Diễn Đàn » Tùy Bút - Tản Văn

Hoa Thạch Thảo

79 trả lời, 17.464 lượt xem — Trang 3 / 3
Chiều nay tôi đã miên man nghĩ nhiều về chị - người phụ nữ nanh nọc, một thời chia ngọt sẻ bùi cùng tôi.
Tạo hoá đã bù đắp cho dung nhan dưới trung bình của chị một miệng lưỡi sắc xảo với những toan tính diết dóng rảo hoạt. Ở bất kỳ đâu chị cũng sẵn lòng chao chát để khẳng định mình, để rồi người chồng trở nên yếm thế, đứa con chị nhất mực yêu thương rơi vào tình trạng tâm thần phân liệt và người mẹ dứt ruột sinh ra chị bỗng trở thành xa lạ, chị đang phải trả giá cho tất cả những ấm ức khốn khổ chị đã gây ra cho những người một thời là yêu thương của chị. Là người có học vấn, mọi ý đồ đen tối của chị đều được hoạch định và tính toán một cách tỷ mỷ để khi lời nói cất lên là máu và nước mắt phải rơi xuống. Những đồng sự ngày càng ghê sợ và tìm mọi cách để tránh xa chị càng nhiều càng tốt bởi giờ đây ở những năm tháng gần cuối quãng đường, trong cô đơn trống trải chị trở nên cực kỳ nguy hiểm.
Chuyện về chị khiến tôi trăn trở, đời người không ngắn nhưng không phải là vĩnh hằng. Chị mưu tính để làm gì khi mà hai tay xuôi không ai mang theo được cái gì? Tôi càng bao dung với chị bao nhiêu chị càng bức bối bấy nhiêu để ngày hôm nay câu chuyện của chị như một vết xước trong bức tranh cuộc đời tôi mà tôi không sao xoá đi được. Vẫn biết rằng sống trên đời phải có lòng vị tha nhưng vị tha để tâm trí của mình thanh thản chứ không phải để người đời lặp lại những sai lầm, chị biết không? Dù sao thì tôi vẫn mong một ngày nào đó chị sẽ ngộ ra tất cả và sống trân tình hơn.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Em đã đến như mưa hạ cuốn trôi mọi muộn phiền bấy lâu ám ảnh cuộc đời tôi. Em đã đến như gió thu nhẹ nhàng lay động những góc khuất trong tâm trí tôi. Em đã đến như nắng xuân nhè nhẹ xua đi cái băng lạnh trong tâm hồn tôi. Tôi không muốn em là tiền khiếp, tôi cũng không muốn em là định mệnh, hãy là những bù đắp của số phận được không em?
Trước em tôi đã đau đớn lột xác như con ngài biến thành con bướm và em kiên nhẫn thấm cho tôi từng vết máu ứa, xoa cho tôi từng chỗ đau xé buốt, mang tôi đi trên cánh tay vững vàng đến nơi bình yên. Tôi đã ngủ được những giấc ngủ ngắn sau hàng chuỗi ngày dài trằn trọc trắng đêm. Tôi đã được là tôi - dịu mềm thiết tha.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-08-18 05:34:59hoathachthao>
 
Tôi xót thương nhặt cành hoa lên, nó tan nát tơi bời xơ xác. Uất hận đến nghẹn lời mà không biết phải làm sao? Ai đã làm lên cơ sự này hả em? Tôi hay là Em?
Em xuất hiện trong một ngày đẹp trời, thể hiện đúng vai trò của một bình Hoa. Tiệc tàn, Em lặng lẽ lui vào một góc, để hôm nay tôi chợt thắt lòng nhớ ra thì ôi thôi?
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Hóa điên!
Nếu người ta nói rằng Tôi chết đây là chết được ngay thì hay biết mấy?
Nếu người ta nói rằng Mày điên à là điên được ngay thì hay biết mấy?
Nếu người ta nói rằng.......... và thế được ngay thì hay biết mấy?
Nếu những điều người ta nói là thật thì hay biết mấy?
 
Nhà thơ nào đã viết? Em bảo anh đi đi; Sao anh không đứng lại? Em bảo anh đừng đợi; Sao anh vội về ngay?
Trời ơi sao mà Tôi ngốc thế????


Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Cuối cùng thì bộ mặt thật của những kẻ giả nhân giả nghĩa cũng lộ ra, tôi chẳng biết phải vui hay buồn nữa. Họ gặp nhau ở cùng một chỗ - gọi là ô trọc nhất - Người đi vào kẻ đi ra, sượng sùng thấy rõ. May mắn sao kẻ tiểu nhân ấy ko nhìn thấy bình Hoa của tôi đã được đưa lên trước, nếu không chắc chắn chiến tranh sẽ nổ ra và bình Hoa của tôi sẽ bị phá hủy và giấc mơ của tôi hòan tòan chấm dứt. Qua cơn giây phút thoát hiểm, ôm bình Hoa vào lòng mà tôi cứ thất thần,  mãi miên man với câu hỏi TẠI SAO? Và bấn lọan với những tưởng tượng kinh hòang.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm đã rất khuya rồi nếu không nói là trời đã về sáng nhưng tôi vẫn chưa hề chợp mắt. Tay rê con chuột, mắt nhìn màn hình tâm trí vô định khiến những cơn đau tim nhoi nhói không dừng. Giờ đây thực sự tâm trí tôi bất kham và trái tim tôi vượt khỏi tầm kiểm soát của lý trí mất rồi.
