📢 Loạt tính năng mới: Kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ Thư Viện (Truyện/Thơ/Nhạc/Phim/Ẩm Thực)
Xin chào cả nhà!


Ban quản trị vừa hoàn tất một loạt tính năng mới, kết nối tài khoản Diễn Đàn với toàn bộ các khu vực Truyện, Thơ, Nhạc, Phim và Ẩm Thực. Xin tổng kết lại để mọi người tiện theo dõi và sử dụng:

1. Đăng nhập dùng chung toàn site
Chỉ cần 1 tài khoản Diễn Đàn, đăng nhập một lần là dùng được ở mọi khu vực. Nút "Đăng nhập / Đăng ký" đã thay cho "Giới thiệu / Trợ giúp" cũ ở đầu mỗi trang.

2. Thảo luận ngay dưới tác phẩm
Mỗi truyện, bài thơ, bài hát, phim, món ăn giờ có khung bình luận riêng ngay trên trang đọc/nghe/xem - không cần qua diễn đàn mới góp ý được. Bình luận đầu tiên sẽ tự tạo 1 chủ đề trong mục "💬 Thảo Luận Tác Phẩm Thư Viện" để mọi người cùng trao đổi.

3. Theo dõi tác phẩm
Bấm "🔔 Theo dõi tác phẩm" để nhận thông báo qua email ngay khi truyện có chương mới.

4. Yêu thích & Lịch sử đọc
Đánh dấu "⭐ Yêu thích" các tác phẩm ưng ý, và hệ thống tự ghi lại "🕘 Lịch sử đọc" mỗi khi bạn ghé đọc/nghe/xem - đồng bộ theo tài khoản, xem lại bất cứ lúc nào trong menu thành viên.

5. Huy hiệu hoạt động
Một vài huy hiệu nhỏ (bình luận viên, người theo dõi, người sưu tầm, thành viên kỳ cựu...) sẽ tự xuất hiện trên hồ sơ khi bạn hoạt động tích cực - hoàn toàn không phải hệ thống điểm/tiền thưởng, chỉ mang tính ghi nhận cho vui.

6. Ghi công người đóng góp
Tên người đăng nội dung (đánh máy, sưu tầm...) giờ sẽ tự động liên kết về hồ sơ Diễn Đàn nếu trùng với một tài khoản đang có trên diễn đàn.

7. Báo lỗi nội dung
Phát hiện lỗi chính tả, thiếu nội dung, ảnh hỏng... trong lúc đọc? Bấm "🚩 Báo lỗi nội dung" ngay trên trang, không cần rời khỏi tác phẩm đang xem.

8. Cải thiện giao diện trên điện thoại
Đầu trang và khu vực diễn đàn đã được chỉnh lại cho gọn gàng hơn trên màn hình nhỏ.

Rất mong nhận được góp ý thêm từ cả nhà để hoàn thiện dần. Cảm ơn mọi người đã luôn đồng hành cùng Việt Nam Thư Quán!

Diễn Đàn » Sách truyện sưu tầm

Koudan : Miyamoto Musashi 🔒

44 trả lời, 3.820 lượt xem — Trang 2 / 2
Phần thứ ba mươi hai : Hôn ước phu phụ ( Nguyên văn: Fufu no yakusoku- Musashi no isshi )
 

Lại nói về Musashi lưu lại nhà Takenouchi một thời gian rồi mới lễ tạ từ biệt cha con Hisamori rời khỏi thành Tsuyama, hỏi thăm đường đến đền thờ Hachiman tìm gặp cha con Shiratori. Nghe tin Musashi đến, Shiratori hoan hỉ ra đón, sau khi thi lễ buổi sơ kiến mới nói
- Lần trước vì sơ ý mà trúng gian kế của Shirakura Dengoemon, may nhờ lệnh ái Oguruma mới bảo toàn tính mệnh. Ơn cứu mạng của lệnh ái đối với tiểu sinh quyết chẳng bao giờ dám quên.
Rồi lễ phép thuật lại chuyện xưa. Shiratori nghe xong bảo
- Vốn chẳng phải chuyện gì to tát, xin ngài đừng để bụng. Ngài đến chơi thật quý hóa quá. Vậy xin cứ thư thả nơi đây một vài hôm.
Rồi tiếp đãi tử tế. Lạ lùng là Musashi không hề thấy bóng dáng Oguruma, người cứu mạng mình đâu. Nhưng vì mới đến nên không thể hỏi thăm ngay được nên đêm đó trong lòng áy náy bất an. Sáng hôm sau vẫn không thấy Oguruma đâu.
- Thưa tiên sinh, dám hỏi vì sao không thấy lệnh ái đâu. Chẳng hay là có chuyện gì ?
- Vâng, tiên sinh đã hỏi thăm. Vốn định nói cho ngài hay từ đầu nhưng vì buổi sơ kiến không tiện, Oguruma hiện đang lâm bệnh...
- Hả, lâm bệnh.... Vậy chẳng hay là bệnh trạng ra sao....
- Chuyện này.....
Shiratori Hyogo tỏ vẻ phân vân, dường như có điều gì khó nói. Suy nghĩ một hồi lâu mới nói
- Thực ra là, thưa tiên sinh Miyamoto, Oguruma ngày đêm tưởng nhớ về ngài nên đâm bệnh tương tư, gần đây lại tuyệt thực...
- Ahahaaha. Ngài lại nói đùa rồi. Ngài dạy thế cốt làm an lòng tiểu sinh có phải không.
Musashi nghe nói bật cười, trái lại Hyogo lại tỏ vẻ rất nghiêm túc.
- Không, đây quyết chẳng phải chuyện đùa. Trước khi tiên sinh đến võ đường Shirakura thì Oguruma đã được diện kiến tại quán trà dưới thành, đến khi ngài trúng gian kế của bọn Dengoemon và một mình đánh phá bọn chúng thì Oguruma cảm tâm, mong muốn trở thành thê tử của một anh hùng dũng sĩ như vậy...
- Thật không dám.
- Vì chuyện này mà Oguruma không quên được tiên sinh. Đến khi ngài gặp khổ nạn đã muốn theo ngài về đây để chữa trị thương tích nhưng dù sao đi nữa thì cũng là người giết chết dưỡng phụ nên không thể được, đành lòng chia tay. Oguruma giờ đây nó không còn thiết sống, lúc nào cũng khóc lóc khổ não mong được làm thê tử Miyamoto. Thưa tiên sinh, kẻ làm cha mẹ thì phái chiều theo con cái, đó là lẽ thường trong trời đất. Vẫn biết là quấy nhiễu ngài nhưng dám hỏi, ngài có thể lấy Ogurma làm thê tử không ?
Quả là câu chuyện bất ngờ. Trông dáng vẻ Shiratori chẳng có gì là đùa cợt cả. Musashi suy nghĩ hồi lâu mới nói
- Thưa tiên sinh, đa tạ hảo ý của ngài. Nhưng cái nghĩa này tiểu sinh xin từ chối.
- Hả, ngài không lấy Ogurma làm thê tử được sao ?
- Thưa tiên sinh, tiểu sinh vốn mang thân là kẻ tu hành võ nghệ lang bạt kỳ hồ, nay đây mai đó nên không thể dẫn theo thê tử.
- À quả nhiên là như vậy. Nhưng sau khi trở về không được sao ? Sau khi ngài đạt thành tựu thì sẽ quay lại Kumamoto đúng không, lúc đó chỉ cần ngài lưu lại đây, như vậy thì sao. Tuy chỉ là con gái một viên tư tế chẳng xứng với ngài nhưng xin ngài niệm tình mà nhận Oguruma cho. Chỉ cần một lời hứa của ngài....
Musashi nghĩ bụng Oguruma vốn có ơn nghĩa cứu mạng, lại ngày đêm thương nhớ mình nên cũng lấy làm vui, nhưng bản thân lại mang đại chí đại nguyện phải báo thù cho phụ thân. Địch thủ là Sasaki Ganryu dù gì cũng là danh nhân một phái kiếm, khi tìm được hắn không biết có hoàn thành tâm nguyện được không. Vạn nhất lại bị Ganryu giết chết thì làm liên lụy đến người thân. Vả lại thân mang thê tử thì tâm sẽ chùn, tinh thần không còn cương mãnh nên chẳng thể nào hoàn thành lời hứa với vong phụ. Nghĩ vậy nên mới nói
- Thưa tiên sinh, lời nói của ngài quả thật hợp tình hợp lý nhưng Musashi này không phải hạng người có thể mang thê tử. Xin ngài hiểu cho.
- Vậy là ngài không đoái hoài gì đến Oguruma.
- Musashi quyết chẳng dám có ý đó.
- Thế thì dập đầu cầu xin một lời hứa của ngài. Chỉ cần một lời thôi, chỉ cần biết rằng sẽ trở thành thê tử của ngài thì Oguruma sẽ vui mừng mà khỏi bệnh.
Musashi bị dồn vào thế khó xử, Shiratori nói ép mãi nên cũng khó thoái thác nên mới ước hẹn rồi lưu lại nhà Shiratori một thời gian.
Oguruma nghe tin Musashi đồng ý nhận mình làm thê tử thì vui mừng khôn xiết, bao nhiêu khổ não bệnh khí tan biến hết, ngài đêm hầu hạ bên cạnh Musashi. Musashi vốn chẳng phải người gỗ đá nên giao hẹn hôn ước, cùng Oguruma kết giao tình phu phụ. Nhưng vốn mang thân đi báo thù thì cho dù có thê tử đẹp cũng không thể lưu chân lâu dài được nên ủy thác Oguruma cho Shiratori rồi lên đường rời khỏi Tsuyama. Lúc này Oguruma đã biết hỷ sự và sau khi Musashi đi khỏi độ một tháng thì đến ngày khai hoa, sanh hạ một quý tử và đặt tên là Miyamoto Hachigoro. Thiên hạ thường nói danh nhân không có hai đời nhưng nhân vật Hachigoro này không phải như vậy. Hachigoro thừa hưởng dòng máu từ cha nên sau này cũng trở thành một thiên tài kiếm thuật. Vào những năm Kan Ei, khi Tướng Quân Tokugawa đời thứ ba là Iemitsu tổ chức cuộc ngự tiền thí võ, tập trung anh hùng hào kiệt khắp các nơi lại thì người ra ứng thí không phải là Musashi Masana mà là Hachigoro này. Nhưng đây là chuyện sau này, xin để dịp khác.
Musashi rời khỏi Tsuyama lần theo con đường Kaido được xây dựng trong thời Edo, hướng phía Đông thì đến Edo lúc bấy giờ là một chốn phồn hoa đô hội mới thành lập, nơi đóng của phủ Tướng Quân Tokugawa. Đến Edo tìm hết mọi ngõ ngách nhưng chẳng thấy tăm hơi Ganryu đâu cả nên mới rời Edo, theo con đường Tokaido về hướng Tây. Một thuyết khác nói rằng Musashi đi đi lại lại giữa Edo và Kyushu đến mười mấy lần và giao chiến với các tay kiếm cự phách hơn sáu mươi lần bất bại trong khoảng thời gian này. Như vậy thì cũng dễ hiểu rằng võ nghệ của Musashi đã thăng tiến đến mức nào khi lang bạt qua nhiều vùng này.
0
Phần thứ ba mươi ba : Thối trị sài lang ( Nguyên văn: Hakone sanchu Okami taiji )


Lại nói về Musashi sau khi rời Edo đi khắp nơi trong nước Nhật, đến nơi nào có võ đường thì xin tỉ thí và cũng không quên truy tìm tung tích Ganryu . Đi mãi đi mãi đến con đường Tokaido, rồi một chiều nọ băng qua vùng núi Hakone vốn nổi tiếng là hiểm trở khó đi. Kẻ bình thường thì đến chiều là nghỉ chân bên sườn núi nhưng Musashi tính hào đảm, bất chấp lời can ngăn của kẻ qua lại mà vẫn tiến sâu vào trong núi. Đến ngày nay thì vùng núi Hakone vẫn còn nổi tiếng hiểm trở, huống hồ là vào những năm Tensho đó, đi đường nào cũng là nan đạo cả. Trong núi dường như chẳng có đường mà phải dẫm lên gốc cây, bám vào vách đá mà đi. Khi vừa đến nơi gọi là thung lũng Địa Ngục thì đúng lúc vầng Dương lặn về Tây, trước mặt chẳng còn thấy gì nữa mà đường đi mỗi lúc mỗi hiểm trở. Đến như Musashi cũng cảm thấy bối rối, tự hỏi không biết mình đã lạc đường từ chỗ nào nên định thầm dừng chân nghỉ ngơi ít lâu rồi quan sát bốn phương.
A, nhìn phía trước độ sáu mét bỗng thấy một người đàn ông nằm ngủ ngay chính giữa đường đi. Trời tối trông không rõ lắm nhưng người này ra dáng là một Kumosuke, kẻ lang thang không nhà cửa chuyên sống bằng nghề khuân vác, khiêng kiệu.
- Haha, ở đây lại có người nằm ngủ thế kia thì hẳn là phía trước có đường đi. Thôi cứ thử đi xem sao.
Nghĩ rồi cất bước đi, vừa đến chỗ gã Kumosuke gối đầu nằm thì, gã đàn ông tưởng chừng như đang ngủ kia đột nhiên giơ tay nắm lấy chân Musashi. Nhưng vốn lúc nào cũng phòng bị nên Musashi nhẹ nhàng bún mình giật lui.
- Ngươi định làm gì ?
- Làm cái gì là cái quái gì ? Chỗ này người ta đang ngủ mà ngươi lặng lẽ bước qua đầu thế kia, là Samurai thì phải biết lễ nghĩa chứ, đồ điên.
Dường như hắn đang nổi đóa.
- A là ta sai. Thấy ngươi đang ngủ nên không tiện đánh thức. Xin hiểu cho.
- Không hiểu quái gì cả. Hãy chuẩn bị đi !
Vừa nói vừa xấn tới, thét to một tiếng và ngay lập tức, thân thể Musashi như bị nhấc bổng lên rồi bị ném văng ra xa. Trong nháy mắt Musashi lộn nhoài đáp xuống nhẹ nhàng.
- Đây là để tạ lỗi à?
- Ahahahaha, cũng khá đấy. Bị ta ném thì những kẻ tầm thường sẽ văng xuống vực hay đập đầu vào đá mà bất tỉnh. Thế mà ngươi vẫn tránh được lại thủ thế thế kia, hẳn là không phải hạng tầm thường. Cảm phục, cảm phục ! Võ nghệ ngươi khá thế kia, ta bỏ qua cho đấy.
Musashi cả kinh, gã Kumosuke này lại nói là cảm phục võ nghệ nên bỏ qua cho. Hóa ra chẳng phải là một kẻ si mê võ thuật đến phát rồ sao. Mà đôi co với người rồ làm gì, nghĩ thế nên dịu nét mặt
- Xem ra ngươi cũng là kẻ chuộng võ nghệ.
- Chuộng võ nghệ làm quái gì, nhưng nếu gặp năm sáu võ sĩ xông đến ta cũng chẳng thua.
Musashi nghe nói lại càng kinh ngạc hơn.
- Quả là không bình thường.... Nếu như ngươi có trình độ đó sao không trở thành Samurai ?
- Ta thích làm một thằng Kumosuke hơn, tự do tự tại. Mà này, ngươi đi đâu ?
- Ta định đêm nay băng qua con núi này nhưng xem chừng đã lạc đường.
- Ờ, đường núi này ngay cả ban ngày còn khó đi, huống chi là giờ này. Nếu như ngươi nghỉ bên sườn núi có phải tốt hơn không.
- À quả là vậy. Hình như ngươi ngụ trung núi này ?
- Ờ, ta có căn nhà nhỏ gần đây. Ta đợi ở đây xem có ai cần khuân vác đồ đạc, hành lý hay dẫn đường gì không, đôi khi còn vác người thay kiệu nữa.
- Thế thì chắc là thông thạo vùng này. Cho ta hỏi xem đi hướng nào thì dễ hơn ?
- Vô ích thôi. Đường nào cũng nguy hiểm cả. Lại còn không biết bao nhiêu vực thẳm nửa.
- Thế thì gay thật.
- Hay là thế này, đến nhà ta ngủ qua đêm nay đi.
- Đa tạ hảo ý, nhưng ta không dám làm phiền.
- Phiền quái gì. Nếu ngủ chung trong nhà ta thì hơi chật, để ta làm cho căn nhà khác.
- Haha, làm nhanh như vậy sao ?
- À, mà thôi. Đi theo ta nhanh lên.
Nói rồi cất bước đi thoan thoắt, Musashi theo sau.
- Đây là nhà ta.
Musashi nghe nói nhìn vào thì thấy một rừng đại thụ xum xuê, giữa những cành cây lại có một cành cây to lớn bắt ngang, bên trên là một căn lều tạm bợ đan từ cành cây với lá rừng có hai tầng.
- Thấy sao, ta thường ngủ ở đây. Để ta làm cho nhà ngươi một căn.
A quả nhiên là vậy, thảo nào lại nhanh đến thế. Gã Kumosuke mang một cành cây lớn tựa lưng chừng vào căn nhà gác sang mấy chạc cây khác. Rồi hắn thoăn thoắt bẻ cành xung quanh lợp thành mái chòi.
- Xong rồi đấy, lên ngủ đi.
- A quả nhiên, đa tạ.
- Nhưng mà phải nằm yên nhé. Ngủ xấu tính xấu nết là coi chừng rơi xuống dưới.
- À nguy hiểm thật... Vùng này có ác thú gì không ?
- Có chứ sao không. Chó sói đến mấy chục con. Đang ngủ là chúng kéo đến, hú tru tru. Thỉnh thoảng bọn vượn khỉ lại đến làm phiền.
- Gay nhỉ.
- Mà sợ quái gì chớ... Thôi, làm một chén.
Nói rồi gã Kumosuke với tay lôi bình rượu treo lủng lẳng trên cành xuống, rót một thứ nước đục ra cái chén mẻ.
- Thôi, ta không uống được...
- Tiếc quá, chẳng có độc đâu mà lo.... Thôi uống một mình vậy.
Rồi gã độc ẩm một mình, trong khi đó Musashi quang sát cảnh tượng này mà lấy làm lạ.
- Thôi ngủ đi, ta cũng ngủ đây.
Nói rồi thoắt cái búng người lên "căn nhà nhỏ" của gã rồi chẳng mấy chốc đã cất tiếng ngáy như sấm.
Musashi cũng leo lên căn nhà mới dựng, nằm trằn trọc mãi không sao ngủ được. Đầu óc đang suy nghĩ lung tung bỗng nghe có tiếng hú vang vọng từ xa. Định bụng hỏi thầm có phải là chó sói tru trăng hay không, rồi dần dần tiếng hú tiếng hú lại gần. Cho dù là danh nhân kiếm thuật đi nữa thì lần đầu gặp trường hợp này cũng chẳng lấy làm dễ chịu gì.
Musashi bật dật thì thấy bên dưới là năm sáu đầu sói, hai mắt sáng như điện, vừa tru tréo vừa nhe nanh, trèo lên cây như muốn chồm tới chỗ căn nhà. Lạ lùng là bọn chúng không hề đến chỗ gã kia mà chỉ tập trung chỗ mình, chực xông vào. Musashi bật dậy, nhanh như chớp ánh thép lóe lên, một đầu sói ngay trước mặt rơi lăn lóc xuống dưới. Thấy một con bị chém, thế lũ sói như hăng hơn, chúng trừng mắt, gầm gừ, tru tréo đến là dễ sợ. Musashi nhảy bật khỏi cành cây, vừa đáp xuống đất là chém liền hai đầu sói nữa. Rồi không biết tự bao giờ đã có hai, ba chục con tụ tập sẵn, nhen nanh tru tréo lao về trước. Musashi trông thấy cũng hãi, vội rút đoản đao vào thế thủ thập tự. Tuy nhiên lũ súc sinh vốn chẳng biết gì nên cứ thế mà xông vào, Musashi thét to rồi chém tiền hậu tả hữu, lũ sói tru tréo. Tiếng ồn làm Kumosuke tỉnh giấc.
- A, lũ súc sinh. Này, ngươi chém sói đấy à. Chúng nó chẳng biết sợ đâu. Cứ để chúng tru tréo, mình lờ đi thì nó cũng bỏ đi thôi. Nếu giết thì nó chỉ có đến đông hơn thôi. A, đông đủ rồi, để ta giúp một tay.
Nói rồi nhảy vọt khỏi căn nhà.
- Lũ súc sinh, chúng bây dám quấy phá khách quý của ta. Xem đây !
Nói rồi cứ tay không mà xông vào giữa bầy sói. Trong chớp mắt một con đã bị đôi tay lực lưỡng kẹp chặt cổ rồi đập đầu vào đá. Lại một con khác bị ném xuống vực. Lũ sói trông thấy lộ vẻ sợ hãi, dường như muốn nói
- Không xong, lại là thằng cha Kumosuke đó. Địch không lại đâu chúng bay, thôi rút quân.
Rồi bọn sói bỏ chạy tán loạn.
- Ahahahahahaha, chạy cả rồi. Ngươi không sao chứ?
Musashi chùi máu, tra kiếm vào võ rồi đến bên Kumosuke cúi đầu thi lễ
- Xin đa tạ tráng sĩ đã ra tay cứu giúp. Lúc trước đã thấy qua tuyệt học, vừa rồi lại chứng kiến võ nghệ siêu quần của tráng sĩ. Đây quyết chẳng phải là một Kumosuke tầm thường mà hẳn là một vị võ gia phương nào. Vậy kính xin tráng sĩ cho hay cao danh, hà cớ gì phải ẩn mình trong vỏ bọc Kumosuke. Tiểu sinh là gia thần chúa Kato Kazue Kiyomasa, thành chủ Kumamoto xứ Higo, tên là Miyamoto Musashi Masana...
Kumosuke nghe nói giật mình, nhìn kỹ mặt Musashi rồi nói
- Hóa ra đây là tiên sinh Miyamoto sao. Thật kỳ lạ, không ngờ lại được diện kiến chốn này. Cũng không dám giấu, tiểu sinh là gia thần nhà Kishu, tên gọi Sekiguchi Yataro.
- Ồ, là tiên sinh Sekiguchi sao. Ngưỡng mộ cao danh đã lâu nay mới được diện kiến. Lúc nãy đã thất lễ với tiên sinh, xin bỏ qua cho.
- Không không, đây mới chính là kẻ thất lễ. Ăn nói cứ như hạng điền phu dã nhân, xin tiên sinh đừng để bụng.
- Mà tại sao tiên sinh lại cải trang thành như vầy, hẳn là có nguyên do?
- À cũng không phải nguyên do gì. Như vầy khi thấy có bọn võ sĩ qua lại thì bày trò khiêu khích. Chẳng qua chỉ là một cách rèn luyện mà thôi.
Nhân vật Yataro này về sau chính là Sekiguchi Hachiro Zaemon Ujimune, gia thần của nhà Kishu và giữ chức Nhu Thuật Chỉ Nam, dạy nhu thuật cho nhà chúa. Yataro bỏ nhà ra đi, trở thành Kumosuke quả nhiên là có nguyên căn sâu xa. Con trai Yataro sau này cũng đặt tên là Sekiguchi Yataro rất nổi tiếng trong thời Kan Ei cùng với Shibukawa
Hangoro.
Hai người Miyamoto, Sekiguchi không hẹn mà gặp, không định mà hội nên lấy làm vui mừng, đêm đó cùng nhau trò chuyện đến sáng.
- Thì ra là tiên sinh đi lang bạt thiên hạ cũng chỉ vì muốn tìm tông tích của kẻ thù sát phụ, Sasaki Ganryu. Nhưng hắn cũng chẳng phải là kẻ tầm thường, gần đây nghe nói đã hội đắc kiếm chiêu Tsubame Gaeshi. Đây là bí kiếm ra đòn cực nhanh vô cùng lợi hại, khó mà tránh được nó. Để phá giải được chiêu này chỉ còn cách học thuật Tengusho Tobikiri, mà hiện nay chỉ có một người duy nhất đạt được cực ý của nó mà thôi. Đó là tiên sinh Tsukahara Bokuden đã về ẩn cư trong núi Nori Kuragatake xứ Shinshu. Hay là ngài thử đến chỗ tiên sinh Bokuden học thuật Tengusho Tobikiri xem sao.
Musashi nghe nói rất đỗi vui mừng
- Thế thì tiểu sinh xin phép đến chỗ tiên sinh Bokuden ngay.
Rồi lễ tạo cáo biệt Sekiguchi Yataro, rời núi Hakone nhằm hướng biến giới giữa Hida và Shinano mà đến vùng núi Norigatake học hỏi cao nhân. Vị cao nhân này họ Tsukahara tên Takamoto, nhập đạo lấy hiệu là Bokuden. Khi Musashi đến học hỏi thuật Tengusho Tobikiri thì xảy ra trận đấu nổi tiếng bên nồi lửa.

