📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sân Khấu - Điện Ảnh

"Kim Giác Hoa" hay "Hoàng Kim Giác" - Trương Nghệ Mưu đạo diễn 🔒

16 trả lời, 4.978 lượt xem — Trang 1 / 1
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-05 18:10:03sóng trăng>
 
 
"Kim Giác Hoa"
bị phê vì quá gợi cảm
 
 
Củng Lợi
với một trong những bộ
trang phục kín đáo nhất trong phim
 
(Dân trí) - Bộ phim “The Curse of The Golden Flowers” của đạo diễn Trương Nghệ Mưu đã bị các nhà phê bình điện ảnh cũng như khán giả Trung Quốc phê phán là quá “phô” dù phim đã công chiếu rất thành công vào trung tuần tháng 12.

Bộ phim có mức kinh phí 45 triệu USD có tên là The Curse of The Golden Flowers (Kim Giác Hoa) đã bị mọi người gắn cho tên là The Curse of The Corset (Lời nguyền của những bộ cooc-xê)


Nguyên nhân là do, ngoài những cảnh chính của phim - những trận đánh ác liệt và các cảnh quay chốn cung đình hoành tráng, “vòng một” của các nữ diễn viên được đạo diễn ưu đãi dành khá nhiều đất diễn.
 
Nữ diễn viên chính Củng Lợi - bà hoàng của The Curse of The Golden Flowers luôn khoe “vòng một” của mình đến mức có thể để lộ cho mọi người “chiêm ngưỡng” bất cứ lúc nào. Thậm chí, các diễn viên vào vai tỳ nữ cũng khoác lên người nhựng bộ trang phục thiếu vải tương tự.
 
“Ngoài những cơ thể trắng nõn của các nữ diễn viên, còn lại tôi không nhớ gì về các cảnh chiến đấu trong phim”, một khán giả đã phát biểu như vậy sau khi xem xong bộ phim.




Những cảnh khoe vòng một của các nữ diễn viên
không thiếu trong The Curse of The Golden Flowers
 

Chính những bộ trang phục quá gợi cảm trong phim đã khiến khán giả không thể tập trung theo dõi nội dung cốt truyện của phim - một cuộc chiến tranh tranh giành quyền lực trong một đại gia đình hoàng gia.
 
Để bảo vệ cho bộ phim The Curse of The Golden Flowers, Củng Lợi đã lên tiếng: “Bộ phim đã cho phép những nữ diễn viên khoe những đường cong tuyệt đẹp của cơ thể. Chúng tôi không hề thấy bất tiện hay nguy hiểm khi khoác lên mình những trang phục như vậy”.
 
Nhưng bất chấp những lời phê bình của giới chuyên môn, bộ phim bom tấn của điện ảnh Trung Quốc vẫn thu về 96 triệu nhân dân tệ (12,5 triệu USD) chỉ trong vòng 3 ngày công chiếu tại các rạp trong cả nước. Theo ước tính của báo giới, rất có khả năng The Curse of The Golden Flowers sẽ lập kỷ lục về doanh thu phòng vé tại Trung Quốc.
 
Châu Sa
Theo Sina
http://www19.dantri.com.vn/giaitri/phim/2006/12/158951.vip
 
____________
 
Vài hình ảnh trong phim
 
 
 
Củng lợi trong vai Hoàng Hậu
 
 
Hoàng Hậu và hai con tiến vào Hoàng cung
 
 
Trong Hoàng Cung
 
 
Hoàng Hậu và các tỳ nữ
 
 
Các tỳ nữ dâng thuốc cho Hoàng hậu
 
 
 
Thái Tử và Chân
 
 
Hoàng Tử Jai đơn độc trước sự ngạo nghẽ của thành trì
Đây là hình ảnh ẩn dụ của sự kiện Thiên An Môn [1]
với "The Tank Man", một người trẻ đơn độc đứng trước
cả đoàn xe tăng của quyền lực Bắc Kinh.
 
 
Đoàn quân áo đen bảo vệ Triều đình
trên cánh đồng hoa vàng
 
 
Hoàng Kim Giác do Hoàng tử Jai cầm đầu
đối địch với quân đội triều đình
 
 
Thây chất thành đống trên cánh đồng hoa
 
 
Vua Đường và Hoàng Hậu trong khung cảnh vàng son
 
"Zhang quotes an old Chinese saying,
 "Gold and jade on the outside, rot and decay on the inside"
and "Curse" has it all,
 although the gold-and-jade surface is so ostentatiously brilliant
that all that portentous stuff within lacks depth and believability"
 
Trương Nghệ Mưu nhắc lại một câu thành ngữ Trung Hoa:
"Bên ngoài phủ ngọc dát vàng
bên trong ruỗng nát tan hoang lòng người"
Và "Lời Nguyền" trong phim nói lên tất cả,
những vàng son  chói lọi bên ngoài không đủ che dấu
sự thiếu chiều sâu và không được lòng tin của dân chúng.
 
________________
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-05 18:14:11sóng trăng>
Kim Giác Hoa
The Curse of the Golden Flowers
Hoàng Kim Giác
"Mãn Thành Tận Đái Hoàng Kim Giác”
 

 
Hoàng Tử Jai đơn độc trước thách đố của hoàn cảnh:
sự giằng co giữa 
trách nhiệm bảo vệ Mẹ (đất nước)
 và nỗi đe doạ của Cha (bạo quyền)
Đây là hình ảnh ẩn dụ của sự kiện Thiên An Môn [1]
với "The Tank Man", một người trẻ đơn độc đứng trước
cả đoàn xe tăng của quyền lực Bắc Kinh.
 
Bạn có thể download phim tại đây:
 
 

Truyện Phim:
 
Sự tranh giành quyền lực, vì tham vọng và hận thù trong Hoàng gia vào cuối đời Đường tại Trung Quốc, dựa trên câu chuyện lịch sử về một sự nổi loạn của nhóm giặc Hoàng Kim Giác vào thời này.
 
Vị Đại Đế Trung Quốc đã xây dựng giang sơn và thế lực của mình bằng cách tiếm đoạt giang sơn của hai người vợ. Người Vợ đầu tiên Jiang Shi, là Công Chúa của lãnh thổ ông  đang trị vì, sau khi lập gia đình với Bà, ông đã dùng thủ đoạn giết hại Bố Vợ và  cả gia đình vợ để tiếm quyền, khiến Jiang Shi phải bỏ chạy khỏi Hoàng Cung, suýt chết, nếu không may mắn được một Thầy Lang tận tình cứu chữa và lấy bà làm vợ.
 
Vị Hoàng Hậu thứ hai (Gong Li), Công Chúa nước Lương, được Hoàng Đế Trung Hoa cầu hôn, tiếm đoạt giang san, rồi đầu độc từ từ bằng những thang thuốc “bổ máu” mà ông ép bà phải uống.
 
Hoàng Đế ngấm ngầm đầu độc Hoàng Hậu bằng một loại nấm có tác dụng làm bà mất dần trí khôn và trở nên cùng quẫn cho đến chết . Thuốc do một vị thầy lang thân tín của Hoàng Đế kín đáo chọn lựa và cho con gái ông vốn là tỳ nữ của Hoàng Hậu bỏ vào thuốc bổ ép Hoàng Hậu uống mỗi ngày. Vua không biết rằng thày thuốc từng cứu mạng Vợ trước của Vua, người bị Vua giết hại cả gia đình phải trốn khỏi cung điện, sau khi hạ sanh một Hoàng nam, hiện là Thái Tử trong triều. Vị Thái Tử này (Quân), ngẫu nhiên lại si mê Chân, con gái  Thầy Lang, không biết cô là em cùng mẹ khác cha với mình.
 
Hoàng Hậu nghi ngờ mình bị đầu độc, và được chính Jiang Shi lẻn vào Hoàng Cung báo cho biết về vị nấm mà Vua ra lệnh Thầy Lang phải bỏ thêm vào thang thuốc bổ cho bà.
 
Từ đấy, Hoàng Hậu lập kế lật đổ nhà Vua bằng một cuộc đảo chánh nhân ngày Hội Kim Hoa, sử dụng trên 10,000 lính trong quân đội, dấu hiệu là một chiếc khăn quàng thêu Hoa Cúc Vàng (Kim giác hoa). Việc đảo chánh này được giao cho con trai bà, Prince Jai (Jay Cou) lãnh đạo.
 
