<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-02-11 04:48:36silverbullet>
THI ĐÀN KHÔNG GIỐNG AI...
LTS - Trước đây, có lần tôi đã đọc được một vài bài của Thủy Tinh. Tôi nghĩ mình có gene cà khịa, nhưng Thủy Tinh còn hơn tôi xa...
Thủy Tinh bảo bài Giọt Lệ Cho Người là một bài bi ca hoa lệ, theo lối thơ nhạc giao... banh, nên phải vừa ngâm vừa hát thì mới hùng tráng. Bài thơ của Thủy Tinh là một thứ Úc-Việt giao duyên, giữa một bạn gái người Australia và một chàng trai ... Mít đặc.
Đọc đi đọc lại bài thơ của Thủy Tinh tôi cứ phân vân tự hỏi: Tú Mỡ hay Trần tế Xương có sống lại thì có lẽ cũng đến thế này là cùng?
Ngồi xem đá banh mà tâm Thủy Tinh động thật, và những rung động của Thủy Tinh đã như một thứ hải triều âm cuốn hút người đọc nhào đầu lạc địa để đến lúc lai hồn tỉnh trí thì nhận ra rằng, nói chi thì nói, mình vẫn mang căn cước của một tên Mít đặc, bất kể Peter, Jean, Jacques... là họ hay tên. Như Anthony Darlic vậy... Và bài thơ nguyên văn thế này..
GIỌT LỆ CHO NGƯỜI
Kỳ này tui sẽ mần một bài bi ca hoa lệ, theo lối ‘Thơ nhạc giao... banh’, nên phải vừa ngâm vừa hát thì mới hùng tráng đó. Kế là vì nói về dân Úc nên tui có mần luôn thơ lục bát bằng tiếng Ăng Lê cho nó ngầu!
Chúc vui và thắng độ.
We are one but we are many
And from all the lands on earth we come
We share the dream and sing with one voice
I am, you are, we are Australian...(1)
Nói với em cô gái người Úc mập.
Xin tha thiết gọi em dù em bự hơn anh,
Vì anh biết giờ đây em cần được dỗ dành,
Khi phút cuối thua một bàn lãng xẹt!
Đây khăn mù xoa, đây bàn tay gầy, em cứ tự nhiên lấy quẹt
Cho khô đi giọt lệ oan khiên.
Đây bờ ngực anh, trăng mỏng đêm sơ huyền,
Em hãy úp mặt rưng rưng niềm tủi hận.
Anh đã lo khi Kewell không ra trận,
Thiếu chàng rồi, đội Úc thiếu cà nông.
Mành lưới đối phương dẫu có nhẹ như bông,
Nhưng mất cà nông thì làm sao đánh thủng.
Anh ngồi xem, cố giấu đi niềm thắc thỏm
Sợ nói ra, thiên hạ biểu mình trù...
Khóc đi em nhưng đừng trách trọng tài mù
Ai cũng có lúc bù lạch ăn em ạ,
Khóc đi em nhưng đừng giận hờn quá xá,
Hãy nhớ dùm, em đang úp mặt trên vai kẻ còm nhom
Tức tưởi rồi em lỡ siết vòng ôm
Anh sẽ chết khi tiếng ‘G... o... a... l..’ chưa kịp thốt !
Khóc đi em để đêm mai, đêm mốt,
Mình chuyển sang cổ võ đội Braxil.
Khóc đi em cho ngấn lệ yêu kiều,
Muốn hỉ mủi thì cứ xài khăn giấy.
Anh dỗ em bằng cỏ xanh hoa dại
Cho nỗi buồn mọc cánh thành giấc mơ
Khi em ngủ ngoan trên ngực lép mỏng như tờ
Anh sẽ khóc một mình không ai dỗ.