( * )Năm sinh và năm mất của bậc cao nhân này không ai biết rõ nhưng theo một thuyết thì Bokuden sinh năm thứ nhất niên hiệu Entoku (1489) và mất năm Genki thứ hai ( 1571).
Bokuden là con trai một viên tư tế của đền thờ Kashima ở Kashima xứ Hitachi được đặt tên là Shin Emon, Tosanokami hay Tosa Nyudo. Sau được nhận làm con nuôi nhà Tsukahara nên lấy họ Tsukahara và tên là Takamoto.
Bokuden theo học kiếm thuật của phái Kashima (còn gọi là Kashima Chuko) với cha ruột và được dưỡng phụ truyền dạy kiếm pháp của phái Tenshin Shoden Katori Shintoryu, sau lại được Matsumoto Bizen Nokami truyền thụ cho kiếm pháp "Hito no Tachi" mà tinh túy là chiến thắng đối thủ chỉ với một chiêu kiếm. Cũng có thuyết nói Bokuden tự hội đắc "Hito no Tachi" mà không học ai. Sau này Bokuden đi lang thang khắp nước Nhật, tu hành võ nghệ, rèn luyện kiếm pháp và có đến học kiếm chỗ Kiếm Thánh KamiIzumi Isenokami Nobutsuna và có quan hệ mật thiết với các danh tướng đương thời như Takeda Shingen, Kitabatake Tomonori. Bản thân Bokuden cũng được người đời xưng tụng là Kiếm Thánh với 39 lần đối đầu mà không hề thua trận nào, trong đó có 19 lần quyết đấu bằng kiếm thật. Bokuden được sinh ra ở vùng Kashima được coi là đất của võ nghệ lúc đương thời, và đây cũng là nơi thờ phụng thần võ Takemikazuchi nên kiếm sĩ các vùng khác thường kéo về đây. Bokuden là người thuộc dòng quý tộc nên trên đường đi có nhiều người theo hầu và kéo theo rất nhiều môn đệ. Phần lớn môn đệ của ông sau đều là những người thành danh hay là khai tổ của nhiều môn phái khác như Morooka Tsunenari. Sau này Bokuden lập ra phái kiếm Kashima Shintoryu và có một thời gian ông gọi tên môn phái của mình là Mute Katsu Ryu, nghĩa là môn phái dùng tay không vẫn chiến thắng.
Trong dân gian vẫn còn lưu truyền một giai thoại như thế này. Một hôm trên hồ Biwa, có kiếm sĩ giang hồ nói chuyện với Bokuden và khi được hỏi về môn phái thì Bokuden bảo : Mute Katsu Ryu. Người kia bật cười và thách thức Bokuden đánh bại được hắn mà chỉ dùng tay không. Bokuden chấp nhận rồi nói vì chung quanh có nhiều người tập trung nên không tiện nên chuyển địa điểm quyết đấu ra giữa hồ. Người kia đồng ý và khi vừa mới đặt chân lên thuyền thì Bokuden cắt dây, đẩy ra giữa dòng mặc cho gã võ sĩ giang hồ la hét ý ới. Bokuden cười rồi nói : đây chính là phái kiếm không dùng kiếm mà vẫn thắng!
Trong phần này diễn giả Ito cho Musashi gặp Sekiguchi Yataro và nhân vật này chính là Hachizaemon Ujimune. Nhưng sự thực có khác so với diễn thuyết. Sekiguchi là một trong những phái nhu thuật cổ nhất Nhật Bản và đã đặt nền móng cho sự phát triển của nhu thuật ở đất nước này. Sekiguchi không chỉ nổi tiếng với nhu thuật mà còn thành danh với thuật rút kiếm cực nhanh, Iai jutsu.
Khai tổ của phái này là Sekiguchi Yorokuuemon Ujimune hay còn gọi là Sekiguchi Jushin. Jushin thuộc tộc Imagawa và dì ông ta được gã cho Tướng Quân Tokugawa Ieyasu. Vì vậy mà họ Sekiguchi có quan hệ mật thiết với nhà Tokugawa và sau này trở thành Nhu Thuật Chỉ Nam cho Tokugawa Yorinobu vùng Kishu. Khi Oda Nobunaga diệt họ Imagawa thì Jushin lang bạt kỳ hồ tu hành võ nghệ, phát triển nên phái nhu thuật Sekiguchi cùng với con trai là Hachiro Zaemon Ujinari.
Có một giai thoại như thế này về Sekiguchi Jushin: một hôm khi đang đi qua chiếc cầu trong sân của chúa Kishu, Jushin bị chúa dồn về một bên cầu với ý định thử tài nghệ Jushin. Đến khi gần ngã xuống nước thì Jushin trượt qua phía bên kia cầu và chộp lấy chúa Kishu đang luống cuống mất thăng bằng và sắp ngã, nói: Ngài hãy cẩn thận hơn. Chúa Kishu cố tình chọc ghẹo Jushin hóa ra mình lại bị trêu nên thẹn lắm. Sau đó một thời gian thì một gia thần khác của chúa chê cười Jushin vì đã kéo chúa lại. Nếu chúa là kẻ địch thì sẽ có đủ thời gian giết chết Jushin. Nhưng Jushin đáp rằng mình cũng có ý nghĩ tương tự, nên dù là phạm thượng nhưng khi nắm chúa lại, mình đã thủ sẵn một lưỡi dao nhỏ trong tay áo, nếu chúa là địch thủ thì sẽ đâm liền.
Phái Sekiguchi không chỉ phổ biến ở vùng Kishu mà còn lan rộng ra khắp Nhật Bản và có nhiều ảnh hưởng lớn đến sự ra đời của nhiều môn phái khác. Tướng Quân Tokugawa qua nhiều đời cũng rất chuộng phái Sekiguchi này.
( * )
0
Phần thứ ba mươi tư : Tuổi trẻ anh hùng  ( Nguyên văn : Fumoto no chaya, Shonen no ude no sae )

Phàm là con người thì nếu không khổ luyện thì chẳng bao giờ có thành công. Trong võ nghệ cũng vậy, trong thương mãi cũng thế, đến ngay cả những chuyện nhỏ nhặt như quét nhà rửa bát, nếu không đổ công dốc sức sớm luyện tối rằng thì sẽ chẳng thể nào đạt đến cái cực ý rốt ráo của chuyện mình làm. Miyamoto Musashi trong vùng núi Hakone nghe theo lời khuyên của Sekiguchi Yataro nên quyết tâm cầu đạo, tìm đến tiên sinh Tsukahara Bokuden để học thuật Tengusho Tobikiri. Đối thủ lần này là Sasaki Kentosai Ganryu chẳng phải là kẻ tầm thưởng, giờ đây lại hội đắc kiếm pháp chén én Tsubame Gaeshi nên mọi sự dường như khó khăn hơn. Kiếm sĩ Ganryu này như có nói trong phần trước, y vốn là môn đệ của Tsukahara Bokuden tên là Rokkaku Kaizo nhưng vì tính khí ngạo mạn nên đã bị sư phụ đuổi khỏi môn phái, cắt đứt mọi liên hệ. Lúc còn học với Bokuden thì y đã hội đắc chiêu chém én Tsubame Gaeshi và sau này lập ra phái Sangokuichi Muteki.
Vào mùa hạ én thường bao vào nhà, Ganryu vác mộc kiếm chém nhưng én là loài bay llượn khôn lường, trên bầu trời không có loài chim nào có thể bì với nó về tốc độ, vì thế mà hắn đánh trật, con én bay mất. Một hôm trong khi luyện tập thì một con én bay vào. Ganryu sửa lại mộc kiếm, chỉnh lại tư thế, khi con én vừa chao mình trở ra thì vút một cái, hắn chém rụng cánh én. Chỉ cần chém rụng một con là hắn quan sát và biết được ngay lối hô hấp của loài én. Và từ đó không một con én nào bay vào mà thoát được chiêu Tsubame Gaeshi này. Trong lúc giao đấu, Ganryu vờ ngã ra đất, đối phương không biết đó là mẹo mà sấn tới chém xuống, lập tức Ganryu tung mình chém ngang cực nhanh. Đây chính là chiêu Tsubame Gaeshi. Tuyệt chiên này lợi hại đến nỗi khi giao đấu với sư phụ Bokuden, cứ trong ba phát thì đánh trúng một phát. Vì vậy để phá thế chém én, hạ Ganryu thì chỉ còn cách cầu học thuật Tengushi Tobikiri mà thôi.
Một lòng quyết tâm, Musashi rời núi Hikone nhằm hướng núi Kuragatake nằm giữa hai vùng Hida và Shinano mà tiến.
Chẳng mấy chốc đã đến quán trà bên sườn núi, lúc này cũng đã thấm mệt nên vào quán xin trọ một phòng bên trong. Vừa chợp mắt chẳng bao lâu bỗng nghe lao xao bên ngoài có tiếng nói chuyện
 - Các vị thấy sao, chúng ta có được sư phụ như vậy thật là may mắn.
 - Ừ đúng, mà sư phụ cũng thật là xui xẻo. Nếu may mắn một tí, đến Edo thì chắc chắn cái chức Kiếm Thuật Chỉ Nam kia sẽ thuộc về người. Tội nghiệp thật.
 - Ừ đúng, sư phụ là kiếm sĩ đệ nhất Nhật Bản.
 - Số một Nhật Bản.
Musashi nghe thấy trong bụng lấy làm lạ, không biết có phải mấy người kia đang nói về tiên sinh Tsukahara Bokuden hay không. Vừa lúc ấy thì một thiếu niên tuổi chừng mừơi ba, mười bốn bước vào, tay sách bầu rượu.
 - Này ông chủ, lão ẩn cư bảo là cho đầy một bình.
 - Vâng vâng, phiền cậu quá....
Lão chủ quán rót rượu vào bầu
 - Xong rồi, để cậu phải chờ.
 - Aa, đa tạ.... Mà này các chú đang nói chuyện gì thế.
 - Chúng ta đang bàn luận về các danh nhân võ nghệ.
 - He, danh nhân võ nghệ... Chắc là cao thủ kiếm thuật.
 - Đúng rồi, chúng ta đang bàn rằng sư phụ bọn ta là số một Nhật Bản.
 - Số một Nhật Bản sao. Thế sư phụ các chú là ai?
 - Tahara Gentota Minamotono Masakatsu.
 - Chưa bao giờ nghe thấy.
 - Mày nói gì ?
 - Chưa bao giờ nghe cái tên này.
 - Chưa nghe bao giờ sao... này nhóc, mày cũng biết tên các anh hùng hào kiệt hả ?
 - Không biết, nhưng lão ẩn cư thường hay nói cho ta nghe. Kiếm khách bậc nhất Nhật Bản chính là Kozumi Isenokami Hidetsuna ( Kamiizumi Isenokami Nobutsuna ).
 - Mày nói như thế thì ai chả biết. Nhưng vị ấy đã sớm quy tiên rồi. Chúng ta đang nói chuyện những người còn sống kia. Đệ nhất Nhật Bản bây giờ là sư phụ của bọn ta, Tahara Gentota Minamotono Masakatsu.
 - Chưa bao giờ nghe thấy. Mà nếu thế thì đệ nhất phải là tiên sinh Yoshioka Tarozaemon Munisai, gia thần chúa Mouri vùng Chugoku.
 - À, quả nhiên. Thế thì sư phụ bọn ta là đệ nhị.
 - Cái gì mà đệ nhị. Ở phía Tây có kiếm sĩ Kamei Shinjuro được gọi là Kỳ Lân mới chính là đệ nhị Nhật Bản.
 - À, thế sư phụ bọn ta là đệ tam.
 - Không phải.
 - Không phải... Còn có người khác sao ?
 - Còn chứ. Đó là Yagyu Hidanokami, con trai ngài Yagyu Tajimanokami. Đây mới là đệ tam.
 - Thế thì sư phụ chúng ta đứng hàng thứ tư.
 - Làm gì được. Thứ tư chính là tiên sinh Takemitsu Ryufuken.
 - Ừm, sư phụ chúng ta thuộc hàng thứ năm.
 - Không được đâu các chú ơi. Sư phụ của các chú chắc là phải xếp hạng chót Nhật Bản đấy.
 - Mày nói cái gì !?
 - Ấy ấy, không được lấy cái bầu ấy, trả đây. Đây hoàn toàn là sự thật mà.
 - Câm ngay! Bọn ta nhất quyết không tha. Thằng này dám nỏ mồm như thế ắt là có chút đỉnh võ nghệ, lôi nó về võ đường rồi đấu một trận nào !
 - Đấu một trận... các chú có biết kiếm thuật không ?
 - Á á, thằng nhép này... Còn dám hỏi bọn ta biết kiếm thuật không. Thực là điên tiết, mày có biết không ?
 - Không biết.
 - Không biết sao còn dám nói hỗn. Không tha được, nhất định phải đập mày một trận.
 - Đập à? Cho dù các chú có cùng xông vào cũng không thua đâu.
 - Á lại nỏ mồm. Nói thế hẳn là nó có biết võ nghệ. Bọn ta không nương tay đâu !
 - Thế cũng được, nhưng hãy trả bầu rượu lại cho ta, không thì sẽ bị lão ẩn cư mắng chết mất.
 - Đấu với bọn tao, nếu mày thắng sẽ trả lại.
 - Thế thì được, ta sợ các chú à.
 - Thằng nỏ mồm, thôi lôi nó đi mau !
0
Phần thứ ba mươi lăm : Phá võ đường ( Nguyên văn : Kozo no dojo yaburi )

Lại nói về Musashi ngồi trong quán trà chứng kiến mọi chuyện, trong lòng thấy lo cho thiếu niên bị bọn kia bắt đi. Mà cũng thật là... Nếu như nó có mệnh hệ gì thì cũng tội nghiệp. Thôi thì cứ bí mật đi theo xem sao...
- Đến rồi, vào đây, thằng nhãi.
- Aiya, nhẹ tay với.
Thiếu niên bước vào võ đường. Musashi nhìn trộm từ cửa sổ thì thấy một người tựa chừng là Tahara Gentota
- Này này, sao tụi bây lại dẫn con nít về hả ?
- Thưa sư phụ, thằng ranh này thực đáng ghét, nó như thế này, thế này....
- Quả nhiên là thằng mất dạy. Hãy đánh một trận cho nó nhớ đời.
- Dạ. Này nhóc, cầm kiếm đi.
Thiếu niên với lấy mộc kiếm
- Được chưa hả chú. Này, Eitt! Hatt! Yatt !
- Này này mày làm gì vậy ?
-Làm gì cũng được miễn là thắng chú. Eit ! Hat! Yat !
Bộp bộp, chưa được một hiệp thì tên môn nhân đã bị đánh trúng vai.
- Thua rồi.
- Thay đi, thay người đi. Nào người tiếp theo.
- Này thằng nhóc đừng có ngạo mạn. Ta không lơ đễnh như thằng Nakamura đâu.
- Nào vào đi. Eit ! Yat ! Hatt !
Bộp bộp, bộp bộp.
- Thua rồi.
- Thay người đi.
- Đừng có hỗn, lần này đến lượt ta.
Mấy lượt thay người, bảy tám môn đệ của Tahara đều bị đánh bại hết. Tahara trông thấy nổi giận đùng đùng
- Lần này là ta.
- A ông là sư phụ à, càng tốt. Vào đi.
Yatt ! Eitt !Hatt !
- Lại thua rồi.
- Ahahahahaha. Ta thắng rồi nhé các chú. Nào hãy trả bầu rượu lậi đây. Thôi xin bái biệt.
Nói rồi thiếu niên xách bầu rượu phóng ra cửa. Cả bọn trông theo ngỡ ngàng.
0
Phần thứ ba mươi sáu : Trận đấu bên bếp lửa ( Nguyên văn: Norikuragtake nabebuta jiai )