Điều trớ trêu là  Hoàng Hậu lại đem lòng si mê Prince Wan, con trai ghẻ của mình, và vẫn ép buộc Thái tử phải thông dâm với bà. Do đó, trước ngày Hội, bà tặng cho Prince Wan chiếc áo bào thêu Hoa Cúc, để không bị quân đảo chính giết lầm. Điều này làm Prince Wan nghi ngờ, tra hỏi Chan, và Chan tiết lộ cho Wan biết mưu của Hoàng Hậu. Wan báo cho Vua Cha, nhờ đó vị Đại Đế kịp thời chuẩn bị và tương kế tựu kế dùng lực lượng đặc biệt của mình dẹp tan loạn.
 
 Lực lượng đặc biệt này xuất hiện trong bóng tối, mặc quần áo đen, di chuyển bằng cách đu giây, và vũ khí là các lưỡi liềm cong có khả năng phóng xa và quặp vào cơ thể nạn nhân.  Jiang Shi và con gái Chan cùng cả nhà Lang Y bị Hoàng Đế ra lệnh thảm sát để bịt miệng chuyện đầu độc .
 
Lực lượng nổi dậy của Hoàng Hậu mặc binh giáp vàng, cổ quấn khăn thêu hoa cúc vàng, tiến vào cung trên lộ chính, hàng hàng lớp lớp, nhưng cũng không chống lại nổi với sức đàn áp tiến tới từ mọi phía trong bóng tối của Lực Lượng Đặc Biệt với vũ khí là liềm hái của nhà Vua.
 
Cuộc thảm sát diễn ra, xác chết la liệt, máu chảy thành sông, nhưng chỉ trong một đêm, là được dọn sạch không còn dấu vết.
 
Hoàng Tử Jai và Hoàng Hậu bị khép tội. Vua ra lệnh cho Hoàng Tử Jai hoặc bị năm ngựa phân thây hoặc phải tự tay đầu độc mẫu thân mình. Hoàng Tử Jai chọn cái chết cho chính mình.
 
Vị Hoàng Tử nhỏ nhất phút cuối cũng chống lại Cha, nhưng bị chết thảm.
 
Bạo quyền vẫn nằm vững trong tay vị Đại Đế thâm độc.
 
Và mọi bi kịch bị xóa không còn dấu vết.

Các Ẩn Dụ

Hoàng Đế = Chính quyền Trung quốc
Hoàng Hậu = Nhân dân Trung quốc
Thuốc = sự cải cách về kinh tế từ năm 1979, với một vị thuốc đặc biệt có tác dụng làm nhân dân (Hoàng Hậu) mất dần trí khôn (khả năng suy tư độc lập – tranh đấu)
Ngày Hội Kim Hoa = Olympic tại Bắc Kinh năm 2008.
Thầy Thuốc = Công An bị hủ hóa.
Con gái thầy thuốc = các trí thức bị hủ hóa vì thông dâm (được mua chuộc) bởi những tay sai hủ hóa của chính quyền.
Vợ thầy thuốc = Lương tâm giởi trí thức Trung Quốc còn đang bị kềm chế và hà hiếp.
Hoàng tử út = Tuổi trẻ Trung quốc, ích kỷ, thiếu khả năng, bị bỏ rơi .
Hoàng tử thứ hai = Thành phần phản kháng
Sự lựa chọn cuối cùng = chết hay tiếp tục nuôi dưỡng sự ngu dốt của nhân dân Hoa Lục
Vụ tàn sát đẫm máu = Thiên An Môn [1]
Sự phi tang nhanh chóng việc tàn sát = Guồng máy kiểm duyệt và bưng bít truyền thông của Hoa lục.
Màu Vàng  = Sự giàu có, phồn thịnh
Các chiến sĩ áo đen = Công An
Đội quân bí mật = đội quân , khả năng quân sự, vũ khí mà Trung cộng không tiết lộ.
 
____________
 
[1] Sự kiện Thiên An Môn:
http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n
 
 
 
sóng trăng
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-05 18:20:41sóng trăng>
.
 
Vài ý nghĩ rời khi xem Kim Giác Hoa
 
 
một

Ý tưởng đầu tiên của tôi khi xem bộ phim mới nhất này của Trương Nghệ Mưu là ngạc nhiên và thất vọng. Tôi tưởng mình đang xem một phim La Mã, cốt truyện bắt chước kịch của Shakespeare với các mỹ nhân chỉ cốt "khoe da thịt".
 
Tôi vẫn có ảo tưởng các giai nhân Trung quốc luôn phải "kín cổng cao tường", "tiết hạnh làm câu trau mình", nên thoạt nhìn y phục, thì nghĩ Trương Nghệ Mưu đã táo bạo thay đổi y phục cổ truyền Trung quốc, để theo thị hiếu khán giả hiện đại, nâng cao nhục dục đến nỗi chính người phương Tây cũng phải trố mắt kinh ngạc và chào thua.
 
Nếu chúng ta xem cách trang phục của nữ diễn viên Hoa Kỳ trong giải Oscar 2007 vừa qua, thì phải nhận là ngày nay Âu Mỹ thua xa Trung Cộng về sự hở hang và khích dục.

Tôi đi tìm lại Dương Quý Phi, xem vị giai nhân đời Đường này trang phục thế nào.

Thì đây là vài hình ảnh của Dương Quý Phi trên net:
http://images.google.com.vn/images?q=Yang+Guifei&svnum=10&hl=vi&lr=&sa=G&imgsz=


 
Tượng Dương Quý Phi cổ
nguồn:chinaculture.org
 

Tượng Yang-quifei - East Asian Studies

 
 
 
Dương Quý Phi trong một TV series hiện đại
 
 
Dương Quý Phi trong tranh cổ Trung quốc
 
 
Xin các bạn biết nhiều hơn về y phục phụ nữ thời Đường chỉ hộ, và cho biết so với phim có khác nhau nhiều không.
 
Theo sự tìm hiểu của riêng tôi dưạ vào các tài liệu tìm thấy, thì có lẽ các giai nhân Trung Cộng sau khi thoát nạn bó chân, đang được đưa lên thế giới với tiểu xảo "ép ngực" để cạnh tranh sự phồn thịnh với phương Tây. Điển hình là sự khác biệt giữa các tượng Dương Quý Phi cổ điển so với hình ảnh Dương Quý Phi tạc theo ni tấc của Venus đứng lõa lồ giữa hồ tắm hay trên truyền hình.
 
Điều đáng tiếc, là trong phim Trương Nghệ Mưu đã phản ánh tinh thần này một cách hơi "rõ ràng và nổi bật", để đến nỗi khán giả ngoại quốc phải gọi "Curse of the golden flowers" là "Curse of the corset". [:(]
 
Trong một nghĩa rất thảm, những bắt chước đua đòi theo vật chất mà không có sự thay đổi từ cốt lõi: sự độc tài toàn trị của bạo quyền, thì chỉ là bề ngoài "bơm phồng" che dấu bao tâm sự đau đớn bên trong: Một thất bại lớn của tuổi trẻ, văn hóa và dân tộc Trung quốc.
 
Phim chính là ẩn dụ của sự kiện Thiên An Môn. [1]
 
 
sóng trăng
 
____________
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-05 21:46:25sóng trăng>
.
 
Vài ý nghĩ rời khi xem Kim Giác Hoa 
  
 
hai
 

Thất vọng thứ hai, là "Curse of the Golden Flowers" đã hoàn toàn phản bội "Hero".  "Kim Giác Hoa" đã làm mất tất cả các nét đẹp rất thơ, rất nghệ thuật, cùng một cái nhìn về "thiên hạ thái bình" rất lý tưởng và đầy tính hy sinh cùng vị tha của triết học phương Đông mà Trương Nghệ Mưu đã đạt đến trong phim "Anh Hùng".

