📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Đánh máy truyện cho thư viện online

Trẻ em đường phô - (Lorenzo Carcaterra) 🔒

39 trả lời, 4.145 lượt xem — Trang 2 / 2
CHƯƠNG 30
Von Klaus điên tiết quăng tấm bản đồ xuống đất.
-         Chỉ vì mấy đứa nhãi ranh vắt mũi chưa sạch mà lính của ta bị thương vong, xe tăng của ta bị hư hỏng. Vừa mới vào thành Naples này chưa đầy năm tiếng đồng hồ mà số lính bị thương vong đã nhiều hơn số thương vong trong một trận đánh ác liệt khi quân Đức tiến vào Bắc Phi. Thật điên rồ đến mức hết chịu nổi.
Kunnalt nói:
-         Người của chúng ta cũng như biết bao người bình thường khác thôi, thưa chỉ huy. Khi họ nhìn thấy đám con nít là tự nhiên mất cảnh giác.
Von Klaus nói:
-         Bọn chúng không chỉ mất cảnh giác đâu. Chúng đã để cho đội quân thò lò mũi xanh chơi cho một vố đau điếng.
-         Không dễ  dàng gì đánh bại bọn trẻ con đó đâu, thưa chỉ huy. Chúng ta không hiểu bọn chúng bằng tên tù vượt ngục Petroni đó. Bọn nhãi ranh kia tản ra và trốn tránh khắp nơi trong thành phố. Chúng ta có thể lợi dụng tay Petroni một lần nữa. Hắn đã phản bội bọn chúng một lần vì tiền, hắn cũng sẽ sẵn sàng phản bội lại đồng bào của mình thêm một lần nữa.
Von Klaus gật đầu:
- Tìm thằng Petroni về đây và thoả thuận với hắn
0
CHƯƠNG 31
Căn phòng đó trên tầng hai. Một toà nhà nhìn ra quảng trường Trieste e Trento, những cửa sổ đóng kín, một ngọn nến trong góc nhà đã cháy gần hết. Franco nằm trên chiếc giường bé xíu, tấm chăn mỏng dính đắp ngang bụng nó, mắt nó nhắm nghiền. Một tấm băng đẫm máu băng lấy một bên vai nó. Nghe thấy tiếng gỗ lót sàn kẹt lên một tiếng, nó mở bừng mắt.
Tiếng bước chân tiến đến gần hơn. Franco cố hình dung ra thằng bé đang tiến đến gần giường nó, xem nó nặng bao nhiêu và cao bao nhiêu. Thằng bé ngồi ở góc nệm.
Franco hỏi:
-         Cậu là ai?
Giọng người mới đến khàn khàn và trầm:
-         Tên tớ là Carlo, và tớ có thể sẽ là bạn tốt của cậu.
Franco hỏi, lau những giọt mồ hôi trên trán:
-         Làm thế nào mà cậu tìm được tôi? Không ai biết nơi này cả.
-         Cũng không khó lắm đâu. Chẳng có gì là bí mật nếu như cậu biết người để hỏi và biết nơi để tìm.
Franco nhổm người trên giường, nó nhăn mặt vì thấy đau nhói ở bả vai. Nó nói thẳng:
-         Tốt hơn hết cậu hãy nói cậu muốn gì? Về phần tớ, tớ sẽ phải nằm bẹp tại giường trong vài giờ nữa.
Carlo nói:
-         Tớ muốn giúp cậu và bạn cậu chiến đấu với bọn Đức. Tớ chỉ muốn thế, không muốn gì hơn. Tớ có một nhóm bạn đang lẩn khuất trên những ngọn đồi kia, các cậu thể nào cũng cần đến sự giúp đỡ của tất cả những người tốt nào các cậu gặp.
Franco nghi ngờ hỏi:
-         Tại sao cậu phải chờ cho tới tận bây giờ mới tới giúp chúng tớ?
Carlo xích lại gần Franco trên giường:
-         Chúng tớ theo dõi tất cả những gì các cậu làm nhưng chỉ theo dõi từ xa. Chúng tớ muốn chắc rằng những gì các cậu nói có giá trị hơn là những kẻ thùng rỗng kêu to. Vả lại tớ cũng nghĩ rằng các cậu không muốn những loại người như chúng tớ giúp đỡ các cậu bất cứ việc gì.
Franco hiểu ra.
-         Các cậu là những người đã từng chịu án trong các nhà tù dành cho trẻ vị thành niên?
-         Đúng rồi. Tớ và tất cả các bạn trong nhóm của tớ đều như thế đấy.
-         Tại sao cậu lại bị bắt vào nhà tù như thế?
Carlo không muốn trả lời câu hỏi này. Nó đánh trống lảng:
-         Chuyện đó không quan trọng. Cậu muốn tụi tớ chiến đấu với các cậu thì tốt, còn không tụi tớ cũng tự mình đánh đuổi bọn Đức thôi. Tớ đến đây bởi tớ nghĩ rằng nếu chúng ta kết hợp với nhau thì chúng ta sẽ làm tốt hơn.
-         Tại sao cậu lại đến gặp tớ?
-         Những người bạn của cậu lại tản ra và di chuyển liên tục. Cậu sẽ còn nằm trên giường thêm một hoặc hai ngày nữa. Đến gặp và nói chuyện với cậu sẽ dễ dàng hơn.
-         Cậu đâu cần ai cho phép mới chống trả bọn Đức được. Cứ đi ra ngoài kia, ngăn chận cuộc tấn công của bọn chúng. Nếu cậu làm thế, tụi này sẽ biết ngay là các cậu đứng về phe tụi này. Nhưng nếu cậu chưa làm thế thì chúng ta chẳng có gì nhiều để nói với nhau đâu.
Carlo gật đầu, duỗi chân đứng lên nhìn Franco bằng cặp mắt xa cách và lạnh lùng. Nó nói:
-         Nhất định các cậu sẽ cần những gì chúng tớ đang có. Quay lưng lại với tụi tớ là một điều ngu xuẩn.
Franco quá mệt mỏi và đau đớn. Nó ước sao có Vincenzo ở đây giúp nó quyết định liệu những lời của Carlo có chân thực hay chỉ là một cái bẫy. Nó hỏi, cổ họng khô rát;
-         Các cậu có những gì?
Giọng Carlo lộ vẻ vui mừng:
-         Một chiếc xe tăng, một chiếc xe thiết giáp. Có cái vỏ bọc bằng thép che chắn ấy, các cậu lợi được biết bao việc.
Mắt Franco mở lớn:
-         Làm sao các cậu có được chiếc xe tăng ấy?
Nó hỏi háo hức về khả năng và triển vọng có được thứ vũ khí lợi hại ấy cho bọn trẻ con đường phố trong đội của mình.
Carlo đáp:
-         Thì cũng giống như cách chúng tớ có được mọi thứ khác đó. Tụi này có được hai đêm trước khi bọn Đức muốn giở trò.
-         Các cậu phải được ai dạy dỗ mới lái được chiếc xe đó chứ.
-         Nếu cậu lái được xe hơi thì cậu cũng có thể điều khiển được xe tăng.
Franco hất chăn ra nhảy xuống giường. Hành động của nó khiến Carlo giật mình lùi lại hai bước. Franco chụp lấy ngực áo len trắng muốt của Carlo.
-         Này tên ăn trộm, nếu mi nói dối ta dù chỉ một lời ta sẽ tìm bằng được mi và lấy mạng của mi đó.
Carlo nhìn sâu vào mắt Franco:
-         Cậu khỏi bệnh nhanh quá đấy.
-         Đó là một khả năng tuyệt vời trong thời chiến.
Franco buông tay đẩy Carlo ra xa. Nó hỏi:
-         Bây giờ chiếc xe tăng ấy đang ở đâu?
Carlo trả lời sau khi lấy lại được bình tĩnh.
-         Nó sẽ có mặt ở bất cứ nơi đâu cậu muốn . Cậu cứ việc nói ra một địa điểm và thời gian, tớ hứa chắc sẽ mang chiếc xe đến tận nơi.
-         Làm sao cậu đi vào con đường Via Caracciolo mà không bị phát hiện?
-         Bọn Đức sẽ nghĩ chiếc xe tăng là của chúng, bọn này sẽ dễ dàng và tự do đi bất cứ nơi đâu tụi này muốn.
-         Thế thì trưa ngày mai hãy đậu chiếc xe tăng ấy trong con hẻm gần đường via Caracciolo nhé.
Carlo gật đầu tiến về phía cửa.
-         Trưa mai, chắc chắn. Thế ai sẽ cùng đi vậy?
-         Tớ cũng định hỏi cậu một câu tương tự - Franco nói.
-         Thế thì cả hai chúng ta sẽ cùng đợi cho đến trưa ngày mai. Thoả thuận theo cách này, chúng ta sẽ có một ngạc nhiên thú vị.
Franco đứng giữa phòng nhìn Carlo đi ra và đóng cửa. Nó rờ mấy đầu ngón tay lên lớp băng trên vai. Franco lục tìm chiếc quần mặc vào. Nó lôi cái áo rách tả tơi ra khỏi đầu, nhăn mặt đau đớn vì chạm vào vết thương. Ngoài kia, những phát đạn chắc nịch nện vào những toà nhà quanh quảng trường. Franco nhìn căn phòng lần cuối rồi bước ra ngoài. Một lần nữa, nó lại sẵn sàng lao vào một cuộc chiến mới.
 
*
Chiếc tàu chở dầu lớn buông neo dọc theo cầu cảng Beverello. Rất nhiều những dây chão lớn cuốn quanh những cột bằng thép trên bờ giữ cho con tàu đứng yên tại chỗ. Hai chiếc đèn pha cực lớn sáng suốt ngày suốt đêm rọi khắp bề mặt tàu có nhiều lớp gỉ sét. Con tàu đến cầu cảng vào đầu giờ chiều ngày hôm nay. Trên tàu chất đầy hàng ngàn, hàng vạn lít nhiên liệu đủ để giữ cho những chiếc xe tăng của Đức tung hoành trên những con đường của Naples cho đến khi chúng hoàn thành nhiệm vụ. Khoảng chục tên lính gác đi tuần trên lan can của con tàu. Những khẩu súng chống tàu ngầm khóac trên vai của bọn chúng. Mắt chúng liên tục theo dõi làn nước xao động phía dưới và những con đường tối đen trong thành phố tít ngoài xa.
Connors, Maldini và Vincenzo trốn sau một cái lán dựng tạm bằng những mảnh gỗ cách mũi tàu khoảng hai trăm bộ. Nunzia và hai thằng bé khác đang ngồi ở cuối cầu tàu. Connors trườn trên cầu tàu đến gần sát thân tàu, chỉ vài bước nữa là ánh đèn pha kia rọi thẳng vào mặt anh. Anh quay lại phía Vincenzo, đưa tay ra hiệu cho nó. Vincenzo trườn đến bên anh, một quả bom tự chế trong tay nó. Một chiếc đồng hồ đeo tay gắn giữa bộ phận phát nổ của quả bom. Connors hỏi:
-         Cháu đặt đồng hồ hẹn giờ là bao lâu?
Vincenzo đáp:
-         Giống như chú bảo cháu, 45 phút, 30 phút để đến được đây gắn nó vào thân tàu, 15 phút để ta thóat ra ngoài.
Connors gật  đầu kiểm tra đồng hồ:
-         Cháu cầm cho chú ba lô và khẩu súng. Chú sẽ đặt quả bom lên tàu và cháu sẽ giúp những người khác những việc cần làm.
Vincenzo lắc đầu:
-         Hãy để cho cháu mang bom lên tàu.
Connors hạ thấp giọng nhưng vẫn để lộ sự giận dữ qua giọng nói:
-         Nếu muốn thế, phải bàn với nhau trước chứ? Một thằng ngốc với một ít thuốc nổ, cuộn băng keo và vài sợi dây cũng có thể làm được một trái bom. Nhưng đặt trái bom ở đâu mới là điều quan trọng. Điều đó cần là người có kinh nghiệm và biết xét đoán.
-         Thế chú đã từng làm chuyện này bao giờ chưa? Đặt một trái bom lên mạn con tàu chở đầy dầu giữa một đêm khuya khoắt như thế này.
-         Đó không phải là chuyện đáng bàn. Chuyện đáng nói là ở chỗ đây là một hành động hết sức mạo hiểm.
-         Chính vì thế cho nên cháu mới đáng là người nên đi. Chú có thể chiến đấu với bọn Đức giỏi hơn cháu, nhưng chú cũng sáng suốt hơn cháu trong việc chọn đường rút lui an toàn để đưa mọi người ra ngoài bình yên.
-         Cãi lý giỏi đấy. Nhất là khi những điều cháu nói không phải là không có lý. Thôi được, chú sẽ nói với ông Maldini yểm hộ cho cháu.
Khi Vincenzo trườn người xuống làn nước mát lạnh trong vịnh, Connors bò trở lại chiếc lán gỗ, anh kéo khóa chiếc ba lô lại và trao cho ông Maldini. Anh nói:
-         Cháu đã nhét đầy lựu đạn vào đây. Ngay khi cảm thấy rắc rối, lập tức bác ném chúng lên boong tàu phía đàng trước nhé?
Maldini cầm lấy ba lô, lấy ra một trái lựu đạn:
-         Có thứ này thì tốt rồi. Vincenzo thông thạo khu vực gần vịnh và biết cả dòng chảy của nước biển nữa. Nó bơi nhẹ nhàng như một bóng ma vậy.
 
*
Vincenzo bơi dọc mạn con tàu chở dầu khổng lồ, tay cầm quả bom giơ cao qúa đầu. Nó bơi bên chiếc tàu thuỷ cũ kỹ đã gỉ sét. Liếc nhìn lên trên boong tàu và thấy một họng súng máy thò ra ngoài lan can, nó nó quay lưng đối mặt với con tàu, nhẹ nhàng móc trái bom vào vỏ ngoài con tàu, ở nơi nhẵn nhụi nhất. Sau đó dùng băng keo khổ lớn băng nhiều lần dán trái bom thật chặt vào sườn tàu.
Đồng hồ trên qủa bom cho thấy nó còn hai mươi phút để rời đi. Vincenzo ghé tai vào chiếc đồng hồ trên quả bom để chắc chắn rằng chiếc đồng hồ vẫn còn chạy. Nó nhìn lần cuối tên lính Đức đang gác trên boong tàu và nhẹ nhàng bơi đi.
 
*
Connors rót đầy dầu vào đuôi chiếc xe tăng. Anh đổ dầu ướt đẫm vào bộ phận đánh lửa. Anh ôm chiếc can hai mươi lít thật chặt trước ngực, di chuyển thật nhanh mà không gây ra tiếng động. Mắt không rời khỏi nắp chiếc xe tăng, Nunzia và mấy đứa trẻ trốn trong bóng tối phía sau anh, anh bỏ chiếc can rỗng dưới gầm xe rồi bước giật lùi về phía những người trong đội đang đứng chờ. Nunzia đứng đợi anh, cô xách một chiếc can hai mươi lít khác cũng chứa đầy dầu. Cô thì thầm:
-         Đây là can cuối cùng.
-         Bọn trẻ đã biết chúng phải làm gì chưa?
Connors hỏi, đầu hất về phía hai cậu bé đang đứng gần đó. Một đứa lên tiếng:
-         Chúng cháu đã biết mình phải làm gì, đừng có lo cho bọn cháu.
Connors xách can dầu từ tay Nunzia, bước từng bước tiến đến gần chiếc xe tăng, mở nắp can, rót dầu thành một đường thẳng nối từ chỗ anh đứng đến cỗ máy câm lặng. Anh biết những kẻ canh chừng cho chiếc xe chỉ có mỗi hai tên lính ở trong xe mà cả hai đều đang ngủ gục. Còn một nhóm ba tên lính khác đã đến bên con tàu chở dầu ở đàng kia chuyện gẫu với mấy tên lính khác. Anh nhìn con tàu chở dầu lừng lững trong đêm. Anh tự hỏi cái quả bom tự chế của Vincenzo liệu có đủ sức mạnh gây tổn thất cho con tàu khổng lồ đó hay không. Quay lại với mấy người trong đội, anh đặt chiếc can rỗng xuống đất, nhìn kỹ trên con đường tối, kiểm tra lại vệt dầu thẳng như kẻ chỉ của anh. Anh đưa chiếc quẹt ga cho thằng bé lớn hơn và bảo nó:
-         Nhớ nhìn đồng hồ trước khi hành động, chờ khoảng mười phút rồi quăng lửa xuống ngay chỗ chân cháu đang đứng.
Thằng bé gật đầu, nắm chặt chiếc quẹt ga trong tay.
 
*
Vincenzo ướt như chuột lột và lạnh cóng vì phải bơi một quãng xa, đứng cạnh ông Maldini nhìn Connors và Nunzia đang đi đến gần. Cả hai vừa xuất hiện trên con đường phía tay phải.
Khi chạy về đây Connors đã nhìn đồng hồ. Chiếc kim dài chậm chạp nhích từng chút một. Anh thì thầm:
-         Tới lúc rồi.
Chiếc xe tăng phát nổ làm sáng rực cả một vùng cảng. Dưới chân họ, một bụng lửa lớn bốc thẳng lên bầu trời tối đen. Tiếng còi báo động trên tàu réo lên đinh tai nhức óc, và những ngọn đèn pha bật sáng rọi khắp khu vực cầu tàu. Bọn Đức náo loạn như ong vỡ tổ.
 
 
 
 
 
 
 
Connors nói:
-         Đáng lẽ con tàu kia cũng đã phải nổ tung rồi mới phải chứ. Đồng hồ hẹn giờ cho nổ cùng với chiếc xe tăng kia mà!
-         Kiên nhẫn chút đi.
Ông Maldini nhắc nhở khi họ chạy gấp tới chân đồi gần đó.
Khoảng mười tên lính súng máy lăm lăm trong tay xếp thành hàng dài trên cầu cảng sẵn sàng nổ súng khi thấy bất cứ động tĩnh gì. Hai chiếc xe tăng nghiến bánh xích sắt trên con đường Via Acton, ba chiếc khác chạy thật nhanh trên con đường Via Comlumbo. Tất cả bọn chúng đều được giao nhiệm vụ bảo vệ khu cầu cảng và chiếc tàu chở dầu.
-         Nếu quả bom kia không nổ, chúng ta sẽ không bao giờ đến gần được con tàu nữa – Connors buồn rầu nói.
Vincenzo bảo:
-         Bom sẽ nổ mà.
-         Giờ mà nghe tiếng nổ long trời tôi mới tin lời cậu được, ông tướng ạ! Tôi chỉ thấy một chiếc xe tăng đang lao xuống và mấy tên lính Đức đang chửi rủa om xòm.
Họ đã về đến nơi an toàn trên sườn đồi. Ông Maldini ngồi trên hòn đá to lớn quan sát mọi hoạt động diễn ra ở cầu cảng. Xa xa họ nghe thấy những chiếc xe tăng của quân Đức nã đạn vào những toà nhà đổ nát. Những con đường của thành phố Naples đã trở thành những dòng suối lửa khi quân thù không dừng tấn công, ngay cả khi đêm đã về khuya. Ông Maldini nói:
-         Chúng ta có làm gì đi chăng nữa cũng chẳng mang lại kết quả. Chúng đã thắng, thành Naples đã thất thủ.
-         Cha à, một thành phố chưa thể gọi là thất thủ nếu dân chúng trong thành phố ấy chưa chịu đầu hàng. Bọn Đức kia có thể phá huỷ Naples, nhưng chúng không thể tiêu diệt được chúng ta.
Connors đứng lên nhìn xuống những con đường rực lửa.
-         Đánh đấm như vậy mà bảo là có chiến lược chiến thuật hay sao? Không có tấn công cũng không có phòng thủ. Bọn Đức không đánh nhau để giành thắng lợi, chúng chỉ cốt sao tàn phá được càng nhiều càng tốt.
Nunzia khuyên:
-         Thôi, mọi người hãy đi nghỉ đi. Chuyện chúng ta chiến đấu có hiệu quả hay không để bàn sau. Ngày mai còn nhiều trận chiến đang chờ chúng ta.
Vincenzo đi cách cả nhóm một quãng xa phía dưới chân đồi. Nó nhìn chăm chăm con tàu chở dầu, bên tay phải của nó nắm chắc một bức tượng nhỏ thánh Gennaro.
 
*
Sức ép khủng khiếp của cú nổ hất tung ông Maldini ra khỏi tảng đá. Nunzia cũng lăn xuống đất ngay chỗ đống đá lổm ngổm. Connors bò sát trên mặt đất, khẩu súng trường sẵn sàng trong tay, Vincenzo ngồi trên mỏm đá ở sườn đồi, bức tượng nhỏ bên cạnh nó, mặt nó sáng bừng lên khi thấy ngọn lửa bốc cao từ vụ nổ bên dưới.
Chiếc tàu chở dầu tan xác, thân tàu bị hất lên không trung. Những cuộn khói đặc màu cam sáng rỡ cả khu vực cảng cho thấy cả những hòn đảo nằm rải rác bên bờ biển. Một quả cầu lửa khủng khiếp cuồn cuộn bay lên bầu trời đêm.
Vincenzo cầm bức tượng thánh San Gennaro đưa lên môi nhẹ nhàng hôn ông thần hộ mệnh thành Naples. Nó đứng lên quay về phía Connors, nụ cười rạng rỡ.
-         Cháu đã bảo chú là bom sẽ nổ mà
Connors bảo:
-         Vì cái lý do quái đản nào mà cho tới giờ này nó mới nổ?
Ông Maldini nói;
-         Thế mới là đồng hồ của dân Naples chứ. Chỉ khi nào thích thì mới nổ thôi.
0
CHƯƠNG 32
Ngày 29/9, ngày thứ hai
Bình minh chưa ló dạng, sương mù cùng khói đen tạo nên một bức màn kỳ lạ phủ lên những con đường của phải Naples. Connors đeo khẩu súng máy lên vai, bước qua những toà nhà đổ nát, những góc nhà cháy âm ỉ, anh không sao tính được sự thiệt hại mà quân Đức đã gây ra cho thành phố này. Sau khi bị tấn công, chúng điên cuồng trả đũa. Nunzia bước bên  cạnh anh, hai cánh tay buông thõng bên mình. Cô gái bước đi chậm rãi, anh liếc nhìn cô, mắt cô sáng rực long lanh, thân hình cô đẹp uyển chuyển và khoẻ mạnh. Anh tự hỏi đã có bao giờ mình được sánh vai với một người đẹp như cô hay chưa.
Cô dừng lại trước những bậc cầu thang được trang trí cầu kỳ dẫn đến nhà thờ San Paolo Maggiore. Cô nắm lấy lan can bằng đá nhìn bức tượng một vị thánh, ông giang hai tay ra, đầu ngửa lên trời.
Connors hỏi:
-         Em có khi nào tự hỏi đã có bao nhiêu trái bom rơi xuống thành phố và đã có bao nhiêu chiếc xe tăng bị đốt cháy? Hầu hết các toà nhà nơi đây đã đổ nát cả rồi. Nhưng còn những nhà thờ này vẫn đứng sừng sững như có phép lạ mặc dù mặt tiền lỗ chỗ những vết đạn, dù rằng một vài dãy nhà ngang bị đổ sập, em có biết tại sao lại thế không?
Anh bước đến gần Nunzia. Cô ngước lên nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh. Cô nhìn khuôn mặt cứng cỏi của người lính. Cô đặt tay lên má anh và anh giữ bàn tay của cô ở đó. Connors cúi đầu xuống, họ hôn nhau. Mặt trời lên sau lưng họ, toả ánh sáng vàng xuống thành phố, đây đó vẫn còn lửa cháy. Họ giữ cho nụ hôn kéo dài thêm để cho im lặng và những cảm xúc mãnh liệt làm chủ trong một vài khoảnh khắc, quên đi những hình ảnh khốc liệt của các trận xung đột. Hình ảnh những bạn bè, những người thân trong gia đình, tạm rời xa trong những giây phút ngắn ngủi nhưng ngọt ngào đó. Họ đã tưởng như thế giới chỉ có mình họ, chiến tranh như chỉ tồn tại ở một thế giới nào khác.
Nunzia hơi ngả đầu ra sau, cô gái hỏi Connors:
-         Sau trận chiến này, anh sẽ làm gì? Trở về nhà ư?
Connors lắc đầu:
-         Anh chưa muốn trở về ngay.
-         Anh có cô bạn gái đang chờ ở nhà phải không?
Anh mỉm cười:
-         Câu trả lời là không.
-         Em e rằng có. Có lẽ anh không biết đấy thôi.
-         Sao em tin chắc thế.
Nunzia mỉm cười ấm áp;
-         Vì anh là một người tốt, những người tốt luôn được mọi người yêu thương.
 
