Trích đoạn: Tóc nâu
Hãy Xiết Vòng Tay...Giưã đại dương mênh mộng cuả biển cả
Tâm hồn em chưa hẳn xót xa đâu
Chỉ sợ biển tình đem lại đớn đau
Nên nưả muốn đi nưả không dám bướcCổ nhân nói sông sâu còn dò được
Lòng người lấy thước mực nào đo
Nên mãi trở trăn rối như tơ vò
Biết làm sao giưã chữ cho và nhậnTại sao ai yêu cũng luôn lận đận
Bao lần tự hỏi chẳng câu trả lời
Từ ngày xưa cho đến nay, con người
Luôn gặp phải không ai mà tránh khỏiYêu là nhớ, xa buồn...lòng mong mỏi
Chiếc thuyền tình trôi nổi giưã đại dương
Đang cần viên thuyền trưởng giỏi rành đường
Đưa khách đến bờ yêu thương vĩnh viễnCùng anh, mơ một tình yêu thánh thiện
Em ngoan hiền nép bên cánh thiên thần
Hãy xíết vòng tay, môi hôn nồng nàn
Cho em hạnh phúc khi gần bên anh!Sương Anh
Chàng Thơ ui...chưa đủ đâu phải xích gần nhau tí nưã...mới thiệt là tình
YÊU DẤU ƠI!
Yêu dấu ơi! Trong tình yêu chân thật
Đâu chỉ là cho - nhận giữa hai bên
Phải hy sinh, để tình mãi chặt bền
Điều tất yếu dường như ai cũng biết!
Khi nói yêu là quên rồi thua thiệt
Quên bản thân, quên cả những tị hiềm
Chỉ còn lại nhịp thống thiết con tim
Cứ đập mãi tên người mình thương nhớ!
Như cánh chim đâu thể hoài bay, vỗ
Như tim hồng đâu thể mãi so đo
Những trở trăn, khăn khó, mối tơ vò
Rồi cũng hết... vì Tình... miền đất hứa.
Trong tình yêu nếu cứ hoài lần lựa
Có thể vì chưa đặt hết niềm tin
Hay là chưa hiểu thấu những thâm tình
Nên lo sợ những đau buồn muốn tránh!
Yêu dấu ơi! Tình yêu không hoang lạnh
Là mặn nồng, là vị ngọt... chan đắng cay
Là bao dung, là vị thứ cứ vơi, đầy
Là tất cả... không ngôn từ diễn đạt!
Ai chẳng mong Tình mình là đẹp nhất!
Và nguyện cầu được hạnh phúc dài lâu
Nhưng nụ cười không quyện nước mắt đau
Là chưa phải một tình yêu trọn vẹn...
Chính vì thế nên Tình luôn hứa hẹn
Vui, buồn, lo, hờn giận lẫn mong chờ...
Tóc nâu
Nàng Thơ ơi! Cái nì không là xích lại gần hơn mà là...đậm đà hơn thì phải...
Thao thức
Mắt sẵn sàng phóng thích cho dòng lệ
Sao vành môi vẫn khống chế nụ cười
Rần rật máu tim reo hò khởi nghĩa
Nhớ thương đòi giải thoát…tuổi bốn mươi!
Đành khó gỡ những trái ngang chằng chịt
Dể dàng ư,chấp nhận cảnh buộc ràng
Nhỏ hạt bụi đến khổng lồ trái đất
Đâu có gì mãi mãi trước thời gian?
Không nên đá vàng nguyện hóa tro than
Ai đành dạ lui hui hoài hưong lửa
Bao mùa lá bay rồi không nhớ nữa
Nét dàng gầy mấy độ chẳng buồn soi…
Vẫn thế thôi,muôn thuở biển mặn môi
Dẫu lệ ngày xưa-bây giờ đã khác
Tình như muối tháng ngày không phai lạt
Ướp vào nhau tươi mãi vết thương lòng
Những đêm dài thao thức ngọn đèn chong
Nghiêng mắt trăng đơn dõi tìm bóng lẻ
Là thánh giá, đâu có cây nào nhẹ
Chân ngại gì lần lửa bước hành hương?
(Xin bêu xấu một tí với SA và TN....Chúc vui vẻ.)

Đời sao như cánh chuồn chuồn
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
Khi vui nó đậu, khi buồn nó bay
![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[:D]](/images/smiley/s2.gif)



![[:)]](/images/smiley/s1.gif)




)