Với cùng một chủ đề: "Sự thu về một mối là điều tất yếu, bất khả thay đổi" trong quan điểm cai trị của Trung Hoa, hai phim của cùng một đạo diễn tại hai thời điểm khác nhau đã vô hình chung phản ánh sự thay đổi tâm lý dân chúng Trung quốc trong một thời gian ngắn ngủi.

Năm 2004, Trương Nghệ Mưu cho ra đời tác phẩm "Anh Hùng", hay "Hero", là một tuyệt tác phẩm nghệ thuật, đầy chất thơ và đầy lý tưởng của "Tứ hải anh hùng" đã quyết một lòng hy sinh chính tính mạng, tình yêu, đời sống, chỉ để đổi lấy một sự thống nhất hầu tránh đổ máu. Anh hùng từ khắp nơi đã quyết diệt bạo chúa, cuối cùng vì viễn ảnh tang thương từ những trận chiến tưởng tượng, người giết bạo chúa đã "ngộ" rằng để ông ta tại ngôi sẽ giúp thiên hạ thái bình, tuy ông là bạo chúa độc quyền toàn trị.

Cho đến hôm nay, tôi vẫn chưa thấy phim nào có khả năng nghệ thuật vượt phim này. Cái đẹp tưởng tượng của lý tưởng minh họa trong phim đã có khả năng thuyết phục các dân tộc yêu chuộng dân chủ nhất thế giới, rằng: đôi khi sự độc tài là điều cần thiết để tránh đổ máu.

Cuối năm 2006, "Curse of the Golden Flowers" cũng của Trương Nghệ Mưu, cho thấy thực tế thê thảm: Để duy trì sự độc tài, người ta che dấu rất nhiều vụ thảm sát kinh hoàng, nhiều hận thù, tranh chấp, lũng đoạn ghê tởm.

Đằng sau sự cố gắng ép mình phô trương của vàng son, vật chất, xác thịt, là những trận chiến đấu thảm sầu và gay go giữa Quân -Thần, Phu - Phụ, Mẫu - Tử, những vụ thảm sát để bịt miệng tay sai trong thâm cung, những vụ Vua hãm hại cả gia đình Hoàng Hậu để chiếm đất, những chuyện loạn luân giữa Hoàng Hậu và Thái Tử, rồi loạn luân giữa Anh Em ruột, như truyện dựng nước của Trung quốc.

Tất cả, lồng trong một bức xúc chính: chàng tuổi trẻ vốn giòng hào kiệt Hoàng Tử Jai vì không đành lòng thấy chính Mẹ mình bị Vua cha đầu độc đến chết, nên đã làm một cuộc nổi dậy, chống lại Triều đình.

Cuộc kháng chiến thất bại. Bao người đổ máu. Chàng tuổi trẻ chịu nhận cái chết vì không muốn chính tay mình phải đưa thuốc độc cho mẹ uống.

Thế hệ em chàng, trẻ hơn, cũng nổi loạn, nhưng cũng gục chết dưới lưỡi kiếm của Vua Cha.

Và còn lại, thống trị trên vàng son và quyền lực, vẫn là người Cha đã già, với nhiều thủ đoạn và tham vọng, đã tiếm đoạt đất đai và quyền lực từ gia đình hai người vợ của mình, giết chết tất cả ba con trai điển hình cho 3 thế hệ trẻ của tương lai đất nước.

Người xem phim qua tất cả các tranh chấp và đổ máu, ra về còn bị ám ảnh  bởi các khối thịt bị ép nhô ra từ phần ngực, như những khối u nhục dục rất bất bình thường, nhảy nhót giữa thuốc độc, hận thù, cung điện sơn son thếp vàng, các trận thư hùng, máu đỏ và hoa vàng.

Nếu "Anh Hùng" hay "Hero" là lý tưởng, ảo tưởng.

Thì "Kim Giác Hoa" hay "Curse of the Golden Flowers" là thực tế cuả lời nguyền đã hiện thực.

Phim Anh Hùng đưa Trương Nghệ Mưu lên tuyệt đỉnh danh vọng, với tất cả các nhà phê bình đều cho điểm A và A+. Một phim hoàn hảo.

Phim "Kim Giác Hoa" cố gắng lắm mới được B, nếu không nói chỉ ở hạng C. Phim quá bơm phồng thực tế đến khó tin.
 
Trong một nghĩa rất thảm, những bắt chước đua đòi theo vật chất mà không có sự thay đổi từ cốt lõi: sự độc tài toàn trị của bạo quyền, thì chỉ là bề ngoài "bơm phồng" che dấu bao tâm sự đau đớn bên trong: Một thất bại lớn của tuổi trẻ, văn hóa và dân tộc Trung quốc.
 
Phim chính là ẩn dụ của sự kiện Thiên An Môn. [1]

Trương Nghệ Mưu đã thành công lần nữa, khi cho thấy hình ảnh thực tế khác xa lý tưởng trong ảo vọng.

Và nhân dân Trung quốc đều nhận chân điều này, năm 2006.



sóng trăng

_____________

[1] Sự kiện Thiên An Môn:
http://vi.wikipedia.org/wiki/S%E1%BB%B1_ki%E1%BB%87n_Thi%C3%AAn_An_M%C3%B4n 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-05 18:54:02Ngậm Ngùi>
Hoàng Đế cuối cùng thời hậu Đường


&lt;IMG src="http://image2.sina.com.cn/ent/m/c/2006-12-11/U1141P28T3D1364297F326DT20061211103845.jpg[/iamge]

Vuơng Hậu




NN xin đưa ra hai hình ảnh của nhân vật chính trong Kim Giác Hoa (KGH) để so sánh giữa hình ảnh trên sách báo truyện lịch sử và cách phục trang trong phim.
Nếu nhìn vào giữa hai điều đó thì chúng ta thấy trang phục không khách xa bao nhiêu, chỉ khác là hình vẽ nó không rõ ràng như thật mà thôi!
Mình xin đưa ra một bài viết của Minh Quân để bạn Sóng Trăng tham khảo nhé :