*
Mấy tên lính Đức co cụm lại ở sân trước của một toà nhà ba tầng, gần Marigliano Palace. Chúng xả súng máy và bom khói vào tất cả các cửa sổ của toà nhà, bởi chúng muốn ép bọn trẻ con trốn đàng sau những bức tường phải xuất đầu lộ diện. Hai tên lính bước vào dãy hành lang mờ tối phía bên cạnh xuyên qua làn khói dày đặc. Những đôi giày  cao cổ của chúng nghiến trên mảnh kính vỡ. Một trong hai tên lính đó nhìn thấy những bóng đen nhỏ thó núp sau những đống đá. Hắn mở khoá an toàn khẩu súng và quay về phía những bóng đen ấy.
Dante và Fabrizio cố nín thở. Chúng nghe thấy tên lính kia dừng lại. Dante thò tay sau lưng lôi ra một khẩu súng lục cũ, nó vỗ vai Fabrizio và chĩa súng về phía cánh cửa ra vào đàng xa.
Fabrizio nhìn lên Dante lắc đầu, nó quá sợ hãi nên không cử động nổi. Dante cầm lấy tay Fabrizio lôi nó chạy vào hành lang, Dante thì thầm:
-         Chạy nhanh lên!
Tên lính Đức nã súng vào hai đưa trẻ đang chạy trốn, hắn đuổi theo chúng. Hai đứa chạy về phía cánh cửa bằng sắt cài then chặt ở cuối con đường tối. Dante đến trước, nó không làm sao kéo được cánh cửa nặng nề bằng sắt. Quay lại nhìn thấy tên lính Đức phía xa, nó chộp lấy tay Fabrizio và giục:
-         Nhảy lên tay tớ đi! Bám lấy bờ tường phía trên rồi trèo qua. Như thế cậu sẽ được an toàn.
-         Thế còn cậu thì sao? – Fabrizio hỏi lại, môi run run.
-         Tớ sẽ ở lại đánh nhau với tên Đức kia – Dante trả lời, nhét khẩu súng vào lưng quần.
-         Để tớ ở lại với cậu.
Dante ôm lấy vai bạn.
-         Tớ là loại người nào hả? Tại sao tớ không thể che  chở được cầu thủ bóng đá tài ba nhất của Naples. Cậu đi đi, Fabrizio, để tớ lo liệu với tên Đức đàng kia.
Nó nâng thằng bé lên vai, túm lấy mắt cá chân Fabrizio đẩy lên cao.
-         Với tay lên đi, cố lên!
Những ngón tay của Fabrizio đã với tới rào chắn phía trên. Nó đứng trên vai Dante, nhún mạnh chụp lấy thanh sắt.
-         Tớ làm được rồi.
Nó nói rồi đu người qua rào chắn, tay cố đẩy cánh cửa sổ phía trên cao.
Dante quay lưng nhìn tên lính Đức đang đứng đối diện với nó, khẩu súng máy chĩa thẳng vào ngực nó.
Tên lính Đức ngước nhìn lên thấy Fabrizio chưa mở được cánh cửa sổ, nó cứ lắc mãi nắm đấm cửa. Tên Đức nâng súng lên chĩa vào thằng bé bên cánh cửa sổ. Dante quờ tay ra sau lưng, rút khẩu súng lục ra.
Trong bóng tối, con chó ngao lao thẳng ra.
Con chó nhảy chồm lên ngực tên lính Đức, cả thân hình nó đè lên trên tên lính, cả hai nhào xuống mặt đất. Khẩu súng máy văng vào tường. Hàm răng sắc nhọn của con chó dí vào cổ tên Đức. nó dễ dàng cắn đứt cổ áo bộ quân phục của hắn. Tên Đức cố đẩy hàm răng con chó ra. Nhưng con chó không động đậy mảy may. Nó hết hất đầu sang trái lại sang phải. Dưới hàm răng của nó, tên lính Đức chẳng khác nào một con rối bị rách tả tơi.
Dante chạy tới nhặt khẩu súng máy quẳng cho Fabrizio. Thằng bé đưa hai tay chụp lấy khẩu súng, lưng nó dựa vào cánh cửa đóng kín. Dante bảo:
-         Dùng báng súng như cái búa ấy. Nện mạnh vào cánh cửa đi. Một khi cậu đã vào được bên trong, hãy chạy ra mặt tiền của toà nhà, xuống đường ống cống ngầm, tới đó thì bọn Đức không bắt được cậu đâu.
Fabrizio khẩn khoản:
-         Hãy đi với tớ đi!
-         Tớ không thể nhảy cao đến thế được. Tớ sẽ đến con hẻm gần đây và tìm đường xuống tầng hầm. Đừng lo cho tớ.
-         Còn con Benito thì sao?
-         Cái gì?
-          Con chó đó.
Fabrizio chỉ tay vào con chó ngao vẫn còn đang cắn xé cổ họng tên lính Đức.
-         Cậu hãy dẫn nó đi cùng và bảo vệ cho nó.
Dante nhẹ nhàng lôi con chó tránh xa cái xác chết bất động của tên lính.
-         Hình như nó chẳng cần bất cứ sự giúp đỡ nào đâu.
 
*
Ông Maldini và Vincenzo nhìn dãy xe điện lặng im xếp thành hàng dài trên đường Via del Tribunali. Đường dây điện phía trên cao đã bị cắt hết.
-         Chúng ta có thể dùng sáu toa xe này làm chướng ngại vật chặn ngang các ngả đường – ông Maldini nói. Ông quan sát bảy con phố nhỏ dẫn vào trung tâm quảng trường chính.
-         Chỉ có mỗi cách chặn xe tăng lại là đẩy những toa xe này ra giữa đường và chất đầy mìn trong đó.
-         Không có dây điện làm sao xe chạy được? – Vincenzo hỏi.
-         Chúng ta dùng sức người đầy xe.
Ông Maldini tuyên bố. Ông đi vòng quanh một xe điện, đưa tay vuốt ve lớp sơn màu đỏ của toa xe và nhìn Vincenzo.
-         Chúng ta có nhiều người và ta còn có cả một chiếc xe jeep. Tất cả những gì chúng ta cần là dây thừng. Những toa xe này tuy cũ kỹ nhưng khá chắc chắn. Xe tăng có thể đè bẹp những toa xe này mà tiến lên phía trước, nhưng có làm thế chúng cũng phải bở hơi tai. Xe tăng có thể phát nổ nếu như có một quả mìn hay lựu đạn gì đó.
-         Nếu ngay cả khi có sẵn dây thừng và xe jeep giúp đỡ thì cũng khó lòng đẩy được những toa xe này ra ngoài con hẻm đàng kia – Vincenzo lắc đầu nói.
-         Bằng mọi cách mà đẩy chúng chứ! – ông Maldini nói nghiêm nghị.
-         Đó không phải là một chiến lược chiến thuật có hiệu quả - Vincenzo nhận xét.
Ông Malidini trả lời:
-         Và chúng ta cũng không phải là một đội quân thực thụ.
0
CHƯƠNG 33
Sáu chiếc xe tăng đậu kín quảng trường gần viện bảo tàng khảo cổ quốc gia. Mâm pháo đối diện với toà nhà lớn xây bằng gạch màu đỏ cao hai tầng. Năm mươi tên lính đứng rải rác quanh chu vi của quảng trường. Von Klaus đứng trên chiếc xe tăng mở tung cửa nhìn lên bầu trời. Hắnó bỏ nón ra để mặc cho mặt trời rọi thẳng vào mặt. Hắn nói với Kunnalt đang đứng đối diện trong chiếc xe tăng kế bên:
-         Nếu không có những chuyện rắc rối này, ta sẽ nhớ mãi thời tiết tuyệt vời của nước Ý.
 
*
Bọn trẻ con đứng thành hàng dài xếp dọc theo mép sân thượng của toà nhà. Chúng nhìn xuống bọn lính đang tiến đến mỗi lúc mỗi gần. Tay chúng quấn những mảnh vải rất dầy, dưới chân chúng, những chiếc nồi to lớn chứa nước sôi đã chuẩn bị sẵn sàng. Một thằng bé trong hàng nói lớn:
-         Chờ cho bọn lính bước lên bậc tam cấp, khi đó hãy hất nồi nước xuống.
Hơn mười tên lính đi đều tới bậc tam cấp dẫn lên hai cánh cửa được trang trí cầu kỳ của viện bảo tàng. Ba tên trong số chúng được trang bị súng phun lửa. Trên đầu chúng, bọn trẻ vật lộn với mấy cái nồi nước cồng kềnh. Hai đứa nhỏ tuổi nhất kiểm tra những nồi nước đang sôi trên đống lửa cháy âm ỉ giữa sân thượng.
-         Cố giữ ngọn lửa cháy thêm vài phút nữa.
Thằng bé chỉ huy nói.
-         Lôi cái nồi lớn ra ngoài mép sân.
Một thằng bé rên rỉ:
-         Em không thể giữ được quai nồi lâu hơn nữa. Hơi nóng làm tay em bỏng rát mặc dù chúng đã được cuốn bằng những lớp vải dày như thế này.
Thằng bé chỉ huy ra lệnh:
-         Cho bọn chúng tắm nước nóng đi. Giữ chân cho thật chắc vào kẻo té nhào xuống dưới. Chỉ cần nước ào xuống dưới kia là đủ, không cần người xuống dưới đó theo đâu.
Nước nóng ào xuống như một dòng suối nhỏ. Dòng nước dội thẳng lên mấy tên lính đang lò dò bước lên bậc tam cấp. Bọn trẻ chạy khỏi sân thượng về phía mép đối diện. Nơi đó có mấy sợi dây thừng bền chắc cột dưới tháp chuông. Bọn trẻ túm lấy mấy sợi dây nhảy ào ra khỏi bức tường của viện bảo tàng, tuột xuống dưới, bỏ lại đàng sau những nồi nước khô cạn và những đống lửa cháy âm ỉ.
Ba tên lính chĩa súng lên mái nhà. Đạn của chúng cày những gờ đá được chạm khắc công phu. Ba tên lính khác chạy lên bậc tam cấp, tiến đến phía hai cánh cửa đóng kín. Một nhóm khác chạy theo. Khi thấy Von Klaus và Kunnalt vẫy tay như điên giục giã, tên lính đi đầu túm lấy cái nắm cửa mạ bạc giật mạnh, cánh cửa mở bung ra.
Một tiếng nổ lớn làm cánh cửa bật tung ra, nó nặng nề rơi rầm rầm xuống bậc thềm. Cánh cửa nặng nề đè lên thân hình của ba tên lính, bốn tên khác chết ngay tại chỗ. Thi thể chúng nằm dang tay dang chân ngay lối cửa ra vào mù mịt khói. Von Klaus nắm chặt tay đấm vào mạn sườn chiếc xe tăng. Hắn nổi cơn thịnh nộ vì tận mắt chứng kiến chiến thuật tác chiến thành công của bọn trẻ con đường phố.
Tên chỉ huy gào lên:
-         Kunnalt, phải tìm cho ra mấy thằng nhãi đó. Không thể để những chuyện như thế này tiếp tục xảy ra!   
 
*
Một dãy cầu tàu bỏ hoang lâu ngày dọc theo con đường Via Francesco Cariacciolo đóng cửa im ỉm tối đen. Ánh mặt trời chói chang buổi trưa không thể xuyên nổi những tấm màn pano dày và đống đá trải dọc móng tường. Carlo Petroni đứng giữa căn phòng lớn trung tâm của khu nhà. Căn phòng này trần cao, nền nhà ẩm ướt. Thằng bé đứng quay lưng về phía biển, mắt nó chăm chú nhìn sâu vào bóng tối, nó quay đầu khi nghe thấy tiếng bước chân đàng sau nó và một bộ quân Mỹ xuất hiện.
Carlo nói bằng thứ tiếng Anh đặc sệt:
-         Đốt đèn lên thì có chết ai đâu. Tôi luôn luôn muốn nhìn mặt người tôi đang nói chuyện.
Connors nói, anh đứng cách Petroni khoảng mười bước chân:
-         Bây giờ là thời chiến, cậu không thể có được bất cứ thứ gì cậu muốn.
Carlo bảo:
-         Tôi đến như đã hứa. Đúng 12 giờ trưa, không mang súng và đi một mình.
Connors bước ra khỏi bóng tối, anh đến bên Carlo nói:
-         Cậu có nhắc đến một chiếc xe tăng, và tôi rất tiếc chưa hề nhìn thấy một cái nào như thế.
-         Mang xe đến đây quả thật ngu xuẩn – nó cố giữ giọng bình tĩnh, quan sát nét mặt người lính Mỹ.
-         Nó ở một nơi mà cả hai chúng ta đều có thể đến đó một cách dễ dàng, nếu chúng ta đi đến một thoả thuận nào đó.
-         Nếu cậu nói dối thì cậu là một tên xuẩn ngốc, Franco không tin cậu, Vincenzo không biết cậu và chỉ mới gặp cậu, tôi cũng không ưa cậu rồi. Vậy cậu phải cố gắng tự chứng minh bản thân mình là một người đáng tin cậy.
Connors nhún vai vẻ hờ hững:
-         Tôi là một tên trộm, nhưng tôi là ai thì đâu có quan trọng gì, điều quan trọng là ở chỗ trong tay tôi đang có thứ gì kia.
-         Tại sao cậu không khoe chiếc xe tăng đó ngay từ đầu? Cậu không thể gây ấn tượng với tôi, khiến tôi tưởng rằng cậu là một người dám hy sinh mạng sống của mình để chống trả với bọn Đức.
-         Tôi cũng như những đứa trẻ sống lang thang trên đường phố kia mà thôi. Tôi cũng muốn bọn Đức cút ra khỏi Naples.
Connors hỏi:
-         Cậu định đem xe tăng đổi lấy cái gì?
-         Tôi chỉ muốn giúp một tay để các người thực hiện được ước mơ của mình. Tôi có thể vào gặp viên đại tá người Đức và tôi cũng có thể đến gặp các anh nữa. Không một ai trong các anh có thể làm được điều này.
Connors hit một hơi rồi bước lùi lại:
-         Không thể thoả thuận theo kiểu này được. Cậu có thể về phía chúng tôi hoặc cậu theo bọn Đức. Nhưng chúng tôi không cho phép cậu bắt cá hai tay. Đó là một trò bỉ ổi, đặc biệt là trong chiến tranh. Người đầu tiên ra khỏi căn nhà này là cậu.
Carlo nói:
-         Anh đang quyết định vội vã và đang mắc phải sai lầm lớn đấy.
Tiếng Vincenzo vang lên ở trong góc cùng của căn phòng, nó bước lên phía trước, Franco ở ngay bên cạnh nó.
-         Chúng tôi đã lấy được chiếc xe tăng của cậu rồi!
Carlo suy nghĩ một lát, nó không biết đối phương nói thật hay nói đùa, nó nói:
-         Các người đâu biết nơi giấu cái xe tăng đó!
Cửa bật mở, ánh mặt trời rọi vào trong phòng lớn. Carlo đưa tay lên che mắt, nhìn chiếc xe tăng của Đức đậu bên hai cánh cổng sắt. Ông Maldini mở nắp xe, Connors bước qua mặt Carlo đi về phía chiếc xe tăng. Khẩu súng trường lắc lư bên cạnh anh, chiếc mũ sắt treo trên báng súng, anh quay lại nhìn Carlo lúc này đang run lên bần bật. Connors cười dí dỏm nói:
- Tôi không hề biết chuyện này. Nhưng theo tôi đoán thì cậu không thành phố là tên trộm giỏi nhất thành Naples.
 
*
Connors dựa lưng vào chiếc xe tăng hút thuốc, súng và nón ở dưới chân anh. Anh nhìn Dante ngồi ngay trên mui xe, tay cầm một mẩu than củi vẽ những đường kẻ mảnh lên tờ giấy. Ông Maldini đứng trên cửa xe tăng, chống cằm nhìn xuống dưới.
Ông Maldini nói:
-         Này anh bạn bé nhỏ, một ngày nào đó những bức tranh vẽ bằng mẩu than bé nhỏ của cháu sẽ được treo ở các phòng tranh lớn.
Thằng bé nhìn Connors, chỉ tay vào bức tranh của nó rồi hỏi:
-         Tiếng Anh gọi cái này là cái gì hả chú?
Connors đáp:
-         Là súng cao su. Chú thường nhìn thấy những vũ khí thô sơ đó trong những cuốn phim Robin Hood, vị anh hùng thời xưa đó đã từng làm cho giới phong kiến Anh khốn đốn.
Vincenzo nói:
-         Và nó cũng sẽ làm cho quân Đức khốn đốn.
Ông Maldini bảo:
-         Trong phim, ta thấy những vũ khí thô sơ này bắn hạ gục những người đàn ông khoẻ mạnh nhất. Nhưng làm thế nào để bắt một chiếc xe tăng dừng bước đây?
Connors đáp:
-         Nếu đứng từ trên cao bắn xuống và chọn được góc bắn tốt, chú tin rằng những khẩu súng thô sơ này cũng gây thiệt hại chứ chẳng chơi, nhưng các cháu cần thay thế những hòn đá nhỏ bằng những thứ khác đi.
Vincenzo nhìn ông Maldini và Connors rồi hỏi:
-         Nếu như chúng cháu làm một khẩu súng lớn rồi đặt một trái bom vào trong đó thì sao nào? Chúng cháu đã lượm được 150 trái bom trên những quảng trường lớn. Cho đến nay chúng cháu mới sử dụng 60 ngòi nổ của trái bom đấy. Có vài trái bom không sử dụng được, nhưng hầu hết chúng đều trong tình trạng khá tốt. Nếu cháu đặt một trái bom vào một cây súng cao su khổng lồ, nó có thể phá huỷ cả một chiếc xe tăng.
Connors đáp:
-         Chúng ta quên mất một điều, làm sao chúng ta có thể có được một khẩu súng lớn tới cỡ đó, súng nhỏ chúng ta còn thiếu nữa là.
Ông Maldini nói:
-         Rồi anh sẽ sớm được trông thấy nó thôi. Chúng ta có gỗ, dây thừng và bánh xe. Chỉ cần khoảng một chục thằng bé làm việc trong một nhà kho ở Villa Rione là có ngay một khẩu súng anh cần. Thậm chí chúng còn làm xong trước khi trời tối nữa kìa.
Connors phân tích:
-         Mỗi một trái bom nặng hơn 200 ký, ta phải cần tới một cái ná bắn đá mới có thể phóng đi một trọng lượng lớn như thế.
Ông Maldini bảo:
-         Chuyện đó đã có quân Đức giúp cho rồi. Đêm hôm qua bom đạn của chúng đã phá huỷ nhà thờ Gesù Vechio làm tháp chuông nhà thờ đổ sập, chuông thì văng ra ngoài quảng trường. Những cái chuông này đủ nặng để chằng dây phóng trái bom ra.
Franco nhận xét:
-         Bọn Đức mang mìn, lựu đạn và súng trường đến đây dâng cho chúng ta. Giờ chúng lại cho chúng ta trái bom và cả một chiếc xe tăng. Ta  càng mạnh lên trong lúc chúng bị yếu đi.
Connors cảnh cáo:
-         Đừng có mừng vội. Ngay bây giờ chúng đang toả ra các nẻo đường của thành phố. Khi chiếc tàu dầu nổ tung, chúng sẽ còn thắt chặt vòng vây hơn nữa, những trận chiến sẽ bắt đầu nổ ra ở trung tâm thành phố. Chúng đang cố bóp nghẹt chúng ta, buộc chúng ta phải ở yên một chỗ, chống đỡ lẻ tẻ, và như vậy chúng đang ở thế thuận lợi. Và như vậy, ta đáng chúng có hiệu quả hơn nếu ta xé nhỏ bọn chúng. Ta có thể đánh chớp nhoáng và sau đó bỏ chạy trốn thật  nhanh. Nhưng bây giờ chúng co cụm lại, các cứ điểm của chúng đông người hơn, trả đũa quyết liệt hơn. Ta không thể làm cho chúng tổn hại mà không hy sinh đồng đội của mình.
Vincenzo nói:
-         Đã tới lúc thay đổi chiến thuật của chúng ta. Franco đã tập trung được lũ chim bồ câu về. Những con chim này sẽ mang thư đi đến những địa điểm khác nhau, cách xa nhau khoảng gần một tiếng di chuyển.
-         Như vậy khi kế hoạch thay đổi, ta có thể thông báo cho nhau.
Connors bảo:
-         Ta phải nhìn địch mà phản ứng. Ta phải biết mình định làm gì khi biết trước bọn chúng sẽ làm gì. Nếu chim bay gần một tiếng đồng hồ, cứ cho là 45 phút đi, mới tới nơi cần đưa tin, thì ta có 45 phút để quyết định cho kế hoạch sắp tới.
Ông Maldini nói;
-         Và chúng ta phải có thêm nhiều chim bồ câu hơn nữa để làm nhiệm vụ liên lạc.
Connors đứng dạng chân nhìn xuống miệng cống bên dưới:
-         Chúng ta cần phải sử dụng cả những đường cống ngầm này nữa. Chúng ta dùng chim bồ câu đưa thư bằng đường không, còn Angela sẽ lợi dụng những con chuột cống dưới đường hầm này để đưa thư. Đó là cách chúng ta dùng để liên lạc với nhau. Hãy giữ liên lạc trong bất cứ hoàn cảnh nào, đừng để bị tắc nghẽn thông tin. Mỗi giây phút trong cuộc chiến diễn ra thì tất cả người của chúng ta nên biết chính xác mình đang ở đâu và làm gì. Chúng ta phải làm cho bọn Đức ngạc nhiên trước khi đưa  bọn chúng vào chỗ chết.
Vincenzo nói:
-         Chúng ta có thể liên lạc với nhau mà bọn Đức không bao giờ biết. Thông tin di chuyển trên đầu chúng và dưới chân chúng mà chúng không bao giờ biết được. Franco, những con chim bồ câu của cậu có thể bay bao xa để mang thông tin đi rồi mang về?
-         Khoảng một trăm dặm.
Ông Maldini hỏi:
-         Cậu muốn bọn bồ câu mang thư tới đâu?
-         Tới Salerno – Connors đáp.
*
Nunzia ngồi bên một chiếc bàn nhỏ trong một gian bếp cửa đóng kín ở trong một căn hộ đối diện với quảng trường Matteotti, trong tay cô là một ly rượu vang đỏ. Connors ngồi đối diện với cô, anh đang lắp đạn vào súng của mình, sắp tới sẽ có thêm nhiều trận đánh ác liệt nữa. Gaspare, một trong những cậu bé dũng cảm nhất của nhóm đã bị chết. Nunzia nhìn kỹ khuôn mặt của Connors, vẻ quả quyết của anh không che giấu được nỗi buồn không sao tả nổi.
Cô gái nói:
-         Chuyện sinh tử không còn là điều gì quá mới mẻ đối với chúng em,
Tụi em đã sống cận kề với cái chết trong nhiều năm nay, cả già lẫn trẻ, trong đội quân này.
Connors ngước mắt lên nhìn cô gái:
-         Đối với anh, chết chóc cũng chẳng phải là chuyện gì mới lạ. Kể từ khi anh khoác lên người bộ quân phục này, anh đã phải chứng kiến nhiều cái chết khủng khiếp. Nhưng đó là một người lính chứng kiến sự ra đi của đồng đội mình. Anh không nghĩ có chuyện gì đau đớn hơn cho bằng phải nhìn một đứa trẻ ngây thơ vốn chẳng có lợi lộc gì trong cuộc chiến tranh phải chết ngay trước mắt mình. Anh không biết anh có được lòng can đảm như mọi người trông chờ để cứ tiếp tục chiến đấu mà không mất đi niềm hy vọng. Bọn trẻ con có niềm can đảm đó, và cả em cũng thế.
Nunzia đưa tay vuốt tóc anh:
-         Chúng em đã làm anh phải khổ tâm. Bắt anh phải chiến đấu và cư xử như một chiến binh, sự có mặt của anh ở đây rất là quan trọng đối với tụi em, và em đoán tụi em cũng là một phần không thể thiếu trong đời anh suốt những ngày này. Điều đó làm cho nhiệm vụ của anh khó hoàn thành hơn. Anh sẽ chiến đấu với tâm trạng nhẹ nhõm hơn nếu anh không phải quan tâm đến những người chung quanh.
Connors nhẹ nhàng nắm những ngón tay của cô gái, dịu dàng ghé má anh sát vào khuôn mặt của Nunzia. Anh kéo cô lại gần và hôn cô trong ánh sáng lung linh của ngọn nến trong phòng. Cô nồng nàn đáp trả lại nụ hôn của anh. Vòng tay của người này quấn chặt lấy cơ thể của người kia. Nunzia thì thầm:
-         Cuối phòng có một chiếc giường nhỏ.
Connors gật đầu, vuốt ve khuôn mặt mịn màng và làn da trắng ngần nơi cổ cô gái. Họ im lặng bước đi trong căn phòng trống trải với ánh nến lung linh, bỏ lại đàng sau bao nhiêu súng ống cùng lựu đạn. Cả hai ngả người trên giường, mặc cho tình yêu chôn chặt bấy lâu được tự do bay bổng trong đêm khuya thanh vắng.
0
CHƯƠNG 34
Tại lữ đoàn Thần Sấm số 45 ở Salerno, một anh lính trẻ đứng nghiêm, cặp mắt sợ sệt của anh liếc nhìn căn lều đầy những bản đồ, bàn ghế và những mảnh giấy vò nhàu nát. Anh lính vốn là tân binh của lữ đoàn này.
Chỉ huy trưởng Anders đặt cuốn quân lệnh xuống bàn, điếu thuốc gắn trên khóe miệng ông, ông nói vẻ nôn nóng:
-         Nào, báo cáo đi.
Anh lính nói:
-         Một người dân địa phương mang đến doanh trại chúng ta một con chim bồ câu, thưa ngài. À, mà thật ra là hai con cơ.
Anders hỏi:
-         Ông ấy muốn tôi làm gì với con chim đó? Nấu món chim bồ câu hầm chăng?
-         Không, thưa chỉ huy. Chúng là những con chim bồ câu đưa thư và những lá thư chúng mang tới được viết bằng tiếng Anh.
Anh lính cho tay vào túi áo rút ra hai tờ giấy cuộn tròn, anh đưa nó cho Anders, ông giật lấy mảnh giấy từ tay anh và đọc cả hai tờ. Một nụ cười thật tươi, rạng rỡ trên khuôn mặt vị chỉ huy trưởng.
Anders hỏi:
-         Người mang hai con chim bồ câu đến đây vẫn đứng ngoài kia chứ?
-         Vâng, thưa chỉ huy. Ông ấy hỏi tôi liệu ông ấy có thể cho chim ăn và uống trong lúc tôi đến đây gặp ngài thì có sao không. Tôi bảo ông ấy rằng, không hề gì, cứ làm những gì ông ấy muốn.
Chỉ huy trưởng Anders nói hóm hỉnh:
-         Nếu mấy con chim bồ câu ấy có cần tắm hơi và cạo râu sạch sẽ thì mấy người hãy cứ phục vụ tận tình, chu đáo, làm sao để cho chúng nhanh chóng sẵn sàng bay về với chủ trong vòng mười phút nữa.
Ông Anders ngồi xuống bàn, xé hai mẩu giấy và hí hoáy viết những dòng dày kín hai tờ giấy trắng, rồi ông cuộn chặt lại khiến bức thư giờ đây giống như một điếu thuốc lá. Ông đứng lên trao bức thư cho người lính trẻ:
-         Hãy buộc những bức thư này vào chân hai con chim bồ câu ấy. Bảo người dân địa phương kia cố gắng thả những con chim bay sớm để chúng có thể về tới Naples trước khi trời tối.
-         Tuân lệnh, thưa chỉ huy.
-         Trước khi cậu đi, hãy nối máy cho tôi nói chuyện với bên bộ tư lệnh không quân.
-         Tuân lệnh, thưa chỉ huy.
Anh lính trẻ chào và ra khỏi căn lều. Ông Anders nhìn xuống tấm bản đồ đang trải trên bàn, ông tự nhủ “Chúng ta có thể hoàn tất nhiệm vụ ở cái thành phố khủng khiếp này mà không cần phải đến đó. Cho đáng đời bọn Đức khốn kiếp, chúng sẽ phải đụng độ với một con chim Thần Sấm và giải quyết rắc rối chồng chất sắp tới”.
 