Musashi quan sát trận đấu từ đầu chí cuối, lấy làm ngạc nhiên lắm. Nghĩ thầm thiếu niên này ắt khôg phải là kẻ hầu hạ bên cạnh một người tầm thường. Biết đâu đó lại là người hầu của tiên sinh Tsukahara Bokuden mà mình đang tìm đến cầu đạo. Nghĩ rồi nhanh chân đuổi theo thiếu niên vào trong núi. Thiếu niên vốn quen đường thuộc lối nên bước đi thoăn thoắt như bay. Được một lát thì thấy tuyết rơi lả tả nên vội lấy áo rơm đan đã chuẩn bị sẵn mặc vào. Lúc này thì hoàn toàn mất dấu vết của thiếu niên. Khi leo lên đến núi Norikuragatake thì thấy bốn bề hoàn toàn là một màu trắng xóa, dấu chân in trong tuyết cũng mất hút. Musashi đang bần thần không biết phải đi theo hướng nào thì bỗng đâu trong cơn gió tuyết đưa lại có âm sắc tiếng tiêu.
- Không ngờ trong vùng núi sâu thế này lại có người thổi tiêu.
Nghĩ rồi lần theo tiếng tiêu mà đi, được một lát thì thấy một căn nhà lợp tranh, trụ trúc, bên trong dường như có người đang thổi tiêu. Musashi đến gần lắng nghe, độ nhiên tiếng tiêu im bặt rồi cánh cửa đẩy ra. Musashi nhìn xem thì thấy một lão nhân hình dong quắc thước, đầu tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, trán rộng như Đông Hải, nhãn quan sáng rực như bắn từng tia điện vào người ta.
- Trong âm sắc tiếng tiêu nghe có sát khí, tất có vị võ gia phương nào ghé thăm. Nay mở cửa ra thì quả nhiên không sao. Trong cơn mưa tuyết nạn nghĩa này xin tráng sĩ chớ ngại mà hãy tạm lưu lại nơi này đêm nay. Xin mời tráng sĩ.
- Đa tạ hảo ý của tiên sinh. Xin thất lễ.
Vừa vào đến hiên thì đã nhìn thấy thiếu niên lúc nãy.
- Ồ, mời chú vào. Lão ẩn cư bảo là có khách đến nên mới ra đón đây. Nào xin mời vào.
Lát sau đem nước ấm đến, Musashi rửa chân rồi theo thiếu niên vào phòng trong. Giữa gian phòng là một bếp lửa lớn, lão nhân lúc nãy đang ngồi chính tọa, nói
- Trong cơn mưa tuyết thế này chẳng hay tráng sĩ định đi đâu. Mà thôi hãy cứ tạm lưu lại nơi này một đêm. Nếp nhà thanh đạm e không xứng nhưng xin cứ thong thả.
- Xin đa tạ hảo ý của tiên sinh muôn lần. Được như thế này thì không gì bằng.
- Mọi chuyện để ngày may hãy nói. À, cháo chín rồi, mời tráng sĩ dùng.
- Đa tạ tiên sinh.
Cháo nóng mang ra, Musashi vui vẻ dùng.
- Bây giờ đã đến giờ ngủ.... Này tiểu đồng.
- Dạ...
- Mau dẫn khách đến phòng nghỉ.
- Dạ.... Nào mời chú đi lối này.
Thiến niên dẫn Musashi đến một căn phòng, bên trong đã chuẩn bị sẳn nệm ngủ và mọi thứ. Vừa mới ngồi xuống thì thiếu niên hỏi.
- Này, này chú ơi.
- Có chuyện gì ?
- Chú là kiếm khách phái nào ?
- Ta à, ta theo phái song kiếm.
- Song kiếm... À đúng rồi, lão ẩn cư có nhắc đến kiếm sĩ Miyamoto Musashi xứ Higo cũng sử dụng song kiếm. Mà một kiếm còn sử chưa thông thì làm sao thạo song kiếm được nhỉ, lạ thật. À, mà bây giờ chú cũng chưa ngủ được phải không, hay là ta làm một ván đi. Bên ngoài có tuyết nên cũng sáng sủa lắm.
- Thế à, thế thì đấu một ván vậy.
Bên ngoài sân chỗ có mái che tuyết không tới được nhưng nó hắt ra một thứ ánh sáng cũng dễ chịu lắm.
- Nào chú, đi thôi.
- Ừ thì.
Musashi cầm lấy hai thanh mộc kiếm vào thế thủ.
- Ồ, thế thủ lại quá. Hay đấy, nào !
Thiếu niên xông vào, Musashi đang đứng ngang hai chân bỗng rút chân trái về rồi tả kiếm hữu kiếm hợp thành khóa chữ thập âm dương kẹp chặt mộc kiếm của thiếu niên vào giữa.
- A lạ quá chú ơi. Cứ như cái kẹp chĩa ba vậy.
Thiếu niên toan nhấc kiếm lên thì khóa chữ thập cũng theo đó mà di chuyển, muốn phá mà chẳng sao phá nổi. Được một lát thì dường như đuối sức, mặt thiếu niên biến sắc. Đột nhiên thấy cánh cửa trong nhà hé ra.
- A không xong rồi chú ơi. Lão ẩn cư nhìn thấy rồi. Thế nào cũng bị mắng cho xem, thôi để mai vậy.
- Ừ thì dừng.
Rồi đêm đó trận đấu phải dừng lại. Sáng hôm sau khi Musashi vừa tắm gội xong thì lão chủ nhân đến chào hỏi.
- Tráng sĩ dậy sớm thế. Chắc là hôm qua đi đường còn mệt, xin cứ tự nhiên mà thong thả. Bây giờ cháo hãy còn chưa chín.
- Đa tạ tiên sinh.
- Xin thất lễ, dám hỏi tráng sĩ là người đang lang thang tu hành võ nghệ ?
- Vâng, tiểu sinh là kẻ tu hành võ nghệ.
- Thế tráng sĩ thuộc môn phái nào.
- Phái song kiếm Shinmen...
- Ồ, thế tráng sĩ người vùng nào....
- Là Kumamoto thuộc Higo. Tiểu sinh tên gọi Miyamoto Musashi.
- Ồ ồ, hóa ra lại là Miyamoto xứ Higo. Lâu nay vẫn được nghe cao danh tráng sĩ công phu được lối đánh song kiếm, thật không ngờ lại được diện kiến nơi này. Thật quý hóa quá.
- Xin tiên sinh bỏ qua cho nếu như có nhầm lẫn. Dám hỏi tiên sinh có phải là Tsukahara Bokuden...
- Ahahahaha tráng sĩ có nhãn quang thật tinh tường. Ta chính là Bokuden.
- Ồ, tiểu sinh cũng vì muốn diện kiến tiên sinh nên mới lang bạt đó đây. Thật ra cũng là muốn cầu học thuật Tengusho Tobikiri nơi tiên sinh. Xin được tiên sinh chỉ giáo.
- Không biết ý tráng sĩ muốn học thuật này để làm gì...
- Thực ra là phụ thân của tiểu sinh là Yoshioka Munisai đã bị Sasaki Kentosai Ganryu ám sát bằng thủ đoạn không quang minh chính đại.
- Hả... hóa ra là vậy. Ganryu quả là kẻ đáng ghét. Hắn vốn là môn đệ của Bokuden này tên gọi Rokkaku Kaizo nhưng tính tình ngạo mạn nên đã phá môn. Được rồi, ta sẽ truyền lại cho tráng sĩ. Mà học thuật này chắc là tráng sĩ muốn phá thế chém én Tsubame Gaeshi của nó ?
- Vâng, đúng như tiên sinh dạy.
- Được rồi. Nhưng xin thất lễ, Bokuden muốn được xem võ nghệ của tráng sĩ.
- Vâng, xin theo lời chỉ dạy.
Rồi Musashi xắn tay áo, mượn hai thanh mộc kiếm.
- Tráng sĩ đừng ngại, hễ thấy chỗ nào sơ hở thì cứ đánh vào.
Đằng kia Bokuden nửa ngồi nửa quỳ trên chân phải, đôi mắt khép lại, tay vẫn còn cầm thanh đũa bếp bằng tre còn đặt một nửa trong lò lửa.
- Nào, xin mời.
Quả là một trận đấu kỳ lạ. Musashi vào thế thủ nhìn Bokuden ở tư thế kỳ lạ kia, mắt nhắm nghiền mà vẫn không có một chút sơ hở nào. Quả đúng là danh nhân thiên hạ. Phía trên bếp lò là một móc sắt được lồng vào trong ống tre, đầu móc treo một nồi cháo. Lúc này cháo đã chín nên trong nồi sục sùi, nắp nồi như muốn bật ra. Musashi đứng quan sát, dù thế nào đi nữa thì cái móc sắt treo từ trần nhà xuống kia cũng là vật cản, thật nan giải.
- Eitt !! Yatt !!
Thét rồi hữu kiếm dương cao như sắp bổ xuống, tả kiếm đâm thẳng, lùi lũi tiến tới. A chắc là chẳng phải không tấn công được từ vị trí này. Vừa nghĩ rồi một kiếm bổ xuống, tức khắc Bokuden nhẹ nhàng lách mình sang phải tránh được. Chính giữa là cái móc sắt thòng từ trần nhà xuống cản đường nên không thể ra đòn tiếp được. Lần này Musashi chém tả kiếm xuống, lại lần nữa Bokuden thoắt sang bên tả tránh được. Đánh từ đằng nào đi nữa thì cái móc giữa gian nhà vẫn là vật cản trở.
Musashi trong lòng kinh ngạc nhưng thét to một tiếng rồi nhảy qua bếp lửa, hữu kiếm toan chém xuống thì lão nhân lại lách được mà không có chút sơ hở, toan giơ tả kiếm chém xuống , chưa kịp làm gì thì bặc, Bokuden vừa mới chạm vào là nắp nồi bắn ra đập vào mặt Musashi.
- Aaaa !!
Cháo vừa chín tới nên hai má bị nắp nồi áp vào, bỏng rát.
- Tiểu sinh thật sự kinh hoàng.
- A quả nhiên danh bất hư truyền, kiếm chiêu đi nhanh lắm. Được rồi, hãy lưu lại bên Bokuden ít lâu.
Trận đấu này được người đời gọi là trận đấu bên bếp lửa ở núi Norikuragatake và vẫn còn được lưu truyền đến ngày nay.
Rồi Musashi lưu lại bên Bokuden học thuật Tengusho Tobikiri. Thấm thoát ba năm trôi qua và cũng đã hội đắc được Tengusho Tobikiri nên lễ tạ Bokuden rồi xuống núi lần theo dấu vết của Ganryu. Có một thuyết nói rằng thiếu niên hầu hạ bên cạnh Bokuden là Shimamura Tomojiro vốn là con trai của Shimamura Kojisai, một người thân thích của Bokuden ở làng Ishikawa xứ Musashino, Tomojiro được Bokden ủy thác nên Musashi nhận làm dưỡng tử, truyền dạy cho kiếm đạo. Nhân vật Tomojiro này sau này trở thành Miyamoto Hachigoro Masaharu, trong khi đó vẫn còn một người con ruột với Oguruma. Nếu xét từ điểm này thì có lẽ Musashi nhận Tomojiro làm dưỡng tử và truyền dạy kiếm đạo, cho kế thừa dòng Miyamoto là thực. Còn người con với Oguruma thì cho kế thừa dòng Yoshioka.
( * ) Trong phần này diễn giả Ito kể rằng Tsukahara Bokuden vẫn ngồi một chỗ mà dùng nắp nồi cháo đang chín để đánh bại Musashi. Theo sử liệu ghi lại thì Musashi sinh ra sau khi Bokuden mất nên đoạn này chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng. Bokuden vốn được ưa thích trong các câu chuyện truyền miệng và thường được kính trọng như một vị tiền bối trong làng kiếm. (* )
 
0
Phần thứ ba mươi bảy : Cựu thù ( Nguyên văn : Musashi wo nerau Arima Kihei )


Lại nói về Musashi cáo biệt Tsukahara Bokuden xuống núi Norikuragatake rồi lần theo con đường Tokaido đến Osaka. Vừa hay chúa Kato Kiyomasa cũng đến Osaka diện kiến Thái Cáp Hideyoshi nên thần chủ lâu ngày gặp nhau rất đỗi vui mừng nên lưu lại đây ít lâu. Rồi chúa Kiyomasa bẩm lên Hideyoshi, Thái Cáp nói
- Nghe nói Musashi là danh nhân sử song kiếm, ta cũng muốn gặp.
Rồi chúa Kiyomasa dẫn Musashi vào thành Osaka yết kiến Thái Cáp Điện Hạ. Lúc bấy giờ có Watanabe Kuranosuke là bậc anh hùng hào kiệt bên cạnh Thái Cáp ngỏ ý muốn tỉ thí với Musashi. Watanabe là bậc anh hùng dũng sĩ vào sinh ra tử nơi chiến trường, võ công không phải hạng tầm thường nhưng nếu lấy kiếm đạo, kiếm thuật mà xét thì không thể nào bằng được Musashi. Chỉ vừa mới đấu được hai, ba hiệp mà Watanabe đã bị đánh thối lui. Các bậc anh kiệt khác thấy vậy cũng không thể làm ngơ. Tất cả lần lượt ra tỉ thí nhưng chẳng ai đương đầu nổi. Thái Cáp ngài ngự thưởng mỹ tài năng của Musashi thì rất đỗi vui mừng mà hỏi han nhiều điều. Lúc bấy giờ Musashi mới kể lại đầu đuôi câu chuyện Ganryu , Hideyoshi nghe xong rồi phán.
- Ganryu thật là kẻ bỉ ổi. Nhưng khanh không cần phải lang bạt tìm kiếm hắn. Việc này hãy để ta xử trí.
Rồi Thái Cáp cho người vẽ lại hình dung tướng mạo Ganryu, tuổi tác rồi truyền đi khắp các nước chư hầu trong toàn Nhật Bản. Kả nào dám bao che chứa chấp Ganryu bị phát giác thì bị bắt tội mổ bụng, cả họ tộc đều bị đoạt quan tước, chức vụ. Kẻ nào vô tình không biết mà chứa chấp Ganryu thì sẽ bị tịch thu phân nửa lãnh địa. Vì thế mà khắp các vùng chư hầu đều xôn xao lo sợ. Vì đây là mệnh lệnh của Thái Cáp nên chẳng ai dám trái lời. Lúc bấy giờ Thiên Hoàng ở Tokyo chỉ giữ vị trí tượng trưng còn thực quyền đều nằm trong tay Thái Cáp cả. Cái lệ nước Nhật từ ngàn xưa đến giờ vẫn thế. Giới quý tộc Hoàng Cung luôn bị giới võ gia lấn áp. Nhưng lệnh nghiêm đã ban ra mà mãi vẫn không tìm ra tung tích Ganryu đâu cả. Tuy Ganryu là võ sĩ, nhưng hễ bị bắt được là phải chịu trói dẫn về Osaka hoặc là Kumamoto. Danh dự người võ sĩ không cho phép hắn phải chịu mối nhục như thế, nên lúc này đã đổi tên thành Hozan và ẩn dấu tung tích. Vì thế mà lệnh tuy nghiêm nhưng vẫn không bắt được hắn.
Rồi đến lúc chúa Kato phải theo Thái Cáp Hideyoshi xuất binh sang Triều Tiên. Theo phép thì Musashi cũng phải đi theo nhưng vì có đại vọng báo thù nên thần chủ hai người đành chia tay, đưa tiễn đến bờ biển Senshu ở Sakai. Khi Musashi quay về đến khu rừng Koma ga Bayashi thì sau lưng có người cất tiếng gọi lại.
- Xin dừng bước.
- Có chuyện gì ?
- Nếu không phải xin ngài lượng thứ mà bỏ qua chăng. Dám hỏi ngài có phải là tiên sinh Miyamoto xứ Higo không ?
- Vâng, ta đúng là Miyamoto Musashi xứ Higo. Vậy các hạ là...
- Tiểu sinh là kẻ mở võ đường ở phố Nago dưới thành Osaka này, danh xưng là Arima Kihei. Thật ra tiểu sinh vốn ngưỡng mộ cao danh đã lâu. Hôm nay mong muốn được tỉ võ cùng tiên sinh nên mạo muội chờ ở đây đã lâu. Xin tiên sinh chiếu cố cho.
- Ồ, trước nay Musashi chưa từng tỉ võ chốn đường phố thế này. Thôi thì chiều theo ý các hạ vậy.
- Đa tạ tiên sinh đã hiểu cho.
Nói rồi hai người lui về sửa soạn. Musashi lấy ra hai thanh mộc kiếm trong túi vái đeo trên lưng. Arima Kihei cũng vào thế thủ rồi lầm lũi tiến lên. Musashi vào thế Hoạt Đột, tả kiếm đâm thẳng, hữu kiếm giương cao như muốn bổ xuống.
- Eitt !!
- Yatt !!
Cả hai cùng thét lớn rồi lao vào. Đột nhiên không hiểu Arima Kihei nghĩ gì kêu lên
- Tiểu sinh xin thua !
- Sao? Vẫn chưa đấu tại sao lại xin thua ...
- Tiểu sinh thất lễ....Tiếng đồn quả không sai, ngài đúng là bậc danh nhân thiên hạ, tiểu sinh không thể bì kịp. Vì vậy tỉ thí chỉ là chuyện vô ích. Dám xin ngài có thể nhận tiểu sinh vào hàng môn đệ mà truyền dạy võ nghệ được không ?
- À ta cũng không nghĩ đến, vả lại là kẻ nay đây mai đó không có mục đích.
- Xin ngài chớ bận tâm về chuyện đó. Tiểu sinh vốn có mở võ đường dưới phố Nago, xin ngài lưu lại vùng này ít lâu mà truyền thụ cho.
- Thế thì theo ý các hạ vậy.
Phố Nago ở Osaka còn có tên tục là Nagamachi ( phố dài ) vì đường xá chật hẹp. Vào cái thời tôi (diễn giả Ito) đến Osaka thì đường xá hãy còn dơ dáy và chật hẹp. Nhưng những năm gần đây thì người ta đã cho sửa sang lại và đã có xe điện chạy từ cầu Nippon Bashi đến chùa Thiên Vương. Rồi Musashi theo lời thỉnh cầu của Arima đến phố Nago, lưu lại võ đường ít lâu, ngày ngày truyền thụ kiếm thuật cho bọn môn nhân và cũng không quên dò la tin tức Ganryu ở các vùng lân cận.
Hết hôm qua lại đến hôm nay, ngày mai lại trôi qua, thấm thoát đã hơn mười tháng.
- Này Arima, ta vốn không thể lưu lại đây lâu. Ta chuẩn bị rời khỏi Osaka đây.
- Thưa tiên sinh, nếu ngài rời khỏi đây thì xem như chí nguyện của học trò phải bỏ dở nửa chừng. Xin ngài hãy nán lại ít lâu nữa.
- Ta cũng hiểu điều này, nhưng vốn có đại nguyện phải hoàn thành nên không thể lưu lại lâu ở bất cứ đâu.
- Phàm đã sinh ra làm người thì ai cũng có chí nguyện của riêng mình. Học trò cũng có chí nguyện. Nay chúng ta đã có giao ước là sư, đệ. Vậy tiên sinh có thể nói cho học trò nghe chí nguyện của ngài được không ?
- Ừm, ta còn có mối thù phải trả.
- Không rõ là vị nào...
- Là mối thù của phụ thân.
- Haahaa, lúc học trò đến Kumamoto thì vẫn hay tin phụ thân ngài Buzaemon vẫn mạnh khỏe tráng kiện kia mà...
- À đó là dưỡng phụ.
- À dưỡng phụ... Chẳng hay thực phụ là...
- Là Yoshioka Munisai, gia thần của chúa Mouri.
- Hả...! Thế ngài là....
- Con thứ Munisai, thời trẻ gọi là Shichi Nosuke, sau đổi thành Heima và bây giờ là Musashi.
Arima Kihei nghe rồi kinh ngạc, đăm đăm nhìn mặt Musashi một lúc lâu
- Thật là thất sách !
- Sao lại thất sách ?
- Ngài là thứ nam của tiên sinh Yoshioka.... Thật là đáng tiếc, đáng tiếc rằng đã kết giao sư đồ với ngài.
- Này này Kihei, sao lại nói điều khó hiểu thế. Tại sao lại tiếc khi ta là thứ nam của Yoshioka ?
- Thực ra tôi vốn là kẻ định hại ngài báo thù cho cha....
- Cái gì. Tại sao lại nói điều lạ lùng thế ? Ta không hề nhớ là đã gây thù oán với ngươi bao giờ.
- Có thể ngài nghĩ thế. Nhưng tôi không nghĩ thế. Phụ thân tôi là hào sĩ làng Sagawa ở Tosa, tên là Arima Kiheiji Nobukata.
- Hả....
- Phụ thân tôi đến Tokyo mở võ đường lập nghiệp nhưng lại bị đuổi khỏi kinh đô nên mới lang thang các vùng. Đến Hiroshima đã chết thảm dưới tay ngài. Vì vậy mà tôi quyết chí luyện tập để báo thù cho cha, tìm minh sư mà cầu học võ nghệ. Nghe nói ở Kumamoto có tiên sinh Miyamoto Musashi là bậc anh tài phái song kiếm Shinmen nên mới đến tìm học. Nào ngờ ngài lại là kẻ thù sát phụ. Thôi, nếu ngài là thứ nam của Yoshioka thì xem như giữa chúng ta không còn điều gì. Ngài hãy xem như chưa từng giao ước sư đệ với tôi.
Arima nói xong hai hàng lệ ứa ra.
- Thế thì ta hiểu rồi. Nhưng phụ thân ngươi cầm đầu nhóm mười lăm tên áo tím, đi đến đâu cũng làm những chuyện ác nghịch vô đạo. Hôm đó nhằm trúng lúc phụ thân ta lâm bệnh mà đến võ đường làm càn. Ta vì cứu nguy cho mọi người mà ra ta chứ quyết không phải sát hại vì hận thù gì. Nhưng nghĩa vụ một người con như ngươi thì phải báo thù. Đó là chuyện đương nhiên. Thật đáng tiếc. Thôi thì cứ làm như vầy, ta vốn công phu được thế khóa thập tự và trong thiên hạ chỉ có hai người phá được nó.
- Vâng...
- Một người là khai tổ phái Nhất Đao, Ito Yagoro Tomokage, nhập đạo lấy hiệu là Ittosai. Người kia là cao đồ của tiên sinh Kozumi Isenokami, Tsukahara Kotaro Katsuyoshi lấy hiệu là Bokuden. Thiên hạ không có hơn hai người có thể phá được thế thủ của ta. Nếu ngươi chăm chỉ tu hành mà phá được thì xem như đã trả được mối hận cho cha. Cho đến lúc đó thì ta không còn gặp ngươi nữa, hãy tinh tấn mà rèn luyện.
Nói rồi Miyamoto Musashi rời khỏi võ đường đi tìm tung tích Ganryu.
0
Phần thứ ba mươi tám : Tinh tấn dũng mãnh ( Nguyên văn : Juji yaburi no shugyo )