Anh biết lấy ai cho anh than thở
Úp mặt lên ngực người, họ sẽ kêu police cái tội dê
Thua một lần, em đã nức nở tái tê
Em đâu hiểu nỗi niềm kẻ chưa bao giờ bước qua vòng loại
Em hãy đợi 4 năm sau đá lại
Còn riêng anh đã đợi bốn ngàn năm
Bốn ngàn năm tủi nhục, âm âm
Đá với Thái Lan còn thua, nói gì với Ý !
Anh cứ nhớ cái đêm hôm ấy
Em đá rất hay, đánh bại đội Japan
Anh nhảy lên, vỗ tay như pháo ran
Bỗng bất chợt nghe buồn như lủng lưới
Ngó bàn tay, lòng trầm chới với
Màu da vàng, mét mét gọi Việt Nam
Anh nhớ câu ‘Đừng thấy người sang...’
Dù em có rất thương gọi anh là ‘my folk’...
Anh vẫn biết mình khác nhau nhiều lắm
Em bự con, còn anh đã đẹt từ thuở mới chào đời
Anh lùn bân (dù một tấc tới trời).
Em vừa cao, lại vừa tế nhị.
Em trắng trẻo thơm tho, anh đen còm xấu xí.
Thuở em đến trường là ngày anh coi vịt ngoài ao,
Đêm nằm co mái dột trận mưa rào
Mơ mẹ sắm Ti Vi coi world cup.
Anh nhớ có một lần anh đứng nấp,
Góc cửa nhà hàng xóm coi đá banh.
Mất dép da, người ta đổ thừa anh
Nằm úp mặt cho mẹ đánh đòn, mẹ khóc...
Em hờn giận khi trọng tài bắt trật,
Khiến đội nhà thua mất 1-0.
Ở Bến Tre công an bắt lộn gã phó thường dân
Gã chết một đời và chưa bao giờ khiếu nại.
Anh mong bốn năm sau mình làm lại
Mark Viduka không còn biết đâu sẽ có Mark Nguyễn, Mark Lê
Mark sẽ ghi bàn, em sẽ vui, hạnh phúc sẽ tràn trề
Anh cũng sẽ vui, giấu cái buồn vì cái tên nhà quê đã trở thành tên Mark.
Ngày anh sang nhà em, anh có nghe em hát
‘We are one, but we are many’
Ai cũng vui, náo nức buổi party
Anh đứng một mình vì tiếng Anh lõm bõm
Em đã kéo anh vào đứng chung với nhóm
We are one, but we are many
We are Australian but i am Vietnamese
Có những niềm riêng làm sao nói hết...(2)
‘Có những niềm riêng làm sao nói hết
Như mây như mưa đắm trong biển khơi...’
Có những niềm riêng một đời giấu kín
Nên khi ‘can do’ thì đã rồi đời.
Có những niềm riêng làm sao nói hết
Since my English 's broken and poor...
Có những niềm riêng ngậm ngùi giấu kín
Khi chuyện tình duyên như chuyện... thầy chùa
Em hãy khóc và em hãy ngủ
Người Việt Nam không bao giờ lợi dụng, trổ mòi dê
Anh chỉ xin chạm nhẹ những đê mê
Vào gương mặt nổi tàn nhang vì nắng Úc
Gương mặt bình yên sau một lần bật khóc
Anh muốn khóc cùng em để chia nỗi buồn chung
Như anh đã cười cùng em để chia nỗi vui chung
Còn những niềm riêng làm sao nói hết...
... Cry go you... khóc đi em...
... Sleep go you... ngủ đi em....
Cry go you, sleep go you
Next world cup Socceroos champions!
Thủy Tinh
(Tháng 6-2006)
Chú thích :
Bài hát Úc, I am Australian (không biết tác giả)
Bài hát Việt Nam, Có những niềm riêng của Tín Hương.