*
Eric Tippler hạ nòng súng máy xuống. Hắn đang đứng trên nóc một cái hồ cá lớn, nhìn một đám trẻ con ăn mặc rách rưới đi tới góc đường, bước thẳng về phía hắn. Hắn giương cao nòng súng, kê vào viên đá trên nóc hồ cá và quay sang tên lính bên cạnh. Tippler bảo:
-         Mày ngắm lấy một đứa.
Hans Zimmler đứng ngay đàng sau Tippler, hai tay khoanh trước ngực.
-         Để cho tao cái thằng đi phía tay phải, dáng cao cao ấy.
-         Mày định bắn vào đầu hay ngực?
-         Vội gì! Chơi đùa một lát đi đã, đầu tiên là cánh tay, sau đó đến chân và cuối cùng là cái đầu.
Tippler thôi không theo dõi động tịnh ở ngoài quảng trường nữa. Hắn nói:
-         Tao thành thạo nhất với việc giết người bằng hai phát đạn. Trước khi tao kịp bắn phát thứ ba thì mấy thằng kia sẽ lôi cái xác chết đi mất.
Zimmler nói:
-         Vậy mày cứ việc trông chờ vào tao. Bỏ luật cá cược hàng ngày đi. Khoản đặt cược sẽ là hai điếu thuốc chứ không phải một.
Tippler ghé mắt nhìn qua khe ngắm:
-         Đặt ba điếu đi?
Zimmler rút ba điếu xì gà trong túi áo đặt bên cạnh báng súng của Tippler.
-         Ba điếu thuốc này sẽ thuộc về mày nếu như thằng bé kia chết sau ba phát đạn của mày.
Tippler bóp cò, viên đạn thứ nhất vút đi. Hắn thì thầm: găm vào chân này!
Thằng bé rách rưới ngã lăn ra đất, hai tay ôm chặt lấy đầu gối. Hai đứa kia đỡ nó lên, lôi nó vào trong chỗ nấp an toàn sau bức tường xây bằng gạch. Viên đạn thứ hai của Tippler găm vào vai thằng bé vừa bị thương khiến nó lảo đảo, ngã ngửa trên mặt đất.
“Phát đạn cuối cùng mới là đáng giá”, tên lính Đức vừa nói vừa bắn viên đạn tử thần vào đầu thằng bé đang nằm sóng soài trên mặt đất.
Tippler buông súng quay sang vơ mấy điếu thuốc. Hăn hỏi:
-         Mày có hộp quẹt không?
Zimmler quăng cho bạn hộp diêm, mắt vẫn chăm chú nhìn xuống quảng trường.
-         Có vẻ như ngày hôm nay mày có nhiều tấm bia di động để mà tập bắn đấy – hắn nói, tay chỉ vào đám trẻ đang chạy tản trên quảng trường.
Tippler đứng lên, điếu thuốc lập loè trên môi hắn. Hắn nhìn xuống quảng trường, bọn trẻ kéo đến mỗi lúc mỗi đông. Chúng tìm những chỗ ẩn nấp an toàn sau những bức tường nhà quanh quảng trường.
Hắn nói:
-         Lũ trẻ kia đâu có đến đây để chiếm cứ cái hồ cá rỗng tuếch này. Chắc chúng nghe tiếng xe tăng đang đi về hướng này nên mới phục sẵn đó thôi.
   Zimmler nhặt súng lên nói:
-         Để tao gọi Zoltan và Glaus đang đứng dưới tầng trệt lên đây. Đã đến lúc sử dụng chiếc thùng đựng đạn một cách có hiệu quả chứ không phải dùng làm ghế ngồi cho hai thằng nhãi đó.
 
*
Wilhelm Glaus vươn vai, gục gặc cần cổ hết sang phải lại sang trái cho đỡ mỏi. Chân phải của hắn gác lên thùng đựng đạn, mùi hôi thối trong cái hồ cá bị lãng quên ám vào vào quần áo và ba lô của hắn. Chưa hết, một đội quân không sao đếm xuể, những con chuột cống diễu hành hết lên lại xuống dãy cầu thang khiến hắn không sao kiên nhẫn nổi nữa. Glaus nhìn lên, hắn nghe thấy tiếng bước chân của Franz Zoltan vọng trên hành lang trống trải. Zoltan đến nơi, cười thật tươi khi thấy Glaus.
-         Dưới quảng trường đông vui nhộn nhịp lắm! Bọn trẻ con chúng ở khắp nơi. Rõ ràng có chuyện lớn sắp xảy ra. Điều đó giải thích cho thắc mắc của mày là tại sao cấp trên cử chúng ta đến đây chỉ có mỗi một việc là ngồi và chờ đợi.
Glaus với tay lấy khẩu súng trường.
-         Chuyện lớn rồi sẽ xảy ra, vấn đề chỉ là thời gian thôi. Nếu tao phải ở lại thêm một ngày ở cái địa ngục trần gian này thì bọn chuột cống sẽ xơi tao vào bữa điểm tâm mất.
Một giọng nói khác lạ vang lên:
-         Đó là lũ chuột Naples.
Ông Maldini nói bằng tiếng Đức. Thân hình ông khuất trong bóng tối, tay ông lăm lăm khẩu súng máy.
-         Lũ chuột Naples không quen với mùi máu Đức của chúng mày
Glaus quay người chĩa súng về phía ông và bóp cò hai lần. Loạt đạn đáp trả tới chỗ hắn từ một hướng khác hẳn. Dưới đáy một cái hồ cá khô cạn, ba viên đạn bay găm vào cổ hắn, hắn buông rơi khẩu súng, ngã ngửa người về phía sau, đầu hắn đập mạnh vào thùng lựu đạn. Zoltan đứng sững sờ ngay tại chỗ, mắt dán chặt vào thi thể bạn hắn vừa đổ vật xuống.
Ông Maldini bảo hắn:
-         Quay đầu lại, đi về hướng tháp canh.
Zoltan liếc sang bên trái, hắn nhìn thấy Giovani và Frederico bước ra khỏi đáy chiếc hồ cá nhớp nhúa, trong tay chúng là hai khẩu súng máy. Lúc này chúng đang bình thản bước đến chỗ thùng lựu đạn.
Ông Maldini bước ra khỏi bóng tối, ông nói với hai thằng bé:
-         Các cháu giỏi lắm!
Rồi ông quay lại với Zoltan:
-         Nào, bây giờ đi về phía tháp canh. Đã tới lúc gặp gỡ với bạn bè của mày rồi đấy.
Zoltan gật đầu. Bậc thang bằng đá rộng thênh thang.
 
*
Connors nhìn lên toà nhà oai nghiêm bên quảng trường dưới khu đất rộng mênh mông, phía dưới, sáu chiếc xe tăng dàn ra thành hình bán nguyệt vây lấy khu vực sở thú. Anh nhìn mười đứa trẻ vây quanh anh, chúng đang nằm sấp, súng giương lên sẵn sàng. Đúng như Connors đoán, Von Klaus đã biết cách đề phòng sau nhiều lần nếm đòn của quân du kích. Lần này, tại mỗi cứ điểm ở mỗi quãng, hắn tăng cường thêm lính và đạn dược.
Nhưng đồng đội của anh cũng có cách thích ứng riêng. Connors biết có rất nhiều đứa trẻ vẫn còn nhút nhát, chưa quen với súng đạn. Tuy nhiên một nhóm các nhân vật chính với các tấm gương sáng như Vincenzo và Angela, chiến đấu rất tự tin.
Franco đến bên Connors, nó đeo hai khẩu súng máy, một thắt lưng đầy lựu đạn. Xe tăng tới rồi. Nó chỉ cách mấy cái xe tăng này khoảng 50 mét. Ông Maldini sẽ đứng trên mái nhà ra hiệu cho mọi người nổ súng đồng loạt.
Connors gật đầu, anh liếc nhìn Nunzia ở phía bên kia quảng trường. Cô đang nấp sau một bức tường đá, súng máy sẵn sàng trong tay. Bốn cậu bé trốn trong bóng tối, sau lưng cô. Cô nhìn anh, vẫy tay với anh, miệng nở một nụ cười tươi tắn làm sáng bừng khuôn mặt của cô.
 
*
Ông Maldini dí súng vào sau lưng Zoltan, ông đứng cùng với tên lính Đức trên bậc cầu thang. Cả hai có thể nghe tiếng bước chân đến mỗi lúc mỗi gần. Ông Maldini hơi ngoái đầu ra sau thấy Giovani và Frederico trốn rất kỹ dưới gầm cầu thang, họng súng gác lên thùng lựu đạn. Ông nói nhỏ vào tai Zoltan:
-         Mày phải nhớ, tao không cần biết chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng tao chắc chắn mày sẽ chết trước tao đấy, hiểu chưa?
Tên lính Đức cong lưng xuống, hắn sững sờ khi nghe giọng nói của Zimmler:
-         Glaus, Zoltan, đã tới lúc phải ra ngoài đánh nhau rồi. Xe tăng đã đến quảng trường, mấy thằng nhãi con hay gây phiền nhiễu cũng có mặt rồi đấy. Tao muốn tụi mày khiêng thùng lựu đạn lên đây.
Ông Maldini thì thầm bảo Zoltan:
-         Trả lời hắn đi. Hãy nói mày đang tới. Trả lời thật to để hắn có thể nghe được tiếng của mày.
Zoltan la lớn:
-         Tụi tao đang mang lựu đạn lên đây.
-         Mang một mình nổi không?
Ông Maldini dí súng vào gáy Zoltan:
-         Bảo thằng đó xuống đây. Nói với nó là mày tìm thấy rất nhiều rượu và mày hỏi nó rằng phải làm gì với số rượu ấy.
Zoltan đưa tay lên lau mồ hôi trán và la lớn:
-         Mày có muốn tụi tao mang cả lựu đạn và rượu lên trên đó không? Sáng sớm ngày hôm nay thằng Glaus tìm được một thùng rượu giấu dưới hồ cá lớn.
Ông Maldini nghe thấy tiếng bước chân đi xuống, ông quay đầu ra hiệu cho hai thằng bé chuẩn bị bắn. Giovanni và Frederico chĩa súng lên cầu thang tối. Zimmler ló mặt ra, khẩu súng vung vẩy bên sườn, ông Maldini nhìn hai thằng bé và gật đầu. Hai viên đạn bay ra và găm trúng đích.
Ông Maldini nói với hai đứa, họng súng vẫn dí vào gáy của Zoltan:
-         Các cháu hãy lấy súng và băng đạn của hắn rồi tiếp tục đi đi. Chúng ta còn một tên lính Đức nữa phải giải quyết.
Frederico chĩa nòng súng trường về phía Zoltan và hỏi:
-         Thế còn tên này?
Ông Maldini bảo:
-         Đừng có lo, hắn sẽ bị trói gô lại và bị nhét giẻ vào trong miệng. Vả lại ngồi dưới này hắn cũng chẳng cô đơn lắm đâu. Một đội quân chuột cống sẽ theo dõi nhất cử nhất động của hắn.
 
 
*
Tippler nhìn thấy người lính Mỹ chạy ngang qua quảng trường. Không tin vào mắt mình, tên lính bắn tỉa chỉnh lại  góc nhắm, hắn nói một mình: “Mày đây rồi, con ma trong thành phố Naples. Không biết tên Zimmler kia phải mất bao nhiêu thuốc lá để đổi lấy mạng sống của mày trong vụ cá cược với tao”.
Tippler nheo mắt ngắm thật kỹ.
Giovanni và Frederico di chuyển thật chậm về phía tên lính Đức, lưng chúng dán chặt vào tường. Thằng bé lớn hơn giật tay Frederico và gật đầu. Hai đứa phóng ra từ trong bóng tối, cùng nhào vào tấm lưng của tên lính Đức, chúng ngồi lên lưng hắn đúng vào lúc hắn bóp cò. Một loạt đạn nổ giòn, khẩu súng rơi ra ngoài sân thượng. Frederico nhặt một hòn đá và đập không tiếc tay lên đầu, lên gáy của tên lính Đức. Tippler vẫn còn ngỡ ngàng, không biết chuyện gì xảy ra. Giovanni giật lấy băng đạn của Tippler, rồi nó cúi xuống vật ngửa tên lính vừa ngất đi. Frederico quăng viên đá ra xa. Nó đến bên Giovanni và hai thằng bé ráng sức lôi tấm thân kềnh càng bất động của tên lính và quăng ra ngoài tháp canh. Thi thể của Tippler giờ chỉ còn là một đống nhầy nhụa máu.
Giovanni và Frederico lau mồ hôi chảy nhễ nhại  trên mặt. Chúng quay lại thấy ông Maldini khệ nệ bưng thùng lựu đạn. Ông đặt thùng xuống cạnh một cái cột bằng đá, rút một trái lựu đạn ra, ông ngó xuống quảng trường. Những chiếc xe tăng đang trút cơn thịnh nộ của chúng vào những toà nhà cổ kính. Những tên lính Đức được trang bị bằng súng máy đang đưa mắt tìm bọn trẻ con trên quảng trường gần đài phun nước. Ông đã nhận ra Connors và Nunzia. Ông kiểm tra đồng hồ rồi rút chốt lựu đạn quăng xuống dưới  miệng nói:
-         Đã đến lúc phối hợp tác chiến với đồng đội của ta rồi.
 
*
Connors chĩa khẩu súng máy vào chiếc xe tăng đang tiến tới và liên tiếp nhả đạn. Nhìn lên anh thấy một tên lính Đức đang rơi tự do từ trên tháp canh xuống. Anh lùi lại, cầm tay Nunzia và kéo cô gái đi cùng với anh khi xác của tên lính rơi xuống đất.
Nunzia bắn năm sáu loạt đạn vào quân thù rồi nhìn lên tháp. Cô nhìn thấy cha mình đang đứng trên cao quăng lựu đạn xuống. Cô hét lên:
-         Tên lính kia chỉ là khai vị, bây giờ mới đến món ăn chính.
Quả lựu đạn đầu tiên nổ khiến ba tên lính đổ vật xuống, mặt úp xuống đất, chết không kịp ngáp. Hàng chục quả lựu đạn tiếp theo gây thiệt hại không nhỏ cho quân Đức. Chỉ trong một vài phút, trên quảng trường xuất hiện một đội quân đông đảo toàn những đứa trẻ rách rưới. Chúng chui từ hệ thống cống ngầm của thành phố dưới mặt đất, ào ra từ những dinh thự bốc lửa, nhảy xuống từ những mái nhà đang bốc khói đen mù mịt. Đứa trẻ nào cũng có súng trong tay, và bây giờ kẻ bị bao vây lại là bọn lính Đức. Connors chạy đến bên một miệng cống nhận một bao tải lựu đạn từ tay một cậu bé rồi quay trở lại với chiếc xe tăng của Đức. Quay sang phía tay phải, anh thấy một trận mưa những chai chứa đầy dầu hoả rót thẳng xuống hai chiếc xe tăng còn lại, khi nòng súng của hai chiếc xe tăng này đang di chuyển từ những toà nhà trước mặt xoay sang chĩa xuống đám trẻ con. Connors rút chốt hai quả lựu đạn rồi quăng vào miệng xe tăng đã mở sẵn. Từ bên sườn chiếc xe tăng ấy, anh nhảy xuống đất, một tiếng nổ lớn rền vang trước khi chân anh kịp chạm đất.
Những chiếc xe tăng còn lại co cụm lại, những tên lính súng ống đầy người bám sát theo đuôi những chiếc xe tăng ấy. Chúng lấm lét quan sát quảng trường rộng lớn trước khi nhả đạn. Chỉ mấy phút trước đây thôi, chúng đã tưởng quảng trường này đã thuộc về chúng. Đột nhiên một chiếc xe tăng với nòng pháo giương cao chặn ngang đường chúng. Vincenzo đứng trên cửa xe tăng ló đầu ra, một cặp ống nhòm lủng lẳng trên cổ của nó.
Qua khói lửa đang bốc lên cao, Nunzia quan sát chiếc xe tăng địch và hỏi Connors:
-         Theo phán đóan của anh, liệu bọn trẻ có được bình an vô sự không?
Connors gật đầu.
-         Vincenzo cừ lắm. Người Mỹ có tướng Patton, người Anh có Montgomery và thành Naples có Vincenzo. Không dễ gì qua mặt được thằng bé này.
 
