Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Rét Mướt

75 trả lời, 13.502 lượt xem — Trang 2 / 3
_*_*_*_ Âm Thầm _*_*_*_
 


Ngày ấy thơ ngây chẳng hiểu gì
Để tình lưu luyến buổi chia ly
Nước lệ nhòa vương hàng mi nhỏ
Ngoảnh mặt âm thầm bước chân đi

Vẫn nhớ em xưa rất thẹn thùng
Ưa nhìn mây trắng mắt mông lung
Bâng quơ hờn giỗi thời con gái
Trách anh làm lòng em nhớ nhung

Hồn anh lãng mạn mỗi thu sang
Ánh dương đốt cháy lá hong vàng
Thơ tình anh dệt giăng trời mộng
Cháy cả đêm thâu bút tuôn tràn

Anh thường trao tặng những bài thơ
Ngào ngạt hương yêu phút mong chờ
Từng câu thâm thúy thay thề hẹn
Muôn vạn lời trao ta ước mơ

Thế rồi Thu chợt biến sang đông
Thơ anh nhạt nhẽo cũng như lòng
Tim anh nay đã thay người khác 
Em khóc âm thầm trong nhớ mong

Kỷ niệm còn đây chửa vơi đầy
Tình theo gió bão thoáng qua mây
Vụng dại thời xưa còn ngây ngất
Vướng víu niềm đau cứ bủa vây./.
 
Ngân Chánh 
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-06 02:12:13Huyền Băng>

(bài thơ này đã dùng để an ủi người khác rồi, dùng lại chắc cũng không sao nhỉ?)


Quên đi
 
Ký ức tình đầu chẳng dễ phai
Sắc thơ em nhuốm vẻ u hoài
Hương thơ mang giận hờn khắc khoải
Ẩn hiện chập chờn bóng dáng ai

 
Có lẽ tình đầu chẳng dễ phai
Khó quên bao kỷ niệm vơi đầy
Em ơi, hết đêm rồi lại sáng
Chim hót rộn ràng em có hay?

 
Trời xanh rạng rỡ niềm hy vọng
Hương xuân ngọt lành, nắng trong veo
Mong gió chở thật đầy mơ mộng
Cho em ấm lại trái tim yêu
 
r
Hoàng Sa
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: hoang_sa


Quên đi
 
Ký ức tình đầu chẳng dễ phai
Sắc thơ em nhuốm vẻ u hoài
Hương thơ mang giận hờn khắc khoải
Ẩn hiện chập chờn bóng dáng ai
  
 
 
Tình Còn Đầy
 
 
 
 
Tôi ru mãi lời buồn trong dĩ vãng
Cho tình đầu lắng dịu xuống cơn mê
Để cho yên giấc điệp lúc đêm về
Nhưng tình vẫn nổi sôi đày tâm trí

Sóng dào dạt, sóng trào cơn ủy mị
Tình tràn đầy, tình ngập trái tim yêu
Tình tan tác, tình gieo cảnh cô liêu
Tình thổn thức phiêu diêu ngoài thực tại

Tim muốn ngủ, nhưng lòng còn mê dại
Chằng chịt hoài tình ái thủa xa xưa
Để đêm trường khắc khoải đẫm lệ mưa
Vì sâu thẳm trong tôi tình thổn thức
 
Tôi vẫn biết tình đầu đâu dễ đứt
Những oan khiêng ràng rịt buộc đời nhau
Năm tháng dài mòn mỏi những hư hao
Vừng mây tối thay màu xanh hy vọng
 
Đời phẫn nộ xóay cuồn theo bọt sóng
Tuyết giăng đầy gió lộng dưới trời thơ
Ánh dương còn xa thăm thẳm trong mơ
Trong tim tình vẫn mong chờ bóng ai./.
 