.....Chúng tôi đã đi cùng nhau suốt một phần ba cuộc đời, tưởng chừng như không còn gì để hiểu về nhau hơn nữa. Thế mà đột ngột anh nói lời chia tay để lại trong tôi một khoảng trống vô bờ và một nỗi hận không giấy bút nào nói cho hết được. Cắn răng lầm lũi bước đi trong cuộc đời cho đến ngày vết thương lòng khép lại, Trái tim tôi chấp nhận hạnh phúc mới. Thế nhưng số phận chưa buông tha, Ông trời đã sắp đặt cho chúng tôi gặp nhau trong một hòan cảnh thật trớ trêu - Hạnh phúc mới của anh chính là người bạn thân nhất của tôi - Người chứng kiến từ đầu đến cuối quãng đời hạnh phúc của chúng tôi và cũng là người chuyển lời đề nghị chia tay của anh đến tôi. Trái tim tôi nhất thời rửng rưng vô cảm để giờ đây, trong tĩnh lặng tâm trí tôi nổi giận, vạch mặt chỉ tên những đốn mạt đồi bại anh đã và đang làm. Vẫn biết rằng đó là "chuyện thường ngày ở huyện" và xưa như trái đất mà sao tôi lại hả hê đến vậy? Cảm ơn số phận đã đưa đẩy.
 
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Hai người vùng vằng trên đường, xe lao vun vút trong hậm hực bức bối. Rồi họ đổi tài, cái xe lại lao vun vút như muốn lao vào người đi đường. Bất chợt người đàn bà đổ oặt người sang một bên. Cái xe tấp vào vỉa hè khiến hai người đổ ập xuống đường. Sau một hồi loay hoay, người đàn bà tỉnh dậy và một cuộc bạo hành gia đình thực sự đã xảy ra khi người đàn bà muốn thoát ra khỏi bàn tay người đàn ông. Người đi đường tò mò xúm lại định can ngăn, nhưng vẻ mặt giữ dằn của người đàn ông khiến mọi người lảng dần. Nước mắt nhạt nhòa khôn mặt khắc khổ của người đàn bà khi những lời khủng khiếp tuôn ra từ miệng người đàn ông - người đã từng một thời yêu thương đến mụ mị để rồi đánh mất cả lý trí đến mức cắn xé nhau như vậy, thật bi ai cho mối tình của họ.
 
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-01-10 12:31:26hoathachthao>
Người đàn bà say
Tháng Mười Một 29, 2010 — mhphuoc
Người đàn bà một mình
Như con ngựa hoang
Đêm
Lang thang
Ly nào say đời
Ly nào say tình
Mắt ướt
Nhìn
Đám đàn ông khật khưỡng...
"Sorry tác giả"
Bất chợt gặp bài thơ, vận vào thân? Tại sao cuộc đời lại bất công đến vậy? Đàn ông say là chuyện thường tình, còn đàn bà say lại là chuyện bất thường nên cứ phải đàm tiếu quy kết như vậy sao?
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Hoài niệm dấu yêu!
... Hà Nội thuở của những năm 79-80, cái cũ còn đậm đặc và cái mới thì mới bắt đầu nhen nhóm. Thời của hoa Bằng lăng tím còn lác đác đâu đó giữa hoa sữa trắng ngần thơm ngát, hoa phượng đỏ ối và xanh ngắt lá xà cừ nơi sân trường đại học...
... Hôm nay,Tôi chợt nhớ đến nao lòng một người mẹ, một gia đình đã từng háo hức đón nhận tôi bằng một bữa cơm thân mật đến trân tình với món bánh cuốn tự tay mẹ xay bột tráng bánh cho tôi thưởng thức và món thịt ngỗng nhà nuôi (lần duy nhất trong đời tôi được ăn). Không chỉ có vậy, mẹ và cả gia đình còn giành cho tôi những bữa ăn đặc biệt sang trọng so với thời ấy (bún thịt nướng) và những gói xôi buổi sáng mẹ gửi anh mang vào cho tôi (vượt hơn 10 km mà gói xôi vẫn nóng hổi ngọt ngào trong tay tôi). Ôi tình yêu thương của người mẹ giành cho tôi - đứa học trò nghèo xa nhà. 
Với anh tôi giờ chỉ thấy buồn nhưng với mẹ thì tôi không sao thanh thản được.
... Sao bỗng dưng hôm nay kỷ niệm lại về trong tôi? Không rạo rực, không xao động mà đau đáu nhức nhối. Tôi không nhớ đến những gì đã xảy ra - đã có giữa tôi và anh - mà tôi nghĩ đến mẹ và gia đình anh đã từng khắc khoải đợi chờ, đã từng háo hức trân thành, để rồi ngậm ngùi không dám nói lời trách móc, không dám tỏ bày nỗi buồn. Tựa như người đi thăm bệnh nhân ung thư cứ ngại nần lúng túng và thật khó nói.