[/color]Ngự trị trên đỉnh cao của quyền lực, nhưng đó là một gia đình loạn luân, tráo trở và mục ruỗng từ nóc. Chồng âm mưu sát hại vợ, mẹ kế gian dâm với con trai, em rắp tâm giết anh, con phản cha, tất cả phản ánh một thời kỳ đen tối trong lịch sử Trung Quốc. Đúng như cái tên Hoàng Kim Giáp, bộ phim tràn ngập sắc vàng.[/color]
Thời Ngũ Đại Thập Quốc, hoàng đế nhà Hậu Đường (Châu Nhuận Phát) trước khi đăng cơ đã ăn nằm với một thôn nữ và có hai con, một trai một gái, với cô này. Nhưng khi bước lên ngôi cửu đỉnh, ngài lại kết tóc se duyên với công chúa của nước láng giềng. Bị ruồng bỏ, thôn nữ ôm đứa con gái bỏ đi. Đứa con trai sau này trở thành Đại vương tử của nhà Hậu Đường.
Với tham vọng thống nhất thiên hạ, hoàng đế chinh chiến triền miên, để lại khoảng trống quyền lực to lớn trong cung cấm. Không tiết chế được dục vọng, vương hậu (Củng Lợi) lén lút gian dâm với Đại vương tử Wan (Lưu Diệp). Thiếu vắng tình mẫu tử từ nhỏ, Đại vương tử tuy sống trong nhung lụa nhưng tướng mạo ẻo lả, tư chất yếu đuối, không có khí phách của một vị quân vương tương lai. Ngoài mối quan hệ lén lút với mẹ kế, chàng còn rơi vào lưới tình với cung nữ Cung Nga (Lý Mạn), con gái của ngự y Jiang (Dahong Ni). Biết chuyện, vương hậu tìm mọi cách để chia rẽ cặp uyên ương.
Nhưng vương hậu không thể ngờ rằng Tiểu vương tử Yu (Qin Junjie), đứa con thứ của nàng với hoàng đế, đã biết chuyện lăng loàn của mẹ và Đại vương tử. Bất bình vì không được cha mẹ yêu quý, Yu ngày càng ăn chơi sa đọa, song vẫn để tâm tới mọi hoạt động của mẫu hậu, đồng thời cũng ngấm ngầm chuẩn bị lực lượng để nổi dậy khi có thời cơ. Vương hậu cũng không biết rằng đứa con đầu của nàng, Nhị vương tử Jai (Châu Kiệt Luân), dan díu với Cung Nga.
Tin Hoàng đế mã đáo hồi kinh khiến Vương hậu và Đại vương tử rụng rời chân tay, tính chuyện rời xa kinh thành để tránh họa. Nhưng hoàng đế không về kinh ngay mà ghé thăm đại bản doanh của Nhị vương tử Jai, đứa con có dung mạo khôi ngô tuấn tú, tư chất thông minh và võ nghệ cao cường. Hai cha con đàm đạo thơ văn, thảo luận binh pháp và so tài võ nghệ mãi không chán. Không phải ngẫu nhiên mà hoàng đế ghé vào đây. Ngài muốn kiểm tra tư chất của đứa con thứ trước khi ra quyết định đổi người kế vị ngôi báu. Nhìn nhị vương tử, hoàng đế hài lòng nghĩ tới một vị quân vương uy vũ trong tương lai.
Trở về kinh, hoàng đế nhanh chóng phát hiện ra mối quan hệ bất chính giữa vương hậu và thái tử. Cay đắng và phẫn nộ, nhưng ngài hiểu rằng một hình phạt công khai dành cho vợ sẽ hủy hoại thanh danh của cả vương triều. Thay vào đó, ngài quyết định trừ khử vợ bằng cách khác để rửa nỗi nhục tâm can. Nhà vua lệnh cho vương hậu mỗi bữa phải uống một bát thuốc do ngự y Jiang sắc. Vương hậu biết phu quân rắp tâm đưa mình về bên kia cõi thế, một mặt giả vờ không hay biết gì, một mặt cho người mật báo với Nhị vương tử. Vốn nghe lời mẹ, Nhị vương tử ra lệnh tập hợp binh mã, chuẩn bị lương thảo, chờ ám hiệu của mẫu hậu là tiến về kinh.
Ngự y Jiang vâng lệnh vua đầu độc Vương hậu, còn vợ của ông, Jiang phu nhân (Jin Chen), lại âm thầm giúp Vương hậu chống lại Hoàng đế. Jiang phu nhân chính là cô thôn nữ năm xưa bị vua ruồng bỏ, nay tìm cách lọt vào cung để giúp vương hậu chống lại người tình vong ơn bội nghĩa năm xưa. Trong một lần đột nhập vào vương cung của Đại vương tử để thỏa nỗi nhớ con, bà bị cấm quân bắt được. Hoàng đế sửng sốt khi thấy người xưa vẫn còn sống, nhưng để phòng trừ hậu họa, ngài lệnh cho ngự y đưa vợ con rời kinh thành ngay lập tức. Đêm ấy Đại vương tử phi ngựa đuổi theo vì mối thâm tình với cung nữ Cung Nga. Jiang phu nhân chết ngất khi nhìn thấy hai đứa con ruột của bà tay trong tay thổ lộ lời yêu đương.
Triều đình mở lễ hội hoa cúc, khắp hoàng cung rực rỡ sắc vàng. Vệ binh hàng hàng lối lối, giáp trụ sáng lòa nghênh đón hoàng đế văn võ bá quan. Hoàng đế cùng Vương hậu uy nghi sánh bước mà lòng riêng thì lửa hận sục sôi. Tam vương tử tay bắt mặt mừng nhưng tâm địa mỗi người một ý. Nhị vương tử chờ hiệu lệnh của Vương hậu, còn Tiểu vương tử theo dõi nhất cử nhất động của vua cha và anh ruột. Hoàng đế cầm tay Vương hậu múa bút tụng ca đại quốc hùng cường, tôi hiền chúa giỏi vun đắp cho nghiệp đế ngàn năm bền vững. Ngài có ngờ đâu chỉ trong phút chốc nữa thôi, một cảnh nồi da xáo thịt sẽ nổ ra, đẩy vương nghiệp của nhà Hậu Đường vào cảnh nguy khốn. Cha ác hiểm, mẹ dã tâm, các con giẫm đạp lên luân thường đạo lý, cả gia đình loạn luân quyết một trận sống mái tới cùng. Mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm, bi kịch vươn tới cao trào khi hàng vạn tinh binh thân đeo giáp trụ vàng, đầu quấn khăn hoa cúc tràn vào hoàng cung theo lệnh của Nhị vương tử Jai. Sắc vàng của hoa và giáp sắc hòa quyện với màu đỏ của máu trong cuộc chiến kinh thiên động địa đầy máu của những người cùng huyết thống ...
Mãn thành tận đại Hoàng Kim Giáp được dàn dựng dựa trên vở kịch Lôi Vũ của nhà văn Tào Ngu. Đạo diễn Trương Nghệ Mưu đã mời hàng loạt ngôi sao tên tuổi của điện ảnh Trung Quốc, như Củng Lợi, Châu Nhuận Phát, Châu Kiệt Luân, tham gia vào tác phẩm thuộc hàng bom tấn về kinh phí. Cuộc hội ngộ sau hàng thập kỷ xa cách giữa đạo diễn đa tài họ Trương với Củng Lợi, ảnh hậu Trung Quốc, cũng là một trong những nhân tố thu hút sự tò mò của khán giả.
Tháng 10/2005, khi Củng Lợi đang tham gia đóng phim Miami Vice, Trương đã đến tận đoàn làm phim thăm cô và bàn về kế hoạch cho bộ phim mới. Tình cảm sâu nặng của Trương Nghệ Mưu khiến Củng Lợi động lòng, cô nhận lời đóng vai Vương hậu trong phim Hoàng Kim Giáp.
Xét trên phương diện nghệ thuật, phim đã đạt tới ngưỡng cao nhất về quy mô dàn dựng. Hoàng Kim Giáp là một bức tranh đầy màu sắc: màu vàng của hoàng cung, màu đỏ của chiến trường đẫm máu và cảnh hàng trăm nghìn bông hoa rực rỡ. Những đại cảnh lộng lẫy xa xỉ, hàng nghìn người khăn áo giáp vàng rực rỡ, rừng hoa cúc vàng ngút tầm mắt xứng đáng được co là những cảnh kinh điển trong điện ảnh châu Á. Để những cảnh quay lớn đạt được độ chân thực như ý, đạo diễn Trương đã mời công ty kỹ xảo nổi tiếng nhất của Mỹ - từng thực hiện kỹ xảo cho bộ phim Trân Châu Cảng và Võ sĩ giác đấu.
Trong Hoàng Kim Giáp, tất cả các nhân vật nữ, từ nhân vật chính do Củng Lợi sắm vai, cung nữ Thường Nga (Lý Mạn) đến hàng trăm cung nữ khác đều ăn mặc trang phục cung đình hở ngực.
Trung thành với lịch sử, đạo diễn Trương Nghệ Mưu quyết định dùng trang phục thời Hậu Đường cho các diễn viên. Chính vì thế mà không ít khán giả Trung Quốc đã biến tên tiếng Anh bộ phim - "Curse of The Golden Flower" - thành "Curse of the Golden Corset", chỉ vì các nữ diễn viên trong phim khoe vòng một quá lộ liễu.
Củng Lợi đã lên tiếng bảo vệ cho "thời trang" trong Hoàng kim giáp, cho rằng đây là trang phục của phụ nữ thời nhà Đường. Cô nói: "Váy áo thời kỳ đó để lộ đường cong của giới nữ. Chúng tôi chẳng thấy xấu hổ hay nguy hiểm gì khi mặc như vậy".
Theo công bố của Cục Điện ảnh Trung Quốc, được đăng trên Tân Hoa xã vào ngày 5/1/2007, Hoàng Kim Giáp là phim có doanh thu tiền vé cao nhất ở nước này năm 2006 với 250 triệu nhân dận tệ (30 triệu USD), gần gấp đôi Dạ Yến của Phùng Tiểu Cương (130 triệu nhân dân tệ).
Mặc dù phải đối mặt với những lời chỉ trích như "trang phục và đạo cụ không phù hợp thực tế lịch sử", “vàng không thể dùng làm khôi giáp”, “phong cách kiến trúc trong phim là đời Minh chứ không phải đời Đường” v.v… khán giả vẫn đổ xô đến các rạp để xem tác phẩm được coi là hoành tráng nhất từ trước đến nay.
Hoàng Kim Giáp trở thành thương hiệu của 43 sản phẩm đã được đăng ký tính đến thời điểm hiện tại, từ khóa cửa, rượu đến… bao cao su!. Nhiều người đã được những món tiền lớn nhờ ăn theo Hoàng Kim Giáp. Chẳng hạn, sinh viên ở Hà Bắc bỏ ra 4.000 nhân dân tệ đăng ký nhãn rượu “Hoàng Kim Giáp” rồi đem bán trên mạng với giá 10 vạn nhân dân tệ.
Minh Quân
 