*
Vincenzo cúi đầu nhìn vào  buồng lái của chiếc xe tăng. Dante vừa nhấn nút vừa điều khiển cần số, Claudio và Pepe đứng bên cạnh nó sẵn sàng tiếp đạn cho khẩu pháo. Fabrizio ngồi co ro một góc, con chó ngao nằm dưới chân nó ngọ ngoạy cố tìm một chỗ thoải mái trong khoang lái chật hẹp.
Claudio hỏi:
-         Chừng nào cậu muốn bọn này bắn?
-         Bọn Đức đang đến gần – Vincenzo dõi mắt theo những chiếc xe tăng với đám lính yểm hộ đàng sau.
Pepe hỏi:
-         Theo cậu, liệu chúng có phát hiện ra xe của ta không phải là một trong những chiếc xe của chúng không?
Vincenzo nói:
-         Chúng là những tên lính Đức, không phải là trẻ con.
Dante lùi lại, cố nghiêng ngó, nó bất thần giẫm phải tai con chó, Benito nhe răng giận dữ. Dante hỏi:
-         Fabrizio, tại sao cho con chó này vào đây?
Fabrizio trả lời với vẻ hiểu biết:
-         Để bảo vệ chúng ta.
Vincenzo hét:
-         Chuẩn bị bắn! Dante này, dù cho bất cứ chuyện gì có xảy ra, khi cậu đã nổ súng rồi thì đừng có ngưng lại.
Dante mê mẩn bởi sức mạnh của chiếc xe nhà binh. Nó đứng trên một két rượu nhìn khoảng trống trên quảng trường trước mặt. Những tên lính Đức chạy về phía chúng kéo theo một làn mưa đạn súng trường và cả lựu đạn. Nó quay sang Pepe và Claudio gật đầu. Dante nói:
-         Tra đạn vào nòng đi, nhớ cẩn thận đấy, để đạn bay ra ngoài chứ nó mà tuột vào trong là khốn nạn đấy. Sẵn sàng rồi chờ hiệu lệnh từ trên mái nhà nhé?
Fabrizio hỏi:
-         Anh muốn em làm gì đây?
Dante trả lời:
-         Cứ quan sát Vincenzo, tí nữa súng sẽ nổ rất lớn. Anh có thể không nghe được mệnh lệnh của Vincenzo, em sẽ nghe lệnh thay anh.
Vincenzo hét:
-         Bắn!
Viên đạn đầu tiên bay ra khỏi nòng súng, nó nổ tung ngay phía chân toà nhà. Sức ép mạnh khủng khiếp của viên đạn quật ngã bốn tên lính Đức.
Đám trẻ hò reo vỗ tay ầm ĩ. Claudio vung hai nắm đấm lên trời, con chó ngao cũng sủa theo hưởng ứng. Dante gạt cần số, nhấn hai nút trên bàn điều khiển, mỉm cười thấy chiếc xe tăng chồm lên phía trước. Claudio tra viên đạn mới vào nòng chờ lệnh bắn.
Bọn trẻ con đã cầm chân được quân đội Đức ở quảng trường.
Từ trên tháp canh, ông Maldini vẫn tiếp tục ném lựu đạn. Từ phía sau, Connors và Nunzia hạ gục từng tên lính Đức, ra lệnh cho các cậu bé bắn như mưa về phía xe tăng bằng bom chai và súng phun lửa. Angela làm việc cật lực dưới hệ thống cống ngầm. Nó chạy qua chạy lại như con thoi, mang những bao tải đầy lựu đạn cho những người trên mặt đất, lôi những cậu bé bị thương xuống dưới tầng hầm. Vincenzo và chiếc xe thiết giáp, chiến lợi phẩm, tiến vào quảng trường. Nòng súng không ngừng khạc đạn vào ba chiếc xe tăng còn dậm chân tại chỗ trên quảng trường trống trải. Trận chiến đấu đang vào hồi quyết liệt và khốc liệt nhất. Những đứa trẻ vị thành niên chiến đấu giằng co với quân đội Đức đòi lại từng mét vuông của một quảng trường đổ nát.
Connors nhìn ngọn lửa cháy rực phía sau đuôi của một chiếc xe tăng Đức. Ba tên lính nhảy ào ra khỏi cửa xe tăng đang bốc khói lảo đảo chạy trên những con đường vắng lặng. Những tên lính khác cố chạy thoát thân khỏi ông thần lửa mà chúng tự rước về. Connors quay về phía Nunzia hét lên:
-         Sáng nay thế là đủ. Gọi mọi người rút lui.
Nunzia nhảy lên đài phun nước giữa quảng trường, chĩa súng bắn lên trời, một tay cô gái ra ám hiệu rút lui. Vài phút sau, những đứa trẻ kia biến mất cũng lẹ làng y như lúc chúng xuất hiện vậy. Chúng lại chui xuống những vị trí an toàn ở dưới hệ thống cống ngầm tại những con hẻm nhỏ. Trên quảng trường chỉ còn lại những chiếc xe tăng không người lái với xác lính ngổn ngang.
Connors và Nunzia nhìn thấy chiếc xe tăng của Vincenzo đang đến gần. Vincenzo và Fabrizio đang vẫy họ, chúng đang đứng ở cửa xe. Fabrizio nhảy ra khỏi chiếc xe tăng vẫn còn đang di chuyển. Con chó theo sát gót nó. Cả hai chạy về phía họ. khi đến bên Connors, nó dừng lại, Connors nhấc bổng thằng bé lên, anh hỏi:
-         Cháu và con chó kia làm gì trong xe tăng thế?
-         Cháu là phó tổng tư lệnh đấy. Cháu truyền mệnh lệnh của Vincenzo cho Claudio và Dante. Không có cháu thì chiến thắng ngày hôm nay khó bề thực hiện được.
Vincenzo, Claudio và Pepe ra khỏi xe nhìn những xác chết và lửa khói ngổn ngang trên quảng trường. Ông Maldini, Giovanni và Frederico cũng bước xuống bậc tam cấp của toà nhà thuỷ cung trong khu vực sở thú gần đó. Ông Maldini nhìn ngọn lửa đang bốc cao ngùn ngụt và nói như một lời tâm sự.
-         Bọn Đức đến đây những tưởng sẽ chiếm được Naples dễ dàng, ngờ đâu chúng đã sa vào bẫy của tử  thần.
0
CHƯƠNG 35
30/9 ngày thứ ba
Connors dựa lưng vào chiếc cột lớn của toà lâu đài Nuovo. Trời sắp sáng rồi. Anh ngắm nhìn toà lâu đài uy nghiêm được xây từ thế kỷ XIII. Lâu đài này có một đường hào bao quanh năm tháp canh bằng đá và một mạng lưới vô cùng rối rắm những lối đi có mái vòm. Một bãi cỏ xanh mướt trải dài ngút mắt ngăn cách toà lâu đài với con đường chính. Connors nói:
-         Xe tăng đến được đây không phải dễ. Rất có thể bọn chúng phải chiến đấu với chúng ta ngay ngoài bãi cỏ kia, và như vậy cả đội hình của chúng sẽ nằm trong tầm quan sát của chúng ta.
Ông Maldini nói:
-         Trừ phi nó mọc cánh, còn không nó chẳng vào bên trong toà lâu đài được đâu. Lúc này đây, toà lâu đài này là nơi an toàn nhất so với tất cả các nơi khác của thành phố Naples. Nhưng mà chiến sự thay đổi thất thường, khó ai lường trước được.
Connors nhận xét:
-         Phía trong lâu đài như một thành phố thu nhỏ, cả một trung đoàn có thể nấp sau bức tường đá kia. Không một dấu hiệu nào bên trong chứng tỏ lâu đài có người ở. Bọn Đức sẽ dốc toàn lực để toà lâu đài này không lọt vào tay chúng ta.
Ông Maldini nói:
-         Chỉ khi nào bọn chúng nghĩ tới chuyện rút lui ra khỏi thành phố này, chúng mới để mắt tới toà lâu đài này.
Connors châm thuốc hút:
-         Có thể như vậy nhưng cũng có thể không.
Ông Maldini nói:
-         Cậu giống hệt thằng Vincenzo. Hai chú cháu nghĩ kỹ quá. Trước một động thái hay trước một quyết định gì là cứ đắn đo mãi thôi. Chắc bởi cậu là một chiến binh, còn thằng Vincenzo thì mơ ước sau này mình sẽ thành một chiến binh, thế cho nên hai người có cách suy nghĩ giống nhau. Hai người ra những câu hỏi kiểu nhà binh rồi mong chờ người khác trả lời cũng theo kỉêu nhà binh.
Connors nói;
-         Vậy thì theo bác thì phải giải thích ra sao về chuyện này. Một tên sĩ quan có hạng của Đức cầm đầu một lữ đoàn thiết giáp thiện chiến vào hạng nhất lại không thể nào chống trả một đội quân toàn những trẻ vị thành niên.
-         Bởi vì tên đại tá người Đức ấy thích đánh nhau chứ không thích giết chóc. Nếu hắn phải đối đầu với một lực lượng thiện chiến của Mỹ thì đối phương sẽ phải nếm ngón đòn đầy sức mạnh của lữ đoàn thiếp giáp đó rồi.
-         Nhưng hắn không cho phép mình thua cuộc.
-         Cậu nói đúng. Tới một lúc nào đó hắn sẽ thôi không suy nghĩ như một người có nhân tính mà bắt buộc phải hành động như một chiến binh thật sự.
-         Nếu quả vậy thì thời điểm ấy sắp đến rồi. Nhiên liệu của hắn sắp hết, hắn phải kết thúc nhiệm vụ của mình ở đây để tiến về hướng Bắc. Làm sao phải nhanh chân hơn quân Anh và quân Mỹ.
Ông Maldini ngắm bầu trời chờ bình minh tới:
-         Hôm nay, hoặc chậm nhất là ngày mai, thời điểm ác liệt ấy sẽ tới. Nhưng ngay lúc này đây, có thể tạm coi là vẫn bình yên.
Connors tâm sự
-         Lần đầu tiên cháu gặp bác, cháu không dám mong đợi gì nhiều. Lúc đó hình như bác quan tâm tới rượu nhiều hơn là tới bọn trẻ. Nhưng khi quan sát bác chiến đấu, cháu thấy sự giúp đỡ của bác đắc lực như thế nào khi đưa ra những chiến lược, chiến thuật giúp cho Vincenzo thành công. Chẳng phải một đệ tử lưu linh nào cũng làm được chuyện đó.
Ông Maldini trả lời:
-         Cha bác là một kỹ sư. Ông ấy góp phần thiết kế hệ thống cống ngầm mà hiện nay chúng ta đang sử dụng nhằm chống lại bọn Đức. Hồi đó bác thường đi theo ông ấy xem làm việc. Kỹ sư cũng là nghề của bác.
-         Điều đó giải thích tại sao bác có tài thao lược giỏi đến thế. Nhưng bác sử dụng súng cũng rất thành thạo. Đâu phải bất cứ kỹ sư nào cũng biết sử dụng súng đâu.
-         Đây không phải là lần đầu tiên nước Ý tham gia vào một cuộc đại chiến toàn cầu. Và đây cũng không phải là lần đầu tiên bác cầm súng tham gia chiến đấu.
 
*
Bốn thằng bé ngủ quá say trong đường hầm. Lúc này chúng đang ráng sức chạy thật nhanh về phía toà lâu đài, hy vọng sẽ đến được đó trước khi đám xe tăng và lính Đức kéo tới. Chúng nghe được tiếng động cơ của xe tăng từ đàng xa vọng lại. Một thằng bé trong bọn, đứa cao nhất và lớn tuổi nhất, nói với ba đứa kia:
-         Nhất định đám xe tăng đó còn cách chúng ta cả nửa cây số. Chúng ta còn dư thời gian để chạy đến toà lâu đài.
Thằng bé nhỏ nhất trong nhóm hỏi:
-         Vậy sao mình phải chạy khổ sở như thế này?
Đứa lớn nhất chạy càng nhanh hơn, miệng nói;
-         Ngộ nhỡ anh đoán sai thì sao nào?
Bốn đứa trẻ đến nơi góc đường và nhìn thấy toà lâu đài oai phong hiện ra trước mặt. Chúng thở phào nhẹ nhõm nhìn nhau.
Một đứa lên tiếng:
-         Em đã bảo anh đừng có lo. Chưa đầy 10 phút nữa mình đã ở trong lâu đài rồi.
Chúng vừa giẫm lên bóng của toà lâu đài thì bất thần một phát đạn nổ thật đanh gọn, viên đạn trúng thằng bé nhỏ tuổi nhất, nó lăn lộn trên mặt đất. Ba đứa kia đứng sững lại, quỳ vội xuống đỡ đứa bé bị thương đứng lên. Mắt chúng nhìn dọc theo con đường vắng vẻ để tìm dấu vết của tên bắn trộm. Thằng bé bị thương nói:
-         Anh Antonio, đừng mất thì giờ với em nữa. Các anh hãy chạy vào trong lâu đài đi, đừng đứng đó làm bia đạn cho chúng.
Antonio bảo:
-         Quàng tay lên cổ anh.
Rồi nó luồn tay xuống lưng đỡ thằng bé đứng dậy.
-         Chúng ta sẽ cùng vào trong lâu đài với nhau.
Phát đạn thứ hai cày xới bãi cỏ nơi bọn chúng vừa rời chân đi. Một đứa trong bọn quả quyết:
-         Nhất định phải tìm cho ra đứa bắn lén.
 
*
Đứng trên nóc toà lâu đài, Vincenzo, Angela và Franco thấy bốn đứa trẻ chạy về phía cổng chính của toà lâu đài, dẫn đầu là một thằng bé cao gầy. Angela không giấu được vẻ giận dữ:
-         Lại cái thằng Antonio Murino. Từ khi biết chúng đến bây giờ, tôi chưa bao giờ thấy chúng đến đúng giờ.
Ba người thốt nhiên lùi lại khi nghe thấy tiếng súng nổ, sau đó họ nhìn xuống dưới mép tường gắn đá nhọn lởm chởm, thấy Antonio đang đỡ thằng bé bị thương. Franco chỉ tay về một con phố nhỏ đối diện với toà lâu đài, nó nói:
-         Khói súng bay lên từ đường hẻm kia.
Vincenzo dựa lưng vào bức tường, nó vẫy tay về phía Connors và ông Maldini và hét tướng lên:
-         Một đứa bạn của cháu bị trúng đạn rồi. Mấy đứa khác đang đến gần. Chúng cần được giúp đỡ.
Connors trả lời:
-         Chú và ông Maldini sẽ đón bạn cháu vào trong lâu đài, trong khi đó cháu cố phát hiện ra tên bắn lén và hạ hắn nhé!
Connors kiểm tra chốt an toàn của hai khẩu súng máy trên vai anh và nhìn sang ông Maldini.
-         Bác có muốn chạy thể dục buổi sáng một lát không?
Lát sau cả hai đã chạy đến gần bãi cỏ nơi bốn cậu bé phía dưới. Những chiếc xe tăng của Đức và bọn lính đang tiến tới mỗi lúc một gần trên các ngả đường. Từ trên nóc nhà, Franco và Angela bắn như vãi đạn về phía con hẻm có tên lính đang rình rập ở đó. Khi Connors và ông Maldini đến bên bốn đứa trẻ về muộn thì xe tăng đã hiện ra sau lưng họ. Antonio vẫn đỡ thằng bé bị thương trong tay, nó nói với Connors:
-         Tên bắn lén ở gần đâu đó phía tay phải. Hắn bắn hai lần rồi ngưng, có lẽ hắn đang đợi chúng ta chạy tản ra rồi sẽ bắn dễ hơn.
Ông Maldini xem xét vết thương của thằng bé. Ông kéo chiếc áo đẫm máu, nhìn vào vết đạn. Ông hỏi Antonio:
-         Tên của nó là gì vậy?
Antonio đáp:
-         Nó là em họ cháu, tên nó là Aldo.  Hai đứa đứng sau bác là Pietro và Giovanni.
Ông Maldini xoa đầu Aldo, bước về phía Pietro. Cậu bé run rẩy trong làn sương buổi sáng sớm, hai cánh tay gầy gò ôm vòng lấy bộ ngực lép kẹp. Ông nói với nó:
-         Bác đang cần một người dũng cảm và khoẻ mạnh để bảo vệ bác khi chúng ta chạy thật nhanh về phía toà lâu đài kia, cháu có thể vì bác mà làm được điều đó không?
Pietro nhìn ông, môi dưới của nó run run, cặp mắt màu xanh lơ mở to đầy sợ hãi. Tuy nhiên nó gật đầu và nói:
-         Cháu sẽ bảo vệ cho bác.
Ông Maldini buồn bã:
-         Thế thì bác không cần phải sợ hãi nữa rồi.
Họ nối đuôi nhau đi dọc theo con đường, đầu cúi thấp. Connors dẫn đầu, Antonio dìu Aldo đi sát phía sau, ông Maldini đi cuối cùng.
Chỉ còn cách một quãng ngắn nữa là họ đến được cổng lâu đài.
Connors sững người khi nhìn thấy một chiếc xe tăng đầu tiên đột ngột xuất hiện trước một toà nhà cháy nham nhở. Chẳng mấy chốc, bảy chiếc xe tăng khác hiện ra. Bên mỗi chiếc xe có cả chục tên lính đi theo yểm hộ. Súng máy, súng trường chĩa thẳng về phía anh, ông Maldini và bọn trẻ. Xe tăng dàn hàng ngang chặn kín đường vào lâu đài. Connors quay người nhìn về phía sau lưng anh. Hơn chục chiếc xe tăng khác cùng với khoảng 60 mươi tên lính đang tiến đến gần. Anh hít một hơi thật sâu rồi nhìn ông Maldini:
-         Nếu bác có kế gì thoát thân, hãy cho cháu biết với.
Ông Maldini ôm chặt Pietro vào lòng.
-         Thật ra thì bác có một sáng kiến.
-         Cho cháu biết đi!
Ông Maldini bảo:
-         Chúng ta sẽ đầu hàng và cho chúng bất cứ thứ gì chúng muốn, kể cả toà lâu đài kia.
Connors bước qua trước mặt ông, lắc đầu;
-         Như thế thật điên rồ, thậm chí kế đó hữu hiệu cũng chẳng nên sử dụng.
-         Mấy kẻ điên thường hay gặp may.
Ông Maldini vừa nói vừa đưa Pietro tiến đến chiếc xe tăng Đức đang đứng chờ.
 
*
Carlo Petroni xuống trung tâm theo con đường Via Taddeo da Sessa, nó đến Royal Palace để gặp viên đại tá người Đức, nó biết thời gian của nó không còn bao lâu. Đám trẻ con đường phố đã tẩy chay hắn, lấy chiếc xe tăng mà hắn đã ăn trộm được. Von Klaus cũng đã hết kiên nhẫn sau khi trao tiền cho Carlo. Hắn đang chờ tin tức báo về. Carlo biết kế hoạch đầu tiên của hắn là mượn gió bẻ măng, trục lợi cả hai phía đã không thể thực hiện được. Hắn còn nhiều cách nhưng hắn chọn cách đứng về phía bọn Đức. Và đó là điều hắn dự định sẽ nói với Von Klaus trong cuộc gặp mặt sắp tới.
Hắn đến góc đường thì chợt một thằng bé chạy đến phía hắn. Một con chó to lớn chạy bên cạnh, thằng bé gào lên, cố nói to hơn tiếng chó sủa:
-         Đừng xuống đường đó!
Carlo lờ đi, cứ bước tiếp, đi theo lối tắt này, hắn sẽ đến được sở chỉ huy của quân Đức nhanh hơn. Thằng bé vẫn tiếp tục gào lên to hơn nữa:
-         Dừng lại ngay! Ở đó tiến thêm một bước nữa là nguy hiểm lắm đấy!
Carlo đã đi được hơn nữa đường, hắn dừng lại nhìn thằng bé và con chó rồi hỏi:
-         Mày muốn gì?
-         Anh đừng đi nữa. Quay lại đi theo lối này nè, em sẽ chỉ cho anh con đường đi an toàn hơn.
-         Mày là ai mà đến đây dạy đời tao thế?
-         Em là Fabrizio.
-         Đối với tao, cái tên đó chẳng có ý nghĩa gì, dắt con chó của mày ra chỗ khác chơi đi.
Fabrizio cảnh báo:
-         Đường này đầy mìn, tốt nhất là anh đi đường khác đi.
-         Có phải ai đó cử mày ra đây không? Chúng nó ra lệnh cho mày nói dối với tao để tao đi theo mày à?
Fabrizio bảo:
-         Chẳng có ai bảo em ra đây cả, và em không bao giờ nói dối.
-         Nếu mày sống lâu ở Naples này, mày sẽ biết “nói thật” không phải là một người bạn tốt.
Carlo phẩy tay không thèm để ý, hắn quay gót tiếp tục bước đi trên con đường chết chóc.
Fabrizio và con chó định đi về hướng đường hầm gần nhà ga, mới đi được nửa đường thì một tiếng nổ long trời lở đất làm rung chuyển con đường phía sau lưng chúng. Cả hai chạy ngược trở lại, qua làn khói đen mù mịt, chúng nhìn thấy thi thể rách nát của Carlo Petroni.
 
*
Trên những cửa sổ lớn phía trước toà lâu đài đầy kín những thiếu niên cầm súng ngắn và súng trường. Chiếc xe tăng của họ đậu trong sân sau, hai cánh cửa trước khóa chặt. Một khoảng cách ngắn trên sân thượng của lâu đài là một biển người và súng ống. Mọi họng súng đều đang chĩa xuống đám lính Đức đang đứng phía dưới. Nunzia đang đứng cạnh Vincenzo, Franco và Angela. Cô nhìn xuống cha cô, Connors và bốn thằng bé rồi nói:
-         Họ không có quyền lựa chọn, họ phải nộp vũ khí thôi.
Vincenzo nói:
-         Bọn Đức không quan tâm đến tù nhân, chúng chỉ thích nhìn thấy xác chết thôi.
Nunzia nói:
-         Chúng ta không thể đứng đây mà không làm gì cả. Hãy xuống dưới thử xem cứu họ bằng cách nào.
Vincenzo đáp:
-         Nhưng em không biết phải cứu họ bằng  cách nào đây. Nếu ta nổ súng trước, bọn Đức sẽ bắn họ rồi quay lại thanh toán với chúng ta.
Franco cướp lời:
-         Có lẽ bọn chúng sẵn lòng trả tự do cho năm người Ý kia, còn chú lính Mỹ sẽ bị giữ lại. Đối với bọn Đức, chú ấy có giá trị hơn những người kia.
Angela nhận định:
-         Thể nào gã người Mỹ kia cũng phản bội chúng ta. Đó là kế thượng sách của hắn, là lối thoát duy nhất của hắn.
Giọng Nunzia run lên vì giận dữ:
-         Anh ấy không bao giờ phản bội chúng ta, anh ấy thà chết chứ không bao giờ làm thế.
Angela vươn cổ nhìn xuống dưới:
-         Em biết gã người Mỹ ấy sẽ phản bội mà. Vì thế em ước gì bác Maldini nghĩ về chuyện ấy trước tiên.
Vincenzo quay người nhìn Angela:
-         Em nghĩ chuyện gì vậy?
-         Họ bị bao vây ở dưới kia, không có cơ may trốn thóat. Nhưng nếu họ đầu hàng và chỉ chỗ chúng ta đang núp thì bọn Đức sẽ lại sa vào vòng vây của chúng ta. Ở Forcella, người ta thường làm như vậy đấy. Nhưng bởi vì em không phải là chỉ huy cho nên anh hãy nghĩ kế đi.
Vincenzo nhìn hàng xe tăng và lính Đức phía dưới. Connors, ông Maldini và bốn người bạn của nó đang đứng đúng tầm ngắm của quân địch, họ quăng súng xuống đất. Vincenzo nói:
-         Bảo bọn trẻ đứng tránh xa các cửa sổ, đưa chúng lùi lại về phía sau của lâu đài. Nhớ nhắc chúng phải nằm sấp xuống để không bị phát hiện. Đưa chiếc xe tăng rời xa cổng chính, ít nhất là lúc này.
Franco hỏi:
-         Hay là ta hãy biến yếu điểm thành lợi thế đi? Chưa bao giờ xe tăng lại xếp hàng để cho chúng ta dễ tấn công như lúc này.
Vincenzo đồng tình:
-         Tớ biết chứ. Trong khi chị Nunzia đưa bọn trẻ về đúng vị trí của chúng, chúng ta sẽ đặt mìn xung quanh khu vực cổng chính. Đi tìm Gennaro đi, bảo nó trốn gần chiếc cầu kéo bên hào nước ấy, dặn nó rằng một khi xe tăng vào bên trong lâu đài rồi, hãy chặt đứt sợi dây xích của cầu kéo nhé!
Angela hỏi:
-         Sao lại làm thế?
-         Một khi bọn chúng đã vào đây, anh muốn chúng ở luôn tại đây. Khi chiến sự trở nên ác liệt, chúng ta sẽ trèo qua các cửa sổ xuống những bức tường thấp bên dưới.
Nunzia đặt tay lên cánh tay của Vincenzo và hỏi:
-         Em nghĩ rằng bọn Đức sẽ nhất quyết chiếm toà lâu đài này sao?
Vincenzo nhặt súng lên nói:
-         Cũng còn tuỳ. Để xem cha của chị đóng kịch giỏi đến đâu.
 
 
*
Ông Maldini giơ hai tay quá đầu nhìn viên sĩ quan trẻ đứng cạnh ông. Ông nói:
-         Tôi có thể dâng toà lâu đài này cho các ngài. Tất cả những gì tôi muốn là những đứa trẻ này phải được an toàn và thằng bé bị thương phải được chăm sóc.
-         Thế còn anh chàng lính Mỹ này thì sao? Ông không muốn anh ta được an toàn hay sao?
-         Anh ta biết cách tự lo cho mình.
Viên sĩ quan nhìn thằng bé bị thương nằm trên mặt đất. Hắn hỏi ông Maldini bằng thứ tiếng Anh rời rạc nhưng dễ hiểu:
-         Trong lâu đài có bao nhiêu người?
Ông Maldini trả lời không chút ngần ngừ:
-         Khoảng một trăm. Tất cả đều có súng và sẵn sàng chiến đấu. Nhưng nếu không có anh chàng người Mỹ này dính mũi vào thì tôi có thể ra lệnh cho bọn chúng hạ vũ khí đầu hàng. Chúng sẽ làm theo lời tôi. Và quan trọng hơn những mệnh lệnh của tôi là hình ảnh xe tăng và lính tráng của các ông đập vào mắt chúng, nhất là khi các ông sắp sửa tiến vào lâu đài. Bọn chúng sẽ thôi không còn muốn đánh đấm gì nữa. Tinh thần chiến đấu của bọn chúng sẽ bị yếu đi, và với sự giúp đỡ của tôi, các ông sẽ chỉ tốn vài viên đạn nếu cần.
Connors liếc nhìn ông Maldini, anh lắc đầu giận dữ. Connors gào lên:
-         Ông không biết ông đang làm gì sao? Bọn chúng sẽ chiếm toà lâu đài, giết chết bọn trẻ con trong đó. Tôi biết ông là một gã uống rượu như hũ chìm, ông Maldini ạ, nhưng tôi không hề biết ông còn là một tên hèn nhát và ngu xuẩn nữa.
Ông Maldini phẩy tay về phía Connors và tên sĩ quan rồi bảo họ:
-         Các người còn phải đánh nhau dài dài, còn tụi này thì xin miễn cho, để cho chúng tôi được yên và sống sót ra khỏi toà lâu đài này.
Viên sĩ quan nhìn chằm chằm ông Maldini, suy nghĩ cân nhắc xem nên quyết định như thế nào. Từ đây, phía bên ngoài bãi cỏ này, hắn cũng có thể chiếm được toà lâu đài, nhưng nhiều xe tăng sẽ phải bốc cháy, nhiều binh sĩ sẽ phải chịu cảnh thương vong. Hắn nhận ra rằng số thương vong sẽ ít hơn nếu hắn chiếm toà lâu đài từ bên trong. Tới đây hắn bắt buộc phải cân nhắc về mức độ tin tưởng đối với ông Maldini. Hắn không hoàn toàn tin vào ông già ngay từ cuộc nói chuyện đầu tiên, nhưng chính hắn cũng chứng kiến quá đủ những cảnh đầu rơi máu chảy suốt mấy ngày qua. Và hắn ngợi khen ông già người Ý đã có ý định thay tướng đổi quân.
Hắn ra lệnh cho một tên lính dưới quyền:
-         Giết tên người Mỹ đi, sau đó bảo ông già và mấy đứa trẻ này đưa chúng ta vào trong lâu đài.
Ông Maldini bước lên đứng chắn giữa tên lính và Connors. Ông nhìn viên sĩ quan lắc đầu:
-         Ông phải hiểu, tôi không quan tâm anh chàng người Mỹ này sống hay chết. Thực ra, nếu ông muốn, tôi sẽ tự tay giết hắn. Nhưng hắn còn rất nhiều đồng đội trong thành núp đàng sau những bức tường bằng đá kia. Nếu chúng ta giết hắn ở đây, ngay trên đường phố, ngay giữa thanh thiên bạch nhật như thế này thì đồng bọn của hắn sẽ tấn công chúng ta. Nhưng nếu ông để hắn đi cùng với chúng tôi và tình cờ gục ngã trong lúc giao chiến thì hắn sẽ chết như bao người bình thường khác chứ không phải như một kẻ tử vì đạo.
Viên sĩ quan bước đến gần ông Maldini, hắn gầm gừ:
-         Tôi cảnh cáo lão, lão già kia, nếu đây là một trò bịp bợm thì đạn của ta sẽ găm trúng đầu lão đấy.
Ông Maldini đáp:
-         Ông thừa biết tôi không còn sự chọn lựa nào khác mà.
 
