Lâu lắm rồi mới có dịp vào lại Vnthuquan, thấy thay đổi nhiều quá, có nhiều văn sĩ, thi sĩ quá, lại càng làm cho minh cảm thấy mình càng lúc càng nhỏ hơn. Nhân dịp này, Selphie xin gửi lời chúc, lời thăm sức khoẻ đến các bạn của Selphei trong thời gian trước, cũng như những bạn mới. Đặc biệt là gửi cho người quản trị Box này, chị ctly.
Lần này vào đây, có 1 truyện mà Selphie muốn mọi người góp ý cho mình, mới tập tành viết thôi, mọi người cho ý kiến nha. Đây là Chapter 1 của truyện Rainbow Stone - Bi 7 Màu.
Trong cuộc đời mỗi con người, không ai dám khẳng định rằng mình chưa một lần lầm lỗi, không ai dám nói rằng mình chưa bao giờ làm một người nào đó phải buồn phiền, đau khổ. Cuộc sống đã là như thế rồi, bao giờ cũng vậy, những cậu chuyện hạnh phúc lúc nào cũng sẽ đan xen với những nỗi đau và bất hạnh, hạnh phúc sẽ càng them phần giá trị bởi những bất hạnh luôn đồng hạnh với nó. Cuộc sống xung quanh chúng ta muôn màu muôn vẻ, những gì chúng ta biết chỉ là những mảng màu đơn trong cái tổng thể hỗn hợp phức tạp của sắc màu, cuộc sống bao giờ cũng có hai mặt, một khuôn mặt đẹp đẽ của ánh sang tinh khiết và mặt trái của nó là một bong đêm kinh hoàng. Hai mảng sang tôi này luôn cùng nhau song hành trên mọi nẻo đường, cùng tranh nhau những vùng không gian cho riêng nó, cùng nhau tồn tại, cùng nhau làm tất cả mọi chuyện. Sáng và tối luôn luôn là hai mảng đối lập nhau, chúng sẽ không bao giờ hòa hợp lại thành một, chúng là là hai phạm trù khác nhau và luôn luôn tách biệt cho nhau, nhưng cũng chính sang và tối lại hỗ trợ cho nhau, nhờ cái màn đêm đen tối mà ánh sang lại được tôn vinh một cách kiêu sa lộng lẫy như thế, chính bong tối đã làm nên cho anh sang có được phút huy hoàng trong cuộc sống, nó đã mang lại sự quyễn rũ mọi người với thứ ánh sang đẹp đó đó, và cũng chính sự quyến rũ ấy cũng thu hút bong tối lại gần hơn với anh sang, chính những nơi đâu ánh sang càng phơi bày, càng tỏa sang, càng rực rở, thì chắc hẳn ở nơi đó luôn tồn tại chứa đựng sự hiện diện của bong tối ...
Có một câu chuyện, câu chuyện này xảy ra bắt đầu khi những cậu bé, cô bé chỉ hãy còn là những đứa trẻ ngây thơ và trong sang, trong cái sự hồn nhiên của tâm hồn như một mảng giấy trắng tinh khôi chưa hề dính bất cứ một giọt mực nào trên ấy. Mỗi đứa một hoàng cảnh, mỗi đứa một tâm hồn, và mỗi đứa cũng có những suy nghĩ và ước mơ riêng, nhưng chúng là bạn của nhau, chúng gắn kết lại với nhau, bởi chúng đã cùng nhau lớn lên từ cái thở mẹ còn ẵm trên tay, rồi cùng nhau tập đi, và bây giờ là vào lúc chúng phải chia tay nhau khi năm học lớp 5 kết thúc. Đứa nào cũng cảm thấy buồn khi phải chia tay nhau vì một số lí do của gia đình, chúng lo sợ không biết đến bao giờ mới có dịp gặp lại nhau bởi vì với chúng thế giới này quá rộng lớn, và cả bọn đều hiểu rằng, chúng nó quá nhỏ bé để có thể tìm nhau trong cái thế giới bao la rộng khắp này. Những ngày hè cuối cùng rồi cũng trôi qua nhanh chóng, nó trôi qua nhanh đến độ cả bọn nhóc còn quyến luyến chưa muốn chia tay nhau vào lúc này, mười một năm nay, chúng đã cùng lớn lên nhưng bây giờ lại sắp sửa xa nhau rồi, ánh nắng ban của một buổi trưa cuối hè không còn quá gắt gỏng như mọi khi, cái nắng vàng làm cho người ta mệt mọi hôm nào đã dịu hẳn, thay vào đó là một cái nắng nhẹ nhàng hơn có hơi hớm của mùa thu trong đó. Dưới bầu trời trong xanh êm dịu, mậy trắng nhẹ nhàng thả mình bay trong làn gió thoảng quá, chúng mặc cho gió muốn thổi đi đâu cũng được, mây vẫn cứ lơ lửng trôi bồng bềnh trên cái thế giới đầy nắng và gió của mình, gió cũng thổi vui đùa cùng mây, nằng cũng chiếu rọi khắp không gian trong một buổi cuối hè. Dưới tán lá xanh um của một cây dâu xanh mượt như được tha lên ấy một lớp mỡ hay sao, mà màu lá xanh lại bong nhẩy tốt tươi đến vậy, phía dưới tán lá ấy, phát ra tiếng hì hục, tiếng những viên đất bị hất tung và ra xa, tiếng thở phì phò, nếu lắng nghe thật kĩ bằng tâm hôn, có lẽ còn có cả tiếng đập của trái tim lồng trong đó. Đi gần hơn về phía ấy, bọn trẻ hết thảy bảy đứa đang đứng sát bên nhau, trước cái hố là sản phẩm mà bọn chúng vừa mới đào xong, một hố đất nho nhỏ, được đào một cách thật giản đơn bởi bàn tay của những đứa trẻ. Bọn nhóc lại nhìn nhau, một bé gái trong nhóm mắt lại ươn ướt nước mắt, nhỏ không nói lên một lời nào cả, trên tay cầm cái hộp gỗ mun màu đen sang bóng, có lẽ đó là cái hộp mà cô bé đã lấy của bà ngoại mình đem đến đây. Tiến lại gần hơn hố đất, cô nhóc đặt chiếc hộp gỗ mun xuống và những đứa trẻ khác cùng nhau xúm lại đẩy những mẫu đất được đào xới khi nãy lấp đầy cái hố đó, bọn chúng đang cùng nhau chôn một thứ gì đó trong cái hộp gỗ mun kia ...
Chapter 1 : Điều Đổi Thay
Con đường Lí Tự Trọng thật đẹp dưới cái nắng vàng rực lửa của những ngày hè này, cái nắng trong thành phố có phần khó chịu hơn, nóng bức hơn, nhưng thay vào đó là những cơn gió cứ lùa qua mang theo hơi hướm của những điều thú vị. Dọc theo hai bên đường, những hang hoa nở rộ xen lẫn nhau bởi cái màu tím mỏng manh của những bong hoa bằng lăng, với cái màu trằng tỏa một mùi hương dịu êm của những bong hoa sứ. Con đường tấp nập xe chạy qua lại, tiếng kèn vẫn cứ phát ra một cách đều đặn, xe vận cứ chạy đều đều, và cuộc sống nơi thành phố vẫn diễn ra như thế. Cái nắng ấy chiếu xuyên qua những tán cây với những bong hoa dịu dàng, qua những phiến lá xanh um để đến với những nữ hoàng sắc đẹp, những bong hoa trong gian hang của một tiệm hoa tươi, những cánh hoa hồng lung linh khẽ lay động, những chú ông mật đang say sưa với cô Lyly kiêu kì đang tỏa hương, uất kim hương của xứ nhiệt đới không mặn mà, quyến rủ nhưng cũng khiến người khác ngắm nhìn say đắm, cát tường làm cho con người ta dịu lại bởi những chiếc lá mỏng manh nằm cùng với những bong hoa trắng tím ngọt ngào. Gian hang được trưng bày khá đẹp mắt với những cụm hoa đẹp đẽ và rực rở như thế. Chiếc xe hơi màu đen sang nhóng băng băng trên con đường lại chạy chậm dần và dừng lại trước hàng hoa, một anh chàng thanh niên lich lãm với chiếc áo sơ mi sọc bỏ hờ một nút, với một thân hình lí tưởng đang bước xuống xe, và tiến thẳng vào trong. Chàng thanh niên lịch thiệp trao cho cô chủ hang hoa một nụ cười lãng tử, kế tiếp là một cái nháy mắt đầy ngụ ý, để trả lại những gì nhận được, cô chủ hang hoa trao lại cho anh một nụ cười thật tươi, sau đó cô lúi cúi làm một bó hoa thật đẹp với mà đỏ của những cánh hoa hồng nhung rực lửa pha lẫn với màu trắng trinh nguyên của những cánh hoa bi thật đáng yêu, cả hai đã tạo nên một bó hoa tuyệt đẹp. Cô gái bước đến trao cho chàng trai bó hoa đồng thời đưa cánh tay còn lại với ngụ ý hãy thanh toán cho xong món tiền của bó hoa này. Chàng thanh niên lại lịch thiệp cười một lần nữa và rút ra trong ví một tờ polyme 100.000 đồng trả cho cô gái, và tiếp tục là một nụ cười trên môi của cả hai người.
- Bó hoa này là để đi tặng cho Tuyền đó hã Nhựt ?
- Bà biết rồi còn hỏi, thì lúc đó giờ tui có tặng hoa cho ai ngoài người ấy đâu.
- Thấy chưa, trọng sắc khinh bạn hiện lên rỏ rệt luôn rồi đó nhé, chỉ tặng mỗi mình Tuyền, con tui đứng đây có bao giờ ông tặng đâu.
