thân.
Từ bé đến giờ, tuy co ùnhiều lần bị PHẾT VÀO MÔNG, nhưng bao giờ tôi cũng được ăn no và ăn ngon. Aên no, nghĩa là chén tuỳ thích, mấy bát cũng được, căng rốn thì thôi. Còn ăn ngon, có nghĩa là bữa nào tôi cũng được xơi thịt, hoặc cá.
_Trong bữa ăn các em nên ăn  cho đủ chất. Tốt nhất là nên ăn nhiều rau. Trong rau có tất cả các loại chất bổ, chất vitamin từ  a tới ycờrếch. Không nên ăn nhiều thịt cá, nếu không sẽ rất dễ bị táo bón!
Thầy Hội, trong một bài giảng về bữa ăn đã nói đại loại như vậy. Chúng tôi nghe và đưa mắt nhìn nhau. Chúng tôi cố nhớ xem mình đã được ăn nhiều thịt,cá vào lúc nào và sau đó có bị táo bón không. Ơû lớp tôi có thằng Hoạch. Người nó gầy như một con mèo hen. Nó bảo nó vẫn thường bị táo bón. Chúng tôi bảo nó: Vậy là mày ăn phải nhiều thịt, cá quá. Nó cãi. Nó bảo nó bị táo bón là do ăn cơm trộn giong riềng, trộn sắn khô nhiều thì có. Chúng tôi điên lên: Nó dám xuyên tạc lời thầy! Chúng tôi sấn tới nó. Nó gào lên và chửi chúng tôi. Hai QUAN ĐIỂM, hai TƯ TƯỞNG xô nhau. Chắc phải có đứa bươu đầu sứt trán. Nhưng may quá, thầy hiệu trưởng tới. Chúng tôi vội tản đi. Chúng tôi đã KHÔN LỚN, chúng tôi không muốn mách nhau những chuyện như vậy. Nếu mách, nhất định thằng Hoạch sẽ bị đuổi học!
Đấy là một kỉ niệm về môn TÁO BÓN HỌC.
Nhưng thú thật, chính tôi, tôi cũng không tin lời thầy lắm! Xin lỗi thầy giáo của tôi. Tôi đã vụng trộm ước ao rằng giá như mình luôn được táo bón. Tôi sẽ sung sướng nếu được làm một kẻ hi sinh. Tôi hi sinh để dạ dày tôi luôn biết mùi thịt cá. Tôi là kẻ THAM ĂN. Tôi vẫn đến nhà thằng Quyết, thằng Dề. Ơû đó, chúng nó bắt thằn lằn bọc đất nướng và xé thịt mời tôi. Tôi XƠI luôn. NGON! Tôi về khoe với mẹ tôi. Với tấm lòng hiếu thảo, tôi muốn mách cho mẹ tìm ra một nguồn thức ăn mới không mất tiền. Nhưng mẹ tôi rít lên:
_ Thế nữa cơ đấy! Nó ăn thằn lằn. Rồi mai đây nó sẽ ăn cả rắn ráo, cả rết, cả… giời ơi. Rồi nọc độc nó ngấm vào tim mày, vào óc mày ấy đồ ngu ạ. Mày sẽ chết lúc nào không biết cho mà xem.
Nhưng tôi không chết. Tôi chỉ thấy KHOÁI. Và tôi vẫn đến nhà chúng nó để được ăn “chất độc”! Nhưng bây giơ NIỀM HẠNH PHÚC DẠ DÀY ấy đã bị đe doạ.
_ Túc ơi, hôm nay thằng Cao học toán được mấy điểm?
_ Hai cô ạ. “Ngỗng”  ấy mà!
_ Ừ. Cô hiểu rồi. Cao!  Đứng vào xó nhà!
Tôi đứng vào xó nhà. Bát đĩa kêu leng keng trong mâm. Mùi thức ăn xộc vào mũi tôi. Nước bọt tôi ứa ra. Dạ dày tôi kêu ÙNG ỤC, kêu RẦM RĨ. Tôi chảy nước mắt.
_ Từ rày mày CHỪA bị điểm hai chưa?
_ Con chừa rồi.
_ Đấy,nhớ lấy! Cho ăn!
Tôi vồ lấy bát cơm ,và, nhai, nuốt. Nhai trếu tráo và nuốt vội vàng.
_ Aên từ từ chứ không lại nghẹn!
Tôi đành giảm tốc độ.
Nhưng tôi vẫn không thể CHỪA BỊ ĐIỂM HAI!
_ Lỗi tại con đâu. TẠI THẦY CHO con đấy chứ!
Tôi cố cãi. Nhưng mẹ tôi không thèm nghe. Mẹ xếp tất cả thức ăn vào chạn rồi đi làm: “Đến chiều tao về mày mới được ăn nghe chưa!” Chao, đến chiều kia ư? Tôi chết mất. Tôi đã cố đợi. Nhưng rồi tôi không thể chịu thêm được. Tôi lần vào bếp và mở chạn ra: Chà, thịt kho, cá rán, dấm cà chua đập trứng. Tôi nhón một miếng thịt bỏ mồm,húp mấy thìa canh. Chả thấy vơi đi bao nhiêu, mẹ tôi biết sao được. Thế thì thêm một miếng nữa. Một miếng nữa. Một miếng nữa… Bụng tôi ấm dần.
24. _ Cao. Ai cho mày ăn vụng?
_ Đâu… con …
_ Dấu vết rành rành ra đây mà còn chối. Được rồi…
Tôi bị thêm một điểm hai nữa. Mẹ tôi cho thức ăn vào chạn và KHOÁ LẠI! Cả một buổi chiều tôi loanh quanh bên cái chạn bị khoá. Tôi chọc thử ngón tay qua nan gỗ. Ngón tay tôi ngắn quá. Tôi lấy cái đũa. Tôi chọc được nhưng không gắp được. Tôi mút đầu đũa. NGON VÔ CÙNG. Nhưng mà chả ăn thua. Bụng tôi kêu ong óc. Mắt tôi hoa lên. Tôi nhìn quanh. A. Chết với tôi rồi. Nồi cơm vẫn đang ủ trong gio nóng. Tôi lôi nó ra và chẳng cần bát đũa, tôi xọc tay vào bốc.
_ Vâng, bác cứ đi trước, em chạy qua nhà một tí đã!
Tiếng mẹ tôi. Chết tôi rồi. Tôi bê vội nồi cơm lên định đặt nó trở lại chỗ cũ. Nhưng lóng ngóng thế nào tôi đánh ụp nó xuống. Tôi nhấc lên. Cơm đổ lẫn với gio. Con Đốm từ nãy đến giờ ngồi chầu rìa thấy cơm đổ liền chạy đến. A, thế thì mặc mày. Tôi chùi vội tay vào quần và chạy biến lên nhà đứng vào xó.
_ A, giỏi. Vẫn còn đứng đấy cơ à. Được, thế là biết điều. Đã THẤM ĐÒN chưa? Lần sau còn dám bị điểm hai hai nữa không?
Tôi gật gật đầu, mặt vẫn quay vào tường.
_ Cho ra ăn cơm. Lần này tao thương, lần sau nữa thì tao cứ đi hẳn  cho đến tối mịt, rã họng ra thì thôi. – Mẹ tôi vừa nói vừa đi xuống bếp. Tôi nín thở lắng nghe. Rồi! Có tiếng mẹ tôi kêu, tiếng chửi, tiếng con Đốm kêu ăng ẳng.
_ Con ôn vồ. Gio nóng vậy mà dám ủi nồi cơm ra ăn vụng. Đổ hết mất rồi, khổ tôi chưa…
Mẹ tôi rên rỉ. Lại có tiếng “Bịch” và con Đốm tru lên cúp đuôi chạy. Có lẽ mẹ tôi đã ĐÁ nó. Mẹ tôi chửi con Đốm thêm một lúc nữa rồi chạy đi đâu đó, lúc sau mẹ tôi về và đưa cho tôi một cặp bánh chưng cóc:
_ Aên đi, tạm cho đỡ đói. Tao đi đàng này một lúc rồi về nấu cơm cho mà ăn sau. Cơm kia con SỤC SẶC nó cợi VUNG ăn hết rồi!
Mẹ tôi đi ra, gặp con Đốm mon men về đến sân liền vồ lấy cái đòn gánh lao cho nó một cái. Con Đốm lại ăng ẳng chạy. Rõ khốn khổ thân nó. Lỗi đâu phải tại nó. Tôi thương nó quá.Mẹ đi rồi, tôi bóc chiếc bánh và đi ra ngõ tìm. Huýt huýt… Tôi gọi. Con Đốm ư ử chạy về. Đuôi nó vẫn cúp, bốn vó rúm lại. Nó run! Khổ chưa. Lỗi tại tôi. Tôi cắn một miếng bánh chìa cho nó. Nó vẫy vẫy cái đuôi, đôi mắt ướt nhìn tôi như dò hỏi : Cậu không lừa tôi đấy chứ? Không, tao không lừa mày  đâu Đốm ạ. Tao xin lỗi mày. Tôi nói nhỏ với nó và vứt miếng bánh cho nó. Nó nhìn tôi một lần nữa rồi mới mon men đến với miếng bánh.
Bây giờ thì nó ngồi bên tôi. Hai chúng tôi cùng ăn chung chiếc bánh. Người nó vẫn run. Tôi vuốt nhẹ lên mình nó. Nó ư ử dụi cái mõm đen ướt vào chân tôi, cái đuôi ngoe nguẩy. Nó tốt thế đấy. Trước nó đã bị tôi làm cho gần chết. Vừa rồi nó lại chịu đòn thay tôi mà chẳng hề để bụng giận. Aên đi Đốm ạ. Mai tao sẽ cho mày một bát cơm với cá. Tao sẽ dẫn mày ra nghĩa địa, dạy cho mày đi săn như con Quýt của thằng Quyết, thật đấy! Từ nay chúng mình sẽ là bạn với nhau suốt đời,nhá.
25. Cuối bữa ăn,mẹ tôi xúc cho con Đốm một bát cơm. Lừa lúc mẹ quay đi,tôi đã bỏ cho con Đốm miếng thịt. Mẹ tôi nhìn thấy. Mẹ đá cho con Đốm một cái, chộp vội lấy miếng thịt, cốc đầu tôi:
_ Mày sao thế, điên rồi à? Thịt ăn không có lại có thịt vứt cho chó. Mai rồi tao cho mày ăn cơm muối xem mày có nuốt được không?
Tôi bỏ dở bát cơm. Nước mắt tôi chảy ra. Không phải tôi khóc vì cái cốc đầu của mẹ. Tôi đau… nhưng ở chỗ khác.
26. Phải. Trong những ngày thơ ấu của tôi, tôi nhớ đã nhiều khi tôi bị làm đau, không phải từ cái ĐÉT MÔNG, TÁT MÁ, CỐC ĐẦU…
Như những con cá chép đỏ,những quả bóng xanh bị giật khỏi tay để lơ lửng mãi ngoài tầm với…
Như chiếc đèn ông sao cho đi phải đòi lại…
Như  khi bài toán tôi tự làm được lại bị cho là copy.
Và cả sau này nữa, cả khi tôi đã lớn khôn, tôi vẫn tiếp tục bị làm đau, những cái đau vô hình…
27. Tết.
Đó luôn là những ngày kì diệu trong đời học sinh của tôi. Chúng tôi được nghỉ học để đón Tết.
Để mừng năm mới, mẹ may cho tôi một bộ quần áo mới khác: “Mặc ba ngày Tết thôi. Cấm dây bẩn vào để qua Tết tao gấp cất đi cho, sang năm Tết lại mặc!” – Mẹ tôi dặn vậy.
Oâ. Chỉ mặc ba ngày tết. Lại còn cấm dây bẩn vào nữa. Thôi, tốt nhất là mẹ cất ngay đi. Tôi chỉ thích những bộ quần áo mà với nó, tôi có thể dây bẩn vào tí chút cũng chả sao. Có thể ngồi bệt xuống cỏ; có thể dùng ống tay áo chùi mũi và … có thể làm rách.
28. Dì tôi ở Thái Nguyên  về ăn Tết cùng chúng tôi.
_ Dì mua cho cháu nhiều quà đây: Khẩu súng này, tí rồi dì dạy cách bắn. Còn đây là ca nô! Lát nữa dì cháu ta ra ao, đổ dầu vào đốt, nó sẽ “xình xịch” chạy cho cháu xem. Aø còn con búp bê này nữa, cháu nhìn xem, nó biết nhắm mắt ngủ đấy. Không, đừng ấn tay vào lông mi nó như thế. Cháu cứ đặt nó nằm xuống, đấy, thấy chưa?
Tôi thấy rồi. Con búp bê BIẾT nhắm mắt ngủ thật. Chiếc ca nô bằng sắt, có cả ống khói nữa. Ơû ngoài sông thỉnh thoảng cũng có những chiếc ca nô chạy, nó chỉ to hơn thôi chứ không đẹp như ca nô của tôi. Còn khẩu súng, nó làm tôi mê đi. Tôi đã tưởng tượng ra được những ánh mắt vừa thèm muốn vừa khâm phục của lũ bạn khi thấy tôi giắt một khẩu súng như thế này vào cạp quần. Tôi sẽ được làm chỉ huy!
_ Của cháu tất cả chứ dì?
_ Ừ, của cháu tất. – Dì âu yếm hôn lên má tôi và xoa đầu tôi.
CỦA TÔI TẤT! Tôi thấy mình như đang mơ. Tôi lại cầm từng thứ lên ngắm nghía. Không. Có lẽ tôi sẽ đem cho cái Tâm con búp bê. Tôi sẽ lén bỏ sang nhà nó, nhất định con bé sẽ tin rằng có cô tiên hay ông bụt đã hiện lên mang cho nó như đã cho cô Tấm quần áo đi hội như  trong truyện. Còn tôi, tôi là con trai. Phần tôi sẽ là chiếc ca nô và khẩu súng…
_ Cao! Đưa đây cho mẹ.
_ Ứ. Của con chứ.
_ Mày lại muốn xơi đòn hả?
_ Cháu đưa cho mẹ xem một tí. – Dì bảo.
Tôi đành đưa cho mẹ. Mẹ tôi cầm tất cả những thứ đó lên, lật đi lật lại, ngắm nghía và… cho tất cả vào tủ.
_ Ứ. Của con,trả con đây! – Tôi sấn tới, gào lên.
Mẹ tôi đẩy tôi ra, lừ  mắt:
_ Hỗn!
_ Chị cứ để cho cháu nó chơi,cất đi làm gì? – Dì tôi ngạc nhiên.
_ Dì không biết tính  thằng này. Nó là cái thằng PHÁ. Đồ chơi mà rơi vào tay nó thì chỉ một lúc là tan ngay. Tháng trước nó đã phá của bố nó một chiếc đài đấy. Bố đi làm, con ở nhà lấy dao nạy đài ra “xem có người nấp trong ấy không”. Chả là nó thấy cái đài “NÓI ĐƯỢC” mà!