... Không ngờ rằng 15 năm sau kể từ ngày tôi giã từ HN, người mà tôi nhớ nhất lại là Mẹ và ngày ấy tôi cũng không ngờ được rằng 15 năm sau tôi lại ngồi để nghĩ và viết về Mẹ như ngày hôm nay. Tôi thật sợ có ngày gặp lại Mẹ, nhưng tôi vẫn mong có ngày được thấy lại Mẹ cho dù chỉ từ xa. Trong tôi, Mẹ luôn là mẫu mực về lòng nhân hậu và hiền từ bao dung với con cái và mọi người. Thực tâm, Mẹ gần gũi tôi đến bất ngờ.
 
Hồi ức đớn đau!

Cuộc sống thật tàn khốc và kỷ niệm bao giờ cũng chỉ là kỷ niệm, tôi không quên thì ai đó cũng không thể quên chỉ có điều họ lẩn tránh trong bộn bề cuộc sống giữa cái giả cái thật, cái không cái có của lương tâm... lương tri... hay lương gì nữa không biết.
Đúng tôi không có cơ hội gặp lại anh, nhưng nếu gặp lại thì hỏi rằng "Ai biết được điều gì sẽ xảy ra?" Còn "Anh?" Anh có rất nhiều cơ hội và anh đã từng.... nhưng vẫn là trước tôi. Còn từ tôi, chắc chắn anh không thật khô cứng như anh đã nói.
Tôi không sợ cái háo hức của người đi khám phá mà tôi sợ cái bề dày của thời gian kỷ niệm và cái ngây thơ bất ngờ, cái trách nhiệm khó từ chối của anh. Trong cái vỏ cứng nhắc lạnh lùng đến vụng về là cả một tâm hồn yếu đuối và nhạy cảm. Anh như hạt giống tốt gieo trên đất khô cằn, anh vẫn gắng gỏi vươn lên và vẫn nở hoa kết trái nhưng hương của hoa xương rồng chỉ quyến rũ được những côn trùng cá biệt mà thôi. Đế với tôi anh là cây xương rồng và là mùi hoa sữa.
... Không ai hiểu được những ngày đó tôi khốn khổ đến mức nào, ngay cả người gần gũi tôi nhất là anh?
Tôi biết anh đã thụt mình lại trong cái vỏ đá của anh và những gì thật nhất trong anh đã một lần nữa lại lặn sâu vào đáy trái tim và tâm hồn anh. Anh đi bên tôi như "Hai sắc hoa Tigôn". Tôi biết, tôi biết tất cả nhưng tôi không thể nào làm khác được. Tôi đã thực sự điếng người và không tài nào tĩng tâm được trước hậu quả của sự hàm hồ, lòng tin dễ dãi và hiểu biết non kém của mình. Tôi đã cố gắng gỏi, cứng cáp trước nỗi đau khổ cùng cực của đời người. Tôi đã cố vươn lên, cố chèo chống mà không hề có ai đỡ cho tôi một nửa tay chèo.
Khi tôi họan nạn thì anh cũng lao đao, tôi biết anh rất áy náy, nhưng vì không muốn anh khổ tâm hơn về tôi nên tôi đã vô tình làm anh bị tổn thương. Và thế là tôi lại rơi tiếp vào cơn khủng hỏang và tôi đã lại bị cuộc đời lừa dối một lần nữa, mà lần này còn cay đắng và nhục nhã hơn, tôi đã xuýt bỏ mạng. Cho dù đến nay tôi vẫn sống nhưng ơn cứu mạng của anh tôi cũng không cảm ơn cho được vì gánh nặng trên vai tôi vẫn còn nguyên vẹn như cố tình nhấn tôi xuống tận cùng của cuộc đời....
... Đi bên anh tôi như người thần kinh phân lập, những nỗi đau trong tôi cứ tấy lên, thi nhau dày vò cấu xé mà bên ngoài thì cứ phải tỏ ra bình thản ung dung và nếu anh hiểu được tôi đã phải cố gắng đến mức độ nào để dồn nén tất cả lại, che dấu tất cả đi, để một lời than thở nói ra cũng là nhẹ nhất, thì liệu anh có còn bình thản bên tôi nữa không?
... Anh đã không hiểu được tôi khi tôi quyết định vĩnh biệt cuộc đời. Anh chỉ đơn thuần cho rằng tôi quá buồn quá lo mà anh không ngờ rằng tôi vừa qua một cuộc bể dâu. Anh không biết được rằng, anh mới chỉ lơi mắt khỏi tôi một giây thôi là tai họa và sai lầm đã ập đến và sức tàn phá của nó còn nặng nề hơn lần trước gấp bao nhiêu lần trước.
.... Tinh thần tôi đã hóa u hóa sỏi mất rồi, vì nỗi đau cứ lắng lại, nén lại, dồn lại thành từng hạt sạn một trong đầu tôi để rồi đến một lúc nào đó nó sẽ vỡ tung ra và tôi ước sao "tôi chết được...." 