CÁI CHẢO
Nhân dịp Thủy Tinh (Duy) từ Sài Gòn trở lại xứ Úc thăm bạn, nghe nói bạn đã về sống luôn ở Việt Nam, hàng trang chỉ mang theo... cái chảo quý xào đồ chay, nên đã cảm tác ra bài thơ này. Vì đa đoan vướng mắc chưa nghĩ đến ba cái vụ về quê sống luôn nhưng cũng thuộc loại có tâm hồn... chàng hảng nên tôi rất cảm xúc trước bài thơ sau đây:
Cái chảo xứ Tây mì xào xứ Việt
Nghe cảm tình như Tân Cổ Giao Duyên
Như thân anh chàng hảng giữa hai miền
Đứng bên này lại nhớ bên kia chút chút.
Ngắm cây phong anh nhớ tre nhớ trúc
Ăn thịt cầy anh nhớ Kăng-cu-ru
Ướt mùa thu anh nhớ sương mùa thu
Trong giá lạnh anh nhớ mái tôn nóng hổi
Apricot có thấy thèm cóc ổi
Tóc huyền đen có nhớ túm lông vàng
Anh thấy mình hư hỏng thích đa mang
Đời hai vợ mở lòng ra ôm trọn
Đâu phải anh tham, đâu phải anh xí xọn
Vì trời sinh cơn gió thổi trăm chiều
Anh lại là một cái lá phiêu diêu
Phiêu lung tung trước khi phiêu diêu miền cực-lạc
Ở nước Úc anh là di dân ngơ ngác
Về Việt Nam anh cũng khác... Việt kiều
Mười năm tình viễn xứ đã đem theo
Không phải đô la mà là... cái chảo!
Sáng hôm nay uống cà phê coi báo
Bỗng hay tin nước Úc đoạt huy chương
Anh đứng lên trả tiền nước, vẻ mặt thật bình thường
Mua mì, mua giá, mua tàu hũ lặng lẽ về nhà xào... một chảo!
Thủy Tinh
(Sydney - Tháng 12.2005)
http://www.chuyenluan.net/200607/0607_12.htm
LTS - Trước đây, có lần tôi đã đọc được một vài bài của Thủy Tinh. Tôi nghĩ mình có gene cà khịa, nhưng Thủy Tinh còn hơn tôi xa...
Thủy Tinh bảo bài Giọt Lệ Cho Người là một bài bi ca hoa lệ, theo lối thơ nhạc giao... banh, nên phải vừa ngâm vừa hát thì mới hùng tráng. Bài thơ của Thủy Tinh là một thứ Úc-Việt giao duyên, giữa một bạn gái người Australia và một chàng trai ... Mít đặc.
Đọc đi đọc lại bài thơ của Thủy Tinh tôi cứ phân vân tự hỏi: Tú Mỡ hay Trần tế Xương có sống lại thì có lẽ cũng đến thế này là cùng?
Ngồi xem đá banh mà tâm Thủy Tinh động thật, và những rung động của Thủy Tinh đã như một thứ hải triều âm cuốn hút người đọc nhào đầu lạc địa để đến lúc lai hồn tỉnh trí thì nhận ra rằng, nói chi thì nói, mình vẫn mang căn cước của một tên Mít đặc, bất kể Peter, Jean, Jacques... là họ hay tên. Như Anthony Darlic vậy... Và bài thơ nguyên văn thế này..
GIỌT LỆ CHO NGƯỜI
Kỳ này tui sẽ mần một bài bi ca hoa lệ, theo lối ‘Thơ nhạc giao... banh’, nên phải vừa ngâm vừa hát thì mới hùng tráng đó. Kế là vì nói về dân Úc nên tui có mần luôn thơ lục bát bằng tiếng Ăng Lê cho nó ngầu!
Chúc vui và thắng độ.
We are one but we are many
And from all the lands on earth we come
We share the dream and sing with one voice
I am, you are, we are Australian...(1)
Nói với em cô gái người Úc mập.