 
Ngân Chánh
24/03/2007
 
____________________
 
:=) Hòang Sa cứ tự nhiên nhé, rất cám ơn bài thơ của Hòang Sa
 
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Chưa Vơi Niềm Nhớ





Có những buổi chiều
Em ngồi tựa cửa
Hoàng hôn buông nửa
Vạc nắng rơi rơi

Mắt ngắm xa vời
Về khung trời mộng
Hoa tươi gió lộng
Niềm nhớ thiết tha

Những tháng ngày qua
Anh đi biền biệt
Đời trai mãi miết
Sương gió dặm ngàn

Cát bụi đa mang
Tan bồng chưa phỉ
Nam nhi chi chí
Phiêu bạt ngang trời

Anh để rớt rơi
Mối tình thơ dại
Có người con gái
Tựa cửa ngóng chờ

Thôi hết mộng mơ
Tan vào dĩ vãng
Trời xanh quang đãng
Nay biến tối tăm

Mắt lệ âm thầm
Rơi rơi, rơi mãi
Mưa dầu nắng dãi
Niềm nhớ chưa vơi

Người bạn tình ơi
Về đi anh nhé
Nơi này em sẽ
Mãi mãi mong chờ

Dẫu cách mịt mờ
Nhưng gần gang tấc
Nhẹ dưng tiếng nấc
Lại thấy xa xôi

Ánh tà lướt trôi
Nhá nhem bóng tối
Tựa đầu cửa gối
Niềm nhớ chưa vơi

Ngân Chánh
24/03/2007
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-06 02:15:50Huyền Băng>
Đời Em Là Chiếc Lá
 
 
 
Em là một chiếc lá rơi
Giữa miền nắng cháy, giữa đời thênh thang
Nắng hong xác lá nhuộm vàng
Gió đưa gió đẩy lang thang giữa giòng
 
Phận em dầu dãi long đong
Truân chuyên suốt kiếp má hồng khổ đau
Mắt loang tim tím một màu
Ngấn dài châu lệ tuôn trào mắt nâu
 
Lạc vào giữa bể mưa ngâu
Ạt ào những đám về đâu giọt buồn
Mưa sầu nhân thế mưa tuôn
Em sầu nhân thế em luôn khóc thầm
 
Đời em biến đổi thăng trầm
Bay bay theo gió xa xăm mịt mờ
Em là chiếc lá bơ vơ
Giữa đời dối trá phỉnh phờ lẫn nhau
 
Em ơi cố nén thương đau
Dù cho chiếc lá nhạt màu tươi xanh
Tình người dẫu có mỏng manh
Xin em ráng giữ an lành trong tâm./.
 
 
Thân Tặng Kim Phượng
 
 
Ngân Chánh
25/03/2007
 
r
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Báo Chị Tin Xuân





Ở bên em hết Đông rồi chị ạ
Sáng hôm nay trời nắng bừng bên song
Ngút trên cao thấp thoáng áng mây hồng
Nắng rất ấm không phụ lòng mong đợi

Ở ngoài kia bầy Bồ Câu phơi phới
Chúng tìm ăn từng đám một chị ơi
Bu vây quanh, lia lịa rỉa miếng mồi
Người khách đã qua đường quăng xuống liệng

Cuối tháng ba, Xuân về chầm chậm tiến
Bước Xuân đi nhè nhẹ phớt trên cây
Mầm lộc non nảy nở lún phún đầy
Chồi nhu nhú của màu xanh mơn mởn

Hoa chưa ra, mà bướm ong nhơ nhởn
Chúng la đà trên từng cụm cỏ khô
Đang chực chờ cho hương ngọt sắc tô
Hoa sẽ thắm, trong mùa xuân rực rỡ

Chị biết không, cõi lòng em hớn hở
Nó phập phồng chờ Xuân đến chị ơi
Những tháng Đông, tuyết trắng phủ ngang trời
Ôi, cái rét, em sợ rồi chị ạ

Sống ở đây, trên đất người xứ lạ
Em từng ngày, thấp thỏm nỗi nhớ thương
Xuân bên này dù nắng ấm vãi vương
Nhưng không thế, bằng quê hương chị ạ ./.


Vũ Ngân Chánh
27/03/2007
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-05 18:11:51Ngân Chánh>

Ðặt Dấu Chấm Than!
 
 
 
 
 
Đặt dấu chấm than
Bắt đầu kỷ niệm
Tình yêu chết liệm
Hoài vọng cưu mang
 
 
Đặt dấu chấm than
Về ôm dĩ vãng
Thơ tình lãng mạn
Xé nát từng hàng
 
 
Đặt dấu chấm than
Xuân về cô quạnh
Hạ mang khí lạnh
Héo hắt Thu sang
 
 
Đặt dấu chấm than
Mùa đông băng giá
Tim côi rộn rã
Hứng lấy phũ phàng
 
 
Đặt dấu chấm than
Khung trời hoa mộng
Mây xanh gió lộng
Thoáng mắt vụt tan
 
 
Đặt dấu chấm than
Tình yêu kết thúc
Đọa đầy trong ngục
Khóc duyên bẽ bàng .
 
