📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Thơ Sưu Tầm

THƠ CỦA NHƯ HUY

1 trả lời, 1.745 lượt xem — Trang 1 / 1




Anan... [/align]




[/align]

 [/align]Anh xuất hiện trong mắt chúng dưới lốt một kẻ xa lạ, Anan, dưới lốt một kẻ bị vứt vào một bể nước sâu và luôn buộc phải quẫy thoát khỏi tình huống, khỏi vị thế, khỏi vai trò của mình, thế nhưng càng quẫy dường như anh, Anan, lại càng cảm thấy thích thú trong hành vi ngày càng trở nên vô nghĩa vì chính sự ngày càng thiếu đi mục đích của hành vi ấy, Anan[/align] [/align]Anh xuất hiện trong mắt chúng như một kẻ “ khác”, một kẻ từ ngoại biên, Anan, kẻ chỉ luôn mon men loanh quanh trên các viền lề, kẻ tưởng như không bao giờ thấu hiểu nổi những lời đùa cợt bóng gió và nước đôi, nhưng lời phỉ báng bóng gió và nước đôi, những tiếng cười nghẹn rúc rích bóng gió và nước đôi của chúng, Anan, anh đi những bước chân dẫm lên những bước chân dẫm lên những bước chân của Mã Thắng, anh cười những nụ cười trùng với những nụ cười trùng với những nụ cười của Ca Diếp, anh thở nối vào những hơi thở nối vào những hơi thở của con bệnh Duy Ma, anh là kẻ đã lẫn hẳn vào bóng dáng bản thân mình[/align] [/align]Anan, anh là kẻ chờ đợi một sự chờ đợi, anh cũng là kẻ nhận được một sự nhận được thậm chí ngay cả trước khi bản thân anh cảm chạm sâu hẳn được vào vật nhận được. Anh xuất hiện trong mắt chúng như một quãng lặng, một lời nói khẽ, một tiếng động thầm, một vết kiến cắn. Anh biết tất cả những điều chúng muốn, Anan, những điều chúng yêu, những điều chúng giả vờ giành giật và từ kể từ khi ấy, giải pháp của anh là giả vờ không biết những điều chúng ghét, Anan...[/align] [/align]
 
 





Dù lại đã có một ngày mới và... [/align]




[/align]

 [/align]Nhưng giọng nói đã ngưng, và giới hạn sẽ...[/align]Cú gieo xúc xắc bất thường, vụ thương lượng...[/align]từ đâu tới. Không lẽ những con đường...[/align]Ánh sáng cứ lấp lánh mãi thế. Cuộc vượt thoát...[/align]những tiếng không thể nói, những vấp váp...[/align]Chiếc bút bi, mẩu bánh mì, nhưng rồi ai sẽ lấp vào ?[/align]Ba giọt xăng loang. Nhưng thậm chí cả điều đó nữa...[/align]Nhưng hãy để vậy, hãy để vậy, trôi xa đi mãi nhé...[/align]thế, trôi xa đi như thế, tiếng cười náo nức, tiếng xe điện náo nức đã...[/align]Chỉ còn lại những vụn bánh nhỏ. Lại có tiếng đóng sập cửa...[/align]Khoảng trống sau vai. Nhưng vẫn không thể không phủ nhận rằng...[/align]Đã lên xanh um sao? Không gian chiều thứ ba của cộng đồng tưởng tượng...[/align]Dù thế nào đi nữa mặc lòng. Bao triển vọng. [/align]Chẳng lẽ không thể cho qua sao? nhưng...[/align]Dù lại đã có một ngày mới và...[/align] [/align]




Một bài thơ... [/align]




[/align]

 [/align]Anh biết một bài thơ luôn chính là ngôn ngữ của bài thơ đó, luôn chính là bóng đổ của bài thơ đó, luôn chính là nhịp điệu của bài thơ đó, luôn chính là tác giả của bài thơ đó, luôn chính là phần còn lại của bài thơ đó, luôn chính là phác thảo của bài thơ đó, luôn chính là gương soi của bài thơ đó, luôn chính là kẻ đạo văn của bài thơ đó, luôn chính là phần tẩy xóa của bài thơ đó, luôn chính là sự khởi đầu của bài thơ đó, luôn chính là hình nhìn nghiêng của bài thơ đó, luôn chính là cuộc vượt thoát của bài thơ đó, luôn chính là chỗ nối dài của bài thơ đó, luôn chính là kỷ niệm của bài thơ đó, luôn chính là thao tác trừu xuất của bài thơ đó, luôn chính là đáy của bài thơ đó, luôn chính là ốc đảo của bài thơ đó, luôn chính là sự hoang mang của bài thơ đó, luôn chính là nỗi ám ảnh của bài thơ đó, luôn chính là quyền thống trị của bài thơ đó, luôn chính là góc tối của bài thơ đó, luôn chính là tư liệu của bài thơ đó, luôn chính là hồi tưởng của bài thơ đó, luôn chính là ngữ pháp của bài thơ đó, luôn chính là mê cung của bài thơ đó, luôn chính là các giải pháp của bài thơ đó, luôn chính là nỗi luyến tiếc của bài thơ đó.[/align] [/align]
 
 





Đôi khi, vâng, đôi khi… [/align]




[/align]

 [/align]Ngôi nhà chúng ta luôn tiếc nuối chưa bao giờ có[/align]Nó chỉ mơ hồ như một phép tính cộng ngày lớp ba [/align]Nỗi tiếc nuối của chúng ta cũng không thực nốt[/align]Đôi khi, vâng, đôi khi...[/align] [/align]* [/align] [/align]“Xúc động như thể cả nhà hát lặng đi vì thiên bi kịch.”[/align]Không chắc là Boris đã viết thế...[/align] [/align]* [/align] [/align]Con đường mà bước chân chúng ta luôn bị lẫn vào [/align]Nhân vật mà hành vi của chúng ta luôn bị lẫn vào[/align]Lời thoại mà trí tuệ của chúng ta luôn bị lẫn vào[/align]Hành động mà cảm tính của chúng ta luôn bị lẫn vào[/align]Con người mà giới hạn của chúng ta luôn bị lẫn vào…[/align]Tất cả đều bị chi phối bởi việc:[/align]Chúng ta đủ mạnh để nói “ Không”, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ đủ mạnh để “không-là”[/align]Chúng ta đủ mạnh để nói “ Không”, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ đủ mạnh để “không-là”[/align]Chúng ta đủ mạnh để nói “ Không”, nhưng chúng ta sẽ không bao giờ đủ mạnh để “không-là”[/align]...[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Thơ bác này em cũng đã đọc. Có ý tưởng dzưng mà nội dung và nghệ thuật đều chưa chín lắm.
Đăng nhập để trả lời
0