Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Là nỗi niềm mượn con chữ hoá thân

281 trả lời, 38.600 lượt xem — Trang 4 / 10
  Chỉ ta với ta
 
Thơ viết chục bài tâm sự tràn
Trăm dòng một nỗi buồn mênh mang
Bao nỗi niềm giữ cho riêng mình
Chỉ có thơ thôi để thở than.
 
Với mình với thơ ta rơi lệ
Để thắm môi hoa với trần thế
Bao nhiêu ưu phiền thấm vào trong
Ta với đêm thấu nỗi tái tê.
 
Đâu dễ dàng thố lộ niềm riêng
Nói cùng ai khi lòng lên tiếng
Ngoảnh đi môi cười với người người
Ngoảnh lại với mình chỉ sầu nghiêng.
 
Đi giữa nhân gian đông đúc lắm
Sao thấy đường dài vẫn thăm thẳm
Mỏi mắt tìm nào ai hiểu mình
Chỉ ta với ta với tháng năm.
 
               Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
  Khó tính
 
Có một người ở tận nơi xa xôi
Em vẫn bảo “người ấy” khi có ai hỏi
Biết trả lời sao những điều khó nói
Khi trong cuộc sống mình vẫn hoài lẻ đôi.
 
Người ở rất xa mịt mù chẳng nhận ra
Chẳng thể nào hình dung nổi
Người rất ngọt ngào hay từng trãi cứng cỏi
Nhưng không sao người vẫn về rất gần
Trong suy nghĩ em biết người vẫn đang ở đâu đó.
 
Em bằng lòng với những gì mình lựa chọn
Không thể yêu vội vã để cười vui với thiên hạ
Không thể chung đôi khi con tim chẳng cùng lối
Không thể ép mình nói chuyện khi lòng chẳng chút rung động
Không hứng khởi thì thôi đừng để ai chờ đợi.
 
Bởi sống thật nên mang điều khó tính
Bởi chẳng suy tính thiệt hơn nên đành chịu cô đơn.
                                     
                                Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng Thạch Sùng
 
Tiếng Thạch Sùng
Chắc lưỡi
Vang dội
Giữa đêm trường
Như xót thương
Niềm tâm sự
Đặc quánh
 
Sóng sánh
Giọt thời gian
Chậm rãi
Rơi
Theo tiếng
Kim đồng hồ
 
 
Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Nói với cô bé đi chùa Hương
 
 
Ơi cô bé dễ thương
Một sớm đi chùa Hương
Gặp mặt người trong mộng
Khấn vái chyện yêu đương
 
Ta hơn em nhiều tuổi
Vẫn chưa tìm đuợc người
Để lên chùa thắp hương
Cầu mong đẹp kứa đôi
 
Các chàng trai thời nay
Đâu còn đem khoe tài
Thi thố chuyện văn chương
"Chữ đẹp như rồng bay"
 
(Giữa thời buổi vàng thau
Hơn nhau sự nghèo giàu
Nên văn nhân, thi sĩ
Đành xếp hàng phía sau)
 
Và những nàng con gái
Khi gặp các chàng trai
Cứ tha hồ đi mau
Chẳng sợ chàng chê bai
 
Bây giờ phải lòng nhau
Chẳng e lệ cúi đầu
Cứ tỏ tình là xong
Hơi đâu mà theo sau
 
Thế mà mãi long đong
Chọn hoài vẫn chưa xong
Một chàng trai vừa ý
Em ơi em hiểu không?
 
Em thật là hay ghê
Sao mà tài tình thế
Biết được chàng trai ấy
Có duyên nợ phu thê
 
Cô bé ngày xưa ơi!
Xin chỉ cho tôi với
Giữa mênh mông thế gian
Chàng của tôi đâu rồi?
 
        Vũ Thị Thu Hiền
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Xao động trời chiều
 
Đọc thơ người bao nồng nàng dấu yêu
Những con chữ xao động cả trời chiều
Xiêu lạc hồn ta vương mộng mơ
Ngẩn ngơ cắn bút thả vần thơ

 
Cám ơn người thi sĩ chưa quen biết
Ngọt ngào câu chữ dạt dào tha thiết
Lời thơ đẹp quá tình thơ say
Cho ta rung động với thơ này.
 
                  Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Bạn đi rồi có phải ?
 
