📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

RỒI NHƯ GIÓ NGÂY NGÔ

5 trả lời, 1.512 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-01-29 19:03:45tonyphan111>
Người về thì có chi đâu
Nhớ quê hương đợi mắt sầu đong đong
Người qua với tấm lòng trong
Đi về trở lại chẳng hong chút nào
 
Chỉ vì trời đất tào lao
Gió theo lời gió trăng vào đường trăng
Ví đời là một tấm khăn
Trải sao cho hết vừa lòng thế gian
 
Nay tôi thăm lại người thân
Này em em ở xa gần
Này quê hương có chỉ ngần ấy thôi
Nghi ngờ thì hỏi ông trời
Đường lên trên đó xuống đời bao xa
Có nhà cao có lụa là
Nhân gian có cả giấc mơ thiên đường
 
Người về với một quê hương
Người về với một yêu thương
Người không giận kẻ thị phi
mặc ai ai thích những gi xa hoa
Ai cộng sản ai cộng hòa
Ai thời khanh tướng củng qua một đời
 
Một ngày yên lặng tàn hơi
Tôi về mới biết bạn tôi dưới mồ
Hồn say vào cỏi hư vô
Tình như ngọn nến ngây ngô thưở nào
Bây giờ tôi mới về thăm
Chợt mình mới nhớ bao năm qua rồi
 
 
 
 
01-10-2007
PHAN LÝ THANH TUẤN
 




    
 
 
    
 
p1h2an
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-01 20:32:11Viet duong nhan>
MỘT THỜI ĐỂ YÊU MỘT THỜI ĐỂ CHẾT
 
Mây phiêu lãng trên khung trời thơ mộng
Nghe mùa Thu vụn vỡ dưới chân đồi
Con chim đậu bên cành gai Mận nhọn
Cất tiếng hót trong khoảng trời mênh mông
 
Là đến lúc tình yêu vừa trở lại
Củng là khi tàn hơi thở cuối cùng
Chỉ còn thoáng lời ru trong gió
Hồn lâng lâng nhẹ tựa  mây ngàn
 
Này ! một buổi tìm về trong nắng
Sao nghe một chút gì buâng khuâng
Trong ký ức những thơ tình thật đẹp
Một lần đành chôn dưới cội hoa vàng
 
Là đến lúc tình yêu vừa trở lại
Để lắng nghe tiếng thác đổ trên ngàn
Con suối nhỏ chảy ra dòng sông cạn
Và đó là nơi chốn để dừng chân
 
Cây trơ nhánh ngủ qua mùa giá lạnh
Có còn chăng vài chiếc lá cuối cùng
Rồi một sớm thoảng từng cơn gió nhẹ
Lá lìa cành mang theo cả hạt sương
 
Người tìm xuống dưới chân đồi thưở nọ
Sương mờ giăng phủ dưới chân mình
Người lạc bước đi vào huyền thoại
Đưa hồn mình vào cõi xa xăm
 
Là đến lúc tình yêu vừa trở lại
Cũng là khi mùa Thu sắp tàn rồi
Hơi lạnh buốt từ bên hồ vắng lặng
Lời ru tình theo gió gọi nơi nơi
 
01-26-2007
ĐÀ LẠT KHUNG TRỜI KỶ NIỆM
PHAN LÝ THANH TUẤN
 
:: Bài thơ đưa vào TV ::
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-01 20:38:08Viet duong nhan>
TÌM LẠI DẤU YÊU XƯA

Sài gòn vẫn mênh mông ngày tháng Hạ
Mà giờ đây người ấy đả xa rồi
Con đường đó hàng cây dài lối cỏ
Lời tỏ tình trên những lá me bay
 
Em về đâu cho chiều nay xa quá
Một mình anh ôm cả nỗi nhớ thương
Sài Gòn ơi ! chiều Hạ trắng bên đường
Anh tìm lại dấu xưa chiều tan học
 
Em áo trắng bay dài theo suối tóc
Anh cặp kè bên lối ngõ đạp xe
Rồi ngày qua từng góc phố vĩa hè
Cũng thắm thiết thân quen từ dạo đó
 
Để cho những chiều vàng lộng gió
Phố cũng vui hơn vì có em về
Có một lúc nào cho em thơ thẩn
Có một góc nào anh ngơ ngẩn trông theo
Có trước cổng trường với những lần hò hẹn
Và lối mộng cho anh chung bước đường tình

Trời vẫn nắng vẫn mưa thay đổi
Anh vẫn bên em qua từng buổi tan trường
Cho đến một ngày anh lên tàu xa xứ
Em tiễn đưa mắt lệ ước nhạt nhòa
Và như thế là ta xa tất cả
Mộng tàn phai theo Hạ phải không em ?
 
Anh nhìn sang ngôi trường cũ êm đềm
Mằm phong kín sau bức tường rêu dại
Bên đường phố vẫn đông người qua lại
Sài Gòn ơi ! còn thiếu một người tình


MÙA HÈ 1993
PHAN LÝ THANH TUẤN 
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-01 20:42:42Viet duong nhan>
ĐƯỜNG VỀ HAI LỐI
 
Hoàng hạc chiều nay vỗ cánh về
Ta nghe trong gió lạnh đê mê
Người đi như cánh chim bay mãi
Áo mộng tàn phai với hẹn thề
 
Rồi đến từng năm mỗi giao mùa
Vẫn nghe thao thức những đêm mưa
Chim chóc quây quần bên mái ngói
Em có bao giờ nhớ phố xưa
 
Hôm ấy em về có nhớ không ?
Em đi vội vả ghé quê chồng
Tôi lại tìm thăm bờ bến cũ
Gió mùa đông bắc thổi bên sông
 