Dì tôi cười kéo tôi vào lòng:
_ Cháu tôi sau này chắc thành kỹ sư! Và dì quay sang mẹ tôi: - Chị cứ đưa đồ chơi cho cháu. CHO NÓ NGHỊCH PHÁ CŨNG ĐƯỢC, mấy lị… Cháu nó đâu có phá, nó chỉ muốn được NGHIÊN CỨU, TÌM HIỂU thôi mà, đúng không? – Dì hỏi tôi và nháy mắt.
Tôi vội thưa:
_ Vâng, con sẽ không phá.
_ Mày không phá thì rồi mày lại sẽ vùi đầu vào đấy rồi chẳng chịu tơ tưởng gì đến chuyện học hành thì còn tệ hơn. Thôi, cứ cất đi, bao giờ mày lớn hẵng hay!
29.  Tôi không kịp lớn. Đúng hơn, những đồ chơi của tôi không đợi tôi kịp lớn. Chúng đã lần lượt ra đi ngay vào sáng hôm sau.
Sáng mùng hai, mẹ tôi bần thần ngồi tính xem phải đến Tết những nhà ai: ông chủ tịch xã, ông đội trưởng đội sản xuất, ông phòng thuế, cả bác Tộ bố thằng Túc nữa… Mẹ tôi xếp vào chiếc làn cói chai rượu màu, mấy phong bánh khảo, mấy chục cam…
- Mẹ mày nên đến Tết cả ông hiệu trưởng trường thằng Cao, cả thầy giáo trực tiếp dạy nó nữa… - Bố tôi nhắc.
Mẹ tôi lại thừ người ra một lúc rồi đứng dậy lấy trên bàn thờ xuống hai hộp mứt.
_ Nhìn mà nhớ con nhá. Bố mẹ mày đang phải bóp mồm bóp miệng để đi lễ lạt nhà người ta đây. Cố mà học cho giỏi, sau này làm nên ông to bà nhớn cho tao mừng!
_ Được, con tôi sau này nó sẽ làm CHỦ TỊCH HUYỆN. Lúc ấy người ta sẽ lại đến Tết mình! – Bố tôi cười nói vậy.
Mẹ tôi chỉ thở dài. Người lẩm bẩm bấm đốt ngón tay, lục lại các thứ trong làn, lại thần mặt ra và rồi cuối cùng tặc lưỡi, mở tủ lấy tất cả đám đồ chơi của tôi, ấn cả vào làn, và ra đi…
_ Dì ơi, mẹ mang đồ chơi của cháu đi đâu?
_ Cao đi chơi với dì nhá. Dì cháu ta ra xem chợ ngày Tết, ngắm thử có gì thích nữa ta mua nào!
Dì không trả lời câu hỏi của tôi mà lại rủ tôi vậy. Dì dắt tôi ra chợ. Chợ quê tôi ngày Tết chả có gì. Dì cháu tôi đi dạo một vòng và cuối cùng dừng lại trước hàng bán con tò he và gà đất:
_ Ò ó o… o. – Tôi ra về với con gà đất bôi phẩm màu xanh đỏ gáy trên môi.
_ Ê, giơ tay lên! – Một tiếng quát.
Tôi giật mình. Thằng Túc ló đầu sau hàng rào dâm bụt. Trong tay nó là một khẩu súng nhựa. ĐỌP! – Khẩu súng ấy chĩa thẳng vào ngực tôi. Tôi choáng váng và cảm thấy tim tôi bị trúng đạn. Tôi bị trúng đạn bởi khẩu súng của tôi. CHÍNH NÓ ĐẤY!
30.  _ Anh Cao ơi… Ô, sao anh khóc?
_ Đâu, tao có khóc đâu?
_ Có mà. Kia kìa, đấy, mắt anh có nước.
_ Bụi nó bay vào đấy.
_ Thật hả. Thế để em đánh cái bụi cho.
Cái Tâm giơ tay lên đánh vào khoảng không. Tôi cười. Nó cũng cười. Tôi cho nó con gà đất.
_ Đi sang nhà em chơi đi. Nhà em có kẹo, bánh và cũng có nhiều các thứ nữa.
Cái Tâm nói thật. Nhà nó có kẹo, bánh và nhiều các thứ! Bác Tám bảo chúng tôi cứ việc THẢ CỬA. Tôi cầm kẹo bằng răng, nhặt đường ở đĩa bằng lưỡi. Bác Tám nhìn tôi cười, khen tôi giỏi! Chúng tôi lấy chuối làm lợn và dùng dao mổ thịt. Tôi chống tay xuống giường, chân đạp vào tường chổng lên “trồng cây chuối”. Cái Tâm đưa con gà đất lên môi. Ò ó o… tiếng gà gáy như reo.

KHÚC 3
CHO CÓC Ở NHÀ
1. Hè đến. Chúng tôi được nghỉ học. Và đó là những ngày tuyệt vời.
_ Cho mày chơi một tháng rồi tao gửi lên Thái để dì mày kèm cho có sức mà theo lớp mới.
Được một tháng? Thôi cũng được.
Lại rủ  nhau lang thang đi hái mâm xôi, vặt trộm táo hoặc chơi trận giả. Có thể ra nghĩa địa tìm nhặt những nải chuối, phẩm oản, những bộ quần áo bằng giấy xanh đỏ người ta đặt trong các xó bụi. Bà tôi bảo đó là đồ cúng của những người không có con, ai ăn phải sẽ bị ma nhập vào người và chịu thay phận không con cho người cúng. Lúc đầu chúng tôi sợ, nhưng sau, cái thèm và cái tò mò còn lôi cuốn hơn. Chúng tôi ăn thử. NGON! Aên thêm. Dần thì vớ được là chia nhau chén sạch. Chúng tôi còn bé, không có con cũng chả sao. Nhưng thường là tôi hay ra trường, xuống chỗ bếp của nhà trường để chơi. Bố thằng Dề làm lao công ở đó. Trong kỳ học, bác quét dọn các lớp và khu văn phòng, nấu nước đổ vào phích cho các thầy cô giáo và chăn nuôi đàn lợn để khi nào trường có liên hoan thì giết thịt. Lúc khác bác trồng rau. Vườn rau của trường mỗi luống do một lớp làm, cắm biển đề tên lớp để đánh dấu và chấm điểm thi đua. Bác góp phần chăm bón thêm, rau mọc rất tốt. Nhưng thích hơn cả với bác, có lẽ là việc chăm sóc mấy con gà chọi. Bác nuôi gà chọi để thỉnh thoảng đi thi đấu. Bác chăm đàn gà chọi của bác hơn cả chăm thằng Dề. Bắt đầu là từ  cách chọn trứng. Bác bảo trứng tròn là trống, trứng dài là mái. Gà con nở ra, khi đã ráo lông, bác bắt từng con ra “ bấm mỏ chấu” tức là bóc đi cái chấm nổi lên ở đầu mỏ để lúc lớn lên đi đấu mỏ không bị tróc. Trong đàn gà con đông đến hơn chục con ấy bác lại chọn ra những con thường đi ăn lẻ xa đàn một mình hoặc ngược lại, con nào khi đã no mồi đến nằm áp ngay bên mỏ mẹ. “Thứ nhất ăn sâu, thứ nhì chầu mỏ” mà. Bác giải thích cho chúng tôi thế. Tôi rất yêu những con gà ấy của bác và cũng đã từng tham gia nuôi chúng nữa. Thằng Dề hay rủ tôi đi bắt ngoé về cho gà ăn. Bố thằng Dề đặt tên cho từng con gà theo tên những hảo hán trong truyện “ Thuỷ Hử” : Con mái chân vàng là Cố Đại Tẩu. Con đực lông xám, cổ đỏ tía có đuôi cẳng dày vảy mà bác bảo đó là lớp “khâu đao” thì được mang tên Võ Tòng. Con đực lông đen nhánh mà mỗi khi bế nó lên bác thường hát: “Chân chì, mắt ếch đếch sợ bố con thằng nào” được mang tên rất oách: Hoắc Toàn Phong Lý Quỳ! Cứ dăm sáu ngày bác lại cho gàra đấu thử.
Tôi không biết những cuộc chọi gà chính thức diễn ra như thế nào nhưng mới chỉ xem những cặp gà của bố thằng Dề luyện đấu với nhau tôi đã thấy khoái không thể tưởng được. Thường thì cái cảnh ấy diễn ra như thế này: Bố thằng Dề lấy phên quây lấy một vùng đất nho nhỏ, đổ cát dày vào đấy gọi là “sới”. Bác bắt gà ra, trùm lên mình gà một cái bao vải nhỏ trong đựng cát và xua cho gà chạy nhảy qua những thanh ngáng cao. Bác gọi đó là thuật “ luyện gân cốt”. Những chú gà chọi sau nhiều lần đeo cát nhảy qua rào cản, khi được bỏ túi cát ra sẽ có sức bật cao rất tốt. Tiếp đó là tập “vần lồng”. Gà được “vần lồng” nghĩa là gà đựơc đem ghép đôi đấu thử: Mỗi con được bịt mỏ bằng cái túi da nhỏ. Cựa cũng được bịt hoặc quấn vải. Những chú gà chọi xông vào nhau, mỏ bị bịt không mổ được, chủ yếu dùng sức để xô vào nhau là chính, ngã oành oạch. Chúng tôi ngồi xung quanh hò reo, cổ vũ.
Thường thì cặp Lý Quỳ – Võ Tòng hay cặp đôi tập với nhau và rất ít khi phân thắng bại. Con Cố Đại Tẩu thỉnh thoảng mới được đọ sức thử với “giới mày râu” – Chó giống cha, gà giống mẹ, chức năng chính của con Cố Đaị Tẩu là sản sinh ra những “trang anh hùng hảo hán”! Tập xong bác lấy nghệ, lấy cây ngải cứu, mở nắp hòm gỗ lấy một nhánh củ tam thất ra đem giã rồi đun với nước giải bóp cho gà, xoa lên các vết thương và bóp đùi cho chúng. “Đây là cách luyện để có mình đồng da sắt đây!” Bác giải thích cho chúng tôi vậy.
Cũng từ chuyện luyện “mình đồng da sắt” này mà có lần tôi bị mẹ nện  cho một trận nhớ đời. Chả là cả tôi và thằng Quyết, thằng Dề đều mơ ước sau này trở thành võ sĩ. Học cách các con gà tập luyện gân cốt, chúng tôi buộc túm chặt hai ống quần, cho cát vào và tập chạy nhảy. Sau buổi tập, người tôi bị xây xước và chỗ và thằng Dề đã lấy của bố  cho tôi một nhánh gừng( nó bảo nghệ với gừng là một), nắm ngải cứu và bảo tôi đái một ít vào bát rồi trộn và đem xoa bóp khắp người. Xót ghê gớm. Nhưng tôi cố chịu. Mong muốn được là người có “mình đồng da sắt” đã giúp tôi chịu đựng được cái xót ấy. Nhưng chỉ có điều là sau đấy, cả người tôi đã bốc lên một thứ mùi không dễ gì dấu đi được. Và mẹ tôi đã phát hiện ra. Tôi bị xơi roi, bị kì cọ, bị bôi thuốc đỏ và bị “ cấm bước chân ra khỏi giường”.
2.  Tôi có thể bị xơi roi, bị kì cọ, bị bôi thuốc đỏ – được hết! Những thứ đó có thể chịu được. Nhưng “ cấm bước chân ra khỏi giường”? Chà. Hình phạt thế là hơi nhiều rồi đây. Chính bà tôi đã từng mắng mẹ: “Chị đày thằng bé vừa vừa chứ. Nó còn bé tí thế. Có gì không nên không phải thì BẢO cho nó. Nay đòn, mai phạt. Không khéo rồi chị làm nó không lớn được cho mà xem.” Đấy, thấy chưa. Thế mà mẹ tôi… Không, tôi phải mách bà mới được.
Chờ mẹ đi khỏi, tôi lẻn ngay. Lúc đầu cũng có sợ đôi chút. Nhưng khi ra đến đường là tôi đã PHỞN lắm. Con đường làng ngày hè đầy nắng, đầy cát vàng. Bụi tre đầy tiếng chim,đầy gió. Vạt cỏ đầy cào cào, đầy hoa dại. Tôi xếch lại quần cho khỏi tụt. Bộ quần áo mới thật bất tiện. Hai ống quần cứ đập vào nhau, xột xoạt đến khó chịu. Cáu tiết, tôi cúi xuống xắn lên trên đầu gối. Dễ chạy rồi.
_ Xung phong! – Đàng sau tôi chả biết từ đâu chui ra một toán những đứa trạc tuổi tôi. Chúng hò hét, đuổi nhau và vốc cát ném nhau. Một đứa chạy qua và ném vào tôi MỘT CÁI GÌ ĐÓ. Hay thật. Tôi cúi xuống cũng vơ vội nắm cát. Xung phong! Chúng tôi GIANG THẲNG CÁNH NÉM. Bụi cát mù mịt. Cát ào vào đầu tôi,chui vào cổ áo, lọt vào mồm. Kệ, cứ chơi. Hình như có ai đó quát. Tôi làm như không nghe thấy. Những đứa khác cũng vậy. Tôi vừa chạy khỏi một đứa nào đó, đuổi theo một đứa nào đó. Oáng quần lại tụt. Tôi ngã vập mặt xuống đường. Có thằng nào đó nhảy cưỡi lên lưng tôi “nhong nhong” mấy cái rồi  lại ù chạy. Tôi nhìn theo cái quần cộc của nó và thèm đến ứa nước mắt.
Khi tôi xắn lại xong được hai ống quần, ngửng lên thì bọn “bạn” tôi đã biến đâu hết. Trên đường chỉ còn toàn là người lớn. Họ cũng đang đi chợ. Tôi co giò phóng một mạch, vừa chạy vừa thở. Và khi sắp không còn hơi để thở nữa thì chợ đã hiện ra.
Ơû đầu cổng chợ có một cái lều thợ rèn. Hai người thợ đang làm việc. Họ đều cởi trần, quần nâu dài xắn lên quá gối. Phì, phì, phì – chiếc bễ kêu. Những hạt than nổ lép bép và phun khói xanh. Một thỏi sắt sáng chói được lôi từ trong đống than ra đặt lên đe.
_ Bắt đầu!
           Bác thợ già reo lên khoái chá và một tay cầm kìm dài kẹp chặt miếng sắt đỏ đặt lên đe, một tay cầm chiếc búa con gõ nhẹ lên miếng sắt ấy để gạt đi những xỉ than bám quanh. Anh thanh niên rời ống bể bước tới cầm lấy chiếc búa to giơ cao lên. “Chạt, choang, chạt, choang” – tiếng búa nện chững chạc và mạnh. Từng chùm hoa lửa bắn ra. Tôi hoảng hốt nhảy lùi lại. Những viên lửa nhỏ bắn vào hai người thợ và CHUI BIẾN vào họ. Tôi lè lưỡi thán phục và ngây người ra chiêm ngưỡng cảnh người ta cho vào bếp than những cục sắt và vất ra cho khách người thì con dao đã được đóng chuôi gỗ sáng loáng, người thì chiếc liềm cong như một dấu hỏi.