- Dạ thưa chị Phương, chị có nguyên một shop hoa rồi, còn tặng gì nữa, tham lam quá. Mà dạo này làm ăn đỡ không, tui không biết bà nghĩ sao mà lại chạy ra làm nghề này cho khổ, sao không vào công ty của bố bà mà làm.
- Tui không thích người ta xì xào là tui nhờ bố chống lưng mới vào làm được. Bây giờ tạm thời làm cái này đi, khi nào nghĩ được công việc thích hợp thì làm. Mà hôm nay đâu có lễ lộc gì đâu, mua hoa tặng Tuyền ông không sợ cô nàng e thẹn mà không nhận hoa của ông sao.
- Hoa này là để xin lỗi.
- Ò, thì ra là làm cho người ta giận nên mới mua hoa để xin lỗi à.
Phương vừa cười mỉm chi, vừa liếc nhìn về phía chàng thanh niên tên Nhựt để xem biểu hiện thế nào, anh chàng cũng cười, nhưng nụ cười có vẻ ngượng quá, không có chút gì mang cái dáng dấp tự nhiên cả, đôi mắt anh chàng hơn cuối xuống phía dưới, nàng Phương nghĩ trong bụng chắc anh chàng đang lo lắng không biết khi lại gặp Tuyền thì sẽ làm gì để chuộc lỗi với nàng. Cô nàng lại mỉm cười.
- Uhm ! Cũng là con gái với nhau nên tui cũng tâm lí mấy vụ này lắm. Ông lại phải thật là chủ động đấy nhé, không để cô nàng làm gì hết, khi vừa gặp nàng là ông phải nói chuyện liên tục nhé, hãy hỏi nàng những câu hỏi thường ngày như “Em khỏe không ?”, “Dạo này em như thế nào, ăn có nhiều không, lên được bao kí”...
- Thôi đi cô hai, tôi mà nghe lời cô vào nói như thế chắc e là bị nạt nộ và bị đuổi cổ sớm thôi.
- Thì ai mà biết cục than đen này làm sao thì làm, mà rang làm sao để cho người ta hết giận ấy thì làm, bó hoa này tui lấy 100.000 đồng là rẻ với ông rồi.
- Uh, thì tại là bạn bà mà tui mới nuốt nước mắt mà mua bó hoa như vậy đó, tôi nghiệp tui quá.
Phương vẫn thích thú cưởi mỉm và nhìn những biểu hiện trên khuôn mặt của chàng Than, anh chàng có vẻ càng lúc càng lung túng bởi những viẹc liên quan đến Tuyền, càng như thế cô nàng càng thích thú để chọc tiếp. Gió vãn cứ nhè nhẹ thổi từng cơn mien man qua từng phiến lá, con đường vẫn thơ mộng như ngày nào bởi những hang hoa tươi mát rợp bong suốt chiều dài. Chiếc xe màu đen nhoáng rời khỏi của hang hoa và đang tiến thẳng về phía trước, con đường mà có một người làm anh chàng phait lung túng như thế. Phương vẫn đứng dõi theo và min cười một cách vô tư lự, trở vào cửa hàng, bên chiếc bàn của mình, cô nàng khẽ đặt một quyển sổ lên trước mặt mình, đánh một dấu check thứ 72 phía dưới tấm hình của một anh chàng với khuôn mặt điển trai, với mái tóc ngắn đến độ không còn ngắn thêm được nữa, và vẻ rắn rỏi lộ qua màu qua màu mật ong một cách rất nhiệt đới. Cô nàng lại chỉ mỉm cười và thoáng một chút gì đó suy tư trong tâm trí mình. Tay chống cằm nhìn ra ngoài, xem những chiếc xe chạy qua, chạy lại tấp nập, cô hiểu rằng, của sống quanh cô vẫn tiếp diễn như thế, một cách trầm lặng nhưng không kém phần sôi động, cô có thể quên mọi thứ xung quanh, nhưng khi trở về thực, thì nó đã diễn ra một cách chóng mặt, cũng lại chỉ mỉm cười, cô nàng lại ngồi đó viết vu vơ một vài chữ vào cuốn sổ rồi lại tiếp tục công việc chăm chút cho từng khóm hoa trong gian hang của mình.
Ai có biết chuyện gì sẽ xảy ra sau này, bởi đó là một dấu chấm hỏi mà không ai có thể giải được cho đến khi va chạm với nó, dấu chấm hỏi sẽ là một nốt hoa mà đỏ son nhưng cột mốc của sự thành công, cũng có thể là một mảnh vải tím đẩy vẻ bí ẩn khiến ta luôn khám phá những gì sẽ chưa đựng tiếp tục bên trong, nhưng cũng có thể là một đám mây xám xịt vầng vũ trước khi mưa, nói chung là sẽ không ai biết được một câu trả lời chính xác vào tương lai. Khung cửa sổ của ngày mai vẫn sẽ còn hiện mãi trước mặt chúng ta, phía ngoài kia là một bầu trời xanh bát ngát, nhưng biết đâu chỉ ít phút sau lại xám xịt một màu buồn của những ngày mưa. Con đường trong xanh một màu trời ngây ngất lại chuyển dần sang màu của những cơn mưa ập tới, gió thổi mỗi lúc mạnh hơn, những bong hoa sứ trắng bay tứ tung trong không gian, những cánh hoa bằng lăng mỏng manh cũng theo cơn gió mặc nó thổi đi đâu thì đi, mưa bắt đầu trút xuống, mưa nhỏ với từng hạt nhẹ nhàng lăn trên từng mái nhà, nhẹ roi trên những tấm bảng quản cáo đứng sừng sững ngoài phố, mưa nhẹ treo mình trên những cánh lá, nhẹ nhàng đung đưa rơi nhảy tõm xuống vùng trời đầy nước ở phía dưới mình, mưa bắt đầu lớn dần, trong cái khí trời như thế, gió vẫn cứ mặc, nó vẫn cứ gào thét trong không trung, mưa xối xả, mưa thả mình rơi trên mọi vẫn, chiếc xa đen nhoáng cũng đang hứng chịu những cú vút mình đầy thiện nghệ của những hạt mưa, chiếc xe cứ chạy, chạy mãi rồi một lúc sau lại dừng lại trước một căn nhà cao lớn, phía trước là hai con sư tử bằng đá hung dũng đứng gác mặc cho gió mưa thế nào. Anh chàng với nước da màu mật ông tên Nhựt bước xuống, mặc cho mưa có tuôn xối xả đến thế nào đi nữa, thì rồi tiếng chuông cửa cũng vang lên, đã một hồi chuông, rồi them một hồi chuông nữa, vẫn chưa thấy ai xuất hiện, cái lạnh từ từ thấm vào trong từng thớ thịt của anh, tiếng chuông thứ ba cũng đã vang lên nhưng cũng không thấy ai trả lời, không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng anh chàng vẫn cứ đứng đó them một lúc lâu nữa, chàng vẫn chờ nhưng không thấy ai ra mở công, mưa thì vẫn cứ rơi xối xả, mưa như trút những cơn thịnh nộ, một nỗi long xuống cho thế gian, mắt Nhựt không còn nhìn rỏ bởi những hạt mưa đã phần nào che mất tầm nhìn của mình, đôi môi đã chuyển sang một màu khác, tiếng thở hơi nặng hơn, tiếng lập cập của hai hàm răng va vào nhau. Nhưng rồi tất cả như chìm vào trong im lặng, tiếng mưa vẫn cứ mạnh bạo rơi, nhưng nó không còn vang lên một tiếng nào cả, những tiếng động khác hình như cũng im lặng theo, không có thứ gì hiện hữu nơi đây phát ra một thứ âm thanh gì, tiếng nấc nhẹ nhẹ nơi đâu phát ra, nhưng có lẽ cũng không ai biết, tiếng hai trai tim đang đập tình thịch cũng chẳng ai hay, không ai nhận ra điều gì khác thưởng, kể cả Nhựt, anh chàng cũng không nhận ra được điều gì khác lạ đang diễn ra. Thất vọng xen lẫn một chút chán nản, với cái cở thể ướt sũng toàn nước mưa, trên tay vẫn cầm đóa hoa cũng đã bị những hạt mưa quất vào đã tả tơi, anh chàng trở lại xe, và chạy thẳng một mạch về phía trước. Cơn mưa vẫn cứ rơi, hạt mưa vẫn cứ trút một cách mạnh mẽ lên mọi vật, ở phái sau cánh cửa sổ lớn ở tầng trên của ngồi nhà lớn ấy, phái sau tấm rmè màu trắng toanh ấy, có tiếng người đang thút thít không, cô nàng chỉ có thể khẽ nói thầm câu gì đó như là “Em xin lỗi”.....
Tiếng la của Trang thật lớn, cô nàng vẫy tay thật mạnh về phía trước, còn miệng thì cứ hô to “Mít Ướt ơi, lại đây nhanh lên”, tay còn lại của cô thì lại đang giật cánh tay của một chàng thanh niên đứng kế bên, anh chàng còn bận bịu với tấm bảng to tướng mà cô nàng đã tặng cho anh khi đến sân bay, anh chàng chỉ còn việc đứng đó cười với những hành động con nít của Trang. Phương và Nhựt chỉ đứng kế bên mà cười hội đồng theo, cả bốn người cùng hô to về phía trước “Mít Ướt ! We miss you !”.
- Chà, nghe có vẻ sến quá không đấy.
- Có gì đâu mà sến, thì lâu lắm mới gặp lại mới nhớ là đứng rồi, cậu thiệt tình là không biết gì hết đấy Việt Quốc.
- Uh, đúng rồi đó, Trang đã bảo vậy rồi, mà lại không biết gì hết thiệt là tình cái cậu này. Phải không Nhựt “Than”.