 
Vũ Ngân Chánh
05/04/2007
 
 
[/align]
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-09 00:45:27Ngân Chánh>

_-*-_ Canh Vắng _-*-_
 
 
 
[/align]
[/align] 
[/align]
[/align]
[/align]
Giọt sầu rơi rụng xuống tim
Dư âm lanh lảnh nỗi niềm ai hay
Bên thềm tuyết trắng tung bay
Gấm hoa tuổi mộng tháng ngày lướt trôi

Hương nồng vết ái phai phôi
Nhạt nhòa dĩ vãng tim côi lạnh lùng
Suy tư mắt ngắm mông lung
Nhớ về kỷ niệm một khung trời vàng

Mây xanh gió mát trên ngàn
Véo von chim hót một đàn thật xinh
Non trong nước biếc hữu tình
Có đôi tim nhỏ hoà mình đập chung

Thổn thức từng nhịp rung rung
Kề bên hơi thở ung dung tháng ngày
Mắt nhìn lúng liếng đắm say
Nhẹ nhàng tuổi ngọc sánh vai song hàng

Ký ức đọng mãi âm vang
Giờ xa xôi quá bẽ bàng duyên tơ
Tôi về gói ghém mộng mơ
Gởi theo làn gió hững hờ lướt nhanh

Đông sang tuyết trắng phủ quanh
Tim tê tái buốt năm canh bồi hồi
Giọt sầu còn đọng trong tôi
Chán đời bạc bẽo như vôi ê chề ./.

Vũ Ngân Chánh
[/align]

[/align]
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-03-26 18:58:51kimphuong77>
Trích đoạn: Ngân Chánh

Đời Em Là Chiếc Lá
 
 
 
Em là một chiếc lá rơi
Giữa miền nắng cháy, giữa đời thênh thang
Nắng hong xác lá nhuộm vàng
Gió đưa gió đẩy lang thang giữa giòng
 
Phận em dầu dãi long đong
Truân chuyên suốt kiếp má hồng khổ đau
Mắt loang tim tím một màu
Ngấn dài châu lệ tuôn trào mắt nâu
 
Lạc vào giữa bể mưa ngâu
Ạt ào những đám về đâu giọt buồn
Mưa sầu nhân thế mưa tuôn
Em sầu nhân thế em luôn khóc thầm
 
Đời em biến đổi thăng trầm
Bay bay theo gió xa xăm mịt mờ
Em là chiếc lá bơ vơ
Giữa đời dối trá phỉnh phờ lẫn nhau
 
Em ơi cố nén thương đau
Dù cho chiếc lá nhạt màu tươi xanh
Tình người dẫu có mỏng manh
Xin em ráng giữ an lành trong tâm./.
 
 
Thân Tặng Kim Phượng
 
 
Ngân Chánh
25/03/2007
 
r




Cảm ơn Ngân Chánh nhiều nhé ! [:)]
 

Đăng nhập để trả lời
0
Anh Và Em [/align]

Nếu anh là mây xám
Em nguyện làm gió thu
Thổi tan niềm u ám
Và nhè nhẹ em ru
Nếu anh là nắng ấm
Em sẽ làm hoa Xuân
Cho nắng anh soi rọi
Chiếu hoa vàng sáng chưng

Nếu anh là đêm tối
Em sẽ làm sao băng
Cùng nhau ta sẽ chói
Xua hết niềm băn khoăn
Nếu anh làm giòng sông
Em sẽ làm nước chảy
Cho đời anh mát mãi
Tràn ngập ở trong lòng

Nếu anh làm mái nhà
Em sẽ là cột đứng
Nâng anh lên cao cả
Cho vững bền thiên thu
Nếu anh làm chim én
Em sẽ là mùa xuân
Cho anh chao liệng cánh
Bay bỗng trên vừng trời

Nếu anh là tuyết trắng
Em sẽ là khí đông
Mình hòa chung nhịp thở
Tô đẹp màu trên không
Nếu anh là mùa hạ
Em làm Phượng vỹ xinh
Cho anh màu đỏ thắm
Đẹp thêm duyên đôi mình