Rồi Arima Kihei đóng cửa võ đường, rời Osaka trở về làng Sagawa xứ Tosa rồi lên tận vùng núi Sagawa quyết chí khổ luyện để phá thế chữ thập của Musashi. Ngày ngày đều mang mộc kiếm vào núi, nhắm vào chạc cây mà chém, bụp bụp, bụp bụp. Có lúc say máu lại hét lớn " Chết này Miyamoto !" rồi chém liên tục vào cây. Dân làng thấy thế ai cũng hãi hùng.
- A bắt đầu rồi kìa. Tiên sinh Arima ngày xưa cũng vì theo đường võ nghệ mà tẩu hỏa nhập ma, trở thành điên dại. Ông trẻ ngày nay lại si cuồng kiếm thuật rồi kìa. Quả nhiên là họ đó có dòng máu điên, ghê thật. Ông trẻ điên thật rồi...
Người ta vẫn còn kính trọng dòng dõi Samurai của hắn, nhưng họ thấy hai cha con đều điên điên khùng khùng nên thương hại, có kẻ chê cười. Mặc cho thiên hạ nói gì thì hắn cũng bỏ ngoài tai. Ngày ngày hắn đều mang mộc kiếm vào núi mà chém chạc cây. Mỗt bữa khi đang luyện tập bỗng có tiếng cười sau lưng.
- Ahahahahahaha, đúng là vô ích thôi.
Arima Kihei quay lại thì thấy một lão nhân tuổi chừng sáu mươi, râu dài đến ngực, đầu đội nón lá, tay chống gậy trúc, lưng đeo cây đàn tỳ bà. Lão nhân nhìn hắn mà bật cười.
- Thưa lão nhân.
- Gì....
- Người vừa nói vô ích có phải là ngài đó chăng ?
- Ừm, đúng là ta.
- Sao ngài lại bảo là vô ích ?
- Ngươi chém chạc cây, chẳng phải là xem đó là thế chữ thập của Miyamoto sao. Ngươi muốn phá thế thủ của hắn phải không ?
- Vâng, đúng như lời ngài nói...
- Thế thì ta bảo là vô ích.
- Tại sao lại vô ích ?
- Chạc cây kia có cấu tạo không giống với thế chữ thập của Miyamoto. Ngươi muốn phá thế kiếm Âm Dương tạo thành kia thì phải làm thế này. Nếu ngươi cứ chém vào chạc cây mãi thì cho dù nó có toác ra cũng không phá nổi thế kiếm của hắn.
- Vâng...
- Muốn phá thì phải có diệu thuật. Mà thôi, chỉ nói thôi thì ngươi khó hiểu. Để ta làm cho xem.
Nói rồi lão nhân gỡ lấy một sợi dây trong cây đàn tỳ bà, vắt qua cành cây.
- Nếu chém từ trên này xuống khiến chạc cây đứt đôi mà không làm ảnh hưởng đến sợi dây thì mới phá được thế chữ thập. Hiểu chưa, hãy làm thử cho ta xem.
- Vâng.
Arima cầm mộc kiếm, thét lớn rồi chém xuống nhành cây có sợi dây đàn vắt qua.
- Không được. Sợi dây đứt rồi mà chạc cây có đứt đâu. Nói thì dễ, để ta làm cho ngươi xem. Quan sát kỹ nhé.
Nói rồi lại lấy một sợi dây đàn khác vắt qua chạc cây. Lão nhân giơ cao gậy trúc, thét một tiếng rồi bổ xuống. Lạ thay, chạc cây bị chém đứt đôi mà dây đàn vẫn không hề hấn gì. Arima trông thấy cả kinh, bất giác chắp tay kính cẩn.
- Tiểu sinh xin kính phục.
- Đã hiểu chưa ?
- Vâng, tiểu sinh đã được mục kích diệu thuật. Xin tiên sinh bỏ qua nếu không phải. Có phải tiên sinh là Ito Yagoro Tomokage không ?
- Ahahahahahaha. Ngươi tinh mắt quá. Ta đúng là Ito Ittosai.
- Tiểu sinh vốn là người dưới núi này, tên là Arima Kihei Nobuyoshi.
- À thì ra là thằng tiểu ngốc.
- Vâng....
- Thằng tiểu ngốc.
- Tiểu ngốc ...
- Cha ngươi là thằng đại ngốc. Nó không biết trời cao đất dày mà lại đến làm rộn chốn vương tướng. Chính vì ngạo ngược mà bị đuổi khỏi kinh thành. Cũng vì thế mà trả giá dưới tay Miyamoto Musashi. Đó là thằng đại ngốc. Còn ngươi là thằng tiểu ngốc.
- Tiểu sinh xin nghe lời dạy bảo.
- Nhưng ngươi có quyết tâm tu hành phá thế chữ thập. Ta cảm phục, cảm phục. Từ nay hãy chăm chỉ luyện tập, chớ có trễ nãi.
- Đệ tử xin nghe theo lời dạy bảo. Mong tiên sinh thu nhận cho...
- Khỏi cần. Ta vốn không có đệ tử. Ngươi cứ làm như ta vừa chỉ lúc nãy, đến khi nào chém đứt chạc cây mà dây đàn không đứt thì tự khắc sẽ hiểu được diệu thuật. Được chưa ?
- Dạ.
- Thôi bây giờ ta còn phải chu du các vùng. Cho đến khi ta trở lại thì chắc ngươi đã thành công. Chớ có trễ nãi.
- Xin đa tạ ơn chỉ giáo của tiên sinh.
Rồi Ito Yagoro Tomokage thảng nhiên bỏ đi. Từ đó Arima Kihei càng quyết chí luyện tập, không quản ngày đêm, không màn trời tuyết cuối năm, không sợ ngày nắng tháng sáu, ngày ngày người ta đều nghe tiếng chém cây từ trong núi vọng ra. Hắn chém mãi mà dây đàn cứ đứt, chạc cây vẫn cứ trơ trơ ra đó. Thấm thoát đã gần chín năm trôi qua.
Một ngày nọ, hắn lại cầm mộc kiếm, thét to rồi chém vào chạc cây như bao lần. Ồ, chạc cây đứt ra...
- Ồ!!! Đứt rồi !
Hắn điên cuồng la hét trong vô thức. Hắn thay sợi dây khác lên nhành cây khác. Rồi chạc cây đứt lìa mà sợi dây vẫn không trầy xước gì.
- Trời đất ! Có như vậy thôi mà sao mãi đến giờ mới làm được thế này !
Hắn vui mừng như nói một mình, bất giác sau lưng lại vang lên tiếng cười.
- Ahahahahahaha, làm tốt lắm.
- Ồ tiên sinh, ngài đến đây tự bao giờ ?
- Ngươi khá lắm. Ta cứ nghĩ sớm muộn gì ngươi cũng bỏ cuộc xuống núi thôi. Nào ngờ vẫn chăm chỉ luyện tập mà thành tựu. Tố chất nhà ngươi khá lắm. Nay công phu đã thành, hãy mau mau xuống núi. Ta nghĩ rằng khi xuống núi mà không biết Miyamoto ở đâu thì cũng phiền cho ngươi nên đã dò la tung tích hộ ngươi rồi.
- Thật không còn từ ngữ nào có thể diễn tả hết công lao của tiên sinh. Nhưng chẳng hay ngài đến đây tự bao giờ ?
- Ta hả, ta đến đây xem ngươi luyện tập từ ba năm trước.
Kể ra người xưa cũng thật là dài hơi. Một kẻ bỏ ra chín năm trời để luyện một chiêu kiếm đã là ghê gớm lắm. Vậy mà cũng còn có người ngày ngày đến đây xem luyện tập trong ba năm. Chắc là lúa gạo thời kỳ đó cũng rẻ lắm thì phải.
- Miyamoto hiện giờ đang ở trong lãnh địa Buzen Kokura của chúa Yamaguchi Wakasa Nokami chờ ngày tỉ võ với Ganryu báo thù cho cha. Ngươi hãy mau mau đến Kokura gặp hắn đi.
Rồi Arima Kihei cứ thế mà chẳng chuẩn bị gì, lập tức cáo từ Ito Ittosai rồi nhanh chóng tìm đường đến Buzen Kokura.
( * ) Trong phần này có sự xuất hiện của nhân vật Ito Ittosai. Đây là khai tổ của phái kiếm Nhất Đao ( Itto ryu ) và có nhiều ảnh hưởng đến kiếm đạo hiện đại. Cuộc đời Ito Ittosai còn nhiều điều bí ẩn nhưng tựu trung người ta cho rằng thời trẻ ông đã học qua nhiều môn phái khác nhau, trong đó có phái kiếm Chujo của Kanemaki Jisai rồi sau trở nên độc lập. Lúc đó Ittosai là sư huynh của Sasaki Kojiro hiệu là Ganryu. Đó chính là nhân vật Sasaki Kentosai Ganryu trong phần diễn thuyết này. Ittosai chỉ có duy nhất hai người đệ từ là Zenki và Tenzen. Sau đó Ittosai cho cả hai tỉ thí, kẻ thắng cuộc được truyền yếu quyết kiếm phái của phái Nhất Đao. Đó chính là Tenzen, hiệu của Ono Tadaaki, khai tổ của phái Nhất Đao nhánh Ono ( Onoha Itto ryu ) và có nhiều ảnh hưởng trực tiếp đến kiếm đạo ngày nay. Xung quanh cuộc đời của Ittosai có nhiều chuyện dường như đã trở thành giai thoại. Một đêm trong lúc ngủ với người thiếp thì bất ngờ bị địch thủ tấn công. Người thiếp đã thông đồng với địch thủ và giấu mất kiếm của Ito. Nhưng Ittosai đã dùng thuật đoạt kiếm đối phương mà hạ hắn. Chiêu thức này đến nay vẫn còn được lưu truyền trong kiếm đạo hiện đại. ( * )
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-21 16:29:55Caravan>
Phần thứ ba mươi chín : Ganryu bị bắt ( Nguyên văn : Ganryu torawaru )