Xin tha thiết gọi em dù em bự hơn anh,
Vì anh biết giờ đây em cần được dỗ dành,
Khi phút cuối thua một bàn lãng xẹt!
Đây khăn mù xoa, đây bàn tay gầy, em cứ tự nhiên lấy quẹt
Cho khô đi giọt lệ oan khiên.
Đây bờ ngực anh, trăng mỏng đêm sơ huyền,
Em hãy úp mặt rưng rưng niềm tủi hận.
Anh đã lo khi Kewell không ra trận,
Thiếu chàng rồi, đội Úc thiếu cà nông.
Mành lưới đối phương dẫu có nhẹ như bông,
Nhưng mất cà nông thì làm sao đánh thủng.
Anh ngồi xem, cố giấu đi niềm thắc thỏm
Sợ nói ra, thiên hạ biểu mình trù...
Khóc đi em nhưng đừng trách trọng tài mù
Ai cũng có lúc bù lạch ăn em ạ,
Khóc đi em nhưng đừng giận hờn quá xá,
Hãy nhớ dùm, em đang úp mặt trên vai kẻ còm nhom
Tức tưởi rồi em lỡ siết vòng ôm
Anh sẽ chết khi tiếng ‘G... o... a... l..’ chưa kịp thốt !
Khóc đi em để đêm mai, đêm mốt,
Mình chuyển sang cổ võ đội Braxil.
Khóc đi em cho ngấn lệ yêu kiều,
Muốn hỉ mủi thì cứ xài khăn giấy.
Anh dỗ em bằng cỏ xanh hoa dại
Cho nỗi buồn mọc cánh thành giấc mơ
Khi em ngủ ngoan trên ngực lép mỏng như tờ
Anh sẽ khóc một mình không ai dỗ.
Anh biết lấy ai cho anh than thở
Úp mặt lên ngực người, họ sẽ kêu police cái tội dê
Thua một lần, em đã nức nở tái tê
Em đâu hiểu nỗi niềm kẻ chưa bao giờ bước qua vòng loại
Em hãy đợi 4 năm sau đá lại
Còn riêng anh đã đợi bốn ngàn năm
Bốn ngàn năm tủi nhục, âm âm
Đá với Thái Lan còn thua, nói gì với Ý !
Anh cứ nhớ cái đêm hôm ấy
Em đá rất hay, đánh bại đội Japan
Anh nhảy lên, vỗ tay như pháo ran
Bỗng bất chợt nghe buồn như lủng lưới
Ngó bàn tay, lòng trầm chới với
Màu da vàng, mét mét gọi Việt Nam
Anh nhớ câu ‘Đừng thấy người sang...’
Dù em có rất thương gọi anh là ‘my folk’...
Anh vẫn biết mình khác nhau nhiều lắm
Em bự con, còn anh đã đẹt từ thuở mới chào đời
Anh lùn bân (dù một tấc tới trời).
Em vừa cao, lại vừa tế nhị.
Em trắng trẻo thơm tho, anh đen còm xấu xí.
Thuở em đến trường là ngày anh coi vịt ngoài ao,
Đêm nằm co mái dột trận mưa rào
Mơ mẹ sắm Ti Vi coi world cup.
Anh nhớ có một lần anh đứng nấp,
Góc cửa nhà hàng xóm coi đá banh.
Mất dép da, người ta đổ thừa anh
Nằm úp mặt cho mẹ đánh đòn, mẹ khóc...
Em hờn giận khi trọng tài bắt trật,
Khiến đội nhà thua mất 1-0.
Ở Bến Tre công an bắt lộn gã phó thường dân
Gã chết một đời và chưa bao giờ khiếu nại.
Anh mong bốn năm sau mình làm lại
Mark Viduka không còn biết đâu sẽ có Mark Nguyễn, Mark Lê
Mark sẽ ghi bàn, em sẽ vui, hạnh phúc sẽ tràn trề
Anh cũng sẽ vui, giấu cái buồn vì cái tên nhà quê đã trở thành tên Mark.