           Có sắc không đây, ông cả?
_ Bác cứ đem về dùng thử. Hễ không ưng ý lại đem ra đây lấy tiền về! – Bác thợ cả vui vẻ nói vậy.
Trông bác thấp bé,da xanh tái, nhưng rõ ràng là vui tính và dễ dãi. Bác hào phóng trao cả chiếc gáo dừa treo trên vách cho khách. Và những ông khách tự tay moi lấy trong gáo những dúm thuốc lào đem vo tròn nhét vào nõ điếu, gắp một hòn than nhỏ còn đỏ bỏ lên trên, phồng gân cổ rít những hơi dài sòng sọc.
Khó khăn lắm tôi mới có thể rời khỏi cánh thợ rèn. Tôi bước hẳn vào chợ. Chợ ngày hè thích thật. Người đông như kiến. Trên ụ đất cao xây tròn bao quanh gốc cây bàng lớn  là những bà hàng xén. Bà tôi cũng bán ở đó. Nhưng chưa đến với bà bây giờ được. Cứ đi loanh quanh một vòng xem đã. Tôi đến hàng rau, hàng gạo. Xì, chán! Những lưng áo nâu vàng mồ hôi muối đóng khoang thắng. Oàn quá. Chả nghe rõ gì. Dãy hàng cá. Oà, con cá chép to ghê. Bao giờ lớn tôi sẽ câu một con như vậy.
_ Cheng cheng – Tùng tùng tùng, cheng – A, một đám đông. Tôi chạy tới. Ơû góc chợ có một vòng người nhốn nháo. Có tiếng trống, tiếng thanh la vọng ra từ đó. Tôi cố kiễng chân nhìn. Chỉ thấy toàn lưng với gáy.
_ Tết pục tứ khai, ngời có pìn đồng da sát, choeng choeng, tùng tùng tùng – Tiếng trống chiêng lại thúc. Trời ơi làm thế nào bây giờ? Tôi cố chui đầu vào. Không nổi. Người chen chật cứng. Điên tiết, tôi nhắm mắt lùi lại một tí, chắp hai tay vào nhau giơ thẳng về phía trước và nhằm một cái HÁNG đàn ông cao to, lao vào.
_ Oái, con cái nhà ai đây. Aùi, ối… Ê, oắt con. Làm gì mà chen khiếp thế! Tiếng kêu, tiếng quát. Tai tôi bị xoắn. Tóc bị giật. Đầu bị cốc, lưng cũng bị mấy cái phát rát rạt. Tôi nghiến răng cố chịu. Và tôi mở mắt ra. A.Thấy rồi. Một người đàn ông lực lưỡng, mình để trần, lộ ra những bắp thịt cuồn cuộn, đầu chít chiếc khăn nhiễu đỏ, chiếc quần rộng ống màu vàng nghệ buộc túm sát mắt cá chân đang múa những điệu võ lạ mắt. Bất chợt, người đó đứng sững lại và giơ một tay ra. Một thằng bé cao gần gấp đôi tôi, cũng quần vàng áo đỏ, đi giày vải đen, cầm một thanh kiếm sáng loáng nhảy tới, ráng hết sức chém “ phập” một nhát thật mạnh lên cánh tay để trần của người đàn ông. Một tiếng thét ghê rợn bật lên. Tôi hoảng sợ nhắm nghiền mắt lại. Có tiếng đứa trẻ con nào khóc. Nhưng ngay sau đó, át đi tất cả là những tiếng reo thán phục. Tôi mở vội mắt ra. Cánh tay của người đàn ông VẪN CÒN.
_ Khiếp, lưỡi kiếm sắc chém mạnh thế mà bị bật ra như chém vào cao su!
_ Có lẽ ông ta “mình đồng da sắt” thật.
_ HÃI đấy. – Mọi người trầm trồ, bàn tán.
_ Cao xao phàng – cao hộ cột, loại tạc pệt tôt, mua đai, ai mua đai, nhăn kẹo khết lào…
Người đàn ông đã thôi múa võ và cầm trong tay một xấp giấy cao đen đi chào khách. Tôi để ý thấy không có mấy người không mua thuốc của ông ta. Giá có tiền, tôi cũng mua. Tôi len đến bên thằng bé cầm kiếm. Nó đang giơ thanh kiếm cho mọi người xem thử. Tôi đánh bạo sờ. Đúng, kiếm THẬT.
3. Đã thấy kiến bò bụng!
Thôi, tạm biệt bác lò rèn, tạm biệt đám hoa lửa, tạm biệt con người mình đồng da sắt. Tôi sẽ nhớ đến các người trong mơ. Tôi đến hàng bà tôi đây.
_ Ô kìa, Cao. Sao lại ra chợ một mình thế này con?
_ Cháu NHỚù bà!
_ Cha tông môn mày. Bà đi chợ, tối về chứ có gì mà phải nhớ. Chắc lại nhớ cái bát bún mọc chứ gì? Vào đây nào. Kìa, sao quần lại xắn cao vống lên thế này? Giời đất, sao mà người ngợm toàn cát thế con. Đầu, cổ, tóc nữa này. Chết. Chắc bị đứa nào nó bắt nạt ném cho hả?!
Bà tôi rối rít. Bà rên lên. Bà xoay tôi như chong chóng. Bà có vẻ rất XÓT. Tôi khoái chí vì thấy bà XÓT như vậy. Nhưng tôi không muốn để bà hiểu rằng tôi bị bắt nạt: “Cháu đã NÉM NHAU với bọn nó đấy!”
- Ném nhau gì. Mày bé tí thế này thì ném được ai! Thôi ngồi đây để bà đi xin chậu nước bà rửa cho. Ưù cái gì. Ngoan rồi bà mua cho cặp bánh giò. Hay là ăn bún mọc? Bà bảo bác Thoại bác  ấy làm cho một bát nhá. Nhưng mà phải rửa mặt mũi  chân tay đi đã. Cứ để như THẰNG HỀ thế này mà về thì con mẹ mày nó CHÔN!
Vâng. Thì bà đi nhanh đi. Bà muốn RỬA cho con thế nào cũng được. Bánh giò? Bún mọc? Aên thứ gì bây giờ? Chưa chi nước miếng tôi đã ứa ra. Giá như được ăn bánh giò trước, rồi rửa ráy xong ngồi chén bún mọc! Mà không phải chén bún mọc ở đây. Tôi sẽ đến hàng bác Thoại. Nhất định bác sẽ NHẬN RA TÔI. Ngày TÔI CÒN BÉ, nhà bác Thoại ở gần nhà tôi, tôi vẫn thường chạy sang để bác bắt đứng khoanh tay chào, hoặc hôn lên cái má dính đầy bột gạo của bác rồi chạy khoe với mẹ chiếc bánh nếp trong tay. Sau này bác chuyển nhà ra chợ để tiện cho việc làm hàng. Nhưng nhất định bác chưa quên tôi. Thấy tôi bước vào hàng bác sẽ ngạc nhiên lắm. Bác sẽ mừng nữa. Bác sẽ chạy đến nắm tay tôi, kéo ghế  MỜI tôi ngồi và trịnh trọng đặt trước mặt tôi đĩa rau thơm cùng bát bún mọc thơm phức. Oâi, muôn năm bác Thoại. Muôn năm những sợi bún dài nhỏ trắng tinh, những viên mọc kì diệu nhúng trong thứ nước dùng nồi váng vàng ngậy, nóng đến chảy nước mắt nước mũi nhưng là những giọt nước mắt nước mũi của sung sướng và hạnh phúc!
4. _ Cao ơi, đi xem đấu gà không?
Trời, lại còn phải hỏi. Đang loay hoay với cái tàu chuối định làm một khẩu súng cho cuộc đánh trận giả tới, nghe thằng Quyết gọi, tôi vứt luôn và co giò phóng theo nó. Chúng tôi chạy ra bếp trường. Thằng Dề đang đứng đợi: Sao lâu thế, có khi gà nhà mình vào trận rồi đấy!
Cả ba lại chạy. Bãi  đấu gà  thường được chọn ở một vị trí “trung gian” giữa xã tôi và xã bên cạnh. “Ra bãi đến thôn Năm” – Thằng Dề vừa chạy vừa bảo. Tôi biết bãi ấy. Vào dịp tết người ta hay tổ chức đua thuyền, leo cầu ngô, đấu vật và đu tiên ở đó. Khi chúng tôi ra đến nơi, bãi đã có đông người và hình như một số  cặp đấu đã xong. Bãi được chia làm ba khu, mỗi khu quây vòng bằng dây thừng cho một sới. Lòng tôi thoáng chút ghen tị khi thấy nhiều người lớn trong bãi biết thằng Dề. Họ chào nó trước và chỉ cho nó “ sới nhà”. Bố thằng Dề đang tháo miếng da bịt mỏ cho con Võ Tòng. Con Lý Quỳ “chân chì mắt ếch” thì chưa. Như đã thạo việc, thằng Dề ngồi ngay xuống ôm lấy con Lý Quỳ và cẩn thận gỡ vòng vải cuốn quanh cổ chân nó ra, để lộ cặp cựa nhọn như  bút chì và cứng như thép. Thằng Dề rất yêu con Lý Quỳ và chúng tôi thường cùng nhau chăm sóc nó. Tôi biết con Lý Quỳ có một chiếc “vảy cáo” rất lợi hại. Nó giống như một chiếc cựa phụ nằm sóng ngay với cựa chính ở cẳng bên phải. Con nào lớ ngớ bị xơi miếng hầu dọc của nó là “toi” ngay, gãy cổ như bỡn.
_ Số 8 và số 21 chuẩn bị. – Có tiếng hô.
Một ông trong ban tổ chức đến bên bố thằng Dề yêu cầu cho kiểm tra. Mỗi con gà được đăng kí không phải theo tên đặt mà là theo số. Số được viết trong một miếng giấy nhỏ và quấn quanh ống quản buộc lại cẩn thận để không làm vướng gà khi đấu. Con  Võ Tòng mang số 8, con Lý Quỳ mang số 15. Tôi không khoái cách gọi theo số này. Gọi theo tên nghe oách hơn. Nhưng thôi, đó là việc của người lớn.
_ Bắt đầu! – Khi tiếng hô của ông quản trò cất lên tôi mới kịp nhìn sang bên kia. Con số 21 là một con xám, đầu công mình cốc, cánh vỏ chai, dáng rất nhanh nhẹn. Vừa được thả ra nó đã vươn cổ đánh một đòn gió và liệng đi vài vòng đẹp tuyệt. Tiếng vỗ tay ran lên cổ vũ cho cho điệu “ ra ràng” của nó. Tôi nhìn sang thằng Dề. Mặt nó chẳng nói lên một điều gì cả.  Một tay vẫn ôm con Lý Quỳ, một tay nó vỗ nhẹ lưng con gà yêu như muốn nói: Cứ bình tĩnh, rồi sẽ đến lượt mày thôi. Con Võ Tòng được bố thằng Dề buông ra. Với cái vẻ dạn dày chiến trận, con Võ Tòng không hề điệu đàng, cũng chẳng tỏ vẻ nôn nóng. Nó khoan thai tiến lên vài bước, cái tảng dày trước ngực ưỡn ra, bộ lông đuôi lá vả khẽ hất hất. Nó dừng lại đợi địch thủ, cái mỏ có ba múi nổi vồng thế “Tam sơn” quặp như  mỏ diều hâu vươn cao.
Tiếng hò reo chỉ thực sự bùng lên khi con xám số 21 sau một vòng liệng biểu diễn đã bất ngờ áp sát ngay đến bên hông con Võ Tòng, nhảy lên ra một đòn quyết liệt và nhanh đến nỗi con Võ Tòng nhảy né sang trái tránh, thì mi mắt bên phải của nó đã bị chiếc cựa nhọn của con xám vạch cho một vết khá sâu. Thắng được một đòn con xám lại liệng một vòng. Nhưng ngay khi vòng liệng của con xám mới gần kết thúc, con Võ Tòng đã áp ngay tới. Hình như từ cú chịu đòn đầu tiên con Võ Tòng đã biết ngay được chiêu độc của con xám là miếng đá nên nó chủ động áp sát. Con xám bị lỡ nhịp đành luồn đầu chui qua bụng con Võ Tòng rồi nhanh chóng ngoảnh lại mổ một nhát vào đầu đối thủ. Hình như con Võ Tòng chỉ đợi có vậy. Nó hơi dướn mình lên một chút. Nhát mổ của con xám trúng vào dưới cổ con Võ Tòng. Bất thần con Võ Tòng nhảy dựng lên. Con xám chưa kịp nhả mỏ,đầu nó đã bị kéo ngược để lộ ra toàn bộ khoảng diều. Tôi không kịp nhìn điều gì xảy ra tiếp theo, chỉ thấy bỗng dưng sau cú nhảy dựng ngược của con Võ Tòng thì con xám bỗng nhiên đập cánh quay tròn lông lốc. Nhưng nó chỉ quay được một chỗ. Đầu nó bị chiếc mỏ như mỏ diều hâu của con Võ Tòng ghim chặt. Một cú nhảy ngược nữa. Cái đầu con Võ Tòng cúi xuống giữ chặt đầu con xám, cổ nó cong xuống, toàn thân tung lên trong một cú đá khủng khiếp  của miếng hầu dọc. Tôi nghe tiếng người hét trong tiếng reo hò và nhìn rõ khoảng  da dưới diều con xám bị xẻ một rãnh sâu đến nỗi chiếc cựa của con Võ Tòng bị mắc vào đó làm nó bị ngã. Cả hai con đều lăn. Người ta chạy vào tóm lấy cả hai và phải khó khăn lắm mới gỡ được đầu con xám ra khỏi mỏ con Võ Tòng. Ngực con xám đầy máu, cổ nó ngoẹo về một bên.
_ Gãy cổ thế thì không cứu được. Lá chanh thôi.
Có giọng một ai đó rất quen vang lên ở sát ngay bên tôi làm tôi giật mình quay lại: bác Tộ. Bác không nhìn tôi mà nhìn con gà xám. Không hiểu sao bỗng dưng tôi thấy sợ. Mãi sau này tôi cũng không hiểu được tại sao lúc đó tôi lại sợ. Có thể là vì tôi đã nhìn thấy máu, máu thật sự của kẻ tử trận, hay vì chính cái giọng được nói  ra một cách lạnh lùng không một chút xúc cảm ấy? Tôi không biết.
Cuộc chọi gà hôm ấy kèm theo trận thắng quá nhanh của con Võ Tòng không đem lại sự hài lòng của mọi người. Người ta chờ đợi một trận thư hùng, một trận sống mái quyết liệt kéo dài kia. Chúng tôi cũng buồn. Rốt cuộc cả hai con gà của thằng Dề đều bị loại vì không tuân thủ cuộc chơi. Lệ làng là tất cả các con gà đã đăng kí đều phải cho đấu để chọn ra con vô địch. Con Võ Tòng đã thắng con xám, các con gà khác khi được thả vào sới đều bỏ chạy ngay hiệp đầu tiên. Còn lại con Lý Quỳ. Bố thằng Dề bảo: gà cùng một mẹ không cho đá lẫn nhau.