Nếu anh làm cửa lớp
Em sẽ là học sinh
Ngày ngày em qua cửa
Trao anh nụ hôn tình
Nếu anh là biển lớn
Em sẽ là giòng sông
Chảy về anh thôi đó
Chỉ một hướng xuôi giòng

Nếu anh là ong bướm
Em nguyện làm mật hoa
Cho anh hương và nhụy
Dẫu đơi có nhạt nhòa
Nếu anh là cây cỏ
Giữa sa mạc hoang vu
Em sẽ làm mưa nhỏ
Rưới mát đời âm u

Nếu anh là thuyền bé
Em sẽ làm buồm căng
Đưa anh vượt bão táp
Trùng khơi chẳng bâng khuâng
Nếu anh làm chú cuội
Em sẽ làm cây đa
Cho anh tìm chổ dựa
Trong cuộc đời bôn ba

Nếu anh là đá sỏi
Trên ngọn đỉnh phù vân
Em sẽ làm rêu nhỏ
Bám vào đá vào thân
Nếu anh cần bóng mát
Em sẽ làm tàn cây
Xòe cho anh ngơi nghĩ
Giữa trưa hè không mây

Nếu anh là cát biển
Em sẽ làm dã tràng
Mang anh đem đi đắp
Cho tràn ngập biển khơi
Nếu anh làm mặt trời
Em sẽ là bạch nhựt
Chúng ta hình với bóng
Mãi mãi sẽ không rời ./.


Vũ Ngân Chánh
06/03/2006
(Thơ Cho Anh)
[/align]
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-23 09:17:19Huyền Băng>
Gởi Gió




Gió ơi gió, gió cho ta nhắn gởi
Đến phương trời mờ mịt tận nơi xa
Có hương thơm, có bướm lượn vờn hoa
Mây e ấp, trăng ngà say sưa bóng


Gió ơi gió, gió ru khung trời mộng
Nơi tận cùng ký ức chuỗi ngày thơ
Hai tâm hồn, hai nhịp đập tim mơ
Ngày nắng ấm đợi chờ nhau chung bước


Gió ơi gió, nhịp thời gian vội lướt
Chỉ còn ta cô độc giữa đêm thâu
Suốt canh dài mắt đẫm giọt mưa ngâu
Niềm nhung nhớ hằn lên con tim nhỏ


Gió ơi gió, gió nhắn giùm phương đó
Nói phương này còn có kẻ chờ mong
Thanh xuân tàn, nhụy úa trước gió đông
Con tim vẫn.. hoài trông người.. nhe gió ./.


Vũ Ngân Chánh
r
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0



Gió ơi gió, gió cho ta nhắn gởi
Đến phương trời mờ mịt tận nơi xa
Có hương thơm, có bướm lượn vờn hoa
Mây e ấp, trăng ngà say sưa bóng


Gió ơi gió, gió ru khung trời mộng
Nơi tận cùng ký ức chuỗi ngày thơ
Hai tâm hồn, hai nhịp đập tim mơ
Ngày nắng ấm đợi chờ nhau chung bước


Gió ơi gió, nhịp thời gian vội lướt
Chỉ còn ta cô độc giữa đêm thâu
Suốt canh dài mắt đẫm giọt mưa ngâu
Niềm nhung nhớ hằn lên con tim nhỏ


Gió ơi gió, gió nhắn giùm phương đó
Nói phương này còn có kẻ chờ mong
Thanh xuân tàn, nhụy úa trước gió đông
Con tim vẫn.. hoài trông người.. nhe gió ./.


Vũ Ngân Chánh



&lt; Sửa đổi bởi: Ngân Chánh -- 23.9.2007 0:47:51 &gt;

_____________________________




1500 Albums & 2000 Bài Karaoke

 

 
 THU BUỒN.
 
Gió nghe sầu từ xa nhắn lại
Nước nổi trôi bao nhung nhớ thu buồn
Nỗi nhớ em trong vàng sắc trăng buông
Tình anh đỏ như nắng nguồn trưa hạ.
 
Ai nhắn gió cho bờ thương nghiêng ngả
Bước lá trôi như níu kéo khoảng trời
Một tâm buồn theo chiều vắng thu rơi...
Một nỗi nhớ...Thương khoảng trời thu rụng.
 