Ngày anh sang nhà em, anh có nghe em hát
‘We are one, but we are many’
Ai cũng vui, náo nức buổi party
Anh đứng một mình vì tiếng Anh lõm bõm
Em đã kéo anh vào đứng chung với nhóm
We are one, but we are many
We are Australian but i am Vietnamese
Có những niềm riêng làm sao nói hết...(2)
‘Có những niềm riêng làm sao nói hết
Như mây như mưa đắm trong biển khơi...’
Có những niềm riêng một đời giấu kín
Nên khi ‘can do’ thì đã rồi đời.
Có những niềm riêng làm sao nói hết
Since my English 's broken and poor...
Có những niềm riêng ngậm ngùi giấu kín
Khi chuyện tình duyên như chuyện... thầy chùa
Em hãy khóc và em hãy ngủ
Người Việt Nam không bao giờ lợi dụng, trổ mòi dê
Anh chỉ xin chạm nhẹ những đê mê
Vào gương mặt nổi tàn nhang vì nắng Úc
Gương mặt bình yên sau một lần bật khóc
Anh muốn khóc cùng em để chia nỗi buồn chung
Như anh đã cười cùng em để chia nỗi vui chung
Còn những niềm riêng làm sao nói hết...
... Cry go you... khóc đi em...
... Sleep go you... ngủ đi em....
Cry go you, sleep go you
Next world cup Socceroos champions!
Thủy Tinh
(Tháng 6-2006)
Chú thích :
Bài hát Úc, I am Australian (không biết tác giả)
Bài hát Việt Nam, Có những niềm riêng của Tín Hương.
CÁI CHẢO
Nhân dịp Thủy Tinh (Duy) từ Sài Gòn trở lại xứ Úc thăm bạn, nghe nói bạn đã về sống luôn ở Việt Nam, hàng trang chỉ mang theo... cái chảo quý xào đồ chay, nên đã cảm tác ra bài thơ này. Vì đa đoan vướng mắc chưa nghĩ đến ba cái vụ về quê sống luôn nhưng cũng thuộc loại có tâm hồn... chàng hảng nên tôi rất cảm xúc trước bài thơ sau đây:
Cái chảo xứ Tây mì xào xứ Việt
Nghe cảm tình như Tân Cổ Giao Duyên
Như thân anh chàng hảng giữa hai miền
Đứng bên này lại nhớ bên kia chút chút.
Ngắm cây phong anh nhớ tre nhớ trúc
Ăn thịt cầy anh nhớ Kăng-cu-ru
Ướt mùa thu anh nhớ sương mùa thu
Trong giá lạnh anh nhớ mái tôn nóng hổi
Apricot có thấy thèm cóc ổi
Tóc huyền đen có nhớ túm lông vàng
Anh thấy mình hư hỏng thích đa mang
Đời hai vợ mở lòng ra ôm trọn
Đâu phải anh tham, đâu phải anh xí xọn
Vì trời sinh cơn gió thổi trăm chiều
Anh lại là một cái lá phiêu diêu
Phiêu lung tung trước khi phiêu diêu miền cực-lạc
Ở nước Úc anh là di dân ngơ ngác
Về Việt Nam anh cũng khác... Việt kiều
Mười năm tình viễn xứ đã đem theo
Không phải đô la mà là... cái chảo!
Sáng hôm nay uống cà phê coi báo
Bỗng hay tin nước Úc đoạt huy chương
Anh đứng lên trả tiền nước, vẻ mặt thật bình thường
Mua mì, mua giá, mua tàu hũ lặng lẽ về nhà xào... một chảo!
Thủy Tinh
(Sydney - Tháng 12.2005)
http://www.chuyenluan.net/200607/0607_12.htm
SILVER BULLET, a straightforward solution gives extreme effectiveness.