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Quên!
Lâu rồi tôi bỏ quên quá khứ trong cái giỏ xách, hôm nay chợt nhìn thấy khi lục lọi cái gỉo để tìm  Hiện tại. Cái hiện tại không thấy chỉ thấy cái quá khứ ùa về chen lấn xô đẩy tìm cách diện kiến, phải mất rất nhiều thời gian trôi qua tôi mới định hình được cái quá khứ lộn xộn đó. Giờ đây ngồi mơ màng thấy lòng mình cuộn sóng, quá khứ ơi trở lại làm chi? Nhắc nhớ ta làm chi? Ta đâu làm được gì để thay đổi mi? Ta đang đi tìm cái Hiện tại, cái Hiện tại của ta đang lãng đãng đâu đó trong miền tương lai làm ta tìm hoài tìm hoài vẫn chưa ra.
Tôi cứ tự hỏi Hiện tại của tôi ra sao? Tôi biết chẳng ai có thể trả lời được cho tôi câu hỏi đó ngoài tôi vì vậy tôi cứ loay hoay, loay hoay mãi. Khi quá khứ ùa về tôi chợt thấy mình vô lý khi hoài công đi tìm Hiện tại, nó đang hiển hiện chính trong mỗi giây phút tôi tồn tại, nó lẳng lặng góp nhặt những rơi vãi bừa bãi nơi tôi cất vào giỏ xách quá khứ tôi vẫn kè kè bên mình mà chẳng hay biết. Lòng thanh thản tôi hạ giỏ, trút xuống dòng sông cuộc đời những hoài niệm dấu yên, những hồi ức đau thương, những sân hận xấu sa để trở về với hiện tại tinh khôi không một lấn cấn buồn phiền.
Ngàn lần tạ tội với anh - Người đàn ông trong cõi thiên cổ của em.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Tin bão về khiến mọi người vội vã chạy trốn, giữa thành phố đông đúc nằm sâu trong đất liền mọi người bồn chồn chạy trốn mà chẳng biết trốn cái gì? Rất mơ hồ, chỉ biết phải chạy, phải trốn như một bản năng. Riêng họ lại khác, bỏ lại phố đông họ đi về phía biển, đi để đón bão?
Chiếc xe nhảy lên nhảy xuống, quăng mình trong mưa - gió - ngả nghiêng làm những người trên xe hết va vào nhau lại va vào ghế, bật lên, rơi xuống với những tiếng la hét xuýt xoa ...
Cuối cùng thì họ cũng đến được nơi họ muốn... mười lăm phút sau chỗ ăn uống ngủ nghỉ đã được xác nhận, họ lao ra biển.... sững sờ.... ngỡ ngàng.... biển phẳng êm đến kỳ lạ trong ráng chiều lóng lánh. Thấp thóang bóng người trên ghềnh đá, những đứa trẻ lem luốc tròn mắt nhìn họ, không những thế cả những người dân bản xứ cũng ngạc nhiên vì sự xuất hiện muộn màng bất thường như vậy.
Sau một lọat những khám phá biển, bờ và con người xứ biển họ trở lại vùng biển trống nhất để đón chờ bão tới trong háo hức hồi hộp.....
Mưa bắt đầu xuất hiện, gió mạnh dần, những con sóng bắt đầu lăn tăn, mặt trời khuất dần nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt nhạt nhòa. Mặt biển trốn mất trong mưa chỉ còn những vệt trắng ào ạt liên tục chạy về phía họ như muốn lôi kéo dụ mời.... thóang chốc bốn phía trở lên mịt mù, những vết nước quất lên mặt lên người đau rát, rồi gió, gió như điên cuồng trước sự thách đố lỳ lợm của họ giật lên từng cơn xô đẩy cuốn kéo như muốn vò xé tả tơi ra mới hả.
Chống lại mưa, bão, họ đứng quay lưng lại với nhau và tay trong tay để không mất phương hướng giữa bịt bùng mưa gió. Sau đó họ quay ngược lại, kết thành một khối mặc cho mưa quất túi bụi, gió xô giật giận dữ...khối người đó vẫn kiên cường trước biển bão..... thời gia cứ chầm chậm trôi... rồi mưa cũng ngớt, gió cũng mệt bỏ quên những con người kỳ dị trân người trên bãi biển mờ mờ sáng, Nó (cơn bão) ra đi. Họ buông tay cùng hét lên chiến thắng...
Bão chạy trốn vào đất liền chỉ kịp để lại một chút di chứng loang loáng đây đó... đứng lặng trước biển ngắm mặt trời lên sau cơn mưa gió bão bùng họ thấy yêu từng con sóng miệt mài, từng cái vỏ ngêu trăng trắng bé nhỏ như ngàn ngôi sao trên cát, yêu từng dáng lam lũ của ngư dân đi biển sớm.
Ôi chuyến đi đáng giá biết là bao cho những con người chai mòn trong cái tẻ nhạt của mưu sinh cơm áo gạo tiền và hàng trăm mối lo lắng triền miên...