*
Vincenzo nhìn Connors phía dưới, anh đang theo ông Maldini và bốn đưá trẻ dẫn đầu đoàn xe tăng và lính Đức tiến về phía hai cánh cổng chính của toà lâu đài. Vincenzo nói:
-         Để họ vào. Vào chừng nào đông chật cứng bên trong thì thôi. Nhớ bảo Gennaro nấp cho kỹ vào.
Nunzia hỏi:
-         Thế còn bốn cậu bé với Connors và cha tôi thì sao? Làm thế nào để bảo đảm cho họ khi phát súng đầu tiên khai hoả?
Vincenzo đáp:
-         Em sẽ xuống đó với họ, phải có ai đó chào mừng khách đến nhà chứ! Tại sao chủ nhà hiếu khách không phải là em nhỉ?
Angela nói:
-         Anh lại làm bia cho chúng ngắm bắn mất thôi. Chúng sẽ không để cho anh đi lại tự do khi trong tay anh có súng.
Vincenzo quay lưng bỏ đi, miệng nói:
-         Anh đâu cần cầm súng trong tay làm gì.
Angela và Franco đi theo nó nhưng cả hai dừng nơi cầu thang gần cửa sổ. Chúng đứng đó nhìn xuống con đường phía dưới. Đường đông nghẹt lính Đức và xe tăng chầm chậm tiến về phía toà lâu đài. Angela nói:
-         Rất có thể ta mắc phải sai lầm lớn, một khi chúng lọt vào bên trong, chúng sẽ bắn giết chúng ta thẳng tay cũng như chúng ta sẽ không tha mạng cho bất cứ tên nào trong bọn chúng.
 
*
Vincenzo bước xuống sân, qua một cái cửa hông, nó đứng nhìn đoàn người và xe chảy vào bên trong toà lâu đài. Lưng nó đeo đầy lựu đạn, những trái bom tự chế lọai mỏng quấn quanh thắt lưng nó. Những sợi dây mìn đều được nối vào thiết bị nhỏ có một cái nút đỏ nó cầm trong lòng bàn tay phải. Nó bước đi đầu nhẩm sẵn kế hoạch. Vincenzo tiến đến gần viên sĩ quan trẻ tuổi người Đức đang quay lưng lại phía nó, đối mặt với ông Maldini và Connors. Vincenzo gật đầu với hai người đồng đội lớn tuổi rồi tiến gần hơn. Nhìn ánh mắt Connors và ông Maldini, viên sĩ quan quay ngoắt người lại thấy Vincenzo. Nó phẩy tay không thèm chú ý đến những nòng súng đang chĩa vào nó.
Viên sĩ quan nhìn đám mìn đang quấn quanh thắt lưng thằng bé, hắn giơ tay lên bảo bọn lính ngừng lại.
-         Khônng ăn thua đâu – hắn nói với Vincenzo và đứng nhìn thằng bé ngồi lên chiếc xe tăng gần đó, một tay buông thõng, tay kia sẵn sàng đặt trên chiếc nút màu đỏ nối với những sợi dây mìn.
Tên sĩ quan nói tiếp:
-         Tao không nghĩ những quả bom kia là bom thật. Thậm chí nếu là bom thật đi chẳng nữa, tao cũng không tin mày đủ can đảm để khai hoả những quả bom này.
Vincenzo nói vẻ biết điều:
-         Muốn biết ông đúng hay không thì phải chờ tôi nhấn cái nút này đã. Nếu ông nói sai, số thương vong sẽ đáng kể đấy.
Viên sĩ quan kéo tay ông Maldini lại gần hắn, hắn hỏi:
-         Ông có biết thằng bé này là ai không?
Ông Maldini đáp:
-         Mới gặp nó cách đây mấy ngày. Nó là đứa hăng hái giết người nhất trong bọn.
-         Hăng hái đến mức nào?
-         Tới mức sẵn sàng đổi mạng với lính Đức.
Viên sĩ quan gạt ông Maldini ra và nhìn xoáy vào Connors, hắn hỏi bằng tiếng Anh:
-         Thế còn mày thì sao? Mày có biết thằng bé này không?
Connors nhún vai, quần áo dơ bẩn, tóc tai rối bời.
-         Ông ở đây đã khá lâu, chắc ông phải công nhận mấy đứa trẻ bụi đời này, đứa nào trông cũng giống như đứa nào.
Hai mươi chiếc xe tăng đã vào đầy sân trong, mười lăm chiếc khác xếp hàng trước cửa lâu đài, một trăm tên lính ở trong sân lâu đài, súng ống tề chỉnh. Mắt chúng xoáy vào những ô cửa sổ mở rộng trên lầu. Ngoại trừ bốn tên tù nhân nhí đứng giữa sân và Vincenzo đang ngồi vắt vẻo trên chiếc xe tăng, thì không thấy bóng dáng bất kỳ một đứa trẻ khác nào.
Sân sau vắng lặng như tờ.
Viên sĩ quan bỏ Connors và ông Maldini đứng đó, hắn tiến đến gần Vincenzo. Thằng bé bình thản quan sát vị trí mấy chiếc xe tăng và cách bày binh bố trận của lính Đức. Mỗi tiểu đội lính Đức được giao nhiệm vụ giám sát một phần của toà lâu đài. Đạo quân hiện ở bên ngoài bức tường của lâu đài đã tiến đến sát bãi cỏ, cách cánh cổng chính khoảng 15 mét. Kế hoạch của bọn trẻ trong lâu đài này chưa tính đến sự yểm trợ của đám lính Đức ngoài kia. Thế nên bất cứ đứa nào nhảy qua bức tường của lâu đài cũng sẽ nằm trong tầm ngắm bắn của đủ mọi loại súng ngoài kia.
Viên sĩ quan đứng cách thằng bé mười bước chân, hắn giạng chân ra, khẩu súng ngắn nằm gọn trong bàn tay hắn. Hắn hỏi:
-         Mày muốn cái gì?
-         Muốn những người bị bắt được thả tự do. Ông đâu cần họ làm gì nữa, chiếm được toà lâu đài này là ông đủ hãnh diện lắm rồi, ông còn muốn gì nữa chứ?
-         Nhưng nếu tao không làm theo yêu cầu của mày, nếu đúng lúc mày khai hoả quả bom, tao ra lệnh giết hết bọn chúng và cả mày nữa thì tao e rằng nước cờ của mày chẳng khôn ngoan gì lắm đâu.
-         Tôi không bao giờ nói tôi khôn ngoan.
Vincenzo tránh xa chiếc xe tăng.    
-         Nhưng tôi thà tự tay kết liễu đời mình còn hơn để ông định đọat mạng sống cho tôi. Và theo tôi, những tù binh của ông cũng có cùng suy nghĩ như vậy.
Viên sĩ quan hỏi:
-         Tại sao mày chỉ muốn giải thoát cho những người này thôi? Tại sao mày không yêu  cầu tao giải thoát cho những đứa trốn sau những bức tường trên đầu tao kia?
Vincenzo đáp:
-         Tôi chỉ đưa ra lời yêu cầu có thể đáp ứng được. Những người đang trốn trên kia chẳng phải là tù binh của ai cả. Họ đến đây để chiến đấu.
Tên sĩ quan đứng bất động hết một lúc. Mắt hắn hết nhìn bức tường rồi nhìn ông Maldini. Lúc này ông già làm bộ thờ ơ, cố không chú ý gì đến câu chuyện giữa tên sĩ        quan với Vincenzo.
Cuối cùng tên sĩ quan người Đức nói:
-         Mạng sống của một người lính Đức chúng tao thôi, cũng đáng giá bằng hàng chục mạng người dân Ý tụi mày cộng thêm mạng sống của tên lính Mỹ lêu lổng kia nữa. Mày có thể đi, mang theo những người này cùng đi với mày. Hôm nay mày có thể thoát chết, nhưng không chóng thì chầy thần chết cũng tìm đến mày thôi.
Antonio và Aldo được thả ra. Tiếp theo là Pietro, Giovanni, Vincenzo và Connors im lặng đi bên nhau, cách họ vài bước chân là ông Maldini và viên sĩ quan người Đức. Viên sĩ quan Đức dừng trước cổng chính ra hiệu  cho lính của hắn để họ bước qua cánh cửa.
 
*
Connors chờ họ đi cách xa tên sĩ quan Đức, anh mới lên tiếng hỏi Vincenzo:
-         Đâu phải bom thật phải không? – Anh chỉ vào thắt lưng thằng bé.
Vincenzo đáp:
-         Người dân thành Naples thà chết trên chiến trường chứ không bao giờ tự sát. Nhưng những dây mìn này đâu có nối với mấy quả lựu đạn kia. Cháu chỉ mất chút thời gian làm cho nó giống như thật mà thôi. Cháu tìm thấy cái bảng điện này nằm gần cái nồi hơi dưới tầng hầm. Không có bảng điện này, nồi hơi không thể hoạt động được.
Connors hỏi:
-         Khi nào chúng bắt đầu hành động?
-         Chúng ta có năm phút để rời cánh cổng này. Cánh cổng gắn với chiếc cầu bắc ngang qua hào nước rộng và sâu cũng sẽ bị đốn hạ. Cửa sẽ đóng lại hết. Bọn lính Đức sau bức tường kia không còn sự lựa chọn nào khác sẽ đành phải cố thủ.
Ông Maldini hỏi:
-         Thế còn các bạn của cháu thì sao? Chúng ra ngoài bằng cách nào?
-         Cháu bảo chúng trèo qua các cửa sổ phía mặt tiền của lâu đài rồi chạy băng qua bãi cỏ, theo những con đường hướng tới đài phun nước.
Vincenzo cố tránh những cặp mắt soi mói của bọn Đức đang đứng chung quanh nó:
-         Nhưng cháu không thể nào đếm được bên ngoài có bao nhiêu lính và xe tăng. Cháu không nghĩ rằng tên chỉ huy lại chia đôi số quân của hắn, một nửa trong lâu đài, một nửa ở ngoài.
Connors bừng bừng nổi giận.
-         Sao cậu lại không nghĩ đến chuyện này nhỉ?
-         Lúc đó cháu quá bận rộn, cháu cố tính cách cứu mọi người.
Ông Maldini xen vào:
-         Chúng ta phải nghĩ cách cứu bon trẻ ra. Ta còn thời gian đánh nhau bên trong lâu đài khiến bọn Đức còn phải cảnh giác nghe ngóng cái đã.
Cơn tức giận của Connors vẫn chưa nguôi, anh mỉa mai nói với Vincenzo:
-         Thưa ông Tổng tư lệnh, đáng lẽ ông phải có phương án hai. Chúng ta cần phương án thứ hai cách đây năm phút đồng hồ rồi.
Ông Maldini dừng bước nhìn xuống dưới chân, ông đang đứng cách một miệng cống. Ông liếc nhìn Vincenzo và Connors rồi nói:
-         Hai người cứ đứng đó cãi nhau như hai mụ già lắm mồm nếu mấy người muốn, nhưng tôi đã có phương án hai đây rồi.
 
*
Những chiếc xe tăng đậu thành hình vòng cung, nòng súng hướng thẳng về phía trước, sẵn sàng bắn nát bức tường thành che chắn cho toà lâu đài. Vừa lúc đó, những chai dầu hỏa đầu tiên phát nổ ngay dưới những chiếc xe tăng, chỉ mấy giây sau, một trận mưa những chai bom xăng và lựu đạn tới tấp từ trên cao dội xuống. Bọn lính vội vã chạy đến những cánh cổng đóng im ỉm bên trong toà lâu đài, chỉ để tan xác vì đã giật vào dây mìn cuốn quanh những nắm cửa. Bọn trẻ đứng trên những cánh cửa sổ mở rộng bắn như mưa xuống bọn lính bên dưới. Chúng giết và làm bị thương nhiều lính Đức, bọn lính bây giờ chỉ còn biết núp sau những chiếc xe tăng, đó là nơi ẩn náu duy nhất của bọn chúng.
Xe tăng bắt đầu nã pháo vào toà nhà, bọn lính Đức bắn hú hoạ lên những bức tường phía trên bằng súng máy. Bên ngoài bức tường của toà lâu đài, những chiếc xe tăng Đức dàn hàng ngang bắn không tiếc đạn vào bức tường dày bao bọc toà lâu đài. Trong cuộc hỗn chiến, tên sĩ quan Đức trẻ tuổi chạy đôn chạy đáo, một bên tay áo hắn ướt sũng máu. Hắn la hét um sùm.
Nunzia bắn những viên đạn cuối cùng của băng đạn súng máy. Cô gái lấy băng đạn mới lắp vào súng. Súng của cô được kê trên bệ cửa sổ. Cô nói với Gennar:
-         Chúng ta phải đưa bọn trẻ ra ngoài càng sớm càng tốt.
Gennaro đáp:
-         Chúng ta cần chờ thêm một lát nữa. Nếu bây giờ chúng ta giục bọn trẻ trèo ra ngoài cửa sổ, chúng sẽ là những miếng mồi ngon cho bọn lính ở bên ngoài.
-         Nhưng chờ cái gì nào? Bây giờ không tìm kế thoát thân cho bọn trẻ thì quá muộn đấy.
-         Đáng lẽ xe tăng của ta nên ở trong sân như lúc trước, chắn giữ cổng chính, bọn Đức thể nào cũng bắn vào cái xe tăng ấy và phát hoả số bom ở trong xe, khói đen bốc lên sẽ che cho chúng ta đưa bọn bạn của em ra bên ngoài mà không hề hấn gì.
-          Chúng ta không cần chờ bọn Đức, chúng ta sẽ tự đốt xe tăng của mình.
 Nunzia và Gennaro chạy đến trước toà nhà, mỗi người mang theo mình năm sáu trái lựu đạn. Khi hai người đến khúc quanh nơi hành lang tối, hai tên lính Đức hiện ra trên đầu cầu thang, súng chĩa thẳng về phía họ. Nunzia đẩy Gennaro nằm sấp xuống sàn nhà, cô dựa lưng vào bức tường và bắt đầu bắn trả. Lát sau cô nghe tiếng hai tên lính lăn lông lốc xuống cầu thang, cô bảo Gennaro:
-         Đi thôi.
Hai người tiếp tục chạy tới cái cửa sổ mở rộng, phía dưới là chiếc xe tăng án ngữ ngả vào của toà lâu đài. Cả hai chống tay lên thành cửa bị cày xới bởi nhiều vết đạn và nhìn xuống chiếc xe tăng không có ai để ý tới ở dưới.
Nunzia rút trái lựu đạn trong chiếc tay nải của thằng bé.
-         Đưa lựu đạn của em cho chị, sau đó ra hành lang bảo bạn em hãy sẵn sàng.
Gennaro đứng sững, mắt chăm chăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Cặp mắt đen láy của thằng bé hết nhìn những chiếc xe tăng lại nhìn mấy thằng lính đang ở phía trước cửa lâu đài. Gennaro chỉ tay sang con đường đối diện với toà lâu đài rồi hỏi:
-         Chúng nó đang làm gì thế kia?
-         Ai cơ?
Nunzia cố nhìn xuyên qua lớp khói mù mịt để nhận dạng ba người đang đứng ở phía xa. Cặp mắt của cô gái chợt sáng lên khi cô nhận ra họ là ai. Cô bảo thằng bé:
-         Có lẽ chúng ta không bị sập bẫy như chúng ta tưởng.
Nunzia rút chốt một trái lựu đạn trong tay nải của Gennaro và thả cả đống lựu đạn xuống cửa xe tăng đang mở ở bên dưới. Cô gái chộp lấy tay thằng bé và chạy xa khỏi cửa sổ xuống cầu thang. Tiếng nổ long trời làm một lớp khói đen dày đặc bay lên không trung. Phía dưới họ, chiếc xe tăng nổ tan thành những mảnh kim loại sắc nhọn. Cánh cửa nặng nề bằng đồng đổ rầm xuống phía đuôi chiếc xe, đè nát ba tên lính Đức đang lảng vảng trên lối đi gần đó. Nhìn cảnh tượng ấy, viên sĩ quan Đức ngồi sụm xuống dựa vào một trong những chiếc xe tăng còn lành lặn của chúng. Chứng kiến một sự ác liệt như vậy, vẻ hiên ngang của hắn không còn nữa. Hắn ngồi đó ôm lấy khẩu súng ngắn đã hết đạn trong tay. Đầu hàng vô điều kiện kẻ thù nguy hiểm nhất của một chiến binh, đó là cơn sợ hãi. Một cơn sợ hãi huỷ diệt tinh thần chiến đấu.
 
*
Vincenzo đứng dưới miệng cống đưa tay lên đỡ ông Maldini. Connors chạy trước họ cả trăm thước, tìm kiếm những vũ khí mà đám trẻ giấu dưới ống cống ngầm vào cái ngày trước khi xảy ra trận chiến. Ông Maldini gào lên khi thấy anh chạy xuống những bậc thang hẹp tối tăm:
-         Đi theo những con đường bị nước ngập ấy. Những con đường đó sẽ dẫn cháu xuống ngay lớp móng của lâu đài.
Connors dừng lại nhặt hai chai bom xăng.
Ông Maldini đã chạy đến bên anh. Ông bảo:
-         Cháu nên tìm xem ở đâu đó có chục chai như thế nữa. Bấy nhiêu chỉ đủ cho ta xài dọc đường trước khi đến được bức tường kia.
Connors nói trong hơi thở gấp:
-         Hay bác cứ đi trước đi, nói với Nunzia và bọn trẻ ra khỏi toà lâu đài, cháu sẽ đi sau đối phó với bất cứ hiểm nguy nào xuất hiện trên đường đi.
-         Cháu hãy cẩn thận, nếu cháu bị phát hiện, chúng sẽ tìm cách cản đường chúng ta trước khi chúng ta kịp đến với những đứa trẻ trong lâu đài.
Cả ba chạy dọc theo những lối đi tối tăm. Ông Maldini dẫn đầu và họ bước đi thật nhẹ nhàng trên những con đường nhớp nháp đầy bùn đất và váng dầu dưới hệ thống cống ngầm. Ông dừng lại khi đến một miệng cống, ông bảo với Connors:
-         Chúng ở ngay trên đầu chúng ta. Hãy thò hai ngón tay ra, đẩy nắp cống sang một bên, châm lửa mấy trái bom xăng và ném vào bọn chúng. Sau đó đậy nắp lại và chạy thật nhanh.
-         Đi hướng nào hả bác? – Connors hỏi – Giờ toàn là những lối đi đầy là nước, không còn dấu chỉ đường đâu nữa cả. Ở chỗ này đây cũng toàn là nước.
-         Cháu hãy chạy đến nắp cống thứ hai, nếu đi từ đây thì cháu phải rẽ sang tay phải ở cuối đường mới đến được những bức tường của lâu đài. Nếu cứ đi thẳng theo con đường đó, cháu sẽ đến được khu vực móng của toà lâu đài. Nền của toà lâu đài này được chia làm hai lớp. Dới toà lâu đài có nhiều đường ngầm để cho nước biển tràn vào con hào vây quanh nó. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đó.
Vincenzo nói:
-         Cả đội sẽ bơi dọc theo bờ biển đến phía tây, bơi ngược dòng nước, như vậy ta sẽ tránh xa được bọn Đức nhanh hơn.
Connors hỏi:
-         Thế còn những người không biết bơi thì sao? Cháu có kế hoạch gì đưa họ ra chưa?
Ông Maldini đỡ lời:
-         Mấy thằng bé ấy bơi lội đùa nghịch trong dòng nước biển của vịnh này từ khi chúng chỉ là hài nhi, và chúng chỉ giỏi có mỗi một chuyện thôi, đó là bơi lội.
Connors thò hai ngón tay vào lỗ cống hỏi:
-         Nếu lỡ vẫn có một người nào đó không biết bơi thì sao? Lúc đó hai bác cháu sẽ làm gì? Cầu nguyện để cho thằng bé không chết đuối hay sao?
Vincenzo tặc lưỡi:
-         Chú lính Mỹ ơi, có chăng chỉ mình chú không biết bơi thôi. Và nếu đúng như vậy, chúng cháu sẽ không để cho chú phải chết đuối đâu, ít nhất là không nên để cho chú bẽ mặt trước mặt chị Nunzia.
 
*
Những chiếc xe tăng của Đức bắn như vãi đạn vào những bức tường bằng đá dày của toà pháo đài. Lựu đạn và đạn súng trường bay ra như mưa. Toà lâu đài đã biến thành một địa ngục khủng khiếp.
Gennaro và Franco nép vào bên Nunzia. Cô gái nói:
-         Chúng ta phải xuống những đường ngầm dẫn nước vào con hào thôi. Đó là cơ hội duy nhất để thoát ra ngoài.
-         Thế còn những người khác thì sao?
Nunzia nói lớn bằng giọng nghiêm nghị:
-Không được để ai bị bỏ sót lại đàng sau. Angela sẽ đi gọi mọi người xuống khỏi các tháp canh và tập trung ở dưới tầng hầm, chúng ta cũng xuống đó, và gặp nhau dưới đường ống cống dẫn nước đó.
Ba người đến ngay góc tường. Lửa cháy lem lém khắp nơi gần những bức tường. Cả ba đứng sững lại khi thấy một cái hố lớn dưới chân họ. Lúc trước đây là nền nhà. Nunzia nhìn xuống miệng hố sâu, còn hai thằng bé không rời mắt khỏi đám lửa cháy sau lưng nó. Cô gái nắm lấy tay hai đứa và nói:
-         Bây giờ chúng ta phải nhảy xuống tầng dưới. Gần thôi, chúng ta làm được mà.
Gennaro sợ sệt nói:
-         Nếu ta nhảy xuống dưới cũng gặp một cái hố như vậy thì sao?
-         Nhưng đó là cơ hội sống sót duy nhất. Nếu cứ ở đây, chỉ năm phút nữa cả ba sẽ chết.
Gennaro bảo:
-         Em chẳng muốn nhảy xuống trước đâu.
Franco bước lên trước mặt Nunzia và Gennaro dõng dạc nói:
-         Em sẽ xuống trước rồi hai người theo em nhảy xuống dưới đó. Từng người một thôi nhé.
Nunzia bảo nó:
-         Nhảy ra giữa miệng hố ấy, và nhớ khom đầu gối xuống, như vậy khi tiếp với mặt đất sẽ nhẹ nhàng hơn.
Cô nhắm mắt chờ. Khi nghe một tiếng động lớn chứng tỏ phía dưới kia là đất cứng, và cô nghe giọng nói nhẹ nhàng của Frano cất lên:
-         Nền nhà ở đây chắc lắm nhưng có vẻ như mấy bức tường ở chung quanh chẳng còn tồn tại được bao lâu.
 
*
Connors đẩy nắp miệng cống nhẹ nhàng. Anh chỉ mở hé để ló đầu ra phía trên quan sát. Một bãi chiến trường khủng khiếp đập và mắt anh. Làn khói đen dày đặc khắp nơi. Tiếng súng nổ, tiếng đạn đại bác nổ rền vang. Ngay phía bên trái anh là hai chiếc xe tăng nhả đạn. Bọn lính co cụm lại thành từng nhóm nhỏ, vãi những phát đạn cuối cùng vào những ô cửa sổ phía trên cao. Connors nhìn lên toà lâu đài, những bức tuờng dày dặn đang vỡ ra từng mảnh. Những đụn lửa khổng lồ cuốn lên nền trời xanh.
Connors bật quẹt ga châm vào hai cái nùi giẻ đẫm dầu trên hai cái chai thuỷ tinh cũng đầy dầu, và quăng chúng qua miệng cống. Anh nhìn hai cái chai thuỷ tinh rơi xuống chính giữa một nhóm lính Đức. Chai nổ, bọn lính chết ngay lập tức, xác nằm sóng soài trên bãi cỏ. Anh cúi xuống tìm thêm hai chai nữa. Tay anh vẫn còn cầm cái hộp quẹt ga. Lúc này, anh không quan sát được ở bên trên.
Anh không nhìn thấy tên lính Đức kia.
Hắn q        uỳ bên miệng cống, tay cầm sẵn sàng một sợi dây thừng ngắn, chờ cho người lính Mỹ thò đầu lên. Thời cơ đến, hắn chồm người về phía Connors, xiết sợi dây thừng quanh cổ anh với sức mạnh của thần chết. Đầu Connors ngửa ra sau, anh buông rơi hai cái chai xăng, và định kéo sợi dây thừng trên cổ như muốn thoát khỏi cú xiết khủng khiếp của sợi dây. Tên lính Đức kéo mạnh tay hơn. Connors ráng quay đầu ra sau, sợi dây thừng nghiến vào da anh chảy máu, rồi anh nắm chặt tay lại đấm thật mạnh vào giữa mũi tên lính. Hắn nảy đom đóm mắt, bàn tay xiết sợi dây thừng từ từ buông lỏng ra một chút.
Connors đấm liên tiếp hai lần nữa. Một cú đấm sượt qua chiếc nón sắt. Connors dồn hết sức tung một cú đấm mạnh nhất của anh vào giữa yết hầu tên Đức. Cú đấm ấy khiến tên lính đảo người sang phía trái, đầu hắn đập xuống mặt đất cách mặt Connors chỉ có vài phân. Sợi dây thừng được nới lỏng ra. Connors kéo đầu tên lính về phía anh, anh chặn tay ngang cổ tên lính và bẻ thật mạnh, cổ hắn gẫy răng rắc.
Anh lôi tên lính xuống dưới miệng cống rồi bước đi thật chậm trong bóng tối. Anh đưa tay lên rờ vết cắt sâu trên cổ, lúc đó anh mới nhận ra ngực áo mình ướt đẫm máu. Anh kéo xác tên lính Đức xuống dưới những bậc thang rồi trèo lên vài bậc hoà nhập vào những con đường ống cống tối tăm và chạy thẳng về phía cống ngầm lớn ở cuối con đường.
 
