📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Kinh nghiệm sống

Tờ 1000 đồng

7 trả lời, 809 lượt xem — Trang 1 / 1
Buổi thi cuối. Còn 15 phút nữa mới tới giờ, cả lớp nhộn nhạo trước phòng thi. Kẻ cười người nói, lớp học không đông lắm nhưng cũng đủ làm mảnh sân nhỏ trở nên chật chội.

Bỗng một bạn la lên: “Ủa, ai đánh rơi 1.000 đồng nè”. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía có tiếng la. Chàng lớp phó đứng cạnh gốc phượng hí hửng chỉ tay xuống nền ximăng: “Nè, đây nè”. Lẫn trong lá cây rụng và cát bụi là tờ 1.000 đồng cũ kỹ.

“Trời, tưởng gì có 1.000 đồng”, “Còn cũ xì nữa chớ”, “Hi hi, lớp phó nhặt đi, nhìn tướng ông giống ăn mày lắm đó”... Tờ tiền nằm chỏng chơ vì chẳng ai muốn bị “mang tiếng”. Bỗng một cô bạn nhỏ nhắn len đến gốc phượng nhặt tờ tiền lên, phủi sạch bụi, bỏ vào túi áo.

Không khí ồn ào tự nhiên lắng xuống cho tiếng xì xầm to nhỏ nổi lên. Một nhóm bạn gái tóc duỗi bĩu môi: “Nhìn nhỏ cũng đâu có tệ há, không ngờ...”, “1.000 đồng rách cũng không tha”... Có vài ánh mắt thương hại dõi theo bạn gái nhặt tiền.

Tan buổi thi. Mọi người lục tục ra về. Trời đang chuyển mưa nên bạn nào cũng vội vã. Người bạn gái nhặt tiền dừng xe, lục trong túi áo ra 1.000 đồng ban nãy, vuốt thẳng rồi nhẹ nhàng đặt vào nón bà cụ ăn xin ngồi bên lề đường, mỉm cười với bà rồi vội vã hòa vào dòng người...

UẤT KIM HƯƠNG (Trường ĐH KHXH&NV TP.HCM)
Đăng nhập để trả lời
0
Câu chuyện khá hay , nhỏ với mình nhưng lại có ý nghỉa với người khác. Một bài học bổ ít , cám ơn người post bài.[8|]
Đăng nhập để trả lời
0
"học nữa học mãi "...quả là một bài học khá thú vị cho giờ ngoại khoá. hay tính đùm bọc và lòng thương người đc đưa vào cốt chuyện khá thú vị hoan hô TTNR

c/s là bức tranh muôn màu
_____♥♥♥_____♥♥♥_____
___♥_____♥_♥_____♥____
___♥______♥______♥____
____♥___ILOVE ___♥_____
_____♥_ _YOU__ ♥_____
_______♥_____♥______
__________♥__ {FBI_l3jetDoj} ♥...!!!
Đăng nhập để trả lời
0
cám ơn các bạn đã đọc bài này hén, TTNR có xem một truyện tranh cũng khá đơn giản nhưng TTNR cũng thấy nó có ý nghĩa, post lên cho mọi người xem rồi đánh giá nha hihi....[:D]
 