5. Kỳ nghỉ hè của tôi sẽ tiếp tục trôi đi như vậy: yên bình với những trò nghịch ngợm vô hại và nếu có một lúc nào đó tôi bị đòn thì nỗi buồn cũng chóng qua. Đúng lúc cuộc sống đang diễn ra bình yên như thế thì một chuyện xảy ra làm nhiều người trong thôn sửng sốt.
Aáy là một buổi sáng khi tôi còn đang ngồi vét cơm nguội thì thằng Quyết và thằng Dề chạy vào báo một tin động trời:
_ Con tàu của chúng mình bị chiếm rồi.
_ Ai chiếm? – Tôi ngạc nhiên.
_ Oâng thằng Túc!
_ Xì… Bọn mày nói phét. Thằng Túc làm gì có ông?
_ Sao không? Oâng nó bỏ làng đi từ lâu lẩu lầu lâu rồi, ai cũng bảo chết. Bây giờ về rồi,  ông ấy về và chiếm con tàu của bọn mình để ở. Cả làng người ta đang nói, mày không biết sao?
Tôi lặng đi. Cái tin này quả quá sức tưởng tượng của tôi. Tôi nhìn mặt hai đứa. Chúng có vẻ không đùa. Chúng tôi kéo nhau ra sông. Con tàu vẫn đó. Những con sóng vẫn bình yên vỗ vào bờ cát, vỗ vào mạn tàu. Con tàu không trả lời. Nó im lặng nằm, mỏi mệt nghiêng về một bên lợi nước. Cát đã bám được nó và đang hút dìm nó xuống. Đã bao năm rồi con tàu vẫn im lặng, một sự  im lặng gần như kiêu kì, nhẫn nhục. Nó giống như một viên tướng già đang sống những ngày cuối đời: phẫn chí và cô độc. Những lớp sơn chống gỉ cuối cùng cũng đã bong ra. Ơû một đôi chỗ, lớp vỏ sắt bọc ngoài đã bị những con hà đục thủng. Trước cửa buồng lái, nơi xưa kia chắc vẫn thường xuyên kiêu hãnh phản chiếu ánh nắng mặt trời trên những tấm kính trong suốt, bây giờ trống không như một đôi mắt chết. Đôi mắt ấy ngày đêm mở to nhìn thẳng về phía trước, nhưng chẳng thấy gì cả.
_ Vẫn nguyên đấy thôi! – Tôi ngạc nhiên.
_ Nguyên là thế nào. Mày nhìn thấy cái ván cầu không? – Thằng Dề bấm và chỉ cho tôi.
Quả có ai đó đã bắc từ  bờ lên tàu một cái ván cầu thật.
_ Chúng mình ra tận nơi xem sao đi.
_ Đừng. Người ta đang cấm đấy.
_ Ai cấm?
_ Người ta!
6.  Đến tối khi mẹ tôi về thì mọi chuyện đã rõ…
Lão Tác người làng tôi, nhưng lão đã bỏ làng đi từ tận những năm năm sáu, năm bảy gì đó. Hồi ấy lão cũng đã có vợ con (bà Tác và bác Tộ bây giờ), có một nếp nhà và một mảnh vườn để cày cuốc. Nhưng lão đã vứt tất cả đấy để theo người ta đi buôn. Nguyên nhân nào đã thúc đẩy lão làm chuyện đó? Có phải lão mơ một cuộc làm giàu nhanh chóng, hay bị quyến rũ bởi những câu chuyện ly kỳ hồi hộp của đời sông nước mà đám khách buôn đường thuỷ thường đem ra kể với nhau và với đám dân làng ra chơi bên những bếp lửa đồt rải rác trong đêm trên suốt dải triền sông này? Hay chính cảnh sống lầm lụi, bấp bênh của đời cày cuốc đã làm lão hoảng sợ, chán ngán và cuối cùng đã rứt lão ra khỏi nơi lão đã sinh ra, để ném vào cuộc đời nay đây mai đó. Không ai biết. Bởi lão đi rồi đi biệt. Chỉ có những tin đồn bay về. Có người bảo gặp lão làm thầu gỗ ở phố Lạng, giàu lắm. Có người bảo thấy lão đang buôn da thú ở mãi Lào Cai, năm ngón tay đeo đầy nhẫn vàng. Lại có người nói, chính họ đã tận mắt nhìn thấy lão đi gánh đồ thuê cho một gánh xiếc rong bán thuốc cao dán, rách rưới và gầy ốm. Cuối cùng, một người bà con đàng ngoại lão làm nghề mộc trên Thái Nguyên về cho biết là lão hiện đã lấy một người vợ khác. Đó là một người đàn bà bị chồng bỏ vì không có con, làm nghề buôn bè và rất giàu. Lão Tác sống với người đó và cả hai vẫn tiếp tục buôn bè. Chuyện ấy sau được nhiều người khẳng định là đúng..
Còn bây giờ thì lão Tác đã trở về thì  tất cả lại mù  tịt. Chả ai biết vì sao lão lại về. Liền mấy buổi tối, thím Quyết sang nhà tôi chơi. Câu chuyện giữa thím với mẹ và bà tôi quanh đi quẩn lại vẫn xoay quanh việc lão Tác trở về. Tôi chui vào màn, vờ ngủ nhưng tai thì dỏng lên.
_ Thế ý bên bác Tộ thế nào, thím nghe động tĩnh gì không? – Mẹ tôi hỏi. Thím Quyết lắc đầu:
_ Tôi chả hiểu nữa. Mấy lỵ, bác ở liền kề đây mà con không biết nữa là.
_ Kể thì cũng có  cái khó. Bây giờ rước ông lão về… Thím không biết chứ ngoài làng ngoài xóm người ta cũng “ý kiến” ghê lắm. Người thì bảo nên ra đón ông lão về cho có nhân. Người lại: cứ thây kệ cho lão chết. Aùc giả ác báo. Đang tự dưng ruồng rẫy vợ con mà đi. Với, bây giờ thân tàn ma dại lão mới chịu mò về,chứ hồi ăn sung mặc sướng vàng bạc đầy người, có bao giờ lão gửi về cho mẹ con bác Tộ được mảy  trinh nào? Đấy, khó thế… _ Mẹ tôi bảo với thím Quyết vậy.
Thím thở dài:
_ Ừ, sống mỗi người mỗi nhà, chết mỗi người mỗi mồ. Cái cảnh của người ta ở đời nó cũng nhiều nỗi éo le lắm, mình là người ngoài khó có thể nói dễ được. Lắm lúc tôi cứ nghĩ, thật lạy vong linh ông ấy nhà tôi, chứ ông ấy chết đi như vậy lại còn mát mẻ hơn là sống để rồi có lúc trở về như nhà kia…
Nói rồi thím Quyết lại thở dài lắc đầu. Tôi biết thím đang chạnh buồn cho cái cảnh mình.
Thím Quyết cũng là người đàn bà có cái cảnh buồn lắm. Chồng thím là cán bộ cẩn thận, nhưng sau cũng ruồng rẫy thím để đi lấy vợ khác trên tỉnh. Hồi đầu năm ngoái có tin là chú ấy đã mất vì bệnh ung thư gan. Ngày ấy thím cũng khóc, và sau cũng thấy đội khăn trắng. Trong làng có nhiều người cười thím về chuyện này, cho rằng người ta đã bội bạc với mình vậy thì tội gì mà tang với chả tóc cho nặng mình. Nghe thế thím chỉ buồn buồn:
_ Nghĩa tử  là nghĩa tận. Mình giận người sống, chứ đâu nỡ giận người đã chết!
Mẹ tôi cho việc thím xử sự thế là đúng. Nhưng còn việc của lão Tác thì hình như cả thím, cả người lớn trong nhà tôi lại đều có vẻ như lảng tránh và ngại một điều gì đó.
7.  Tôi gặp thằng Túc ở ngõ:
_ Oâng mày về à?
_ Không phải.
_ Đúng đấy. Oâng mày về đang ở ngoài sông ấy.
_ Không phải!
_ Mày không thích có ông à?
_ … Không… có, nhưng mà bố tao bảo không phải ông ấy.
_ Mày có đi với tao ra sông không?
_ Không. Bố tao cấm.
8.  _ Cao, sáng nay mày đi chơi đâu? – Mẹ tôi hỏi.
_ Con … con đi chơi… ở trường.
_ Ở trường hay ở ngoài sông? Tao nghe nói mày xuống cả tàu chơi? – Mẹ tôi trừng mắt.
Tôi giật mình.
_ Thằng này giỏi thật. Ai cho mày ra đấy? Liệu cái thần hồn đấy. Từ nay là tao cấm chỉ, nghe chưa!
Tôi im. Quả sáng nay tôi có ra sông thật. Đang lúi húi rình đôi chim trả xem tổ nó ở  đâu, bỗng tôi nghe tiếng chân người. Tôi nhìn lên. Một ông già lạ.
Muốn bắt chim trả thì phải rình lúc trời sắp tối,lúc ấy nó mới về tổå,chứ sáng thế này nó còn mải đi ăn, có bắt được chó!
Tôi ngạc nhiên. Sao ông biết tôi muốn bắt chim và ông là ai? Tôi nhìn kĩ. Oâng lão mặc chiếc áo “ba đờ xuy” màu xám đã cũ. Người gầy. Mặt có những vết sẹo dài suốt từ đỉnh đầu tới cổ. Giống vết dao chém? Không phải, giống như bị con thú nào cào thì đúng hơn. Khiếp.
_ Đâể rồi lúc nào tôi sẽ bày cho cậu làm một cái bẫy dính. Có bẫy dính thì đến cò cũng bắt được!
           Oâng lão lại nói, giọng khàn nhưng rõ. Và tôi chợt yên tâm khi nghe cái giọng như “bè bạn” ấy!
_Nhà ông ở đâu?
_ Nhà thì đã là cái chó gì. Tôi không có nhà mà có cả một con tàu cơ!
Tôi giật mình. Oâ, hay là…
_ Oâng ở trên tàu ngoài sông à?
_ Cậu cũng biết con tàu ấy à?
_ Của chúng cháu đấy! – Không hiểu sao tôi bật ra một câu như vậy. Nói rồi tôi lại hơi sợ, nhỡ ra … Nhưng không, ông lão có vẻ lại thích nữa. Oâng ngồi bệt xuống bờ cỏ, bên tôi, cặp mắt nheo lại như cười.
_ Tôi cũng đoán vậy. Chắc các cậu vẫn ra đấy để “bông nhông” chứ gì? Mà sao mấy bữa nay không thấy cậu ra? – Lão hỏi, cặp mắt vẫn nheo nheo.
Tôi biết lão là ai rồi.
_ Chả là tôi thấy trên tàu có mấy chỗ đang bị hỏng. Tôi nghĩ là … có lẽ phải có người ở thường xuyên đấy mà trông nom, tu sửa… Cậu cho tôi “CHUNG” với nhá. – Lão nói và chìa bàn tay ra.
_ Sao ông không về nhà với bà và với bác Tộ? – Câu hỏi tự nó bật ra, chứ thật tình tôi không muốn.
Lão Tác nhìn tôi một lúc. Có lẽ tôi đã làm lão ngạc nhiên.
_ Cậu con nhà ai? – Lão hỏi, giọng rất khẽ, khẽ như sợ ai nghe thấy.
Tôi nhìn ra xung quanh. Trên đường có mấy người đi chợ, nhưng họ ở rất xa. Tôi nhìn lão. Aùnh mắt lão hiền, giống như mắt bà tôi. Tôi thấy yên tâm. Tôi nói cho lão biết rằng tôi “LÀ ĐỨA NÀO”, rằng nhà tôi với nhà bác Tộ chỉ cách nhau cái dậu râm bụt, và tôi còn học chung với thằng Túc con bác Tộ nữa.
_ A, vậy ra cậu với tôi là hàng xóm! – Lõ như reo, nhưng giọng vẫn khẽ. – Thế thì ta phải ăn mừng cuộc gặp mặt này mới được! _ Lão Tác nói và vội vã lục túi áo khoác. Tôi thấy lão khoắng tay trong túi một lúc rồi lúng túng chìa ra hai bàn tay không: - Chết nỗi, xin lỗi cậu. Rõ tôi chả ra cái thá gì. Có nhiều thứ ngon lắm cơ đấy, nhưng mà tôi để quên hết trên tàu mất rồi… hay là… _ Lão có vẻ ngập ngừng. Đột nhiên lão nắm lấy tay tôi: - Hay là ta xuống tàu của CHÚNG MÌNH đi.
Tôi rất muốn rụt tay lại. Tôi hơi sợ. Tôi nhìn lão. Mắt lão giống mắt bà tôi. Giống cả mắt con Đốm khi ngày nào nó ngồi bên cùng ăn chung với tôi chiếc bánh chưng cóc nữa.
Cho đến mãi sau này, khi cả một khoảng thời gian dài đã trôi qua, và dù đã lớn khôn tôi vẫn không sao lý giải nổi điều gì đã khiến tôi, sau cái nắm tay và cái nhìn như cầu khẩn của lão Tác, đã im lặng đứng lên cùng lão đi về phía bờ sông. Có lẽ đó là sự bày đặt có pha chút bỡn cợt của số phận. Số phận đã chìa bàn tay vô hình của nó ra, sắp xếp, để trong một buổi sáng đầy nắng và gió, ba chúng tôi: Một lão già cũ kỹ, một con tàu cũ kỹ và một thằng bé, ngồi lại với nhau nơi mặt nước cứ ánh lên như có trăm ngàn mảnh gương vỡ và những con lũ đầu mùa đang hối hả chảy về một nơi nào xa lắc.
9.                  Tôi thấy tôi nằm trước mặt lão, tay chống cằm, đít vổng lên, còn bụng thì dán xuống khoảng boong sắt gỉ hâm hấp nóng của  con tàu.
           _ Những chuyện ấy cậu có biết chó. Người ta không thể bắn con gấu khi nó đang đi kiếm ăn được. Bắn nó lúc ấy thì nguy hiểm lắm, bị nó vồ trở lại lúc nào không hay! – Lão trợn mắt làm một điệu bộ ghê gớm, những vết sẹo trên mặt lão đỏ lên và giật liên hồi. – Phải kiên nhẫn theo hút nó mà không được để cho nó biết. Hết mùa đông là gấu bắt đầu đi tìm mật ong. Ong ở trong hốc cây ấy! Nó trèo lên thò chân vào khoắng mật ong bay ra bu kín lấy nó mà chích nọc. Nhưng nó không chạy đâu nhá. Nó cứ ăn, cái con quỷ ấy. Hết mật nó trở xuống. Cậu có biết nó trở xuống bằng cách nào không? Ưø, hỏi vậy chứ cậu biết thế chó nào được. Cậu chỉ mới rời vú mẹ ra được có mấy năm thôi mà. Còn lão, lão đã đặt chân lên khắp các nẻo rừng, ngã sông, hẻm núi. Làm trai phải thế cậu ạ. Phải đi nhiều cho đầu óc nó sáng ra, chứ không á, đời cậu sẽ chỉ là cục cứt thôi. Tôi nói thật đấy. Cậu có giận tôi không đấy? Không hả. Ơø, cậu tốt lắm. Đừng có giận tôi. Tôi già rồi chả còn sống được mấy nỗi nữa đâu…
           _ Cháu không giận. Nhưng ông kể tiếp đi chứ. Con gấu nó xuống cây bằng cách nào? – Thấy nguy cơ có thể lão sẽ quên câu chuyện đang kể giở , tôi đành ngắt lời lão.