 
MINH TUẤN
 
CHÚC VUI NHÉ N C
 
Lưu
Bu
Đăng nhập để trả lời
0
Buồn





Một nỗi buồn mênh mang
Dâng vào lòng anh ạ
Em bỗng thấy ngỡ ngàng
Từ mùa đông tàn tạ

Lòng em đang chới với
Như rớt vào vực sâu
Xa xăm ôi vời vợi
Cuốn hút trái tim sầu

Gió đông đang lạnh giá
Cuốn từng bụi tuyết rơi
Gió thét gào rợn lạ
Lòng em thấy rã rời

Em quay về quê cũ
Có ngoại sống bên kia
Như lá thu tàn rũ
Ngoại nay đã xa lìa

Em buồn em nghĩ quẩn
Toàn những chuyện không đâu
Gió đông như xăm lấn
Tràn ngập với niềm sầu

Em thấy đau anh ạ
Mình vời vợi cách xa
Xa từ trong tâm tưởng
Chứ không phải xa nhà

Như bão táp cuồng xoay
Sầu thảm cứ bủa vây
Em làm sao trốn tránh ?
Thoát khỏi tâm tù đày

Lòng, như đá nặng nề
Đè, oằn lên thân xác
Tim, ôi sầu man mác
Cơn lốc lại tràn về ./.


Vũ Ngân Chánh
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Ngắm Nửa Vầng Trăng
 
 
 
 
Nửa kia đã rụng xuống cầu
Nửa treo lơ lửng trên đầu ngọn cây
Vi vu gió thoảng qua đây
Nhẹ rơi chiếc lá chao lây mặt hồ
 
 
Rung rinh nước lắc lư xô
Nửa trăng gờn gợn trên hồ ngã nghiêng
Mẻ đi một nửa làm duyên
Nửa kia giữ vẹn thề nguyền năm nao
 
 
Chong gai nghiệt ngã đớn đau
Vẫn đi vững chí chờ nhau cuối đường
Quan hà cách biệt sông thương
Vẫn yêu, vẫn đợi, vẫn thường nhớ mong
 
 
Gió mây nào có phụ lòng
Trăng khuya nửa mảnh vẫn trông ngóng hoài
Đêm nay gió rét hiên ngoài
Có người thức trắng miệt mài ngắm trăng./.
 
 
Vũ Ngân Chánh
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
-_*_*_*_- Xuân Mơ -_*_*_*_-




Đêm hôm qua, mơ ngày hừng sáng
Tiếng gà kêu báo dạng tinh mơ
Rạng đông chập chững ánh mờ
Véo von tiếng én lượn lờ trên không


Niềm vui sướng trong lòng rộn rã
Đón chào mùa thay lá xuân sang
Mầm non hé nụ mai vàng
Trăm hoa đua nở muôn ngàn sắc hương


Lũ trẻ thơ trên đường hớn hở
Khoe áo quần rạng rỡ sắc xuân
Quê hương pháo nổ tưng bừng
Đón chào năm mới vui mừng phước an


Chợt tỉnh giấc bẽ bàng cơn mộng
Phía bên ngòai gió lộng đêm đông
Tuyết vây giăng kín ngập lòng
Rắc gieo niềm nhớ xuân hồng năm nao./.

Vũ Ngân Chánh
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-04 02:50:48Huyền Băng>
-_*_*_*_- Đã Hết Rồi -_*_*_*_-






Thu lại đến, lá vàng rơi lã chã
Gió buồn tênh, mây xám phủ không gian
Cây hắt hiu, trơ trụi đứng trên ngàn
Chim biếng động, giấu kín mình trong tổ


Bầy Ong Mật, đang lao thân đắp ổ
Chăm chỉ gơm chút tàn ở nhụy hương
Còn sót lại, sau mưa của đêm trường
Hoa rũ cánh, tan tác rơi từng mảnh


Tâm chếnh choáng, mắt nhòa đi nhân ảnh
Lòng quặn đau, tim nhức nhói thành cơn
Thu lại mang, yêu-hận với tủi hờn
Đem dồn hết, lên tấm thân nhỏ bé


Nhớ Thu xưa, niềm tin yêu vừa hé
Mắt xoe tròn, ngơ ngác biết gì đâu
Hỏi chuyện sao, anh cứ mãi lắc đầu
Lời mấp mé trên môi không chịu nói


Thế rồi tôi, bảo yêu mà gian dối
Thôi chẳng cần, chẳng muốn thứ tình yêu
Anh dịu dàng, phân giải đã bao điều
Tôi mới hiểu, tình yêu không là thế


Nhưng hôm nay, nhìn Trăng khuya bóng xế
Chợt biết rằng, mình đã mất thật nhau
Thực tế như vòi nước lạnh đổ ào
Làm lạnh buốt, tủy xương và tâm cảm./.