Ngày xưa, ở một khu rừng nọ có một cây táo thần, quả lúc nào cũng trĩu cành và ngọt lịm. Hàng ngày, bọn trẻ trong xóm rủ nhau đến chơi đùa dưới tán cây và hái những trái táo thơm ngon chia nhau ăn. Bỗng có một cậu bé xa lạ xuất hiện hăm dọa bọn trẻ : [/align] [/align]- vườn nhà tao, táo nhà tao, cấm tụi bây tới đây![/align] [/align]Thấy thái độ nghênh ngang của cậu bé nọ, bọn trẻ buồn rầu lặng lẽ rời khỏi khu vườn. Cây táo biết chuyện. Bằng phép lạ, nó làm cho cậu bé mới tới ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ, cậu bé thấy cây táo bỗng nhiên có cái hốc lớn ở giữa thân. Bụng đói cồn cào, cậu bé trèo lên hái táo ăn. Nhưng lạ thay, cậu bé không thể nào hái được táo. Nó đưa tay với, các cành táo đều dịch ra, còn táo thì thi nhau lăn vào các hốc lới ở thân cây. Cứ vậy mãi đến khi chỉ còn một quả táo trên cành cây. Mệt mỏi, cậu bé tụt xuuống gốc cây ngồi khóc. Cây táo hỏi: [/align] [/align]- Vì sao cháu khóc?[/align] [/align]Cậu bé nói trong ấm ức [/align] [/align]- Ông ích kỉ, ông ăn hết táo, để mặc cháu đói[/align] [/align]Cây táo cười rung cả cành :[/align] [/align]- thế cháu đuổi bạn bè đi để ăn táo một mình có ích kỉ không?[/align] [/align]Cậu bé ngẫm nghĩ đáp:[/align] [/align]- Dạ cháu biết lỗi rồi[/align] [/align]Khi tỉnh dậy, cậu bé nhìn lên cây táo thấy vẫn trĩu quả, Nó dụi mắt, hóa ra nãy giờ là chuyện trong giấc mơ. Cậu bé cảm thấy buồn vì không có ai chơi cùng. Nó hái một quả táo đưa lên miệng. Ôi! sao táo chát ngắt. Cậu nhớ lại lời mẹ vẫn nói : [/align] [/align]- Ăn một mình không bao giờ ngon.....[/align] [/align]Cậu bé nhận ra mình có lỗi, vội chạy đi tìm bạn bè rủ lại chơi dưới gốc táo. Cậu trèo lên hái táo cho các bạn. Đám trẻ vừa ăn táo vừa cười đùa vui vẻ. Cậu bé hiểu ra rằng: chia sẻ niềm vui với mọi người là một hạnh phúc.  [/align] [/align]
 [/align]
Đăng nhập để trả lời
0

TTNR phải đề cái topic này là truyện với c/s ,bắp nói vậy thui.còn mỗi người có một sở thích mờ hiii
_____♥♥♥_____♥♥♥_____
___♥_____♥_♥_____♥____
___♥______♥______♥____
____♥___ILOVE ___♥_____
_____♥_ _YOU__ ♥_____
_______♥_____♥______
__________♥__ {FBI_l3jetDoj} ♥...!!!
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày xưa, có một người đàn ông treo hai chiếc bình lớn vào đòn gánh, đeo lên cổ và ra suối gánh nước. Một trong hai chiếc bình ấy bị một vết nứt còn chiếc bình kia thì hoàn hảo, lúc nào cũng mang đủ lượng nước về cho người đàn ông. Chiếc bình nứt thì chỉ mang về một nửa lượng nước so với chiếc bình hoàn hảo. Suốt 2 năm tròn, ngày nào cũng vậy, người đàn ông chỉ gánh về nhà được một bình rưỡi nước mà thôi. Dĩ nhiên, cái bình hoàn hảo lúc nào cũng hãnh diện về thành tích của mình vì đã hoàn tất một cách tuyệt hảo nhiệm vụ của nó được tạo ra. Chỉ tội nghiệp cho chiếc bình nứt, nó rất xấu hổ vì khuyết điểm của mình và xấu hổ cho bản thân vì chỉ thực hiện được một nửa nhiệm vụ được giao. Sau 2 năm chịu đựng cái mà nó cho là thất bại chua cay, một ngày nọ chiếc bình nứt liền lên tiếng với người đàn ông:
"Thưa ông, con rất xấu hổ vì vết nứt bên hông con làm vơi nuớc trên đường về nhà ông."
Người đàn ông liền đáp:
"Con ko nhận thấy là hoa chi moc bên phần đường của con thôi à?"
Đó là ta nhận thấy khuyết điểm của con nên đã gieo hạt hoa suốt dọc phần đường bên con từ suối về nhà. Hằng ngày, nước vơi từ vết nứt của con đã tưới nước cho hoa. Nhờ thế mà hàng ngày ông có hoa trưng bàn rất đẹp. Nếu mà con ko phải là con như thế này thì làm sao trong nhà ông có hoa đẹp trang trí."