           Lão giật mình ngơ ngác mấy giây, rồi cười:
           _ Ừ nhỉ, cậu nhớ dai thật. Aáy vậy mà lão quên đấy. Cái gì nhỉ, con gấu à… ừ, nó xuống cây lạ lắm. Nó buông mình cho rơi đánh uỵch xuống đất, lăn đi lăn lại để  đè chết những con ong đang bám quanh nó, tiết mật trong gan ra để chống lại nọc ong. Nhưng cũng chưa thể bắn nó lúc ấy được. Phải đợi nó tỉnh dậy thu mật về đã rồi mới nhằm thẳng vào đầu “anh cu” mà bóp cò…
           _ … Cậu đừng tưởng con vật nó không biết gì đâu nhá. Nó khôn như người ấy. Đã có lần tôi bị cặp voi nó đuổi. Tôi đã leo tót lên ngọn  một cái cây cao rồi mà cuối cùng tôi vẫn bị nó tóm…
           _ Chết! – Không kìm nổi, tôi buột miệng.
           _ Ừ, chết! – Lão gật đầu đồng ý.
           _ Chắc nó nhổ được cây? Hai con cơ mà! – Tôi lại hỏi.
           _ ừ, nhổ được. – Lão lại gật đầu.- Nhưng bằng cách nào, cậu đoán thử xem.Chà, trông cái mặt cậu nó thộn ra kìa. Không phải ngay tắp lự nó quấn vòi  vào nhổ đâu. Cái cây tôi ngồi to lắm, nhổ ngay thế đếch  nào được. Nhưng tôi đã bảo con vật nó khôn như người ấy mà lị. Nó thay nhau xuống suối hút nước lên rồi phun vào gốc cây, lấy chân giẫm. Cậu bảo bốn cái cột đình  ấy mà giẫm đất ướt thì còn gì. Đất hoá thành bùn, cây không có chỗ bám nữa, thế là đổ kềnh.
           _ Chết! – Tôi lại tái mặt đi và tim rộn lên vì lo sợ. – Chết, vậy làm thế nào mà thoát được?
           _ Thoát thế chó nào được? Cậu tưởng có thể thoát được trong những trường hợp như thế à? – Lão nheo mắt hỏi lại tôi.
           Tôi chịu không trả lời được. Tôi nhìn lão cầu khẩn. Nhưng lão đã ngó đi đâu đâu. Phía sau tôi, mặt trời đang lặn. Dãy núi phía xa in lên nền trời một mảng  đậm xanh như miếng bìa cactông khổng lồ. Bóng núi in vào mắt lão. Ráng chiều nhuộm đỏ khuôn mặt đầy sẹo và chòm râu thưa cứng ương ngạnh của lão. Trông lão giống như con quỷ tả trong truyện cổ Grim.
           _ Dân buôn đường rừng bao giờ cũng phải có một cái túi con trong đựng nhiều thứ lắm. Toàn những thứ phòng thân ấy mà: Răng hổ để nhà lên vết thương bị chó cắn. Hành tươi chữa nọc ong. Phân hổ để bôi vào chân cho chó đồn thuế khỏi theo tìm. Còn lá sẵn quảng… Ừ,chắc cậu chưa bị rắn nò đớp cho miếng nào nhỉ. Cái hồi tôi luồn rừng chạy hàng lậu, tôi đã bị một con rắn nó táp. Rắn xanh cẩn thận, cái loại cứ quấn đuôi trên cành cây rồi buông mình xuống như một cái dây leo ấy…
           Tôi rùng mình ghê sợ. Còn lão, mặt lão cứ  tỉnh khô. Bên dưới chỗ tôi nằm, con tàu đang lạnh dần. Mặt trời đã tắt hẳn. Cả đến tiếng sóng vỗ mạn tàu cũng nghe nhỏ hẳn đi. Chỉ có vì sao chếch qua vai lão Tác là cứ mỗi lúc một  sáng lên, nhấp nháy. Tôi có cảm giác chính những ngôi sao ấy cũng đang tò mò hóng chuyện lão. Tôi không muốn về nhà nữa. Lần nào cũng vậy, cứ ra được với lão là tôi chỉ muốn ở lỳ đó…
           10.  Mẹ tôi không hài lòng với những lần tôi đi chơi như vậy. “ Mày liệu hồn đấy,cứ ra sông chơi bời, sao cũng có ngày NGƯỜI TA bỏ bùa cho rồi trói nghiến, đem xuống bè chở lên mạn ngựơc bán cho Mường thì hết đời”. Mẹ doạ tôi vậy. Tôi hơi sợ. Nhưng nỗi sợ bị sức hút của những câu chuyện ly kỳ kia át đi. Tôi không thể ở nhà được. Một chuyến vượt thác, xung quanh có nước sủi bọt, có đá ngầm và ma cà rồng lượn lờ chờ bắt người bị ngã bè đem về nộp cho Diêm Vương. Hà Bá đang chờ tôi.
           Tôi vẫn tìm mọi cách để trốn mọi người ra chơi với lão Tác. Tôi vẫn say mê lão. Và lão, bao giờ thấy tôi ra chơi, cũng tỏ vẻ mừng rỡ lắm. Lão vẫn kể chuyện cho tôi nghe. Hết chuyện trên rừng lại dưới biển; hết chuyện người đến chuyện ma. Cả chuyện đàn bà lão cũng kể cho tôi nghe nốt.
           _ Cậu có biết đếch. Đàn bà nó như con ma ấy. Nó quyến rũ mình mà không để cho mình biết ấy chứ. Định được nó có mưu gì với mình thì đã không nên chuyện. Aáy, cứ lớn lên rồi cậu xem tôi nói có đúng không.
           Lão nói và nhe răng ra cười. Tiếng lão cười nghe thật chối: Nó khùng khục như nước xóc trong ống bương. Nhưng trông cái cách lão cười thì sướng: răng dô ra,da mặt kéo hào kéo rãnh chằng chịt, những vết sẹo đỏ tía, hai cánh mũi phập phồng hếch lên như hai cái lỗ chuột bị hun khói, đen ngòm ngòm. Bao giờ cũng thế, đã cười là lão nắm râu kéo. Có lẽ chính vì thế mà râu lão chỉ còn ít đến vậy.
           Nhưng cũng có khi lão không kể gì cả. Lão im lặng ngồi uống rượu, lưng còng xuống, đầu gật gù và mắt thì như mắt người bị mộng du. Cả cái cách lão uống rượu cũng làm tôi mê. Ai lại uống rượu mà chả có gì nhắm. Trong túi lão chỉ có một cái đinh sắt. Cứ sau mỗi tợp rượu lão lại đưa cái đinh lên miệng mút chùn chụt. Nếu chỉ nghe tiếng mút đinh của lão thì có thể tưởng rằng cái đinh ngon lắm. Nhưng tôi biết chẳng phải là như vậy. Bởi một lần thương lão, tôi đã vặt trộm ở trong vườn nhà đem ra cho lão mấy quả chuối xanh và dúm muối. Lúc nhà không có tiền tôi vẫn thấy bố tôi nhắm rượu như vậy. Lần ấy lão vui lắm. Suốt cuộc rượu cái đinh vẫn để nguyên trong túi áo. Uống rượu xong rồi, đúng hơn, hết rượu rồi, cái bình đựng làm bằng vỏ quả bầu khô đã lăn ra bên cạnh, lão vòng tay bó gối ư ử hát. Lão hát nghe chối hơn cười. Tôi không biết lão hát điệu gì, nhưng lời nghe qua mấy lần thì tôi nhớ:
           Anh Khoá ơi, từ khi anh cất bước xuống tàu
           Để lại vườn sau mắt ai ngóng đợi
           Sợi dây bầu leo dọc leo ngang, tình tang, tình tang tang… !
           Lão đệm vào cuối câu hát điệu nhạc  mồm cứng quèo ấy và mắt chợt đỏ lên. Tôi đã giật mình khi nhìn vào đôi mắt ấy: nó ngấn đầy nước! Thật không dễ gì có thể bắt lão kể chuyện vào lúc ấy được, dù là nài nỉ. Bởi lúc ấy, lão như quên hẳn tôi bên cạnh. Hát xong rồi, tay vẫn bó gối và cứ thế lão lặng đi, mặt hướng về phía làng, đờ đẫn và bất động.
           Những lần như thế, có khi tôi lặng lẽ bỏ về. Nhưng thường là tôi  lẩn ra sau lão, tìm một nơi nào đó ngồi đợi. Rất ít khi tôi uổng công. Bởi cuối cùng, chắc là khi đã tỉnh rượu, thế nào lão cũng tìm thấy tôi. Lão rối rít xin lỗi tôi, tỏ vẻ đau khổ thành tâm tự trách mình đã bạc ác mà quên đi “NGƯỜI BẠN BÉ BỎNG và ngốc như một con vích” của lão. Lúc ấy thì tôi đòi gì lão cũng chiều theo. Lão kể chuyện ma, chuyện chạy trốn đồn thuế và hứng lên có lần lão còn giơ chân múa tay biểu diễn cho tôi xem một điệu võ nữa. Vừa giậm chân uỳnh uỵch lên boong tàu, vừa thở hổn hển, lão vừa hét: Song phi này, khai hoa này, độc cước này… - Có lần trong lúc múa may quay cuồng lão đã suýt lôi cả tôi cùng ngã xuống sông! duy nhất có một lần tôi gặp lão trong trạng thái điên. Hôm ấy lão uống hơi nhiều rượu. Đột nhiên đang uống lão hét lên một tiếng, miệng sùi bọt và cứ lảm nhảm: “Cậy nào,bát nào… Trời ơi, nước đang dâng lên kìa, lũ đấy. Trời ơi, trôi hết rồi!...” và lão giãy đành đạch, nằm lăn ra boong tàu. Chẳng còn hồn vía nào, tôi nhảy đại khỏi con tàu xuống bờ chạy biến. Buổi tối tôi đánh bạo kể lại cho bà và mẹ tôi nghe. Bà tôi thì thầm:
           _ Có lẽ họ noí đúng đấy. Oâng lão bị lũ cuốn vỡ bè, mất cả vợ lẫn của cải… bây giờ thì khổ. Có lẽ trời phạt ông lão vì cái tội bỏ vợ ngày xưa… rõ tội nghiệp!
           _ Chắc bà bên ấy với bác Tộ giận ông về chuyện ông đi lấy vợ khác nên không ra đón về nữa hả mẹ? – Tôi hỏi.
           Mẹ tôi gắt:
           _ Khẽ cái mồm chứ. Mày chỉ được cái tò mò. RANH CON. Biết cái gì mà cứ… Việc là việc của người ta. Mình là hàng xóm láng giềng, dẫu có muốn tham gia vào thì cũng mức độ thôi. Với cũng phải chọn lúc nữa. Trong khi nhà người ta chưa rõ ra môn ra khoai thế nào, mình cứ cuống lên là không được. Mà tao nhắc lại, mày cứ thậm thụt ra ngoài ấy, nhỡ người ta không hiểu lại cho là mày ra để ton hót gì thì chết với tao!
           Mẹ tôi lại đe. Tôi im. Tôi biết mẹ đang ngại. Tôi liếc sang ngôi nhà phía bên kia hàng rào râm bụt. Từ hôm lão Tác về đến nay trong thôn ngoài làng người ta bàn tán rất nhiều, nhưng riêng nhà bác Tộ thì vẫn im ắng. Sự  im lặng ấy đã khiến cho không ít người  phải e sợ. Tôi thở dài và bỗng thấy lo lo. Có cái gì đó quá chậm chạp trong cách cư xử của người lớn làm cho tôi thấp thỏm.
           11.  Buổi sáng, đang đứng cho gà ăn ở sân, tôi nghe có tiếng gọi tên mình. Tôi quay nhìn. Bà Tác đang đứng khuất sau bụi râm bụt phía bên kia.
           - Bà cho cháu cái này! – Bà nói vừa dúi vào tay tôi một túm ba quả chuối, da mới chỉ vàng vàng.
           Tôi hơi ngạc nhiên về sự rộng rãi ấy. Thường ngày bà hay mắng tôi vì tội “béo nghịch”. Tôi nhớ đã có lần chỉ vì vài quả ổi mà bà đã sang tận nhà mách để mẹ đánh tôi nữa. Lần này… Tôi nói : “Cháu xin bà!” và định về luôn. Bà níu lấy tay áo tôi:
           _ Này cháu. – Bà thì thầm và đảo mắt nhìn quanh – chiều qua cháu ra sông chơi hả?
           Tôi giật mình . nhớ đến lời mẹ doạ, tôi định lắc đầu, nhưng rồi chỉ đứng im. Mắt bà không có vẻ ác.
           _ Đừng sợ, bà không mách ai đâu. Oâng … ông ấy có nói gì với cháu không?
           A. Tôi biết tại sao bà cho tôi chuối rồi.
           _Ông ấy chẳng nói gì cả. – Tôi lạnh nhạt.
           _ Cháu cứ  nói vậy. Chắc ông ấy hỏi nhiều ấy chứ. Oâng… Oâng ấy có hỏi gì đến bà không? – Giọng bà nài nỉ, tay vẫn giữ chặt  áo tôi như sợ tôi chạy.
           Tôi vẫn lắc đầu.
           Bà có vẻ hoảng:
           _ Cháu nói đi, một tí thôi mà. Mai rồi thằng Túc nó bắt tổ sáo, bà bảo nó cho cháu một con, thật đấy.
           Lần này thì tôi bị quyến rũ. Tôi bắt bà hứa sẽ không kể với ai, không mách bác Tộ và phải giữ lời cho tôi con sáo . Bà gật lấy gật để. Tôi bảo bà rằng ông ấy kể cho tôi nghe nhiều chuyện: chuyện săn gấu, chuyện bắt rắn, cả chuyện vượt thác bằng bè nữa.
           _ Ừ,thì đã đành vậy. Nhưng  cuối cùng thì… chả lẽ ông ấy lại không nhắc gì đến bà à? – Bà hỏi.
           Tôi thật thà lắc đầu. Bởi quả có thế. Tôi ra chơi với lão, nghe lão kể chuyện nhiều. Còn tôi, tôi cũng kể cho lão nghe những gì tôi biết. Lão hỏi tôi tất cả chuyện làng xóm. Và, lão đã nghe tôi y hệt như khi tôi nghe chuyện ma của lão: Mồm há ra, mắt trợn tròn nhìn tôi chằm chặp và bộ ngực gầy run run. Tất cả những biểu hiện ấy, kết hợp với câu lão hát, với cái kiểu bó gối nhìn về làng khiến tôi hiểu ra rằng lão thèm nghe  chuyện làng xóm đến chừng nào.