Lại nói về Miyamoto Musashi một hôm nghe tin có nhân vật Sasaki Kandayu mở võ đường ở Buzen Kokura, trong bụng mừng thầm chắc đây là Ganryu không sai nên mới tìm đến vùng Kokura này. Sau khi điều tra thì quả nhiên Sasaki Kandayu chính là địch thủ Ganryu mà mình tìm kiếm bấy lâu. Rồi Musashi mới tìm đến dinh thất của Ando Shume, quan trọng thần của chúa Yamaguchi Wakasa Nokami, thành chủ xứ Kokura.
- Tại hạ là gia thần của chúa Kato Kazuenokami Kiyomasa xứ Higo, tên là Miyamoto Musashi. Nay có chuyện muốn nhờ vả ngài Ando nên lặn lội đến đây, mong các hạ cho tiếp kiến.
- Vâng, xin ngài cứ đợi trong giây lát.
Người võ sĩ gác cổng chạy vào bẩm báo rồi trở ra hướng dẫn Musashi vào phòng trong diện kiến Ando.
- Chẳng hay tráng sĩ tìm đến có việc gì ?
Musashi nhìn xem thấy đây là một nhân vật uy phong đường bệ, tuổi chừng năm hai, năm ba.
- Tiểu sinh là Miyamoto Musashi, gia thần chúa Kato Kazuenokami Kiyomasa thành chủ Kumamoto xứ Higo, xin được bái kiến ngài. Thực ra hôm nay tìm đến là có một chuyện muốn nhờ vả ngài. Số là dưới thành có kẻ tên là Sasaki Kandayu mở võ đường. Tên thực của hắn là Sasaki Kentosai Ganryu, một kẻ bỉ ổi đã dùng ám khí nhằm vào phụ thân tiểu sinh. Vì vậy tiểu sinh đến đây xin phép ngài được tỉ thí với hắn. Cái nghĩa này xin ngài hiểu cho.
Ando Shume nghe xong đầu đuôi câu chuyện không khỏi bàng hoàng. Vốn Thái Cáp đã ban lệnh, kẻ nào biết mà vẫn bao che Ganryu thì phải tội mổ bụng, họ tộc bị tước quan chức. Kẻ vô tình mà chứa chấp thì bị tịch thu phân nửa lãnh địa. Vậy mà ông ta lại không hề hay biết chuyện Ganryu mở võ đường dưới thành. Chuyện này không khéo lại trở thành đại họa cho nhà Yamaguchi mà bản thân cũng không tránh khỏi liên lụy. Nghĩ một hồi lâu Ando mới nói
- Từ lâu ta cũng để mắt đến kẻ này, vừa hay tiên sinh Miyamoto lại đến đây thì thật là còn gì bằng. Vậy xin ngài hãy thư thả lưu lại đây ít lâu đặng ta còn cho bắt hắn.
Ando lựa lời nói khéo rồi tức tốc bẩm chuyện này lên chúa Yamaguchi. Chúa nghe xong cũng hoảng hồn cho triệu Musashi vào diện kiến và khẩn khoản giữ lại thành Kokura một thời gian. Thế rồi Ando Shume triệu tập các trọng thần lại bàn bạc về việc này. Vì đây là lệnh của Thái Cáp nên không thể không bắt Ganryu và cho tỉ thí với Musashi. Nhưng hắn vốn là kẻ quỷ quyệt, chỉ cần khinh động là hắn lại trốn mất. Bàn bạc hồi lâu rồi cả bọn đưa ra kết quả, thảo một phong thư gửi đến võ đường Ganryu dưới thành. Ganryu lúc này đã đổi tên thành Sasaki Kandayu, nhận được thư mở ra xem thì thấy đại ý viết rằng trong thành lâu nay nghe đồn về tài võ nghệ của mình nên muốn trọng dụng. Chẳng may trọng thần Ando Shume lâm bệnh nên không thể thân chinh nghênh đón nên phải triệu hắn vào thành.
Đọc xong Ganryu không mảy may nghi ngờ, hắn không hề biết rằng chuyện ác của mình đã lộ và bị lừa vào bẫy. Ganryu vốn tính ngạo mạn bất tôn, nghĩ bụng phen này cả thiên hạ đều biết tài năng của mình và đây là dịp tốt để tiến vào đường sĩ quan. Nghĩ rồi vui mừng vào thành Kokura. Xem ra đây cũng là định mệnh vậy.
Hắn vừa đến dinh thất của Ando liền được đưa vào trong. Nhưng lạ một điều là chẳng thấy thết đãi trà nước gì, chung quanh dinh là bọn võ sĩ trẻ bao vây nghiêm ngặt, dường như chúng chỉ chực xông vào kẻ nào muốn bỏ chạy. Nhưng Ganryu chẳng hề nghĩ đến điều đó, hắn chỉ thấy khinh bạc. Sao lại mời người ta đên mà chẳng thết đãi trà nước gì, thật là người ngạo mạn vô lễ nên trong bụng sinh bất bình. Một lát rồi hắn thấy Ando Shume đẩy cửa bước vào.
- Dưới thành có Sasaki Kandayu mở võ đường có phải là ngươi đó không ?
Lời nói mang ý xốc xược, Ganryu bực lắm nhưng cũng cố nhịn.
- Thưa vâng, mỗ đây chính là Sasaki Kandayu. Từ nay xin ngài nhớ kỹ cho.
- Ừm, ta chính là trọng thần Ando Shume. Ngươi cũng hãy nhớ kỹ đi.
- Vâng.
- Ta nghe tin đồn nhà ngươi tài nghệ phi phàm.
- Không dám.
- Vì vậy nên chúa muốn cất nhắc ngươi. Hãy biết ơn điều này.
- Xin đa tạ.
- Vì vậy hãy khai báo đầy đủ tên họ. Ngươi quê quán ở đâu ?
- Là người xứ Oumi.
- Ừm. Hôm nay ngươi là Sasaki Kandayu. Nhưng tên thật là Sasaki Kentosai Ganryu đúng không ?
Bị nói trúng tim đen, mặt Ganryu thoáng chút biến sắc. Nhưng vốn là gian vật đại đảm bất địch nên đã bình tĩnh ngay.
- Đúng như ngài nói. Tên thật là Sasaki Kentosai Ganryu.
- Thế thì lúc trước ngươi tên là Rokkaku Kaizo, môn đệ phá môn của Tsukahara Bokuden.
Ganryu nghe nói lại càng hoảng hồn. Không ngờ là tên tuổi hắn, lại cả chuyện phá môn trước kia bại lộ hết.
- Vâng, đúng như ngài nói.
- Rồi ngươi phục vụ chúa Kinoshita Wakasa Nokami thành Himeji xứ Banshu, một hôm tỉ võ với Yoshioka Tarozaemon ở đảo Kame Shima, ngươi thua trận rồi sinh lòng thù hận, xin chúa Kinoshita ba năm tu hành võ nghệ nhưng thực chất là lẻn đến thành Hagi xứ Choshu ám sát Munisai đúng không ? Ngươi có nhớ chuyện này không ? Hãy thành thật khai ra không được giấu.
Lời lẽ đanh thép khiến Ganryu trong lòng càng thêm bấn loạn.
- Đúng như lời ngài nói. Quả không sai là mỗ đây đánh bại Yoshioka Munisai với tinh thần Võ Sĩ Đạo.
- Ừm. Này Ganryu, con thứ của Munisai là Heima, bây giờ là Miyamoto Musashi Masana, gia thần chúa Kato Kazuenokami Kiyomasa xứ Higo đã tìm đến đây xin tỉ thí với nhà ngươi. Thái Cáp Điện Hạ vốn cũng đã ban lệnh nên không thể không theo. Ngươi thấy ra sao?
Ganryu càng lúc càng ngạc nhiên. Ban đầu hắn thấy lạ, nhưng lại không ngờ rằng Musashi đã đến đây bẩm với chúa Yamaguchi. Với võ nghệ của mình, hắn có thể chém chết một hai trăm người ở đây để trốn thoát. Nhưng chuyện đã đến nước này, chắc là Ando đã chuẩn bị chu đáo cả rồi nên chẳng còn cách nào khác là chấp nhận trận đấu với Musashi. Mà biết đâu được, khi tỉ thí hắn lại dùng bí thuật Tsubame Gaeshi chém chết Musashi thì sao. Thật chẳng có gì phải sợ cả. Trong bụng mười phân chắc chắn, Ganryu mới nói.
- Xin làm theo lời ngài dạy.
- Ừm, ngươi cũng đúng là kẻ đứng đầu một môn phái. Khí khái khá lắm.
Kẻ được khen chẳng hề lấy làm vui chút nào.
- Này Ganryu, ta vốn kính trọng phong thái, danh dự người Samurai. Nhưng Thái Cáp đã có lệnh nên ngươi hãy chịu khó ở tạm trong ngục ít lâu.
- Ngài nói thế nhưng mỗ đây quyết không phải hạng người hèn kém. Cho dù có chết khô chết gầy thì cũng là kiếm khách của thiên hạ, Sasaki Ganryu. Một khi đã chấp nhận tỉ thí rồi thì quyết không thèm trốn chạy.
- Ừm, ta vốn không nghĩ ngươi sẽ bỏ trốn. Nhưng vạn nhất có điều chi thì mạng Ando Shume này cũng không thể đền nỗi. Vậy ngươi hãy chịu khó ít lâu. Này tả hữu đâu, dẫn hắn đi !
Rồi bọn võ sĩ ùa vào bao vây lấy Ganryu. Thật là thất sách. Ganryu cự tuyệt không để cho trói nhưng rồi cũng bị đẩy vào ngục.
Rồi Ando Shume bẩm báo lên chúa Yamaguchi Wakasa Nokami, chúa lập tức truyền gọi Musashi báo tin. Ai nấy cũng đều vui mừng. Thế rồi ngày quyết đấu được ấn định.
Đó là ngày mùng hai tháng ba năm Bunroku thứ tư. Địa điểm quyết đấu là đảo Nadajima thuộc lãnh địa xứ Buzen Kokura.
Như thế là an tâm không còn gì phải lo sợ nữa. Musashi trong khi đợi ngày quyết đấu đến thì dạy võ nghệ cho bọn môn nhân của chúa Yamaguchi. Rồi một hôm có môn đệ vào bẩm báo rằng có Arima Kihei Nobuyoshi từ Tosa đến tìm.
- Thưa tiên sinh !
- Chuyện gì.
- Vừa rồi có người xưng là Arima Kihei Nobuyoshi muốn gặp tiên sinh.
- A thế sao... Đến rồi sao. Hãy dẫn người ta ra vườn. Này các vị, người này vốn là môn đệ của ta tên là Arima Kihei Nobuyoshi, trước đây vì muốn phá công phu thập tự của ta mà đã tu hành khổ luyện nhiều năm. Nay đến đây thì xem như là công phu đã thành. Vì vậy mọi người hãy chuẩn bị , xem trận đấu này đặng còn học hỏi về sau.
- Đa tạ tiên sinh. Chúng đệ tử đều muốn xem công phu của ngài.
Hằng ngày Musashi đều cầm mộc kiếm chỉ dạy cho bọn môn nhân, nhưng chúng chưa hề thấy sư phụ mình đấu với võ sĩ nào khác. Thành ra hôm nay được dịp chứng kiến cảnh Musashi sẽ trổ thực tài nên cả bọn đều vui mừng, cả người trong thành cũng huyên náo, lũ lượt kéo đến xem tỉ võ.
Rồi Arima Kihei theo hướng dẫn vào vườn trong. Musashi trông thấy hắn đầu tóc rối bời như tổ quạ, chứng tỏ là hắn chưa bao giờ động đến lược. Y phục nhàu nát như đống giẻ rách vì hắn mặc trong suốt chín năm, mà cũng chẳng ai rõ là nó màu gì nữa. Nhưng bù lại gân thịt cuộn cứng, ánh mắt như phóng thần quang xé toạt màn đêm. Toàn bộ cử động, động tác của thân thể hắn chỉ cần nhìn qua là biết hắn đã tu hành khổ luyện như thế nào.
Arima đến trước Musashi mà chắp tay
- Thưa ân sư, ngài vẫn được kiện khang như xưa thì còn gì bằng.
- Ừm, Arima, ngươi cũng vô sự thì còn gì bằng. Hẳn là ngươi đã thành tựu công phu phá thế thập tự rồi.
- Không dám. Học trò đã tối rèn sớm luyện như lời ân sư. Vì vậy xin ngài nhận cho.
- Ừm, thì chiều theo ý ngươi vậy. Nhưng này Kihei, cho dù có phá được thế chữ thập thì kiếm của ngươi cũng không thể chạm vào ta được đâu.
Arima nghe nói bỗng tiu ngủyu. Hắn đã khổ luyện trong chín năm, vậy mà cho dù có phá được thế chữ thập thì kiếm cũng chẳng chạm vào người được. Quả thật là.
Arima cầm mộc kiếm vào thế thủ trung đoạn. Musashi sử tả kiếm, hữu kiếm vào thế Thủy, một trong năm thế quan trọng của phái song kiếm Shinmen.
- Yatt !!
Arima tiến tới đánh vào, Musashi vừa lùi chân trái là hai thanh mộc kiếm âm dương hợp thành thế khóa kẹp chặt kiếm của Kihei vào giữa.
Nhưng kết quả tu hành thật đáng sợ. Miyamoto vừa dùng thế thập tự kẹp mộc kiếm của Kihei thì dường như một cơn tê rần chạy khắp cánh tay. Quả nhiên đến Musashi cũng đánh rơi hai thanh mộc kiếm xuống đất. Không một chút sơ hở, Kihei giơ cao kiếm toan lao vào đánh đòn tiếp thì bỗng bặc, Musashi lui về sau thét lớn " Eitt !! " rồi Kihei thấy mình bị hất văng xuống đất, bất tỉnh lập tức.
Bọn môn nhân trông thấy cả sợ.
- Tiên sinh, lúc ngài đánh rơi mộc kiếm thì chúng tôi nhìn ra. Nhưng khi ngừơi kia vừa lao vào thì lại bị ném văng ra, quả thật chúng tôi chẳng nhìn thấy gì hơn. Dám hỏi tiên sinh đã dùng diệu thuật gì ?
- Ừm, đó hả. Đó là ta dùng khí để đánh khí của đối phương. Dùng khí đánh khí, đây là thuật Hiệp Khí đánh xa.
- Aaa, đây là thuật Hiệp Khí sao. Quả thực là lợi hại, lợi hại. Tiên sinh có thể truyền dạy cho chúng tôi được không?
- Không cần phải học đâu. Rồi khi ra chiến trường cũng có lúc các ngươi tự ngộ ra. Tuyệt học này vốn xuất phát từ thuật đánh vật hình thành nơi chiến địa và vốn là khởi thủy cơ bản của võ thuật Nhật Bản. Môn công phu này cốt không dùng sức, mà chỉ lợi dụng sức của địch để đánh địch và bắt sống kẻ thù mà không gây thương tích cho nó.
- À quả là một công phu dày âm đức. Thế gã Arima kia có phải cứ để hắn như vậy không ?
- Ừm, hắn sẽ tỉnh lại ngay thôi, cứ để như vậy.
Khi Arima tỉnh dậy thì thấy Musashi đã trở lại chỗ ngồi, đang nói chuyện với bọn môn đệ.
- Này Kihei, ngươi đã tỉnh rồi ư.
- Học trò vô cùng khiếp sợ. Học trò chỉ biết rằng mình đánh rơi hai thanh mộc kiếm, vừa toan lao vào lần nữa thì sau đó ra sao chẳng nhớ gì nữa. Vừa tỉnh lại thì thấy tiên sinh đã ngồi đây rồi. Chẳng hai ngài đã làm như thế nào.
- Đó là ta dùng thuật Hiệp Khí, lấy khí của ta mà chế ngự khí của nhà ngươi.
- Thực là lợi hại.
- Nhưng ngươi đã phá được thế chữ thập thì cũng xem như là đã đánh bại Miyamoto này. Từ nay mọi thù oán đã chấm dứt, hãy nối lại tình sư đệ như xưa rồi ta sẽ truyền thụ thêm cho ngươi nên người.
- Đa tạ đại ân đức của ân sư...
Rồi Arima Kihei ở lại bên Musashi, lưu lại thành Kokura xứ Buzen ít lâu.
 
0
Phần thứ bốn mươi :  Đại vọng thành tựu ( Nguyên văn : Adauchi honkai )
 
Rồi cái ngày quyết đấu đã đến. Đó là ngày mồng hai tháng ba năm Bunroku. Trận quyết đấu sinh tử trên đảo Nadajima giữa một bên là kiếm hào vô song đất Nhật Bản, khai tổ phái song kiếm Shinmen, Miyamoto Musashi Masana và một bên là kiếm sĩ võ nghệ bạt quần, Sasaki Kentosai Ganryu. Nghe tin này thì  dân chúng, những kẻ hiếu kỳ ở khắp các nơi trong ngoài thành Kokura đều đổ về đây xem cho bằng được. Không khí trong thành bỗng nhiên sôi động ồn ào hẳn lên.
Chúa Yamaguchi cho bố trí người giám sát trận đấu trên đảo. Musashi, Ganryu hai người ngồi hai con thuyền nhỏ rẽ sóng ra đảo Nadajima. Quả nhiên là Ganryu không hề bỏ trốn, dù gì hắn cũng là kẻ đứng đầu một phái kiếm. Nhưng hôm đó thuyền của Ganryu lại đến đảo trước thuyền Musashi. Kẻ báo đi báo thù lại đến sau kẻ mang tội. Cũng là vì người chèo thuyền của Ganryu hãy còn trẻ, ra sức chèo lái thì chẳng mấy chốc đã đến đảo. Khi xuống thuyền Ganryu bảo
 - Đa tạ quan bác. Hãy cầm lấy cái này xem như là lễ vật của ta.
Nói rồi lấy trong túi ra một con dao bằng đồng chạm trổ tinh mật và món tiền tùy thân năm lượng trao cho ông lái. Người này nhận phẩm vật và năm lượng tiền của Ganryu rồi trở về cố hương Hiroshima, nhờ món tiền này mà sau phất lên thành một ông chài giàu có.
Khi Musashi đến nơi thì đã thấy Ganryu lên đảo rồi. Thật là thất sách. Thuyền vừa đến, người ta thấy Musashi trong tay mang một mái chèo.
 - Yatt !!
Thét rồi búng mình từ mạn thuyền lên đảo. Lúc này Ganryu đang ngồi tựa lưng nơi một tảng đá, vừa thấy Musashi nhảy lên liền thét lớn
 - Eitt !!
Nhanh như ánh chớp, lưỡi kiếm vút ra chém vào Musashi đang nhảy tới. Pặc, mái chèo trong tay Musashi đứt làm đôi.
 - Ganryu, thật là hèn hạ !
 - Không phải là hèn hạ. Ngươi vì muốn báo thù mà tỉ thí với ta nên ta chỉ thử xem tài nghệ nhà ngươi đến đâu. Bằng chứng là ta vẫn ngồi trên tảng đá này mà rút gươm chứ chưa hề đứng dậy.
Quả đúng là kẻ quỷ quyệt, vì chém không thành nên mới xuất lời nói điêu như thế.
Phía trên kia là quan giám sát trận đấu của chúa Yamaguchi. Chung quanh đảo là thuyền bè của bọn hiếu kỳ vây lấy đông nghịt.
Hai kiếm sĩ lui về chuẩn bị. Lần này là trận đấu sinh tử. Musashi tuốt vỏ hai thanh tả kiếm hữu kiếm vào thế thủ. Phía kia Ganryu sử một thanh trường kiếm dài hai thước tám thốn năm phân do một nhà rèn kiếm danh tiếng là Sakon Shogen Kunitsuna chế tác.
 - Eitt !!
Hắn vào thế thủ trung đoạn. Musashi tả kiếm đâm thẳng, hữu kiếm giương cao lầm lũi tiến tới. Keng keng, ba kiếm vừa chạm nhau độ hai lần thì Ganryu bỗng ới một tiếng rồi ngã ra đất.
 - Eitt!!
Musashi thừa cơ xấn tới, bỗng sực nhớ ra lần trước trong núi Hakeno thì Sekiguchi Yataro đã cảnh báo mình về tuyệt chiêu chém én Tsubame Gaeshi của Ganryu. Vừa bước tới thì vụt, Ganryu bật dậy, một ánh chớp quét ngang vào người Musashi. Dường như bọn giám sát phía trên chẳng nhìn thấy gì cả. Nhanh quá. Cứ tưởng rằng thân thể Musashi đã bị chém đứt lìa, nào ngờ
 - Eitt !!
Một tiếng thét vang lên, thân thể Musashi búng lên trên không. Đây chính là thuật Tengusho Tobikiri đã học được từ Tsukahara Bokuden. Ống quần Musashi bị chém đứt khoảng hai thốn. Bình thường, nếu ống quần bị chém thì cũng có nghĩa là cổ chân cũng không còn nhưng vì đang thế nhảy lên, chân co lại nên ống quần bị chém mà chẳng hề gì.
Musashi đáp xuống cát, tả kiếm đâm thẳng, hữu kiếm chực bổ xuống toan xông vào thì bất giác Ganryu quẳng kiếm nói lớn
- Thật là lợi hại. Ganryu này xin thua. Ta không thể địch lại. Xin hãy mau chóng chặt đầu cho.
 Quan giám sát của chúa Yamaguchi chẳng thể hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chỉ thấy vai phải Ganryu đột nhiên ứa máu. Không rõ đã bị Musashi chém trúng lúc nào mà tả kiếm cũng loang vết máu. Thì ra lúc Ganryu bật dậy chém ngang thì Musashi đã nhảy lên, tay trái cầm thanh kiếm ngắn Hikoshiro Sadamune chém vào vai phải hắn. Không ai kịp nhìn thấy điều gì xảy ra. Vừa lúc tưởng rằng Musashi đã bị Ganryu chém trúng thì đã triển khai tuyệt học Nami Gaeshi như làn sóng rút ra biển rồi dội ngược vào bờ hội đắc từ tiên sinh Takemitsu Ryufuken chém ngược vào Ganryu.
Quả nhiên là ác nhân Ganryu cũng tới lúc ngộ ra rằng đã không còn lối thoát.
 - Xin hãy mau chóng mà chém đầu cho.Ganryu khẩn khoản nài nỉ, Musashi cười nói - Nếu suy nghĩ đã thông thì hãy tự mổ bụng như một võ sĩ chân chính. Musashi này sẽ cắt đầu giúp.Ganryu vui mừng, quỳ ra nền cát, rút thanh đoản đao tự mổ bụng mình. Musashi lần ra sau lưng giương kiếm chém xuống giúp hắn mau thoát khỏi cảnh đau đớn.Rồi sau này đảo Nadajima được gọi là đảo Ganryu.
Lúc trước khi chết Ganryu có thệ nguyện - Những ai muốn tinh tấn về mặt võ nghệ thì hãy hướng đến ta mà cầu khấn. Nhất định sẽ trở thành danh nhân thiên hạ.Tính cách Ganryu lúc nào cũng kiêu ngạo, tuy khôn ngoan giảo quyệt nhưng đích thị là võ nghệ xuất chúng. Vì thế sau này người ta dựng bia đá thờ Ganryu trên đảo, các võ sĩ giang hồ cũng thường đến đây cầu nguyện.Vậy là mối thù của phụ thân, nỗi khổ tâm trong nhiều năm đã được rửa sạch. Rồi Musashi trở về thành Kokura diện kiến chúa Yamaguchi lễ tạ rồi dẫn theo Arima Kihei Nobuyoshi trở về thành Kumamoto xứ Higo.
Mối thù đã được trả, nhưng lúc này thì dòng họ Yoshioka đã tuyệt diệt, trông thấy cảnh đó không thể không chấn hưng. Nhưng bản thân mình đã là dưỡng tử nhà Miyamoto thì không thể quay lại nhà cũ được. Mà kẻ nối dõi họ Yoshioka thì không có ai xứng đáng hơn người đã phá thế thập tự là Arima Kihei. Musashi dạm hỏi thì Arima mừng rỡ đồng ý. Rồi Arima trở thành người họ Yoshioka nối dõi dòng tộc này. Nhân vật Kihei Nobuyoshi này sau bị một ác nhân là Osawa Dangoemon đánh chết. Người báo thù cho Kihei chính là đứa con giữa Musashi và Ogura ở Sakushu Tsuyama và chuyện này trở thành đề tài cho phần Koudan về họ Miyamoto sau này. Nhưng đấy là chuyện sau này. Còn phần truyện Koudan về Miyamoto Musashi đến đây là kết thúc.
 
Hết.