Có một dạo bạn là nguồn thi hứng
Cho thơ ta tâm sự biết bao điều
Trong cô đơn buồn vương khóe mắt
Chợt ấm lòng dù chỉ là khoảnh khắc
Khi biết còn có bạn kề bên
Trong ngậm ngùi se sắt đêm đêm
Nghĩ đến bạn niềm riêng bớt quặn thắt.
 
Là bạn đó dù chưa lần chạm mặt
Vẫn sẻ chia rất lặng lẽ âm thầm
Ngày lại ngày đều đặn ghé thăm
Chăm chỉ đọc từng dòng thơ ta viết.
 
Nhưng hôm nay bạn đi đâu biền biệt
Do cuộc sống hay chẳng còn tha thiết?
Để thơ buồn vắng người tri âm
Để ta nợ lời cảm ơn đã muốn nói rất nhiều lần
Dù ở nơi nào bạn hãy cứ tin đi
Giữa mênh mông thế giới
Mỗi chúng ta nhỏ ngoi như không là gì cả
Nhưng có thể với một ai đó
Bạn là cả vũ trụ bao la.
 
Lời cuối cùng mong bạn ở nơi xa
Sẽ bình an trong hạnh phúc ngập tràn.
 
                         Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-06 09:39:36Thu Hien>
Bụi trần muốn tránh chẳng ngờ lại vương
 
Chị ơi em đã nghe sầu
Buồng tim trĩu nặng nỗi đau không lời
Giữ gìn bến mộng bên đời
Mà sao nghe nhói rã rời ruột gan
Độc nào bằng miệng thế gian
Càng cao học thức lại càng sâu cay
Tái tê cả chuỗi ngày dài
Chẳng ngờ mình lại vướng vòng thị phi
Tin yêu như cũng vơi đi
Đam mê chết dở còn gì niềm vui
Nghĩ mình chợt thấy ngậm ngùi
Giờ đã lấm bụi trần ai với đời.
 
Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay là ngày lễ Mother Day. Anh chúc Thu Hiền có một ngày hạnh phúc gần bên Mẹ.

📎 rose
Đăng nhập để trả lời
0
Thà một phút yêu nhau rồi xa mãi
Còn hơn là mãi mãi chẳng yêu nhau!
[color=blue]Mặt Trời Có Thể Lặn - Băng Giá Có Thể Tan
Nhưng .......
Tình Yêu Em Dành Cho Anh Không Bao Giờ Thay Đổi[color=blue]
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: emmaichoanh

Thà một phút yêu nhau rồi xa mãi
Còn hơn là mãi mãi chẳng yêu nhau!


 
Nếu tình không đủ để hồn rung động
Dù trăm năm đành lỗi hẹn với lòng
 
 
Chúc bạn dạo vườn thơ vui nhé !
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu nghẹt thở từng phút giây
 
Nếu đời trọn vẹn như ý
Ta còn gì để ước mơ ?
Nếu không có tình tan vỡ
Chữ yêu còn đáng đợi chờ ?
Đôi khi buồn, đôi khi sầu
Cũng có khi nặng niềm đau
Để yêu thêm đời đang sống
Ngày từng ngày, phút từng phút
Giây từng giây, quá sống động
Ngửa mặt nhìn trời lồng lồng
Ngan ngát gió, xanh xanh mây
Yêu nghẹt thở từng phút giây
Yêu những giọt lệ sẽ tuôn
Yêu hết thảy những nỗi buồn
Yêu nồng nàn, yêu thật tình
Yêu … ai đó và … yêu mình.
 
                Vũ Thị Thu Hiền
 
 
 
(Mang về từ trang thơ của Diên Vỹ)
Đăng nhập để trả lời
0
    Sáng nay !
 
Sáng nay nắng dường lặng thinh
Nghe như gió cũng chùng chình không đi
Lá đang ngẫm ngợi điều chi
Mây trời lơ lửng nghĩ gì mây ơi
Khép mi tưởng tiếng ạ ời
Lòng như đang cũng buông rơi tơ chùng
Chút gì như thể ngập ngừng
Đầu cành lấp lửng lưng chừng tiếng chim
Có trang giấy trắng im lìm
Có người như đắm như chìm cõi xa
Có tình vương ở câu ca
Có mình ngơ ngẩn lại tha thẩn buồn.
 
                 Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-19 06:46:17Thu Hien>
   Ngất ngây
 
Dịu dàng câu thơ người thả
Ngọt ngào giấc mộng ta say
Vần thơ như có phép lạ
Ngất ngây bất kể đêm ngày.
 
         Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
CÒN LẠI MÌNH EM
 
Anh!
Có lẽ nào anh đã xa em
Như con thuyền rời xa bến nước
Anh buồn, vui em không biết được
Còn lại mình em, nước mắt rơi...
 

Còn lại mình em, ngơ ngác chơi vơi
Buổi chiều nay, trời im không gió
Còn lại mình em, đầy vơi nỗi nhớ
Gió giận rồi, hạ cháy khát màn đêm
 

Những lần hẹn hò, anh đón đưa em
Dịu dàng lắng nghe từng lời say đắm
Giờ còn em, lơ ngơ con đường vắng
Anh của ngày xưa, xa mất em rồi!
 

Có anh, có thêm nửa cuộc đời
Con tim cỗi cằn hồi sinh trở lại
Mình đã xây lâu đài tình ái
Trong vườn thu, xào xạc lá vàng rơi…
 

Người ra đi, không giữ nổi được rồi
Bước chân ấy âm thầm, mạnh mẽ
Còn lại mình em, một trời đơn lẻ
Yêu dại khờ, yêu đến cuồng si…
 
Vũ Thị Minh Nguyệt
 
Chào Thu Hiền - TQ vào thăm viết với Thu Hiền mấy câu nhé! Chúc vui
Đăng nhập để trả lời
0
Uh! Hình như Anh mãi xa em
Để nỗi nhớ tràn vào trong giấc mộng
Thế gian ơi, đường đời xa rộng
Biết bao giờ em được gặp anh đây?
Lời hứa năm xưa: Ta nguyện ước xây
Anh quên mất? Dáng em gầy tuyệt vọng
Em nhớ anh! Trong lòng dậy sóng
Kỉ niệm ngày nào cứ ám ảnh mãi không thôi
Vẫn còn đây nguyện vẹn ấm môi
Nụ hôn chia ly vẫn còn nguyên cháy bỏng.
Còn trong anh, anh quên mau chóng?
Hay có người con gái khác thay Em?
Em vẫn chờ anh lặng lẽ bên thềm
Vẫn hằng đêm mong gió phương anh thổi đến
Anh yêu ơi! vạn lời thương mến
Trút vào đây cho vợi nỗi niềm thôi.
 
Đăng nhập để trả lời
0
Cám ơn Minh Nguyệt và thuvan đã ghé thăm, chúc hai bạn vui nhé !
Đăng nhập để trả lời
0
          Khúc nhớ
 
Trời Sài Gòn mưa lai rai ướt dài nỗi nhớ
Nhung nhớ một người hay nhớ những vần thơ ?
Dịu dàng trong tim nỗi nhớ dịu êm    
Tiếng thơ ngân nga, dặt dìu trong tiềm thức
Cho bâng khuâng nhớ sóng mắt hồ thu
.......... 
                            Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Rồi một ngày
 
Rồi một ngày
Bước ra khỏi niềm mong
Sẽ mãi mãi là người lạ xa
Như trước giờ vẫn thế
Những nỗi buồn dâu bể
Dù biết trước
Vẫn không thể ngăn được
Như trò chơi cút bắt
Lẫn trốn nhau
Dày thêm nỗi đau
Lẫn trốn chính mình
Mơ những điều không thể
Rồi một ngày
Chắc chắn một ngày
Trống rỗng trong nhau.
 
Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-09-24 13:57:05Thu Hien>
Ghé thăm ca dao
 
Em về gói nắng sân đình
Đem buộc gió lại để tình đừng phai
Này là chỉ thắm trao tay
Lụa đào cất kỷ một mai trao người
Nhặt lại giọng hát tiếng cười
Cái hôm tát nước dưới trời trong thanh
Trăng vàng em múc để dành
Đến đêm thề hẹn có vành trăng nguyên
Khi nào tình thắm nên duyên
Gừng cay muối mặn xuống thuyền cùng anh.
 
