TỰ THUỞ NÀO...
Đừng làm vỡ những gì không nên vỡ
Tự thuở nào ta vương nợ tình nhau
Nhạc yêu thương, điệu nhung nhớ dạt dào
Rơi nước mắt, em khóc tình hạnh phúc!
Quên nha anh, những vầng mây vẫn đục
Quên mưa buồn vào lúc gió thu sang
Quên trăng lu chẳng rót bóng đêm vàng
Quên hờn giận em dại khờ nông nỗi.
Người thương ơi, mộng tình còn hợp phối
Giữa khung đời, ta vẽ giấc mơ chung
Tô điểm lên những nét sắc muôn trùng
Màu hy vọng, màu tình yêu tuyệt diệu!
" Đừng làm vỡ...", bây giờ em đã hiểu
Xin giữ gìn trân quý mộng mơ xinh
Nét đài trang huyền thoại, nụ hoa tình
Lời ưu ái lấp đầy con tim nhỏ...
Tóc nâu
TỪ THUỞ NÀO ?
Từ thuở nào ta không còn hèn yếu
Thú thật lòng ôi ta đã trót yêu
Yêu thật nhiều nhưng em hiểu bao nhiêu?
Hay chẳng biết bao điều anh khẽ nói?
Từ thuở nào ta vẫn còn theo dõi
Bước em về nối tiếp bước chân ta
Trên đường dù có biết bao xa
Nhưng lại nghĩ sao quá gần thế nhỉ?
Từ thuở nào ta đã từng biết quý
Trái tim vàng bền bỉ chỉ một ai
Một bóng hình cuốn quýt lấy hơi cay
Từ trong mắt đắm say lời tình nhỏ
Từ thuở nào em chẳng còn ở đó
Em đi rồi bỏ lại mảnh trăng khuya
Đường hai ta đã đến lúc phân chia
Theo ngã rẽ bên kia ta đứng lại






![[;)]](/images/smiley/s4.gif)
)


mà không cần phải xuống làm tỳ nữ hay quân sĩ gì cả... hihihi...
![[:(]](/images/smiley/s7.gif)


![[8D]](/images/smiley/s3.gif)
![[&o]](/images/smiley/s14.gif)