*
Ông Maldini đứng phía cuối đường ống cống ngầm, hai chân ngập trong nước lạnh khoảng 10 mét của đường ống cống nhô hẳn ra khỏi phần sau của toà lâu đài. Đang lúc triều xuống nên dòng nước chảy xuôi về hướng Tây. Ông Maldini đỡ cậu bé đầu tiên ra khỏi miệng cống, ông nói khi đặt nó xuống nước:
-         Cháu nhớ cúi thấp đầu xuống khi bơi. Khi nào cháu đến được bờ biển thì bọn Đức mới khó phát hiện ra cháu.
Thằng bé gật đầu ngụp xuống dòng nước xuôi vào bờ. Ông Maldini quay lại, dọc xuôi theo đường ống cống ngầm là hai dãy dài những cậu  bé mặt mũi ám đầy khói thuốc súng. Vincenzo và Nunzia đi lom khom trong đường hầm, giữ cho bọn trẻ đứng thẳng hàng, chăm sóc những đứa bị thương và vỗ về những đứa đang sợ hãi. Franco đứng ở cuối hàng chỉ đường cho những người bạn của nó vừa thoát ra khỏi toà lâu đài đang cháy rừng rực. Ông Maldini đếm thật kỹ bọn trẻ. Chưa tới năm mươi đứa đang chờ nhảy xuống dòng nước mát lạnh ngoài vịnh. Như vậy có khoảng 25 đứa đã thiệt mạng trong trận chiến đâu vừa qua.
Khi đưa cậu bé cuối cùng xuống dòng nước xong xuôi, ông Maldini quay lại đường hâm với Vincenzo và Nunzia. Phía xa kia là hai cái bóng của Franco và Angela. Ông bảo:
-         Gọi hai đứa kia lại đây, đã đến lúc chúng phải đi rồi. Sau đó hai đứa con xuống tiếp nhé. Cha ở lại cột mấy quả lựu đạn và sẽ bơi ra sau khi xong việc.
Nunzia hỏi:
-         Thế còn Connors thì sao?
-         Cha buộc mấy quả lựu đạn cho ngay ngắn cũng phải mất vài phút. Trong lúc đó cậu ta có thể sẽ đến đây.
-         Thế nếu anh ấy không đến được thì sao hả cha?
Ông Maldini nhận ra nỗi tuyệt vọng trong giọng nói của con gái. Ông nhẹ nhàng cầm lấy tay con:
-         Bọn Đức chưa thể phát hiện ra lối thoát của chúng ta. Ta không thể để chúng biết được. Nếu chúng biết, bọn trẻ sẽ không lên bờ nổi và sẽ chết hết. Cha không thể để bất cứ ai, kể cả con người mà ta càng lúc càng quan tâm và tôn trọng ấy, khiến bọn Đức phát hiện ra đường hầm này, ở địa vị của ta, Connors cũng sẽ làm như vậy thôi.
Vincenzo nói:
-         Cha chị nói đúng, Nunzia. Chúng ta sẽ chờ cho tới khi nào cột xong những trái lựu đạn kia. Như vậy ta đã làm hết sức mình rồi đấy.
Nunzia đỏ bừng mặt vì giận dữ:
-         Anh ấy không bao giờ bỏ rơi bất cứ ai trong chúng ta. Anh ấy sẽ chiến đâu cho tới chết để bảo vệ chúng ta.
Ông Maldini nhìn cô con gái và gật đầu.
-         Đưa Franco và Angela xuống nước đi, rồi bốn người các con bơi vào bờ để bảo đảm chắc chắn bọn trẻ được an toàn.
-         Thế còn Connors thì sao?
-          Cha sẽ đưa cậu ấy thoát ra khỏi lâu đài. Cha hứa với con, đó là điều tối thiểu mà cha có thể làm cho đứa con gái mà ta yêu quý vô vàn.
Nunzia ôm cha thật chặt, cô thì thầm:
-         Con yêu cha biết chừng nào!
Ông Maldini trả lời:
-         Cha cũng yêu con hết lòng.
Vincenzo cầm tay Nunzia chờ cho tới khi Franco và Angela chạy đến nơi. Cậu nói:
-         Đi thôi, bọn trẻ đang chờ chúng ta.
Ông Maldini nhìn từng người một lặn xuống dòng nước mát lạnh và biến mất. Ông quay lại miệng cống để tìm về nơi biển lửa.
Ông thấy Connors phía sau, anh đang tìm cách khom người chui qua đường hầm. Ông nhận ra vết thương nơi cổ họng của Connors.
-         Bác biết cháu không thể một mình tìm được đường thoát được. Đáng lẽ bác nên đưa cho cháu một cái la bàn.
-         Chẳng có ích gì đâu, cháu đâu có biết hướng nào đầu mà đi.
Một tiếng nổ lớn trên đầu họ khiến cho toàn bộ toà nhà rung chuyển.
Ông Maldini chạy tới cuối đường hầm, ông ngoái đầu lại nói với Connors:
-         Theo sát bác nhé, bác sẽ không quay lại nữa đâu.
Connors chạy theo ông Maldini ra khỏi tầng hầm xuống đường ống thoát nước. Trên đầu họ, có tiếng bước chân chạy rầm rầm của bọn lính Đức. Chúng đang tìm kiếm đường thoát thân của bọn trẻ trốn trong toà lâu đài.
Cả hai thở hổn hển khi đến được con đường dẫn ra ngoài vịnh. Ông Maldini nói:
-         Biển ở ngay phía trước, hãy nhảy xuống nước và bơi về phía bên tay phải. Dòng thuỷ triều sẽ đưa cháu tới nơi cháu cần đến.
Connors trả lời:
-         Cháu chỉ xuống nước khi nào bác cũng ở dưới đó. Bác sẽ không có đủ thời gian tự mình cột chuỗi lựu đạn kia vào đúng vị trí đâu. Bọn Đức sẽ tìm ra con đường xuống tới dưới này chỉ trong vài phút nữa thôi.
Ông Maldini mỉm cười:
-         Cháu đừng có sợ. Không biết bơi cũng chẳng sao. Dòng nước ở vịnh này dễ chịu lắm. Vả lại bác cũng sẽ xuống ngay mà. Chẳng bao lâu sau bác sẽ cột xong ngay mấy trái lựu đạn này thôi.
Ông Maldini đến ngay ngã ba của đường hầm tối. Ông nói với Connors:
-         Con gái bác đang đợi cháu. Đàn bà con gái thành Naples rất ghét phải chờ đợi lắm. Nhất là mấy con bé ngớ ngẩn đang ngu muội vì tình ấy mà.
Connors nhìn ông già trìu mến, anh gật đầu:
-         Cô ấy cũng đợi cha mình nữa chứ. Cháu sẽ đợi bác ở đàng kia.
Ông Maldini bắt đầu cuốn những sợi dây kẽm quanh những trái lựu đạn, rồi ông đặt những cuộn lựu đạn theo hình zig zag dọc theo miệng cửa hầm. Với khối lượng lựu đạn lớn như vậy, đủ để dôị một cột lửa ngược trở lại về phía lâu đài.
Ông Maldini sắp hoàn tất công việc của mình thì ông nghe thấy tiếng súng máy quen thuộc của bọn Đức đến mỗi lúc một gần. Ông nhanh tay hơn đặt những quả lựu đạn cuối cùng vào cửa hầm. Ông quỳ xuống, giật chốt một trái lựu đạn rồi đứng lên thật nhanh. Những viên đạn đi theo hình chữ chi sượt qua ông. Ông chạy tới miệng hầm cách đó khoảng 10 mét. Chạy được nửa đường, ông trúng đạn ngã úp mặt xuống con đường hầm trơn nhầy dầu mỡ. Ông vẫy tay rối rít ra hiệu cho Connors đang đứng cách xa miệng đường hầm khoảng vài mét. Ông gào lên:
-         Hãy lo cho con gái của bác, đừng lo cho bác!
Connors hét lên nhìn ông Maldini đang cố gượng đứng dậy.
-         Bác cúi thấp xuống và chạy thật nhanh lên. Cháu không muốn đi một mình!
Một viên đạn khác găm trúng vai ông Maldini. Ông ngã sóng soài trên mặt đất, rồi ông gượng quỳ trên mặt nước nhìn Connors đang đứng cách ông năm, sáu mét. Ông đưa tay lên ngực rồi nói với anh:
-         Hãy chăm sóc con gái của bác.
Viên đạn tiếp theo trúng lưng của ông, nhưng ông không còn cảm thấy đau đớn gì nữa. Tiếng nổ của những trái lựu đạn xếp hàng dài cùng với cột lửa bốc cháy nhấn chìm cơn đau của ông. Connors ngụp đầu xuống những con sóng ngoài vịnh. Những lưỡi lửa tràn ra phủ trên mặt nước phía trên đầu anh. Anh cứ lặn như vậy ,quơ chân đập tay một cách vụng về để bơi ra xa miệng cống khoảng 10 mét. Sau đó, anh vùng vẫy một quãng đường ngắn để bơi vào bờ biển. Cuối cùng, anh vào đến bờ, thở hổn hển khi ngồi tựa lưng vào một gốc cây. Anh đứng đó nhìn đăm đăm xuống mặt nước một lúc lâu, cố chờ phép lạ đưa ông Maldini thóat khỏi trận bão lửa khủng khiếp mà tận mắt anh vừa chứng kiến.
Bầu trời buổi sáng trong xanh là đích đến của cột khói khủng khiếp vươn cao. Steve Connors bước vào đường ống cống ngầm của thành phố. Anh đến bên miệng cống, cởi nón sắt để lại bên trong ống cống, rồi anh lùi lại mấy bước, giơ tay lên chào vĩnh biệt.
Anh cứ đứng chào như vậy. Anh hồi tưởng lại hình ảnh con người đã cho anh món quà quý giá nhất trên đời này, người đã cho anh cả mạng sống của mình.
 
0
CHƯƠNG 36
Von Klaus nhìn xuống tấm bản đồ trải trên mũi chiếc xe tăng. Kunnalt giữ hai mép tấm bản đồ cho chỉ huy của hắn. Viên đại tá chợt nổi cơn thịnh nộ, hắn chộp lấy tấm bản đồ, xé tan ra thành hai mảnh và quăng xuống đất. Hắn gào lên:
-         Hơn một trăm người của ta đã chết, hai chiếc xe tăng hư hỏng hoàn toàn, năm mươi chiếc khác chỉ đủ nhiên liệu để chạy ra khỏi thành phố. Thật là khủng khiếp! Thật là một thảm hoạ ta chưa từng thấy trong đời!
Kunnalt chống chế:
-         Bọn người Ý kia cũng bị thiệt hại và nhận lấy con số thương vong không phải là ít, thưa ngài.
-         Suốt bao nhiêu năm qua, nền Đế chế thứ ba của chúng ta chỉ có chiến thắng mà thôi. Vậy mà giờ đây ta không thể đánh bại nổi một đội quân toàn những đứa thò lò mũi xanh!
Von Klaus lấy chai rượu vang đỏ phía sau chiếc xe tăng. Hắn rót một ly cho mình và đưa cái chai cho Kunnalt.
-         Vẻ vang gì đâu khi phải đánh trận này và với cái kết thúc như thế này. Ai đời lại đi đánh nhau với trẻ con, thật không còn mặt mũi nào nữa!
 
*
Nunzia ngồi buồn bã, đầu gục xuống, một chiếc áo đen khóac lên vai cô. Connors dựa lưng vào một gốc cây, đám trẻ đứng vây quanh họ. Chúng đang đốt một đống lửa nhỏ, đun sôi mấy cốc nước bằng thiếc chứa đầy một thứ cà phê loãng. Vincenzo đưa cho Nunzia một ly, cô gật đầu cám ơn. Thằng bé ngồi giữa cô và Connors. Con chó ngao nằm trước mặt họ, cái lưỡi dày của nó thè ra ngoài.
Connors nói nhỏ:
-         Mọi người nên tìm chỗ nào đó để nghỉ ngơi. Cả hai bên đánh nhau như vậy thế là quá đủ cho một ngày rồi.
Vincenzo nói:
-         Chúng ta sẽ đưa các bạn cháu lên đỉnh đồi nghỉ tạm qua đêm. Tụi cháu sẽ tự chăm sóc vết thương cho nhau và sẽ ngủ một giấc dài, không phải lo lắng gì nữa.
-         Dante và Pepe có mang thông tin gì về cho chúng ta không?
Connors nói với Vincenzo nhưng mắt không rời Nunzia. Anh ước làm sao cho cô thôi đau đớn, sẵn sàng hứng chịu nỗi muộn phiền thay cho cô.
Vincenzo trả lời:
-         Tin tức chẳng có gì là hay ho cả.
-         Dù sao cứ nói cho chú nghe đi.
Giọng Vincenzo mệt mỏi, khản đặc.
-         Một nửa thành phố bị huỷ diệt. Von Klaus đang ra lệnh cho những chiếc xe tăng còn lại của hắn và đám quân Đức tiến về phía đường hầm gần nhà ga trung tâm. Đó là cứ điểm quan trọng nhất của thành phố.
Connors hỏi:
-         Hắn còn lại được bao nhiêu xe tăng thế?
-         Dante đếm được 30 chiếc.
-         Còn lính là bao nhiêu?
-         Khoảng 200 người.
-         Chúng sẽ bắt đầu từ đâu? Huỷ diệt thành phố trước hay tàn phá đường hầm trước?
-         Pepe thấy toán quân đầu đang đi về hướng đường hầm. Phần còn lại của thành phố chưa bị phá huỷ với khu đường hầm không cách xa nhau. Thế nên chúng có thể di chuyển thật nhanh từ chỗ này sang chỗ khác.
Connors rời khỏi gốc cây, miệng nói:
-         Chúng ta cũng có thể di chuyển nhanh như vậy được. Ngày mai mọi chuyện sẽ kết thúc.
Vincenzo thông báo:
-         Bạn cháu còn lại khoảng 100 người. Hơn chục người bị thương. Cũng may là bị thương không nặng lắm, vẫn có thể chiến đấu được.
-         Cứ để những cậu bé bị thương ở trên đồi đi. Nhớ để lại đầy đủ súng ống đạn dược phòng khi bọn Đức tiến lên đồi đó.
Connors quỳ bên cạnh Nunzia:
-         Em đừng tham gia vào trận này nữa. Ở lại trên đồi chăm sóc những người bị thương đi.
Cô gái lắc đầu nhìn anh:
-         Chiến đấu là việc của em, của tất cả chúng ta.
Connors thở dài gật đầu:
-         Vậy em ở đây với Vincenzo. Cả hai người nên ráng ngủ một chút. Bảo bọn trẻ sẵn sàng khi bình minh tới và tập trung dưới đường hầm. Anh sẽ gặp em ở đó.
Cô gái hỏi:
-         Vậy bây giờ anh đi đâu?
Anh hôn má cô, ôm chặt cô trong tay:
-         Anh chưa bao giờ lái xe điện, đã đến lúc anh phải học lái nó rồi.
 
*
Connors nhìn sáu chiếc xe điện gỉ sét nằm dọc theo con đường. Những chiếc dây chão dày cột chiếc gậy tít trên nóc xe vào những cửa sổ bể vỡ rồi cuộn tròn dưới gầm xe. Anh quay đầu quan sát thấy bảy đường ray dẫn ra khỏi quảng trường. Từ những con hẻm đến chỗ xe điện khoảng 300 mét đường lát đá cứng. Anh đi về phía xe jeep, ở đó có Dante, Pepe, Claudio và Angela đang đợi. Con chó đứng ngay cạnh xe, đầu nó ngả tựa vào vai Fabrizio. Connors lấy chìa khoá ra khỏi túi quần rồi trao cho Dante. Thằng bé đỡ lấy chùm chìa khóa. Connors bảo:
-         Cháu vẫn thường thích lái xe, có đúng không nào?
Sau lưng họ, mặt trời đang xuống, chỉ một tí nữa thôi là trời sẽ tối hẳn. Xung quanh họ là khung cảnh hoang tàn, những toà nhà vẫn còn cháy âm ỉ và đổ nát. Gạch ngói ngổn ngang trên con đường lớn. Connors nói:
-         Có thể trước khi trời tối ta vẫn chưa xong. Nếu tới lúc đó công việc còn ngổn ngang, ta sẽ đốt vài đống lửa dọc theo những con hẻm, như vậy ta sẽ biết mình cần đi tới đâu. Bây giờ có đốt thêm vài đống lửa trong thành phố này thì cũng chẳng ai chú ý, cả thành phố đang cháy rừng rực.
-         Chú muốn cháu lái xe tới đâu đây?
-         Bây giờ thì cháu lái tới gần chiếc xe điện đầu tiên, dừng lại ở đó cách khoảng hai ba chục centimét, rồi lôi sợi dây thừng dưới gầm xe ra buộc vào xe jeep.
-         Chú định cho xe jeep kéo những chiếc xe điện này sao?
-         Đó là kế hoạch của ông Maldini.
-         Thế thì chúng ta nhất định sẽ làm được.
Fabrizio nói, bước đến bên cạnh Connors. Con chó lớn không rời nó nửa bước.
-         Nếu ông Maldini nói làm được thì tức là chúng ta sẽ làm được thôi.
 
*
Họ bắt tay vào việc lúc trời nhập nhoạng tối.
Connors và Angela đổ đẫm dầu hoả vào các toa xe điện rồi họ lặng lẽ đẩy xe đi trên đường ray. Khi xe đã đến cuối đường ray, bắt đầu vào con hẻm nhỏ, Dante dừng xe jeep, còn Connors đập tan những cái thắng trên xe điện.
Phía đuôi xe jeep, Pepe và Claudio nhanh chóng cột những sợi dây thừng vào xe. Dante nổ máy sẵn sàng. Connors nói:
-         Chúng ta sẽ kéo xe này vào trong con hẻm. Cháu sẽ nổ máy hết tốc lực. Những người còn lại sẽ ở bên chú, chúng ta sẽ phụ đẩy xe đi.
Angela nhìn những toa xe điện đứng sừng sững trước mặt.
-         Cháu không nghĩ tụi cháu có đủ sức làm việc chú vừa đề nghị.
Connors nhìn qua vai cô bé, anh gật đầu mỉm cười nói:
-         Giờ ta có thêm nhân lực đây.
Họ quay lại, cùng nhìn thấy Nunzia và Vincenzo đang bước tới, dẫn theo đội quân trẻ em còn lại sau trận chiến, tổng cộng khoảng một trăm người. Connors tiến lên cùng Fabrizio và con chó ngao.
-         Giờ thì tôi biết không nên ra lệnh cho ai làm bất cứ việc gì rồi.
Anh nói với Nunzia và Vincenzo.
Nunzia ôm choàng lấy Connors. Vincenzo vẫy tay ra hiệu cho đám bạn đứng sau nó. Họ tiến về phía những chiếc toa xe điện và những sợi dây chão.
Thằng bé nói:
-         Cháu hứa với chú, chú Connors ạ, nếu chú đưa ra mệnh lệnh đúng, nhất định chúng cháu sẽ tuân theo.
 
*
Phải gần hết đêm hôm đó họ mới xong công việc. Họ vừa kéo, vừa đẩy từng chiếc xe điện, Khoảng hai mươi cậu bé cùng nắm chiếc dây chão, Dante điều khiển chiếc xe jeep. Khi tới nơi, họ đẩy những chiếc xe điện đổ xuống. Bụi cùng mảnh kính vỡ bay tứ tung. Cứ sau khi đem được một chiếc xe tới nơi cần thiết, bọn trẻ lại đứng thành hình vòng cung đưa những nắm đấm nhỏ xíu lên trời sẵn sàng bắt tay vào việc kéo tiếp chiếc xe điện khác.
Khi sáu chiếc xe điện đã được kéo về các con hẻm nằm chình ình như những con thú khổng lồ, bọn trẻ lại lần lượt kéo nhau quay trở lại địa điểm tập kết. Vincenzo hỏi:
-         Nhỡ bác Maldini đoán lầm thì sao? Nhỡ những chiếc xe tăng kia không chịu liều lĩnh đề nghiến lên các toa xe để đi qua thì sao?
Connors trả lời, giọng quả quyết
- Bọn chúng sẽ không nghĩ như thế đâu. Bọn lính lái xe tăng thường có một yếu điểm lớn nhất là hắn nghĩ rằng xe của hắn sẽ đè bẹp được tất cả. Những chiếc xe điện này đã quá cũ kỹ và mục nát. Cho nên những chiếc thiết giáp bình thường sẽ đè nghiến chúng một cách dễ dàng. Đó là lý do rất quan trọng mà chúng ta bỏ mìn vào trong xe điện để đặt bẫy mấy chiếc xe tăng.
Vincenzo nhìn Connors cảm nhận được sức mạnh từ ánh mắt sáng và tự tin. Bộ quân phục của anh đã ngả sang màu vàng, nhưng chiếc phù hiệu Thần Sấm vẫn còn nguyên vẹn và sắc nét trên tay áo anh. Vincenzo hỏi:
-         Liệu như thế đã đủ là đòn quyết định cho chiến thắng của chúng ta hay chưa?
Connors đáp;
-         Các cháu đã thắng ngay từ ngày đầu tiên. Chỉ với một quyết tâm cố thủ và chống trả lại bọn Đức. Nhưng giờ có quyền được mơ ước nhiều hơn. Giờ cháu có thể ước mơ rằng mình sẽ đánh bại chúng, ước mơ đó hoàn toàn hợp lý. Nhưng cũng có đôi chút khó khăn hơn là chỉ hô quyết tâm không mà thôi.
Vincenzo nói:
-         Cháu rất mừng là chú đã ở lại với chúng cháu. Cháu không biết là liệu chúng cháu có đoàn kết lại với nhau nếu không có sự dẫn dắt của một chiến binh thực thụ hay không.
Connors vừa đi vừa nói:
-         Chú dám lấy cả mạng sống ra để cá với cháu rằng nếu không có chú, cháu vẫn hoàn toàn có được những chỗ dựa vững chắc khác.
 