Cô nàng vừa nói, vừa cười, vừa nhìn về phía của Nhựt, cô thấy được một nụ cười tươi nhưng có phần còn gượng gạo trên khuôn mặt của anh chàng, chắc hản cô đã biết lí do lại tại vì sao rồi.
Một chàng thanh niên khác từ phía trước tiến lại gần, anh chàng lại mỉm cười, nụ cười thật kiểu cách, và chính cử chỉ nào khiến cho cả bọn phải phì cười lên, anh chàng với nước da trắng như một cô con gái, khuôn mặt thì cũng không khác mấy với mấy cô đào kép trong những vở tuồng, hang mi dài và cong cộng với đôi mắt buồn một cách nghệ sĩ, khiến cho vẽ đẹp của anh chàng càng nữ tính hơn.
- Mít Ứơt, càng lờn nhìn ông càng đỡ hơn trước nhiều lắm.
- Chà, ý bà là sao vậy Trang Chằn.
- Ai là Trang Chằn nè. Hỏi ông Quốc thử coi tui với bà Phương ai ứng cử sang giá hơn cái danh hiệu này.
- Ai mà biết, thì chắc ông Quốc nói là tui rồi, bao giờ ổng cũng bênh bà hết rồi còn gì, thôi bà nói vậy thì để tui ôm cái danh này cho. Hi...hi... mà Mít Ướt nà, lần này về đây, dự định ở lại lâu lâu ấy nhé, lớn rồi chắc ba mẹ không quản thúc như trước rồi đúng không.
- Uh, thì không còn bị quản như lúc trước nữa, nhưng tui ở lại đây một tháng, rồi quay về Úc có chút chuyện trước khi tốt nghiệp, rồi quay về Việt Nam luôn.
- Thế à, tui cứ tưởng ba mẹ ông còn cấm cung cậu trai quí tử này nữa chứ, con trai gì mà ông bã giữ hơn con gái rượu nữa. À mà ba mẹ ông không về hã Mít Ướt ?
- Trang ơi, người ta cũng lớn rồi, cứ kêu Mít Ứơt hoài, tui thấy kì cho ông Phúc lắm đó.
- Ông Than nói đúng lắm.
- Bà thì lúc nào cũng bênh ông Than, ổng nói gì cũng đúng hết mà, đúng không, nếu ổng mà không thích bà Tuyền, thì chắc bà “giết” ông lâu rồi đúng không. Hi...hi...
- Bà này, ông ấy ...
- Ò ...
- À, mà còn Tuyền và Lĩnh Đại Ca đâu, hai người đó không đến à.
- À, thì Tuyền dạo này tụi này cũng ít liên lạc được, nên cũng không biết sao nữa, còn Lĩnh thì hôm nay đang bận lắm, nên không đến được, nhưng ổng nhắn lời thăm hỏi tới ông đó.
- Sao ông biết ông nhắn vậy Quốc, hay là xạo đó.
- Bà Trang này ! Thì tại mấy hôm trước hai ổng với hai đứa mình có đi nhậu nhẹt đó, ông nói mà bà quên đó.
Không khí trò chuyện tại san bay của những người bạn trẻ gặp lại nhau thật vui và ấm cúng, những đứa trẻ ngày nào còn rất con nít, đã gắn bó cả một tuổi thơ vào nhau, để rồi giờ đây, khi lớn lên vẫn như xưa, tình bạn đó vẫn được giữ mãi. Con thuyền này vẫn cứ chảy trên dòng song thời gian, dù bao nhiêu xa cách về địa lí, dù bao nhiêu trắc trở về thơi gian, con thuyền vẫn bền tiến trên dòng sông, và cả bảy người thanh niên này luôn hi vọng tình bạn của họ sẽ mãi bền vững theo thời gian....
- Tối hôm nay tụi mình có tổ chức Party hông vậy ?
- Ý kiến của Phương hay đó, mọi người nghĩ sao ?
- Thì lúc đó giờ ông với bà Phương ai cũng một kiểu, có bào giờ chê nhau đâu, ông tung thì bà hứng, bã tung thì ông hứng, có gì thôi à. Mà ý kiến này cũng được đấy, lâu lắm rồi nhóm mình không có dịp tập hợp đũ lại như hôm nay.
- Uh, đúng vậy đó, vậy để tui một hồi phone cho ông Lĩnh vậy.
- Uh, ông Quốc phone cho ông Lĩnh đi, ông Nhựt thì đi gọi con Tuyền, tui với Trang ở lại đây chọc Mít Ướt.
- À... à... không được đâu.
- Làm gì không được.
Cả Phương và Trang đêu đồng thanh nạt lại, cùng nhau mỉm cười trước thái độ của Nhựt, cả hai chắc hẳn biết rằng ông sẽ không đủ tài sức để có thể gặp Tuyền để mà nói vụ việc hôm nay, nhưng cả hai cũng vẫn cữ trêu cậu Than khiến anh chàng không khỏi phải lung túng suốt một buổi dài. Phương một câu thì thì Trang hai câu, Trang một câu nhái giọng Tuyền, thì Phương lại hai câu nhõng nhẽo, khiến anh chàng phải khổ sở biết chừng nào, còn ba chàng trai kia thì chỉ đứng bên ngoài mà cười với mếu.
- Ê, hai chúng tôi không phải diễn trò không công cho ba ông cười đâu nhé, một hồi phải có một chầu kem cho hai chúng tôi đó. Trang lên tiếng.
- Đúng đó, phải có một chầu kem. Mà ông Nhựt nè, để một hồi tui với bà Trang đỉ rut Tuyền cho, chọc ông vậy thôi, chứ tui biết là nàng chưa tha thứ cho ông đúng không.
- À... à...
- À gì mà à đúng là vậy rồi, thôi đi ăn kem đi, vào đó mà nói tiếp đứng đây hoài nắng quá.
- Ông Quốc nãy giờ cũng có một câu hay đó chứ.
- Sao bà lúc nào cũng chê ổng hết vậy Trang.
- Thì chứ ông có gì hay để khen đâu.
- Thiệt hông đó.
- Thiệt, Mít Ướt của tui còn có nhiều cái để khen hơn nè.
- Thiệt không đó, cái gì vậy, bà kể cho tui biết coi.
- Mà bà này, ổng cũng lớn rồi, kêu Mít Ướt hoài sợ ổng ngại đó, kêu tên ổng đi.
- Bà này lắm trò, tui thích kêu là Mít Ướt thì sao.
- Không sao đâu mà, tui thì cứ kêu lại là Trang Chằn với Phương Chì là xong thôi.
- Ông này dám.
Thật hạnh phúc khi sống trong tình cảm của bạn bè, những yêu thương, hạnh phúc vẫn cứ chan hòa trong tim của mỗi con người và trong mỗi chúng ta đều khao khát được sống trong những điều ấm áp đó, không ai phủ nhận rằng chính tình bạn là một phần động lực giúp cho chúng ta tiến lên phía trước, đủ nghị lực và dũng cảm để đối mặt với những thử thách của cuộc sống. Những người bạn vừa đi vừa vui đùa và cùng nhau sánh bước trên con đường, họ cùng nhau đi về phía trước, và chắc rằng trong mỗi họ đều đang tìm về kí ức của ngày xưa, thời thơ ấu đang vây quanh họ, đang trao cho họ nhưng cảm xúc của ngày xưa. Mùi đất, mùi của những con sông, mùi của những trảng cỏ bị cắt ngang thơm một mùi của ngày mới, những cánh đồng lúc vàn trĩu nặng những hạt, và những hang cao thẳng hang trước cổng nhà, và nhớ nhất là cây dâu sau vườn, nơi mà đóng một dấu mốc vào cuộc đời của họ, những đứa trẻ đã từ đó lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau....
- Hai bà đó à, vào nhà chơi nè.
- Hôm nay bà ở nhà một mình à.
- Ừ, dì và dượng đi công chuyện hết rồi. Mà bà hỏi với ý gì vậy nè, bộ tính cưỡm cái gì trong nàh tui hã bà Phương kia.
- Hông dám đâu, bã tính vào để tư vấn tình cảm cho bà đó.
- Cho tui à, vụ gì mà tư vấn.
- Thôi bà ơi, thì cái vụ của bà với ông Than đó. Trang vừa nói vừa liếc yêu về phía Tuyền.
- Uh, sao hôm đó ông xin lỗi bà rồi mà sao bà không tha thứ cho ông ? Mà là vụ gì vậy ?
- Vụ gì vậy, bà nói cho tui với bà Trang biết coi.
- Thì mấy bà biết rồi đó, cái vụ mà có cái cô nào đó tự nhiên lại nói với tui là thích ổng rồi, yêu cầu tui không nên tiếp tục quen ổng nữa, hỏi tui làm sao mà không giận ổng.
- Mà bà cũng vô duyên thiệt đó, thì con nhỏ đó nói thôi chứ có phải ông làm gì có lỗi với bà đâu mà bà lại làm như thế, bà làm vậy ổng buồn lắm đó bà biết không.
- Bà lại bênh ông nữa rồi bà Phương, tui cũng đã nói với ổng rồi, tui không muốn ổng tiếp tục theo cái nghề ca sĩ của ông, tui thấy cái việc này không phù hợp với ổng chút nào, ông thì lại khăng khăng cho là không sao.
- Thì chắc cái nhỏ đó là Fan của ông đó bà.
- Fan thì kệ, nhưng tui không chấp nhận được.
- Vậy là tính giận ổng luôn hã.
- Mà nhận hoa của người ta rồi mà sao không tha thứ cho người ta trời.
- Ũa, ông tặng hoa cho bã nữa à.
Vẽ mặt Tuyền lại buồn hẳn xuống, cô nàng cúi gầm mặt xuống, không nói them một câu nào nữa, cái không khí tranh cãi khi này biến đâu mất tiêu hết, để lại là một không gian im lặng đến ngột ngạt, Tuyền vẫn cuối gầm mặt xuống dưới, hình như cô đang khóc, những giọt nước mắt đang chạy lăn tròn trên mu bàn tay cô. Phương và Trang nhìn nhau rồi lại nhìn Tuyền.