 
 
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-03-10 14:50:46Caravan>
Phần thứ mười hai : Công phu song kiếm được thừa nhận (nguyên văn : Mitomerareta nitou no ude)
 

Rồi một hôm có Kinoshita Shogen là tổng quản của nhà Kinoshita, là bậc khí lượng hơn người văn võ song toàn, nghe một hiểu mười ngài đi ngang qua căn phòng nơi Musashi dạy võ nghệ cho bọn lính trơn. Tổng quản tuổi chừng ngũ tuần, thân hình cao lớn vạm vỡ. Khi ngài ngang qua căn phòng của bọn lính trơn thì nghe thấy tiếng kiếm gỗ va vào nhau chan chát nên lấy làm lạ dừng lại xem.
 - Này này Tousuke
- Dạ
- Ta nghe có tiếng kiếm gỗ. Ở đâu vậy?
- Thưa vâng,hình như là từ phòng bọn lính trơn Karasu Gumi.
- Thật sao? Bọn chúng tuy thận phận hèn mọn nhưng cũng không quên rèn luyện võ nghệ, thật là phúc đức.
Rồi ngài dừng bước trước cửa phòng, ghé nhìn vào kẽ hở thì thấy một người lính trẻ hai tay cầm hai thanh mộc kiếm vừa thoăn thoát di chuyển vừa gạt đỡ những đòn đánh của bọn lính trơn vây quanh. Chỉ cần nhìn qua là biết đây chẳng phải hạng tầm thường, tổng quản nhìn không chớp mắt
 - Này này Tousuke. Nơi này do ai quản lý?
- Thưa nơi này do Makino Souhachi quản lý.
- Gọi hắn đến đây ngay.
- Thưa vâng...
Rồi Tousuke bước vào phòng.
- Makino san.
- Aa là Tousuke san, các hạ đến đây có chuyện gì?
- Đến đây một tí đi.
Cả hai bước ra ngoài. Makino Souhachi phát hoảng khi thấy tổng quản Kinoshita Shougen đứng đó.
 - Chẳng phải đây là ngài tổng quản sao. Nô bộc thất lễ...có việc gì xin ngài cứ chỉ dạy kẻ nô bộc quyết chẳng dám sai.
- Không không ta chẳng cần nhờ ngươi việc gì. Tha thấy trong phòng có gã trẻ tuổi dùng song kiếm. Có đúng thế không ?
-Thưa vâng.
-Gã đó là ai?
-A đó là tên lính mới gia nhập tên là Takimoto Mata Saburou ạ.
-Um.Hắn là người phương nào?
 - Hình như là người Kumamoto vùng Higo.
- Hắn lúc nào cũng dùng song kiếm sao?
- Vâng hắn lúc nào cũng dùng song kiếm. Không những thế hắn là kẻ đại đởm bất địch. Nô bộc nói ra điều này thật không phải nhưng việc canh tháp
ở đây đều do một tay hắn đảm nhiệm. Bọn nô bộc nghe đến việc canh tháp thì ai cũng ngại không muốn đi nhưng gã đó từ khi mới vào đây đã tỏ ra can trường, đêm đầu tiên hắn canh tháp thay nô bộc và đã ngủ ngon lành ở đó. Kể từ đó trở đi hắn luôn thay...
- Ừm, vậy sao. Ta có chuyện muốn nói với hắn. Tí nữa ngươi hãy dẫn tên Takimoto đó đến gặp ta, nghe chưa.
- Nô bộc tuân lệnh.
- Nhớ dẫn đến gặp ta đó.
Kinoshita Shougen nói rồi ngài quay bước trở về dinh. Makino biến sắc trở vào phòng
 - Takimmoto hãy lại đây ngay.
- Tiền bối có việc gì chỉ dạy?
- Chẳng việc gì cả. Chẳng quan chuyện này ta đã định nói từ lâu nhưng rốt cuộc bây giờ đã lộ rồi.
-Haahaa tiền bối đã làm gì không phải à?
- Đừng có đùa. Không phải ta mà là ngươi đó.
- Haaha... là tiểu sinh à. Thế đã lộ chuyện gì?
- Chẳng phải là chuyện gì. Đến như ta cũng lấy làm lạ. Lúc này có lão tổng quản nhà Kinoshita đi qua đây người thấy được công phu song kiếm của ngươi và nói có chuyện cần gặp ngươi, sai ta dẫn ngươi đến dinh của ngài. Ta đồ là chuyện chẳng lành, nếu có gì thì ngay lúc này đây hãy trốn đi, đây là nễ tình quen biết lâu ngày, phần còn lại ta lo liệu.
- Làm gì mà phải trốn đi đâu.
- Thôi đủ rồi hãy nói thật đi. Takimoto Mata Saburou chẳng qua chỉ là một cái tên giả để trốn thế gian. Thực ra chẳng phải là bậc hào sĩ có tài tranh thiên hạ sao?
- Ahahahahahaha. Tiền bối cứ hay đùa. Tuy không biết là tổng quản ngài cần việc gì nhưng xin hãy dẫn tiểu sinh đi.
- Có sao không?
Rồi hai người đến dinh tổng quản Kinoshita,người không tiếp đãi như với một tên lính trơn mà trái lại rất trịnh trọng.
 - Takimoto Mata Saburou là các hạ đó sao?
-Thưa vâng.
- Lúc nãy ta có thấy các hạ dùng song kiếm luyện tập cho bọn lính trơn. Các hạ đắc ý về song kiếm?
- Thưa vâng.
- Thế xuất sinh từ phương nào?
- Thưa ở Kumamoto vùng Higo.
- Kumamoto vùng Higo ta cũng đã nhiều lần đi qua, nghe nói nơi này có tiên sinh Miyamoto Musashi là gia thần của chúa Kato có tài dụng song kiếm. Nghe nói tiên sinh Miyamoto hiện đang chu du thiên hạ tu hành võ nghệ, nay được thấy công phu của các hạ thì mạn phép suy đoán rằng người chính là tiên sinh Miyamoto...
Bị chất vấn, Musashi vốn tính ngay thẳng nên chẳng dấu giếm gì
- Nhãn lực của ngài quả thật phi phàm. Tiểu sinh chính là Miyamoto Musashi Masana.
- Ồ! Hóa ra là tiên sinh Miyamoto. Tiên sinh đã quá bộ đến chơi sao lại trú cùng bọn lính trơn?
Musashi vì muốn tìm Sasaki Ganryu báo thù cho cha nên đã ẩn danh tính, nay được hỏi cũng không muốn nói thật. Thật là một điều bất đắc dĩ.
 - Thực ra khi đến đây tiểu sinh có nghe nhiều chuyện quái dị trên tháp canh, dám nghĩ rằng đó là do bọn hồm ly yêu quái gây ra nên sẵn dịp muốn trừng trị bọn chúng, đã vào ngụ nơi bọn lính trơn.
- Hahaa hóa ra là vậy. Thế này ta phải bẩm lên chúa công.
Nói rồi Kinoshita Shogen cho lui. Người lấy làm lạ rằng bọn ma quỷ con người nhìn thấy được thì cũng đánh chúng được. Còn lũ ma không nhìn thấy thì không đánh chúng được. Một anh hùng hào kiệt công phu phái song kiếm thì tại sao lại làm chuyện khinh suất như thế này. Há chẳng phải là có nguyên do gì sâu xa. Nghĩ rồi bẩm lên chúa Wakasa Nokami Katsu Toshi.
 - Thế thì được, dẫn người đó đến đây.
Chúa nghe xong cho người dẫn Musashi đến, ban cho vật phẩm rồi khẩn khoản mời Musashi ở lại dạy song kiếm cho binh sĩ trong thành. Chức kiếm thuật chỉ nam (chức giáo đầu) cũng hợp với sở nguyện nên Musashi nhận lời rồi nấn ná trong thành ít lâu.
0
Phần thứ mười ba: Những chuyện quái dị trên tháp canh (Nguyên văn: Tenshudai no Kaii)

Trong những năm gần đây tự dưng xuất hiện nhiều tin đồn về yêu quái hiện hình trên tháp canh năm tầng của thành Himeji, nào là có kẻ thấy những quả cầu lửa bay ra từ tầng thứ năm, nào là quái vật đen thui từ trên tầng năm xuất hiện rồi bay về phía đông. Tin đồn lọt vào tai chúa Kinoshita Wakasa Nokami , một hôm chúa cho vời các gia thần lại bàn bạc về việc này.
- Gần đây ta có nghe nói về việc yêu quái xuất hiện trên tháp canh. Việc này không trước thì sau cũng ảnh hưởng đến thanh danh nhà Kinoshita. Có ai là kẻ dám vì ta đứng ra thối trị loài hồ ly yêu quái không? Kẻ hàng phục được yêu quái sẽ được thưởng công lao xứng đáng.
Một lời nói ra, quả nhiên gia thần của chúa một thành có khác với bọn lính trơn. Một võ sĩ trẻ tiến ra, đó là Katayama Kyushiro, một kẻ võ nghệ tự mãn năm nay vừa tuổi hai lăm.
- Thưa chúa công, việc hàng phục yêu quái trên tháp canh xin giao cho thần.
- Ồ Kyushiro hả, ngươi hàng phục được yêu quái sao.
- Trước mặt chúa công không dám nói ngoa, nhưng thần là học trò phái nhất đao. Tuy không biết là loại hồ ly yêu quái gì nhưng quyết chẳng phải kẻ thấy yêu mà sợ, thấy quái mà run.
- Ừm vậy ta giao cho ngươi đêm nay đi hàng phục yêu quái.
- Thần tuân lệnh. Bọn yêu quái trên tháp chắc chẳng qua là phường hồ ly chồn cáo. Nếu là chồn thần xin bắt sống nó về, dám xin chúa công cho chuẩn bị nồi canh.
- Chuẩn bị canh để làm gì?
- Để nấu thịt chồn khao các vị đây một bữa.
Katayama Kyushiro nói rồi cáo lui. Hắn đợi đến lúc trời tối hẳn, chuẩn bị đầy đủ, mang theo một cái lồng đèn rồi đường vệ tiến vào tháp thiên thủ. Đến dưới chân tháp thì trời tối om. Hắn vừa chiếu đèn vừa leo lên tầng hai, rồi tầng ba. Không khí thật quái đãn ma quái, đến nỗi ngay cả Kyushiro cũng không có đủ dũng khí để tiến lên tầng thứ tư.
- Chắc là ai cũng sợ không dám lên đây, bây giờ mình có nói leo lên đến tầng năm thì cũng chẳng có kẻ dám leo lên kiểm chứng. Thôi thì xem tình hình ở đây cũng được.
Hắn nghĩ rồi lặng lẽ ngồi xuống trong bóng tối, đưa mắt nhìn quanh bỗng nghe có tiếng bước chân dồn dập.
- Katayama chàng ơi!
Kyushiro quay lại nhìn, thì ra là nữ tì hầu hạ trong dinh chúa Kinoshita tên gọi Oshima.
- Là Oshima sao?
- Vâng, Katayama chàng làm gì ở nơi này thế?
- Làm gì à, số là gần đây có tin đồn yêu quái xuất hiện ở tháp canh này. Ta đến đây để hàng phục bọn chúng.
- Thế sao.
- Oshima, nàng làm gì ở đây?
- Thiếp từ lâu vốn mong mỏi một tấm chồng là anh hùng hào kiệt trong thiên hạ nên đêm đêm đều lên đây cầu xin Minh Thần Osakabe. Đêm nay lại gặp vị anh kiệt trừ ma diệt quái, hẳn là Minh Thần ngài đã dẫn dắt cho chúng ta gặp nhau. Thiếp vẫn thường xuyên thương nhớ chàng da diết, nếu chàng đoái hoài thân phận hèn mọn này thì đêm nay xin được hầu hạ chàng.
- Haa thế sao.
Kyushiro nghĩ thầm nơi này yêu quái xuất hiện, đến cả đàn ông ai cũng sợ chẳng dám leo lên. Thế mà người phụ nữ này lại xem như không. Biết đâu người này chẳng phải là hồ ly yêu quái hiện hình. Nghĩ rồi liếc nhìn Oshima, hắn chiếu đèn vào thì thấy rõ hoa văn trên áo kimono trong đêm tối. Người ta nói rằng yêu quái thấy rõ hoa văn dù trong đêm tối. Không còn nghi ngờ gì nữa,đây chính là yêu quái. Kyushiro nắm chặt chuôi kiếm, bất thần thét to một tiếng rồi chớp nhoáng rút gươm chém vào Oshima.
Hắn định chém vào vai người đàn bà nhưng trong lúc bất thần cổ tay lệch đi,lưỡi gươm quét rụng một cánh tay rơi xuống. Một tiếng thét ghê rợn vang lên rồi người phụ nữ tự dưng biến mất.
- Đúng là yêu quái. Thật là tiếc đã để ngươi chạy thoát, nhưng lần sau gặp lại quyết không tha.
Hắn liếc nhìn bốn phương,vạn vật lặng ngắt như tờ. Lúc bấy giờ phương Đông bắt đầu ửng sáng. Kyushiro đem cánh tay về phòng,cẩn thận gói nó vào tấm vải trắng rồi ra trước ngự tiền trình chúa Wakasa Nokami.
Thì ra các gia thần khác cũng đã tụ tập trước ngự tiền tự bao giờ đợi Kyushiro trở về. Kyushiro dáng vẻ vênh vang tự đắc mang tấm vải trắng gói cánh tay tiến lên trước ngự tiền.
- Kyushiro, ngươi làm thế nào rồi?
- Haa..Thưa chúa công, ngày xưa gia thần của Minamoto Raikou là Watanabe no Tsuna chém được cánh tay quỷ mà danh tiếng vang rền khắp thiên hạ. Nhưng chém được tay quỷ quyết không phải chỉ có mình Watanabe mà thần, Katayama Kyushiro cũng là một.
- Haa nghĩa là thế nào?
- Đêm qua thần lên tháp canh và đã chém được cánh tay yêu quái.
- Cái gì? Chém được hả?
- Thưa vâng. Yêu quái biến hóa thành một mỹ nữ đến quấy nhiễu, thần định trừng trị nó nhưng đáng tiếc nó lại chạy mất. Nhưng thần cũng đã kịp chém gãy tay nó.
- Tốt quá, mau mau cho ta xem.
- Vâng xin mời chúa công.
Kyushiro dáng vẻ tự mãn tiến lên trước chúa lấy ra một tấm vải trắng. Bọn gia thần cũng nhốn nháo cả lên vì ai cũng muốn trông cho rõ cánh tay quỷ là như thế nào. Chúa Wakasa Nokami tự thân mở miếng vải trắng, vừa mở ra thì chúa ồ lên một tiếng phát cười. Bọn gia thần thấy thế cũng cười theo.
Hóa ra chẳng phải là tay yêu quái gì cả mà chỉ là một cành cây khô.
- Này Kyushiro, cái này là tay yêu quái hả?
- Ủa...
- Con mắt ngươi nhìn cái này ra cánh tay yêu quái hả?
- Đích xác thần đã gặp yêu quái và chém gãy tay nó....
- Ngươi chém cái gì đây? Cái này thì đến trẻ con nó cũng chém gãy được. Ngươi chẳng những không trị được quái vật mà còn bị nó lừa bịp. Thôi lui đi, lui đi ,đồ vô dụng.
Kyushiro xanh mặc, bẽn lẽn lui về.
- Đồ yêu quái khốn kiếp. Đêm nay có ai trị được nó không?
Lúc này một người trẻ tuổi bước ra.
- Thưa chúa công, việc thối trị yêu quái đêm nay xin giao cho thần.
Thì ra là Shindou Kurouji, một Samurai trẻ bên cạnh chúa Kinoshita.
- Shindou, ngươi trị được yêu sao?
- Thưa chúa công, họ Katayama chém cành cây che mắt chúa công, chắc là đã không leo lên đến đỉnh tháp. Đêm nay thần xin đi trừng trị yêu quái.
Thần Shindou Kurouji là hào kiệt thiên hạ.
- Hào kiệt thiên hạ sao, được rồi ta giao cho ngươi.
- Xin tuân lệnh.
Đêm đó không biết Shindou nghĩ gì, mình mặc giáp,đầu đội mũ trụ,tay phải mang thanh giáo lớn lên tháp. Đến tầng hai, tầng ba thì không khí ngột ngạt
đáng sợ như đêm trước.
- Nghĩ ở đây chút đã. Ta không việc gì phải leo lên tầng năm, cứ ở đây rồi yêu quái sẽ xuống thôi.
Lại là suy nghĩ giống kẻ trước. Shindou dùng ngọn giáo hươ bốn phía trong đêm tối nhưng chẳng có gì xảy ra. Rồi cơn buồn ngủ kéo đến lúc nào không hay, hắn gục xuống đất và ngủ cho đến sáng. Khi mở mắt ra thì trời đã sán.
- A trời sáng rồi. Hóa ra là yêu quái sợ dũng khí của Shindou này mà chẳng dám ra.
Rồi với dáng vẻ tự đắc Shindou để nguyên áo mũ trở về, tiến lên trước ngự tiền. Chúa Wakasa Nokami cùng các gia thần đã chờ ở đó tự bao giờ.
- Ồ Kurouji, dáng vẽ thật dũng mãnh làm sao. Trông cứ như ở chiến trường về. Việc hàng yêu thế nào rồi?
- Ha, thần định thối trị yêu quái nhưng nó không xuất hiện.
- Không xuất hiện sao?
- Yêu quái sợ dũng khí của thần mà không dám xuất hiện chăng.
- Ừ phải, trông hình tướng nhà ngươi thế kia thì yêu quái phải sợ. Nhưng này Shindou, đứng trước mặt ta mà không bỏ mũ ra sao?
- Hat! Thần thất lễ.
Kurouji quên cởi mũ, nay nghe nói bỗng luống cuống. Khi bỏ mũ ra thì chúa Wakasa Nokami cùng các gia thần đều bật cười. Kurouji trong lòng nghi hoặc không biết mình có chém cành cây giống kẻ trước hay không.
- Này Kurouji, đầu ngươi sao thế kia?
- Đầu thần...
Hắn sờ tay lên đầu thì, không biết tự lúc nào đã nhẵn nhụi như thầy tu.
- Chết!
- Ngươi đã bị yêu quái chọc ghẹo rồi. Bị cắt hết tóc mà không biết, chẳng khác nào cái thây chết. Thôi lui đi lui đi, đồ vô dụng.
Kurouji bẽn lẽn lui ra.
Chúa Wakasa Nokami thấy thế nổi trận lôi đình
- Bọn yêu quái to gan khốn kiếp, không những trêu một mà cả hai gia thần của ta. Mau mau xuất đại binh vây bắt quái vật!
0
Phần thứ mười bốn : Linh hồn Osakabe (Nguyên văn: Osakabe hime no rei)
Lúc bấy giờ bỗng có người cất tiếng
-   Xin chúa công chờ một lát.
Chúa Wakasa Nokami nhìn lại, hóa ra là tổng quản Kinoshita Shougen
-    Shogen, tại sao lại cản ta?
-    Thưa chúa công, việc gia thần của ngài bị yêu quái chọc ghẹo, nay lại xuất đại binh thối trị bọn chúng, nếu việc này lọt ra ngoài thì hóa ra nhà Kinoshita không có lấy một hào kiệt dũng sĩ nào đủ khả năng hang yêu phục quái. Điều này sẽ tổn hại đến thanh danh của nhà Kinoshita.
-  Thế chẳng phải là không có lấy một kẻ trị được yêu quái hay sao?
-  Thưa chúa công, hai người Shindou và  Katayama chẳng những không thối trị được yêu quái mà còn bị chúng  true ghẹo . Nhưng người có khả năng hàng ma phục quái thì chúng ta không thiếu.
-  Ngươi nói sao? Chúng ta có dũng sĩ trị được yêu quái à?
-  Thưa vâng….
-  Đó là kẻ nào ?
-  Là  Miyamoto Musashi hiện đang trú tại thành Himeji. Không biết ý chúa công thế nào?
-  Ồ, thế sao. Hãy gọi Musashi lại đây.
Một lời nói ra, mệnh lệnh được truyền hỏa tốc đến chỗ Musashi.
-  Này Musashi, ta được sự ủy thác của Thái Cáp Điện Hạ (Toyotomi Hideyoshi) quản lý thành Himeji này. Thời gian gần đây trên tháp canh năm tầng thường xuất hiện nhiều yêu quái. Nay ta lệnh cho ngươi thối trị bọn chúng.
-   Thưa vâng….
Musashi nhận lời nhưng trong lòng nghĩ thầm đây là chuyện không hay. Nếu như trị được yêu quái thì không việc gì nhưng vạn nhất xảy ra điều gì thì chẳng những ảnh hưởng đến bản thân mà còn phương hại đến cố chủ. Nhưng nếu đã là hồ ly yêu quái thật thì quyết phải trừng trị chúng một phen mới nghe!
Rồi Musashi lập tức chuẩn bị, đợi đến khắc hẹn thì đến dưới tháp Thiên Thủ. Vì trước đây đã thạo đường đi nước bước nên mang đèn mở cửa vào không mấy khó khăn. Rồi khép chặt cửa, chiếu đèn toan đặt chân lên cái thang gỗ dẫn lên tầng hai thì vù một tiếng xé gió, một vật gì đó bay đến. Musashi nhanh người tránh khỏi thì vật kia đã bay sang bên kia. Soi đèn xem kỹ thì hóa ra là một con sóc bay. Kể cũng lạ, tháp Thiên Thủ luôn đóng chặt cửa mà loài sóc bay lại lọt vào sinh sống được. Cũng có một câu chuyện tương tự tại cổng Hộ Pháp của chùa Asakusa Quan Âm. Cổng này đóng chặt trong nhiều năm liền và không có lấy một kẽ hở nhưng khi mở ra thì người ta thấy có loài sóc bay sinh sống. Musashi soi đèn rồi từng bước, từng bước đi lên cầu thang.
Trên tầng hai là một loạt thùng gỗ lớn nằm xắp hàng, tất cả đều được đóng hoa văn kim loại, bên trong chứa toàn giáp sắt mũ trụ. Musashi nhìn qua một lượt rồi khi toan đặt chân lên cầu thang dẫn lên tầng ba thì vù, một đám lửa từ trên bay xuống. Musashi phản xạ cực nhanh toan lui lại thì ầm ầm, ầm ầm , cả tháp Thiên Thủ bây giờ rung chuyển cứ như sắp đổ. Musashi nhanh chóng nằm xuống sát đất, mắt nhắm nghiền. Chỉ trong sát na mà đã xảy ra không biết bao thiên biến vạn hóa. Nói thì chậm nhưng lúc ấy lại nhanh. Một lúc sau mở mắt ra thì chấn động cũng dừng, Musashi toan bước lên cầu thang thì đám lửa lại bay xuống.  Musashi căng mắt nhìn xem thì thấy đám lửa không phát ra ánh sáng, trong lòng lấy làm lạ rồi lại bình tĩnh bước lên cầu thang. Đám lửa cũng theo bước chân Musashi mà đi lên, nhưng khi đến tầng ba thì đột nhiên biến mất.
Không chút lơ đãng, Musashi đảo mắt nhìn tứ phía. Tầng ba cũng chất đầy những thùng gỗ lớn chứa đầy binh lương. Rồi tầng thứ tư, thứ năm cũng tương tự những thứ như vậy, thật là nhiều không tả xiết. Hideyoshi quả thật là người tính toán khôn lường. Rồi từ tầng thứ tư lên tầng thứ năm  có nhiều lỗ châu mai. Ngoài kia trời đầy sao lấp lánh chiếu vào. Musashi soi đèn xem kỹ thì chính giữa gian có một bệ thờ làm từ loài cây gỗ trắng. Trông kỹ thì thấy ánh sang lấp lánh phát ra từ một miếng vàng dùng cho việc cúng tế đính trên cỗ một bình rượu tế. Chà mọi vật trong gian thờ Minh Thần Osakabe đều toàn là vàng. Vì vậy mà Hideyoshi không đưa người lên tháp và cấm hẳn việc đăng tháp. Những thứ này nếu lọt vào mắt con người hẳn sẽ gợi lên dục vọng.
Musashi đến gần gian thờ chiếu đèn xem xét. Phải đem cái gì về làm bằng mới được. Nếu chỉ nói là đã lên đây thì chẳng ai chịu tin. Trong gian thờ có một chai rượu tế dáng cao, trên cổ đính miếng vàng. Musashi tháo miếng vàng kẹp vào áo, quan sát bốn bề một lúc lâu không thấy gì mới toang bước xuống, vừa hay boong boong, boong boong có tiếng chuông vang lên. Đếm nhẩm trong bụng thì vừa đủ tám tiếng. Vào thời đó tám tiếng chuông vào khoảng hai giờ sáng. Trời cũng sắp sáng . Musashi định bụng sẽ đợi trời sáng rồi leo xuống. Qua lỗ châu mai trên tầng năm, những kẻ đi lại bên dưới có thể thấy được đêm qua Musashi đã lên đây.  Nghĩ vậy liền quay lại gian thờ, ngồi ngay ngắn, với tay kéo thanh trường kiếm Hikoshiro Sadamune lại bên gối rồi cẩn thận liếc mắt nhìn kỹ tám phương. Trời mỗi lúc một sáng, Musashi thấy không có gì nguy hiểm liền đánh một giấc.
Rồi
-  Tráng sĩ ơi, hãy tỉnh giấc. Tráng sĩ ơi, hãy tỉnh giấc!
Một giọng nói lanh lảnh như tiếng chuông ngân vang lên. Musashi chợt mở mắt thì hốt nhiên hiện ra trước mặt là một mỹ nữ dung nhan rực rỡ, mình vận áo Juni Hitoe mười hai lớp, mặt trang điểm nhẹ, làng tóc đen cột lại thả dài ra sau lưng, trên tay là chiếc quạt đỏ đang xòe rộng.
- Quái vật, đứng yên đó !
Nói rồi với tay lấy thanh kiếm Sadamune bên cạnh, toan xoay cổ tay rút gươm thì thấy toàn thân tê liệt không cử động được.
-  Xin tráng sĩ hãy nghe đây. Ta là Osakabe, thần bảo vệ tháp Thiên Thủ thành Himeji này. Thời gian gần đây tháp trở thành nơi cư ngụ của ác ma,do điện hạ (Hideyoshi) cấm người lên tháp nên ác ma càng hoành hành, với năng lực của ta thì không làm gì được chúng. Nay nhờ tráng sĩ mà đã đuổi được ác ma. Vậy thanh kiếm này xem như món quà tặng tráng sĩ. Xin nhớ kỹ là đừng cho ai biết chuyện này.
Musashi toan nói thì mỹ nữ hốt nhiên biến mất. Giật mình tỉnh giấc thì hóa ra là một giấc mộng, toàn thân mồ hôi ra như tắm. Lắng nhìn kỹ bốn phương thì thấy phía trước có một hộp gỗ trắng. Lúc này trời đất đã tờ mờ. Tháo sợi dây buộc mở hộp ra thì thấy bên trong là một hộp nhỏ, mở hộp nhỏ ra thì thấy một thanh đoản kiếm sắc xanh ánh ngời được gói cẩn thận trong miếng nhiễu đỏ.
Musashi cảm tạ Minh Thần rồi mang cái hộp xuống tháp, thong dong trở về phòng.
0
Phần thứ mười lăm : Thanh bảo kiếm ( Nguyên văn : Gimon no Houken)