           Sau này, khi đã trải qua nhiều chuyện đời, tôi nghiệm ra rằng hồi trẻ, nhất là khi còn bé, có khi người ta ác mà không biết rằng mình ác. Có lần tôi bắt được một con chim và cứ để nó sống vậy mà vặt lông đem nướng. Con chim kêu choen choét trong tay tôi đến hàng giờ. Còn khi biết lão Tác thèm nghe chuyện tôi liền làm ra vẻ hờ hững, kiêu kỳ, bắt lão phải nài nỉ.
           _ Cậu kể đi cậu Cao, kể cho tôi nghe đi. Rồi tôi sẽ bày cho cậu cách bắt rắn mà không cần có thuốc bôi tay. Tôi THỀ đấy. Ưø, cả chuyện tôi đã chử bọn “ma trơi” như thế nào nữa. Cậu thông minh lắm, nghe rồi nhất định cậu sẽ làm được. Còn bây giờ thì cậu kể nhé. Gì nhỉ… À, cái thằng Tộ  nhà tôi mà cũng được làm lãnh đạo ở xã cơ à? Cậu nói thế nào ấy chứ, ngữ nó thì “chỉ huy” được ai?
           Tôi bị mắc mưu lão. Tôi hăng hái cãi lại. Tôi nói cho lão biết bác Tộ bây giờ đã là phó chủ tịch xã, oai lắm. Nhiều người phải nể bác bởi cái chức ấy…
           _ Nể quá đi chứ. Cái chức ấy cậu không biết chứ ngày xưa là tương đương với chánh hội, lý trưởng đấy. – Lão Tác tỏ vẻ hể hả lắm, mặt lão rạng lên: - Cái gia phả nhà tôi, tính cho đến đời tôi là vẫn coi như vứt đi cậu ạ. Chẳng ai làm nên được trò trống gì ra hồn cả. Bây giờ… thế là ĐƯỢC NÓ!
           Lão toét mồm cười,chòm râu bạc và thưa rung tít. Rất ít khi lão Tác hỏi đến bà lão. Nhưng lần nào trong câu chuyện, nếu tôi có nhắc đến bà thì lão cũng gục mặt xuống. Lão muốn giấu gì trong đôi mắt ấy? Bây giờ khi nghe bà Tác hỏi, tôi không biết nên trả lời thế  nào nên lắc đầu. Mãi sau này khi khôn lớn, tôi mới biết mình đã ÁC khi làm như vậy. Có khi chỉ vì sự thật thà của mình mà mình làm người khác khổ? Tôi thấy sau cái lắc đầu của tôi, mặt bà lão rúm lại và mắt bà bỗng mờ hẳn đi. “Chắc lúc nào ông ấy cũng say!” Bà nói với một vẻ thẫn thờ. Bà nói với tôi vậy hay tự an ủi mình?
           _ Chỉ thỉnh thoảng mới say thôi, ông có ít rượu lắm! – Tôi bảo bà vậy.
           Chiều qua lúc chạy quanh lòng tàu để nghịch tôi đã lắc thử  cái vỏ bầu của lão Tác: nó rỗng không và nhẹ tếch!
           _A. cháu nhắc đến rượu bà mới nhớ. Ban nãy tao ra ngoài ngõ sớm, thế quái nào lại nhặt ngay đựơc một chai rượu trắng của ai đánh rơi. Để bà cho mày…
           Bà Tác cập rập chạy vào nhà và lúc sau mang ra cho tôi một chai rượu thật. – Cháu không biết uống rượu! – Tôi từ chối.
           _ Thì cháu cứ cầm lấy. Bà cũng không biết uống. Hay… hay là cháu đem cho ai làm phúc thì cho. – Bà nói và chép miệng : _ Rõ khổ, mình có rượu thì không biết uống. Người nghiện… không có rượu chắc là họ khổ lắm đấy. Bà có vẻ như đang nhìn đâu đâu. Tôi không hiểu ánh mắt ấy. Nhưng câu nói vừa rồi của bà nhắc tôi nhớ đến cái vỏ bầu rỗng nhẹ không của lão Tác.
           _ Thế thì để cháu đem ra ngoài sông cho ông vậy! – Tôi nói sau một cái tặc lưỡi.
           Mắt bà sáng lên:
           _ Cháu tốt quá. Ưø thì tuỳ cháu. Nhưng phải khéo, đừng để bố mẹ mày hay ông Tộ ông ấy biết được rồi lại…
           Tôi hứa với bà rằng tôi sẽ giấu thật kín!
           … Sẽ không bao giờ tôi quên được buổi chiều ấy, cái chiều mà tôi ra với lão Tác cùng chai rượu bà Tác NHẶT ĐƯỢC kia. Tôi đã thấy dòng nước mắt của một người già cả, cô đơn, nhỏ xuống như thế nào. Và chiều ấy, ông cháu tôi ít nói hẳn đi. Tôi ngồi ngắm lão, cố gắng hiểu xem vì sao lão lại xúc động đến như vậy. Còn lão, lão cầm chai rượu trong tay, không uống mà mặt lại như say: Đỏ và đờ đẫn. Aùnh chiều cứ chợt tắt, chợt sáng lên trong mắt lão. Môi lão run run. Có lúc lão nói một câu gì đó nhưng tiếng lão khàn quá, nhỏ quá và như không phải nói với tôi mà với dãy núi tím xa thẳm kia vậy.
           _ Sao ông không về với bà và bác Tộ mà cứ ở đây mãi cho khổ? – Tôi buột hỏi lão vậy.
           Lão im lặng nhìn tôi hồi lâu rồi buồn buồn:
           _ Cậu còn trẻ quá, còn trong sạch quá cậu Cao ạ. Ơû cái tuổi như cậu, người ta có thể thanh thản đến với mọi người mà chả sợ bị ai xua đuổi, lảng tránh. Còn lão… lão đã bị… Aáy mất rồi! – Lão nói vất vả, mặt nhăn lại và mắt lão lại có những giọt nước đục sữa rỉ ra.
           Tôi không hiểu cái tiếng “ấy” kia trong câu nói của lão nghĩa là gì. Nhưng tôi đoán rằng lão đã bị một cái gì đó thật ghê gớm ám ảnh. Tôi ân hận vì đã làm lão buồn.
           12.  Lão Tác về làng được hơn một tuần. Hơn một tuần thôi mà trông lão thay đổi nhanh quá: điệu bộ lão cứ chậm chạp, ủ rũ dần. Lão không hay kể chuyện cho tôi nghe nữa mà cứ thường là im lặng bó gối ngồi, mắt hướng về phía làng căng thẳng như đang ngóng đợi một điều gì.
           Mẹ tôi và thím Quyết lại gặp nhau để thì thầm:
           _ Bác Tộ gái có bắn tin, ý rằng bác Tộ giai bác ấy không cấm. Nhưng ông lão đã có chân đi thì phải có chân về, chứ còn đợi bác ấy ra mời về là bác ấy không có ra! Cứ như cách nói của bác gái thì nghe đâu hai bác ấy còn bắt ông lão về xin lỗi bà lão nữa cơ. Khổ, tôi nghĩ… Chẳng qua người ta không muốn thì bày đặt ra vậy, chứ vợ chồng, bố con… Bát nước đổ xuống chứ có đâu nước hắt ngược lên. Oâng cụ có trót  lầm lỡ gì đi nữa, thì bác Tộ vẫn  là giọt máu của ông ấy kia mà. Với cứ như tôi nghĩ thì bây giờ chỉ nội cái việc ông cụ quay về là đã chứng tỏ rằng ông cụ cũng biết hối rồi, mình phận con lại tỏ thế bắt chẹt nữa thì cũng khó. Tôi cho rằng ông lão chẳng chịu nào.
           _ Vậy thím bảo không chịu về thì cứ ở ngoài bờ ngoài bãi ấy mà chết à? – Mẹ tôi hỏi lại.
           Thím Quyết vẫn dẽ dàng:
           _ Mình tính là tính cái tình thế nào cho nó phải thôi. Chứ, nếu mà nói đến cái chết thì bác tính chết ở đâu mà chả được! Cái người đã có gan cả đời đem đi phiêu bạt thì người ta cũng chả thiếu cái gan gửi xương nơi đất khách  quê người. Người ta có về lại quê xưa chốn cũ, cũng chả phải vì người ta thiếu tiền hay thiếu miếng ăn. Thiếu chăng tôi nghĩ là cái tình nghĩa ấy.
           _ Ừ, thì đã đành thế. Nhưng cung cách này nếu cả hai bên  cùng căng thì… chả lẽ cứ để mãi ông lão ngoài sông ấy à? – Mẹ tôi cau có.
           Thím Quyết hạ giọng:
           _ Mãi là thế nào. Bên bác Tộ đã vậy, còn bà con làng xóm nữa chứ. Tôi nghe phong thanh đâu bên “xã hội” ấy, người ta đang bảo nếu nhà bác Tộ không chịu cho người ra đón ông lão về, thì họ sẽ đón đưa ông lão về nhà an dưỡng của xã đấy.
           _ Gớm, cũng mới chỉ là rung cây doạ khỉ vậy thôi. Chứ từ đó đến quyết, rồi cho người ra vời ông lão thật thì cũng còn chán. Có khi chờ được vạ thì má đã sưng. Với lại… cũng chẳng dễ. Bác Tộ giờ đã là phó chủ tịch xã, lại phụ trách cả cái món hộ tịch, hộ khẩu, công an nữa, mà chẳng thế thì nói cùng kỳ lý vẫn là việc riêng của gia đình người ta, muốn đánh chó còn phải ngó mặt chủ nữa cơ mà…
           Thím Quyết nghe mẹ tôi nói lại thở dài.
           _ Thì tôi cũng nghe vậy, nói vậy. chỉ cầu giời sao cho có ai định làm gì cho ông lão thì nhanh lên. Chả biết ông lão  thế nào, chứ cứ nhìn bà lão đấy. Từ hôm ông lão  về đến  nay, bà cứ như người mất hồn. Chiều qua gặp tôi, chả nói được gì cứ nước mắt ngắn nước mắt dài, đến tội!
           _ Sáng nay đấy, ai lại tay đang cầm con dao rành rành mà bà lão cứ loay hoay kêu con gọi cháu đi tìm, phải  đến khi bác Tộ bác ấy quát cho mới lại như tỉnh, cập rập chạy đi…
           Thím Quyết kéo vạt áo lau nước mắt. Mẹ tôi quay mặt vào tường hỉ mũi sìn sịt.
           _ Con như bà bên nhà là con cứ ra đón ông về… - Không chịu nổi tôi thò đầu khỏi màn góp chuyện.
           Mẹ tôi lừ mắt:
           _ Chuyện người lớn, mày biết gì mà bép xép. Chờ đấy rồi tao bảo hồn cho. Mẹ nói bao nhiêu lần  mà rồi cấm có nghe, cứ thậm thà thậm thụt. Chiều qua tao thấy người ta bảo mày mang cái gói gì ra cho ông lão phải không? Chết thật thôi. Nhà người ta con cháu đầy đàn, ai mượn đến cái mặt  mày mà mày làm thế. Con dại cái mang, rồi người ta nào có nói  mày, lại cho là tao “thọc gậy bánh xe, lấy que cời bếp” nhà người.
           Tôi im thít. Đúng là chiều qua tôi có mang ra cho ông lão một cái gói thật. Đó là gói bánh rán bà Tác cũng “nhặt được” ở đâu đó ngoài cổng chợ đưa về cho tôi. Tôi ăn một cái, còn lại thì đem ra đây cho ông lão. “Con biết thương người vậy rồi trời Phật phù hộ cho con!” – Bà Tác bảo tôi thế. Tôi đã giấu kín  vậy mà làm sao  mẹ tôi vẫn biết ?
           _ Chuẩn bị đi. Chủ nhật này chú mày về thì tao gửi chú mày đem đi. Phải ôn bài, học bài đi chứ. Đã dốt như  vịt mà còn cứ như con cung quăng, tí tởn hết chỗ này đến  chỗ khác. Rồi hết khôn dồn dại, mang vạ vào thân lúc nào không biết đấy con ạ! – Mẹ tôi mắng thêm vậy.
           13.  Cũng tưởng mẹ bực thì nói doạ, không ngờ cuối tuần khi chú tôi về, mẹ gửi tôi đi theo chú thật. Tôi oà khóc. Nhưng nước mắt không làm mẹ tôi thay đổi quyết định : “Chỉ còn hơn tháng nữa là đến năm học mới rồi, mày còn không định ôn bài đi lấy sức mà theo tiếp, cứ ỳ ra đến bao giờ?”
           Không, tôi không muốn ỳ ra. Tôi chỉ buồn. Tôi buồn vì phải xa lão Tác. Hơn một tuần nay lão là niềm vui của tôi. Bây giờ phải xa lão, xa những câu chuyện kỳ bí còn dang dở, xa cái boong tàu gỉ hâm hấp nóng, tôi thấy mình khổ lắm. Nhưng lão Tác lại như còn khổ hơn tôi. Buổi tối tôi ra tạm biệt lão, lão cứ nắm lấy tay tôi mà lắc.
           - Cậu tốt lắm cậu Cao ạ. Lão biết ơn cậu nhiều lắm. Chao ôi, con vích nhỏ của lão. Giá mà lão còn sức, lão sẽ đi theo cậu để bảo vệ cho cậu, hầu hạ cậu, để cậu học hành giỏi giang. Thật đấy. Vậy mà…
           Lòng tôi bùi ngùi. Tôi an ủi lão rằng chỉ nay mai thôi lão sẽ hết cô đơn. Người ta sẽ ra đón lão về. Sẽ có người thổi cơm cho lão ăn, mua rượu cho lão uống. Còn tôi, tôi chỉ đi có một tháng. Bao giờ năm học mới bắt đầu tôi sẽ về với lão. Mà lão phải để dành chuyện để ngày ấy kể cho tôi nghe nữa đấy. Tôi dặn lão vậy. lão gật gật đầu. Và tôi giật mình khi thấy hai giọt nước mắt của lão rơi xuống tay tôi đang nằm trong bàn tay già nua, run rẩy của lão. Lão cười với tôi mà miệng thì méo xệch.
           Chúng tôi chia tay nhau. Ba chúng tôi, một lão già cũ kỹ, một con tàu cũ kỹ và một thằng bé con ngờ nghệch chia tay nhau…
           Và tôi không ngờ đó là cuộc chia tay cuối cùng của ông cháu tôi. Hết kì đi theo  để chú tôi kèm cặp học thêm, khi tôi về nhà thì lão Tác đã không còn nữa.