- Tui tính là sẽ không chấp nhận lời đề nghị làm bạn của ông Nhựt.
- Sao vậy ? Cả Phương và Trang đều ngạc nhiên hỏi.
- Bởi vì ... bởi vì...
- Sao vậy ? Bà sao cứ ấp úng hoài vậy. Trang tỏ ra sốt ruột hỏi.
- Hôm đó tui đã để ông Nhựt đứng ngoài mưa.
- Hôm ổng lại xin lỗi bà ấy à ? Phương lại một lần nữa ngạc nhiên.
- Ừ, hôm đó, Nhựt đứng ở ngoài bấm chuông suốt, nhưng hôm đó cũng chỉ có mình tui ở nhà, tui không có mở cửa cho ông ấy, hôm đó tui cũng muốn trốn ổng, cứ mặc cho ổng bấm chuông.
- Trời sao bà ác quá vậy ? Trang la lên.
- Trời, làm gì bà phản ứng mạnh dữ vậy Trang. Mà hôm đó bà cũng kì thiệt đó, bà có biết rằng tui đã khổ công bó cái bó hoa đó cho ổng đem lại xin lỗi bà không, bà biết tui khổ lắm không.
- Tui tưởng bà quan tâm chuyện của hai đứa nó, ai dè bà quan tâm bó hoa mà bà bó bán cho ổng.
- 100.000 đó bà.
- Kệ bà. Mà sao bà ác quá vậy Tuyền, tui nhớ bà hiền lắm mà.
- Rồi cuối cùng sao ? Phương hỏi thêm.
- Tui cũng không ra ngoài đó, tui để ổng đứng đó, mình mẩy thì ướt hết trơn, bó hoa thì cũng dập tả tơi, tui cũng muốn ông ấy thất vọng về tui mà bỏ luôn.
- Hôm nay ổng buồn lắm đó.
- Hôm đó mà ổng không bị bệnh là may lắm rồi đó, bà quả thiệt là... Trang chật lưỡi.
- Mít Ướt về rồi đó, tối nay có Party nè, bà đi nhé.
- Uh, Mít Ướt về hồi nào vậy ?
- Hồi sang, nhưng phone hoài mấy lần mà máy bà bận nên không có báo luôn. Tối nay đi gặp ổng đi, dạo này nhìn ổng còn đẹp trai hơn lúc trước nữa, nhưng có điều nhìn cũng nữ quá.
- Bà Trang này, thì tại ba mẹ sinh ổng ra đã giống con gái rồi, mà sao giờ.
- Bà Tuyền nói đúng đó, chứ tại ổng giống mẹ ổng chi, mà công nhận mẹ ổng đẹp quá.
Trong căn phòng lại rộn lên tiếng cười, tiếng nói, ai cũng đang vui vẻ với câu chuyện mà mình đang đề cập, không khí lại rộn lên nhưng ai cũng chắc rằng những người kia đang bộn bề những tâm sự trong long nhưng không nói ra, khuôn mặt vui vẻ của Tuyền vẫn hiện lên một chút xíu buồn trong đó, không gì có che đậy được rặng cô cũng rất thích Nhựt, nhưng có điều gìo đó ngăn cản việc tiến đến của cô và Nhựt. Phương vẫn cười đùa vô tư như ngày nào, cô cũng có dành tình cảm cho người cô hay gọi là Than, nhưng cô lại trân trọng tình cảm mà Nhựt giành cho Tuyền, trân trọng tình cảm mà hai người dành cho nhau, và trân trọng tình bạn của cô mà cả cùng cùng những người kia đã tạo dựng nên, cô lại cười. Trang cũng cười, cũng nói, nhưng trong Trang đang là một tâm trạng khác, cô không biết diễn tả như thế nào, cô đang nghĩ về một vấn đề khác....
“Cuộc đời con người như là một vai diễn trong một vở diễn hoành tráng, sự diễn biến của vở diễn đôi khi là một nảy sinh giữa những diễn viên, nhưng phần lớn là do đạo diễn, đạo diễn có một sức mạnh lớn lao trong vở diễn. Đạo diễn cũng giống như Thưọng Đế, người đã tạo ra cuộc sống, nhưng Thượng Đế cũng lại tạo ra không ít éo le. Mỗi diễn viên đang cô hoàn thành tốt vai diễn cuộc đời mình để như một sợ tơ dệt nên một tấm vải của cuộc sống muôn màu. Nhưng cuộc sống mà đạo diễn định sẵn cho một diễn viên lại không phù hợp với người diễn viên ấy thì sao? Thay đổi ư ? Tại sao lại không ? Nhưng liệu có thay đổi được không khi ta quá nhỏ bé, có thay đổi được không khi một tấm vải dệt nên bị bỏ một lỗ kim, sẽ ra sao khi một mắc xích trong dây chuyền bị sự cố, có đổi được không khi thay đổi cách diễn sẽ làm xáo trộn cả một dàn ekip. Mình không quá tự đề cao giai trò của mình trong cuộc sống, mình không quá xem trọng sự tồn tại mình trong thế giới vạn vật này, nhưng mình quả thật chưa dám thay đổi trong lúc này mặc dù trong tim mình đang cháy lên một tiếng gọi mãnh liệt rằng đổi thay để thấy được cuộc đời có rất nhiều điều thú vị ...”. Vừa kéo chuột, vừa chăm chú đọc những dòng chữ trên màn hình vi tính, Phương vừa mỉm cười vừa chime nghiệm những điều mà mình đang đọc đựoc trên blog của Mít Ướt, cách dung từ có nhiều chổ khiến cho Phương khó hiểu, và cô cũng không biết là ý của Phúc muốn nói trong Entry này là gì, cô chỉ đọc và hiểu ra rằng trong con người của Phúc đang khao khát thay đổi một điều gì đó nhưng cậu ta không dám. Lại chỉ mỉm cười trong đêm khi mọi vật xung quanh chỉ là bong tối, chỉ mỗi ánh sang phát ra từ chiếc máy vi tính đặt đối diễn với cô. Tiếp tục thăm tiếp blog của những đứa bạn, cô click chuột vào Avatar hình của Mít Ướt nhưng đó là blog của Lĩnh Đại Ca, trang blog bao giờ cũng cuốn hút Phương nhất, trang chỉ vỏn vẹn phần blog, không có gì khác cả, với một cái theme toàn đen chỉ có phần cuối cùng trang mới thấy xuất hiện dòng chữ LVP màu xám rất khó nhận ra và một đốm lửa nhìn như đang cháy mãnh liệt lắm. Những bài entry của Lĩnh bao giờ cũng khiến cho Phương ấn tượng và chăm chú theo dõi theo từng bài của cậu ta, hôm nay theme vẫn thế, một bài viết mới lại xuất hiện khiến Phương thích thú vô cùng, và cô chăm chú đọc từng dòng của nó : “ Thời gian trôi đi như một giấc ngru quên, và khi giật mình thức dậy, ta đã thấy ngạc nhiên cùng chút bối rối bởi ta đã bỏ qua một khối thời gian dài mà không biết là đã làm gì. Khi ngủ ta cũng có những giấc mơ đẹp, nhưng những mơ ảo đó không làm cho ta cảm thấy hạnh phúc mà thay vào đó là những khát khao mãnh liệt mà đôi khi ta không bao giờ dám nghĩ rằng điều đó sẽ trở thành sự thật ...”. Vừa đọc Phương lại vừa thầm nghĩ một điều là sao hôm nay tâm trạng của Lĩnh và Phúc có vẻ gì đó kì lạ lắm, cả hai đều có những tâm sự khó hiểu và không biết là bởi nguyên do gì, kéo chuột xuống, cô thấy một tin comment, đó là của Mít Ướt, Phương càng thấy thú vị khi mình không là người mở hang cho bài entry này “điều ta nghĩ chưa hản ta sẽ làm, nhưng điều ta làm thì ta nên nghĩ kĩ”. “Ôi, lại là một dòng comment khó hiểu !” Phương phải thốt lên khi đọc comment ấy của Phúc, cô cảm thấy mắc cười bởi cách nói chuyện kì lạ của hai người trong ngày hôm nay. Tiếp tục cô nàng lại click chuột vào avatar hình một chú cá heo trắng, đó là blog của Bảo Trang, không còn chối cái bởi cái tính trẻ con quá mắt và mê bạo lực của Trang, Phương vẫn thốt lên như thế khi vào Blog của cô nàng, bởi với caí nền trắng phau là một hình biếm họa do chính Trang vẽ một cô bé cầm một cây chùy gai và đang rượt đuổi một cậu bé, cứ mỗi lần vào blog của Trang là Phương lại nhớ đến những kỉ niệm thời thơ ấu, bởi những hình trẻ con này có lẽ chỉ còn mỗi Trang vẽ mà thôi, cũng có lẽ cuộc sống này làm cho mọi người cmả giác lớn lên và đôi khi làm lãng quên những điều của tuổi thơ mà một thời ta luôn nghĩ tới. Quả thật Trang trong sang một cách trẻ con nhưng không phải với một tâm hồn của một đứa trẻ, điều đó là điều mà Phưong rất khâm phục nơi Trang, dù trong sống trong một xã hội của người lớn, vẫn là một người lớn trong công việc nhưng cô nàng lại trẻ con với người than. Và lần này lại bất ngờ với Phương khi entry lần này của trang chỉ vỏn vẹn một chữ to tướng “KHỔ”. Cô nàng ngạc nhiên vô cùng bởi sự lạ lùng trong ba cáu blog của nhóm bạn mình. Lướt tiếp tục cô thấy Blog của Việt Quốc và Minh Nhựt chưa có gì mới, tiếp tục vào blog hình một bong cẩm tú cầu tím, blog của Tuyền lại dịu dàng như với một thảm cỏ xanh và một căn nhà gỗ với những nghi ngút khói bốc ra từ ống thong. Cái tựa mới của entry làm Phương chú ý “Cám ơn cuộc đời”, kế tiếp chỉ mỗi chữ Thanks my life và một tấm hình hai bàn tay người lớn đang nâng niu một cánh bao bé bỏng của một đứa trẻ... Không hiểu nỗi nội dung của những bài viết trong blog của những đứa bạn, cô nàng uể oải thoát khỏi net và tiếp tục với công việc của mình, cô nàng đang chuẩn bị cho một đề tài về hoa để viết một cuốn sách về những loài hoa.