*
Tại sở chỉ huy lữ đoàn Thần Sấm số 45 ở Salerno, chỉ huy trưởng Anders gấp mẩu giấy làm đôi bỏ vào trong phong bì. Ông đã phải viết quá nhiều những lá thư như thế này, cố gắng một cách vô vọng để an ủi, giải thích cho những người cha, người mẹ nơi quê nhà lý do tại sao con trai họ không bao giờ trở về được nữa.
Anders nhìn lên, ông thấy một sĩ quan trẻ đang bước vào lều. Anders nói:
-         Tôi muốn tin tốt lành. Tôi ra lệnh cho cậu phải báo cáo cho tôi một tin tốt lành.
-         Bộ tư lệnh không quân đã chấp nhận cử một máy bay đến Naples, thưa chỉ huy. Một chiếc B-24. Máy bay sẽ đến đây trong vòng ngày hôm nay.
-         Chỉ một máy bay thôi à?
-         Họ chỉ còn có mỗi một chiếc dự phòng thôi, thưa chỉ huy.
Anders nói:
-         Một chiếc cũng có thể làm nên chuyện đấy. Ít nhất thì nó cũng giúp chúng ta báo hiệu cho những người ở địa ngục kia biết đồng đội vẫn ở bên cạnh họ.
Ông đi về phía chiếc bàn ở giữa lều, nhìn đăm đăm xuống tấm bản đồ lớn:
-         Đòn tấn công quyết định sắp đến rồi. Chúng ta sắp sửa tấn công được rồi.
0
CHƯƠNG 37
Ngày 1/10, ngày thứ tư
Lính Đức đi thành từng nhóm nhỏ dọc theo những con đường dẫn đến nhà ga trung tâm. Chúng ngụp lặn trong đám bụi mù mịt do những chiếc xe tăng đi trước gây ra. Chăm chú để ý tới những quả mìn đã được gài dưới những tảng đá đen trùi trũi. Kunnalt có mặt ở chiếc xe tăng đi giữa. Hắn đứng trên cửa xe tăng mở rộng. Chiếc ống nhòm của hắn đang tập trung vào bốn ngả đường xuống tầng hầm. Hắn gào lên với những tên lính điều khiển của hai chiếc xe tăng hai bên hắn.
-         Bắn vào bọn chúng. Nếu như bọn trẻ con có ở trong đường hầm đó, ta không chỉ muốn nhốt bọn chúng ở đó, mà còn muốn chúng phải chết sạch.
Đó là lúc 8 giờ sáng ngày đầu tiên của tháng 10, năm 1943, khi những viên đạo pháo của Đức nổ tung bên trong đường hầm. Kunnalt vẫy tay ra hiệu cho bọn lính đi trước xe tăng. Hắn đứng nhìn bọn lính nã đạn và súng phun lửa xuống các đường hầm. Bọn chúng dừng lại nơi miệng đường hầm. Kunnalt nhìn toàn cảnh rồi gật đầu ra hiệu cho lính vào bên trong. Kunnalt ra lệnh cho một tên lính trẻ:
-         Kiểm tra cả người của ta lẫn người của địch, sau đó bắn sập lối vào đường hầm, bít kín không cho ai chạy ra. Nhớ gặp lại ta ở địa điểm kế tiếp.
Tên lính hỏi:
-         Thế còn những người bị thương thì sao, thưa ngài?
Kunnalt đáp:
-         Sẽ không có ai bị thương, ít nhất là mi báo cáo rằng mi không thấy ai bị thương cả. Mi hiểu ta định nói gì chứ?
Tên lính giậm mạnh chân đứng im nhận lệnh.
Chiếc xe tăng của Kunnalt quay trở ra tiến đến điểm thứ hai.
Đó là lúc chúng nhìn thấy những khẩu súng như máy bắn đá thời xưa. Những máy bắn đá đứng cách xe tăng của bọn Đức khoảng 100 mét. Chiếc nọ đứng cách chiếc kia khoảng 10 mét. Những chiếc máy bắn đá trông như súng cao su khổng lồ được làm bằng những thanh gỗ, những quả chuông nhà thờ đã sứt mẻ, những sợi dây xích đã gỉ sét. Tất cả được định vị bằng những sợi dây chão, dây cua roa lấy từ xác những chiếc xe tăng hư hỏng. Vincenzo và Nunzia đứng đàng sau những chiếc máy bắn đá đó. Trong tay họ cầm những chiếc vồ bằng gỗ rất lớn. Hai thằng bé khác đứng ở hai chiếc máy còn lại nhìn Vincenzo đợi lệnh.
Vincenzo nói:
-         Kiên nhẫn một chút, chờ cho chú Connors và các bạn khác vào vị trí đã. Sau đó chờ bọn Đức tiến lên một chút.
-         Thế lỡ bọn chúng bắn chúng ta trước khi ta kịp bắn chúng thì sao?
-         Hãy cầu nguyện cho chúng bắn trượt – vincenzo nói, mắt nhìn qua vai bọn trẻ đến những đám lính Đức và xe tăng đang vây quanh cửa đường hầm bốc khói.
 
*
Họ đi lom khom trong dãy đường ống cống ngầm. Dưới sân ga của nhà ga trung tâm, năm mươi cậu bé đứng nép sát vào nhau trong một khoảng không gian chỉ đủ cho một nửa số người của họ. Khi tiếng súng đại bác ở phía trên đã ngừng hẳn và bọn Đức thôi không bắn nữa, Connors mở nắp cống ngầm và nhảy lên đường hầm trong nhà ga. Anh nhảy lên trên miệng hố tối và kiểm tra lối vào đường hầm. Bọn lính Đức đều đang tập trung cả vào Vincenzo và mấy cái máy bắn đạn. Đường hầm đầy khói làm cho bọn trẻ khi thở cảm thấy khó khăn nhưng cũng tạo nên một bức màn che tuyệt hảo để giấu mình. Connors thì thầm:
-         Đi thôi. Nín thở nếu như các cháu không giữ được bình tĩnh. Thể nào các cháu cũng đi qua được thôi, đừng có lo. Chúng ta đang tiến đến gần một toán lính mà bọn chúng đang quay lưng lại phía chúng ta.
Bọn trẻ xếp hàng lên từ miệng ống cống. Súng khoác trên vai. Chúng lần mò đi trong đường hầm tối đen. Connors bước đến giữa đường hầm, mắt không rời nhất cử nhất động của đám lính Đức đang đư’ng gần lối lên mặt đất. Những tên lính Đức giờ đã đến gần những chiếc xe tăng, nấp đàng sau xe, bắn dữ dội về hướng mấy cái bắn đạn tự chế. Connors đứng ở cửa vào tầng hầm, bọn trẻ chia thành nhóm đứng dọc theo bức tường. Bọn lính Đức đứng cách họ chỉ 20 mét.
Connors vẫy tay ra hiệu cho bọn trẻ rời đường hầm. Anh nói:
-         Dante, cháu và những đồng đội trong nhóm cháu tiến về phía tay phải. Claudio, cháu đưa đồng đội sang tay trái. Nhớ cúi thấp người xuống và đừng có bắn cho tới khi tôi vẫy tay cho Vincenzo. Hy vọng bọn chúng đừng nhìn thấy chúng ta trước.
Connors đứng sau hai khẩu súng chĩa thẳng vào bọn lính Đức nhìn những cậu bé tản ra trên đường ray lặng lẽ đến gần kẻ thù. Bọn Đức đang tiến lên phía trước gần mấy cái máy bắn đạn, xe tăng của chúng nhả những phát đạn liên tiếp vào những mục tiêu chỉ cách chúng khoảng 40m. Connors vẫy tay, anh và bọn trẻ cùng đồng loạt nổ súng. Bọn lính gục xuống, chúng không ngờ rằng mình bị tấn công từ phía sau. Connors rút hai trái lựu đạn từ thắt lưng, rút chốt và quăng chúng về phía xe tăng. Anh lăn một vòng trên mặt đất, bắn như vãi đạn vào mục tiêu là những tên lính Đức đang đứng gần những chiếc xe tăng ở đàng xa. Anh nói lớn:
-         Được rồi Vincenzo, đã tới giờ rung mấy cái chuông của cậu rồi đấy.
*
Vincenzo và Nunzia quỳ trước quả chuông được chế thành máy bắn đá thứ nhất. Mỗi người tay cầm một chiếc chày gỗ nhìn Connors và đồng đội đang bắn trả dữ dội với bọn lính Đức bên ngoài đường hầm. Vincenzo xoa tay lên quả chuông nhà thờ cổ kính, gắn vào cái chạng ba ngay bên chân nó, chiếc vồ bằng gỗ giơ lên quá đầu, nó gõ hai tiếng liên tiếp vào bên trái và Nunzia cũng gõ hai lần như thế vào bên phải quả chuông, rồi cả hai lùi lại. Sợi dây xích giữ quả chuông tuột ra khỏi quả chuông và quả bom cột vào trong đó. Cả hai ngắm quả bom bay thành hình vòng cung trên trời rồi rơi trúng vào một chiếc xe tăng bên dưới.
Tiếng nổ dữ dội hất chiếc xe tăng nảy  trên mặt đất, dễ đến mấy thước, khi nó nảy lên như vậy, nó đã đè bẹp mấy tên lính đứng phía sau. Nunzia cùng bọn trẻ nhảy lên reo hò. Bọn trẻ con đến bên hai chiếc máy giờ đây được gọi là máy bắn bom còn lại. Chúng chặt đứt dây xích giữ những trái bom và quả chuông rồi háo hức đứng ngóng thảm hoạ xảy ra cho bọn Đức. Nunzia nói:
-         Em thành công rồi Vincenzo, thứ vũ khí này thật sự có hiệu quả chính là nhờ em đấy.
Vincenzo nói:
-         Không phải công của em mà chính là cha của chị. Ngày hôm nay, nếu chúng ta thắng bất cứ đòn nào giáng vào quân Đức thì chính là nhờ cha chị đã chỉ cho chúng em thấy những phương pháp đánh giặc rất hiệu quả.
 
*
Bọn Đức bị bao vây. Connors và đám trẻ tràn xuống bắn như rắc đạn vào chúng, quăng lựu đạn và bom xăng vào chúng. Nunzia và Vincenzo bắn dữ dội về phía chúng không ngừng.
Kunnalt nhìn quanh thấy không ổn bèn ra lệnh cho xe tăng và lính của chúng thoát chạy về con đường phía bên tay phải bỏ lại nhà ga đàng sau và tiến thẳng vào trung tâm thành phố. Trên đường chúng đi không có một vật cản nào. Và chúng tăng tốc tiến thật nhanh, vừa đi vừa bắn trả dữ dội về phía những đưá trẻ thành Naples.
Connors gào to:
-         Được rồi, mọi người rút lui, đưa những người bị thương xuống đường hầm, những người còn lại tản ra nấp.
Dante tiến lại gần Connors nhìn đám xe tăng và lính đang rút lui, máu chảy thành dòng trên mặt nó bởi vì nó đã trúng một mảnh đạn sượt trên lông mày.
-         Đáng lẽ bây giờ mìn phải nổ rồi, hay là chúng ta đã đặt mìn không đúng quy cách?
Connors đáp:
-         Chúng ta sẽ biết sớm thôi. Thuơng vong của mình ra sao?
Dante đáp:
-         Thêm bốn người bạn của cháu phải thiệt mạng. Sáu người khác bị thương và một người cần được chữa trị gấp.
-         Hãy để Nunzia chăm sóc cho cậu bé ấy, cháu đi xem cô ấy có sơ cứu gì được không, để ráng giữ gìn mạng sống cho bạn cháu. Khoảng hai hay ba ngày nữa, chúng ta sẽ có quân cứu viện.
Hàng loạt những tiếng nổ lớn làm rung chuyển mặt đất quật hai người ngã xuống sóng soài. Những chiếc xe tăng của lính Đức đã chạy nghiến qua những toa xe điện chất đầy mìn trên đường. Những tiếng nổ đinh tai khiến cho bọn Đức không kịp trở tay. Nhiều tên chết ngay tại chỗ, những tên còn lại chạy toả đi tìm chỗ trốn. Connors quỳ gối, đưa tay rờ lên vết thương đang há miệng  trên cổ của anh. Anh quay lại tìm Dante. Thằng bé đang bịt tai sau khi nghe tiếng nổ lớn. Anh hỏi:
-         Cháu và Franco đặt bao nhiêu mìn vào xe điện kia vậy?
Dante đáp:
-         Còn bao nhiêu mìn, tụi cháu đặt hết. Khoảng gần 20 trái. Cứ cách khoảng 3 mét, chúng cháu đặt một trái như chú đã chỉ cho cháu. Như vậy có thể đoán được hơn một nửa số xe tăng của chúng đã bị phá huỷ hoàn toàn.
Dante hỏi:
-         Cháu làm tốt không chú?
Connors đứng dậy:
-         Cháu làm rất tốt, Dante à.
 
*
Trận chiến đấu cuối cùng trên những con đường của thành phố Naples bắt đầu từ Spaccanapoli, trung tâm thành phố từ lúc 2 giờ chiều.
Bầu trời trong xanh như một tấm kính được làm bằng thứ pha lê hảo hạng, và mặt trời như cái bánh pizza khổng lồ đang cháy toả ánh nắng chói chang xuống dưới những căn nhà bị bom làm đổ sập, và tạo nên những cái bóng đổ dài của những toà nhà cao tầng uy nghi. Ở giữa quảng trường có một nhà thờ rộng, cái tháp của nhà thờ ấy cao vút đến tận trời xanh. Những bậc tam cấp bằng đá của nhà thờ dẫn lên hai cánh cửa bằng sắt đóng im ỉm. Bảy con đường rộng dẫn vào quảng trường trống như những cái vòi của con bạch tuộc khổng lồ.
Bốn đứa trẻ đứng ở đàng sau bốn góc tường, súng, bom xăng sẵn sàng trong tay. Vincenzo đứng sau một đống gạch vỡ ở con hẻm chính. Nó nhìn thấy mười lăm chiếc xe tăng của Đức đi lại trên quảng trường. Một đám đông lính Đức thận trọng đi đàng sau xe.
Von Klaus đứng trên cửa một chiếc xe tăng đậu giữa quảng trường, mắt hắn dõi nhìn những toà nhà trống trải. Cặp ống nhòm lủng lẳng trước ngực. Hắn tự cho phép mình thư giãn đôi chút. Von Klaus hít một hơi thật sâu, gõ nhẹ tay vào thùng xe. Những tên lính ở trong khoang dưới chân hắn đã bắn những phát đạn đầu tiên. Phát thứ nhất của trận đánh cuối cùng bắn thẳng vào giữa mặt tiền của một tiệm thuốc bỏ hoang. Ngay lập tức toà nhà sụp xuống thành một đống đổ nát.
Vincenzo châm nùi giẻ trên miệng chai xăng và quăng qua đầu nó. Nó thấy cái chai rơi ngay phía sau một chiếc xe tăng của bọn Đức. Những bọn trẻ còn đang trốn sau những bức tường nhảy ra khỏi chỗ ẩn nấp và bắn về phía bọn lính Đức đang đứng trên quảng trường. Bọn lính quay ngoắt lại băn trả như mưa. Bọn trẻ cũng bắn hết đạn rồi quay trở lại con hẻm ném đá vào bọn lính đang chạy theo chúng. Mỗi chiếc xe tăng, một đám lính chạy theo sát lũ trẻ. Vincenzo chỉ huy mọi hoạt động của lũ trẻ. Nó chạy thật nhanh trên con hẻm ở giữa,  trèo lên toa xe điện đổ trên đường, luồn qua toa xe chui sang phía bên kia của con hẻm. Nó chạy từ con hẻm này sang con hẻm khác, nhìn bạn nó dẫn đầu chiếc xe tăng đang đuổi gấp và bọn lính Đức về phía những toa xe điện. Nó gào lên:
-         Hãy chạy vòng qua đầu xe phía người lái ngồi ấy, đó là chỗ duy nhất không đặt mìn!
 
*
Nunzia, Franco, Claudio, Pepe và Dante đang chạy dọc theo con hẻm cuối quảng trường, sáu tên lính Đức đuổi theo họ. Hai bên bắn trả nhau dữ dội. Bọn trẻ quây lại nấp đàng sau một đài phun nước khô cạn gần một toà nhà hai tầng quét vôi màu hồng. Angela mở cánh cửa đã bị bắn lỗ chỗ của toà nhà rồi quăng một chai bom xăng vào bọn lính. Cả bọn nhảy ra đàng sau đài phun nước trốn. Angela bảo:
-         Bọn chúng tiến đến chỗ chúng ta từ hai phía, đừng để bị vây chặt ở đây.
Dante bắn phát cuối cùng:
-         Cứ phải chạy mãi tớ mệt lắm rồi. Tớ mệt mỏi vì tất cả mọi chuyện. Tớ nghĩ ai cũng  vậy.
Nunzia nhìn bọn trẻ, cô van nài:
-         Chúng ta nên chạy thêm một quãng nữa, một khi ra khỏi quảng trường rồi thì nghỉ cũng được mà.
Dante nghiến răng quả quyết:
-         Không, chúng ta đến đây để đánh nhau chứ không phải để chạy mãi như vậy.
Nunzia nhìn bọn trẻ kiểm tra súng đạn, sẵn sàng mặt đối mặt với bọn lính. Angela bảo Nunzia:
-         Ba ngày qua chúng ta đã chạy trốn bọn Đức rồi. Lần này ta phải đối mặt với bọn chúng để xem ai cừ hơn ai.
Nunzia nhìn sang bên phải vòi phun nước, hơn một chục tên lính Đức đang tiến đến gần họ, chúng đi lom khom, súng sẵn sàng trong tay. Cô quay lại nói với bọn trẻ xung quanh cô:
-         Tản ra và bắn đến chừng nào hết đạn thì thôi. Nếu các em muốn chạy, hãy chạy về phía những con hẻm nhỏ. Cầu Chúa che chở cho chúng ta.
Chúng đồng loạt đứng lên, bắn những viên đạn cuối cùng về phía tóan lính Đức. Bọn lính bắn trả quyết liệt. Đạn bay như mưa về phía đài phun nước và găm vào bức tường màu hồng phía sau lưng chúng. Pepe lia khẩu súng máy từ trái sang phải hạ được hai tên Đức trước khi một đầu đạn găm trúng vai khiến thằng bé ngã gục trên mặt đất. Angela bắn hất súng tứ dưới thắt lưng lên. Nó bắn từng phát đạn một nhưng cực kỳ chính xác. Khi hết đạn, Angela quăng khẩu súng sang một bên, rút con dao găm vẫn đeo lủng lẳng trên cổ và sục thẳng vào cổ một tên lính Đức đang nhào tới. Nunzia bắn hết đạn trong khẩu súng của cô rồi chộp lấy khẩu súng máy của tên Đức vừa ngã xuống, cô bắn xối xả về phía bọn Đức đang tiến tới.
Phía ngoài kia, cả quảng trường đang biến thành một bãi chiến trường đầy xác người. Von Klaus trong xe tăng đứng cuối quảng trường chỉ huy cho đám lính đang chạy tan tác cố tập trung tinh thần chiến đấu, giáng những đòn man rợ vào một đội quân mà từ trước đến nay hắn chưa từng biết mức độ nguy hiểm đến mức nào, đó là đội quân trẻ em đường phố. Kunnalt ở trên chiếc xe tăng phía bên kia quảng trường ra lệnh cho những chiếc xe tăng ở xung quanh liên tục nã pháo vào những toà nhà im lìm và đám trẻ con đang chạy nháo nhào.
Connors ở trên bậc tam cấp của nhà thờ ngay giữa kho đạn dược, xung quanh là súng máy, súng phun lửa, bom xăng, lựu đạn, sáu đứa trẻ quây quần bên anh, cả bên trái lẫn bên phải. Anh quăng khẩu súng máy đã hết đạn sang một bên và lập tức cúi xuống tìm một khẩu súng khác. Anh nhìn qua quảng trường trông thấy Nunzia đang dẫn Angela và những đứa khác can đảm chống lại kẻ thù. Anh ra hiệu cho bọn trẻ đang vây quanh mình tìm chỗ nấp, còn anh tiếp tục bắn và di chuyển thật chậm về phía trước, tiến vào giữa làn đạn mà kẻ thù đang bắn về phía cô gái anh yêu mến.
Vincenzo đứng ở xa, bên cạnh nó là các bạn của nó đang bị thương.
Mắt họ đang theo dõi những chiếc xe tăng tiến dần về các toa xe điện chất đầy mìn. Một chiếc xe tăng đã cán bẹp vỏ toa xe điện mục nát, tiếng sắt thép cọ vào nhau nghe rợn người.
Chiếc xe tăng đi trên con hẻm ở giữa trúng mìn đầu tiên.
Mìn dấu trong toa xe nổ dữ dội, cắt cả xe tăng lẫn toa xe điện ra làm đô. Phần cuối của chiếc xe tăng bay vào đầu hẻm nảy lên vài lần, trượt dài và nằm ngang lại.Nơi chiếc xe điện nằm khi nãy bây giờ chỉ là một hố lửa to lớn.
Ba tiếng nổ kế tiếp làm rung chuyển cả quảng trường.
Von Klaus nhìn những đám cháy bốc lên từ những con hẻm nhỏ, biết rằng ở những con hẻm đó hắn đã mất bốn chiếc xe tăng và khoảng hai mươi tay súng kiên cường. Hắn đấm mạnh vào sườn xe, cuối cùng hắn không còn giữ nổi vẻ bình tĩnh thường ngày nữa. Hắn đã để lộ bản chất man rợ đầy thú tính. Hắn thấy Kunnalt đang chiến đấu ở góc bên kia của quảng trường, đám lính của hắn đang bắn như mưa vào một phụ nữ và một đám trẻ con. Hắn gào lên:
-         Đây rồi, đã đến lúc ta thực hiện điều mong muốn!
Kunnalt hỏi:
-         Điều gì, thưa chỉ huy?
-         Ta ước sao được nhìn thấy bọn chúng chết hết -  Von Klaus đáp. Xe tăng của hắn tiến lên, tiếng bánh xích sắt nghiến xuống mặt đường lát đá cứng.
 
*
Vincenzo đỡ người bạn bị thương nằm xuống dưới một gốc cây thông để bạn mình gối đầu lên một đống quần áo rách rưới vừa được vơ về, rồi nó quay lại đặt hai tay mình lên hai cánh tay mảnh khảnh của Fabrizio.
-         Anh muốn em và con chó ở lại đây trông nom những người bị thương. Anh cần ai đó mà anh tin tưởng là sẽ bảo đảm an toàn cho họ.
Fabrizio gật đầu, mắt thằng bé ánh lên vẻ tự tin. Vincenzo nói tiếp:
-         Ở đây có lẽ em được an toàn. Bọn Đức sẽ không đi qua con đường này đâu.
-         Vậy anh sẽ đi đâu? – Fabrizio hỏi, nó nhìn Vincenzo và hơn chục đứa trẻ khác đứng vây chung quanh.
-         Tới chỗ dành cho anh – Vincenzo trả lời rồi chạy về phía đám cháy trên các con hẻm gần quảng trường.
Những đứa trẻ khác còn lại trong đội quân trẻ em đường phố theo sát nó.
 
*
Nunzia, Angela và những đứa trẻ khác đứng ngay đài phun nước đang bắn những viên đạn cuối cùng. Năm sáu tên lính chết gục dưới chân họ. Kunnalt bắn không thương tiếc về phía họ. Vì đứng trên cao hắn nắm bắn dễ hơn nên đã bắn trúng vai của Claudio nên thằng bé ngã qụy, Nunzia và Pepe lôi nó ra phía sau đài phun nước, vừa lôi vừa bắn. Khi viên đạn cuối cùng ra khỏi nòng súng của Nunzia, cô thấy Connors đang chạy ngang quảng trường về phía cô, hai khẩu súng trong tay anh không ngừng khạc lửa.
Franco gào lên:
-         Nunzia, nằm xuống!
Cô chụp lấy khẩu súng trường Angela ném cho cô. Cô nhìn thật nhanh những đồng đội quanh mình, Franco bị thương ở chân và cánh tay. Nó đang cố giữ một khẩu súng ngắn kê phía bên vai còn lành lặn của nó. Pepe vừa ngồi  vừa bắn, một mảnh đạn sượt qua trên trán nó. Claudio vừa ném đá về phía các tên lính vừa cố nhặt khẩu súng của tên lính Đức đã chết. Angela đứng trên mặt đất, cố chiến đấu với một khẩu súng và một con dao.
Bây giờ Kunnalt đứng trên xe tăng và tiến lại gần Nunzia. Chỉ còn mười bước chân nữa là hắn đến được chỗ cô gái. Connors đang chiến đấu trong lửa đạn tơi bời cũng đang nhích dần về phía cô. Cô quay đầu lại nhìn về phía anh, bắt gặp ánh mắt của anh và giữ chúng lại trong khoảnh khắc vài giây đồng hồ.
Phát súng đầu tiên của Kunnalt bắn trúng bụng cô gái. Cô ngã ngửa người, khẩu súng văng ra khỏi tay. Phát súng thứ hai sượt ngang cổ cô khiến cô lăn lộn trên mặt đất. Angela và những đứa trẻ khác tiếp tục bắn. Những ánh mắt sững sờ nhìn Nunzia đang gục xuống. Connors bắn như điên về phía bọn Đức, giết hết tất cả những tên lính đang đứng giữa anh và người con gái anh yêu. Anh chạy thật nhanh đến bên cô, hình ảnh chung quanh Connors không còn rõ nữa vì khói bụi bốc lên mù mịt. Anh quỳ xuống, xoay mặt cô gái về phía anh, tuyệt vọng khi nhận ra những vết thương kia là những vết chí tử. Anh thì thầm:
-         Không, đừng như thế mà! Anh xin em đấy! Đừng có chết! Anh sẽ đưa em ra khỏi đây, chúng ta sẽ rút về an toàn, chỉ xin em cố sống vì anh, làm ơn đi mà!
   Cô gái đặt một tay lên mặt anh, ánh mắt của cô ấm áp và bình thản. Connors không còn nghe thấy nhìn thấy bất cứ thứ gì chung quanh mình nữa ngoại trừ Nunzia, mặc dù quanh anh là cơn bão lửa.
-         Một người đàn ông tốt luôn có được tình yêu thương. Em đã dành hết tình yêu thương của em cho anh. Thậm chí ngay ở đây, ngay bây giờ.
Connors bảo:
-         Em nói đúng, anh cảm nhận được điều đó.
-         Và rồi anh sẽ còn được yêu thương gấp bội, chàng lính Mỹ của em ạ!
Connors ôm chặt cô hơn, hôn lên trán cô và nói bằng tiếng Ý:
-         Nunzia, anh yêu em!
Nunzia nhìn anh mỉm cười:
-         Ai dạy anh nói thế?
Connors đáp:
-         Cha em đấy. Cha em bảo anh là nếu anh nói câu đó hai lần thì tình yêu đó sẽ ở với anh mãi mãi.
-         Đó là do cha tự nghĩ ra thôi.
Connors đung đưa cô gái nhè nhẹ:
-         Nhưng anh tin điều đó, anh vẫn còn tin.
-          
Bàn tay cô gái rời khuôn mặt anh, mắt cô từ từ nhắm lại. Connors ôm cô gái thêm vài phút nữa rồi đặt đầu cô xuống nền đất, quay lại nhìn bọn trẻ đang đứng sững sờ nhìn anh. Tại góc quảng trường, anh thấy Kunnalt đang chạy thật nhanh về phía chiếc xe tăng của hắn, anh đứng lên bảo lũ trẻ:
-         Chú muốn các cháu ở đây với cô ấy.
Anh nhặt khẩu súng máy, chạy xuyên qua làn khói lửa ở quảng trường, đi tìm Kunnalt.
 