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-17 19:53:42hoathachthao>
Những dồn nén của hơn mười năm xa cách khiến anh nghẹn thở khi lần đầu tiên ôm chị trong vòng tay. Suốt đêm anh không chợp mắt chỉ sợ chị biến mất như khi chị đột ngột xuất hiện bên anh. Những nụ hôn rát buốt những cánh tay ghì chặt, anh đã không nằm mơ và thật bất ngờ trước những khám phá nơi chị. Hơn mười năm qua,  anh đã đi khắp nơi với hình bóng thân thương của chị trong tim để ngày bên nhau anh lặng lẽ lau cho chị những giọt nước mắt và vỗ về cho giấc ngủ của chị không giật mình.
...................
Đêm dài đến mấy cũng phải tàn, họ lẳng lặng chia tay nhau, chị chẳng dám nhìn vào mắt anh và anh không dám nói lời níu giữ. Hạnh phúc đã quá trọn vẹn, họ sẽ mãi nhớ về nhau .........
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Có phải là ????????
Họ đến với nhau hòan tòan xa lạ nhưng ngay từ lần gặp đầu chị đã thấy tin cậy và anh đã thấy thương mến để một ngày anh phải thốt lên những lời yêu thương và chị đánh rơi những giọt nước mắt hạnh phúc. Tủi hờn vụt qua, họ vùi quên cuộc sống nặng nhọc trong nhau để khi rời tay trở về họ lại là những con người của cô đơn trống vắng. Cuộc sống cứ lại cuốn họ đi, chị lẩn tránh để anh ráo riết đi tìm, biết có còn những giọt nước mắt yêu thương và những vụng về thấm giúp cho nhau?
 
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh thân yêu, lâu rồi em không tâm tình cùng anh và cũng không đối diện với chính mình, ngày tháng vùn vụt trôi em chẳng kịp làm bất kỳ điều gì em mong muốn. Cái tâm trạng vội vàng trong đủng đỉnh buồn chán khiến em như trôi theo ngày tháng mà không có ý thức cưỡng lại anh ạ. Từ ngày đó đến nay cũng đã hơn 6 tháng rồi, suy nghĩ của em về cuộc sống có nhiều thay đổi và xáo trộn, em không còn e dè như gái mới về nhà chồng nữa mà dạn dĩ hơn và cũng lơ đễnh hơn với nhân tình thế thái. Không né tránh những cuộc tình bất chợt mà nhìn nhận và hàm ơn nó rất nhiều, sau mỗi lần như vậy em thầm cảm ơn anh đã khéo bù đắp bởi em biết cho dù em ở đâu và làm gì cũng có anh hiển hiện bên mình. Quỹ thời gian của em không còn nhiều, giằng co giữa cái thiện cái ác trong em vẫn không ngưng nghỉ và em cũng chẳng đủ sức để từ bỏ bất cứ cái gì em hiện đang sở hữu, có thể là em hèn nhát có thể do những thâm căn cố hữu trong tư tưởng em từ thuở anh hay bài xích. Cho dù vì điều gì thì nay em cũng là con người khác rồi anh ạ. chính chuyên thì cũng hai tay buông phải không anh?
Anh biết không chưa bao giờ em ao ước có một người đàn ông thực sự của riêng em như bây giờ. Những hạnh phúc vay mượn luôn là những phù du sớm nở chiều tàn, nó chỉ như ly nước khi ta khát vậy thôi, uống cạn rồi ly lại là ly. Chỉ anh hiểu em khốn khổ thế nào trong những ngày dài vò võ, mong một bờ vai, một vòng tay sở hữu để giật mình dập đầu khóc trong tủi nhục. Anh ra đi khiến em trở nên chanh chua chao chát, tâm trí luôn nghĩ về những cuộc tình bất hạnh và những hên xui đời người. Nhân gian nào miệng lưỡi cũng ghê, dư luận nào tàn phá cũng kinh chỉ sống chết là hiển nhiên cách biệt, không nhập nhèm gian dối đúng không anh? một năn chỉ bấy nhiêu ngày mà sao dài ngắn khác nhau với mỗi một kiếp người?
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Sáng nay trời trở lạnh, khoác thêm chiếc áo dài tay bên ngoài chiếc áo ngủ mỏng manh chị ra sân đứng ngóng về phía cuối con đường mòn dưới chân đồi, nơi chị mong anh xuất hiện. Từ ngày anh ra đi hầu như sáng nào chị cũng ra đứng ở đây một lát như một thói quen tiễn anh mỗi sáng và đón anh mỗi tối. Sáng nay chị nán lại lâu hơn và bần thần hơn, bất chợt hai bàn tay chị vô thức đưa lên ôm ghì lấy bờ vai đang run lên từng đợt vì cảm giác khao khát được ôm ấp, được sưởi ấm bởi làn hơi ấm người đàn ông của chị. Cơn gió lạnh ào qua nhưng má chị nóng bừng, vội vàng quay vào nhà như trốn chạy chính mình chị cố gắng tập trung chuẩn bị bữa sáng cho cục cưng của chị, xong xuôi chị gõ cửa phòng con nhắc chừng cho kịp giờ đi học.