                     Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
    Sương khói
 
Có những vần thơ thôi chẳng dám đọc
Sợ đêm về năm canh trằn trọc
Có những câu từ thôi không dám nhớ
Sợ con tim lầm lẫn dệt mộng mơ
Sẽ chỉ có mình còn lại với đêm sâu
Nhìn mưa nắng đếm buồn vui tạm bợ
Dăm ba lần bất chợt trong tình cờ
Nhặt được chút tình vương như sương khói
Một chút vui, một chút say, một thoáng ngất ngây
Và những khoảng lặng ngỡ ngàng … sóng mắt cay cay
Nên ráng giữ nhịp tim bình lặng như tháng tháng ngày ngày
                               
                             Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Khẽ khàng
 
Hình như mình đã buông rơi
Câu thơ lục bát cuối trời ngẩn ngơ
Về lại lối nhỏ đường thơ
Thả vào nỗi nhớ khẽ khàng heo may
Se se cơn gió thu này
Chỉ vừa đủ lạnh để bày niềm mong
Lắng nghe khe khẽ tiếng lòng
Ngân lên mỏng mảnh như không thành lời
Nhẹ nhàng muốn gọi ai ơi
Cho mình níu lại chút thời gian trôi.
 
                 Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Thu Hiền thân mến
jacaranda cám ơn Thu Hiền đã ghé thăm trang thơ nghèo nàn của jacaranda. Hôm nay mình ghé qua đây , và tình cờ nghe được bài hát thật hay với giọng của Bảo Thy , nhã hứng gieo mấy vần thơ tặng lại cho Thu Hiền nha
 

Nếu Phải Yêu Anh



 
Một mình nghe lại bài ca
Phải duyên phải nợ như hoa cắm bình
Điệu buồn man mác ta xin
Nếu yêu thì chỉ yêu mình ta thôi

Như cá đã cắn câu rồi
Vào bờ trọn kiếp quên lời con sông
Mai sau chỉ biết thờ chồng
Như con chim nhốt vào lồng buồn thiu

Chim buồn hoa héo về chiều
Ngày kia mất nét mỹ miều ai ơi
Nếu thương xin hứa một lời
Một mình em nhé ... cả đời anh yêu

Jacaranda
Con tim chỉ một không hai
Yêu người yêu mãi nên dài nỗi đau

Trang Lưu Trữ
Trang Chính



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-07 14:20:54Thu Hien>
Trích đoạn: jacaranda

Thu Hiền thân mến
jacaranda cám ơn Thu Hiền đã ghé thăm trang thơ nghèo nàn của jacaranda. Hôm nay mình ghé qua đây , và tình cờ nghe được bài hát thật hay với giọng của Bảo Thy , nhã hứng gieo mấy vần thơ tặng lại cho Thu Hiền nha
 

Nếu Phải Yêu Anh



 
Một mình nghe lại bài ca
Phải duyên phải nợ như hoa cắm bình
Điệu buồn man mác ta xin
Nếu yêu thì chỉ yêu mình ta thôi

Như cá đã cắn câu rồi
Vào bờ trọn kiếp quên lời con sông
Mai sau chỉ biết thờ chồng
Như con chim nhốt vào lồng buồn thiu

Chim buồn hoa héo về chiều
Ngày kia mất nét mỹ miều ai ơi
Nếu thương xin hứa một lời
Một mình em nhé ... cả đời anh yêu

Jacaranda




Cám ơn Jacaranda đã ghé thăm và còn để lại một bài thơ để làm kỷ niệm.
 
Vậy là Jacaranda cũng thích bài hát này giống Hiền ha. Ca sỹ trình bài là Mộng Thi chứ không phải Bảo Thy đâu Jacaranda, hay là bạn đã từng nghe giọng ca này ở đâu đó dưới nghệ danh là Bảo Thy. Nếu vậy thì cho Hiền link với nhé xem có "lượm lặt" được gì thêm không [:)], Hiền đang sưu tầm các bài hát do Mộng Thi ca, cũng được hơn 200 bài rồi (nhưng vẫn muốn có thêm nhiều... nhiều... nữa...)
 
 
 
Hòa câu thơ buồn
 
Buồn ai như nước trên nguồn
Buồn ta cứ lặn vào hồn thẳm sâu
Như non chất nặng nỗi sầu
Hồn này hồn đấy hòa câu thơ buồn

 
Vũ Thị Thu Hiền
 
 
(Mang về từ trang thơ của Jacaranda)
Đăng nhập để trả lời
0
Thu Hiền ơi , vậy là Mộng Thi ha... chắc jacaranda nhầm lẫn 2 tên của ca sĩ mất rồi. Jacaranda chỉ được khoảng 10 bài thôi... Thu Hiền có nhiều vậy chắc jacaranda phải nghe ké rồi... hihihi... [:)]
Con tim chỉ một không hai
Yêu người yêu mãi nên dài nỗi đau

Trang Lưu Trữ
Trang Chính



 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-10 18:12:21Thu Hien>
Chán
 
Ta chán ta rồi mình ơi
Chán thơ sượng, chán nụ cười hắt hiu
Chán buồn xưa cũ liu riu
Chán quanh quẩn với sáng chiều nhạt nhẽo
Chán lên mạng, chán ngóng theo
Chán mưa chán nắng eo sèo thời gian
Chán hoài vọng gởi mây ngàn
Chán thấy mình giữa nhân gian mịt mùng.
 