Thật tình khi đọc bài cảm nhận của bạn mình thấy cũng hay lắm, nhưng nếu ngẩm kĩ thì bạn chưa thực tế lắm trong bài viết ( dù là cá nhân) bạn diễn giải mình hoàn toàn đồng ý là thực tế và lý tưởng ảo vọng là khác xa nhau, nhưng bạn so sánh giữa 2 bộ phim " anh hùng" và KGH là mình thấy không thuyết phục...
Mỗi bộ phim đều có lý riêng của Đạo Diễn, và vấn đề nào sẽ là trung tâm của phim đó rất quan trọng, như Anh Hùng  thiên nặng về tình yêu lứa đôi, còn HKG thì thiên nặng về quyền lực và những mối quan hệ liên quan...
Còn về hình ảnh trong một đêm vị Hoàng Đế có thể " dọn sạch" vết dấu như vậy trong khi sự việc rất to lớn thì nó không hề khẳng định được sự che đậy hay ẩn nấp sau Hoàng Cung được, vì cuộc nội chiến ấy không chỉ trong khuôn khổ gia đình nữa mà đã lan ra dù có muốn che đậy...chỉ vì phim chưa đủ để thể hiện...
[font=tahoma]còn vấn đề " độc tài" để khẳng định vị trí uy quyền của một vì Hoàng Đế thì điều đó không thể thiếu mặc dù không hẳn là vai trò bậc nhất, lịch sử phải viết bằng máu nếu nghiên cứu qua các triều đại bạn sẽ thấy rõ mà....
Người xem phim qua tất cả các tranh chấm và đổ máu, ra về còn bị ám ảnh  bởi các khối thịt bị ép nhô ra từ phần ngực, như những khối u nhục dục rất bất bình thường

Điều này bạn viết mình không đồng ý, nếu xem một phim hay như vậy mà chỉ nhìn thấy điều đó là không phải là khán giả chân chính rồi!

















Ngậm Ngùi
0
 
Cảm ơn bạn Ngậm Ngùi đã góp ý vào đề mục này.
Sóng trăng có nhiều điều muốn thảo luận thêm với bạn, nhưng trong tuần này khá bận, xin cho hẹn lại một thời gian ngắn nhé,
 
[sm=40.gif]
 
sóng trăng
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-09 07:40:26sóng trăng>
.
 
Chào Ngậm Ngùi,
 
Hôm nay có chút thời giờ rảnh, thử nói chuyện tào lao với Ngậm Ngùi tí nhe:

NN xin đưa ra hai hình ảnh của nhân vật chính trong Kim Giác Hoa (KGH) để so sánh giữa hình ảnh trên sách báo truyện lịch sử và cách phục trang trong phim.

Nếu nhìn vào giữa hai điều đó thì chúng ta thấy trang phục không khác xa bao nhiêu, chỉ khác là hình vẽ nó không rõ ràng như thật mà thôi!


1/ Ngậm Ngùi có biết hai bức tranh mà Ngậm Ngùi dẫn ra vẽ vào năm bao nhiêu, và dựa theo tài liệu nào, có xác thực hay không?

2/ Chỉ so sánh kích thước của bức tượng Yang QuiFei cổ này

 
 
 
cùng hình Vương Hậu mà Ngậm Ngùi tim thấy:
 
 

Chắc chúng ta cùng phải đồng ý là chiều sâu cổ áo hay khoảng hở của bộ ngực giữa bức tượng tạc của thời xưa và hình vẽ ngày nay khác nhau thế nào.

Còn sự "bất bình thường" ở đây:

 
là từ bí quyết này:

 
 
Đó là "cố gắng ép xác" vượt mức đó Ngậm Ngùi ơi. So sánh với tượng Yang Quifei cổ xem. Khác hẳn nhau đó.
 
Ở đây đặt ra một chuỗi câu hỏi:
 
Thế nào là truyền thổng?
Thế nào là văn hóa?
Phục hưng truyền thống có khác với phục hưng văn hóa không?
Và thế nào là "đường hướng dân tộc"?
 
Hãy đọc thử bài thơ Lý Bạch diễn tả nhan sắc Dương Quý Phi năm 743:

清平調其一

Thanh bình điệu kỳ 1
Khúc hát thanh bình kỳ 1 (Người dịch: Trần Trọng San)

雲想衣裳花想容,
春風拂檻露華濃。
若非群玉山頭見,
會向瑤臺月下逢。

Vân tưởng y thường hoa tưởng dung,
Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng.
Nhược phi Quần Ngọc sơn đầu kiến,
Hội hướng Dao Đài nguyệt hạ phùng.

Mặt tưởng là hoa, áo ngỡ mây,
Hiên sương phơ phất gió xuân bay.
Nếu không gặp gỡ trên Quần Ngọc,
Dưới nguyệt Dao Đài sẽ gặp ai.

(Năm 743)
 
Thì chỉ thấy mặt hoa và  xiêm y tha thướt, chưa bị ám ảnh bởi "Curse of the Corset".
 
Trung Hoa ngày nay đang "cởi mở thể xác" mà làm mất đi cái tinh túy nội tâm phong phú của mình. Đây là một sự tha hóa rất đáng lo và hoàn toàn không nên chạy theo hay bắt chước.
 
[font=tahoma][size=2]Mỗi bộ phim đều có lý riêng của Đạo Diễn, và vấn đề nào sẽ là trung tâm của phim đó rất quan trọng, như Anh Hùng  thiên nặng về tình yêu lứa đôi [1] còn HKG thì thiên nặng về quyền lực và những mối quan hệ liên quan [2].


[/size][/font]
 
Đề nghị Ngậm Ngùi nên tìm xem lại bộ phim Anh Hùng có chiếu trong thư quán, do Mars đem vào. Và đọc thêm thử đoạn này về phim Anh Hùng:
___________

"Bối cảnh của phim là đất nước Trung Hoa thời Chiến Quốc, bị chia cắt thành 7 nước Tần, Triệu, Hán, Ngụy, Yên, Tề và Sở. Các cuộc chiến tranh khốc liệt nổ ra liên miên giữa 7 quốc gia này nhằm tranh giành quyền bá chủ khiến muôn dân phải chịu cảnh chết chóc lầm than. Tần là nước mạnh nhất và Tần Vương luôn nung nấu tham vọng thống nhất đất nước, trở thành vị hoàng đế đầu tiên của Trung Hoa. Vì thế, từ lâu vị vua này luôn là mục tiêu ám sát của các nước khác. Tuy nhiên, có 3 thích khách khiến Tần Vương lo lắng là Tàn Kiếm, Phi Tuyết và Trường Không.
 