Nhận cái hôn tạm biệt từ con trai chị định quay xe về cơ quan nhưng cảm giác khao khát lúc sáng bất chợt ùa về, đưa tay bật công tắc điện chị chầm chậm chạy về khách sạn phía cuối thánh phố - Nơi lần đầu tiên chị thuộc về anh - đêm tân hôn của tuần trăng mật.  Đã thành thông lệ mỗi năm anh chị lại trở về đây một lần vào đúng cái ngày đó - ngày hôm nay của 10 năm về trước. Nước mắt chị chợt ướt nhòe, cắn chặt môi cho tiếng nức nở không bật ra, chị chầm chậm đánh xe vào sân khách sạn, không kịp dừng ở quầy lễ tân, chị lao vội lên phòng, căn phòng chị đã đặt trước từ 10 năm nay. Run rẩy mở cửa, chị đổ ập người xuống giường mải mê tìm lại hơi của anh..... Chỉ một mùi thơm nồng của vải trải giường mới thay, đầu óc chị quay cuồng mụ mị gào thét  "Anh đâu rồi???".
Cộc... cộc... cộc... người bồi phòng rụt rè gõ cửa, thấy cửa chỉ khép hờ nên anh đẩy nhẹ ra và giật mình trước vẻ mặt đau đớn đến tột cùng của người khách đáng kính. Đặt khay bánh kem có cắm sẵn 10 cây nến và chai sâm banh trong sô đá lạnh cùng hai chiếc ly cao chân kết nơ hoa xuống bàn, anh tần ngần không biết có nên đi ngay hay cần phải nán lại đôi chút.
Bất chợt chị đứng lên, tiến về phía người bồi phòng quen thuộc từ 10 năm nay, giọng chị vỡ òa "Anh ấy không đến được nữa rồi em ơi" , anh hỏang hốt đỡ  hai bờ vai  dìu chị về ghế và thảng thốt hỏi "Sao lại thế hả chị?".....Giọng chị thỏang nhẹ : Tai nạn.......... cũng ngày này năm trước, sau khi hai vợ chồng rời khách sạn, anh đưa chị về nhà rồi quay xe đi đón con nhưng đó là lần cuối cùng anh đưa chị về và chẳng kịp nhìn mặt con.
Một năm đã qua, chị đã cố tình chạy trốn cái ngày này nhưng không hiểu sao chị lại có mặt ở đây và các thông lệ vẫn được sắp sẵn như chưa bao giờ có sự mất mát kia xảy ra. Trong run rảy chị nép vào ngực người bồi phòng mà ngỡ như hơi ấm của anh đang bao trùm lên chị. Chị nức nở khi bản năng của người đàn bà đang ở độ tuổi sung sức bị kìm nén suốt một năm nay chợt bung ra man dại. Xót xa anh ghì xiết người đàn bà thần tượng của khách sạn anh trong tay, bồng chị lên đi đi lại lại trong phòng những mong ru cho chị dịu lại, nhưng vô tình anh đang lặp lại những động tác của người chồng xấu số khiến người chị như tan chảy trong khát khao yêu thương. Mụ mị trong vô thức chị hồn anh tha thiết, cuốn anh vào ngọn lửa khủng khiếp trong lòng chị.........
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Những ngày cuối năm, công việc hối hả chạy như ma đuổi. Văn phòng vắng hẳn tiếng cười nói lao xao, chỉ còn tiếng lách cách của bàn phím và tiếng đóng mở khẽ khàng của cánh cửa ra vào. Dường như ai cũng sợ mình chạy không kịp nên chẳng còn hơi sức đâu để ý đến người xung quanh. Chỉ riêng mình anh, ngồi lơ đễnh nhìn mọi người hối hả ngược xuôi, thỉnh thỏang anh lại uể oải đặt bút vào chứng từ nọ, công văn kia cho phải phép, tâm trí anh không để ở đây.
Chỉ còn ba ngày nữa là anh hết tang, cái cảm giác gai gai nơi gáy khiến anh từ sáng tới giờ không thể tập trung được vào bất cứ việc gì. Cuộc đời anh mất mát không phải ít nhưng lần này anh đau đớn và xót xa vô cùng bởi biết bao dự định, biết bao mong muốn làm điều gì đó cho người anh yêu thương kính trọng đã không còn kịp nữa rồi, tất cả đã trở nên vô nghĩa. Anh day dứt suốt ba năm qua, Sao ranh giới giữa cái sống và chết mỏng manh thế? Chỉ là một tích tắc, không đủ dài cho một hơi thở để mãi mãi là hai miền khác biệt.
..........................(Còn tiếp)
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh thân yêu! Thế là một lần nữa anh lại ra đi và lần này là ra đi mãi mãi. Suốt những ngày tháng bên nhau anh đã mang đến cho em biết bao đêm hạnh phúc trong vòng tay yêu dấu của anh để ngày hôm nay anh lấy đi của em một đêm dài thức trắng trong hoảng loạn đớn đau. Sợ mình không qua khỏi em đã phải cầu cứu bất kể vị thần thánh nào chợt thoáng hiện trong tâm trí để buộc mình phải không được nghĩ về anh, về những gì khủng khiếp anh đang phải chịu.