Các bạn à, mỗi người chúng ta đều là chiếc bình nứt cả đấy, mỗi người trong chúng ta đều có những khuyết điểm riêng biệt. Nhưng chính những khuyết đỉểm đó đã khiến cho cuộc sống chúng ta trở nên thú vị. Do đó, chúng ta phải chấp nhận cá tính của nhau, tìm ra những mặt tốt trong cá tính của nhau bạn nhé để các mối quan hệ trở nên tốt đẹp hơn, cuộc sống vui tươi hơn.
Đăng nhập để trả lời
0
_____♥♥♥_____♥♥♥_____
___♥_____♥_♥_____♥____
___♥______♥______♥____
____♥___ILOVE ___♥_____
_____♥_ _YOU__ ♥_____
_______♥_____♥______
__________♥__ {FBI_l3jetDoj} ♥...!!!
Đăng nhập để trả lời
0



Người viết: TTO   

09/10/2007

Người nghệ sĩ vẫn đứng đó, hôm nay đã là ngày thứ ba, trong bến xe điện ngầm với cây vĩ cầm của mình.
Chơi những bản nhạc đã từng làm trái tim không ít người thổn thức, những bản nhạc bất hủ trong cuộc đời nghệ thuật của ông đã khiến một nửa thế giới của những người yêu nhạc say đắm vì những âm thanh phát ra từ cây vĩ cầm đắt nhất thế giới trên đôi tay điệu nghệ của ông.
Nhưng ở đây, dưới bến tàu điện ngầm, người ta không nhận ra ông. Không nhận ra người nghệ sĩ thiên tài ấy. Có vẻ chỗ của ông không là ở đây mà là ở những rạp hát nổi tiếng thế giới. Và tiếng đàn của ông, ở đây cũng chỉ đáng vài xu lẻ thay vì cả vài ngàn đô la người ta phải trả cũng chưa chắc đã có được một tấm vé vào xem ông biểu diễn một đêm trong những rạp hát nổi tiếng kia.
Một tuần lễ trôi qua, người ta thu được vài trăm đô lẻ khách qua đường để vào chiếc mũ ngả của ông. Và người đứng lại lâu nhất để nghe âm nhạc của ông là 9 phút. Với lí do, người này đã từng học vĩ cầm nhưng đã lâu không có thời gian chơi lại, anh ta đứng lại nghe chỉ vì muốn nhớ lại chút ít âm thanh của thứ nhạc cụ đã đừng chơi qua. Không vì âm nhạc của ông…!
Sau này, trên báo, trên truyền hình người ta thấy ảnh người đàn ông chơi đàn dưới bến tàu điện ngầm nọ và biết được sự thật về ông: Đó chính là nghệ sĩ vĩ cầm nổi tiếng nhất thế giới với cây đàn vĩ cầm tốt nhất thế giới của mình.
Cuộc sống khiến con người luôn vội vã. Rồi sự vội vã khiến họ “đi qua” những giá trị lớn lao. Và khi thực sự đã để lại sau lưng, họ mới biết đó là những giá trị không bao giờ đến lần thứ hai. Nó đã đến… và đi… và ai đó đã lỡ bỏ qua… tiếc nuối…
Câu chuyện về nghệ sĩ vĩ cầm trên là có thật. Đó là một nghiên cứu ở Mỹ. Người ta đã mời một nghệ sĩ Violon nổi tiếng đến chơi tại bến xe điện ngầm để đo sụ chú ý của công chúng. Nhưng kết quả là… như bạn đã thấy…

 
 
http://www.baymau.net/content/view/884/30/
Đăng nhập để trả lời
0