           _ Oâng lão mất ở ngay ngoài con tàu cũ ấy. Người đâu mà gan. Năm lần bảy lượt xã cho người ra đón về nhà an dưỡng, nhất định không chịu về. Hợp tác đem gạo thịt ra cho cũng nằng nặc từ chối. Đến khi bị làng xóm người ta nói cho nhiều quá, nhà Tộ mới ra thì đến nơi… không kịp nữa. – Mẹ tôi kể.
           _ Bà lão cũng “đổ” ngay sau khi ông lão “đi” được mấy ngày… - Thím Quyết bùi ngùi báo cho tôi biết vậy. Thím còn nói rằng khi làm ma chay cho ông lão, người ta đã tìm thấy mấy cây vàng lận trong vạt áo của ông! Và thím lại cười, cái cười gượng gạo và héo hắt. Rồi thím nói với tôi như nói với tôi như nói với một người bạn:
           _ Tôi bảo mà, ông lão về đâu có phải để kiếm miếng cơm… Thôi, dẫu sao thì hai ông bà cũng đã xong nợ, chả còn khổ nữa. Mát mày mát mặt rồi. Cả làng này từ xưa đến giờ, chưa bao giờ có một  cái đám ma nào to đến thế.
           Tôi đứng chết trân giữa nhà. Đâu đây có tiếng con thạch sùng tắc lưỡi. Ưø, ở làng này chưa bao giờ có một đám ma nào to đến thế…
           14.  Buổi chiều. Tôi ra trường chơi với thằng Dề rồi quay về rủ thêm thằng Quyết cùng ra sông. Cái Tâm thấy chúng tôi đi với nhau liền chạy theo. Nhưng khi biết chúng tôi ra sông thì nó dừng lại, rụt cổ vào: “Eo ơi, em ứ đi nữa. Ngoài sông có MA ÔNG TÁC đấy, sợ lắm!” Tôi bực mình định thụi cho nó một cái, nhưng rồi lại thôi. Khi qua ngõ nhà tôi một đoạn, tôi gặp thằng Túc. Có lẽ nhìn thằng Dề cởi trần, áo quấn quanh cổ, nó biết chúng tôi đi đâu:
           _ Chúng mày định ra sông à? Tàu của chúng mày bị phá rồi!
           Chúng tôi dừng lại. Thằng Túc bỏ tay ra khỏi túi quần vẻ đề phòng:
           _ Tao nói thật đấy. Bố tao đã ra lệnh cho các chú thợ ra phá nó lấy sắt đem về làm cánh cống!
           Chúng tôi nhìn nhau và không đứa nào bảo đứa nào cùng nắm tay nhau chạy một mạch ra đê. Thằng Túc nói đúng. Ngoài sông, chỗ con tàu hỏng đang có nhiều người ở đó. Có tiếng búa nện mạnh và cả ánh lửa hàn loé lên liên tục. Cái ca bin tàu đã biến mất và có lẽ người ta đang phá tiếp những chỗ còn lại. Tôi cảm thấy rất rõ bàn tay thằng Dề cứ bóp mỗi lúc một chặt thêm tay tôi:
           _ Thôi, về! – Thằng Quyết ra lệnh cụt lủn
           Chúng tôi im lặng quay lưng. Tới ngã ba đường rẽ ra chợ , chúng tôi như kiệt sức ngồi thụp cả xuống vệ cỏ. Chả đứa nào  nói câu gì. Mặt trời đã lặn và rồi tối hẳn. Chúng tôi vẫn ngồi, mỗi đứa quay nhìn một hướng.
           _ Thôi, giờ thằng Cao về nhà đi. Thằng Quyết đi với tao, có việc! – Thằng Dề phủi quần đứng dậy.
           Tôi hơi tự ái. Chúng nó có việc gì mà đẩy tôi ra? Nhưng tôi chưa kịp hỏi, thằng Dề đã kéo thằng Quyết chạy mất. Tôi đành về nhà. May quá, nhà đang có mấy bác trong xóm sang chơi và mẹ đang muốn có tôi ở nhà để các bác hỏi thăm về “ chuyến đi học xa” vừa rồi. Mọi người tíu tít. Còn tôi, đầu óc tôi còn để cả vào thằng Dề và thằng Quyết nên trả lời chẳng đâu vào đâu. Vâng, thì tôi đã đi học, đã được ra thành phố, được thấy có con chó được người ta cho ăn hàng cân thịt bò một lúc. Tôi đã thấy ở phố có những thằng bé cũng chỉ bằng tôi mà được đeo những cái đồng hồ thật chứ không phải bằng lá dứa guộn như bọn tôi ở quê. Vâng, còn nhiều thứ lạ lắm… nhưng những chuyện ấy phải kể cho bọn thằng Dề, thằng Quyết nghe thì mới thích.
           _ Cháu nó mới đi về còn mệt!
           Mẹ tôi giải thích việc chểnh mảng của tôi như vậy. Mọi người đồng ý. Và đúng lúc các bác đứng dậy chào mẹ tôi để ra về thì bỗng nghe tiếng chó bên nhà bác Tộ sủa rống lên. Có vật gì đó ném vào sân và sau đó là tiếng bác Tộ gái chửi đứa nào động mồ động mả đem vứt bẩn vào sân nhà bác. Linh tính mách cho tôi rằng hình như “ CÓ CHUYỆN” . Tôi chạy ra hè.
           _ Cao, vào trong này! – Mẹ tôi quát.
            Tôi đang định quay vào thì nghe ngoài ngõ bỗng đồng loạt cất lên lời cuối bài hát đồng dao “Thả đỉa ba ba”
           Đổ mắm đổ muối, đổ chuối hạt tiêu, đổ niêu cứt gà, đổ phải nhà nào, nhà ấy phải chịu!
           _ Cha tiên sư chúng mày. Đem cứt gà về đổ vào nhà chúng mày ấy. Quân mất dạy!
           Bác Tộ gái tay cầm đèn, tay cầm chổi, chạy ra chửi. Con chó nhà bác cũng xông ra sủa theo. Có tiếng cười của nhiều đứa, toàn giọng trẻ con. Tiếng chân chạy toé về hai ngả.
           Chà, tiếc thật. Tại sao tôi lại gạt ra khỏi trận này?
           15. Để chuẩn bị cho năm học mới, tôi phải ngồi lục xé trong mớ vở cũ những tờ giấy trắng  còn sót lại để bố tôi đóng  lại cho thành quyển vở mới. Một buổi sớm trong khi bố con tôi đang chúi vào với công việc chán ngắt ấy thì có người chạy vào gọi bố tôi bảo phải ra uỷ ban xã ngay. Bố tôi vội thay quần áo rồi chạy đi.
           _ Chốc nữa có ra xem ô tô thì ra! – Bố bảo tôi vậy. Tôi khẽ “vâng” một tiếng, tỏ vẻ không hào hứng lắm, nhưng chẳng thể chờ đến “ chốc nữa” mà ngay khi bố tôi vừa ra đến ngõ tôi đã tung hê mọi thứ sách vở vội vã phóng theo. Tôi không chạy theo đường chính mà cắt qua ruộng ngô, băng qua bãi tha ma và chui qua rào vườn rau phía sau nhà bếp uỷ ban. Tim tôi đập thình thịch. Oâ  tô! Chà, sao mà tôi khoái được xem đó là loại ô tô gì. Xã đang làm cống, chắc là ô tô chở gạch. Vậy thì nó phải to, có thể có tới tám bánh như chiếc xe của anh Long người xóm trên thỉnh thoảng vẫn đánh về nhà?
           Nhưng tôi đã sững lại!
           Vâng, tôi đã sững lại và đứng ngây người ra. Khi tôi vừa chui quađược đám rào gai, nhảy vào được trong sân uỷ ban thì cũng là lúc  những chiếc ô tô đã tới. Đó là những chiếc xe tuyệt vời, nhỏ thôi, nhưng tuyệt vời.
           _ Xe du lịch đấy! – Có đứa nào hét vào tai tôi.
           Tôi giật mạnh đầu và run lên. Những chiếc xe con bóng láng. Ba chiếc cả thảy, cái đi đầu màu mận chín, cái giữa màu đen, cái cuối cùng màu sữa. Những chiếc xe từ từ lăn vào sân. Tiếng máy êm ru. Chiếc đèn nhỏ ở một bên mũi xe nhấp nháy, nhấp nháy, đột ngột chuyển từ màu đỏ sang màu vàng rồi tắt khi xe dừng lại. Bữa theo dì tôi lên Thái Nguyên tôi cũng đã  trông thấy những chiếc xe kiểu này nhưng chúng phóng nhanh  qua. Còn bây giờ thì chúng ở ngay trước mắt tôi. Không thể kìm được nữa, tôi sấn tới.Lũ trẻ con trạc tuổi tôi, có đứa cõng em, cũng sấn tới. Chúng tôi chen nhau để có thể quệt tay vào chiếc xe một cái. Có đứa nào huých cùi tay vào mang tai tôi. Tôi cáu tiết quay lại. A. Thằng Quyết!
           _ Này, chính tao nhìn thấy những chiếc xe này trước tiên đấy! – Nó hét lên  với tôi, mặt đỏ bừng và nhễ nhại mồ hôi: - Tao đón được nó ở cổng chợ. Nó chạy chậm lắm. Tao đã bám được vào đằng sau nhưng trơn quá đếch nhảy lên được!
           Thằng Quyết hăng hái khoe. Tôi hơi tủi. Thì ra bao giờ nó cũng may mắn hơn tôi.
           Pin, pin! Tiếng còi xe đột ngột. Chúng tôi giật mình dạt ra. Cửa xe mở, từ trong xe một người chui ra. Đó là một anh rất béo, mặt bóng nhẫy và có cái cằm màu xanh.
           _ Lui hết ra, các tướng! – Anh ta quát lên, giọng the thé như đàn bà.
           _ Bọn ôn con này, lui hết ra kia! Chào các đồng chí.
           Một tiếng quát. Có người đẩy mạnh lưng tôi. Đoạn đầu chắc là dành cho bọn tôi, đoạn sau phần những người sang trọng đang từ trong xe bước ra. Tai tôi bị kéo mạnh một cái. Tôi nhìn lên. Bác Tộ! Bác trừng mắt với tôi rồi hướng vội về phía các ông sang trọng giơ cả hai tay ra, lưng khom xuống. – Vâng, kính chào, kính chào. Rất hân hạnh!
           Bác Tộ lần lượt bắt tay tất cả số khách và luôn mồm nói vậy.
           _ Lui, lui ra kia. Nhưng không chết giờ!
           Tai tôi lại bị kéo. Tôi giật mình. Bố tôi!nhưng ông như không nhận ra tôi. Trong tay ông là một cái xe điếu dài!
           _ Bố, con đây mà! Cho con ở đây xem ô tô! – Tôi níu tay áo bố.
           Bố tôi giật ra, tay dứ dứ chiếc xe điếu:
           _ Cút! – Bố tôi gắt khẽ nhưng mặt thì lại chẳng có vẻ gì là sẽ nhân nhượng cả.
           Lòng đầy thất vọng, tôi đành theo lũ trẻ lùi dạt dần ra cổng cho đến khi cánh cổng sắt sập lại trước mũi. Tôi cố bám lấy song cửa nhìn vào. Chợt tim tôi nhói lên. Trong sân vẫn còn một đứa không bị đuổi ra. Đó là thằng Túc. Thằng Túc đứng bên cạnh bố nó. Khách – những ông sang trọng, bắt tay bác Tộ xong lại cúi xuống xoa đầu thằng Túc và cười với nó. Cuối cùng bác Tộ và khách vào hội trường. Ngoài sân chỉ còn thằng Túc với ba anh tài xế. Anh tài béo có giọng đàn bà chọc tay vào túi lôi ra bao thuốc và chìa cho thằng Túc. Thằng Túc thản nhiên rút lấy một điếu ngậm vào môi. Anh tài bật lửa cho thằng Túc châm và dắt tay nó đến bên chiếc xe màu mận chín mở cửa. Thằng Túc chui vào.
           Pin, pin, pin! Tiếng còi xe reo lên đầy khoái chá. Tôi bám chặt song sắt, tay run lên. Tôi thoáng thấy bố tôi xách phích nước từ bếp sau  cập rập chạy  lên nhà khách. Không có ai bắt tay hoặc chào hỏi gì bố tôi cả, những ông sang trọng ấy! Nước mắt tôi muốn trào ra.
           - Thôi đi đi! – Thằng Quyết nói rất khẽ bên tai tôi. Bàn tay nó nắm lấy tay tôi, gỡ ra khỏi chấn song sắt.
           … Suốt mấy ngày liền tôi sống trong một tâm trạng  tủi hổ. Có một cái gì đó thật ác độc đã làm tổn thương trái tim bé bỏng của tôi. Có một thứ ánh sáng độc địa và tàn  nhẫn đã rọi vào nơi u tối nhất trong lòng tôi. Chỉ ra cho tôi thấy, dù còn rất mơ hồ về thân thế và hoàn cảnh của mình.
           “Bố mày làm mõ!” – Thằng Túc đã có lần nói thẳng vào mặt tôi như thế. Tôi giận run lên. Tôi sẽ GIẾT CHẾT nó! Nhưng nó đã bỏ chạy! Tôi muốn đuổi theo nhưng chân tôi nặng như chì. “Con nhà tông không giống lông cũng  giống cánh!” Thằng Túc giống bố nó: sang trọng, lúc nào cũng mới tinh, oách! Còn tôi thì giống bố tôi: lem nhem. Đi qua ai cũng phải hơi cúi xuống. Bố tôi bảo thế là lịch sự ! Nhưng tôi thì biết không hẳn là như vậy. tôi đã thấy những ông rất sang trọng đi qua mặt bố tôi mà không hề khom người. Các ông ấy là người mất lịch sự ư?
           _ Con ông mõ lấy con bà quét chợ! – Thằng Túc cùng đám bạn của nó vẫn hét lên mỗi lần thấy tôi với cái Tâm đi với nhau. Tôi không làm gì được ngoài việc nắm chặt tay thành nắm đấm và lao vào chúng với trái tim bầm tím. Nhưng nắm đấm chả giải quyết được gì. Bố thằng Túc vẫn làm phó chủ tịch xã, còn bố tôi thì vẫn vậy: bê nước, chuẩn bị điếu đóm cho ông ấy tiếp khách.
           _ Bố ơi, bố đừng ra làm ngoài uỷ ban nữa!
           Không chịu nổi, một chiều tôi nói với bố. Bố nhìn tôi, có lẽ vẻ mặt tôi, ánh mắt tôi đã nói được nhiều hơn với bố. Bố nhìn vào mắt tôi rất lâu và bỗng thầm thì: “ Sao vậy con? Con làm sao thế?”
           Tôi oà khóc. Tôi gục mặt vào khoảng ngực đầy mùi mồ hôi của bố tôi và nức nở kể cho bố nghe tất cả những gì đang làm tôi đau đớn. Bố ngồi im lặng, tay xoa lên tóc tôi. Bố cứ ngồi như vậy, rất lâu, im lặng xoa tóc và vuốt bàn tay thô ráp của người lên lưng tôi. Sẽ không bao giờ tôi quên được vẻ mặt của bố tôi lúc ấy, khi tôi đã nguôi ngoai, ngửng lên nhìn bố: Bố tôi như đang dần hoá đá. Tôi chợt ân hận.