Để trừ mối họa tâm phúc, Tần Vương hứa ban thưởng vàng bạc, lộc điền và cho phép người giết được 1 trong 3 cao thủ đó được diện kiến. Tuy nhiên, suốt 10 năm trời không ai có thể làm được điều này. Vì vậy, khi viên đình trưởng nhỏ, Vô Danh, tới hoàng cung với những vũ khí huyền thoại của 3 thích khách trên, Tần Vương đã không nén nổi tò mò được nghe chiến công của Vô Danh. Ngồi trong hoàng cung, chỉ cách Tần Vương 10 bước chân, Vô Danh đã kể câu chuyện về chiến công phi thường của mình: Trong suốt 10 năm, chàng tích cực luyện tập kiếm pháp, sử dụng những chiêu thức kiếm pháp bí truyền của mình, Vô Danh đã đánh bại Trường Không trong một trận thư hùng. Tiếp nối chiến thắng ban đầu này, chàng đánh bại được đôi uyên ương danh trấn giang hồ Phi Tuyết và Tàn Kiếm. Lần này, Vô Danh đã sử dụng một vũ khí có sức tàn phá hơn cả gươm đao, đó là cuộc tình tay ba giữa ba tuyệt đại cao thủ này.
Câu chuyện của Vô Danh đầy tính thuyết phục, nhưng không qua nổi mắt Tần Thủy Hoàng, bởi 3 năm trước đó, ông đã tận mắt chứng kiến hành động quả cảm của cặp kỳ hiệp Phi Tuyết - Tàn Kiếm và được chính Tàn Kiếm tha mạng. Tần Vương hiểu rằng, những con người nghĩa hiệp nhường ấy không thể là những kẻ nhỏ nhen, tầm thường. Nghe Tần Vương lập luận, Vô Danh thú thật, cả 3 đại hiệp khách đều bị mình thuyết phục để chịu một nhát kiếm trước ba quân, tạo cơ hội cho chàng được tiếp cận vua Tần trong cự ly thích hợp để ra tay hành thích. Tuy nhiên, Vô Danh đã không giết vua Tần vì chàng hiểu ra rằng, chỉ có vị vua này mới có thể thống nhất toàn Trung Quốc "
 
http://vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/2004/01/3B9CEC50/
______________

Đây là một phim sử phi sử.

Phim Anh Hùng dựa trên sử nhưng viết lại và gán cho nhân vật những tâm lý rất "không thực", sau khi cho khán giả xem một loạt các "cuộc so tài và chiến đấu tưởng tượng", rồi đưa đến kết luận là "Vô Danh đã không giết vua Tần vì chàng hiểu ra rằng, chỉ có vị vua này mới có thể thống nhất toàn Trung Quốc " 
 
Thật là một cách viết lại sử trắng trợn  và khôi hài.
 
Tất cả các điều cốt lõi trên của phim đều sai với sử thực của Trung Quốc.
 
 Khi Kinh Kha liều mình thích khách và thất bại, chàng không bao giờ ngu dại đến nỗi "không giết vua Tần vì chàng hiểu ra rằng, chỉ có vị vua này mới có thể thống nhất toàn Trung Quốc" 
Hãy đọc lại chính sử về Kinh Kha và âm mưu ám sát Tần Thủy Hoàng tại đây:
____________

http://vi.wikipedia.org/wiki/Kinh_Kha

"Một vị tướng Tần, Phàn Ư Kỳ, người từng bị thất sủng với vua Tần, cũng là một môn khách của thái tử Đan vào thời điểm đó. Tần Thuỷ Hoàng rất giận Phàn Ư Kỳ và muốn lấy đầu ông. Biết được điều đó, Kinh Kha thuyết phục Phàn Ư Kỳ tự sát để tạo cơ hội ám sát vua Tần. Với cái đầu Phàn Ư Kỳ và bản đồ nước Yên, Kinh Kha đã có cơ hội để tiếp cận Tần Thuỷ Hoàng.
Khi lên đường, tại bờ sông Dịch (biên giới nước Triệu), Kinh Kha đã ứng tác hai câu thơ với các bạn đi tiễn:

Phong tiêu tiêu hề, Dịch thuỷ hàn
Tráng sĩ nhất khứ hề, bất phục hoàn

Dịch

Gió hiu hắt chừ, Dịch thuỷ lạnh ghê
Tráng sĩ ra đi chừ, không bao giờ về

Chủ nghĩa anh hùng phản ánh lý tưởng chung của thời đại đó đã được ghi chép lại trong cuốn Sử Ký.
Mang theo một thanh chuỷ thủ tẩm thuốc độc giấu trong tờ bản đồ, Kinh Kha và Tần Vũ Dương vào trong triều đình nước Tần. Tần Vũ Dương mang tờ bản đồ còn Kinh Kha mang đầu Phàn Ư Kỳ. Tần Vũ Dương hoảng sợ biến sắc mặt. Kinh Kha lấy bản đồ trong tay Tần Vũ Dương dâng nộp vua Tần. Khi mở bản đồ Kinh Kha rút thanh chuỷ thủ đâm Tần Thuỷ Hoàng.
Kinh Kha đâm trượt khiến Tần Thuỷ Hoàng có cơ hội bỏ chạy. Khi Kinh Kha đuổi theo vua Tần trên điện, Tần Thuỷ Hoàng được các quan trong triều nhắc liền rút kiếm sau lưng chém Kinh Kha bị thương ở tay. Biết rằng không thể hoàn thành nhiệm vụ, Kinh Kha ném thanh chuỷ thủ vào người vua Tần nhưng trúng cái cột đồng. Cuối cùng, lính Tần vào giết chết Kinh Kha."
 
______________

Điều đó nói lên sự thực hiển nhiên là người mang tiếng bạo chúa, tàn ác, tham sống sợ chết , tham quyền cố vị nhất sử Trung Hoa là Tần Thủy Hoàng cũng không bao giờ thực sự thống nhất được lãnh thổ và không bao giờ được lòng dân.

Sự độc tài chỉ khống chế được con người, tạo lên trăm mầm mống bất mãn và luôn khiến dân muốn nổi dậy. Điều này tuy tạo được bề ngoài an bình gỉa tạo, nhưng thực tế lại hủy hoại một điều vô cùng quý báu: sức sống và sự phát triển của dân tộc.

Thay vì tập trung sức sống và khả năng toàn dân để phát triển, bao năng lực của đất nước dồn vào việc đàn áp, uy hiếp, giết chóc, và chống đối, oán hờn.

Đây là một điều di hại tới vạn đời sau. Tần Thủy Hoàng đốt sách, giết nho sĩ, hủy hoại cả một nền văn hóa phía Nam sông Dương Tử, để đến nỗi, cho tới ngày hôm nay, năm 2004, Trung Hoa vẫn còn mang ảo tưởng "độc tài là cách cai trị duy nhất để thống nhất",  và có những kẻ còn cuồng si tự tôn vinh bạo chúa.
 
Tần Thủy Hoàng chỉ giữ được sự khống chế độc tài toàn trị trong 15 năm (221- 206TCN). Suốt thời gian ấy, dân tình oán thán, ai ai cũng nuôi mộng giết chết bạo chúa. Và hình ảnh Kinh Kha được dân gian tôn thờ kính trọng cho đến tận hôm nay.
 
Sau đó, là một thời loạn lạc của Hán Sở tranh hùng, từ 206 TCN - 202 TCN. [2]
 
Lưu Bang lên ngôi lập nhà Hán bền vững vì được lòng dân, không phải vì sự độc tài. Nên nhớ Lưu Bang xuất thân là nông dân.
 
Nhưng chính cách cai trị độc tài chuyên chế này đã hủy khả năng phát triển của Trung Hoa, và mở cửa cho các cuộc xâm lăng từ phương Bắc của nhà  Minh, nhà Thanh, và sau cùng là của Pháp, Nhật, rồi gần đây nhất là ảnh hưởng lý thuyết Nga Xô, theo Cộng Sản, tự hủy diệt trên 70 triệu dân Trung quốc vì sự theo đuổi sự sai lầm của Stalin và Mao Trạch Đông.
 
Cho đến hôm nay Trung Hoa vẫn chưa tìm lại được tinh hoa văn hóa của chính họ.

Như Ngậm Ngùi viết:


còn vấn đề " độc tài" để khẳng định vị trí uy quyền của một vì Hoàng Đế thì điều đó không thể thiếu mặc dù không hẳn là vai trò bậc nhất, lịch sử phải viết bằng máu nếu nghiên cứu qua các triều đại bạn sẽ thấy rõ mà....


Không đâu.

Lịch sử viết bằng máu là lịch sử băng hoại, tự diệt. Đó là lịch sử theo thói bạo hành của du mục.

Lịch sử viết bằng sức đóng góp của tất cả mọi người vào một nền văn hóa chung để đi tới thịnh vượng và phát triển mới là lịch sử của tiến bộ. Đó là lịch sử trồng cấy của con cháu Thần Nông phía Nam sông Dương Tử.