*
Vincenzo cùng đám trẻ nhảy qua những ngọn lửa nóng rực từ những chiếc xe phát nổ và bùng cháy. Họ chạy ra khỏi đám lửa, vừa bắn vào  bọn Đức đang tụ tập phía cuối con hẻm. Bọn chúng quay lại thật nhanh và bắn trả về phía họ. Cách bọn trẻ vài bước chân, Von Klaus cho xe tăng tiến thẳng về phía trước định nghiền nát bọn trẻ. Bọn trẻ tiếp tục chạy, đạn của lính Đức trúng mục tiêu khá nhiều. Vài người đã ngã xuống. Ngay chính giữa con hẻm, Vincenzo giơ tay phải lên, đó là dấu hiệu để cho những người còn sống sót buông súng, sau đó mỗi người tìm lấy hai trái lựu đạn và sẵn sàng rút chốt.
-         Để chúng nếm đòn này!
Vincenzo gào lên nhìn những quả lựu đạn đi thành hình vòng cung trên không trung và rớt vào đám lính Đức.
Những tiếng nổ làm rung chuỷên con hẻm khiến tất cả mọi người có mặt ở đó ngã nhào xuống đất. Vincenzo lao người xuống tránh một mảnh đá sắc nhọn, mảnh đá bay sượt qua rạch một đường sâu ngay cổ nó. Nó cố đứng lên. Con hẻm bây giờ trống trải, chỉ còn Von Klaus và chiếc xe tăng của hắn. Vincenzo cố đứng vững, khẩu súng ngắn nằm bên tay phải của nó, nó nhìn chiếc xe tăng đang tiến vào con hẻm. Von Klaus nhìn lũ trẻ trong lúc hắn đang đứng trong cửa xe tăng mở rộng. Chiếc xe tăng dừng lại cách Vincenzo hai bước chân. Von Klaus gào lên:
-         Tao sẽ không cho chúng mày hưởng niềm vui chiến thắng, dù là trong trận chiến ngày hôm nay hay là mãi mãi sau này.
Vincenzo đứng thật vững, bóp cò khẩu súng ngắn trong tay.
-         Trên đất nước này, cờ của chúng tao vẫn còn tung bay. Tụi mày chưa thể cắm cờ trên đất Ý này được.
Von Khaus chỉ tay ra phía trước, ra lệnh bắn. Hắn nói:
-         Lá cờ của mày sẽ là hình ảnh cuối cùng trong mắt mày trước khi mày về chầu diêm vương đấy. Trò phiêu lưu mạo hiểm của chúng mày kết thúc khá hào hùng, nhưng là một kết thúc trong chết chóc.
Một viên đạn xuất phát từ khung cửa sổ mở rộng ngay phía bên tay phải của Von Klaus, nó hạ gục viên đại tá khiến hắn phải cúi gập người xuống. Vincenzo nhìn lên thấy Fabrizio đứng như chôn chân tại cửa sổ. Thằng bé kinh hoàng nhìn khẩu súng lục trong tay nó.
Nó hét lên:
-         Em xin lỗi vì đã không làm theo lời anh dặn. Nhưng em không muốn bạn bè của em phải hy sinh thêm nữa.
Phía sau Vincenzo, hai đúa bé mở nắp cống trèo lên đường. Von Klaus nắm chặt khẩu súng ngắn trong bàn tay phải của hắn, hắn ngẩng  cao đầu nhìn Vincenzo và bắn liền hai phát đạn. Phát thứ nhất bay sượt qua đầu Vincenzo, phát thứ nhì trúng chân nó khiến Vincenzo ngã quị.
Trên đầu họ một chiếc máy bay B-24 đang gầm rú.
Trước khi gục xuống, Vincenzo còn cố bắn trả, hai đứa bé chạy tới kéo nó vào bên trong lỗ cống. Von Klaus và Vincenzo trao nhau cái nhìn nẩy lửa. Khi thủ lĩnh của đám trẻ con đường phố biến mất dưới lỗ cống thì một viên đạn pháo xuất phát từ chiếc xe tăng Đức nổ ngay trên đường, phía trên nắp cống.
Vincenzo và bọn trẻ cố chạy thật nhanh trong đường hầm nghe tiếng bom từ chiếc B-24 dội xuống. Bom trúng ngay xe tăng của Von Klaus. Vincenzo nhìn lên:
-         Này tên đại tá Đức, đến Naples du lịch vui lắm phải không?
 
*
Connors và Kunnalt bắn nhau xối xả. Connors bắn viên đạn cuối cùng trong khẩu súng của anh rồi quăng súng đi, tiến gần đến mục tiêu của mình. Kunnalt quay lại chĩa thẳng khẩu súng lục vào Connors. Nhưng trước khi kịp bắn một phát nào, Connors đã lao thẳng vào hắn; cả hai nhào ra khỏi cửa sổ của một cửa tiệm và lọt vào bên trong tiệm, ôm nhau lăn lộn dưới đất.
Kunnalt kéo đầu Connors về phía hắn, đấm nhiều cú vào cổ anh. Connors co đầu gối trái đạp mạnh vào ngực Kunnalt khiến hắn phải nằm vật ngửa ra sau.
Kunnalt với bàn tay trái trên nền nhà đầy gạch vỡ và lượm được một cục đá khá to.
Connors đang bò tới viên sĩ quan, đúng lúc đó, anh lãnh một cú đấm như trời giáng vào mặt. Cú đấm kế tiếp khiến anh ngã sóng sòai, lăn đến bên một chiếc lò sưởi cũ kỹ, đầy tro tàn. Kunnalt đến bên Connors từ phía sau, túm lấy tóc anh và dúi mặt anh vào đống tro. Trong lúc Connors cố vùng vẫy để ngẩng mặt lên thở thì bàn tay anh rờ được một quân bài Poker bằng sắt đã gỉ sét. Connors cố gắng ngước đầu thở, miệng anh đầy tro, anh cố giãy dụa để bàn tay phải có thể tìm thấy và nắm chắc quân bài kia. Kunnalt ngồi trên lưng anh, hắn chộp lấy cổ áo phía sau của chiếc sơ mi và lôi anh lên. Bàn tay phải của hắn lăm lăm con dao, hắn nói:
-         Làm lính chết kiểu này uổng mạng phải không? Anh hùng như mày lại đi hy sinh cho một đám trẻ con vắt mũi còn chưa sạch.
Connors xoay người thật nhanh và bất ngờ vuột ra khỏi tay của Kunnalt. Anh đứng lên thọc sâu quân bài Poker vào bụng hắn. Con dao trong tay hắn rớt xuống đất. Kunnalt ôm lấy vết thương, sự sống biến dần khỏi cơ thể hắn.
Connors lùi ra để mặc tên lính Đức đổ ập xuống nền nhà lạnh ngắt, anh lặng lẽ bước ra khỏi cửa tiệm.
 
*
Quảng trường đầy ngập một thứ khói đen kịt.
Bốn chiếc xe tăng bốc cháy rừng rực trước những đống đổ nát trên đường phố. Connors bước về phía đài phun nước. Angela và đám trẻ vẫn còn đang bảo vệ thi hài Nunzia. Vincenzo, Fabrizio và con chó ngao cũng có ở đó. Connors bước vào giữa đám đông, anh quỳ xuống ôm lấy Nunzia vào lòng. Anh ôm cô thật chặt, mắt anh không rời khuôn mặt dịu hiền của cô. Anh quay người nhẹ nhàng đặt cô vào đài phun nước lúc này đã khô cạn. Vincenzo đến bên anh, đặt tay lên trán Nunzia. Nó nói với Connors:
-         Chú đã từng được cô ấy yêu thương.
Connors thôi không nhìn Nunzia nữa, anh quay lại với bọn trẻ và nói bằng một giọng trầm buồn:
-         Đôi khi chỉ bấy nhiêu thôi cũng không đủ.
Một quả đạn nổ ngay trên đầu họ. Những mảnh tường sơn màu hồng rơi xuống người họ như mưa. Một chiếc xe tăng Đức tiến thẳng đến nhóm người đang đứng, vừa nhích lên từng chút vừa nã đạn pháo về phía họ. Vincenzo vẫy tay cho các bạn tản ra:
-         Chạy lên bậc tam cấp của nhà thờ! Nhanh lên! Chộp lấy bất cứ thứ vũ khí nào!
Cả nhóm chạy lên bậc tam cấp của nhà thờ lớn. Chúng đứng đó với súng và lựu đạn trong tay, Vincenzo chạy theo, nó bắn vào chiếc xe tăng đang đến gần trong khi nó di chuyển. Connors quay lưng lại chiếc xe bằng sắt đang tiến tới. Anh nhìn xuống Nunzia một lần nữa rồi với hai khẩu súng ngắn cùng với một thắt lưng lựu đạn theo Vincenzo tiến về phía nhà thờ.
Bọn trẻ dựa lưng vào hai cánh cửa bằng đồng của nhà thờ xây vào thời Trung cổ. Chiếc xe tăng đang nhích lên từng chút. Tiếng bánh xích nghiến lên bậc đá của nhà thờ. Trong lúc nòng pháo vẫn nhả đạn như điên cuồng, đám trẻ kháng chiến vẫn đứng tại chỗ và bắn trả. Fabrizio ném rất nhiều đá về phía bọn Đức, bên cạnh nó, con chó ngao giận dữ sủa. Ba chiếc xe tăng Đức tiến theo hình vòng cung chặn đường thóat của họ.
Chiếc xe tăng ở cổng chính bò lên hết bậc tam cấp. Lúc này nó đã đến gần bọn trẻ lắm rồi. Angela quăng quả lựu đạn rồi chạy xuống bậc, cố nhặt cho được khẩu súng máy. Từ đàng sau chiếc xe, một tên lính Đức nhào ra và bắn trúng đầu gối Angela. Cô bé ngã xuống nhưng vẫn còn chụp kịp khẩu súng máy và quăng cho Franco. Thằng bé chụp được khẩu súng và rồi Franco, Vincenzo cùng Connors cùng nhảy lên đầu chiếc xe tăng, bò dần đến nắp của chiếc xe tăng ấy.
Bọn trẻ mở nắp xe và nhảy ra khỏi xe, Franco bắn vào những tên lính đang trốn sau những chiếc xe tăng. Khi cả ba chạy lên cầu thang phía bên trong nhà thờ, Vincenzo kéo Angela cùng đi với họ. Họ nhìn thấy Connors đang chĩa súng vào cửa xe tăng mở rộng và bắn như vãi đạn vào phía bên trong. Chiếc xe tăng dừng lại khi chỉ còn cách cánh cửa nhà thờ vài bước chân. Connors quăng súng đi, nhảy ra khỏi xe tăng và chạy lên các bậc tam cấp.
Vincenzo nói với anh:
-         Chúng ta chỉ còn vài khẩu súng, bọn chúng còn những ba chiếc xe tăng, và cả ba chiếc đều đang tiến về hương này.
Franco bảo:
-         Chúng ta còn nhiều đạn và lựu đạn lắm.
Cả quảng trường chìm ngập trong lửa cháy kinh hoàng. Ba chiếc xe tăng vừa đi vừa bắn và tiến dần lại nhà thờ. Connors bảo:
-         Các cháu hãy chạy đi, có thể bọn chúng sẽ bắn chúng các cháu nhưng không giết được hết tất cả đâu. Nếu chúng ta đứng ở đây sẽ bị thiệt mạng vô ích.
Angela nói:
-         Để Fabrizio và con chó chạy đi, còn chúng cháu ở lại.
Fabrizio bước lên một bước:
-         Em sẽ không bao giờ bỏ bạn bè.
Nó là đứa bé nhỏ tuổi nhất nhưng xem ra rất có dũng khí.
Connors cúi xuống bồng thằng bé lên tay, anh hôn vào má nó và nhìn sâu vào cặp mắt ngây thơ của nó.
Franco bảo:
-         Chúng ta đạt được những thắng lợi như thế quả đúng là nhờ có phép lạ. Cháu ngỡ mình sẽ chết ngay lần đầu tiên khi đụng độ với quân Đức.
Connors nhìn xuống đám xe tăng đang tiến đến gần:
-         Nếu cháu tin trên đời này có phép lạ thì thật đáng tiếc làm sao, phép lạ này quá ngắn ngủi.
Họ nghe thấy tiếng máy bay trước khi nhìn thấy nó.
Chiếc máy bay B-24 ra khỏi đám mây và bắn xuống những chiếc xe tăng Đức. Vincenzo nhìn chiếc máy bay bắn xối xả xuống đám xe tăng lúc này đã quay đầu chạy trốn, chiếc B-24 đuổi theo xe tăng tới những con hẻm cuối quảng trường. Thằng bé quay về phía Connors nhún vai:
-         Trên đời này không có phép màu mới là chuyện lạ, chú phải tin thôi.
Khẩu súng máy trên chiếc B-24 bắn tới tấp vào những tên lính Đức cuối cùng còn đứng trên quảng trường rồi nó vòng lại. Chiếc B-24 xà xuống đất lần cuối cùng và nó thả xuống một trái bom cỡ 200 ký vào cụm ba chiếc xe tăng bên dưới, một cách để tiễn chúng vào cõi vĩnh hằng.
Những con đường ở Naples giờ đã được hoàn toàn giải phóng.
0
CHƯƠNG 38
Connors, Vincenzo và những người khác bước xuống bậc tam cấp của nhà thờ, vào quảng trường đang cháy đỏ, dừng lại trước đài phun nước và trước thi thể của Nunzia. Connors nói với Vincenzo:
-         Chú muốn được chôn cất cô ấy. Cháu có biết cô ấy thích nơi chốn nào trong thành phố này không?
Vincenzo đáp:
-         Nunzia cũng giống như cha cô ấy thôi, cô ấy yêu biển cả và thành phố này, có rất nhiều khu đất trống dọc theo quảng trường Trieste e Trento, nếu được chôn cất ở đó, Nunzia sẽ vừa được ngắm biển, vừa được ngắm thành phố Naples.
Connors bảo:
-         Hãy đưa mọi người tới đó.
Anh lính Mỹ quay lại bế thi thể của Nunzia trong tay, bước thật chậm. Từng đứa trẻ đi qua trước mặt anh, chúng dịu dàng hôn lên bàn tay đã nắm chặt của Nunzia rồi khi tay chúng không phải cầm súng, chúng gục đầu xuống cầu nguyện trong im lặng. Giờ đây chúng còn nhiều việc phải làm, rất nhiều đồng đội của chúng đang cần được chúng chôn cất.
Đống lửa mừng chiến thắng ngay trước đài phun nước như chiếu sáng cả bầu trời đêm.
Nhóm người ngồi quanh ngọn lửa ấm uống thứ rượu vang đỏ đựng trong những chiếc lon bằng thiếc. Những vết thương của họ đã được băng bó, họ nhìn ra mặt biển yên tĩnh và rồi ngắm bầu trời đầy sao. Fabrizio gối đầu lên lưng con chó ngao, cả hai đều ngủ say sưa.
Vincenzo nói:
-         Không có bọn lính Đức, không còn máy bay, không còn cả những chiếc xe tăng đầy chết chóc. Bao năm tháng trôi qua mới có được ngày hôm nay.
Angela hỏi, chân nó được băng bằng một dải vải, máu đang thấm dần qua.
-         Chúng ta sẽ làm gì bây giờ?
Connors trả lời:
-         Chỉ một hay hai ngày nữa thôi quân Mỹ sẽ tràn qua đây, họ sẽ mang theo những nhóm quân y, họ sẽ cố tìm những người thân thích của các cháu, đưa các cháu đoàn tụ với gia đình.
Franco nói:
-         Chúng cháu không sợ phải hy sinh, nhưng giờ đây cháu đã biết sự sống quý giá như thế nào.
Connors nói với nó:
-         Cuộc chiến đang ngày càng trở nên khốc liệt cho những bên tham chiến.
Claudio hỏi:
-         Thế còn chú thì sao, chú sẽ đi đâu?
-         Chú sẽ ở đây cho đến khi lữ đoàn của chú tiến vào thành phố.
Vincenzo nhìn xuống phù hiệu trên tay áo của Connors:
-         Lữ đoàn Thần sấm phải không ạ?
Connors gật đầu:
-         Phải, và đồng đội chú đi đâu, chú sẽ theo đó.
Vincenzo hỏi:
-         Liệu chú tự ý giúp tụi cháu như thế này có phiền toái gì không?
-         Chỉ huy của chú cũng không đến nỗi quá giận dữ đâu. Chẳng ai có thể nổi cơn thịnh nộ khi đồng đội của mình giết được kẻ thù.
Vincenzo nói:
-         Chú ơi, chúng cháu rất mừng vì có được chú ở bên chúng cháu, chiến thắng này cũng là chiến thắng của chú nữa.
Connors hỏi:
-         Chú có xứng đáng được nhận vinh dự ấy không?
-         Có chứ - Vincenzo nói không ngần ngừ.
-         Liệu mọi người có nghĩ như cháu không?
Vincenzo đứng lên, đối diện với đống lửa.
-         Cả những người còn sống và những người đã chết đều nghĩ như thế. Vì trận chiến giải phóng thành phố Naples.
Franco và Dante bỏ thêm củi vào ngọn lửa, nhìn ngọn lửa bốc ngày một cao, Connors bước qua mặt chúng. Anh đi về phía mặt vịnh có tiếng sóng rì rào phía dưới. Anh nhắm mắt mỉm cười bởi vì lần đầu tiên anh nghe bọn trẻ hát vang một bài hát ca ngợi tình yêu rất phổ biến tại thành Naples thời đó.
Họ cùng ngồi như thế cho đến sáng, hát mê say, mặt họ tràn đầy hạnh phúc, má đỏ hồng. Họ cùng nhìn bầu trời đêm đầy sao, nắm chặt tay nhau và hát vang như chưa bao giờ được hát. Họ là những người còn sống sót trong một đội quân toàn trẻ em, nhưng đã quyết tử chiến đấu vì tự do.
Và giờ đây cuối cùng họ đã tìm thấy được hoà bình.
Trên các ngả đường đổ nát, hoà bình lại trở về trên thành phố mà họ đã tốn bao xương máu để giành lấy.
0
ĐOẠN KẾT
Vincenzo đứng trên nhà ga nhìn con tàu.
Túi quần, túi áo nó đầy giấy tờ có đóng dấu của quân lực Hoa kỳ và dấu của Uỷ ban lâm thời thành phố Naples. Từ sau cuộc chiến đấu của họ chống lính Đức kết thúc, biết bao nhiêu sự kiện đã xảy ra. Mấy ngày sau quân đội Mỹ đến tiếp quản thành phố, bọn trẻ được đưa vào bệnh viện và được chăm sóc chu đáo. Connors ngày nào cũng đến xem chúng khoẻ chưa. Cuối cùng anh cũng đã ra khỏi thành phố cùng với lữ đoàn để tiến về phía bắc.
Vincenzo hỏi:
-         Có khi nào chú có ý định quay trở lại Naples không?
Connors đáp:
-         Có chứ, chú có rất nhiều bè bạn ở đây.
Angela và bọn trẻ đã được Uỷ ban lâm thời của thành phố tìm người thân cho chúng và chúng đã đoàn tụ với gia đình. Từng gia đình lần lượt trở về nơi trước đây họ đã từng sinh sống. Và giờ đây chúng trở thành những đứa  trẻ hồn nhiên chứ không phải là những chiến binh nữa.
Vincenzo nhấc chiếc vali lên, trong đó đựng đầy quần áo quân đội Mỹ tặng cho nó. Nó bước lên xe lửa.
Một sĩ quan người Mỹ đứng chắn ngang.
Vincenzo ngước nhìn lên. Trên tay áo của người sĩ quan này cũng có phù hiệu giống như ở tay áo của Connors. Nó đặt vali xuống và chờ đợi.
Viên sĩ quan hỏi:
-         Cháu là Vincenzo phải không?
-          Vâng ạ.
-         Chú tên là Anders, chú có thể nói chuyện với cháu một vài phút được không?
-         Hai mươi phút nữa tàu mới chạy ạ!
-         Vậy chúng ta ra chiếc ghế dài đàng kia nói chuyện một lúc nhé? Cháu có muốn uống cà phê hay gì đó không?
Anders chỉ tay về chiếc ghế bên tay phải.
Vincenzo bước tới ghế ngồi xuống nói:
-         Không ạ, cháu đã có tất cả những gì cháu cần rồi.
-         Thế cháu định lên tàu lửa đi đâu đây?
Đại uý Anders hỏi, anh ngồi bên cạnh Vincenzo, anh đặt một điếu thuốc còn chưa châm lửa lên môi.
-         Cháu định đến ở với cô của cháu, cô cháu sẽ chăm sóc cháu.
Anders gật đầu.
-         Cháu và bạn bè của cháu đã dạy cho bọn lính Đức ấy một bài học nhớ đời.
-         Sao chú lại đến tìm cháu ạ?
Anders nhìn Vincenzo mỉm cười.
-         Connors có kể cho chú nghe về cháu. Cậu ấy bảo cháu luôn luôn nóng nảy và bây  giờ chú biết Connors không nói dối.
Bàn tay hộ pháp của Anders lục tìm trong túi lấy ra một phong bì màu vàng đưa cho Vincenzo. Thằng bé ngoan ngoãn cầm lấy.
-         Sau khi rời Naples, chú đã cử Connors và một vài thành viên trong lữ đoàn Thần Sấm đến miền duyên hải. Họ gặp lữ đoàn Texas và một bộ phận của quân đội Anh, rồi cùng lên đường chiến đấu với bọn Đức. Họ phải tham dự nhiều trận ác liệt và không phải ai cũng gặp may.
Vincenzo hỏi mà sợ phải nghe thấy câu trả lời.
-         Thế chuyện gì xảy ra cho chú Connors?
Anders nhìn thẳng Vincenzo rồi nói:
-         Chú đã mất nhiều đồng đội gan dạ cho những trận chiến như thế. Steve Connors là một trong những người đồng đội ấy.
Trong một vài phút, cả hai đều im lặng. Anders nói tiếp:
-         Trước khi Connors ra trận, cậu ấy đưa cho chú cái này bảo đưa lại cho cháu, nếu có việc tồi tệ xảy ra. Chú không biết Connors gởi cái gì trong phong bì này, nhưng cậu ấy cứ nhắc đi nhắc lại rằng chú phải đưa tận tay cho cháu.
Vincenzo thở dài, tay nó nắm chặt chiếc phong bì. Cổ họng khô rát, môi dưới của Vincenzo run rẩy.
-         Cậu ấy mến phục các cháu nhiều lắm – Anders nói.
Vincenzo nói bằng một giọng thật trầm:
-          Chú ấy đã yêu người chị cả trong đội quân của chúng cháu, chị Nunzia.
Đại uý Anders thở dài đứng lên, đặt tay lên vai thằng bé, anh nói:
-         Chú muốn chúc cháu may mắn, con trai ạ. Đừng để thời gian phí hoà. Chắc cháu hiểu điều đó hơn chú. Chúng ta hãy sống sao cho khỏi hối tiếc về những ngày qua. Cho nên cháu nhất định phải mạnh mẽ lên.
Vincenzo nắm chặt chiếc phong bì trong tay và nhìn đại uý Anders biến mất trong đám đông.
 
*
Vincenzo ngồi gần chiếc cửa sổ lớn, nó có cảm giác chiếc xe lửa đang nhích dần ra khỏi nhà ga. Nó thở dài, mở chiếc phong bì màu vàng đang cầm trong tay. Nó nhìn vào bên trong và lấy ra một phù hiệu Thần Sấm đã từng ở trên tay áo của Connors. Nó nâng chiếc phù hiệu lên, áp vào ngực, đầu cúi thấp. Vincenzo lặng lẽ khóc.
Con tàu xình xịch trên con đường trong sân ga. Máy tàu đang chạy hết tốc lực. Vincenzo ngâng đầu lên nhìn cảnh vật trôi qua cửa sổ. Những con đường ngang dọc như mê cung, những quảng trường đầy công sự tạm thời. Nó nhìn bóng nó phản chiếu qua tấm kính cửa sổ và  đưa tay lên lau mặt. Ngoài kia những cụm khói trắng bay lên trước đoàn tàu như thể cả đoàn tàu đang trôi bồng bềnh trong đám mây trắng.
Một ngày yên bình lại về trong lúc cuộc chiến tranh vĩ đại chưa đến hồi kết thúc
 
HẾT
0
«« « 1 2 » »»