          
KHÚC 4
CHO GÀ BỚI BẾP
           Vào năm cuối của bậc tiểu học, cuộc sống của tôi bị nhiều đảo lộn. Trước tiên là việc bà tôi bị mất đột ngột. Một buổi trưa ở chợ về bà tôi kêu mệt đi nằm và chả bao giờ trở dậy nữa. Mọi người nói bà tôi vậy là may, ra đi nhẹ nhàng, nhanh chóng. Nhưng với tôi, đó là những ngày kinh khủng. Tôi  không nhớ là mình đã khóc bà như thế nào nữa. Mặc dù còn bé nhưng tôi cũng hiểu rằng tôi đã bị mất đi một cái gì thật to lớn mà không gì có thể bù đắp được.
           Họa vô đơn chí. Bà mất rồi, nhà tôi lâm vào cảnh túng bấn. Làm đám tang của bà xong, mẹ tôi có ra chợ ngồi thay bà nhưng như người ta nói, mẹ tôi không có duyên bán hàng, ế ẩm suốt nên cuối cùng mẹ phải tìm người để nhượng lại gánh hàng xén với cái giá gọi là “ vớt vát lại được đồng nào hay đồng ấy”. Bố tôi cũng đau ốm luôn và từ sau một trận ốm dài ngày, cái chân phục dịch bếp nước cho uỷ ban xã đã rơi vào tay người khác. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà vậy là đổ cả lên vai mẹ tôi. Mẹ trở nên hay cáu gắt và thực sự chả còn thì giờ đâu để mắt đến tôi nữa. Tôi giống như con Đốm, có gì ăn nấy, muốn học thì học, chơi thì chơi.
           Đúng lúc ấy thì dì tôi ở Thái Nguyên lại trở về. Dì tôi về , và lại một lần nữa làm thay đổi cuộc đời tôi. Việc này kể cũng có liên quan đến một sự kiện khác.
           Như tôi đã nhắc đến ở đầu cuốn sách này, ngôi trường mà chúng tôi đang học, trước kia vốn là nhà của một ông chánh nào đó. Hồi cải cách ông ta trốn đi Nam rồi ra nước ngoài. Bây giờ, sau bao năm lưu lạc nơi đất khách, đến tuổi gần đất xa trời ông lại muốn về để ( có lẽ giống như lão Tác?) được chết ở quê. Nghe nói ông giàu lắm, gửi nhiều tiền về biếu xã và chính là cái đoàn khách gồm nhiều ông bà sang trọng đi trên những chiếc xe sang trọng hôm nào đều là con cháu ông bên tây. Tôi không biết họ đã bàn luận với xã những gì và như thế nào, chỉ biết rằng năm ấy, khi mà chúng tôi chuẩn bị bước vào năm học mới thì có lệnh của xã tạm hoãn việc khai giảng lại để chuyển trường của tôi đi nơi khác, trả lại đất cho ông “ Việt kiều yêu nước” để ông lấy chỗ xây từ đường họ và kịp làm lễ thượng thọ.
           Việc chuyển trường diễn ra chóng vánh, ồ ạt. Tất cả bàn ghế được khuân xếp  vào mấy gian nhà kho cũ của hợp tác xã. Những lớp lớn được xã bố trí cho học nhờ ở mấy nhà dân, còn bọn nhóc chúng tôi thì “còn khối thời gian để học, có chậm lại tí chút chả sao!” Bác Tộ bảo vậy.
           Chả sao thật. Chúng tôi còn khoái nữa là khác. Nhưng bố mẹ tôi thì lại không nghĩ như vậy. Nhân dịp dì tôi về bàn chuyện chuyển nhà, bố tôi nghĩ ngay đến chuyện cho tôi theo dì lên Thái Nguyên trước và giao cho dì bằng mọi cách lập tức phải xin cho tôi được vào học một trường nào đó cho kịp năm học mới.
           Thế là tôi phải chính thức xa quê. Biết làm thế nào được. Tôi là một đứa trẻ. Tôi chả có quyền gì ngoài việc phải luôn nghe lời người lớn. Nghe bố tôi nói, tôi oà khóc. Khóc như khi bà tôi mất, khóc như khi bị đòn oan. Nhưng vẫn như mọi khi, nước mắt chả giúp được gì. Tôi phải tất tả chuẩn bị lên đường.
           Chiều trước ngày xa quê, tất cả bọn bạn lớp cũ đến chơi tiễn tôi. Thằng Dề, thằng Quyết, thằng Hoà, bọn con gái và cả thầy Hội cũng đến nữa. Bố mẹ tôi mua mấy gói kẹo về bóc ra cho chúng tôi “liên hoan”. Khác hẳn mọi khi, chúng tôi chả mấy đứa cười đùa, kẹo cũng chả ăn. Trong khi thầy Hội ngồi nói chuyện với bố mẹ tôi trên giường, chúng tôi thầm nhắc lại với nhau những trò nghịch ngợm vừa qua và ngẩn ngơ đặt cho nhau những câu hỏi mà chả đứa nào trả lời được. Thái Nguyên là đâu, nơi ấy như thế nào, có giống quê mình không? Tôi cũng không trả lời được. Tôi đã lên Thái Nguyên một lần. Tôi biết đó là nơi có những con chó được ăn thịt bò, những thằng bé đeo đồng hồ thật đến lớp và có cả những chiếc xe sang trọng chở những người sang trọng phóng vun vút trên đường nhựa phẳng lì. Nhưng nơi ấy thật xa lạ. Đấy không phải là mảnh đất của tôi. Quê tôi ở đây, những mái nhà lụp xụp, con đường làng gồ ghề đầy phân trâu và vàng óng rơm mùa ngày gặt. Và cả bãi tha ma với những lùm cây giấu đầy quả ổi, quả mâm xôi chín mọng. Rồi ngôi nhà của tôi, cây mít đang chờ vụ sai quả, thằng bù nhìn rơm bên vườn bác Tám… Thế mà tôi phải xa quê. Bố tôi không bán nhà mà để lại nhờ bác Tám trông coi “Tôi để ngôi nhà này lại cho thằng Cao, lớn lên nó sẽ về…” Bố tôi bảo vậy. Ngày mai chỉ có mình tôi đi trước. Bố mẹ tôi phải ở lại chờ lo cho xong một số việc rồi sẽ lên sau. Có lúc tôi thoáng rùng mình. Liệu tôi có giống chú bé con trong chuyện cổ tích xưa bị người lớn đem chở bỏ vào rừng sâu một mình?
           Từ chiều, cái Tâm sang thay tôi bưng kẹo, nước mời mọi người. Nó lớn hẳn lên trong vai một cô em gái lo cho anh.Đã mấy hôm liền kể từ lúc nghe tin tôi sắp phải đi học ở nơi xa  mắt nó luôn đỏ hoe. Nó cứ lẽo đẽo bám theo tôi như một cái bóng, tôi đi đâu nó đi đấy, tôi ngồi đâu nó len lén đến ngồi bên cạnh: Anh Cao cứ đi học cho giỏi, em ở nhà trông nhà cho. Nhưng… anh đi rồi sớm về nhá.
           Tôi hứa với nó rằng nhất định tôi sẽ về. Nó nhìn tôi rồi nhìn ra xa, môi bặm lại. Khuôn mặt Tâm lúc đó làm tôi nhớ lại hồi nào khi em cũng mím môi, mặt tái nhợt, trán vã mồ hôi đứng chặn con chó dữ không cho nó xông đến tôi với hai bàn tay bé xíu nắm chặt. Vâng…, rồi đây trong cuộc đời, trong những ngày xa quê chắc là sẽ dài dằng dặc, biết còn ai nữa như Tâm dám đứng ra bảo vệ tôi trước những ác độc của cuộc đời?
           Tôi nắm tay nó. Hai chúng tôi đi ra bãi tha ma. Hôm bà tôi mất, người ta đã đắp cho bà một ngôi mộ to nhưng chỉ ngay hôm sau lũ trâu đã ủi phá mất quá nửa. Bố mẹ tôi không đắp lại, bảo kiêng! Bây giờ, khi chúng tôi ra thăm bà, ngôi mộ của bà chỉ còn là một nắm đất bé, cô quạnh. Mộ ông Tác cách mộ bà tôi vài bước và cũng nhỏ bé như vậy. Cái Tâm chạy khắp bãi tha ma và kiếm đâu được một cây cúc dại nhưng đã sớm có vài bông hoa đem về trồng cạnh mộ bà. Nó là con gái có khác, việc này tôi chẳng bằng được nó.
           Buổi liên hoan chia tay kéo dài đến mãi khi trời tối mịt. Chúng tôi còn muốn ngồi với nhau nữa nhưng thầy Hội đã đứng dậy nhắc các bạn tôi rằng phải về để tôi được đi nghỉ lấy sức mai lên đường sớm. Thầy  đặt tay lên vai tôi: thầy mừng cho em. Được ra thành phố học là tốt lắm, ở đấy có nhiều giáo viên giỏi. Em sáng dạ, rồi em sẽ có cơ hội học tập tiến bộ nhiều. Bao giờ nghỉ hè, có điều kiện thì xin bố mẹ về đây chơi với thầy và các bạn.
           Nước mắt tôi ứa ra. Không, tôi không thích đi. Tôi chỉ muốn được ở đây giữa lũ bạn tôi và thầy. Thầy Hội như đoán được ý nghĩ  của tôi. Thầy lau nước mắt cho tôi, xoa đầu tôi và cúi xuống tìm nắm lấy hai bàn tay tôi bóp chặt.
           Các bạn về rồi, tôi, thằng Quyết, thằng Dề cùng nhau ra bến sông. Tới cửa, thấy cái Tâm đang đứng thút thít khóc, tôi nắm tay  nó cho đi theo.
           Bờ đê lộng gió. Bến vắng không. Từ khi con tàu cũ bị phá , cái bến trông rộng, trống trải và buồn tẻ hẳn đi. Chúng tôi định xuống hẳn bến nhưng rồi lại kéo nhau ngồi xuống vệ cỏ đã ướt sương đêm. Im lặng. Một lát sau bỗng thằng Quyết khẽ bấm tay tôi và dúi cho tôi chiếc hộp diêm nhỏ. Tôi biết ngay là cái gì. Trong hộp có con dế cụ mà tôi với nó đã đúc được và nuôi gần tháng nay.
           _ Mai mày nhớ mang nó đi. – Thằng Quyết bảo.
           Tôi mở nắp hộp. Trong ánh sáng mờ nhạt của những vì sao tôi vẫn nhận rõ con dế mèn với những tảng sừng nhẵn bóng. Tôi đặt chiếc hộp xuống cỏ. Con dế ngần ngừ một lát rồi lần bò ra và như cảm nhận được điều gì đó nó co giò đạp gió tanh tách liền mấy cái. Thằng Quyết định chộp lấy, nhưng tôi giữ tay nó lại. Thằng Quyết nhìn tôi và có lẽ nó đã hiểu. Tôi khẽ đẩy con dế: Thôi, mày đi đi, về với sương gió với tự do. Mày đi trước, ngày mai tao cũng sẽ đi…
           Đêm cứ xuống lặng lẽ. Trời trong, không có trăng nhưng đầy sao. Lòng tôi trĩu buồn. Tôi muốn nói một điều gì đó với những đứa bạn thân thiết nhất nhưng không nổi. Bỗng nghe tiếng bước chân khe khẽ phía sau. Chúng tôi quay nhìn và ngạc nhiên nhận ra thằng Túc:
           _ Cao ơi! – Thằng Túc khẽ gọi.
           _ Mày theo chúng tao ra đây làm gì?- Thằng Dề hỏi giọng khó chịu.
           Thằng Túc chỉ hơi lùi lại một tí.
           _ Cho tao ngồi với. – Giọng nó khẩn khoản.
           Chúng tôi ngạc nhiên. Thằng Túc im lặng chịu đựng cái nhìn của bọn tôi rồi nó ngồi thụp xuống, xích dần đến và đột ngột dúi vào lòng tôi một gói nhỏ.
           _ Mày cầm gói kẹo này mai đi đường mà ăn cho khỏi khát nước. – Giọng nó hơi run.
           Lòng tôi chùng xuống. Thằng Dề, thằng Quyết quay mặt đi. Tôi còn đang chưa biết làm thế nào thì cái Tâm đã đón lấy gói kẹo.
           _ Để em cầm cho. Túc ngồi xuống đi.
           Thằng Túc dịch thêm một bước nữa đến sát bên tôi và ngồi xuống. Tôi nghe rõ tiếng thở phào cố nén của nó.
           Chúng tôi cứ ngồi như thế. Im lặng. Nghe rõ cả tiếng của những con sóng vỗ vào bến trống. Sao trên trời mỗi lúc một dày và sáng thêm.
           _ Thôi về đi! – Thằng Dề nói khẽ.
           Chúng tôi uể oải đứng lên. Từ trong xóm ra, không biết rõ là ở đâu vẳng lại nhịp hát bài đồng dao quen thuộc : Dung dăng dung dẻ… Bất giác chúng tôi cùng nắm tay nhau. Gió rất lộng. Tôi nhắm mắt lại và bỗng có cảm giác hình như trái đất đang quay mỗi lúc một nhanh. Tôi nhắm mắt chặt hơn nữa. Tôi thấy mình nhẹ dần và choàng mở mắt ra. Tôi đang bay lên thật. Các bạn tôi cũng đang bay lên chấp chới, chấp chới và đột  nhiên cùng biến thành những vì sao.
           … Và đêm đêm, trên cao ấy, lẫn với vì sao khác, chúng tôi vẫn nhìn về trái đất, nhìn về miền quê lấm láp nơi tôi đã từng đội nắng đội gió mà lớn lên, với một tình thương yêu vô hạn cùng một nỗi nhớ nhung da diết… da diết.
KHÚC 5
Ù À Ù ẬP  (VĨ THANH)
           Vậy là tôi đã xa quê. Tôi xa quê như một hạt thóc nhỏ vô tình bị văng ra khỏi gánh lúa mà những người dân quê tôi vẫn gánh từ ruộng về nhà sau ngày gặt. Nhưng chẳng hề chi. Một ngày kia hạt thóc ấy sẽ  nảy mầm và biết đâu, một cô bé, một cậu bé nào đó mai này trên đường đi học sẽ chẳng nhìn thấy, chạy tới, tẽ đôi cuống lá ra và nhón lấy vài sợi đòng đòng non tơ bỏ vào miệng.
           … Và trên đôi má mọng chín kia sẽ hoáy sâu xuống một nụ cười…

0
Truyện Khúc đồng dao lấm láp của Kao Sơn
Đã được mang vào thư viện
Cảm ơn Remi đã góp sức cho thư viện VNTQ

Cảm ơn HuyTran đã chuyển ngữ lại dùm Ct.Ly nhé

Chúc Remi và HuyTran một năm mới vạn sự như ý , an lạc

📎 xuan_đinhhợi
0