Vũ Ngân Chánh
 
r
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Cơn Mưa Chiều Ấy
 
 
 
Lắng nghe nỗi nhớ dịu êm
Dâng trào tâm khảm ngập thềm hoa giăng
Đường về mưa đỗ bâng khuâng
Tình trong đáy mắt tưởng gần nhưng xa
 

Lá me phủ kín la đà
Mưa tuông hạt nhỏ cho ta ngại ngùng
Ướt mềm vai nhỏ run run
Thấm cơn gió buốt, hay chùng nhịp tim (?)

Vàng trong kỷ niệm ấm êm
Giờ trời mưa phủ đắm chìm mắt ai
Nghẹn ngào giòng lệ châu phai
Rưng lên, rụng xuống hình hài dấu yêu
 

Chiều mưa ru những cô liêu
Mặt nhìn chạm mặt hồn điêu đứng hồn
Còn đâu ngây dại môi hôn
Còn đây khoảnh khắc tình chôn dấu tình ../..
 
 
Vũ Ngân Chánh
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-04 02:51:33Huyền Băng>
Tình Tôi Với Gió
 

Gió vẫn hát hững hờ trên ngàn sóng
Cuốn xô bờ, cho triền cát bơ vơ
Gió thét gào, giữa đêm tàn biển động
Cho hoang vu giăng kín nỗi mong chờ
 
Gió lướt mình qua từng làn hơi thở
Cho nhân tình rã rượi dưới chân khuya
Gió len lén xuyên vòng ôm kẻ hở
Nơi thăm sâu tiềm thức đã xa lìa
 
Gió hôn nhẹ lên trên làn tóc rối
Ru đời ta xoa dịu những cơn đau
Gió thoáng bay nên tình yêu lướt vội
Hương trong tim váng vất vị ngọt ngào ./.
 
Vũ Ngân Chánh
03-10-2007
 
r
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
 
Trúc
 
 

Chẳng phải là Tre, cũng có măng
Trượng phu quân tử khí đằng đằng
Hiên ngang thả mình trôi theo gió
Mặc cho vần vũ khỏa lấy thân
Bão táp mưa sa hồn bất khuất
Hiển hách anh hào vẫn khăng khăng
Trơ trơ cứ đứng nghêu ngao hát
Tâm can thanh sạch hiếm ai bằng ./.

Vũ Ngân Chánh
08-10-2007
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Mai



Xòe ra năm cánh rõ nét vàng
Hương trầm ngây ngất tỏa thanh vang
Mang phước hiến tài ngày Nguyên Đán
Từng cụm trổ màu vui thế gian
Đài cát yêu kiều thân mỏng mảnh
Trước gió Đông-Xuân lạnh tủy gan
Quân tử chẳng thương còn nhổ lá
Bung cành hoa rộ mỗi xuân sang ./.


Vũ Ngân Chánh
09-10-2007
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-12 04:22:03Huyền Băng>
Rất có hứng thú với hoa mai nên xin được góp đôi câu...
 
Mai
 
Qua rừng, đẹp quá một màu vàng!
Đâu đó oanh kêu giọng hót vang
Có phải xuân về mừng nguyên đán
Tưng bừng hoa nở ngập trần gian
 
Lung linh trong gió đài trang mảnh
Thoang thoảng mùi hương vốn nhẹ nhàng
Sức sống nhường hoa , người lặt lá
Hoa tàn, lá rộ lúc mồng* sang 
 
*Tuy là lá bị lặt, nhưng cứ đến mồng hai, mồng ba là lá lại bắt đầu đầm chồi, và đâm rất lẹ.
 
Chúc Ngân Chánh luôn vui và có nhiều thi hứng.
 
HB


📎 mai8b

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
Đăng nhập để trả lời
0
Hoa Quỳnh
 

 

Một thoáng rực hoa, thoáng ngọc ngà
Hương bừng thoát nhụy ngát kiêu sa
Ngất ngây vương vấn lòng quân tử
Váng vất tim hoài nhớ hương hoa
Dẫu chỉ đăng quang trong khoảnh khắc
Ví bằng tinh tú vạn kiếp qua
Hấp thụ hương yêu dâng trời đất
Nửa đêm hoa nở giữa hồn ta ./.
 