                    Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-10 18:20:17Thu Hien>
CÔ GIÁO CŨ
 
                 Tặng cô Kim Oanh
Đã lâu rồi không gặp lại cô
Chao đảo giữa đời thường
Em quên những điều cần nhớ.
Hôm nay, nghe giọng cô nói
Như được quay về ngày xưa
Những dấu yêu thuở nào
Vẫn ngọt ngào quá thể.
Em mơ về giờ văn.
Có cô trò nhỏ nuốt từng lời cô giảng
Thương Thúy Kiều đa đoan, nhớ Nguyệt Nga chung thủy
Say đắm cả không gian, tiếng giảng bài dịu ngọt
Em không thể quên, không thể … cô ơi !
Xin cô đừng trách những đứa học trò bé bỏng
Đứa gần chẳng biết quý…, đứa xa lại cứ vô tình ...
 
              Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
Lẫn Trốn
 
Chơi cút bắt người lẫn trốn ta
Ta tìm người cuối nẻo thiên hà
Hạnh phúc đi tìm, ta tự hỏi
Lâu rồi sao mãi vẫn còn xa
 
Lẫn trốn chính mình, lẫn trốn nhau
Cô đơn đối diện với niềm đau
Cất giấu muộn phiền trong ánh mắt
Nhìn nhau trống rỗng tóc phai màu
Đăng nhập để trả lời
0
ĐAU ĐỚN
Đau đớn gì hơn lúc phải cười
Mà lòng nước mắt cứ tuôn rơi
Ta đứng nơi đây mà xa khuất
Miệng nói mà tim cứ ngậm ngùi
Ta chúc em đi nhiều hạnh phúc
Nghiến lòng tay nắm cắn chặt môi
Cất bước quay lưng vùi dĩ vãng
Mà sao cứ mãi nhói không thôi.
                             lukhachcodon
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: lukhachcodon

ĐAU ĐỚN
Đau đớn gì hơn lúc phải cười
Mà lòng nước mắt cứ tuôn rơi
Ta đứng nơi đây mà xa khuất
Miệng nói mà tim cứ ngậm ngùi
Ta chúc em đi nhiều hạnh phúc
Nghiến lòng tay nắm cắn chặt môi
Cất bước quay lưng vùi dĩ vãng
Mà sao cứ mãi nhói không thôi.
                             lukhachcodon


 
 
Thật vui khi lukhachcodon đã ghé thăm trang thơ này và để lại một bài thơ xúc động trong sự đồng cảm với thơ Hiền. Cám ơn bạn nhé !
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: sgecstasy

Lẫn Trốn
 
Chơi cút bắt người lẫn trốn ta
Ta tìm người cuối nẻo thiên hà
Hạnh phúc đi tìm, ta tự hỏi
Lâu rồi sao mãi vẫn còn xa

Lẫn trốn chính mình, lẫn trốn nhau
Cô đơn đối diện với niềm đau
Cất giấu muộn phiền trong ánh mắt
Nhìn nhau trống rỗng tóc phai màu

 
 
 
Có hiểu cho không ?

Xưa giờ chẳng khi nào ta tin
Mình đủ duyên để ai đó nhớ
Để ai đó bâng khuâng mong chờ
Chắc bà tiên phải ban phép lạ
Những điều như thế mới xảy ra
 
Luôn chọn sống thật dù buồn bã
Rất thẳng thắn nói điều suy nghĩ
Chợt vô tình đã khiến ai đó
Một ngày, vướng niềm đau lặng lẽ
 
Lúc nào ta cũng gắng gượng nhẹ
Cố tránh không để lại phiền ưu
Nhưng nhịp đời không mãi êm ru
Có lúc vấp chỉ vì… phải vấp
 
Phải lựa chọn giữa những điều khó
Điều nào sẽ ít gây đau nhất
Cho người ta-phía bên kia ơi
Dù đau lòng, có hiểu cho không ?
 
                Vũ Thị Thu Hiền
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»