Với cái không gian tranh tối tranh sang như thế cô nàng thiếp đi lúc nào không hay, cũng có lẽ do đã thấm mệt cho ngày hôm nay, với một buổi party nhẹ khi nãy, nên giờ cô thấm mệt và trong cơn mơ cô lại mơ về buổi tiệc đó ...
Lần này vào đây, có 1 truyện mà Selphie muốn mọi người góp ý cho mình, mới tập tành viết thôi, mọi người cho ý kiến nha. Đây là Chapter 1 của truyện Rainbow Stone - Bi 7 Màu.
Bi 7 Màu

Có một câu chuyện, câu chuyện này xảy ra bắt đầu khi những cậu bé, cô bé chỉ hãy còn là những đứa trẻ ngây thơ và trong sang, trong cái sự hồn nhiên của tâm hồn như một mảng giấy trắng tinh khôi chưa hề dính bất cứ một giọt mực nào trên ấy. Mỗi đứa một hoàng cảnh, mỗi đứa một tâm hồn, và mỗi đứa cũng có những suy nghĩ và ước mơ riêng, nhưng chúng là bạn của nhau, chúng gắn kết lại với nhau, bởi chúng đã cùng nhau lớn lên từ cái thở mẹ còn ẵm trên tay, rồi cùng nhau tập đi, và bây giờ là vào lúc chúng phải chia tay nhau khi năm học lớp 5 kết thúc. Đứa nào cũng cảm thấy buồn khi phải chia tay nhau vì một số lí do của gia đình, chúng lo sợ không biết đến bao giờ mới có dịp gặp lại nhau bởi vì với chúng thế giới này quá rộng lớn, và cả bọn đều hiểu rằng, chúng nó quá nhỏ bé để có thể tìm nhau trong cái thế giới bao la rộng khắp này. Những ngày hè cuối cùng rồi cũng trôi qua nhanh chóng, nó trôi qua nhanh đến độ cả bọn nhóc còn quyến luyến chưa muốn chia tay nhau vào lúc này, mười một năm nay, chúng đã cùng lớn lên nhưng bây giờ lại sắp sửa xa nhau rồi, ánh nắng ban của một buổi trưa cuối hè không còn quá gắt gỏng như mọi khi, cái nắng vàng làm cho người ta mệt mọi hôm nào đã dịu hẳn, thay vào đó là một cái nắng nhẹ nhàng hơn có hơi hớm của mùa thu trong đó. Dưới bầu trời trong xanh êm dịu, mậy trắng nhẹ nhàng thả mình bay trong làn gió thoảng quá, chúng mặc cho gió muốn thổi đi đâu cũng được, mây vẫn cứ lơ lửng trôi bồng bềnh trên cái thế giới đầy nắng và gió của mình, gió cũng thổi vui đùa cùng mây, nằng cũng chiếu rọi khắp không gian trong một buổi cuối hè. Dưới tán lá xanh um của một cây dâu xanh mượt như được tha lên ấy một lớp mỡ hay sao, mà màu lá xanh lại bong nhẩy tốt tươi đến vậy, phía dưới tán lá ấy, phát ra tiếng hì hục, tiếng những viên đất bị hất tung và ra xa, tiếng thở phì phò, nếu lắng nghe thật kĩ bằng tâm hôn, có lẽ còn có cả tiếng đập của trái tim lồng trong đó. Đi gần hơn về phía ấy, bọn trẻ hết thảy bảy đứa đang đứng sát bên nhau, trước cái hố là sản phẩm mà bọn chúng vừa mới đào xong, một hố đất nho nhỏ, được đào một cách thật giản đơn bởi bàn tay của những đứa trẻ. Bọn nhóc lại nhìn nhau, một bé gái trong nhóm mắt lại ươn ướt nước mắt, nhỏ không nói lên một lời nào cả, trên tay cầm cái hộp gỗ mun màu đen sang bóng, có lẽ đó là cái hộp mà cô bé đã lấy của bà ngoại mình đem đến đây. Tiến lại gần hơn hố đất, cô nhóc đặt chiếc hộp gỗ mun xuống và những đứa trẻ khác cùng nhau xúm lại đẩy những mẫu đất được đào xới khi nãy lấp đầy cái hố đó, bọn chúng đang cùng nhau chôn một thứ gì đó trong cái hộp gỗ mun kia ...
Chapter 1 : Điều Đổi Thay
Con đường Lí Tự Trọng thật đẹp dưới cái nắng vàng rực lửa của những ngày hè này, cái nắng trong thành phố có phần khó chịu hơn, nóng bức hơn, nhưng thay vào đó là những cơn gió cứ lùa qua mang theo hơi hướm của những điều thú vị. Dọc theo hai bên đường, những hang hoa nở rộ xen lẫn nhau bởi cái màu tím mỏng manh của những bong hoa bằng lăng, với cái màu trằng tỏa một mùi hương dịu êm của những bong hoa sứ. Con đường tấp nập xe chạy qua lại, tiếng kèn vẫn cứ phát ra một cách đều đặn, xe vận cứ chạy đều đều, và cuộc sống nơi thành phố vẫn diễn ra như thế. Cái nắng ấy chiếu xuyên qua những tán cây với những bong hoa dịu dàng, qua những phiến lá xanh um để đến với những nữ hoàng sắc đẹp, những bong hoa trong gian hang của một tiệm hoa tươi, những cánh hoa hồng lung linh khẽ lay động, những chú ông mật đang say sưa với cô Lyly kiêu kì đang tỏa hương, uất kim hương của xứ nhiệt đới không mặn mà, quyến rủ nhưng cũng khiến người khác ngắm nhìn say đắm, cát tường làm cho con người ta dịu lại bởi những chiếc lá mỏng manh nằm cùng với những bong hoa trắng tím ngọt ngào. Gian hang được trưng bày khá đẹp mắt với những cụm hoa đẹp đẽ và rực rở như thế. Chiếc xe hơi màu đen sang nhóng băng băng trên con đường lại chạy chậm dần và dừng lại trước hàng hoa, một anh chàng thanh niên lich lãm với chiếc áo sơ mi sọc bỏ hờ một nút, với một thân hình lí tưởng đang bước xuống xe, và tiến thẳng vào trong. Chàng thanh niên lịch thiệp trao cho cô chủ hang hoa một nụ cười lãng tử, kế tiếp là một cái nháy mắt đầy ngụ ý, để trả lại những gì nhận được, cô chủ hang hoa trao lại cho anh một nụ cười thật tươi, sau đó cô lúi cúi làm một bó hoa thật đẹp với mà đỏ của những cánh hoa hồng nhung rực lửa pha lẫn với màu trắng trinh nguyên của những cánh hoa bi thật đáng yêu, cả hai đã tạo nên một bó hoa tuyệt đẹp. Cô gái bước đến trao cho chàng trai bó hoa đồng thời đưa cánh tay còn lại với ngụ ý hãy thanh toán cho xong món tiền của bó hoa này. Chàng thanh niên lại lịch thiệp cười một lần nữa và rút ra trong ví một tờ polyme 100.000 đồng trả cho cô gái, và tiếp tục là một nụ cười trên môi của cả hai người.
- Bó hoa này là để đi tặng cho Tuyền đó hã Nhựt ?
- Bà biết rồi còn hỏi, thì lúc đó giờ tui có tặng hoa cho ai ngoài người ấy đâu.
- Thấy chưa, trọng sắc khinh bạn hiện lên rỏ rệt luôn rồi đó nhé, chỉ tặng mỗi mình Tuyền, con tui đứng đây có bao giờ ông tặng đâu.
- Dạ thưa chị Phương, chị có nguyên một shop hoa rồi, còn tặng gì nữa, tham lam quá. Mà dạo này làm ăn đỡ không, tui không biết bà nghĩ sao mà lại chạy ra làm nghề này cho khổ, sao không vào công ty của bố bà mà làm.
- Tui không thích người ta xì xào là tui nhờ bố chống lưng mới vào làm được. Bây giờ tạm thời làm cái này đi, khi nào nghĩ được công việc thích hợp thì làm. Mà hôm nay đâu có lễ lộc gì đâu, mua hoa tặng Tuyền ông không sợ cô nàng e thẹn mà không nhận hoa của ông sao.
- Hoa này là để xin lỗi.
- Ò, thì ra là làm cho người ta giận nên mới mua hoa để xin lỗi à.
Phương vừa cười mỉm chi, vừa liếc nhìn về phía chàng thanh niên tên Nhựt để xem biểu hiện thế nào, anh chàng cũng cười, nhưng nụ cười có vẻ ngượng quá, không có chút gì mang cái dáng dấp tự nhiên cả, đôi mắt anh chàng hơn cuối xuống phía dưới, nàng Phương nghĩ trong bụng chắc anh chàng đang lo lắng không biết khi lại gặp Tuyền thì sẽ làm gì để chuộc lỗi với nàng. Cô nàng lại mỉm cười.