Hàn giang bắt nhịp cây cầu mới
Trời cho chi gặp lại tình cờ
Bỡ ngỡ ngày qua bên bến nọ
Gợi ta về tưởng chuyện trong mơ
 
Như đã dấu yêu ngày tháng cũ
Người về đây nhớ lại tình đầu
Ấp ủ nỗi niềm chôn dấu mãi
Để hoài vọng lại một đôi câu
 
Thôi cũng chừng như chiều sắp tận
Tàn mùa Thu cũ chớm sang Đông
Ngăn cách đôi bờ sông vẫn chảy
Đã lỡ chia xa phận má hồng
 
Mai mốt khứ hồi qua đất Mỹ
Ta lại buồn vui tiếp đoạn đường
Gởi tấm lòng vàng nơi cố quốc
Một trời dịu vợi mắt Đông phương
 
Một bước chân đi một bước dài
Nghe như rơi rụng lá thu phai
Chừng như phủ trắng trên sương tóc
Ôi  !  ngày xanh thay cả hình hài
 
Hoàng Hạc chiều nay vỗ cánh về
Ta nghe trong gió lạnh đê mê
Chiều trôi qua thật chậm
Lối mộng một mình ta
Về đâu đây người hỡi
Ở đâu chốn quê nhà
 
 
12-15-2007
 
PHAN LÝ THANH TUẤN
 
 R
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-01 20:47:02Viet duong nhan>
THOÁNG XƯA
 
Lòng bồi hồi theo nhịp tim rộn rả
Con đường xưa trên chuyến xe qua
Cơn gió thoảng lá me bay lả tả
Giọt nắng rơi nhè nhẹ gót chân ngà
 
Một ngày sớm em tuổi hồng mộng mị
Ly chè thơm vị ngọt đắng bờ môi
Dòng nhạc êm êm tình tự qua rồi
Và chuyện cũ đã đi vào cổ tích
 
Ôi  !  những chiều hắc hiu buồn cô tịch
Dòng đời trôi theo biển rộng sông dài
Kỷ niệm cũ dẫu trôi vào dĩ vãng
Lời hẹn thề là những hạt mưa bay
 
Dừng một chút đếm từng con phố nhỏ
Mà thời gian chốn đó cũng phai rồi
Em lại hiện về trong một sớm tinh khôi
Tuồi ô mai bờ môi ngoan mọng đỏ
 
Tôi chợt thoáng mừng vui như buổi đầu hội ngộ
Rồi chợt buồn như thưở mới xa nhau
Dẩu biết rằng giọt nước mắt thương đau
Lâu lắm rồi đã thôi không còn nữa
 
Cuộc đời xô nhanh cuộc tình ở giữa
Kỷ niệm nhọc nhằn chợt nhớ chợt quên
Vẫn cứ giận hờn bên mắt nai còn đó
Mái tóc bồng bềnh theo gió thổi trăm năm
 
Tôi lại vụng về như thưở mới tìm thăm
Con phố cũ lạc lòng vòng ngõ ngách
Một thoáng quen quen hiện dần trong mắt
Vườn nhà ai khép kín tự bao giờ
Và chợt thấy cánh vàng phai mấy độ
Thoáng gió bên thềm tung cát bụi vu vơ
 
 
12-15-2006
 
PHAN LÝ THANH TUẤN
 
R
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-01 21:47:46Viet duong nhan>
RỒI TỪ ĐÓ
 
Nghe có cốm thơm đem từ Hà Nội
Vậy mà chưa từng biết đến bao giờ
Mong có một ngày đi về giữa chợ
Như con ong hút hết cả nguồn thơ
 
Rồi từ đó đã ôm hoài ước vọng
Người về đây chung giấc mộng xây thành
Để vẫn mãi mùi hoa Lan hoa Sữa
Đã qua rồi mùi khói lửa chiến tranh
 
Nghe có chuyến tàu xuyên ra Hà Nội
Lòng vẫn luôn mong muốn có một ngày
Đưa tình người giấc mơ về nguồn cội
Sử sách nào vang dội đất Thăng Long
 
Rồi từ đó phải chăng tình hoài cổ
Chốn ngàn năm văn vật vốn kiêu hùng
Chợt tư lự hồn hoang chiều đại lộ
Bước chân dài đi qua phố ngây ngô
 
Nghe Phượng thắm đỏ rực trời Hà Nội
Em kiêu sa ba mươi sáu phố phường
Đủ khơi dậy trong trí mình tưởng tượng
Người bây chừ có chắc đã lên hương ?
 
Rồi từ đó chừng như là lỡ dại
Cột đèn xiêu xiêu chiếc bóng bên đường
Phố quên em em quên phố hành hương
Nhìn lại thấy bảng tên đường lộn xộn
 
Nghe tiếng phát thanh vang từ Hà Nội
Rêu rao đời đang khởi sắc hồi sinh
Như muốn gieo vào tim mình ngọn lửa
Tưởng lầm như đang nối lại hòa bình
 
Rồi từ đó đất "nghìn năm" huyễn hoặc
Không giống như là Sen nở bốn mùa
Có phải tự nước khua lòng vẫn đục
Hay thế gian này vẫn mãi say sưa
 
Nghe hơi thở đêm êm mơ Hà Nội
Mặt hồ Gươm phảng phất vợi hơi sương
Như vọng lại bài thơ xưa bà huyện
Ví đời trôi qua một cuộc hý trường
 
Rồi từ đó với tâm hồn bình thản
Soi thời gian từng thế kỷ qua rồi
Vẫn yêu mãi trong lòng ta Hà Nội
Buổi thanh bình về lại có xa xôi ?
 
 
01-12-2007
 
PHAN LÝ THANH TUẤN
 
R
Đăng nhập để trả lời
0