Rồi Musashi chuẩn bị xong xuôi, đợi đến sáng ra trước ngự tiền, trình lá vàng lấy được trên cổ bình rượu tế trước chúa Wakasa Nokami. Chúa xem xong không ngớt lời khen ngợi. Lúc này Musashi lui về mà không bẩm chúa về chuyện thanh bảo kiếm do Minh Thần ban cho. Nếu lúc ấy chúa biết được chuyện này thì chắc là về sau đã không có chuyện gì, nhưng vì Minh Thần đã dặn không được tiết lộ cho ai nên Musashi cũng không động tới. Tiên sinh Miyamoto lấy thanh đoản đao chạm trổ vàng trong miếng nhiễu đỏ treo ở phòng khách, hàng ngày đều đều đốt đèn dâng rượu như đối với một linh vật.
Từ xưa đến nay chuyện được Thần Phật ban cho bảo kiếm không phải là hiếm. Cũng như chuyện gia thần của Shindou là Saeki Gonnnosuke  được thanh bảo kiếm do ngài Hokushin Myoken ban cho. Số là Tướng Quân đời thứ ba Iemitsu ngài truyền rằng muốn xem thanh bảo kiếm nên đã cho vời Gonnosuke từ vùng Iga xứ Ueno đến Edo diện kiến. Đến giữa đường khi đi qua con sông Ooi gawa thì đột nhiên mây đen ở đâu kéo đến, đen như pha mực . Thanh kiếm bỗng vang rền rồi tự rút ra khỏi vỏ bay đi mất. Gonnosuke đem vỏ kiếm đến trình diện Tướng Quân, ngài xem xong không mấy hứng thú rồi cho lui. Rồi khi đi lên vùng Toukaidou, đi ngang qua con sông Ooigawa thì Gonnosuke mới ngửa mặt nhìn trời mà khấn rằng
- Lần trước khi qua chốn này kiếm bỏ chủ mà đi mất. Nếu có linh thiêng thì xin hãy trở lại.
Gonnosuke khấn rồi trời bỗng nổi cơn bất khả tư nghị, lạ lùng không sao tả xiết. Mây đen kéo đến dày đặc như lần trước, rồi mưa gió từ đâu kéo đến ầm ầm như thần tướng dạ xoa ra trận. Trong cơn bạo phong vũ bỗng đùng một tiếng, trời đất như nổ tung, thanh kiếm ở đâu bay về tự tra vào bao như trước. Thiên hạ đồn rằng đấy là do rắn trả lại và cả nhà Gonnosuke đều có đôi tai cực nhạy. Đây có thể là tin đồn nhảm, nhưng đời người nào hay biết được những chuyện quái dị như thế này là thực hay hư. Vì vậy mà Miyamoto tiên sinh được Minh Thần ban cho bảo kiếm thì lấy làm mừng, trịnh trọng treo ở phòng khách. Rồi một hôm bọn đệ tử đến thăm , thấy thế liền biến sắc.
- Thưa tiên sinh
-  Ừ…
-  Thật đúng là bảo kiếm. Có thể cho chúng đệ tử xem kỹ một tí….
-  Ừ được rồi.
Musashi không nghĩ ngợi gì mà bình thản lấy kiếm cho xem. Bọn đệ tử xem kỹ bên trong thì đúng là thanh kiếm Gou no Yoshihiro. Cả bọn thất sắc rồi quay trở về. Số là trong cái đêm Musashi lên tháp Thiên Thủ thì không biết kẻ nào đã lẻn vào kho lấy đi thanh đoản kiếm Gou no Yoshihiro do Thái Cáp Điện Hạ (Hideyoshi) truyền lại. Bọn gia nhân lùng sục khắp nơi nhưng không thấy, rồi chuyện này đến tai tổng quản Ame no Mori Nuinosuke. Lúc này nếu như tổng quản Kinoshita Shogen mà có mặt thì chắc đã không xảy ra chuyện khinh động. Nhưng bấy giờ Shougen vâng lệnh chúa đi Osaka, nên trong thành xao động bất an. Nghe rồi Ame no Mori Nuinosuke tức tốc đến chỗ Musashi. Quả nhiên là trong phòng khách có treo thanh đoản kiếm.
-  Tiên sinh, đây quả đúng là bảo kiếm.
-   Vâng.
-   Tiên sinh có thể cho xem một tí được không?
-   Vâng, mời ngài.
Cầm lên xem thì đúng là không còn nghi ngờ gì, đây là thanh Gou no Yoshihiro.
- Dám hỏi thanh bảo kiếm này là vật gia truyền hay ngài mua được dọc đường?
- Vâng, thanh kiếm này trải qua nhiều chuyện rồi vào tay tiểu sinh.
-  Hả, vậy sao.
Nuinosuke quay về liền bẩm chuyện này lên chúa Wakasa Nokami.
- Hóa ra hắn đến đây là có dụng ý. Vì muốn đoạt bảo kiếm mà lưu lại thành và trú chung với bọn lính trơn. Mau bắt Musashi lại đây.
Wakasa Nokami không chịu suy sét mới xảy ra như thế. Tổng quản Nuinosuke liền bẩm
-  Xin chúa công chờ cho. Tội trạng không rõ ràng thì không thể phạt được. Nếu là vật trộm cắp thì tại sao hắn lại treo ở phòng khách và ai hỏi xem hắn cũng đều không từ chối. Chuyện này tất có uẩn khúc, chúa công hãy cho vời lại mà hỏi cho rõ.
-  Ừ đúng. Gọi Musashi lại đây.
Rồi tin hỏa tốc bay đến chỗ Musashi. Bọn gia nhân cũng lập tức mang thanh bảo kiếm đến trước ngự tiền.
-  Này Musashi, ta vốn không có ý định cho gọi ngươi. Nhưng ngươi nhìn xem, có biết vật này chăng?
Nói rồi chúa mở cái hộp trên tay, nhìn kỹ thì ra là thanh bảo kiếm do Minh Thần Osakabe ban cho. Musashi trông thấy khinh ngạc
-   Đây là….
-   Đây là thanh kiếm Gou no Yoshihiro do Điện Hạ để lại cho nhà Kinoshita. Vì sao ngươi có được nó, đầu đuôi ra sao hãy mau mau nói rõ.
Thật là thất sách. Musashi chợt nghĩ.
- Quả là thanh kiếm này xảy ra nhiều chuyện rồi vào tay nô tài….
-  Tự nhiên vào tay ngươi sao? Đêm qua có kẻ lẻn vào kho lấy mất thanh kiếm này. Ngươi có biết không ?
- …. Đêm qua nô tài tuân lệnh trên mà lên tháp Thiên Thủ. Rồi nhiều chuyện đã xảy ra…
Musashi phân trần, nhưng đấy chẳng phải là lý do. Lúc này Nuinosuke mới đỡ lời
-  Xin chúa công cho thần tạm giữ Musashi , vì còn có nhiều chuyện muốn nghe.
-  Được rồi Nuinosuke, ta cho ngươi giữ hắn.
Rồi Nuinosuke dẫn Musashi về dinh. Musashi bỗng thấy mình khờ khạo đến bực mình.
-   Tiên sinh, ngài từ xa đến thành này trú chung với bọn lính trơn hẳn là có nguyên do gì. Vậy ngài có thể cho ta hay ?
-   Thưa đúng như ngài nói, tiểu sinh vì có chuyện mà nhập thành. Chỉ xin ngài đừng hỏi nhiều, rồi đến lúc mọi chuyện sẽ rõ.
-  À ra thế à.
Vì nói thế nên Nuinnosuke cũng không vặn hỏi rồi trở về phòng. Gọi là tạm giữ chứ thực ra chẳng khác chốn  lao ngục trong phủ là mấy. Musashi nghĩ rằng mình chẳng phạm tội gì, cứ đợi đến lúc Sasaki Ganryu trở về,  khi đối mặt với hắn mới nói rõ đầu đuôi câu chuyện hẳn cũng không muộn. Nghĩ rồi cứ ung dung tự tại mà đợi Sasaki trở về.
0
Phần thứ mười sáu : Ganryu trở về (Nguyên văn : Sasaki Ganryu kirai)

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳn mấy chóc mà đã hết kỳ hạn Sasaki Ganryu xin ra ngoài tu hành võ nghệ. Đến kỳ hẹn hắn trở về, chúa Kinoshita Wakasa Nokami vui mừng ra mặt liền cho gọi Ganryu đến diện kiến.
- Này Ganryu, ta đợi ngày ngươi trở về mà mòn mỏi.
- Xin bái kiến chúa công. Thần sau ba năm đi nhiều nước qua nhiều vùng, đã gặp không biết bao danh nhân thiên hạ, tài nghệ đã được cải thiện. Nay trở về, chúa công có gì xin cứ sai bảo. Lần này dám xin chúa công sắp xếp cho một trận đấu với gia thần của nhà Mouri là Yoshioka Munisai.
- Này Ganryu, ngươi không biết sao?
- Vâng…
- Yoshioka Munisai đã sớm ra người thiên cổ rồi.
- Hả, Yoshioka Munisai đã không còn? Vậy là bệnh tử ?
- Chẳng phải bệnh gì, mà là do tay một kẻ nào đó.
- Hả… anh hùng thiên hạ mà…?
- Yoshioka bị ám sát bởi ám khí.
- Thật là đáng ghét. Thật là bỉ ổi hỡi kẻ nào đã ngầm hại một bậc anh hung trong thiên hạ. Nếu như biết được là kẻ nào thì Ganryu nào thề sẽ báo thù cho anh hùng. Hỡi ơi trời chẳng thương người tài. Sao tiên sinh lại nỡ bỏ Ganryu mà ra đi. Tiên sinh đối với Ganryu còn là chỗ ân sư….
Rồi khóc kể không biết bao nhiêu điều. Ganryu quả là kẻ có cái mồm xảo diệu.
- Này Ganryu, ta nghĩ Munisai không còn thì cũng không còn ai địch lại ngươi.
- Thần cũng dám nghĩ rằng tiên sinh Yoshioka không còn thì thần cũng trở nên cô độc vì không còn ai là bạn giao đấu nữa.
Chỉ vì để nói câu này mà Ganryu đã không từ thủ đoạn giết chết Munisai. Chính vì thói ngạo mạn mà năm hăm mốt tuổi đã bị sư phụ Tsukahara Bokuden đuổi khỏi môn phái. Rồi từ đó hắn chu du qua nhiều vùng, lập nên phái kiếm Tam Quốc Vô Địch. Ganryu vốn sinh ra là con trưởng của Rokkaku Gendayu họ Genji xứ Oumi, lúc còn nhỏ tên là Rokkaku Kaizou rồi theo học với danh kiếm sư lúc bấy giờ là Tsukahara Bokuden. Ganryu là kẻ thông minh lại có khiếu về kiếm thuật nên chẳng mấy chốc mà tài năng của hắn làm cả sư phụ Bokuden cũng kinh ngạc. Sau vì thói ngạo mạn bất tôn mà bị Bokuden đuổi khỏi môn phái. Một kẻ như vậy khi thấy Munisai không còn thì nghĩ rằng mình là thiên hạ vô song cũng không phải chuyện lạ.
- Này Ganryu, ngươi có nghe nói về kiếm sĩ Miyamoto Musashi Masana phái song kiếm người vùng Higo xứ Kumamoto không ?
- Thật là đáng tiếc, trong ba năm tu hành võ nghệ thần không có duyên gặp được mà đã trở về bên chúa công ngay.
- Ồ vậy hả. Vậy thì đấu với Musashi đi. Thật là đúng lúc, Musashi hiện cũng đang trú tại thành này. Hãy cho ta xem võ nghệ của ngươi sau ba năm như thế nào. Ngươi thấy sao?
- Vâng….
Ganryu nghe nói kinh ngạc. Hắn đã nghe nói nhiều về kiếm sĩ Miyamoto Musashi, một hào kiệt sử dụng song kiếm mà không ai không biết. Hắn cũng không ngờ là người này cũng đã đến Himeji nhưng cũng không thể từ chối lời gợi ý của chúa Wakasa Nokami.
- Thần xin tuân lệnh. Dám xin chúa công ban cho một đôi ngày thư thả….
- Ồ, chắc ngươi cũng đã mệt mỏi nhiều. Cứ nghỉ ngơi một đôi ngày đi rồi thư thả hãy tính.
Ganryu nghe nói thất thần trở về võ đường.
- Sư phụ đã về….
Aoyama Bunpei, Oshida Sakichi, Sawada Moku Zaemon ba môn đệ thân tín nhất cùng các võ sinh ra đón chào.
- Sư phụ, mọi chuyện thế nào?
- Thế nào là thế nào, lại rắc rối to.
- Hả, lại rắc rối to nghĩa là sao?
- Chắc là phải trốn khỏi thành Himeji này thôi.
- Là chuyện gì vậy?
- Là chuyện kiếm sĩ Miaymoto Musashi xứ Kumamoto…
- Hả… chúng đệ tử nghe nói đó là kiếm sĩ kiệt xuất….
- Hắn đang có mặt tại Himeji này, chúa công đã sắp xếp một trận đấu. Rắc rối…
- Nếu thua nữa thì chỉ có nước bỏ trốn mà thôi.
- Ừ chỉ có nước bỏ trốn thôi.
- Vậy để đệ tử chuấn bị hành lý.
- Đồ ngốc, tụi bay nói gì thế? Nhưng kẻ đó sử dụng kiếm thuật như thế nào ta cũng chưa từng thấy. Rắc rối đây….
Rồi không biết Ganryu nghĩ gì.
- Bunpei, Sakichi, Moku Zaemon, bọn ngươi hãy lại đây, làm như vầy như vầy. Chuyện còn lại để ta tính.
- Chúng đệ tử rõ.
Rồi không biết Sasaki Ganryu ra lệnh cho hai tên đệ tử những gì, tối hôm đó hắn tìm đến chỗ tổng quản Amenomori Nuinosuke .
- Ganryu các hạ đã về rồi đấy ư. Thế tìm đến đây có chuyện gì?
- Thực ra là tại hạ được chúa công truyền lệnh sắp xếp một trận đấu với kiếm sĩ Miyamoto Musashi nhưng ngặt nỗi chưa từng quen biết hắn. Nay dám xin tổng quản đứng ra sắp xếp cho một trận đấu với môn đệ của tại hạ. Ba người này sẽ vờ như không quen biết tại hạ, rồi tại hạ sẽ nấp đằng sau mà quan sát chiêu thức của hắn đặng còn tìm ra cách hóa giải. Tổng quản ngài thấy thế nào?
Ừ, hóa ra là thế. Ganryu vốn là người của thành Himeji. Tuy là kẻ ngạo mạn bất tôn nhưng dù gì thì cũng vẫn là người một nhà.Musashi thì dù sao cũng là người ngoài, lời hắn nói quả thật hợp lý vẹn tình. Nghĩ thể tổng quản liền nói
- À được rồi. Thế thì ngày mai ta sẽ sắp xếp.
Thế rồi Ganryu trở về trong khi đó Musashi thì lại đang phiền não vì không nói ra được sự thật. Musashi lấy đại cuộc làm trọng vì nếu nói ra sự thật thì Ganryu sẽ trốn mất. Nhưng sự việc đã chuyển biến như thế này, Ganryu quả thật là kẻ quỷ quyệt. Ganryu về rồi thì tổng quản mới tìm đến chỗ Musashi
- Miyamoto tiên sinh.
- Vâng
- Số là bản phiên có ba gã võ sĩ trẻ đi tu hành võ nghệ đêm nay mới trở về, sau khi nghe danh tiên sinh thì chúng đòi xin tiên sinh chỉ vẽ cho ít võ nghệ. Nếu tiên sinh đồng ý thì ngày mai xin được giao chúng cho ngài dạy dỗ.
- Vâng, tiểu sinh đâu dám trái lời.
Quả là Musashi chưa biết gì, cứ nghĩ là mình sẽ đấu với bọn nha dịch trong thành.
Rồi đến hôm sau, ba kẻ Aoyama, Oshida, Sawada tìm đến chỗ tổng quản Amenomori gặp Musashi .
- Thật là quý hóa, xin được tiên sinh chỉ bảo thêm..
- Được rồi, nào lại đây.
Musashi với lấy hai thanh mộc kiếm vào thế thủ, tả kiếm đâm thẳng trước mặt, hữu kiếm giơ cao chực bổ xuống.
- Đây là thế thủ Hoạt Đột trong phải song kiếm Shinmen. Nào lại đây
Sawada Mokuzaemon trông thấy không khỏi lấy làm là, vâng dạ một tiếng rồi thét to lao vào. Hắn vừa đánh tới thì tả kiếm của Musashi gạt ra, trong khi chưa kịp phán đoán gì thì hữu kiếm lại đánh tới. Sawada thất kinh toan lùi ra sau thì tả kiếm lại đánh tới, kiếm chiêu liên miên bất tận mà nhanh vô cùng. Nói thì chậm nhưng lúc ấy chỉ diễn ra trong sát na, Sawada chưa kịp hoàn hồn thì một bên vai đã trúng đòn.
- Thua rồi. Quả thật lợi hại.
Sawada rút lui, Aoyama Bunpei lên thay. Musashi thét một tiếng rồi lụi lại, hai kiếm tả hữu thả lỏng xuống vùng hạ đoạn. Aoyama trông thấy không khỏi thất kinh. Lạ quá, hắn chưa bao giờ nhìn thấy thể thủ này. Dòng suy nghĩ chưa kịp dứt thì Musashi đưa kiếm lên vùng trung đoạn
- Đây là một trong những thế thủ Omote Gohon của phái song kiếm Shinmen Ryu. Thế này mô phỏng lại hình dạng của Thái Dương và là hình thức thứ nhất của thế thủ này. Nào!
Trong khi nói thì hai thanh mộc kiếm lại vòng xuống bên dưới.
- Nào xin mời!
Aoyama Bunpei thét lớn rồi lao vào đánh tới, trong tíc tắc Musashi rút chân trái lui về sau, hai thanh mộc kiếm hợp thành khóa thập tự kẹp chặt kiếm của Aoyama vào giữa khiến hắn chột dạ. Aoyama rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan,nếu hắn tiến tới thì sẽ nhận một kiếm của Musashi ,toan lùi lại thì thế thập tự cũng theo sát hắn, dùng sức đẩy lên thì thế khóa cũng theo đó mà di chuyển, dính chặt vào thanh mộc kiếm của hắn như keo sơn, hắn dùng sức ấn từ trên xuống hòng phá thế khóa nhưng cũng không tài nào làm được.
Bên gian phòng kế bên là Ganryu đang bí mật quan sát và không khỏi hãi hùng. Trên đời này còn có kẻ giỏi như thế sao? Hắn thực sự không nghĩ rằng sau Munisai còn có kẻ làm hắn sợ hãi đến thế. Bọn Aoyama, Oshida và Sawada tuy trực tiếp đấu với Musashi nhưng trình độ bọn chúng không cho phép chúng hiểu được chiêu thức, đòn thế được sử ra. Còn Ganryu thì ở đẳng cấp cao hơn một bậc nên chỉ cần nhìn là hiểu được chiêu thức của Musashi . Đứng quan sát trong mật thất mà hắn không ngừng tặc lưỡi ngạc nhiên.
Trong lúc đó ba tên thủ hạ của Ganryui xin phép dừng trận đấu rồi lễ tạ ra về. Ganryu cũng theo chúng lui về võ đường.
- Sư phụ đã quan sát rõ chưa?
- Thật khủng khiếp!
- Khủng khiếp sao?
- Ừ,quả vậy. Nếu là lần đầu tiên đấu với hắn thì chắc chắn sẽ bị thế khóa thập tự kia làm cho khốn đốn.
- Vậy sao? Vậy là đêm nay chúng ta lại chuẩn bị cuốn gói khỏi nơi này rồi.
- Đồ ngốc đừng có nói gỡ ! Ta đã có đối sách.
Quả nhiên không hổ danh là Sasaki Ganryu, một kẻ khôn ngoan giảo quyệt,thứ mà hắn nghĩ đến là thanh gậy của phái Houzan doTsutsumi Yamashiro, tự là Houzan công phu được. Một đầu cây gậy này bên trong có giấu ám khí sáu cạnh, khi đánh tới thì tất Musashi sẽ sử dụng thế thập tự để phòng thủ và ám khí từ đầu cây gậy sẽ phá nát phần đầu Musashi . Đúng, cây gậy của phái Houzan chính là chìa khóa giải quyết vấn đề. Rồi hắn trình gian sách lên chúa Wakasa Nokami xin đấu một trận với Musashi trước ngự tiền. Tin này nhanh chóng lan đi khắp thành và gây xôn xao không ít trong dân chúng.
0
Phần thứ mười bảy : Musashi quyết đấu Ganryu (nguyên văn : Musashi Ganryu no shiai)