- Uhm ! Cũng là con gái với nhau nên tui cũng tâm lí mấy vụ này lắm. Ông lại phải thật là chủ động đấy nhé, không để cô nàng làm gì hết, khi vừa gặp nàng là ông phải nói chuyện liên tục nhé, hãy hỏi nàng những câu hỏi thường ngày như “Em khỏe không ?”, “Dạo này em như thế nào, ăn có nhiều không, lên được bao kí”...
- Thôi đi cô hai, tôi mà nghe lời cô vào nói như thế chắc e là bị nạt nộ và bị đuổi cổ sớm thôi.
- Thì ai mà biết cục than đen này làm sao thì làm, mà rang làm sao để cho người ta hết giận ấy thì làm, bó hoa này tui lấy 100.000 đồng là rẻ với ông rồi.
- Uh, thì tại là bạn bà mà tui mới nuốt nước mắt mà mua bó hoa như vậy đó, tôi nghiệp tui quá.
Phương vẫn thích thú cưởi mỉm và nhìn những biểu hiện trên khuôn mặt của chàng Than, anh chàng có vẻ càng lúc càng lung túng bởi những viẹc liên quan đến Tuyền, càng như thế cô nàng càng thích thú để chọc tiếp. Gió vãn cứ nhè nhẹ thổi từng cơn mien man qua từng phiến lá, con đường vẫn thơ mộng như ngày nào bởi những hang hoa tươi mát rợp bong suốt chiều dài. Chiếc xe màu đen nhoáng rời khỏi của hang hoa và đang tiến thẳng về phía trước, con đường mà có một người làm anh chàng phait lung túng như thế. Phương vẫn đứng dõi theo và min cười một cách vô tư lự, trở vào cửa hàng, bên chiếc bàn của mình, cô nàng khẽ đặt một quyển sổ lên trước mặt mình, đánh một dấu check thứ 72 phía dưới tấm hình của một anh chàng với khuôn mặt điển trai, với mái tóc ngắn đến độ không còn ngắn thêm được nữa, và vẻ rắn rỏi lộ qua màu qua màu mật ong một cách rất nhiệt đới. Cô nàng lại chỉ mỉm cười và thoáng một chút gì đó suy tư trong tâm trí mình. Tay chống cằm nhìn ra ngoài, xem những chiếc xe chạy qua, chạy lại tấp nập, cô hiểu rằng, của sống quanh cô vẫn tiếp diễn như thế, một cách trầm lặng nhưng không kém phần sôi động, cô có thể quên mọi thứ xung quanh, nhưng khi trở về thực, thì nó đã diễn ra một cách chóng mặt, cũng lại chỉ mỉm cười, cô nàng lại ngồi đó viết vu vơ một vài chữ vào cuốn sổ rồi lại tiếp tục công việc chăm chút cho từng khóm hoa trong gian hang của mình.
Ai có biết chuyện gì sẽ xảy ra sau này, bởi đó là một dấu chấm hỏi mà không ai có thể giải được cho đến khi va chạm với nó, dấu chấm hỏi sẽ là một nốt hoa mà đỏ son nhưng cột mốc của sự thành công, cũng có thể là một mảnh vải tím đẩy vẻ bí ẩn khiến ta luôn khám phá những gì sẽ chưa đựng tiếp tục bên trong, nhưng cũng có thể là một đám mây xám xịt vầng vũ trước khi mưa, nói chung là sẽ không ai biết được một câu trả lời chính xác vào tương lai. Khung cửa sổ của ngày mai vẫn sẽ còn hiện mãi trước mặt chúng ta, phía ngoài kia là một bầu trời xanh bát ngát, nhưng biết đâu chỉ ít phút sau lại xám xịt một màu buồn của những ngày mưa. Con đường trong xanh một màu trời ngây ngất lại chuyển dần sang màu của những cơn mưa ập tới, gió thổi mỗi lúc mạnh hơn, những bong hoa sứ trắng bay tứ tung trong không gian, những cánh hoa bằng lăng mỏng manh cũng theo cơn gió mặc nó thổi đi đâu thì đi, mưa bắt đầu trút xuống, mưa nhỏ với từng hạt nhẹ nhàng lăn trên từng mái nhà, nhẹ roi trên những tấm bảng quản cáo đứng sừng sững ngoài phố, mưa nhẹ treo mình trên những cánh lá, nhẹ nhàng đung đưa rơi nhảy tõm xuống vùng trời đầy nước ở phía dưới mình, mưa bắt đầu lớn dần, trong cái khí trời như thế, gió vẫn cứ mặc, nó vẫn cứ gào thét trong không trung, mưa xối xả, mưa thả mình rơi trên mọi vẫn, chiếc xa đen nhoáng cũng đang hứng chịu những cú vút mình đầy thiện nghệ của những hạt mưa, chiếc xe cứ chạy, chạy mãi rồi một lúc sau lại dừng lại trước một căn nhà cao lớn, phía trước là hai con sư tử bằng đá hung dũng đứng gác mặc cho gió mưa thế nào. Anh chàng với nước da màu mật ông tên Nhựt bước xuống, mặc cho mưa có tuôn xối xả đến thế nào đi nữa, thì rồi tiếng chuông cửa cũng vang lên, đã một hồi chuông, rồi them một hồi chuông nữa, vẫn chưa thấy ai xuất hiện, cái lạnh từ từ thấm vào trong từng thớ thịt của anh, tiếng chuông thứ ba cũng đã vang lên nhưng cũng không thấy ai trả lời, không biết có chuyện gì xảy ra, nhưng anh chàng vẫn cứ đứng đó them một lúc lâu nữa, chàng vẫn chờ nhưng không thấy ai ra mở công, mưa thì vẫn cứ rơi xối xả, mưa như trút những cơn thịnh nộ, một nỗi long xuống cho thế gian, mắt Nhựt không còn nhìn rỏ bởi những hạt mưa đã phần nào che mất tầm nhìn của mình, đôi môi đã chuyển sang một màu khác, tiếng thở hơi nặng hơn, tiếng lập cập của hai hàm răng va vào nhau. Nhưng rồi tất cả như chìm vào trong im lặng, tiếng mưa vẫn cứ mạnh bạo rơi, nhưng nó không còn vang lên một tiếng nào cả, những tiếng động khác hình như cũng im lặng theo, không có thứ gì hiện hữu nơi đây phát ra một thứ âm thanh gì, tiếng nấc nhẹ nhẹ nơi đâu phát ra, nhưng có lẽ cũng không ai biết, tiếng hai trai tim đang đập tình thịch cũng chẳng ai hay, không ai nhận ra điều gì khác thưởng, kể cả Nhựt, anh chàng cũng không nhận ra được điều gì khác lạ đang diễn ra. Thất vọng xen lẫn một chút chán nản, với cái cở thể ướt sũng toàn nước mưa, trên tay vẫn cầm đóa hoa cũng đã bị những hạt mưa quất vào đã tả tơi, anh chàng trở lại xe, và chạy thẳng một mạch về phía trước. Cơn mưa vẫn cứ rơi, hạt mưa vẫn cứ trút một cách mạnh mẽ lên mọi vật, ở phái sau cánh cửa sổ lớn ở tầng trên của ngồi nhà lớn ấy, phái sau tấm rmè màu trắng toanh ấy, có tiếng người đang thút thít không, cô nàng chỉ có thể khẽ nói thầm câu gì đó như là “Em xin lỗi”.....
Tiếng la của Trang thật lớn, cô nàng vẫy tay thật mạnh về phía trước, còn miệng thì cứ hô to “Mít Ướt ơi, lại đây nhanh lên”, tay còn lại của cô thì lại đang giật cánh tay của một chàng thanh niên đứng kế bên, anh chàng còn bận bịu với tấm bảng to tướng mà cô nàng đã tặng cho anh khi đến sân bay, anh chàng chỉ còn việc đứng đó cười với những hành động con nít của Trang. Phương và Nhựt chỉ đứng kế bên mà cười hội đồng theo, cả bốn người cùng hô to về phía trước “Mít Ướt ! We miss you !”.
- Chà, nghe có vẻ sến quá không đấy.
- Có gì đâu mà sến, thì lâu lắm mới gặp lại mới nhớ là đứng rồi, cậu thiệt tình là không biết gì hết đấy Việt Quốc.
- Uh, đúng rồi đó, Trang đã bảo vậy rồi, mà lại không biết gì hết thiệt là tình cái cậu này. Phải không Nhựt “Than”.
Cô nàng vừa nói, vừa cười, vừa nhìn về phía của Nhựt, cô thấy được một nụ cười tươi nhưng có phần còn gượng gạo trên khuôn mặt của anh chàng, chắc hản cô đã biết lí do lại tại vì sao rồi.
Một chàng thanh niên khác từ phía trước tiến lại gần, anh chàng lại mỉm cười, nụ cười thật kiểu cách, và chính cử chỉ nào khiến cho cả bọn phải phì cười lên, anh chàng với nước da trắng như một cô con gái, khuôn mặt thì cũng không khác mấy với mấy cô đào kép trong những vở tuồng, hang mi dài và cong cộng với đôi mắt buồn một cách nghệ sĩ, khiến cho vẽ đẹp của anh chàng càng nữ tính hơn.
- Mít Ứơt, càng lờn nhìn ông càng đỡ hơn trước nhiều lắm.
- Chà, ý bà là sao vậy Trang Chằn.
- Ai là Trang Chằn nè. Hỏi ông Quốc thử coi tui với bà Phương ai ứng cử sang giá hơn cái danh hiệu này.
- Ai mà biết, thì chắc ông Quốc nói là tui rồi, bao giờ ổng cũng bênh bà hết rồi còn gì, thôi bà nói vậy thì để tui ôm cái danh này cho. Hi...hi... mà Mít Ướt nà, lần này về đây, dự định ở lại lâu lâu ấy nhé, lớn rồi chắc ba mẹ không quản thúc như trước rồi đúng không.