Kim đồng hồ cứ nhích dần nhích dần cho đến con số 5 để em biết mình còn tồn tại trên thế gian này. Cả ngày hôm nay em cứ chập chờn giữa ước muốn được nhắm mắt lại lả vào lòng anh như thủa nào dấu yếu và tỉnh táo là chính mình để bao bọc những sinh linh tội nghiệm đang vây bọc xung quanh. May mắn sao cuối cùng thì em cũng đã trải qua những giây phút nguy kịch nhất để trốn vào đây một mình ngồi đối diện với anh.
Anh ơi, sao ranh giới mất còn mong manh thế? Sao nỗi đau lại cứ chồng lên nỗi đau? Sao những dự địng phấn đấu bao ngày giờ lại trở nên vô nghĩa thế anh? Em biết làm gì cho hết những ngày mong ước ấy? Em biết lấy đâu nghị lực để bước cho hết con đường ấy? Ngày mai của em sẽ ra sao khi tay không tay bờ vai giá lạnh? Ngày mai của em sẽ ra sao khi trái tim cứ thảng thốt bỏ nhịp? Em phải làm sao đây anh ???????
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Trước khi ngả vào vòng tay anh chị thoáng nghĩ đến người thứ ba, trước đây họ là ba đỉnh của tam giác tình yêu, giờ đây một người đã ra đi và một người đã thế chỗ. Chị đi gần hết cuộc đời mà vẫn chưa tìm được cho mình một bóng cây yên ổn, nói cho đúng ra là chị đã không giữ được cho mình cái bóng cây cổ thụ một thời dấu yêu để giờ đây cứ đau đáu đi tìm. Thời thế cứ đưa đẩy chị tới hết bến nọ lại bến kia để rồi cõi lòng chị luôn cuộn sóng. Có nhiều lúc mệt nhoài với những khát vọng chị đã tự hứa với mình rửa tay gác kiếm để rồi lại khốn khổ hơn cả trước khi dặn lòng. Nước mắt cuộc đời chị không nhiều nhưng mặn sắt và sắc nhọn như kim khiến đôi mắt mê hồn ngày nào  trở lên trĩu mỏi ở cái tuổi đẹp nhất của đời người phụ nữ. Tuy nhiên với anh mọi chuyện lại khác, bước ra từ người đàn ông thành công trong nhiều lĩnh vực anh tự tin và viên mãn nên không biết đến nỗi đau của hai chữ khát vọng. Anh cứ ào đến rồi lại ào đi như người ta đến đám giỗ và mỗi lần như vậy trái tim chị lại rộn lên rồi lại khắc khoải nghĩ về người thứ ba. Bên anh chị như hư như thực khiến anh thật khó nắm bắt được ý nghĩ của chính mình. Chị chợt mong trái đất đừng tròn để cái tam giác ngày xưa mãi là tam giác. 
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Anh à, hôm nay là ngày giỗ đầu của anh rồi đấy. Nó diễn ra sớm hơn ngày dương lịch cả hơn một tuần đấy, em thì cứ nhớ cái ngày dương lịch ấy cơ. Chán thật anh nhỉ, em vẫn chậm chạp và lãng đãng sao đó chẳng khi nào sống thật là mình gì cả. Mà biết đâu em đang sống thậ là em vô cảm, ích kỷ thì sao? Hôm nay mọi người lại về đông để buồn cho anh và anh vẫn lơ lửng trên cao nhìn xuống tìm kiếm những bóng dáng một thời yêu thương của anh chứ?Anh có thấy em không? Chắc chắn là không rồi vì em có về đó đâu. Chưa một lần chúng mình giáp mặt nhau ở đó cho dù em đã đến và đã đi như một người khách bình thường. Tuy nhiên anh có thấy phiên bản của em đúng ko? Và em đã gửi lời cầu chúc cho anh siêu thoát anh nhận được chưa? Buông bỏ hết anh nhé! Anh biết không hôm nay em lại gặp một người HN nữa đấy cũng là thực dân như anh thôi nhưng còn trẻ và có những bất hạnh đến bất ngờ, cuộc đời đúng là bể khổ anh nhỉ? Ngày hôm nay và cả ngày hôm qua nữa em đã tìm anh trong những dòng nhật ký của mình và có phải là anh linh thiêng không đấy? Biết bao giờ mình mới lại gặp nhau nữa đây anh?
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
Mối tình xương sẩu....!