 

Vũ Ngân Chánh
13-10-2007
___________________
 
Cám ơn HB đã để lại một bài thơ rất hay,
Thân chúc HB và gia quyến một cuối tuần
vui vẻ và an lành./.
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Tình Phụ
 
 
 
 
 
Một chiếc lá khô lại rụng rơi
Heo mây giăng kín cả khung trời
Tương tư nhuộm tím hoàng hôn mộng
Rưng rứt tim sầu bạn tình ơi
Chiếc lá bay bay vờn mặt nước
Hồ trầm êm ả sóng vân vê
Hồn còn lưu luyến mùa thu trước
Mặc ai quên bẵng sắt son thề ./.
 

Vũ Ngân Chánh
13-10-2007
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Huyền Băng

Rất có hứng thú với hoa mai nên xin được góp đôi câu...
 
Mai
 
Qua rừng, đẹp quá một màu vàng!
Đâu đó oanh kêu giọng hót vang
Có phải xuân về mừng nguyên đán
Tưng bừng hoa nở ngập trần gian
 
Lung linh trong gió đài trang mảnh
Thoang thoảng mùi hương vốn nhẹ nhàng
Sức sống nhường hoa , người lặt lá
Hoa tàn, lá rộ lúc mồng* sang 
 
*Tuy là lá bị lặt, nhưng cứ đến mồng hai, mồng ba là lá lại bắt đầu đầm chồi, và đâm rất lẹ.
 
Chúc Ngân Chánh luôn vui và có nhiều thi hứng.
 
HB




 
 
 
 
Mai Vàng
 
 
Qua cánh thôn xưa rợp nét vàng
Đâu đây én liệng, hát rền vang
Có phải chim vui mừng Nguyên Đán !
Tưng bừng náo hội trẩy không gian
 
Lung lay cánh bướm vờn hoa mảnh,
Thoang thoáng trong hương rất nhẹ nhàng
Sức hút kiêu sa, tùy trơ lá
Hoa trao tài lộc mỗi xuân sang./.
 
 
Vũ Ngân Chánh
15-10-2007
 
:=) H.B
Xin cảm ơn bài thơ của H.B
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Trăng
 
 




Đêm nay dưới ánh trăng ngà
Sương khuya se rét lòng ta trĩu sầu
Giơ tay hứng trọn đêm thâu
Áp vào lòng ngực in sâu vết tình

Thuở còn áo trắng nguyên trinh
Mi còn thơ dại lung linh mắt huyền
Môi hồng ướp nụ cười duyên
Nón vành e ấp che nghiêng thẹn thùng

Lòng thường xao xuyến run run
Trên bờ vai xõa tóc mun mượt mà
Ngại ngùng má ửng phớt hoa
Mảnh mai dáng liễu trong tà áo xưa

Bây chừ tóc trắng lưa thưa
Phong sương nhuốm đậm đẩy đưa phận người
Ngậm ngùi luyến tuổi hai mươi
Hoa yêu mới hé nụ cười ướm môi

Bây chừ vạn lý chia phôi
Hoa yêu tan héo tim côi rã sầu
Mông lung trăng sáng đêm thâu
Hỏi trăng có biết lòng đau, đau lòng ./.


Vũ Ngân Chánh
18-10-2007
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Chiếc Lá





Từ lúc Tôi, lao mình thân viễn xứ
Sống dựa vào thời quá khứ xa xưa
Linh hồn Tôi, giờ ướt đẫm Thu mưa
Càng buốt giá, con tim đà băng hoại

Chừ, Thu đến, nghe lòng mình tê tái
Bước lặng thầm, trên đường trải lá rơi
Ở trên kia, mây xám phủ ngang trời
Làm Tôi nhớ, về thời yêu đương cũ

Nhặt chiếc lá, bên đường, tôi nhẹ giũ
Những bụi trần, lấp phủ, ánh vàng kim
Làm hoen úa, sắc thái của Thu mềm
Tôi thương xót, lá chìm trong bể đất

Cứ lắng nghe, nghẹn ngào của tiếng nấc
Nhẹ êm trôi, tiềm thức cất tự bao
Giờ tràn ra, cho khóe lệ tuôn trào
Vì chua xót, nhớ nhung, và giao cảm

Chiếc lá kia, khuấy lên nhiều tâm khảm
Chuyện tình yêu, thầm kín giữ bấy lâu
Vẫn cứ ngỡ, Tôi uống hết chén sầu
Nào ngờ đâu, tim mãi hoài.... nhức nhói./.