Gậy sắt của phái Houzan là thứ binh khí dài bốn thước do Tsutsumi Yamashiro, tự là Houzan công phu được. Thông thường thì người ta chế tạo gậy dài sáu thước hoặc ba thước nhưng gậy của phái Houzan dài bốn thước, khi đánh xuống thì một sợi dây xích được nối với ám khí sáu cạnh bung ra, nếu đối phương lơ là không chú ý sẽ bị ám khí này đánh trúng mà bất giác. Vì vậy trước trận đấu kẻ sử dụng gậy này phải báo cho đối phương hay vũ khí của ta là như thế này, và chỉ cho thấy ám khí giấu ở đầu gậy. Nếu không thông báo mà bất ngờ sử dụng thì thật là không còn gì hèn hạ hơn. Ganryu trong lúc đi chu du các nước đã chú ý tới thứ binh khí này. Đứng trong võ đường hắn vụt cây gậy hai ba lần và ám khí từ trong bay ra nhằm vào hàng cột bên kia cấm phập vào. Đúng, với thứ võ khí này thì hắn hoàn toàn có đủ tự tin trước Musashi . Thế rồi hắn diện kiến chúa Wakasa Nokami và xin tổ chức trận đấu với Musashi . Rồi chúa cho vời Amenomori Nuinosuke lại.
- Này Nuinosuke, ngươi đang giữ Musashi và vẫn chưa biết tội trạng của hắn thế nào. Nay có Sasaki Ganryu trở về và xin tổ chức một trận đấu với Musashi ở trong thành để đinh tội. Ý ngươi thế nào?
- Thần cũng nghĩ vậy, chúa công cứ cho làm như thế đi.
Đây là một hình thức luận tội thời cổ, căn cứ vào kết quả trận đấu mà định rõ tội trạng. Vì không biết rõ Musashi có lấy trộm thanh kiếm Gou No Yoshihiro hay không nên chúa Wakasa Nokami tán thành việc này. Rồi Amenomori Nuinosuke cho gọi Musashi đến.
- Tiên sinh, dạo này có gã võ sĩ nhà Kinoshita là Ganryu trên đường tu tập trở về muốn xin thụ giáo với tiên sinh nên chúa công đã cho chuẩn bị một trận đấu. Không biết ý tiên sinh thế nào?
Miyamoto bấy lâu nay phục tại thành Himeji cũng chính vì việc này, nay nghe nói thì lấy làm mừng và chấp nhận ngay.
- Tiểu sinh đã rõ.
Rồi ngày đó cũng đã đến, chúa Wakasa Nokami cho dựng đài quan sát chung quanh võ đài, đích thân ngài và các gia thần trong phủ ngự lãm trận đấu này. Tổng quản Kinoshita Shogen như đã nói trước, vì phải đến Osaka có việc nên không có mặt trong cuộc tỉ võ này. Dân chúng trong thành cũng không bỏ qua cơ hội xem trận đấu có một không hai này nên từ sớm đã kéo đến đông nghịt.
Musashi như thường lệ mang hai thanh mộc kiếm tiến ra võ đài, liếc mắt về phía đối phương xem thử hình dong kẻ khốn nạn đã hại phụ thân, Sasaki Ganryu là kẻ nào. Ganryu tay mang cây gậy Houzan chậm rãi tiến ra võ đài, nhìn thái độ, người ta cũng thấy được tính cách ngạo mạn bất tôn của kẻ quỷ quyệt này. Cả hai cùng hướng đến chúa Wakasa Nokami trên khán đài rồi thi lễ.
Xong xuôi đâu đấy hai võ sĩ chia ra chiếm vị trí hai bên tả hữu. Ganryu vào thế thủ giơ cao cây gậy Houzan lên quá đầu chỉ chực bổ xưống, Musashi tay trái như chực đâm kiếm về phía trước, tay phải giơ cao chực bổ xuống, đây là thế Hoạt Đột trong phái song kiếm Shinmen Ryu.Cả hai gườm gườm nhìn nhau rồi lặng lẽ tiến về phía nhau. Đây là một trận đấu giữa hai danh nhân cao thủ trong thiên hạ, những người trên khán đài vừa chớp mắt thì Ganryu hét to một tiếng, lao vào bổ xưống. Nói thì chậm nhưng lúc ấy lại nhanh, Musashi nhanh nhẹ lách mình rồi lao vào phản công, nhưng vừa lúc Ganryu nhảy lui tránh được đòn chí mạng. Ganryu xông vào lần thứ hai thì Musashi cũng lại nhanh người tránh được, lần thứ ba, tư, năm cũng vẫn thế rồi bất ngờ Ganryu thét to một tiếng, thừa thế giáng xuống một đòn chí tử. Hai thanh mộc kiếm bỗng khép lại chặn ngay thế xuống của gậy Houzan. Trong sát na ám khí từ đầu gậy a nhằm phần đầu Musashi mà bay ra. Nếu là kẻ tầm thường ắt là đã vỡ đầu rồi, nhưng quả là danh nhân trong thiên hạ, phản xạ bạt quần. Musashi nghiêng đầu qua bên phải tránh được. Ám khí bay sượt qua đầu cắt đứt một phần tóc mai. Trong lúc Musashi còn chưa định thần thì Ganryu đã lui về phía sau.
- Thắng thua đã rõ !
Những kẻ trên khán đài mãi chăm chú vào Musashi nên không hề hay biết ám khí bật từ trong đầu gậy ra. Chiếc khăn trắng quấn quanh đầu Musashi bỗng loang lổ vết máu. Musashi bất giác lui về sau một bước.
- Này Ganryu, võ khí của nhà ngươi là gậy Houzan phải không?
- Ừ là gậy thì sao nào.
- Nếu là gậy Houzan thì tất phải cho đối phương hay rồi mới sử dụng, nếu không mà sử dụng thì đúng là bỉ ổi trăm ngàn lần. Tại sao ngươi không thông báo?
- Câm mồm, có quy định nào bắt buộc phải cho đối phương hay vũ khí của ta là kiếm tre này, kiếm gỗ này ? Nếu ta xuất kỳ bất ý mà sử dụng thì có bị coi là hèn hạ không ?
- Im đi Ganryu, cái lưỡi của ngươi thật trắng trợn nhưng hôm nay ngươi đừng hòng thoát.
- Này Miyamoto, ngươi thua chẳng những không chịu nhận mình còn non kém mà còn quay sang nói ta thế này thế nọ, thật là hèn hạ trăm đường.
- Câm mồm, thế thì để ta nói cho ngươi hay, hãy lắng tai nghe cho rõ. Ngươi là kẻ hèn hạ đã dùng ám khí hại phụ than ta là Yoshioka Tarou Zaemon Munisai tại xứ Choushu. Ta, Miyamoto Musashi Masana, lúc bấy giờ là dưỡng tử nhà Miyamoto Buzaemon, gia thần chúa Katou Kiyomashi xứ Higo. Hôm nay ta quyết phải rửa hận cho phụ thân.
Nói rồi tuốt hai thanh kiếm đeo bên hông ra khỏi vỏ, Ganryu trông thấy hoảng hồn vội vàng chạy ngay đến bên chúa Wakasa Nokami , quả đúng là một kẻ khôn ngoan quỷ quái. Chúa Wakasa Nokami vì ở đằng xa không nghe được lời Musashi nói, nghĩ rằng hắn vì thua trận mà nổi nóng.
- Thật là kẻ đáng ghét, bắt Musashi lại cho ta!
Một lời ban ra, bọn gia thần lập tức tuốt gươm ùa ra xông vào.
- Đây là quân mệnh,Musashi hãy ngoan ngoãn chịu trói !
- Các vị, xin các vị đừng nhúng tay vào. Giữa tôi và các vị không có chút thù oán, nay có Sasaki Ganryu là kẻ đã hại phụ thân tôi nên phải quyết một trận sống mái với hắn. Xin các vị lui cho.
Nhưng đám người chẳng bỏ vào tai, từ bốn phương tám hướng đổ vào vây lấy Musashi vào giữa. Miyamoto thấy sự tình đã ra thế này nên cũng chẳng ngại, hễ kẻ nào tiến lại gần là chém liền chẳng tha.Quả nhiên là danh nhân thiên hạ, trong lúc quyết tử khí thế, hình dong chẳng khác nào quỷ Tu La  giáng trần nên chẳng kẻ nào dám tiến lại gần. Chúa Wakasa Nokami trông thấy đùng đùng nổi trận lôi đình.
- Thật là kẻ xấc láo, bắt nó lại !
Thật khổ cho đám gia thần, xông vào tất sẽ bị lưỡi gươm kia chém chết mà lệnh trên đã ban nên chẳng dám bất tuân. Dùng dằng mãi bọn chúng chỉ bao vây lấy Musashi mà chực xông vào chém, vì vậy mà Musashi không thể tiếp cận được Ganryu . Nếu bị bắt được thì kết cuộc thế nào ai cũng rõ. Ở đây chẳng những không giết được Ganryu mà còn chém chết gia thần nhà Kinoshita, sát sinh vô ích và cũng là tự kết liễu đời mình. Chỉ còn một đường bỏ chạy. Nghĩ thế nên khi có kẻ vừa xông vào Musashi múa hai thanh tả kiếm hữu kiếm gạt ra rồi ùm, nhảy xuống hào bơi đi mất.
-Nó nhảy xuống hào rồi !
Trong khi cả bọn hỗn loạn thì Musashi đã bơi sang bờ bên kia, nhẹ nhàng bám vào bờ đê rồi đi mất.
- Nó leo lên đê rồi, đừng để thoát !
Thế nhưng chẳng kẻ nào dám nhảy xuống hào đuổi theo, dùng dằng một lúc chúng đổ ra phía cổng ngoài hòng bắt cho được kẻ đào tẩu. Vừa hay lúc đó một đám người ngựa tung bụi mù mịt từ đây chạy về. Thì ra đó là tổng quản Kinoshita Shogen và đám tùy tùng từ Osaka trở về. Ngài trông thấy bọn gia thần trong phủ liền chặn lại hỏi rõ nguyên căn.
- Thưa tổng quản ngài từ xa trở về nên không rõ, sự thể là như thế này,thế này….
- Thế thì không cần đuổi theo nữa.
- Vâng ?
- Đuổi theo cũng vô ích thôi, xin các vị dừng cho.
- Nhưng đây là mệnh lệnh của chúa công.
- Là mệnh lệnh nhưng xin các vị cứ an tâm, có chuyện gì thì Shogen sẽ chịu trách nhiệm.
Quả là lời nói của tổng quản Shogen, đến chúa Wakasa Nokami cũng phải nể sợ, vì thế đám gia nhân chẳng dám trái lời mà quay về.
Rồi Kinoshita Shogen đến trước ngự tiền yết kiến chúa.
- Thưa chúa công Shogen đã trở về.
- Ồ về rồi à.
Shogen đến trước ngự tiền, kể rõ những chuyện đi Osaka thế nào và gặp Hideyoshi điện hạ ra sao, ngài dặn dò những gì, nhất nhất thuật lại cho chúa Wakasa Nokami nghe . Rồi Shogen mới hỏi.
- Thần trở về lúc trong thành náo loạn, chẳng hay chúa công có việc gì ?
- À là chuyện của kẻ tên là Miyamoto Musashi , như vầy như vầy….ta đã ra lệnh cho bắt hắn.
- Như vậy trận đấu với Ganryu ra sao?
- Này Nuinosuke, ngươi hãy thuật lại đi.
- Tuân lệnh…..
Rồi Amenomori Nuinosuke thuật lại tường tận trận đấu giữa hai cao thủ. Nghe xong tổng quản Kinoshita liếc mắt gờm Ganryu
- Này Ganryu hãy mang võ khí của nhà ngươi lại đây.
- Thưa vâng…
Chẳng thể từ chối, Ganryu hậm hực mang gậy Houzan đến trước quản gia. Shogen cầm lên xem rồi hỏi
- Ganryu, đây có phải là gậy Houzan do Tsutsumi Yamashiro công phu không ?
Shogen quả đúng là bậc dũng sĩ tung hoành nơi chiến trường, chẳng có thứ gì mà không biết.
- Đúng như lời ngài nói.
- Thế trước khi sử dụng ngươi có cho Musashi biết không ?
- Thưa quản gia, trong trận đấu hai võ sĩ dùng kiếm gỗ, kiếm tre hay đấu với môn phái khác thì có phải cho đối phương biết binh khí của mình không? Thần nghĩ thế nên không cần phải cho hắn biết.
- Câm mồm Ganryu ! Nếu là gậy Houzan thì tất phải cho đối thủ hay rồi mới dùng. Nếu không thế thì là đê hèn ngàn lần. Ngươi là kẻ đứng đầu một phái kiếm mà chẳng biết cái đạo lý đó ru ?
- ………
- Không phải ngươi chằng biết, ngươi vẫn biết mà vẫn cứ làm. Thật là kẻ đê hèn trăm phương, mọi chuyện đều là do ngươi âm mưu từ đầu. Kẻ láo xược, có gì biện bạch thì nói mau!!
- Dạ….
Ganryu là chưởng môn một phái thì không thể nào không biết cái đạo lý này. Hắn biết nhưng vẫn không cho đối phương hay, nay bị Shogen nói thế thì chẳng có lý nào biện bạch, mặt xanh ngắt.
- Thưa chúa công, như ngài đã nghe thấy tự nãy giờ, thần nghĩ kẻ này đáng bị đuổi khỏi Himeji.
- Thế thì làm vậy.
Rồi mọi chuyện ngày hôm đó kết thúc như vậy. Chúa Wakasa Nokami ra lệnh đuổi Ganryu khỏi thành , còn đối với Musashi thì không cho người đuổi bắt nữa. Chúng đệ tử của Ganryu thấy thế thì hoảng hồn.
- Sư phụ, thế là chúng ta lại phải trốn à?
- Sự đã ra thế này chẳng còn cách khác, thôi chuẩn bị đi.
Rồi Sasaki Ganryu dẫn theo ba tên môn đệ tâm phúc rời khỏi thành Himeji xứ Banshu.
0
«« « 1 2 » »»