Đã đến lúc, sức sống trong mạch đất của con cháu Thần Nông vượt lên trên bản tính hủy diệt của giống du mục phương Bắc.

Đó là lúc con trai Vương Hậu, Hoàng Tử Jai, ngạo nghẽ thách thức Đại Đế Trung Hoa.

Đó là lúc The Tank Man, một người trẻ Trung Quốc ngạo nghẽ đứng trước đoàn xe tăng của Bắc Kinh.

Nhưng tại sao chỉ có một?

Tại sao không là muôn?

Có phải nhân dân Trung Quốc qua Trương Nghệ Mưu đã đang đứng dậy, qua hình ảnh Giăc Cờ Vàng Hoàng Kim Giáp:

 
Hoàng Tử Jai đơn độc trước sự ngạo nghẽ của thành trì
Đây là hình ảnh ẩn dụ của sự kiện Thiên An Môn [1]
với "The Tank Man", một người trẻ đơn độc đứng trước
cả đoàn xe tăng của quyền lực Bắc Kinh.
 
 
 
Trong vòng thời gian ngắn ngủi từ 2004 đến 2006, với sự phát triển của truyền thông và sự phổ biến kiến thức khắp nơi, nhân dân Trung Hoa đã biết mình đang bị giam hãm, đầu độc. Tập Cửu Bình [3] được phát hành khắp thế giới nói cho mọi người biết các điều vô nhân xảy ra tại Trung Cộng. Và nhân dân Trung Quốc đang lũ lượt rủ nhau tảy chay Đảng Cộng Sản, lên án sự độc quyền toàn trị.
 
Một thời đại mới sẽ bắt đầu bằng sự tỉnh thức của lương tâm và trí tuệ con người.
 
Sự độc tài toàn trị luôn là một thể chế tự diệt và sẽ cáo chung.
 
________________
 
 
[2] Hán Sở tranh hùng hay thời Tây Hán. http://vi.wikipedia.org/wiki/H%C3%A1n_S%E1%BB%9F_tranh_h%C3%B9ng
Xin xem bảng tóm lược các triều đại trong lịch sử Trung Hoa.
Trang nhà của Cửu Bình bằng tiếng Việt: http://9binh.com/ 
 

0

Ngọc Lý thân mến!
Hôm nay thời gian không nhiều lắm, nhưng đọc được bài phúc đáp của Ngọc Lý lòng vui vui nên vội vàng viết vài dòng mà chưa kịp nghiên cứu kĩ, chỉ là điều thoáng qua trong khi đọc bài của NL thôi
Mình có gửi thêm 1 ảnh về những bức tranh vẽ mà NL thắc mắc, đó là vẽ về tác phẩm Hoàng Kim Giáp đó và có cả địa chỉ...
Ngọc Lý nói đúng là lịch sử viết bằng máu là lịch sử băng hoại đó là búc xúc của cá nhân đó
vì cho dủ một đế chế độc tài hay một đế chế đa đảng thì đều là đấu tranh và mâu thuẩn, độc tài sẽ bị lên án và lật đổ và cứ thế, cứ thế không đáp ứng được đâu, còn đa đảng thì tranh giành sự quyền lực...tất cả đều có đấu tranh cả, quan trọng là bên nào làm tốt...sự thật đau lòng!
Những hình ảnh đơn độc nhìn hoàng thành hay trước xe tăng, đó là chỉ lên sự thất bại, thất bại của con đường chon lựa, như trong HKG đã thể hiện rõ...đó cũng là kết quả luôn...
Và nhân dân Trung Quốc đang lũ lượt rủ nhau tảy chay Đảng Cộng Sản, lên án sự độc quyền toàn trị.

họ tẩy chay đó chỉ là số ít hay chưa đủ để lấn át, vậy Nl đã thấy phần chân lý thuộc về bân nào chưa? ( bên mạnh)
và TQ vẫn an ninh hơn Mã Lai, Thái Lan,...
 
Ngậm Ngùi
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-11 17:37:56Admin_1>
hihihi

Ngậm Ngùi ui,


Sóng trăng phải làm việc thay cho Ngọc Lý nè, nên sẽ thay Ngọc Lý trả lời Ngậm Ngùi nhe:

vì cho dủ một đế chế độc tài hay một đế chế đa đảng thì đều là đấu tranh và mâu thuẩn, độc tài sẽ bị lên án và lật đổ và cứ thế, cứ thế không đáp ứng được đâu, còn đa đảng thì tranh giành sự quyền lực...tất cả đều có đấu tranh cả, quan trọng là bên nào làm tốt...sự thật đau lòng! [1]
Những hình ảnh đơn độc nhìn hoàng thành hay trước xe tăng, đó là chỉ lên sự thất bại, thất bại của con đường chon lựa, như trong HKG đã thể hiện rõ...đó cũng là kết quả luôn... [2]


[1] Đồng ý 50%.

Lưu ý là Ngậm Ngùi dùng chữ Đế chế độc tài, và Đế chế đa đảng.

Cả hai đều có cùng một nội dung: Đế chế, một kẻ cầm quyền mà thôi. Cho nên cái sự độc tài độc đảng hay đa đảng cũng chỉ là làm trò trên sân khấu. Tựu trung là vẫn độc tài - tập quyền.

Đa đảng mà tiếng nói không được tôn trọng, mà kẻ đối lập hễ có lý hay mạnh lên một chút, được dân hưởng ứng, thì bị bỏ tù, thì đâu có đúng nghĩa của đa đảng.

Điều này, Ngọc Lý nếu còn tại thư quán sẽ cười, và lại đọc bài thơ "Ngôn Ngữ Lệch".

Điều Ngậm Ngùi nói chỉ xảy ra trong một tình trạng độc quyền toàn trị. Chỉ một nhóm nắm quyền và nhóm khác buộc phải lật đổ nhóm tại quyền.

Trong một thể chế dân chủ, mọi ý kiến được tôn trọng, mọi nhóm khác ý kiến hay quan điểm đều có cơ hội thực hiện và phát huy đường hướng của mình.

Đường hướng nào hay, tốt, đem lại kết  quả thực tiễn cho dân và được đa số dân chúng ủng hộ trong lâu dài thì sẽ tồn tại.

Trong lịch sử Việt, thời Lý, cả Khổng Giáo, Phật Giáo, Lão Giáo, đều được tôn trọng. Lý Chiêu Hoàng nhường ngôi cho nhà Trần. Sự chuyển nhượng quyền hành rất êm thắm, không hề có chiến tranh hay đổ máu.

Chính nhờ sự chuyển nhượng quyền hành êm thắm này, cộng thêm 2 thế kỷ nhà Lý dưỡng nhân, trọng dân, xây dựng văn hóa, mà khi có biến, chúng ta đã đại thắng quân Nguyên trong thời Trần.

Nếu ngược lại, không có sự chuyển nhượng êm thắm, thì dân chết, nhà tan, quốc gia loạn lạc, liệu chúng ta có còn sức chống lại quân Nguyên không?

Hội Nghị Diên Hồng lúc ấy dù có đồng lòng, thì dân có đủ sức mạnh không?

Cho nên, điều Ngậm Ngùi nói, chỉ đúng 50%.

Có lẽ chúng ta nên nói thế này: để tránh "đấu tranh và mâu thuẩn", cách tốt đẹp nhất là có sự hòa hợp của mọi nhóm (trăm trứng) trong cùng một môi trường (một bọc) mà tất cả mọi đảng phái đều được tôn trọng như nhau.

Đó mới là định nghĩa đúng của một ý tưởng Đa Nguyên, Đa Đảng, và Dân Chủ. Đó là ý tưởng Bọc Trăm Trứng.

[2] Thế nào là thất bại?
Thế nào là thành công?
 
Điều này dựa vào mục đích chính Ngậm Ngùi đặt ra.
Và dựa vào sự lâu dài bền vững của điều đạt được.
 
Nếu mục đích chính là quyền lực, thì câu trả lời là độc tài - tập quyền.
 
Nếu mục đích chính là sự phát triển thịnh vượng và hạnh phúc của dân tộc, thì câu trả lời là Dân Chủ, Đa nguyên, Đa đảng - Phân quyền.
 