Vũ Ngân Chánh
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
-_*_- Tưởng Tượng -_*_-



Hãy vứt bỏ đi những thị phi
Nhân thường thế sự chớ nghĩ suy
Để đời hoan lạc trong tâm tưởng
Để thân nhàn nhã chẳng sầu bi

Này gió và hương rượu với hoa
Còn kia mỹ nữ trên cung ngà
Thân nàng lả lướt như mời gọi
Chờ dắt anh đi đến cõi xa

Hãy thả hồn anh cho nó bay
Về miền cực lạc, cỏi thiên thai
Anh cứ mặc tình cho nó ngó
Triệu ngàn sắc đẹp cảnh bồng lai

Anh hãy nghĩ mình là Trích Tiên
Lạc vào cõi mộng của Đào Viên
Cùng vui say ngất vườn Thượng Uyển
Đùa trăng bỡn gió với đám Tiên

Hãy khạc ra thêm những ước mơ
Dệt bằng máu thắm của lời thơ
Cho anh an lạc, và an lạc
Trong cõi yên bình chẳng bơ vơ./.

Vũ Ngân Chánh
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Bầu Trời Của Tôi
 
 


Mỗi người có một bầu trời riêng
Bầu trời của tôi lắm ưu phiền !!
Bầu trời của tôi, đầy mây xám
Có mưa, có gió, bão triền miên!!


Giấc mơ của tôi ở nơi đâu ?
Tan vào bến mộng, chốn thương sầu .
Thoáng chút, xuân nồng, loan mắt biếc .
Đông tàn vội vã chiếm canh thâu .


Giấc mơ của tôi, mãi xa xôi,
Với tay bắt mộng, mộng lại trôi .
Mộng trôi, mộng rớt trên triền núi
Tôi chạy với theo, hụt hẫng rồi !!


Mỗi người có một bầu trời riêng
Bầu trời của tôi lắm ưu phiền !!
Bầu trời của tôi, đầy mây xám
Có mưa, có gió, bão triền miên!!!
 


Vũ Ngân Chánh
24-10-2007
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Chờ ....






Hiu hắt, gió Thu nhẹ ru sầu
Mây vờn xám xịt, gọi mưa ngâu
Chiều buông cung thảm loang màu mắt
Quyện khói lam mờ, thổi về đâu ??

Lã chã, vàng rơi ngập bên đường
Lá sầu, từng cánh, gợi tơ vương
Thu, nay hờ hững, chừng như lạ
Ru đời quạnh quẽ, phủ thê lương

Chiếc bóng bên thềm, vẫn ngóng trông
Xa xăm, hư ảnh, cất trong lòng
Khép bờ môi mộng, hàng mi thắm
Mòn mỏi đợi chờ, ...cái hư không ...

Vũ Ngân Chánh
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0
Biết Nói Gì ?






Biết nói gì đây, chuyện chúng mình ?
Mộng vàng, ấp ủ, những nguyên trinh .
Ngây ngô, quấn quít thời thơ dại .
Ngỡ mãi chung đôi bóng với hình!

Biết nói gì hơn, nhạt phếch rồi .
Hương nồng, mộng cũ, sớm phai phôi .
Đóa hoa tinh khiết, mau tàn rụi
Khắc khoải đêm trường lạnh tim côi .

Biết nói gì thêm, cố nhân ơi!
Sóng tình cuồn cuộn vẫn chưa vơi
Tâm tư chôn kín, ngày xưa ấy
Lóng lánh, gieo sầu lệ mi rơi .

Chẳng phải do người, chẳng phải ta
Có chăng duyên phận, trắng như là
Bọt sóng, tung tăng, trôi trên biển
Nước cuốn vập vồn bọt vỡ ra ./.


Vũ Ngân Chánh
23-10-2007
Một chiếc lá rơi của cuối mùa
Giấc Xuân tàn biến, bởi Thu mưa
Mơ hoang, một kiếp đời hư ảo
Buồn tê lòng tuyết, gió vẫn đưa....

Đăng nhập để trả lời
0