- Uh, thì không còn bị quản như lúc trước nữa, nhưng tui ở lại đây một tháng, rồi quay về Úc có chút chuyện trước khi tốt nghiệp, rồi quay về Việt Nam luôn.
- Thế à, tui cứ tưởng ba mẹ ông còn cấm cung cậu trai quí tử này nữa chứ, con trai gì mà ông bã giữ hơn con gái rượu nữa. À mà ba mẹ ông không về hã Mít Ướt ?
- Trang ơi, người ta cũng lớn rồi, cứ kêu Mít Ứơt hoài, tui thấy kì cho ông Phúc lắm đó.
- Ông Than nói đúng lắm.
- Bà thì lúc nào cũng bênh ông Than, ổng nói gì cũng đúng hết mà, đúng không, nếu ổng mà không thích bà Tuyền, thì chắc bà “giết” ông lâu rồi đúng không. Hi...hi...
- Bà này, ông ấy ...
- Ò ...
- À, mà còn Tuyền và Lĩnh Đại Ca đâu, hai người đó không đến à.
- À, thì Tuyền dạo này tụi này cũng ít liên lạc được, nên cũng không biết sao nữa, còn Lĩnh thì hôm nay đang bận lắm, nên không đến được, nhưng ổng nhắn lời thăm hỏi tới ông đó.
- Sao ông biết ông nhắn vậy Quốc, hay là xạo đó.
- Bà Trang này ! Thì tại mấy hôm trước hai ổng với hai đứa mình có đi nhậu nhẹt đó, ông nói mà bà quên đó.
Không khí trò chuyện tại san bay của những người bạn trẻ gặp lại nhau thật vui và ấm cúng, những đứa trẻ ngày nào còn rất con nít, đã gắn bó cả một tuổi thơ vào nhau, để rồi giờ đây, khi lớn lên vẫn như xưa, tình bạn đó vẫn được giữ mãi. Con thuyền này vẫn cứ chảy trên dòng song thời gian, dù bao nhiêu xa cách về địa lí, dù bao nhiêu trắc trở về thơi gian, con thuyền vẫn bền tiến trên dòng sông, và cả bảy người thanh niên này luôn hi vọng tình bạn của họ sẽ mãi bền vững theo thời gian....
- Tối hôm nay tụi mình có tổ chức Party hông vậy ?
- Ý kiến của Phương hay đó, mọi người nghĩ sao ?
- Thì lúc đó giờ ông với bà Phương ai cũng một kiểu, có bào giờ chê nhau đâu, ông tung thì bà hứng, bã tung thì ông hứng, có gì thôi à. Mà ý kiến này cũng được đấy, lâu lắm rồi nhóm mình không có dịp tập hợp đũ lại như hôm nay.
- Uh, đúng vậy đó, vậy để tui một hồi phone cho ông Lĩnh vậy.
- Uh, ông Quốc phone cho ông Lĩnh đi, ông Nhựt thì đi gọi con Tuyền, tui với Trang ở lại đây chọc Mít Ướt.
- À... à... không được đâu.
- Làm gì không được.
Cả Phương và Trang đêu đồng thanh nạt lại, cùng nhau mỉm cười trước thái độ của Nhựt, cả hai chắc hẳn biết rằng ông sẽ không đủ tài sức để có thể gặp Tuyền để mà nói vụ việc hôm nay, nhưng cả hai cũng vẫn cữ trêu cậu Than khiến anh chàng không khỏi phải lung túng suốt một buổi dài. Phương một câu thì thì Trang hai câu, Trang một câu nhái giọng Tuyền, thì Phương lại hai câu nhõng nhẽo, khiến anh chàng phải khổ sở biết chừng nào, còn ba chàng trai kia thì chỉ đứng bên ngoài mà cười với mếu.
- Ê, hai chúng tôi không phải diễn trò không công cho ba ông cười đâu nhé, một hồi phải có một chầu kem cho hai chúng tôi đó. Trang lên tiếng.
- Đúng đó, phải có một chầu kem. Mà ông Nhựt nè, để một hồi tui với bà Trang đỉ rut Tuyền cho, chọc ông vậy thôi, chứ tui biết là nàng chưa tha thứ cho ông đúng không.
- À... à...
- À gì mà à đúng là vậy rồi, thôi đi ăn kem đi, vào đó mà nói tiếp đứng đây hoài nắng quá.
- Ông Quốc nãy giờ cũng có một câu hay đó chứ.
- Sao bà lúc nào cũng chê ổng hết vậy Trang.
- Thì chứ ông có gì hay để khen đâu.
- Thiệt hông đó.
- Thiệt, Mít Ướt của tui còn có nhiều cái để khen hơn nè.
- Thiệt không đó, cái gì vậy, bà kể cho tui biết coi.
- Mà bà này, ổng cũng lớn rồi, kêu Mít Ướt hoài sợ ổng ngại đó, kêu tên ổng đi.
- Bà này lắm trò, tui thích kêu là Mít Ướt thì sao.
- Không sao đâu mà, tui thì cứ kêu lại là Trang Chằn với Phương Chì là xong thôi.
- Ông này dám.
Thật hạnh phúc khi sống trong tình cảm của bạn bè, những yêu thương, hạnh phúc vẫn cứ chan hòa trong tim của mỗi con người và trong mỗi chúng ta đều khao khát được sống trong những điều ấm áp đó, không ai phủ nhận rằng chính tình bạn là một phần động lực giúp cho chúng ta tiến lên phía trước, đủ nghị lực và dũng cảm để đối mặt với những thử thách của cuộc sống. Những người bạn vừa đi vừa vui đùa và cùng nhau sánh bước trên con đường, họ cùng nhau đi về phía trước, và chắc rằng trong mỗi họ đều đang tìm về kí ức của ngày xưa, thời thơ ấu đang vây quanh họ, đang trao cho họ nhưng cảm xúc của ngày xưa. Mùi đất, mùi của những con sông, mùi của những trảng cỏ bị cắt ngang thơm một mùi của ngày mới, những cánh đồng lúc vàn trĩu nặng những hạt, và những hang cao thẳng hang trước cổng nhà, và nhớ nhất là cây dâu sau vườn, nơi mà đóng một dấu mốc vào cuộc đời của họ, những đứa trẻ đã từ đó lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau....
- Hai bà đó à, vào nhà chơi nè.
- Hôm nay bà ở nhà một mình à.
- Ừ, dì và dượng đi công chuyện hết rồi. Mà bà hỏi với ý gì vậy nè, bộ tính cưỡm cái gì trong nàh tui hã bà Phương kia.
- Hông dám đâu, bã tính vào để tư vấn tình cảm cho bà đó.
- Cho tui à, vụ gì mà tư vấn.
- Thôi bà ơi, thì cái vụ của bà với ông Than đó. Trang vừa nói vừa liếc yêu về phía Tuyền.
- Uh, sao hôm đó ông xin lỗi bà rồi mà sao bà không tha thứ cho ông ? Mà là vụ gì vậy ?
- Vụ gì vậy, bà nói cho tui với bà Trang biết coi.
- Thì mấy bà biết rồi đó, cái vụ mà có cái cô nào đó tự nhiên lại nói với tui là thích ổng rồi, yêu cầu tui không nên tiếp tục quen ổng nữa, hỏi tui làm sao mà không giận ổng.
- Mà bà cũng vô duyên thiệt đó, thì con nhỏ đó nói thôi chứ có phải ông làm gì có lỗi với bà đâu mà bà lại làm như thế, bà làm vậy ổng buồn lắm đó bà biết không.
- Bà lại bênh ông nữa rồi bà Phương, tui cũng đã nói với ổng rồi, tui không muốn ổng tiếp tục theo cái nghề ca sĩ của ông, tui thấy cái việc này không phù hợp với ổng chút nào, ông thì lại khăng khăng cho là không sao.
- Thì chắc cái nhỏ đó là Fan của ông đó bà.
- Fan thì kệ, nhưng tui không chấp nhận được.
- Vậy là tính giận ổng luôn hã.
- Mà nhận hoa của người ta rồi mà sao không tha thứ cho người ta trời.
- Ũa, ông tặng hoa cho bã nữa à.
Vẽ mặt Tuyền lại buồn hẳn xuống, cô nàng cúi gầm mặt xuống, không nói them một câu nào nữa, cái không khí tranh cãi khi này biến đâu mất tiêu hết, để lại là một không gian im lặng đến ngột ngạt, Tuyền vẫn cuối gầm mặt xuống dưới, hình như cô đang khóc, những giọt nước mắt đang chạy lăn tròn trên mu bàn tay cô. Phương và Trang nhìn nhau rồi lại nhìn Tuyền.
- Tui tính là sẽ không chấp nhận lời đề nghị làm bạn của ông Nhựt.
- Sao vậy ? Cả Phương và Trang đều ngạc nhiên hỏi.
- Bởi vì ... bởi vì...
- Sao vậy ? Bà sao cứ ấp úng hoài vậy. Trang tỏ ra sốt ruột hỏi.
- Hôm đó tui đã để ông Nhựt đứng ngoài mưa.
- Hôm ổng lại xin lỗi bà ấy à ? Phương lại một lần nữa ngạc nhiên.
- Ừ, hôm đó, Nhựt đứng ở ngoài bấm chuông suốt, nhưng hôm đó cũng chỉ có mình tui ở nhà, tui không có mở cửa cho ông ấy, hôm đó tui cũng muốn trốn ổng, cứ mặc cho ổng bấm chuông.
- Trời sao bà ác quá vậy ? Trang la lên.
- Trời, làm gì bà phản ứng mạnh dữ vậy Trang. Mà hôm đó bà cũng kì thiệt đó, bà có biết rằng tui đã khổ công bó cái bó hoa đó cho ổng đem lại xin lỗi bà không, bà biết tui khổ lắm không.