Đại Đế nhà Đường tuổi trên 60, giết hết 3 người con trai của mình, ba thế hệ trẻ. Đại Đế của bạo quyền còn lại đơn độc trong cung điện trống vắng đoạt được từ giang sang nhà vợ, người vợ mà ông bắt uống thuốc độc đến mất trí.

Ông ta thành công: giữ được bạo quyền tại vị.
Có thực đây là sự thành công của ông ta?

ảo tâm
thúc hối đọa đầy
có nghe tự cuối phương đoài
tiếng chuông?


Dân chúng thất bại: Ba thế hệ tuổi trẻ bị  giết chết, dân tộc bị bắt uống thuốc đến lầm lạc, mất tư duy, đâm điên cuồng ngu si lẫn lộn.
 
Hoàng Tử Jai hay The Tank Man hay Kinh Kha có thất bại chăng?
Cái tinh khí bất khuất kia còn truyền tới muôn đời.
 
"anh hùng tử
nhưng khí hùng nào tử..."


Tương lai ở đâu?

Đại đế sẽ sống tới 101 tuổi ? 41 năm nữa chăng?

Các con trai ông đã chết cả. Ai sẽ thay ông?

Dân chúng chết cả, ngu si cả, chạy theo các bộ ngực căng phồng cả, tương lai đất nước dân tộc đi về đâu?

Ngày nay, Mao Trạch Đông đã chết, Đặng Tiểu Bình đã qua đời.
 
Nhưng hình ảnh The Tank Man thì còn mãi là một ngọn đuốc hướng dẫn ý chí và tinh thần của dân tộc Trung quốc về hướng bất khuất và đi đến sự đổi mới ngày càng mạnh mẽ.

vậy Nl đã thấy phần chân lý thuộc về bân nào chưa? ( bên mạnh)


ngàn năm nước chảy đá mòn
vua quan một thoáng, dân còn muôn niên


[8D]

sóng trăng
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-11 17:51:23Admin_1>
Bạn ST thân mến, 

BQT cảm ơn những đóng góp tích cực của ST cho thư quán.
Mặc dù bạn có nhiều đóng góp cho thư quán, nhưng không thể vì thế mà tùy tiện phê bình thiếu trung thực.
 
Ban Quản Trị không muốn công bố rộng rãi những thiếu sót, sai quấy của NL.
Nhưng để vấn đề được rõ ràng, BQT buộc lòng phải công khai với thành viên mới Ngậm Ngùi.
Muốn biết rõ về những gút mắc giữa NL và BQT, mời xem ở đây : =&gt;
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=231556
 
Sau khi từ chức thì NL lại than phiền về bài viết "Ngôn Ngữ Lệch" đã được đưa vào thư viện.
Và sau cùng thì bài viết ấy phải lấy ra khỏi thư viện để khỏi làm phiền lòng NL.
Mời xem ở liên kết nầy =&gt; http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=239342
 
Sự việc rõ ràng như vậy.

Mong ST đừng lạm dụng việc trao đổi ở mục nầy mà vi phạm điều 2 của nội quy thư quán.
Nếu như ST còn vi phạm, BQT buộc lòng phải xử lý bài viết phạm quy cũng như tác giả của nó.
 
Trân trọng.
 
 
0
Cảm ơn Admin-1 đã qua kịp thời.
Bàn luận phim ảnh là điều hoan nghênh nhưng các bạn đã bàn đi quá xa với bài viết về phim "Kim Giác Hoa"
[:D] đang nói chuyện con gà qua tới con kê rồi...

_-"Tự ái là thuốc độc giết chết tình bạn .(Balzac)"-_
0
Admin1 thân mến,
 
Bạn ST thân mến,

BQT cảm ơn những đóng góp tích cực của ST cho thư quán.
Mặc dù bạn có nhiều đóng góp cho thư quán, nhưng không thể vì thế mà tùy tiện phê bình thiếu trung thực.

Ban Quản Trị không muốn công bố rộng rãi những thiếu sót, sai quấy của NL.
Nhưng để vấn đề được rõ ràng, BQT buộc lòng phải công khai với thành viên mới Ngậm Ngùi.
Muốn biết rõ về những gút mắc giữa NL và BQT, mời xem ở đây : =&gt;
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=231556

Sau khi từ chức thì NL lại than phiền về bài viết "Ngôn Ngữ Lệch" đã được đưa vào thư viện.
Và sau cùng thì bài viết ấy phải lấy ra khỏi thư viện để khỏi làm phiền lòng NL.
Mời xem ở liên kết nầy =&gt; http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=239342

Sự việc rõ ràng như vậy.

Mong ST đừng lạm dụng việc trao đổi ở mục nầy mà vi phạm điều 2 của nội quy thư quán.
Nếu như ST còn vi phạm, BQT buộc lòng phải xử lý bài viết phạm quy cũng như tác giả của nó.

Trân trọng.


 
Xin Admin1 hay Easyman cho giùm cái link tới chỗ nào đang thảo luận chuyện Admin1 đang nói này được không?
 
Như vậy sóng trăng và các bạn khác có thể theo dõi, hiểu hơn, và không làm cắt ngang chuyện "Kim Giác Hoa",
 
Cảm ơn rất nhiều,
 
sóng trăng
0
Đây là điều NHDT cho Ngọc Lý biết ở phần thảo luận bên kia.
 
Admin1 đã xong phận sự "khi thấy bài có ý xiểm xúc thì xóa hay dời bài".

 
sóng trăng hay các bạn muốn theo dõi thì vào link này:
 
http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=253727&mpage=1&key=&#254023
 
Thân ái,
 
[:)]
 
Ngọc Lý
0
NL và ST thân mến!
NN không quan tâm chuyện của ngày hôm qua, chỉ quan tâm đên bây giờ và ngày mai, ai cũng có những khoảng riêng, đúng hay sai mọi người đều có nhận định riêng
và những bài viết + trả lời của 2 bạn NN rất vui và hoan nghênh, vẫn đọc không sót một chữ, hy vọng 2 bạn hãy bình tĩnh và phớt qua những gì không cần thiết.
[:)]
Ngậm Ngùi
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-14 10:26:42marcel>
Nói chung thì tôi thấy "2" cô NL-ST giỏi tầm chương trích cú. Khổ "các" cô, quy chế Admin thì phải như vậy "các" cô à, phi vậy đâu phải là Admin. Nói riêng "các" cô cứ lên lên xuống xuống thêm nhiều lần nữa, khi đã thành một Mod có máu mặt thì lúc đấy có thể ngang tàng cao ngạo, ung dung tự đắc, một góc sân, một khoảng trời.

Lửa thử vàng forum thử mod "các" cô ạ. [;)]
0
và những bài viết + trả lời của 2 bạn NN rất vui và hoan nghênh, vẫn đọc không sót một chữ, hy vọng 2 bạn hãy bình tĩnh và phớt qua những gì không cần thiết.

 
Cảm ơn Ngậm Ngùi,
"Live Show" hay hông?
Đúng như đã quảng cáo há?
"Real Actors and Actresses"
"Real Stage"
Plus "The Audience"
 
[8D]
 
sóng trăng
0
Chào Sóng Trăng, Ngậm Ngùi, Ngọc Lý,

Đây là nơi để đăng chuyên mục sân khấu, điện ảnh. Diễn đàn chúng ta có mục trao đổi tâm tình, kết bạn bốn phương riêng.

Và điều hiển nhiên là việc trao đổi này phải nằm trong nội quy tức không biếm nhẻ người khác. Hoặc đặt điều kiếm chuyện với người khác.

Do có du di cho các bạn, việc nào quá đáng mới xoá, và các bạn cứ tiếp tục lợi dụng sự du di này để lời vào tiếng ra gây rối. Mod Marcel chỉ nhắc khéo bạn thì bạn lại trả đòn bằng cách đánh giá tư cách của người ta. Mong là các bạn hãy nhìn lại tư cách của mình khi có những hành động gây rối cho ban quản trị.

Thay vì xoá bài các bạn, ban quản trị đóng topic lại để mọi người có thể đọc và phân định sự sai trái.

Vài hàng thông báo.

HB

Nhà tranh
Trang nhạcThơ giao lưu
Văn
0