Anh là mối tình thứ hai của tôi, bên dòng sông Hồng. Chúng tôi gặp nhau vào mùa hoa Xoan Đâu, anh với tôi là hai thế hệ nên tôi ngỡ ngàng trong khi anh sành sỏi. Cho dù anh chen ngang nhưng tất cả những gì chúng tôi đối với nhau là trân thành và cùng mơ đến ngày tôi là cô dâu. Tuần tự tôi đón nhận và trao anh tất cả khi ngày về với nhau đã là ấn định. Ngày đó cuộc sống thật khó khăn và mối tình chúng tôi cũng gặp quá nhiều trắc trở từ phía gia đình tôi. Tôi lơ ngơ đi theo anh, anh hy vọng tôi cũng hy vọng. Bạn bè ai cũng mừng cho anh và tôi nhưng không khòi e dè trước những trở ngại nhỡn tiền. Thế rồi sóng gió nổi lên khi tôi cam chịu đánh mất đứa con mới tượng hình, anh đã đau đớn xót xa đến thảng thốt. Sau đó tôi gặp tai nạn, anh thì ở xa, một mình đương đầu với nỗi đau và sự gằn hắt của gia đình, tôi đã nản lòng để khi gặp anh tôi đã đề nghị chia tay. Đó chỉ là phản ứng tất yếu của đứa con gái mới lớn nhưng anh đã tức thì và quyết liệt trả lại tôi tất cả những kỷ niệm của một thời gắn bó. Tâm trí tôi ngay lập tức trắng xoá không còn một tỳ vết về gần 2000 ngày yêu thương gắn bó để gần một 1000 ngày sau tôi về làm vợ mối tình đầu của mình. năm tháng cứ trôi và đôi ba lần bạn bè có nhắc về anh mà tôi không hề nhớ nổi anh là ai? Quan hệ với tôi thế nào?.... Cho đến 17 năm sau tôi tình cờ gặp lại anh, không nhìn thấy mặt nhưng chỉ nghe giọng nói anh đã nhận ngay ra tôi và tim anh lỗi nhịp, anh chưa lấy vợ! Sáu tháng sau chúng tôi mới có dịp giáp mặt, anh vẫn vậy và tôi vẫn vậy, chúng tôi đi bên nhau như hai người bạn trỉ kỷ chưa một ngày xa nhau. Một năm sau anh đột ngột quyết định lấy vợ ở cái tuổi xấp xỉ 50 khiến tôi bất ngờ trong buổi gặp lần thứ hai. Chia tay nhau tôi thầm mừng cho anh mà tim tôi chưa hề tìm lại được cảm xúc về một thời gắn bó???? Hơn một ngàn  ngày lại trôi qua và chúng tôi lại có dịp gặp nhau tại thành phố nơi tôi sinh sống, lần này chúng tôi có nhiều thời gian hơn nên anh chia sẻ với tôi nhiều tâm sự về một quãng thời gian quá dài ở vậy của anh. Một câu than thở về thời khó khăn khốn khó và sự thật bất ngờ được nói ra. Năm năm yêu nhau chưa đủ để chúng tôi hiểu hết về nhau nên đều bất ngờ trước những quyết liệt trong tính cách của nhau, anh quá yêu tôi nhưng kiêu hãnh không một lời cầu xin và phản ứng tâm lý của tôi đã quá dữ dội đến mức xoá sạch mọi dấu vết anh trong tâm trí để hơn 20 năm sau cả tôi và anh đều vỡ oà về nhau. Hai mươi năm ấy tôi sống không hạnh phúc bởi những dấu ấn một thời anh để lại, hai mươi năm âý anh sống không bình ổn bởi ký ức một thời về tôi không lắng xuống. anh đã ngỡ ngàng trước vẻ xa vắng của tôi khi lần đầu gặp lại và đột ngột quyết định lấy vợ vì ngỡ rằng tôi bạc tình. Số phận thật công bằng khi cả hai đều yên bề gia thất thì mới hé lộ những giá trị thật của một thời yêu nhau và những tổn thất do cái Tôi vụng về. Chúng tôi vẫn là những người bạn với những xẻ chia mỗi khi có thế và chẳng hề vời vợi nghĩ về nhau như những người yêu cũ vẫn hoài vọng về nhau nhưng thực sự sức công phá của những ngày đã qua vẫn mãnh liệt khiến chúng tôi thường bất chợt đau lòng mỗi khi kỷ niệm thức dậy.
Sau mối tình đó tôi có thêm đặc tính quyết làm cho bằng được những gì mình đã định và sẵn lòng quẳng kết quả đi khi đã đạt được. Còn anh thì ngược lại cái quyết liệt và bất ổn đột ngột vẫn còn nhưng Đam mê thì không.
Ngày hôm qua tôi trở về thành phố của anh nhưng không hề liên lạc, thậm trí tôi đã vô tình bỏ quên số điện thoại của anh. Ngày hôm nay anh đến thành phố của tôi hơn mười ngày và đã cố gắng liên lạc với tôi mà không được. Vô tình tôi lại thấy số điện thoại của anh như một cơ duyên. Chúng tôi gặp lại nhau và anh đã biết khá nhiều những bất hạnh tôi đang phải chịu, cả anh và tôi đều cố dấu đi những giọt nước mắt cảm thông hờn tủi để khi chia tay tôi lại là tôi gai góc ương ngạnh và anh lại là anh quyết liệt không đam mê.
Chúng tôi sẽ còn gặp nhau và sẽ mãi là tri kỷ của nhau cho đến hết đời (bởi những gì chúng tôi dành cho nhau trước đây đẹp và thánh thiện) mà không một định ước hứa hẹn.
Cứ tưởng trần gian là cõi thật
Nên ta lận đận đến bây giờ.
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 » »»