- Tui tưởng bà quan tâm chuyện của hai đứa nó, ai dè bà quan tâm bó hoa mà bà bó bán cho ổng.
- 100.000 đó bà.
- Kệ bà. Mà sao bà ác quá vậy Tuyền, tui nhớ bà hiền lắm mà.
- Rồi cuối cùng sao ? Phương hỏi thêm.
- Tui cũng không ra ngoài đó, tui để ổng đứng đó, mình mẩy thì ướt hết trơn, bó hoa thì cũng dập tả tơi, tui cũng muốn ông ấy thất vọng về tui mà bỏ luôn.
- Hôm nay ổng buồn lắm đó.
- Hôm đó mà ổng không bị bệnh là may lắm rồi đó, bà quả thiệt là... Trang chật lưỡi.
- Mít Ướt về rồi đó, tối nay có Party nè, bà đi nhé.
- Uh, Mít Ướt về hồi nào vậy ?
- Hồi sang, nhưng phone hoài mấy lần mà máy bà bận nên không có báo luôn. Tối nay đi gặp ổng đi, dạo này nhìn ổng còn đẹp trai hơn lúc trước nữa, nhưng có điều nhìn cũng nữ quá.
- Bà Trang này, thì tại ba mẹ sinh ổng ra đã giống con gái rồi, mà sao giờ.
- Bà Tuyền nói đúng đó, chứ tại ổng giống mẹ ổng chi, mà công nhận mẹ ổng đẹp quá.
Trong căn phòng lại rộn lên tiếng cười, tiếng nói, ai cũng đang vui vẻ với câu chuyện mà mình đang đề cập, không khí lại rộn lên nhưng ai cũng chắc rằng những người kia đang bộn bề những tâm sự trong long nhưng không nói ra, khuôn mặt vui vẻ của Tuyền vẫn hiện lên một chút xíu buồn trong đó, không gì có che đậy được rặng cô cũng rất thích Nhựt, nhưng có điều gìo đó ngăn cản việc tiến đến của cô và Nhựt. Phương vẫn cười đùa vô tư như ngày nào, cô cũng có dành tình cảm cho người cô hay gọi là Than, nhưng cô lại trân trọng tình cảm mà Nhựt giành cho Tuyền, trân trọng tình cảm mà hai người dành cho nhau, và trân trọng tình bạn của cô mà cả cùng cùng những người kia đã tạo dựng nên, cô lại cười. Trang cũng cười, cũng nói, nhưng trong Trang đang là một tâm trạng khác, cô không biết diễn tả như thế nào, cô đang nghĩ về một vấn đề khác....
“Cuộc đời con người như là một vai diễn trong một vở diễn hoành tráng, sự diễn biến của vở diễn đôi khi là một nảy sinh giữa những diễn viên, nhưng phần lớn là do đạo diễn, đạo diễn có một sức mạnh lớn lao trong vở diễn. Đạo diễn cũng giống như Thưọng Đế, người đã tạo ra cuộc sống, nhưng Thượng Đế cũng lại tạo ra không ít éo le. Mỗi diễn viên đang cô hoàn thành tốt vai diễn cuộc đời mình để như một sợ tơ dệt nên một tấm vải của cuộc sống muôn màu. Nhưng cuộc sống mà đạo diễn định sẵn cho một diễn viên lại không phù hợp với người diễn viên ấy thì sao? Thay đổi ư ? Tại sao lại không ? Nhưng liệu có thay đổi được không khi ta quá nhỏ bé, có thay đổi được không khi một tấm vải dệt nên bị bỏ một lỗ kim, sẽ ra sao khi một mắc xích trong dây chuyền bị sự cố, có đổi được không khi thay đổi cách diễn sẽ làm xáo trộn cả một dàn ekip. Mình không quá tự đề cao giai trò của mình trong cuộc sống, mình không quá xem trọng sự tồn tại mình trong thế giới vạn vật này, nhưng mình quả thật chưa dám thay đổi trong lúc này mặc dù trong tim mình đang cháy lên một tiếng gọi mãnh liệt rằng đổi thay để thấy được cuộc đời có rất nhiều điều thú vị ...”. Vừa kéo chuột, vừa chăm chú đọc những dòng chữ trên màn hình vi tính, Phương vừa mỉm cười vừa chime nghiệm những điều mà mình đang đọc đựoc trên blog của Mít Ướt, cách dung từ có nhiều chổ khiến cho Phương khó hiểu, và cô cũng không biết là ý của Phúc muốn nói trong Entry này là gì, cô chỉ đọc và hiểu ra rằng trong con người của Phúc đang khao khát thay đổi một điều gì đó nhưng cậu ta không dám. Lại chỉ mỉm cười trong đêm khi mọi vật xung quanh chỉ là bong tối, chỉ mỗi ánh sang phát ra từ chiếc máy vi tính đặt đối diễn với cô. Tiếp tục thăm tiếp blog của những đứa bạn, cô click chuột vào Avatar hình của Mít Ướt nhưng đó là blog của Lĩnh Đại Ca, trang blog bao giờ cũng cuốn hút Phương nhất, trang chỉ vỏn vẹn phần blog, không có gì khác cả, với một cái theme toàn đen chỉ có phần cuối cùng trang mới thấy xuất hiện dòng chữ LVP màu xám rất khó nhận ra và một đốm lửa nhìn như đang cháy mãnh liệt lắm. Những bài entry của Lĩnh bao giờ cũng khiến cho Phương ấn tượng và chăm chú theo dõi theo từng bài của cậu ta, hôm nay theme vẫn thế, một bài viết mới lại xuất hiện khiến Phương thích thú vô cùng, và cô chăm chú đọc từng dòng của nó : “ Thời gian trôi đi như một giấc ngru quên, và khi giật mình thức dậy, ta đã thấy ngạc nhiên cùng chút bối rối bởi ta đã bỏ qua một khối thời gian dài mà không biết là đã làm gì. Khi ngủ ta cũng có những giấc mơ đẹp, nhưng những mơ ảo đó không làm cho ta cảm thấy hạnh phúc mà thay vào đó là những khát khao mãnh liệt mà đôi khi ta không bao giờ dám nghĩ rằng điều đó sẽ trở thành sự thật ...”. Vừa đọc Phương lại vừa thầm nghĩ một điều là sao hôm nay tâm trạng của Lĩnh và Phúc có vẻ gì đó kì lạ lắm, cả hai đều có những tâm sự khó hiểu và không biết là bởi nguyên do gì, kéo chuột xuống, cô thấy một tin comment, đó là của Mít Ướt, Phương càng thấy thú vị khi mình không là người mở hang cho bài entry này “điều ta nghĩ chưa hản ta sẽ làm, nhưng điều ta làm thì ta nên nghĩ kĩ”. “Ôi, lại là một dòng comment khó hiểu !” Phương phải thốt lên khi đọc comment ấy của Phúc, cô cảm thấy mắc cười bởi cách nói chuyện kì lạ của hai người trong ngày hôm nay. Tiếp tục cô nàng lại click chuột vào avatar hình một chú cá heo trắng, đó là blog của Bảo Trang, không còn chối cái bởi cái tính trẻ con quá mắt và mê bạo lực của Trang, Phương vẫn thốt lên như thế khi vào Blog của cô nàng, bởi với caí nền trắng phau là một hình biếm họa do chính Trang vẽ một cô bé cầm một cây chùy gai và đang rượt đuổi một cậu bé, cứ mỗi lần vào blog của Trang là Phương lại nhớ đến những kỉ niệm thời thơ ấu, bởi những hình trẻ con này có lẽ chỉ còn mỗi Trang vẽ mà thôi, cũng có lẽ cuộc sống này làm cho mọi người cmả giác lớn lên và đôi khi làm lãng quên những điều của tuổi thơ mà một thời ta luôn nghĩ tới. Quả thật Trang trong sang một cách trẻ con nhưng không phải với một tâm hồn của một đứa trẻ, điều đó là điều mà Phưong rất khâm phục nơi Trang, dù trong sống trong một xã hội của người lớn, vẫn là một người lớn trong công việc nhưng cô nàng lại trẻ con với người than. Và lần này lại bất ngờ với Phương khi entry lần này của trang chỉ vỏn vẹn một chữ to tướng “KHỔ”. Cô nàng ngạc nhiên vô cùng bởi sự lạ lùng trong ba cáu blog của nhóm bạn mình. Lướt tiếp tục cô thấy Blog của Việt Quốc và Minh Nhựt chưa có gì mới, tiếp tục vào blog hình một bong cẩm tú cầu tím, blog của Tuyền lại dịu dàng như với một thảm cỏ xanh và một căn nhà gỗ với những nghi ngút khói bốc ra từ ống thong. Cái tựa mới của entry làm Phương chú ý “Cám ơn cuộc đời”, kế tiếp chỉ mỗi chữ Thanks my life và một tấm hình hai bàn tay người lớn đang nâng niu một cánh bao bé bỏng của một đứa trẻ... Không hiểu nỗi nội dung của những bài viết trong blog của những đứa bạn, cô nàng uể oải thoát khỏi net và tiếp tục với công việc của mình, cô nàng đang chuẩn bị cho một đề tài về hoa để viết một cuốn sách về những loài hoa.
Với cái không gian tranh tối tranh sang như thế cô nàng thiếp đi lúc nào không hay, cũng có lẽ do đã thấm mệt cho ngày hôm nay, với một buổi party nhẹ khi nãy, nên giờ cô thấm mệt và trong cơn mơ cô lại mơ về buổi tiệc đó ...
[color=blueviolet] Tình như bao ánh ban chiều
Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]

Đem cho ta biết bao điều ưu tư
[/color]



![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)